Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 27: Vậy cậu có thể mãi mãi chiếm hữu tớ rồi.
Thứ Ba tan học, Tống Triết thu dọn cặp sách rồi nói: “Bùi Kỳ, đi, đi chơi bóng đi, La Văn đã chạy ra trước để giữ sân rồi.”
“Không đi, tớ có việc.” Bùi Kỳ dùng bút chọc chọc người ngồi bàn trên: “Ngồi sang đây. Mang cả bài tập toán hôm nay xuống làm luôn.” Thẩm Phương Nguyệt “ờ” một tiếng, miễn cưỡng ôm bài tập đi về phía sau.
Tống Triết nhường chỗ cho cô, thắc mắc: “Hôm nay các cậu ở lại lớp làm bài tập à? Chị Nguyệt không phải nói thời gian tra tấn của cậu là tám giờ tối sao?”
Chung Chấn: “Đúng vậy! Chơi bóng một lát, tối về rồi học cũng được mà. Đi đi đi, đi chơi bóng thôi——”
“Cậu là trọng tài thì tham gia làm gì?” Bùi Kỳ nói.
“Cậu không hiểu rồi, trọng tài cũng có cái vui của trọng tài…”
“Cốc cốc” hai tiếng, cửa sau bị gõ, mấy người không hẹn mà cùng quay đầu lại.
Lâm Âm đứng ở cửa sau, trên tay ôm bản thảo phỏng vấn, ngại ngùng nghiêng người vào một chút: “Chào anh, Bùi Kỳ… chúng ta bắt đầu được chưa? Anh có tiện không?”
Trong lớp im lặng vài giây, rồi sau đó——
Chung Chấn: “Wowowowow!!!”
Tống Triết: “Ây dô ây dô ây dô!!!”
Thẩm Phương Nguyệt: “Ồôôôô——”
Một cái bút gõ lên trán, Bùi Kỳ hỏi: “Cậu kêu gì đấy?”
Thẩm Phương Nguyệt ôm trán mình, khoa trương kêu “a” một tiếng: “Tớ cũng chỉ hùa theo thôi mà… sao cậu lại đánh tớ?!”
“Vì tiếng cậu kêu là khó nghe nhất.” Bùi Kỳ lạnh lùng nói, “Đừng giả bộ, tớ không dùng chút lực nào cả.”
“……….”
Tống Triết và Chung Chấn vốn định ở lại xem náo nhiệt, không đi chơi bóng nữa, nhưng La Văn đã hẹn vài người rồi, hai người đành tiếc nuối rời khỏi lớp.
Học sinh nội trú 7 giờ rưỡi còn phải học buổi tối, lúc này Cố Tương, Trần Mạn đều vội vàng đi ăn và tắm rửa, trong lớp chỉ còn lại ba người cuối cùng.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi vào chỗ của Tống Triết để làm bài tập, Lâm Âm thì mượn chỗ của Thẩm Phương Nguyệt, ngồi đối diện Bùi Kỳ để phỏng vấn.
………
“Được rồi.” Một câu hỏi kết thúc, Lâm Âm ghi lại câu trả lời của cậu. Cô ấy ngập ngừng một chút: “Vậy mục tiêu đại học hiện tại của anh là những trường đại học nào?”
Bùi Kỳ: “Đại học Khoa học và Công nghệ.”
“Chỉ một trường thôi sao?” Lâm Âm sửng sốt, “Nhưng đúng là trường này đứng đầu về ngành vật lý trong nước… Anh có dự định đi du học để đào tạo sâu hơn không?”
“Không cân nhắc.”
Lâm Âm gật đầu, cúi đầu xuống chuẩn bị ghi chép.
Bùi Kỳ: “Sai rồi.”
Lâm Âm tưởng anh ấy đang nói mình, định hỏi sai chỗ nào——
“Thẩm Phương Nguyệt, cậu dám làm bừa một lần nữa thử xem.” Bùi Kỳ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng rơi lên người bên cạnh. Thẩm Phương Nguyệt nghi ngờ cậu có mắt ở bên má, nếu không sao cô vừa chọn bừa câu đầu tiên đã bị phát hiện?!
“… Tớ không biết làm mà.”
“Không biết làm thì không biết hỏi sao?”
“Không phải cậu đang phỏng vấn à.”
“Vậy thì để trống, lát nữa tớ giảng sau.”
“……”
Cảm nhận được ánh mắt từ phía trước, Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn bằng khóe mắt, phát hiện Lâm Âm đang mím môi, vẻ mặt phức tạp nhìn cô.
Trong mắt cô ấy, sự tiếc nuối và cả chút không hài lòng vì bị cản trở đều hiện rõ ràng.
Thẩm Phương Nguyệt tuy rằng không mong Bùi Kỳ bỏ rơi mình để đi hẹn hò nhưng cô cũng cảm thấy Lâm Âm đầy mong đợi mà cuối cùng lại bị cho “leo cây” thật sự có chút đáng thương. Cô do dự một lúc: “Hay là tớ ngồi lên phía trước đợi cậu?”
Dù sao ngồi phía trước cô cũng có thể nghe lén được.
Bùi Kỳ: “Chính cậu cũng biết bài của mình làm không ai nhìn nổi à?”
“?” Thẩm Phương Nguyệt không phục, lập tức phản bác: “Sao lại không nhìn nổi, ít nhất tớ cũng đúng một nửa đấy!”
“Ừ, vừa đúng một nửa, nếu là thi thì còn chưa tới điểm đạt.”
“……”
Gần 7 giờ tối thì cuộc phỏng vấn kết thúc.
Bụng Thẩm Phương Nguyệt đói đến mức réo ầm ĩ, sau khi Lâm Âm rời đi, cô vừa thu dọn cặp sách vừa thúc giục người phía sau vẫn đang lề mề, khi sắp rời đi thì nhìn thấy một chiếc dây buộc tóc xinh đẹp rơi trên sàn.
Lúc tan học vẫn chưa thấy, chắc là rơi từ túi của Lâm Âm lúc nãy.
Thẩm Phương Nguyệt nhặt lên, vội lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lâm Âm, nghĩ rằng nếu em ấy chưa rời khỏi trường thì có thể trả lại luôn.
Nhấn nút gửi, một dấu chấm than nhỏ hiện ra.
[Lâm Âm đã bật xác minh bạn bè, bạn vẫn chưa phải bạn của anh ấy (cô ấy)……..]
“……..”
“Sao đứng ngây ra vậy?” Bùi Kỳ thấy cô đứng bất động, bèn hỏi.
“Tớ…” Thẩm Phương Nguyệt ngẩn ngơ nói, “bị Lâm Âm xóa kết bạn rồi.”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Phương Nguyệt bị ai đó xóa kết bạn, cô có chút sững sờ.
“Ồ.” Bùi Kỳ hờ hững, “Không sao, dù sao hai người cũng chẳng nói chuyện với nhau.”
Cũng có lý. Nhưng đột nhiên bị xóa kết bạn, Thẩm Phương Nguyệt vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng.
“Nhưng dây buộc tóc của em ấy rơi ở đây.” Thẩm Phương Nguyệt lúng túng, “Hay là cậu nhắn tin cho em ấy bảo quay lại lấy?”
Bùi Kỳ cầm điện thoại bấm hai cái, giọng điềm nhiên: “Tớ cũng bị xóa rồi.”
“……….”
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Thẩm Phương Nguyệt hỏi.
“Đặt ở cửa sổ đi, em ấy muốn thì tự quay lại lấy.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt cẩn thận đặt chiếc dây buộc tóc lên bệ cửa sổ rồi liếc nhìn vẻ mặt bình thản của Bùi Kỳ, “Cậu bị xóa kết bạn mà chẳng có phản ứng gì vậy?”
“Tốt cái gì cớ?”
“Vậy cậu có thể mãi mãi chiếm hữu tớ rồi.”
“……….”
Mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng như sắp nhỏ máu, nhưng cô hoàn toàn không hay biết: “Bùi Kỳ, cậu đừng nói mấy lời ghê tởm như vậy.”
“Bây giờ mới biết mấy lời cậu nói lúc trước ghê tởm à?” Bùi Kỳ đứng dậy, chiếc cặp buông thõng khoác trên vai, đi được hai bước thì quay lại: “Đứng đấy làm gì, về nhà thôi.”
“……”
&&
Sau đó Thẩm Phương Nguyệt tìm Cố Tương để thảo luận về vấn đề này.
“Chắc là từ bỏ việc theo đuổi Bùi Kỳ rồi nhỉ.” Cố Tương nghĩ ngợi rồi nói, “Cậu chỉ là người bị liên luỵ thôi.”
Thẩm Phương Nguyệt bừng tỉnh: “Tớ đã nói mà, tất cả là tại Bùi Kỳ.”
Chuyện này cũng không khiến Thẩm Phương Nguyệt bận lòng quá lâu. Cô nhân cơ hội này bắt Bùi Kỳ đãi một bữa gà rán Hàn Quốc rồi nhanh chóng quẳng nó ra sau đầu.
Chớp mắt đã đến thời điểm nóng nhất trong năm ở Sơn Thành. Tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ, trong lớp tiếng quạt quay không ngớt. Hơn mấy chục học sinh trung học tràn đầy sức sống bị nhốt trong một căn phòng, không thể tránh khỏi có chút mùi khó chịu.
Đặc biệt là sau khi học xong tiết thể dục.
“Này, Tống Triết— không, đại ca, xin cậu đấy, lần sau đi đánh bóng nhớ mang thêm một bộ đồ để thay được không?” Chung Chấn ở nhóm bên cạnh nhịn hết nổi, bịt mũi than thở: “Cậu ngồi ra chỗ khác chút đi.”
“Mập con thì biết gì, đây gọi là mùi đàn ông.” Tống Triết túm lấy áo đồng phục, quạt cho chính mình, “Với lại, Bùi Kỳ cũng vừa đánh bóng xong, người đổ đầy mồ hôi, sao cậu không nói cậu ta chứ?”
“Mùi đàn ông cái quỷ gì!” Thẩm Phương Nguyệt vừa cùng Cố Tương đi vệ sinh về, lúc đi ngang qua nghe vậy liền đảo mắt phản bác: “Bùi Kỳ không hôi.”
Tống Triết: “Không thể nào, áo đồng phục của cậu ta cũng ướt hết rồi!”
Bùi Kỳ lười tranh luận mấy chủ đề vớ vẩn này, cậu tựa vào ghế, hơi khom người, tìm sách cho tiết học tiếp theo.
Một mùi hương hoa sơn trà phảng phất bay tới, cậu còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Phương Nguyệt đã cúi xuống, ghé sát vào cậu ngửi một hơi.
Thẩm Phương Nguyệt khẳng định: “Không hôi!”
Vừa chơi bóng xong, mồ hôi mỏng bao phủ trên má và cổ Bùi Kỳ, lưng áo đồng phục cũng ướt đẫm, nhưng trên người cậu lại sạch sẽ, không hề có mùi khó chịu, thậm chí còn phảng phất hương chanh nhè nhẹ – là kem chống nắng mà trước giờ thể dục Thẩm Phương Nguyệt đã “ban thưởng” cho cậu.
Tống Triết: “Vậy tớ cũng không hôi, không tin thì cậu đến ngửi thử đi!”
Tống Triết bật dậy, làm động tác muốn tiến lại gần Thẩm Phương Nguyệt. Vừa bước một bước, cậu ta đã bị bạn cùng bàn kéo lại, đáng thương thay chiếc đồng phục bị kéo căng dán sát vào người.
Bùi Kỳ: “Không muốn bị mùi hôi làm cho ngất thì mau chạy đi.”
Thẩm Phương Nguyệt bịt mũi, nhanh chóng trở về chỗ ngồi.
Tống Triết: “Không ai quản chuyện bắt nạt học đường này à?”
“Ai bắt nạt ai chứ?” Chung Chấn chửi rủa không biết xấu hổ, “Cả lớp sắp bị cậu làm cho ngạt thở rồi!”
Tống Triết: “Hôm nay tớ quyết định cho cậu trúng độc ngộp thở mới thôi.”
Chung Chấn: “Ai cho tớ cái kẹp để kẹp mũi lại với— chết tiệt Bùi Kỳ, sao cậu lại thả cậu ta ra!”
Hai cậu con trai bắt đầu một cuộc rượt đuổi ngay trong lớp, tiếng cãi vã hoà lẫn với tiếng va chạm của bàn ghế khiến bầu không khí vốn nặng nề của lớp học bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Trong khi lớp học ồn ào, Thẩm Phương Nguyệt quay lại, vỗ nhẹ lên bàn Bùi Kỳ, thần bí nói: “Rùa, cậu biết tuần sau là ngày gì không?”
Bùi Kỳ khẽ nâng mí mắt, còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Phương Nguyệt đã nhanh chóng trả lời.
“Là sinh nhật cậu!” Thẩm Phương Nguyệt vui vẻ lắc đầu, đôi mắt cong cong đầy hứng khởi: “Đến lúc đó chúng ta đi đâu chơi đây?”
“……..”
“Không biết.” Bùi Kỳ xoay xoay cây bút, “Phải xem điểm thi cuối kỳ của cậu đã.”
“Điểm…” Nụ cười của Thẩm Phương Nguyệt cứng lại, “Thi cuối kỳ?”
“Thứ Tư tuần sau thi cuối kỳ. Tớ nhớ dì có nói, nếu lần này cậu thi không tốt, cả kỳ nghỉ hè đừng mong ra khỏi nhà.”
“… Tớ làm sao có thể thi kém được? Tớ là thần đồng toán học mà!”
“Nhưng, nếu như— ý tớ là nếu như thôi— Lỡ đề lần này khó quá, hoặc đúng hôm đó tớ không có phong độ tốt, thi rớt thì cũng không sao.” Thẩm Phương Nguyệt ghé sát hơn, “Đến lúc đó cậu dựng thang bên cửa sổ phòng tớ, buổi tối tớ sẽ lẻn ra ngoài, chúng ta bỏ nhà theo trai để tổ chức sinh nhật—”
Bùi Kỳ chẳng buồn sửa cách dùng từ của cô, cũng không hiểu nổi sao cô có thể thi được 136 điểm môn ngữ văn: “Không cần, cảm ơn. Tớ không tổ chức cũng được.”
“Không được! Tớ nói rồi, năm nào tớ cũng phải tổ chức sinh nhật cho cậu thật hoành tráng!” Thẩm Phương Nguyệt siết chặt nắm tay, “Tối nay tớ sẽ tập luyện leo cửa sổ!”
Mái tóc cô lại bị đầu bút gõ nhẹ một cái.
“Thẩm Phương Nguyệt, có chí khí chút đi.” Bùi Kỳ nói, “Tớ sẽ không để cậu thi rớt đâu.”
Bùi Kỳ chưa bao giờ thất hứa với những gì cậu đã nói với Thẩm Phương Nguyệt.
Những ngày trước kỳ thi, Bùi Kỳ cùng Thẩm Phương Nguyệt dự đoán đề, cả hai thức khuya liên tục mấy ngày liền.
Tối hôm công bố kết quả thi, Thẩm Phương Nguyệt nhắn tin cho Bùi Kỳ.
[Đồ Ngốc: Bùi Kỳ… có phải cậu vì tớ mà phạm pháp không… (khóc) (gào khóc)]
Lúc Bùi Kỳ nhìn thấy tin nhắn là cậu vừa tắm xong, đang lau tóc thì trả lời bằng một dấu chấm hỏi.
[Đồ Ngốc: Có phải cậu đã lén đột nhập vào trường lúc nửa đêm để xem đề không. (gào khóc)]
[Đồ Ngốc: Hay là cậu đút lót thầy dạy vật lý để lấy đề trước?]
[Đồ Ngốc: Hoặc là… cậu chính là người ra đề thi.]
[pq: Cậu giỏi bịa như thế, đi viết tiểu thuyết đi.]
[Đồ Ngốc: (giật mình) Sao cậu biết tớ đang viết tiểu thuyết?]
[Đồ Ngốc: Cậu lén đọc trộm sổ viết truyện của tớ!!!!]
Bùi Kỳ thở dài, bỗng cảm thấy việc giúp người như cô đạt được 540 điểm quả thật là kỳ tích.
Ngay lúc cậu đang định gửi một sticker chê bai thì điện thoại lại rung lên.
[Đồ Ngốc: Tối nay như cũ, không gặp không về! (hehe cười ngốc)]
Bùi Kỳ liếc nhìn ngày tháng, mới nhận ra đã là ngày 5 tháng 7.
Chỉ còn vài tiếng nữa là sinh nhật 18 tuổi của cậu.
Bùi Kỳ chậm rãi di chuyển ngón tay, đổi biểu cảm sticker chê bai thành một con thỏ lạnh lùng gật đầu.
Bùi Kỳ cảm thấy hai tiếng trước sinh nhật năm nào cũng thật khó chịu.
Mặc dù biết rõ Thẩm Phương Nguyệt sẽ làm mấy chuyện trẻ con gì đó, vậy mà cậu vẫn không kìm được cứ làm xong một bài lại nhìn đồng hồ một lần.
Cuối cùng cũng xong hai đề, Bùi Kỳ xoay bút hai vòng, chằm chằm nhìn kim giây nhích qua số 12.
Cậu đặt bút xuống, tắt đèn, kiêu ngạo vén rèm cửa sổ lên.
Phòng đối diện cũng tối đèn, Thẩm Phương Nguyệt ngồi bên cửa sổ, đội một chiếc băng đô to đùng với dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật”, hai tay nâng một chiếc bánh pudding cắm nến, bất mãn nói: “Cậu chậm mười giây.”
“Không có.” Bùi Kỳ nói, “Đồng hồ của cậu nhanh đấy.”
“— Còn dám vu khống đồng hồ của tớ.”
“……”
“Thôi vậy.” Thẩm Phương Nguyệt rộng lượng không chấp nhất với nhân vật chính của ngày hôm nay. Cô cúi đầu bấm điện thoại, ngay sau đó một đoạn nhạc dạo vang lên. Thẩm Phương Nguyệt cười tít mắt cất giọng hát.
“Hôm nay là sinh nhật cậu, gửi đến cậu lời chúc phúc của tớ—”
“Có thể bật bản gốc không?” Bùi Kỳ hỏi.
“Hôm nay là sinh nhật cậu, đừng ép tớ đánh cậu.” Thẩm Phương Nguyệt cười giả tạo.
“………”
Đêm hè tĩnh lặng, con phố chìm trong bóng tối, cả thế giới dường như chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và giọng hát của Thẩm Phương Nguyệt.
Hai phòng đều không bật đèn, chỉ có đôi mắt sáng rực của Thẩm Phương Nguyệt và ánh nến trên bánh pudding phát sáng. Bùi Kỳ lặng lẽ nhìn, cảm thấy ánh mắt cô còn sáng hơn.
“…Chúc cậu hạnh phúc mãi mãi— hạnh phúc mãi mãi—”
Sau khi đã hát xong, Thẩm Phương Nguyệt nói: “Vỗ tay.”
Bùi Kỳ vỗ lấy lệ hai cái.
Thẩm Phương Nguyệt gật đầu hài lòng. Cô đặt bánh pudding xuống, cầm lên tờ giấy nháp đã chuẩn bị từ trước, hắng giọng, vẻ nghiêm túc như đang phát biểu tại Liên Hợp Quốc, giọng điệu lên xuống đầy trịnh trọng.
“Được rồi. Tiếp theo, tớ xin thông báo kế hoạch ngày mai của chúng ta.”
“12 giờ trưa, Bùi Kỳ đến nhà Thẩm Phương Nguyệt thưởng thức món mì trường thọ do chính tay ông Thẩm Chu Sơn nấu; 2 giờ chiều, Bùi Kỳ cùng Thẩm Phương Nguyệt đến tòa nhà Nam Kiều tham gia trò mật thất nhập vai cùng Tống Triết và Chung Chấn; 6 giờ tối, dẫn tất cả mọi người đi ăn lẩu Bản Động Nương Nương siêu siêu siêu ngon; 8 giờ tối, đến Melody hát hò ba tiếng đồng hồ—”
“Cô giáo, xen ngang một chút.” Bùi Kỳ ngắt lời, “Ngày mai là sinh nhật của tớ hay là sinh nhật của Thẩm Phương Nguyệt?”
“Của cậu.”
“Vậy sao trong kế hoạch toàn là những lịch trình mà Thẩm Phương Nguyệt thích thế?”
“…..”
Bị vạch trần, Thẩm Phương Nguyệt lảng tránh ánh mắt cậu, cứng miệng nói: “Đâu có! Thẩm Phương Nguyệt cũng không thích lắm!”
“Nhưng mỗi quán trong kế hoạch cậu đều phải đăng ký hội viên.”
“…Cô ấy có tiền, thích đăng ký thì sao!” Thẩm Phương Nguyệt chột dạ, nhưng vẫn quyết định tôn trọng nhân vật chính hôm nay: “Được rồi… Vậy cậu muốn kế hoạch sinh nhật như thế nào?”
“9 giờ sáng, dạy Thẩm Phương Nguyệt làm bài tập toán. 2 giờ chiều, dạy Thẩm Phương Nguyệt làm bài tập lý. 8 giờ tối, kèm Thẩm Phương Nguyệt ôn hai đề thi thử.”
Rẹt!
Rèm cửa sổ phía đối diện bị kéo sầm lại.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 27: Vậy cậu có thể mãi mãi chiếm hữu tớ rồi.
10.0/10 từ 31 lượt.
