Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 26: Chúng ta hợp nhau thật đấy.
“Ai là kẻ xấu chứ?” Thẩm Phương Nguyệt không ngờ mình lại bị cắn ngược.
“Vậy thì cậu với Cố Phi Bạch ở đây làm gì?” Bùi Kỳ nhàn nhạt, “Dọn vệ sinh à?”
Nói xong, cậu liếc mắt nhìn quanh một vòng. “Cậu ta đâu?”
“Tớ cùng cậu ấy đi mua sắm, cậu ấy nhờ tớ chọn quà sinh nhật cho bạn gái.” Thẩm Phương Nguyệt ôm túi đồ, nhìn Bùi Kỳ với vẻ khó hiểu. “Cậu ấy mua xong là về luôn rồi.”
“…” Bùi Kỳ lặp lại: “Cậu ấy, mua quà, cho bạn gái?”
“Đúng vậy.”
Bùi Kỳ im lặng nhìn cô một lúc, đôi lông mày dần dần giãn ra.
Một chiếc xe vệ sinh lớn của trung tâm thương mại đi ngang qua, cả hai tránh sang một bên.
Trên tay Thẩm Phương Nguyệt xách túi lại còn cầm biên lai mua hàng và kem, cử động rất vụng về. Bùi Kỳ đưa tay ra: “Đưa đây cho tớ.”
Thẩm Phương Nguyệt theo phản xạ đưa túi ra, rồi đột nhiên thu tay lại ngay.
Bùi Kỳ: “?”
“Không cần, tớ tự cầm được.” Thẩm Phương Nguyệt siết chặt túi, quay mặt đi, khó chịu nhắc nhở: “Chúng ta vẫn đang còn giận nhau.”
“………”
Vừa nói xong Thẩm Phương Nguyệt đã hối hận. Sau một hồi lộn xộn, trên tay cô rối bời hết cả, chiếc túi mua sắm bị bung ra một nửa treo lủng lẳng trên cổ tay, dây túi để lại một vết hằn đỏ sẫm trên da.
“Xin lỗi.”
Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt.
“Tớ mời cậu ăn bánh ngọt để xin lỗi.” Bùi Kỳ vẫn giữ bàn tay đang đưa ra: “Giờ có thể để tớ cầm giúp không?”
………..
Đường đường là Thẩm Phương Nguyệt, sao có thể dễ dàng bị một miếng bánh ngọt làm xiêu lòng chứ?
Cô đứng trước quầy bánh ngọt, tay lướt nhẹ trên mặt kính trong suốt, cười tươi với nhân viên: “Cái này, cái này, cái này với cả cái này nữa, lấy cho em mỗi loại một phần, cảm ơn ạ!”
Bùi Kỳ đứng bên cạnh, tay trái xách túi mua sắm, tay phải cầm cốc kem cô ăn còn thừa, trên khuỷu tay còn treo một chiếc balo hình con thỏ trắng nhỏ của Thẩm Phương Nguyệt.
Để cô tuỳ ý gọi món, cậu cúi đầu xem tin nhắn trong nhóm trên điện thoại.
[Lớp 11/5 – Cố Phi Bạch: Anh em ơi, tớ về nhà rồi, team game còn thiếu người không?]
[Lớp 11/5 – Cố Phi Bạch: Đi dạo mệt muốn đứt đầu, mua cả đống cho bạn gái nè (hình ảnh)]
Nhóm con trai vẫn vậy, đi học thì rủ nhau chơi bóng, cuối tuần thì chơi game.
[Lớp 11/5 – Bùi Kỳ: Không phải mấy ngày trước cậu mới nói trong nhóm là chia tay bạn gái rồi sao?]
[Lớp 11/5 – Cố Phi Bạch: (ngạc nhiên.jpg) Hóa ra cậu cũng đọc tin nhắn trong nhóm à?]
[Lớp 11/5 – Cố Phi Bạch: Chỉ là cãi nhau thôi, nên mới mua quà để dỗ dành cô ấy này =.= Tớ còn hẹn Thẩm Phương Nguyệt đi chọn hộ nữa, hy vọng là dỗ được cô ấy.]
[Lớp 11/5 – Bùi Kỳ: Ồ.]
[Lớp 11/5 – Bùi Kỳ: Cố lên.]
Thẩm Phương Nguyệt chọn bánh xong, trên tay Bùi Kỳ lại nhiều thêm một đĩa bánh nhỏ.
Hai người đi vòng quanh tiệm vài lần mới tìm được chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, Thẩm Phương Nguyệt lập tức cúi đầu cắn một miếng bánh. Không biết có phải kem tươi ngọt ngào đậm đà đã chữa lành vị giác của cô hay không, tâm trạng của cô bỗng chốc tốt lên một chút.
Chỉ một chút thôi.
“Cậu ăn bánh mà như bò gặm cỏ vậy.” Bùi Kỳ bình luận.
“Công kích cá nhân, tớ giận đấy.” Thẩm Phương Nguyệt vừa ăn vừa lúng búng nói, “Xin lỗi đi.”
“Đừng được nước lấn tới.”
“Ờ.”
Thẩm Phương Nguyệt vẫn đang nghĩ về câu “xin lỗi” vừa nãy của Bùi Kỳ. l**m môi, chợt nhớ đến chuyện gì đó, cô không kìm được mà hỏi: “Hôm nay cậu không phải hẹn hò với Lâm Âm sao?”
“Hẹn hò cái gì?” Bùi Kỳ nhíu mày. “Cô ấy là người của ban tuyên truyền của trường, tìm tớ để phỏng vấn thôi.”
Bùi Kỳ hoàn toàn không có hứng thú với mấy việc này. Trước đây, đại hội thể thao cũng có người muốn phỏng vấn cậu nhưng cậu lười nên không đồng ý. Lần này là do trường muốn làm chuyên mục “Ngôi sao vật lý”, thầy dạy vật lý đích thân yêu cầu nên cậu mới miễn cưỡng nhận lời.
Thẩm Phương Nguyệt lại “ồ” một tiếng, cảm thấy miếng bánh trước mặt càng ăn càng ngọt: “Phỏng vấn xong rồi à?”
Bùi Kỳ nói: “Không đi.”
Tay cầm thìa của Thẩm Phương Nguyệt khựng lại: “Cậu cho em ấy leo cây à?”
“Đổi lịch sang chiều thứ Hai.” Bùi Kỳ cầm chiếc thìa mới của quán, ăn nốt phần kem mà Thẩm Phương Nguyệt mới ăn hai thìa đã kêu ngấy.
Vốn dĩ cậu cảm thấy buổi phỏng vấn này không cần thiết phải ra tận ngoài trường phỏng vấn.
Thẩm Phương Nguyệt nhớ đến lời Lâm Âm nhắn trên WeChat, không nhịn được mà nói: “Nhưng em ấy có vẻ mong chờ lắm… Cậu thay đổi lịch vào phút chót vậy, trông chẳng ra gì cả.”
“Chỉ là phỏng vấn thôi mà, công việc do trường giao, có gì mà mong chờ?” Bùi Kỳ nói bằng giọng điệu lười nhác, hờ hững ngước mắt nhìn cô. “Hơn nữa, trong mắt cậu tớ là người ra gì à?”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn thẳng vào mắt cậu vài giây, sau đó gật đầu: “Cũng đúng.”
“………”
“Vậy sao cậu lại ở đây?” Câu hỏi quay lại ban đầu.
Thẩm Phương Nguyệt không nói gì, nhưng dòng chữ “Loại người đã không ra gì mà còn vì giảm giá 99% mà cho người ta leo cây” hiện rõ trên mặt cô, ánh mắt cô nhìn cậu đầy khinh bỉ.
Mặt Bùi Kỳ không cảm xúc quay đi, nuốt luôn câu “Thẩm Phương Nguyệt, cậu đúng là đồ ngốc” xuống cùng với miếng kem.
Khi đến đây hai người đi hai xe, mỗi người đều mang theo nỗi tức giận riêng.
Khi về lại cùng ngồi chung một chuyến xe buýt, vẫn là chỗ ngồi quen thuộc. Thẩm Phương Nguyệt tựa nhẹ vào cánh tay Bùi Kỳ, cúi đầu xem cậu chơi game cùng Tống Triết.
Cả hai dùng chung một cặp tai nghe. Bình thường Thẩm Phương Nguyệt sẽ mở mic trò chuyện với đám Tống Triết, nhưng hôm nay chỉ im lặng lắng nghe.
Thực ra cô vẫn có chuyện muốn hỏi nhưng không biết nên mở lời như thế nào.
Cảm nhận được ánh mắt cô lướt qua màn hình và khuôn mặt mình, Bùi Kỳ vừa định hỏi cô còn định nói gì nữa thì—
“Zzzi.”
Trên màn hình điện thoại của cậu xuất hiện một tin nhắn xem trước hiện lên.
[Âm Âm: Bùi Kỳ, xin lỗi đã làm phiền anh. Chúng ta có thể dời phỏng vấn sang ngày mai được không? Vì chiều thứ Hai em phải ở lớp để làm báo tường. (Kéo góc áo)(Nước mắt rưng rưng)]
Trong game nhân vật của cậu vừa bị hạ, Bùi Kỳ thoát ra để trả lời tin nhắn.
Vừa mới gõ chữ cái đầu tiên.
“Bùi Kỳ.” Người bên cạnh vẫn còn cúi đầu, đột nhiên hỏi: “Cậu sẽ hẹn hò với Lâm Âm sao?”
“Không có.” Bùi Kỳ trả lời dứt khoát, ánh mắt rơi xuống mái tóc cô, “Không phải tớ đã nói rồi sao?”
“Nhưng trước đây cậu chưa từng gặp em ấy, đâu biết em ấy xinh thế nào.” Thẩm Phương Nguyệt sờ sờ mũi, “Chẳng phải cậu thích con gái xinh đẹp à?”
Bùi Kỳ cười lạnh: “Cái này cậu cũng biết? Nghe ngóng từ đâu vậy?”
“……..”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu gõ chữ trả lời: [Có thể dời sang thứ Ba.]
Cảm giác nghèn nghẹn trong lòng bỗng chốc tan biến. Cô mím môi, vừa thấy mình thật xấu xa, lại không nhịn được mà cười thầm một chút.
Thật tốt quá, người bạn thân nhất của cô vẫn còn ở đây.
Cô bỗng nhớ ra điều gì đó: “À đúng rồi, chiều mai tớ phải đi chụp một bộ ảnh nghệ thuật với mẹ.”
“Buổi tối chắc còn đi ăn ở nhà hàng Tây gần đó, ăn xong có khi đi dạo ở Trừng Hồ. Tớ muốn ghé vào cửa hàng sáng tạo văn hóa gần đấy—”
Bùi Kỳ khó hiểu: “Nói với tớ làm gì?”
“Còn chẳng phải sợ cậu lại trách tớ ra ngoài mà không báo rồi giận linh tinh sao.” Thẩm Phương Nguyệt trách móc, “Bùi Kỳ, dạo này tính tình của cậu tệ thật đấy!”
“……”
“Tớ đâu có giận vì cậu không báo lịch trình của cậu với tớ.”
“Vậy thì tại sao?” Thẩm Phương Nguyệt khó hiểu ngẩng lên nhìn cậu.
“Bởi vì…” Bùi Kỳ cụp mắt, giọng thản nhiên, “Tớ không thích cậu đi chơi riêng với Cố Phi Bạch.”
Dù biết là cái mối tình đơn phương vớ vẩn đó là do xem phim rồi nghĩ lung tung.
Nhưng cậu vẫn sợ có một khả năng rất nhỏ xảy ra.
Thẩm Phương Nguyệt nhìn cậu vài giây rồi gật đầu: “Ồ, vậy cậu cũng giống tớ.”
“…..Tớ giống cậu?” Bùi Kỳ lặp lại.
“Ừ, tớ cũng không thích cậu đi riêng với Lâm Âm.”
“…..”
Giống như có thứ gì đó đang đập loạn trong lồng ngực, Bùi Kỳ chăm chú nhìn cô, mặc kệ Tống Triết trong tai nghe đang hét khàn giọng gọi cậu về đường giữa để cứu viện.
“Wow, Bùi Kỳ, chúng ta đều có tính chiếm hữu với bạn bè giống như nhau đó.” Thẩm Phương Nguyệt cười rộ lên, mắt cong cong: “Chúng ta hợp nhau thật đấy.”
“……..”
“Thẩm Phương Nguyệt, cậu là người ngoài hành tinh à?”
“?” Nụ cười của Thẩm Phương Nguyệt cứng đờ.
“Bọn họ phái cậu xuống Trái Đất, mục đích là để hạ thấp chỉ số thông minh của nhân loại.” Bùi Kỳ dời mắt đi, “Không có khả năng đâu, cậu từ bỏ đi.”
Thẩm Phương Nguyệt tức giận giơ tay định véo tai Bùi Kỳ nhưng lại phát hiện không cần véo, vì tai cậu đã đỏ ửng rồi.
Lề mề mãi mới về đến nhà, Bùi Kỳ đưa từng món đồ lại cho cô. Đến chiếc túi mua sắm cuối cùng, Thẩm Phương Nguyệt không nhận lấy.
Cô hơi ngẩng cằm lên, trông có vẻ rất hào phóng: “Bộ đồ này ban đầu là tớ định mua cho ba tớ, nhưng mà nhìn cậu có vẻ rất thích… Thôi được rồi, tặng cậu đấy.”
Nghe vậy, Bùi Kỳ cúi đầu nhìn vào túi mua sắm.
“Ồ, mua cho chú à?” Cậu nói, “Không phải chú chỉ chơi bóng bàn thôi sao? Cũng mặc áo đồng phục cơ đấy?”
“… Ai nói chơi bóng bàn thì không được mặc áo đồng phục?” Thẩm Phương Nguyệt chất vấn, “Bóng bàn không phải là bóng à? Cậu xem thường môn thể thao quốc gia đúng không?”
Cái tội này to quá rồi.
“Tất nhiên là được.” Bùi Kỳ lật xem một chút, “Nhưng mà mặc áo của LeBron James để chơi bóng bàn, có phải hơi… đại nghịch bất đạo không nhỉ—” Soạt một cái, Thẩm Phương Nguyệt giật lấy túi mua sắm: “Buông tay!”
“Tớ đổi ý rồi! Không tặng cậu nữa! Tớ cứ để ba tớ mặc áo James đi đánh bóng bàn đấy, thì sao nào?”
Bùi Kỳ siết chặt túi, Thẩm Phương Nguyệt kéo mãi không được. Vừa định dùng thêm sức thì bỗng cảm giác đầu mình hơi nặng hơn, Bùi Kỳ trấn an xoa xoa đầu cô.
“Thôi, không hợp đâu, vẫn nên tặng tớ đi.” Bùi Kỳ bật cười, không chọc cô nữa. Đôi mắt đen láy của cậu dưới ánh đèn đường ánh lên tia sáng, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi kéo dài: “Cảm ơn sự bố thí của công chúa thiên nga.”
&&
Đến tận hôm sau, khi chụp ảnh nghệ thuật, trong đầu cô vẫn văng vẳng câu nói cuối cùng vào tối qua của cậu.
“Tuổi trẻ thật tốt.” Chuyên gia trang điểm nhìn khuôn mặt cô, cảm thán, “Da đẹp căng bóng, hai má còn hây hây đỏ, nhìn là biết khí huyết dồi dào.”
Thẩm Phương Nguyệt đưa mu bàn tay chạm vào má mình, hoàn hồn, “Chắc là do nóng quá, hay là chúng ta hạ điều hòa xuống thêm hai độ đi?”
Mỗi năm Diệp Uyển đều dẫn Thẩm Phương Nguyệt đi chụp một bộ ảnh nghệ thuật mẹ con làm kỷ niệm. Hai mẹ con có khí chất đẹp sẵn, cảm giác trước ống kính rất tốt, chẳng kén góc chụp, chưa bao lâu đã có cả trăm tấm bức ảnh.
Thẩm Phương Nguyệt khó khăn trong việc được ra lựa chọn, cuối cùng lọc ra hơn ba mươi tấm, gửi hết một lượt cho Bùi Kỳ.
[Trăng Nhỏ: Cứu mạng!]
[Trăng Nhỏ: Tớ đẹp quá! Tấm nào cũng đẹp! Cậu giúp tớ chọn ra 12 tấm đi!]
Thợ chỉnh sửa ảnh cũng đang đợi phản hồi của Bùi Kỳ. Đợi mãi cũng không thấy phản hồi gì, người thợ hỏi: “Cậu ấy không thấy tin nhắn à? Hay là gọi điện thử?”
“Không đâu, chắc là cậu ấy đang xem—”
Lời còn chưa dứt, điện thoại rung lên liên tục mười mấy lần, Bùi Kỳ không nói nhiều, trực tiếp chuyển thẳng 12 tấm gửi lại.
[Bùi Rùa: Bây giờ mới nhớ ra là mình đẹp à?]
Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt, cái gì mà “bây giờ mới nhớ”?
Cô gõ phím: Cần gì phải nhớ? Tớ vốn đã xinh đẹp đến mức là khuynh quốc khuynh thành, chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn——
— “Không phải cậu thích người xinh đẹp sao?”
— “Chuyện này mà cậu cũng biết hả.”
“…….”
“……….”
“………….”
“Làm sao vậy?” Thợ chỉnh sửa ảnh thấy cô đơ ra, hỏi, “Lấy mấy tấm ảnh mà bạn cháu chọn nhé?”
“Không, cháu…” Thẩm Phương Nguyệt lắp bắp, “Cháu thất thần một chút thôi, vừa nãy nghĩ vài chuyện. Đúng, lấy những tấm ảnh đó đi ạ.” Chắc chắn là cô nghĩ nhiều rồi.
Nếu Bùi Kỳ biết cô liên tưởng đến đâu, chắc cậu ấy lại cười rồi liếc cô, chế giễu cô là đại nghịch bất đạo.
“Được rồi.” Thợ chỉnh ảnh nhìn cô một cái, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên má cô.
Thẩm Phương Nguyệt giật mình.
“Ôi trời, thấy má cháu đỏ vậy, cứ tưởng chưa tẩy hết phấn má hồng.” Người chỉnh sửa ảnh cười.
Chuyên gia trang điểm đi ngang qua nghe vậy cũng bật cười: “Chỗ bọn cô thực sự nóng đến vậy sao?”
“…..”
Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu, hai tay ôm chặt lấy gương mặt đang nóng bừng, lí nhí đổ tội: “Ờm, à, đúng ạ… thật sự rất nóng…”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 26: Chúng ta hợp nhau thật đấy.
10.0/10 từ 31 lượt.
