Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 39: Đừng làm phiền ‍


Thẩm Bích Nhiên không dám mở phong thư cũ năm nào, nhưng đêm hôm đó, anh ôm chiếc gối ấy ngủ rất yên lòng, nghe tiếng mưa rơi suốt cả trong mơ.


Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bích Nhiên phải ra sân bay đón đội ngũ nghiên cứu và phát triển, còn Cố Lẫm Xuyên phải vội vã trở về Quang Xâm. Jeff đến đưa đón hai vị sếp, anh ta báo cáo tình hình đầu tư buổi sáng cho Cố Lẫm Xuyên ngay trên xe, ba phút nói về năm công ty với quan điểm rõ ràng, số liệu rành mạch. Cố Lẫm Xuyên hỏi vặn lại về một trong số đó, Jeff cũng trả lời trôi chảy như nước chảy mây trôi.


Thẩm Bích Nhiên ngồi bên cạnh nghe lỏm, kinh ngạc trước năng lực làm việc của Jeff đến mức quên cả ăn miếng bánh sandwich đang kề ngay miệng.


“Đầu tư đi.” Cố Lẫm Xuyên tùy ý giải quyết xong báo cáo của Jeff, xoay đầu lại với giọng điệu ôn hòa: “Không hợp khẩu vị sao?”


Jeff đột nhiên căng thẳng, quay người nhìn về phía Thẩm Bích Nhiên.


Bánh sandwich hôm nay là nhân thịt bò nướng, bắp cải tím và đậu sốt Hummus. Thẩm Bích Nhiên vội vàng cúi đầu cắn một miếng thật lớn, dùng hành động để khẳng định.


Jeff thở phào nhẹ nhõm: “Sếp Thẩm có hài lòng với căn nhà cũ không?”


Thẩm Bích Nhiên chân thành cảm ơn: “Vất vả cho anh đã thu xếp rồi.”


“Là do bên vệ sinh làm tốt thôi, tôi chỉ bảo họ quét dọn toàn diện, phục hồi như cũ thôi mà.” Jeff lại cười hì hì quay sang sếp nhà mình, “Đêm qua ngài nghỉ ngơi thế nào?”


Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn về phía Thẩm Bích Nhiên một cái: “Không ngủ được.”


“Hả?” Jeff ngạc nhiên, “Tại sao?”


Giọng Cố Lẫm Xuyên thản nhiên: “Không có gối.”


“Sao lại vậy!” Jeff biến sắc kinh hãi, “Sau khi nhận nhà tôi đã đặc biệt đi xem qua, mỗi phòng ngủ đều có gối mà!”


Không ai trả lời anh ta, bầu không khí trong xe yên tĩnh đến kỳ quặc. Ngũ quan của Jeff như đang nhảy múa một điệu Tap dance, rồi đột nhiên nhận ra tình huống còn nghiêm trọng hơn, hoảng hốt nhìn Thẩm Bích Nhiên: “Vậy sếp Thẩm, cậu có gối không?”


Thẩm Bích Nhiên cắm cúi ăn sandwich không lên tiếng.


“Em ấy có tận hai cái.” Cố Lẫm Xuyên trả lời thay anh.


“Hả??”


Jeff trợn mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa gương mặt của hai vị sếp, rồi bỗng đập mạnh vào trán: “Đám vệ sinh này, đến cái gối mà cũng đặt sai chỗ được! Để tôi gọi điện mắng vốn bọn họ!”


Nói đoạn, anh ta nhanh nhẹn nhấn nút, vách ngăn trong xe từ từ kéo lên, hàng ghế sau trở thành không gian riêng tư yên tĩnh.


Thẩm Bích Nhiên cúi đầu ăn nốt chiếc sandwich, Cố Lẫm Xuyên ngồi bên cạnh cười khẽ, nghiêng đầu lọt vào tầm mắt của anh: “Sếp Thẩm nghe thấy chưa, tôi bị đau cổ rồi này.”


Thẩm Bích Nhiên không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, duỗi chân qua để lại một vết giày trên đôi giày da bóng lộn của hắn.


Anh giẫm xong lại cảm thấy không ổn, nhưng cũng chẳng biết làm sao —— từ trường của căn nhà cũ quá mạnh, anh và Cố Lẫm Xuyên dấn thân vào đó, bị quá khứ gột rửa, thật khó lòng kéo giãn lại khoảng cách lạnh lùng.


Cố Lẫm Xuyên đưa cho anh một bộ chìa khóa nhà cũ: “Muốn về nhà lúc nào cũng được, dưới lầu căn hộ luôn có tài xế chờ lệnh. Đúng rồi, Jeff nói thùng sách kia của em rất chiếm diện tích, hay là để tôi bảo người vận chuyển đến nhà cũ trước nhé?”


“Không cần đâu.” Thẩm Bích Nhiên lập tức từ chối, “Tôi định sau này sẽ để ở công ty.”


Dự tính thực sự của anh là chọn một khu dân cư có phong thủy tốt ở ngoại ô Bắc Kinh, mua một căn hộ nhỏ để đặt riêng tấm bia mộ của Cố Lẫm Xuyên và bức thư năm đó. Đây là kế hoạch vẹn toàn mà anh đã suy tính kỹ lưỡng.


Cố Lẫm Xuyên không nghi ngờ gì: “Tuần sau vừa vặn để Jeff giúp em chọn tòa nhà văn phòng, Glance lúc khởi đầu có không ít việc, tôi sẽ bảo anh ta dành một phần tâm trí sang hỗ trợ bên em.”



Lần này Thẩm Bích Nhiên không từ chối, trợ lý lương năm nghìn vạn anh thuê không nổi, có thể trải nghiệm miễn phí có thời hạn cũng rất tốt.


Xe dừng trước cổng Quang Xâm, Cố Lẫm Xuyên cài lại cúc áo vest, chỉnh đốn lại cổ áo và măng sét: “Tôi đi làm đây, sếp Thẩm, phiền em xem giúp, đã che kín vết hằn trên cổ chưa?”


“?”


Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên thuận theo cổ áo sơ mi của Cố Lẫm Xuyên nhìn vào trong —— từng chiếc cúc đều được cài chỉnh tề, anh chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng lại lập tức nhớ đến tối qua mình đã túm chặt cổ áo Cố Lẫm Xuyên không buông, để mặc cho vùng da đó dần bị siết ra một vệt đỏ đầy ám muội.


Chẳng đợi anh kịp phản ứng, Cố Lẫm Xuyên đứng dậy lấy một chiếc hộp từ ghế sau đặt lên đùi anh: “Đi đây. Hẹn gặp lại, Thẩm Bích Nhiên.”


Thứ Cố Lẫm Xuyên để lại là một chiếc hộp đựng đồ ăn màu trắng, góc hộp in hình mèo con, bên cạnh buộc một bộ nĩa silicon bằng dây ruy băng lụa.


Đó là hộp đựng điểm tâm mà Thẩm Bích Nhiên đã dùng từ nhỏ đến lớn —— hồi nhỏ mỗi khi ra ngoài anh nhất định phải mang theo đồ ăn vặt, đến khi tốt nghiệp tiểu học, Ôn Thục bảo người làm không cần chuẩn bị cho anh nữa. Thẩm Bích Nhiên thì thấy sao cũng được, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại rất có ý kiến, lẳng lặng tiếp quản công việc của người làm, mỗi ngày đều tiếp tục chuẩn bị cho anh, cho đến khi rời khỏi nhà họ Thẩm.


Chiếc xe lại lăn bánh trên đường cao tốc ra sân bay, Thẩm Bích Nhiên chậm rãi mở nắp hộp.


Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ thói quen phối hợp dinh dưỡng như trước, một ngăn để trái cây, một ngăn để đồ ngọt, ngăn còn lại để các loại hạt và thịt khô xé nhỏ. Trái cây hôm nay là dưa lưới, đồ ngọt là bánh Sachertorte.


Trên đường đi, Ôn Thục gọi điện tới, tuyên bố món quà sinh nhật tuổi hai mươi bốn dành cho anh.


“Mẹ đã thuê cho con một mảnh ruộng dâu nhỏ ở Irvine. Tuy diện tích không lớn nhưng sản lượng chắc cũng đủ cho con ăn đấy.” Ôn Thục cười nói: “Có điều con phải đợi đến năm sau nhé, vụ năm nay mẹ lỡ tay làm hỏng mất rồi.”


“Cảm ơn mẹ.” Thẩm Bích Nhiên ngoan ngoãn bày tỏ sự mong đợi, sau đó ngắn gọn kể lại chuyện khoản ủy thác và thỏa thuận đánh cược. Năm đó anh không hề thông báo suy đoán về cái chết của Cố Lẫm Xuyên cho cha mẹ, nên Ôn Thục chỉ nghĩ rằng Cố Lẫm Xuyên cuối cùng đã bị gia tộc phát hiện. Bà nghe xong rồi trầm ngâm hồi lâu: “Vậy bây giờ cậu ấy đối xử với con thế nào?”


Thẩm Bích Nhiên nhớ lại câu “Yêu em” khàn đặc ấy, bỗng thấy nóng bừng vành tai, anh cúi đầu xiên một miếng dưa lưới bỏ vào miệng: “Khá là thân thiện ạ.”


“Không thù ghét con là tốt rồi.” Ôn Thục thở dài, khựng lại một lát rồi hỏi tiếp: “Nhiên Nhiên, con còn yêu cậu ấy không?”


Thẩm Bích Nhiên không lên tiếng, chỉ ăn hết miếng dưa này đến miếng dưa khác. Nước dưa thanh ngọt tràn ngập khoang miệng, anh ăn cho đến tận khi ngăn hộp cạn sạch, dùng nĩa chọc vào miếng cuối cùng, khẽ “dạ” một tiếng.


Anh không có thói quen lừa dối cha mẹ, đặc biệt là sau khi Thẩm Tòng Phỉ qua đời, Ôn Thục đối với anh vừa là mẹ vừa là bạn, chuyện gì cũng có thể sẻ chia.


Thẩm Bích Nhiên nói tiếp: “Cái chết của ông nội không phải do kẻ thù nhà họ Cố gây ra, chuyện này đợi chúng con điều tra rõ ràng rồi sẽ kể lại với mẹ.”


“Không phải kẻ thù nhà họ Cố?” Ôn Thục kinh ngạc: “Đây cũng là Cố Lẫm Xuyên nói với con sao?”


“Vâng.”


“Đã bao nhiêu năm rồi mà cậu ấy vẫn chấp nhất điều tra chuyện này, cậu ấy ——” Ôn Thục khựng lại, nhạy bén hỏi: “Bây giờ hai đứa có thường xuyên gặp nhau không?”


Thẩm Bích Nhiên chọc ra bốn cái lỗ trên miếng dưa lưới kia: “Cũng không hẳn ạ.”


“Sinh nhật ngày hôm qua là cậu ấy đón cùng con?”


Bốn cái lỗ biến thành tám cái.


“Dạ.”


“Đón ở đâu?”


Mười hai cái lỗ.


“Anh ấy đã mua lại căn nhà cũ từ tay Thẩm Tòng Đạc… Mẹ còn nhớ cái ly hoa tulip đó không?”



“Hai đứa đã qua đêm cùng nhau sao?”


Miếng dưa lưới không còn chỗ nào để chọc nữa rồi.


Thẩm Bích Nhiên vê nhẹ vành tai đang nóng ran, bất lực đáp: “Chúng con không ngủ cùng nhau.”


Chỉ hôn nhau vài lần mà thôi.


Ôn Thục bán tín bán nghi, hỏi thăm xem mấy năm nay Cố Lẫm Xuyên sống thế nào. Thẩm Bích Nhiên nghĩ đến những vết sẹo khắp người hắn mà thắt lòng, nhưng anh không muốn mẹ phải buồn lây nên chỉ nói Cố Lẫm Xuyên từng bị thương trong lúc truy tìm kẻ thù.


Ôn Thục thở dài: “Xem ra cậu ấy cũng chưa từng buông bỏ con. Nếu cả hai đứa đều như vậy, công việc lại còn dính dáng đến nhau, mẹ thấy sớm muộn gì cũng quay lại với nhau thôi.”


“Nhiên Nhiên, con có muốn quay lại không?”


Trong lòng Thẩm Bích Nhiên tự nhủ là có. Nhưng thay vì nói là muốn, chi bằng nói là anh tình khó lòng kiềm chế. Anh quá hiểu rõ bản thân mình, một khi phòng tuyến đã hé mở một kẽ hở, việc nó vỡ đê chỉ là chuyện sớm muộn.


“Những nhân tố ép hai đứa phải chia tay năm đó đã bị nhổ tận gốc, cậu ấy cũng không thù hằn con.” Ôn Thục giúp anh phân tích: “Mẹ rất yên tâm về Lẫm Xuyên, điều không chắc chắn duy nhất giữa hai đứa có lẽ là thái độ của nhà họ Cố.”


Thẩm Bích Nhiên không phủ nhận, chỉ nói: “Con không thể mất anh ấy thêm một lần nào nữa đâu mẹ, con thật sự sẽ suy sụp mất.”


Ôn Thục “ừm” một tiếng: “Cứ đi bước nào hay bước nấy vậy. Nhưng Nhiên Nhiên, dù nhà họ Cố có là danh gia vọng tộc đến đâu, con cũng không hề thua kém Cố Lẫm Xuyên, hiểu không?”


“Con biết.”


Thẩm Bích Nhiên chưa bao giờ vì nhà họ Cố mà thay đổi cách nhìn về Cố Lẫm Xuyên, năm đó như vậy, giờ đây cũng thế. Quyền thế và tiền tài là vinh quang của gia tộc, còn anh và Cố Lẫm Xuyên là hai cá thể độc lập, trong mắt họ chỉ có đối phương. Từ nhỏ đến lớn, họ vẫn luôn đủ sức để xứng đáng với nhau.


Sau cuộc điện thoại đó, Thẩm Bích Nhiên cố ý gác chuyện của Cố Lẫm Xuyên sang một bên để tập trung bận rộn cho Glance. Cố Lẫm Xuyên nói để Jeff chia sẻ một phần tâm trí cho anh, nhưng thực tế là Jeff gần như túc trực trước mắt anh từ sáng đến tối, giúp anh ổn định đội ngũ, hỗ trợ xây dựng cơ cấu tổ chức, thậm chí còn tranh thủ viết lại phương án đầu tư. Sau một hồi vận hành với cường độ cao, địa điểm đặt văn phòng Glance cũng đã được chốt xong —— ngay tại tòa nhà văn phòng đối diện Quang Xâm qua một con đường, hàng xóm trên dưới đều là các công ty chứng khoán và ngân hàng, trở thành công ty công nghệ đầu tiên tại phố tài chính.


Thẩm Bích Nhiên tự nhận mình là người làm việc năng suất, nhưng lại cảm thấy mỗi ngày đều bị Jeff siết cổ mà chạy, ba ngày đã dọn sạch kế hoạch của nửa tháng, cả người đều trở nên mơ hồ.


Khi Jeff cuối cùng cũng dè dặt đề nghị xin vắng mặt một ngày, anh vội vàng gật đầu lia lịa: “Anh mau đi nghỉ phép đi.”


“Nghỉ phép?” Jeff lộ vẻ ngơ ngác, cứ như vừa nghe thấy một từ vựng hoàn toàn xa lạ, lẩm bẩm trong miệng hai lần mới nói: “Ờm, không phải đâu, sắp chuyển mùa rồi, tôi phải tháp tùng sếp đi đặt may quần áo.”


“?”


Thẩm Bích Nhiên lại có thêm nhận thức mới về phạm vi công việc của anh ta, nhưng nghĩ đến việc anh ta từng đỡ đạn, rồi từng khênh bia mộ cho Cố Lẫm Xuyên, thì việc này có vẻ cũng chẳng có gì là bất hợp lý.


Chiều tối hôm sau, Jeff gọi điện đến nói: “Tôi tháp tùng sếp đặt đồ xong rồi, tiện thể nhắc lại với cậu về hội nghị nhà đầu tư quý tới vào tuần sau, hôm ở nhà cũ tôi có nói qua với cậu một lần rồi đấy.”


Sau khi đón sinh nhật ở nhà cũ, Cố Lẫm Xuyên đã trở lại làm một người bạn qua mạng chỉ nhắn tin chào buổi sáng, chúc ngủ ngon. Thẩm Bích Nhiên biết hắn muốn dành cho anh không gian để suy nghĩ, và chính anh cũng luôn cố ý không hồi tưởng lại đêm đó. Nhưng nghe Jeff nhắc tới, những nụ hôn và cái ôm trên căn gác mái đêm mưa lại hiện về trước mắt. Ý nghĩ nhớ nhung Cố Lẫm Xuyên một khi đã nhen nhóm thì chẳng thể xua đi được. Thẩm Bích Nhiên nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn hỏi: “Hai ngày nay anh ấy có bận không?”


“Đang chuẩn bị báo cáo cho ông cụ, ngày mai tôi phải cùng ngài ấy bay về Đức một chuyến.” Jeff hạ thấp giọng, “Tôi có thể nói với ngài ấy là cậu đang kiểm tra lịch trình của ngài ấy được không? Ngài ấy biết được chắc sẽ vui vẻ một chút.”


“… Không phải kiểm tra lịch trình.” Thẩm Bích Nhiên có chút bất lực, “Sao anh ấy lại không vui?”


“Tôi hóng hớt được từ một tay trong ở bộ phận quản gia lâu đài bên Đức, hình như ông cụ đã mắng ngài ấy một trận qua điện thoại.” Jeff dừng lại một chút, “Mấy hôm trước Nhiên Nhiên còn cào ngài ấy nữa.”


“Ai?” Đầu óc Thẩm Bích Nhiên mụ mị đi, “Ai làm gì anh ấy?”


“Nhiên Nhiên chứ ai.” Giọng Jeff rất tự nhiên, “Lúc tháp tùng ngài ấy đi đặt quần áo tôi mới phát hiện ra đó, vết cào ở ngay thắt lưng sau, ước chừng cũng mấy ngày rồi nhưng vẫn còn lằn đỏ.”


Thẩm Bích Nhiên đột nhiên nhớ lại hành động hồ đồ trong lúc xung động đêm đó, càng cảm thấy như sét đánh ngang tai: “Nhiên Nhiên?? Cố Lẫm Xuyên ngay cả chuyện này cũng kể…”



“Sếp có nói gì đâu, nhưng ngoài Nhiên Nhiên ra thì còn ai vào đây nữa.” Jeff xuýt xoa: “Chậc, móng mèo nhỏ sắc thật đấy. Tôi cứ tưởng nó ngoan lắm, chắc là được sếp cưng chiều quá sinh hư rồi.”


“… Mèo con?”


Đại não Thẩm Bích Nhiên chậm rãi khôi phục, cuối cùng cũng nhận ra Jeff đang nói về cái gì, anh rơi vào im lặng.


“Con mèo đó cuối cùng cũng đặt tên xong rồi à?” Anh giữ lại chút tin tưởng cuối cùng vào nhân tính của Cố Lẫm Xuyên.


“Trước giờ vẫn có tên mà, gọi là Nhiên Nhiên.” Jeff cười hì hì ngốc nghếch, “Cũng chỉ có vị tiểu chủ nhân cậy sủng mà kiêu đó mới dám cào sếp chảy máu thôi.”


“…”


“Sếp Thẩm, rốt cuộc tôi có được nói với ngài ấy chuyện cậu kiểm tra lịch trình không vậy?”


Thẩm Bích Nhiên lạnh lùng cúp máy.


*


Glance chính thức kết thúc vòng gọi vốn, sáu tổ chức nhỏ chia nhau 5% cổ phần. Những nhân viên vượt qua vòng phỏng vấn đã chuyển vào tòa nhà văn phòng để làm việc. Trong tay Thẩm Bích Nhiên tích lũy không ít khách hàng tiềm năng, bộ phận kinh doanh đang tiến hành đàm phán hết hợp đồng này đến hợp đồng khác. Bản thân anh mỗi ngày đều phải họp bàn về nhu cầu với đội ngũ kỹ thuật, lúc rảnh rỗi còn phải quản lý các chức năng khác —— hợp đồng doanh nghiệp, tài chính thuế khóa, phúc lợi nhân viên, chuyện lớn chuyện nhỏ đều cần CEO phê duyệt, bận đến mức Thẩm Bích Nhiên muốn nôn mửa.


Cố Lẫm Xuyên sau khi về Đức ngày nào cũng gửi tin nhắn, ban đầu chỉ có chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, Thẩm Bích Nhiên vẫn lịch sự hồi âm. Nhưng sau đó mọi chuyện dần mất kiểm soát, Thẩm Bích Nhiên mở một cuộc họp bàn nhu cầu mà màn hình điện thoại phải sáng lên vài chục lần. Cố Lẫm Xuyên đem lịch trình mỗi ngày ở Đức, gặp ai, bàn chuyện làm ăn gì, vốn là những thông tin mật, tuôn vào điện thoại anh cứ như tin vỉa hè không tốn tiền. Lúc đầu Thẩm Bích Nhiên còn bị choáng ngợp bởi số lượng anh chị em đồ sộ và những gã khổng lồ thương mại mà hắn gặp mỗi ngày, nhưng sau đó dần trở nên tê liệt, thậm chí có chút nhớ nhung những ngày chỉ nhận được video của “Nhiên Nhiên”.


Glance nghi ngờ mãnh liệt rằng trong mấy ngày mình bị nhốt, Thẩm Bích Nhiên đã cùng Cố Lẫm Xuyên hoàn tất toàn bộ quy trình từ hôn hít, lên giường, quay lại cho đến kết hôn. Cứ mỗi khi Cố Lẫm Xuyên gửi một tin nhắn, nó lại lập tức nhảy ra thông báo.


Có ở đó hông? Bàn chuyện yêu đương chưa?


Thẩm Bích Nhiên phiền không chịu nổi, vì nhu cầu công việc nên không thể tiếp tục tắt Glance, thế là cơn giận chuyển hướng, anh phừng phừng chặn luôn Cố Lẫm Xuyên.


Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.


Đợi đến khi giải quyết xong mọi việc gấp gáp, cũng vừa vặn đến ngày diễn ra hội nghị nhà đầu tư quý của Quang Xâm.


Bữa tiệc tối được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân khác của Cố Lẫm Xuyên. Thẩm Bích Nhiên lần đầu tới đây, anh đến sớm, vừa hay có thể trò chuyện với vài vị sếp cũng được Quang Xâm đầu tư giống mình. Glance là công ty khởi nghiệp công nghệ duy nhất mà Quang Xâm đầu tư tính đến thời điểm hiện tại, không có sự cạnh tranh nghiệp vụ với những người khác, cộng thêm việc Thẩm Bích Nhiên đang nổi như cồn nên ai nấy đều sẵn lòng làm quen.


Chủ đề bữa tiệc đa phần là thảo luận về kinh tế vĩ mô, thỉnh thoảng cùng nhau tâng bốc bên A vài câu. Khi nhắc đến Quang Xâm hay Cố Lẫm Xuyên, Thẩm Bích Nhiên chỉ nghe chứ không nói. Anh uống vài ly rượu, thấy thời gian đã hòm hòm liền đứng dậy chuẩn bị vào chỗ ngồi.


Chính lúc này Thẩm Tòng Đạc bước vào.


Thẩm Bích Nhiên vốn đã biết tối nay sẽ chạm mặt ông ta nên chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, không có ý định chào hỏi.


“Thẩm Bích Nhiên.” Nhưng Thẩm Tòng Đạc vẫn gọi anh lại.


Đã là ông ta mở lời, Thẩm Bích Nhiên liền dừng bước, nghe xem ông ta muốn nói gì.


Sau khi Tầm Thanh kết thúc vòng gọi vốn vẫn chưa mở cuộc họp quyết nghị, Thẩm Tòng Đạc không hề nhận ra mình đã mất đi quyền kiểm soát công ty. Dù ông ta có nghi ngờ về mối quan hệ giữa Cố Lẫm Xuyên và Chúc Hoài Tranh, nhưng không tài nào liên hệ được đến đầu Thẩm Bích Nhiên.


“Nghe nói Glance đã bán 5% cổ phần cho mấy tổ chức lẻ tẻ rồi.” Thái độ của Thẩm Tòng Đạc vẫn ngạo mạn như cũ, “Mày vẫn chưa đàm phán xong với Quang Xâm phải không, sao lại tới đây rồi?”


Hợp đồng giữa Thẩm Bích Nhiên và Cố Lẫm Xuyên thực tế vẫn chưa ký, bởi vì Cố Lẫm Xuyên vẫn luôn ở Đức. Vốn dĩ họ đã hẹn sẽ gặp mặt ký kết trước khi buổi tiệc hôm nay bắt đầu, nhưng không hiểu sao đến giờ hắn vẫn chưa xuất hiện.


Thẩm Bích Nhiên không có nghĩa vụ phải tiết lộ bí mật kinh doanh cho Thẩm Tòng Đạc, anh đi thẳng vòng qua phía bên kia bàn tiệc, tìm đúng vị trí ghi tên mình rồi ngồi xuống.


Dù bữa tiệc chỉ có hơn mười người, nhưng chỗ ngồi đã được sắp xếp từ trước. Vị trí của Thẩm Bích Nhiên là khách mời danh dự, còn Thẩm Tòng Đạc lại bị xếp ở phía gần cửa.



Về lý thuyết, cả hội trường chỉ có một bên A duy nhất là Quang Xâm, những người còn lại đều bình đẳng như nhau. Tuy nhiên, cách sắp xếp chỗ ngồi ít nhiều cũng tiết lộ thái độ của bên A. Trước Thẩm Bích Nhiên chưa có ai ngồi vào chỗ, thấy anh đã an tọa, những vị sếp sỏi đời kia mới lần lượt vào vị trí.


Thẩm Tòng Đạc tìm được chỗ của mình, sắc mặt không mấy vui vẻ.


“Mấy hôm trước Bích Nhiên vừa tròn hai mươi bốn tuổi rồi nhỉ?” Ông ta lại mở lời, giả vờ từ tốn nhưng lời nói đầy vẻ mỉa mai: “Cũng đến lúc phải thành gia lập thất rồi. Dù chưa lập gia đình, nhưng sự nghiệp xem như cũng có khởi đầu. Hôm nay mày đã tới đây, có phải cũng hy vọng có thể giống như chúng ta, nhận được sự ưu ái từ Quang Xâm không?”


Dứt lời, cửa phòng mở ra.


Jeff trong bộ âu phục chỉnh tề rảo bước đi vào. Một bàn các vị sếp đồng loạt đứng dậy, lịch sự chào hỏi: “Anh Đường”.


“Chào các vị.” Jeff nhanh chóng đáp lại, thái độ khách sáo nhưng xa cách.


Vẻ mặt Thẩm Tòng Đạc không còn chút bất mãn nào về chỗ ngồi, ông ta cười niềm nở hơn hẳn những người khác, lập tức rót sẵn rượu để lát nữa tranh phần kính Cố Lẫm Xuyên trước, còn thân thiết hỏi thêm một câu: “Sếp Cố đã đến rồi phải không?”


Jeff chẳng thèm để ý đến ông ta, đi thẳng tới trước mặt Thẩm Bích Nhiên, trước tiên gọi một tiếng “Sếp Thẩm”, sau đó cúi người ghé sát tai anh.


“Xin lỗi, thực sự xin lỗi, không lưu bay bị kiểm soát đột xuất, máy bay của sếp phải bay vòng trên trời thêm một tiếng đồng hồ. Lẽ ra chúng tôi phải đến từ sớm rồi, hiện tại ngài ấy đang ở trong thang máy. Cậu muốn dùng bữa trước, hay là ký hợp đồng trước?”


Anh ta bày ra dáng vẻ như đang nói thầm, nhưng âm lượng lại không hề nhỏ, những người xung quanh đều nghe được đại khái, trong lòng mỗi người bắt đầu có những tính toán riêng.


Thái độ của Jeff dành cho Thẩm Bích Nhiên rõ ràng khác hẳn với những người khác. Nếu liên quan đến lợi ích, đó gọi là nịnh bợ, nhưng nếu không phải, đó gọi là mập mờ.


Thế nhưng sự mập mờ này không giống bình thường, nó còn pha lẫn một chút lấy lòng, thấp thỏm, càng khiến người ta phải suy ngẫm.


Thẩm Bích Nhiên cảm thấy ký trước hay sau bữa ăn đều không quan trọng. So với hợp đồng, anh để tâm đến cụm từ “kiểm soát không lưu” hơn —— anh vốn có bóng ma tâm lý với việc Cố Lẫm Xuyên đi máy bay, bất kỳ một trục trặc nhỏ nào cũng khiến anh thắt lòng. Nhưng vì Jeff nói Cố Lẫm Xuyên đã đến nơi, nên cũng chẳng còn gì phải lo lắng. Anh thả lỏng người, chú ý thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Jeff, thắc mắc: “Anh ấy sắp đến rồi, sao anh còn chạy vội lên đây trước làm gì?”


Vẻ mặt Jeff có chút ngượng nghịu.


Lần này anh ta thực sự ghé sát tai anh, thì thầm một cách lén lút: “Trên đường đi sếp có nhắn tin báo sẽ đến muộn nhưng cậu không trả lời, gọi điện cũng không nghe máy, ngài ấy cứ ngỡ cậu đang giận.”


“?”


Thẩm Bích Nhiên bấy giờ mới sực nhớ ra, anh đã để chế độ không làm phiền đối với Cố Lẫm Xuyên.


Anh lôi điện thoại ra, dưới cái nhìn đầy phức tạp của Jeff, anh đã thả Cố Lẫm Xuyên ra khỏi danh sách đen. Tin nhắn quá nhiều, Thẩm Bích Nhiên không tiện đọc từng cái một ở nơi công cộng, nên chỉ thuận tay gửi lại một cái sticker mèo con chắp tay rồi úp điện thoại xuống.


Vốn định bảo hợp đồng để lát nữa hãy ký, để Cố Lẫm Xuyên ngồi xuống ăn vài miếng lót dạ trước, nhưng khóe mắt liếc thấy Thẩm Tòng Đạc, anh bỗng nhiên đổi ý.


“Ký trước bữa ăn đi.” Thẩm Bích Nhiên cười hòa nhã, nhưng giọng điệu lại dứt khoát không cho phép thương lượng, “Ký xong sớm tôi cũng yên tâm, kẻo lại tưởng Quang Xâm không muốn đầu tư nữa.”


Lời này là nói cho Thẩm Tòng Đạc nghe.


Nhưng người tái mặt trước lại là Jeff.


“Không đâu! Sao có thể chứ!” Jeff biến sắc kinh hãi, lập tức móc điện thoại ra: “Ký trước bữa ăn! Ký ngay bây giờ! Tôi sẽ bảo sếp đến thẳng phòng họp bên cạnh đợi cậu.”


Thẩm Bích Nhiên mỉm cười nói cảm ơn, đứng dậy đi theo anh ta ra ngoài. Lúc đi ngang qua Thẩm Tòng Đạc, bước chân anh hơi khựng lại.


Thẩm Tòng Đạc đầy vẻ nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt dò xét.


Ngón tay Thẩm Bích Nhiên khẽ gõ lên vành ly của Thẩm Tòng Đạc, hiếm hoi gọi một tiếng “bác cả” đầy thân thiết.


“Xem ra rượu rót hơi sớm rồi.” Giọng anh đầy vẻ tiếc nuối, nhưng nụ cười lại có vài phần giễu cợt, “Lát nữa lúc kính rượu nhớ bảo người ta đổi ly khác nhé.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 39: Đừng làm phiền ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...