Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 21
Thẩm Phương Nguyệt lải nhải với Thủy Băng Nguyệt rất nhiều, giống như hai người bạn lâu ngày không gặp —— Mà quả thật bọn họ đúng là bạn cũ. Trước khi ba mẹ Bùi Kỳ ly hôn, bé chó Corgi này lúc nào cũng chạy lon ton phía sau bọn họ, cái mông tròn lắc lư từng bước một trong rất đáng yêu.
Mỗi lần cô nói mấy lời ngớ ngẩn, Bùi Kỳ chẳng bao giờ để ý đến cô, nhưng Thủy Băng Nguyệt lại luôn “gâu gâu” đáp lại.
Nhưng hôm nay Thẩm Phương Nguyệt đã nói rất nhiều mà phản hồi nhận được lại chẳng bao nhiêu. Cảm thấy xung quanh yên ắng, cô cúi xuống nhìn, phát hiện chú chó đang lim dim mắt trông có vẻ như sắp ngủ.
“Thủy Băng Nguyệt, em quá đáng thật đấy, em không thèm để ý đến chị.”
“Không phải nó không để ý đến cậu.”
Bên cạnh cô có một người ngồi xổm xuống, vài tiếng sột soạt vang lên, sau đó đưa sang một nắp chai đựng đầy nước. Chú chó chậm rãi quay đầu lại, cúi đầu xuống l**m từng ngụm nhỏ.
“Chỉ là nó già quá rồi, chơi một chốc là không còn sức nữa.” Bùi Kỳ cúi đầu nhìn chú chó, nhẹ giọng nói.
Nghe được lời giải thích, Thẩm Phương Nguyệt lại càng thấy buồn. Giá mà nó không để ý đến cô thì có khi lại tốt hơn.
“Sao cậu đi mà chẳng có tiếng động gì thế.”
“Bởi vì tớ là yêu quái đấy.”
Thẩm Phương Nguyệt không còn đắm chìm trong bộ phim hoạt hình kia nữa, nghe vậy thì tỏ vẻ ghét bỏ: “Cậu đúng là trẻ trâu.”
Bùi Kỳ chỉ “ồ” một tiếng: “Vậy thì do cậu không có tai.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định giơ tay đấm cậu.
Bùi Kỳ đặt nắp chai nước xuống, lấy ra một chai nước chanh từ trong túi.
Sau đó lại lấy thêm một hộp kẹo trái cây, một túi bánh quy và một túi khoai tây chiên.
Vì Thủy Băng Nguyệt không thể đi bộ quá lâu nên họ quyết định đóng quân ở công viên vắng người này.
Đến chiều tối, bầu trời nổi những áng mây màu lửa, công viên như được phủ lên sắc cam ấm áp, bóng của hai người một chó kéo dài trên mặt đất.
Họ ngồi trên hai chiếc xích đu cạnh nhau, chia sẻ một túi bánh quy. Thủy Băng Nguyệt nằm giữa hai người, cúi đầu nhai miếng ức gà mềm nhũn. Thi thoảng nó ngẩng lên nhìn đống đồ ăn vặt trong tay Thẩm Phương Nguyệt, hơi không phân biệt được hôm nay chủ nó đến là để thăm nó hay là để ăn vặt.
Họ ngồi suốt cả buổi chiều, mãi đến khi Thẩm Phương Nguyệt vừa xoa đầu chú chó vừa ngáp một cái, Bùi Kỳ mới đứng lên nói: “Về thôi.”
Dù thế nào thì họ vẫn phải trả nó về. Thủy Băng Nguyệt đã già lắm rồi, một chú chó 16 tuổi, chân run răng yếu, cần phải chăm sóc cẩn thận. Mà Bùi Kỳ lại phải đi học, không thể chăm sóc nó mỗi ngày được.
Khi trở lại ngôi nhà ấy, Bùi Kỳ ngồi xuống, mở cánh cửa sắt nhỏ dành riêng cho nó. Dù đã rất mệt nhưng chú chó vẫn không chịu bước vào.
Bùi Kỳ xoa đầu nó, giọng nói nhẹ nhàng: “Vào đi, Thủy Băng Nguyệt.”
“Bọn chị sẽ sớm quay lại thăm em mà—” Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên dừng lại, tròn mắt nhìn cậu.
Cho đến khi Bùi Kỳ đứng dậy, bước về phía trạm xe buýt được hai bước, cô vẫn ngồi xổm tại đó.
“…..Làm gì vậy.”
“Cậu vừa gọi nó là Thủy Băng Nguyệt.” Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên thốt lên.
“Ừ.”
Chú chó đã quá già rồi, nhớ ba cái tên đúng là hơi quá sức, bớt được cái nào thì đỡ được c** **.
Trên chuyến xe buýt lúc chạng vạng không có nhiều người. Về đến nhà mất hơn nửa tiếng, hai người theo thói quen ngồi vào góc hàng ghế cuối cùng, yên tĩnh lại ít khi có ai ngồi cạnh.
Thẩm Phương Nguyệt lải nhải bên tai cậu cả buổi, “Tớ đã nói rồi mà, vẫn là Thủy Băng Nguyệt nghe hay hơn, Donatello rốt cuộc là cái tên gì chứ” rồi cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Chiếc áo khoác lông vũ màu đen của Bùi Kỳ lõm sâu xuống, khuôn mặt của Thẩm Phương Nguyệt dựa vào đó, mái tóc xõa xuống gò má, hòa vào màu áo một cách tự nhiên.
Bùi Kỳ ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ của hoa sơn trà trên tóc cô, lười biếng lướt điện thoại.
Trước khi ngủ, Thẩm Phương Nguyệt đã đăng một bài lên vòng bạn bè.
[Đồ ngốc: Tèn tén ten! Mọi người xem nè, Thủy Băng Nguyệt của nhà chúng tớ!]
Có 9 bức ảnh kèm theo, đều là ảnh chụp vào chiều nay.
Có thể thấy là cô đã chọn ảnh rất kỹ, trong 9 bức không bức nào lặp lại động tác, bố cục cũng khác nhau, điểm chung duy nhất là tất cả đều rất đáng yêu. Bức cuối cùng là ảnh chụp chung của ba người, Bùi Kỳ đang cúi đầu cho chó ăn, chỉ có Thẩm Phương Nguyệt cười rạng rỡ với ống kính, không biết chụp từ lúc nào.
Bùi Kỳ nhấn giữ màn hình, lưu lại bức ảnh.
Thẩm Phương Nguyệt rất được mọi người yêu mến. Mỗi lần đăng bài, ba mẹ cô, bạn học trong lớp dù thân hay không thân, thậm chí mấy ông chủ của vài quán ăn bọn họ thường ghé cũng đều bình luận và bấm thích.
Bùi Kỳ lại xem từng tấm một lần nữa, cũng ấn thích bài viết. Ảnh đại diện mèo đen nhanh chóng chìm vào giữa hàng loạt lượt thích của người thân và bạn bè cô.
Bánh xe không biết nghiền phải thứ gì, xe buýt xóc nảy lên một cái. Bùi Kỳ thuần thục đưa tay đỡ trán Thẩm Phương Nguyệt, không để cô bị nghiêng ngả.
Đầu Thẩm Phương Nguyệt khẽ cựa quậy, nhưng vẫn yên tâm tựa vào người cậu, thậm chí không thèm mở mắt.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ chăm chú nhìn xoáy tóc lờ mờ của cô.
“Ừ.”
“Nhớ kỹ những gì cậu nói vào hôm nay đấy.”
Thẩm Phương Nguyệt mơ mơ màng màng đáp ừ, nói đã nhớ rồi, rồi bập bẹ đọc lại dãy công thức toán học mà sáng nay bị cậu ép phải học thuộc.
Còn đọc sai nữa.
“…Đồ ngốc.”
Bùi Kỳ nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười.
&&
Bởi vì Thẩm Phương Nguyệt không đi Nhật Bản cùng bọn họ nên sau khi Diệp Uyển xong việc, hai vợ chồng tranh thủ về nước trước Tết một tuần.
Vừa về đến nơi, Thẩm Chu Sơn đã tất bật ngược xuôi, treo đầy lồng đèn đỏ lên cành hải đường, thậm chí cả bức tường trước bàn học của Thẩm Phương Nguyệt cũng bị dán chữ “Phúc” đỏ rực.
Sáng sớm hôm ấy, Bùi Kỳ vừa mở mắt đã thấy một tin nhắn ngắn gọn gửi đến—
[Đồ ngốc: Cứu mạng!]
[Đồ ngốc: Mau đến nhà tớ!]
Những tin nhắn cầu cứu thế này đến từ Thẩm Phương Nguyệt, Bùi Kỳ nhận được không đến trăm lần thì cũng phải tám mươi lần, khi thì là vì bài tập chưa làm xong, lúc lại là do xem phim kinh dị sợ quá. Nói chung chẳng có chuyện gì nghiêm túc.
Lần “cứu mạng” gần nhất là hôm qua, cụ thể là cô muốn ăn hoành thánh, nói nếu hôm nay không được ăn thì sẽ chết mất.
Bùi Kỳ đã đi cùng cô, tuyên bố lần sau sẽ không thèm để ý đến mấy tin nhắn SOS nữa.
Nói thì nói vậy thôi.
Bùi Kỳ đánh răng rửa mặt qua loa, lấy áo khoác rồi đi ra cửa.
Vừa mở cửa, cậu chạm mặt Thẩm Chu Sơn đang mò mẫn dán câu đối trước cửa nhà cậu. Hai người đều sững lại.
Thẩm Chu Sơn giơ cao câu đối đang dán lên cửa nhà cậu: “Cháu đến đúng lúc lắm, đứng đằng sau nhìn xem đã thẳng thớm chưa?”
“Thẳng rồi ạ.” Bùi Kỳ vội bước lên, ấn chặt mép câu đối, “…Cảm ơn chú.”
“Không có gì, tiện tay thôi.” Thẩm Chu Sơn cười cười, tán gẫu cùng cậu, “Trời lạnh thế này, mặc ít thế, định đi chơi đâu à?”
Bùi Kỳ còn chưa kịp trả lời, hai tiếng bước chân gấp gáp đã vang lên từ nhà bên cạnh.
“Thẩm Phương Nguyệt! Không được chạy!”
“Con không đi, con không đi, con không đi!”
“Được thôi! Con không đi thì tối nay mẹ sẽ cầm kéo lên, nhân lúc con ngủ mà cắt phăng đi!”
“Mẹ! Đây là hành vi phạm tội! Con sẽ báo cảnh sát bắt mẹ đấy!”
“Được thôi, báo đi, báo rồi thì con đừng mong đỗ được công chức nữa!”
“Tại sao con lại không thể lấy chồng chứ?”(*)
“…Thẩm Phương Nguyệt!!!”
………
Sau một trận hỗn loạn, Thẩm Phương Nguyệt lao ra khỏi cửa, chạy thẳng về phía họ.
Thẩm Chu Sơn lập tức dang rộng hai tay: “Sao vậy, Trăng Nhỏ!”
Thẩm Phương Nguyệt lướt qua ông, đâm sầm vào người Bùi Kỳ, thuần thục trốn sau lưng cậu, nắm chặt áo cậu, thò đầu ra lớn tiếng phản kháng: “Con không cắt tóc đâu!!!”
Thẩm Chu Sơn: “……”
Ra khỏi nhà vội quá, Bùi Kỳ chỉ tùy tiện khoác một chiếc hoodie, bây giờ đã bị Thẩm Phương Nguyệt kéo nhăn nhúm hết cả.
Bùi Kỳ bất đắc dĩ nghiêng người, che chắn cho cô đang ở phía sau lưng mình.
Diệp Uyển theo sau bước ra, cười lạnh: “Mẹ không thể để mấy cọng tóc lòa xòa trước mắt con lủng lẳng đến Tết được.”
“Nó không phải mấy cọng tóc, nó có tên đó! Gọi là mái thưa!” Thẩm Phương Nguyệt ấm ức, “Uổng công con đã khoe với bạn bè rằng mẹ là người phong cách, thời thượng, yêu tự do. Giờ con muốn rút lại những lời khen đó!”
“Con thích rút thì rút.” Diệp Uyển nói, “Cô giáo Cổ vừa gửi tin nhắn trong nhóm phụ huynh, nói mùng 7 Tết đi học lại sẽ kiểm tra ngoại hình của học sinh, còn đặc biệt nhắc tên con, nói trong lớp chỉ có con là để mái dài nhất!”
“Cô ấy nói nhảm đó!”
Bùi Kỳ còn chưa kịp phản ứng, cổ cậu đã cô bị kéo xuống, cậu phải khom lưng vì lực kéo quá mạnh. Khuôn mặt của Thẩm Phương Nguyệt dán lại gần, cả hai suýt chút nữa má kề má——
“Tóc của Bùi Kỳ còn dài hơn cả tóc con!”
Diệp Uyển liếc nhìn phần tóc lòa xòa trước trán cậu, không hẳn là dài, nhưng cũng hơi che mắt: “Vậy thì tốt, hôm nay hai đứa đi cắt hết cho mẹ.”
………….
Tiệm cắt tóc trước Tết đông nghịt người, trong không gian chật chội tràn ngập mùi thuốc nhuộm nồng nặc.
Bùi Kỳ ngồi ở khu vực chờ, cảm thấy lần này mình đúng là gặp tai bay vạ gió.
Diệp Uyển phải đi chúc Tết đối tác, trả tiền xong thì rời đi ngay. Bùi Kỳ đợi hơn nửa tiếng, bắt đầu thấy bực, cầm điện thoại định nhắn tin mắng Thẩm Phương Nguyệt một trận thì nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ phía trước.
Mí mắt của Bùi Kỳ giật giật, ngẩng đầu lên, quả nhiên chạm phải đôi mắt đỏ hoe của Thẩm Phương Nguyệt.
Trước khi rời đi, Diệp Uyển đã dặn đi dặn lại thợ cắt tóc tên Tony, bảo đối phương đừng nương tay, phải cắt thành kiểu đúng chuẩn học sinh.
Mái thưa của Thẩm Phương Nguyệt bị cắt đi gần một nửa, lông mày lộ ra một cách đáng thương, không còn tóc che chắn, đôi mắt ấy lại càng trở nên nổi bật.
Nhìn thấy Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt càng thêm uất ức: “Bùi Kỳ, tớ muốn bảo lưu kết quả học tập. Bây giờ tớ không còn mặt mũi gặp ai nữa rồi.”
Anh thợ Tony bên kia đang giục, bảo Bùi Kỳ qua, vì khách đông nên có vẻ hơi vội.
Bùi Kỳ đứng dậy, vỗ vỗ l*n đ*nh đầu cô để an ủi: “Đợi tớ quay lại rồi hẵng nghỉ học.”
Con trai cắt tóc nhanh hơn con gái nhiều. Chẳng mấy chốc Bùi Kỳ đã ngồi trước gương, tóc đã được sấy khô.
“Muốn cắt kiểu gì, trai đẹp?”
“Cắt sao cũng được.” Bùi Kỳ xuyên qua gương nhìn về phía Thẩm Phương Nguyệt đang ngồi sau lưng.
Thẩm Phương Nguyệt cầm điện thoại, bật camera trước lên, vẫn đang khóc than vì mái tóc của mình.
Thẩm Phương Nguyệt lúc nào cũng kỳ lạ như vậy. Rõ ràng trong ngày hội thể thao, tóc bị cột cao hết ra sau cũng chẳng sao, vậy mà bây giờ lại để ý đến thế.
“Xong rồi, em nhìn xem, có hài lòng không?”
Giọng nói của thợ cắt tóc kéo Bùi Kỳ trở về thực tại, cậu nhìn thoáng qua gương: “Ngắn hơn chút nữa.”
“Hả?” Thợ cắt tóc lần đầu gặp yêu cầu như vậy, dù sao thì đám nhóc tuổi mới lớn đều thích lấy tóc che mặt một cách khó hiểu, “Vẫn cắt tiếp à?”
“Vâng.” Bùi Kỳ nói, “Cắt xấu một chút.”
………….
“Đi thôi.”
Khi Bùi Kỳ quay lại, Thẩm Phương Nguyệt đang khóc lóc kể lể với Cố Tương, nói rằng vì mái tóc quá xấu nên cô muốn bảo lưu kết quả học tập, còn dặn Cố Tương đừng buồn vì kỳ sau không có người bạn cùng bàn đáng yêu như này nữa.
Khuôn mặt đầy bi thương của cô ngước lên rồi sững lại, thậm chí quên cả khóc.
“Bùi Kỳ.” cô thì thầm hỏi, “Tóc cậu đâu rồi?”
Lúc đi Bùi Kỳ vẫn còn kiểu tóc layer ngắn, vậy mà khi cậu trở về…
Đã biến thành đầu đinh.
“Cắt rồi.” Bùi Kỳ đưa tay lau nước mắt dưới mắt cô, không còn mái thưa quá dài, lau nước mắt cũng dễ hơn nhiều. Cậu thản nhiên nói: “Đừng khóc nữa, bây giờ tớ cũng xấu rồi.”
“…..”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 21
10.0/10 từ 31 lượt.
