Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 20: Tớ sẽ luôn đứng về phía cậu ấy.
Không ai hiểu con gái bằng mẹ. Mặc dù điểm toán còn cách mức điểm đạt xa vời vợi nhưng Thẩm Phương Nguyệt vẫn thành công được ở lại nhà suốt kỳ nghỉ đông.
Vào ngày thứ tư của kỳ nghỉ đông. Chung Chấn biết được chuyện này, hỏi vào một trong những nhóm WeChat nhỏ của bọn họ.
[Chung Chấn: Cái gì? Tại sao cậu không muốn đi Nhật Bản chơi mà quyết tâm ở nhà vậy? Chị Nguyệt, cậu ghét Nhật Bản lắm à?]
[Trăng Nhỏ: Tớ không ghét mà.]
[Chung Chấn: Ồ, vậy thì tớ biết rồi. Chắc chắn cậu với Bùi Kỳ có kế hoạch du lịch bí mật nào đó còn thú vị hơn cả đi Nhật Bản.]
[Tống Triết: Gì cơ?! Cho tớ theo với, cho tớ theo với!]
Khi Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy tin nhắn này, cô đang ngồi trên ghế sofa nhà Bùi Kỳ xem anime. Cô tiện tay chụp một bức ảnh, trả lời lại: [Không có kế hoạch gì cả.]
Tống Triết lại hỏi: [Thế tại sao cậu lại ở nhà? Chán chết đi được.]
Câu hỏi này như một vòng lặp vô tận. Thẩm Phương Nguyệt đang xem đến đoạn cao trào, quyết định học theo Bùi Kỳ, giả vờ lạnh lùng không trả lời nữa.
Trước khi đi, Thẩm Chu Sơn cũng hỏi cô câu tương tự. Ông lén ghé sát tai cô thì thầm: “Trăng Nhỏ, nói thật với ba đi, con và Bùi Kỳ định bí mật đi đâu chơi hả? Ba nhất định sẽ không nói cho mẹ đâu.”
“Ba nhất định sẽ nói với mẹ.” Thẩm Phương Nguyệt đáp.
Ai cũng nghĩ cô ở lại nhất định phải có lý do, nhưng thật sự không có. Trước kỳ nghỉ, cô và Bùi Kỳ thậm chí còn chưa từng bàn bất cứ chuyện gì về kỳ nghỉ đông.
Bùi Kỳ sống một mình nên cách bố trí nội thất trong nhà hoàn toàn theo ý thích của cậu. Ở tầng một của căn nhà có một phòng khách khá rộng. Sau sofa là một khoảng trống lớn, Bùi Kỳ đã kéo một cái bàn gỗ lớn đặt sát vào sau sofa để tiện ngồi cùng xem TV với Thẩm Phương Nguyệt.
Bùi Kỳ đang cúi đầu xem cuốn sổ ghi lỗi sai của Thẩm Phương Nguyệt, tay không ngừng xoay bút. Đó là một thói quen khi cậu đang suy nghĩ hoặc gặp bế tắc.
Từ ghế sofa đằng trước đột nhiên vang lên tiếng sụt sùi rất nhỏ. Bùi Kỳ dừng lại, chậm rãi nâng mí mắt lên.
“Cậu khóc cái gì đấy?” Bùi Kỳ hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trên sofa, chỉ lộ ra một cái đầu đen về phía cậu, giọng nghẹn ngào: “Tớ không có khóc.”
“….”
Đúng.
Thật ra người nên khóc là tớ mới đúng, vì phải xem những lỗi sai đầy vớ vẩn này của cậu.
Bùi Kỳ không nói gì, ngẩng đầu lên, quả nhiên bộ anime trên TV đang chiếu cảnh buồn. Theo tình tiết cậu suy đoán, câu chuyện có lẽ là yêu quái phải lòng con người, ở bên nhau cả đời, nhưng con người tuổi thọ ngắn đến cuối cùng dừng lại còn yêu quái không hề già đi. Sau đó yêu quái tự hủy diệt bản thân, hóa thành một cây hoa đào, trông chừng ngôi mộ của cô gái ấy từ kiếp này qua kiếp khác.
Một cốt truyện đơn giản như vậy, thế mà Thẩm Phương Nguyệt lại ôm một bịch giấy, ngồi khoanh chân trên sofa khóc không ngừng. Cô ngồi xếp bằng trên sofa thở nấc lên, quay đầu lại sụt sịt hỏi: “Rùa, kỳ nghỉ đông cậu định dẫn tớ đi đâu chơi?”
Nước mắt của Thẩm Phương Nguyệt đúng là không đáng tiền. Ngã một cái cũng khóc, đọc tiểu thuyết cũng khóc, lướt đến video về một bà cụ nhặt rác cũng khóc. Hồi bé còn nghiêm trọng hơn, Bùi Kỳ không biết đã nhìn thấy cô khóc bao nhiêu lần.
Nhưng mỗi lần thấy cô đôi mắt đẫm lệ, cậu vẫn sẽ trầm mặc vài giây.
Đôi mắt cô đẫm nước, so với thường ngày càng sáng hơn, hàng mi dài cũng ướt nhẹp, ngay cả mũi cũng đỏ lên vì khóc, trông đáng thương vô cùng.
“Đi…” Bùi Kỳ dừng lại một chút, “3 năm luyện đề thi thử 5 năm thi đại học?”(*)
“….”
Một cục giấy đầy nước mắt bay đến, bị Bùi Kỳ bắt được, tiện tay ném vào thùng rác.
“Vì cậu mà tớ không đi Nhật Bản, cậu lại đối xử với tớ như thế này!”
“Không phải cậu đã nói cậu không đi Nhật Bản chẳng liên quan gì đến tớ, mà là cậu không thích cái tên Thẩm Phương Nguyệt Tử sao?”
Lần này, thứ bay tới là cả một bịch giấy: “… Đã bảo cậu không được tự ý đổi tên tớ nữa mà!”
Thẩm Phương Nguyệt xoay hẳn người lại, cánh tay gác lên lưng ghế sofa, nhìn chằm chằm vào Bùi Kỳ. Bên cạnh cậu đặt một chiếc đèn bàn, ánh sáng làm làn da cậu trông hơi tái nhợt khiến các đường nét trên khuôn mặt càng thêm rõ ràng và tinh xảo.
Điều đó khiến cô nhớ đến bộ anime vừa xem, nhân vật chính là một yêu quái với khuôn mặt trẻ trung, đầy khí chất thiếu niên nhưng không có tí sắc hồng nào.
“Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Không phải cậu cũng là yêu quái đấy chứ.”
Bùi Kỳ đã quen với những lời linh tinh bậy bạ của cô: “Ừ.”
“Vậy nếu tớ chết thì cậu sẽ làm sao đây?” Thẩm Phương Nguyệt nhăn mặt, nhớ lại tình tiết vừa rồi, nước mắt lại sắp tuôn ra.
“Tớ cũng sẽ biến thành một cái cây.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt tạm ngưng khóc, não như bị ngừng hoạt động.
Cô cứ ngơ ngác nhìn Bùi Kỳ gấp lại cuốn sổ ghi lỗi sai đầy thảm hại không nỡ nhìn của mình, tắt đèn bàn, đứng dậy, tiện tay rút ra một tờ khăn giấy mà cô vừa ném, đi đến rồi ấn nhẹ vào mặt cô.
Biểu cảm của Bùi Kỳ có vẻ hơi khó chịu, nhưng động tác thì rất nhẹ nhàng, lau đi nước mắt vừa mới xuất hiện của cô.
Không biết có phải khóc quá nhiều hay không má Thẩm Phương Nguyệt nóng bừng, nóng đến mức Bùi Kỳ có thể cảm nhận được cả qua lớp khăn giấy.
“Dậy đi, đi thôi.”
“Đi đâu?” Thẩm Phương Nguyệt ngẩn người.
“Không phải cậu muốn đi chơi sao?”
Thẩm Phương Nguyệt lập tức tắt TV, mặc áo khoác dày, quấn khăn quàng kín cổ, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực, ra khỏi nhà rồi mới nhớ ra để hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
“Trộm chó.”
“?”
&&
Ở một lối đi nhỏ giữa khu trồng cây trong khu dân cư.
Một bóng người tròn trịa quấn kín như quả cầu đang cúi người, len lén di chuyển, trong lúc đó còn kéo khăn quàng che nửa mặt, dáo dác nhìn xung quanh với vẻ khả nghi.
Người bên cạnh nhìn cô một lúc lâu rồi đột nhiên nói: “Trên mặt cậu có chữ.”
“Hả?” Thẩm Phương Nguyệt lập tức đứng thẳng người, dùng tay chà loạn xạ lên mặt mình: “Có lẽ do sáng nay tớ làm bài rồi ngủ quên trên bàn nên in lên đấy. Chữ gì thế? Tớ lau hết chưa?”
Bùi Kỳ rút tay ra khỏi trong túi, đầu ngón tay chạm vào mặt cô, chậm rãi nói từng chữ: “Kẻ, trộm.”
“?”
“….”
Suốt đoạn đường sau đó, Thẩm Phương Nguyệt đều thực hiện tội ác lên người Bùi Kỳ.
Hai người vừa ồn ào suốt quãng đường vừa đi đến trước một tòa nhà rồi dừng lại.
Trước mắt là một căn biệt thự nhỏ theo phong cách nông thôn, có thể thấy nó được chăm sóc rất cẩn thận. Những dây leo xinh đẹp phủ kín toàn bộ cả một bức tường, trong không khí còn có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi hương của hoa cỏ.
Đây là ngôi nhà của mẹ Bùi Kỳ, cũng được xem như quê của cậu. Hồi còn rất nhỏ, thỉnh thoảng Bùi Kỳ được đưa về đây ở vài ngày, đôi khi Thẩm Phương Nguyệt cũng đi theo cùng. Sau khi ba mẹ ly hôn, mẹ Bùi Kỳ chuyển về căn nhà này sống, mang theo chú chó mà gia đình đã nuôi từ bé.
Ngôi nhà trước mắt hầu như không khác gì trong ký ức. Thẩm Phương Nguyệt đi đến hàng rào ở cửa sau, ghé mắt nhìn vào bên trong, không thấy ai cả.
Cô bám lấy hàng rào cửa sau, khẽ gọi bằng giọng thì thầm: “Thủy Băng Nguyệt, Thủy Băng Nguyệt—”
“Nó tên là Donatello.” Bùi Kỳ khoanh tay, tựa vào bức tường bên cạnh, nhìn chằm chằm vào mặt cô rồi nhàn nhạt sửa lại.
Hồi Thẩm Phương Nguyệt mới chuyển đến ở cạnh nhà Bùi Kỳ, nhà cậu đã có chú chó này rồi.
Hồi đó, Thẩm Phương Nguyệt nghe thấy tên của chú chó, cô bé nhỏ xíu ngồi xổm trước chú cún con, rất xót xa mà nói: “Em thật đáng thương, có cái tên khó nghe thế này. Như này đi, sau này em sẽ được gọi là Thủy Băng Nguyệt nhé. Nhân vật trong Thuỷ Thủ Mặt Trăng mà chị thích nhất cũng tên như thế đó!”(*)
“Cậu chẳng hiểu gì cả.” Cậu nhóc Bùi Kỳ đứng bên cạnh, hai tay chống nạnh, “Donatello là Ninja Rùa! Là nhà phát minh! Là thiên tài!”
“Nhưng nghe dở lắm, hơn nữa nó là một con rùa.” Thẩm Phương Nguyệt bày tỏ, “Cậu tự làm rùa được rồi, sao lại bắt chó con cũng làm rùa chứ?”
“Nó thích được gọi là Donatello.” Bùi Kỳ nói, “Với lại nó là chó đực, nó không thích nơ bướm đâu.”
Thẩm Phương Nguyệt: “Đâu có ai nói chó đực thì không được thích nơ bướm? Cậu kỳ lạ thật đấy. Thế giới rộng lớn như vậy, chẳng lẽ không có người đàn ông nào thích nơ à?”
……
Giờ nghĩ lại, tư duy của Thẩm Phương Nguyệt hồi đó cũng khá là tiến bộ.
Tóm lại, sau mười lăm năm, hai người họ vẫn chưa thể thống nhất được chuyện này.
Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ lời phản đối của cậu, vẫn bám vào cửa gọi tiếp: “Thủy Băng Nguyệt—”
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa sau ngôi nhà mở ra, một chú chó Corgi chậm rãi bước ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, dường như nó ngửi thấy gì đó, quay đầu nhìn về phía cửa sau.
Mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng rực lên: “Thủy Băng…..”
Cô còn chưa kịp hô lên thì miệng đã bị bịt lại, cánh tay cũng bị kéo nhẹ một cái, cả người bị kéo sang một bên, va vào chiếc áo khoác lông dày mềm mại của Bùi Kỳ.
Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt, vừa mở miệng định hỏi.
“Đậu Bao, này…… Đậu Bao!” Một giọng nói non nớt từ trong nhà vang lên.
“Cục cưng, con chạy chậm chút nào.” Giọng nữ quen thuộc vang lên ngay sau đó.
Thẩm Phương Nguyệt giật mình, giọng nói này là của mẹ Bùi Kỳ, Giang Dao Tuyết.
Cô trốn sau tường, ôm lấy cánh tay Bùi Kỳ, len lén nhìn vào bên trong.
Một cậu bé trông khoảng một hai tuổi vụng về chạy theo chú chó Corgi, chạy lon ton với nụ cười rạng rỡ lộ ra hàng răng sữa trắng tinh, hai tay giang rộng, vừa chạy vừa líu lo gọi: “Đậu Bao, Đậu, Bao.”
“Chạy chậm thôi, cục cưng.” Giang Dao Tuyết mỉm cười đầy yêu chiều, dang tay ra như muốn đỡ lấy bé, sợ bé chạy nhanh rồi bị ngã.
Thẩm Phương Nguyệt chợt nhận ra, cậu bé này chắc hẳn là em trai cùng mẹ khác cha của Bùi Kỳ.
Năm đó, sau thời gian dài tranh cãi thì ba mẹ Bùi Kỳ ly hôn, một là vì con cái, hai là vì tranh chấp tài sản.
Cuối cùng, điều khiến cuộc hôn nhân tan vỡ thật sự chính là khi Giang Dao Tuyết ngoại tình rồi mang thai. Hồi đó, tiếng gào thét của Bùi Vĩnh Ân vang khắp chốn, nhà hàng xóm còn nghe thấy rõ ràng. Chẳng bao lâu sau, hai người mỗi người mỗi ngả, chỉ còn lại một mình Bùi Kỳ.
Chú chó Corgi chạy không nhanh, cậu bé nhanh chóng đuổi kịp, ôm chặt lấy thân hình tròn trịa của nó, một người một chó rất quấn quýt. Cậu bé cười khanh khách, lại gọi: “Đậu Bao!”
“Cục cưng, Đậu Bao già rồi, con không được đè lên người nó như vậy.” Giang Dao Tuyết nói.
Có vẻ như Thủy Băng Nguyệt lại có thêm cái tên thứ ba rồi.
Thẩm Phương Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cái tên đó khó nghe quá, chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Bùi Kỳ hơi khựng lại, im lặng một lúc lâu rồi mới khẽ “Ừ” một tiếng. Cậu hơi lắc lắc cánh tay: “Về thôi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt ôm chặt lấy cánh tay cậu: “Không muốn.”
“Khó khăn lắm mới tới được đây.” Cô nói: “Chúng ta chờ thêm chút một nữa đi.”
Bùi Kỳ vừa định nói “Thôi” thì bỗng nhiên có tiếng “bịch” vang lên, tiếp theo là giọng nói đầy lo lắng của Giang Dao Tuyết: “Cục cưng!”
Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, sau một hồi ồn ào, Giang Dao Tuyết dỗ dành: “Không khóc, không khóc, mẹ vào nhà lấy thuốc sát trùng cho con nhé… Đậu Bao, vào nhà thôi… Đậu Bao? …Thôi kệ, mày chơi chán thì tự vào nhà đấy.”
Giọng của Giang Dao Tuyết ngày càng xa dần rồi biến mất hẳn.
Thẩm Phương Nguyệt chờ một lát, sau đó lén lút thò đầu ra —— chạm mắt với chú chó đang ngước nhìn cô từ phía sau hàng rào.
Thẩm Phương Nguyệt xúc động kêu lên: “Thủy Băng Nguyệt!”
Thủy Băng Nguyệt: “Gâuuu.”
Bùi Kỳ cuộn nhẹ ngón tay, đến khi Thẩm Phương Nguyệt kéo mạnh tay áo cậu, cuối cùng cậu mới chậm rãi nghiêng đầu, lười biếng nói: “Donatello.”
“…Gâu gâu gâu!!”
&&
Hai người thực sự lén trộm chú chó ra ngoài.
Dưới cùng của hàng rào có một cánh cửa nhỏ dành riêng cho chó, là cái mà khi còn nhỏ Bùi Kỳ khăng khăng bắt gia đình phải làm cho chó. Chìa khóa vẫn luôn do cậu giữ, còn Giang Dao Tuyết thì đã quên mất chuyện này từ lâu rồi.
Thủy Băng Nguyệt lách qua cánh cửa chạy ra ngoài, Thẩm Phương Nguyệt vui mừng khôn xiết: “Nhanh lên, Thủy Băng Nguyệt, chạy thôi!”
Thủy Băng Nguyệt vừa chạy được hai bước thì đã bị Bùi Kỳ bế lên.
“Nó già rồi, không chạy nổi nữa.” Bùi Kỳ ôm chú chó, bàn tay thành thạo đỡ lấy mông nó, “Đi thôi.”
Trên đường đi, Thẩm Phương Nguyệt vừa nói chuyện với Thủy Băng Nguyệt vừa lén nhìn trộm Bùi Kỳ.
Mặc dù nó đã già nhưng chú chó dường như vẫn nhớ bọn họ, phấn khích vô cùng, cứ chậm rãi rúc vào mặt Bùi Kỳ, thè lưỡi l**m cậu.
Bùi Kỳ không nói gì, cũng không nhìn nó mấy.
Họ không đi xa lắm, hai người một chó đi đến một công viên gần đó.
Bùi Kỳ đặt nó xuống, để lại một câu “Tớ đi mua nước” rồi rời đi. Lúc đi, chú chó chạy theo cậu hai bước nhưng Thẩm Phương Nguyệt đã nhanh tay ôm nó lại: “Thủy Băng Nguyệt, không được chạy, chúng ta chờ cậu ấy quay lại.”
Rời khỏi siêu thị, Bùi Kỳ ghé vào tiệm thú cưng bên cạnh. Lúc này trong cửa hàng thú cưng không có nhiều khách, ông chủ nhiệt tình hỏi cậu cần gì.
“Khô thịt vịt…” Bùi Kỳ hơi khựng lại, chợt nhớ ra Donatello không thể ăn được thứ đó nữa bèn đổi giọng: “Một gói ức gà là được, làm mềm giúp cháu, cảm ơn ạ.”
Thời tiết lạnh nên trong công viên lúc này không có đứa trẻ nào.
Khi Bùi Kỳ quay lại Thẩm Phương Nguyệt đang ngồi ở đuôi cầu trượt, cô ngồi đó nhìn thẳng chú chó, nói chuyện với nó.
Cô quay lưng về phía Bùi Kỳ, ôm đầu gối, trông giống hệt như một quả bóng.
“Mặt em trắng lên nhiều rồi đó, vết hằn trên mũi cũng sắp không thấy nữa rồi, Thủy Băng Nguyệt.” Cô cười nói, “Nhưng bây giờ em vẫn đáng yêu lắm.”
“Gâuuu.”
“Em nói chị cũng rất đáng yêu à? Chuyện đó chị biết mà, nhưng dù sao cũng cảm ơn em nhé.”
Bùi Kỳ: “…..”
Cậu nhất thời không thể phân biệt được đây là do Thẩm Phương Nguyệt vốn có tính tự luyến hay là vì cô vừa xem xong bộ phim anime yêu quái kia rồi tự cho rằng mình cũng có khả năng nói chuyện với động vật như nhân vật chính.
Cậu vừa định bước tới thì lại nghe cô nói: “Gì cơ? Em cảm thấy vừa rồi Bùi Kỳ đối xử với em rất lạnh nhạt sao?”
“Gâu.”
“Không phải cảm thấy đâu.” Thẩm Phương Nguyệt khẳng định, “Cậu ấy thật sự lạnh nhạt với em. Cậu ấy đang giận em đấy.”
“Nhưng nếu là chị thì chị cũng sẽ giận thôi. Sao em có thể thân thiết với kẻ thù của cậu ấy như vậy chứ?” Thẩm Phương Nguyệt xoa đầu chú chó, nghiêm túc định tội, “Em làm như vậy gọi là phản bội đấy.”
“….Gâu.”
“Ồ, em nói em phải sống nhờ nhà người ta, là hoàn cảnh ép buộc à?” Thẩm Phương Nguyệt thở dài, “Thôi được rồi, cũng đúng. Nhưng như vậy thì Bùi Kỳ đáng thương lắm, đến cả chó cũng không có nữa.”
“….”
“Thôi, dù sao em cũng chỉ là một chú chó, em có thể làm gì được chứ.” Cô an ủi nó, “Bùi Kỳ cũng biết mà, nên cậu ấy sẽ tha thứ cho em thôi. Cậu ấy không giận thật đâu, chỉ là cảm thấy buồn, vì thế nên lúc nãy mới không nói chuyện với em.”
Có lẽ là do ngửi thấy mùi của chủ nhân, chú chó nhìn về phía Bùi Kỳ qua người Thẩm Phương Nguyệt, định chạy lại chỗ cậu.
Nhưng nó lại bị Thẩm Phương Nguyệt ôm lại, giữ chặt.
“Hơn nữa cậu ấy đâu phải không có gì cả, cậu ấy vẫn còn chị mà.” Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy đầu chú chó, nhớ lại gương mặt lạnh lùng của Bùi Kỳ ban nãy, lại bắt đầu lẩm bẩm những điều kỳ quặc.
“Em xem cậu ấy đi, chị chăm sóc cậu ấy tốt lắm, trắng trẻo mập mạp —— thôi được, thực ra cũng không mập lắm, vì cậu ấy rất kén ăn.”
“Bình thường khi cãi nhau, chị lúc nào cũng nhường nhịn cậu ấy, còn thường xuyên giúp cậu ấy học hành.”
“Dù cậu ấy lúc nào cũng lấy oán báo ơn, tính khí thì tệ, lại còn hay châm chọc người khác, nhưng mà…”
“Nhưng mà chị sẽ không phản bội cậu ấy.”
“Thủy Băng Nguyệt, em là một chú chó, em không thể tự quyết định được, nhưng chị thì có thể.”
“Chị sẽ luôn đứng về phía cậu ấy.”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 20: Tớ sẽ luôn đứng về phía cậu ấy.
10.0/10 từ 31 lượt.
