Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 38: Xung động lần thứ hai


Xa cách nhiều năm, nụ hôn của Cố Lẫm Xuyên không còn chờ đợi sự cho phép.


Nhưng hắn vẫn chẳng bao giờ chịu dừng lại ở mức nếm trải qua loa, y hệt như trước đây.


Cố Lẫm Xuyên hôn rất sâu, môi lưỡi quấn quýt đảo điên, tước đoạt quyền kiểm soát hơi thở của Thẩm Bích Nhiên. Một bàn tay hắn luồn từ phía sau ra trước, siết chặt lấy hông, bàn tay kia giữ lấy gáy anh. Khi Thẩm Bích Nhiên hơi lùi lại, năm ngón tay Cố Lẫm Xuyên lún sâu vào tóc, ấn anh sát vào hơn nữa.


Hắn còn mãnh liệt hơn cả thời trẻ. Năm đó khi Thẩm Bích Nhiên kiệt sức, hắn còn biết tạm dừng để cả hai tựa trán vào nhau cùng th* d*c một lát, nhưng giờ đây, khi Thẩm Bích Nhiên gần như ngạt thở, Cố Lẫm Xuyên lại rời khỏi khuôn miệng anh rồi nghiến chặt lấy đôi môi, giằng co dày vò đến mức hai cánh môi anh sưng đỏ xung huyết vẫn không chịu thôi, lại nghiêng mặt cắn mạnh vào khóe môi anh.


Lồng ngực Thẩm Bích Nhiên đau nhức, khoang miệng mỏi nhừ, môi và khóe miệng nóng rát như lửa đốt. Ban đầu anh vì giữ thể diện mà nín nhịn, nhưng về sau không thể kìm lòng được nữa, phát ra những tiếng r*n r* nghẹn ngào đứt quãng.


Những động tĩnh nhỏ nhặt ấy chỉ khiến Cố Lẫm Xuyên càng thêm lấn tới.


Tên này cố ý, Thẩm Bích Nhiên nghĩ, đây chắc chắn là một kiểu trả thù —— dù là vì sự bỏ rơi thời thiếu niên, hay vì những ghẻ lạnh, những lần vấp tường mà hắn phải chịu đựng trước mặt anh trong cả công việc lẫn tình cảm lúc này.


Anh rũ mắt nhìn sống mũi cao thẳng của Cố Lẫm Xuyên, khẽ hỏi: “Hận tôi không?”


Hơi thở của Cố Lẫm Xuyên khựng lại một nhịp, giọng nói khàn đặc: “Yêu em.”


Sợi tơ vương vấn giữa không trung đứt lìa, trái tim Thẩm Bích Nhiên run rẩy. Cố Lẫm Xuyên lại hôn xuống, mãnh liệt và chiếm hữu hơn cả trước đó. Bàn tay siết bên hông thô bạo ghì chặt lấy anh, kéo anh lọt thỏm vào lòng ngực.


Không thể phủ nhận, Thẩm Bích Nhiên rất thích.


Ngay cả khi loại bỏ lý trí, lừa dối tình cảm, cơ thể anh vẫn cực kỳ yêu thích Cố Lẫm Xuyên, trước đây thế nào, bây giờ vẫn vậy.


Toàn thân anh nóng bừng và mềm nhũn, mặt đỏ tai hồng như sắp nổ tung. Thứ khoái lạc điên cuồng đã mất đi từ lâu này, anh từng ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ có lại được nữa.


Anh dùng lực giẫm lên chân Cố Lẫm Xuyên, đổi lấy một tiếng cười khẽ bên tai.


“Cứ giẫm đi.” Hai tay Cố Lẫm Xuyên đều ôm lấy eo anh, nhấc bổng anh lên một chút để cả hai bàn chân anh đứng hẳn lên mu bàn chân mình, “Thẩm Bích Nhiên, giẫm người mà cũng không biết à, dùng sức vào.”


Đầu óc Thẩm Bích Nhiên sắp nổ tung đến nơi. Cố Lẫm Xuyên siết chặt lấy anh, anh đi chân trần đứng trên mu bàn chân hắn, theo bản năng luồn đôi tay qua lớp áo sơ mi đang mở rộng của hắn ra sau lưng để ôm lấy. Đầu ngón tay chạm vào cơ thể săn chắc nóng bỏng, như một ký ức vận động, móng tay anh bấu chặt vào, cào mạnh hai đường đầy giải tỏa trong lúc Cố Lẫm Xuyên đang m*t mát đôi môi anh không rời.


Dán quá sát, sẽ cướp cò.


Chỉ một khoảnh khắc khi va chạm vào nhau, cả hai đều sững sờ bất động.



Thẩm Bích Nhiên chỉ cảm thấy trong đầu nổ vang một tiếng, khi ý thức quay lại thì đã dùng sức đẩy mạnh Cố Lẫm Xuyên ra. Lần này Cố Lẫm Xuyên đã để anh đi, chỉ đỡ lấy một tay khi thấy anh loạng choạng, đợi đến khi anh ngồi vững bên mép giường mới rút tay về.


Hai tiếng th* d*c phập phồng quấn lấy nhau trong không gian. Bên ngoài bỗng loé lên một tia chớp, rạch ngang qua tầm mắt họ trong thoáng chốc, soi rõ đôi gò má đỏ bừng và ánh mắt dao động của đối phương, vừa chật vật khó coi, vừa tình mê ý loạn.


Sau tia chớp, tiếng sấm rền mãi không vang lên, màn mưa càng thêm dày đặc, nối thành một dải âm thanh mờ ảo.


Thẩm Bích Nhiên kéo chăn đắp lên chân, cúi đầu trấn tĩnh.


Mái tóc theo động tác của anh mà rũ xuống, anh nhìn thấy chiếc khăn lụa ngắn đang nằm trơ trọi đầy vô tội trên mặt đất, không biết đã rơi từ bao giờ. Anh vẫn luôn chẳng thể tự mình thắt được kiểu nút thắt trông thì lỏng lẻo nhưng lại khó tuột ấy.


Cách đó hai bước, Cố Lẫm Xuyên nhìn theo tầm mắt anh xuống mặt đất, cúi người nhặt chiếc khăn lên rồi đứng cạnh anh.


Bàn tay lớn vuốt dọc từ bên tai anh xuống sau gáy, gom hết những lọn tóc rối xòa trên má lên, tụ lại một chỗ, siết chặt một cái rồi nới lỏng xuống nửa tấc, dùng chiếc khăn lụa ấy nhẹ nhàng buộc lại.


Động tác của Cố Lẫm Xuyên rất chậm, hơi thở hơi nặng nề rơi trên đỉnh đầu Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên cứ ngồi yên mặc kệ hắn làm, thầm nghĩ, rõ ràng đã sáu năm không làm việc này rồi, tại sao hắn vẫn còn thuần thục đến thế.


“Ngẩng đầu lên một chút.” Cố Lẫm Xuyên nói.


Thẩm Bích Nhiên phối hợp ngẩng đầu theo bản năng, tầm mắt cũng nâng lên theo, nhưng lại đâm sầm trực diện vào ánh nhìn của Cố Lẫm Xuyên.


Hắn đang buộc tóc cho anh, nhưng đôi mắt thì vẫn luôn chờ đợi để được đối diện với anh.


“Xin lỗi.” Cố Lẫm Xuyên nhìn vào mắt anh và nói: “Tôi không nhịn được.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng. Khoảnh khắc vừa rồi, phản ứng của cả hai đều rõ ràng không thể che giấu, bản thân anh cũng chẳng hề trong sạch, thật sự không thể mặt dày nhận lời xin lỗi này rồi đổ hết tội lỗi lên đầu một mình Cố Lẫm Xuyên.


“Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý để nhận một cái tát của em rồi.” Cố Lẫm Xuyên nói rồi khựng lại, ánh mắt trầm xuống đôi chút, “Nhưng không bị ăn đòn, ngược lại còn có phần thưởng.”


“Thẩm Bích Nhiên, em có thể nói cho tôi biết, chuyện vừa rồi là thế nào không?”


Câu hỏi này khiến Thẩm Bích Nhiên lập tức như bị giẫm phải đuôi, bật người ra xa theo phản xạ. Cố Lẫm Xuyên tự nhiên buông tóc anh ra, không hề lôi kéo.


Rõ ràng không còn chạm vào nhau, rõ ràng cả căn phòng tĩnh lặng, nhưng nhịp tim của Thẩm Bích Nhiên lại một lần nữa loạn nhịp.


Anh rất sợ hãi, đã dự cảm được điều Cố Lẫm Xuyên sắp nói tiếp theo, đó chính là vọng niệm mà bấy lâu nay anh luôn xoắn xuýt né tránh, không dám đối diện.


Cố Lẫm Xuyên đột nhiên vươn tay về phía anh, dường như muốn xoa nhẹ bên cổ anh. Hành động này quá đỗi phạm quy, Thẩm Bích Nhiên cảnh giác nghĩ thầm, ngay khi hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương vừa chạm đến, anh đã vung tay gạt mạnh ra, để lại một tiếng chát giòn giã.



Cố Lẫm Xuyên bình thản hỏi: “Là ghét tôi chạm vào, hay là sợ tôi chạm vào?”


“…”


“Đừng giả vờ nữa, em đã không còn là cậu thiếu niên mười bảy tuổi. Hơn nữa ngay cả khi mười bảy tuổi, em cũng thừa hiểu bản thân mình có phản ứng.”


“Năm đó em nói, thích chính là một loại xung động.”


“Thẩm Bích Nhiên, em lại xung động rồi ư?”


Bờ vai Thẩm Bích Nhiên khẽ co lại, anh không đối diện với hắn mà chỉ bướng bỉnh cúi đầu nhìn xuống mặt đất.


Thế nhưng trên mặt đất cũng là hình bóng của hai người —— một chiếc bóng ngồi bên mép giường, chiếc bóng kia đứng ngay bên cạnh, hơi nghiêng người tới trước, tựa như đang muốn cúi xuống ôm lấy.


Thật hoang đường, Thẩm Bích Nhiên cư nhiên lại đang nghĩ, tại sao chiếc bóng đang ngồi kia không đón lấy.


Nhìn nó rõ ràng là đang khao khát mà.


“Thẩm Bích Nhiên, xung động năm mười bảy tuổi đã không thể trở thành tình yêu, chúng ta có thể thử lại một lần nữa không?”


Giọng nói của Cố Lẫm Xuyên rất dịu dàng, nhưng lại kìm nén một sự dao động không thể ngó lơ. Hắn dừng lại một lát rồi tiếp tục thấp giọng nói: “Năm mười bảy tuổi đúng là tôi chẳng có gì trong tay, thế giới của tôi rất nhỏ bé, lại đều là do em ban tặng, cho nên tôi đã nhanh chóng trở nên vô vị, vô dụng, rất dễ dàng bị kẻ khác vượt mặt.”


“Nhưng bây giờ thì không thế nữa. Thẩm Bích Nhiên, giờ đây thế giới của tôi đã rất rộng lớn rồi, có thể tin tưởng tôi không? Tôi có thể mang lại cho em sự an toàn, niềm vui, em và tất cả những gì em trân trọng, tôi đều có thể…”


Đủ rồi.


Thẩm Bích Nhiên đột ngột ngẩng đầu lên: “Cố Lẫm Xuyên, có phải anh lành sẹo rồi thì quên mất cái đau không?”


Cố Lẫm Xuyên bị hỏi đến sững sờ: “Cái gì?”


Anh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Có phải nỗi đau sáu năm trước vẫn chưa đủ thấu xương sao, mà anh còn dám thử lại một lần nữa?”


Thẩm Bích Nhiên không biết rốt cuộc mình đang hỏi hắn hay đang tự vấn lòng mình. Trong bóng tối lờ mờ, họ nhìn xoáy vào mắt nhau, con ngươi của Cố Lẫm Xuyên đang run rẩy không thành tiếng. Từ ánh mắt ấy, Thẩm Bích Nhiên có thể tưởng tượng được nỗi đau nơi lồng ngực hắn, bởi vì lúc này chính anh cũng đang nếm trải hương vị tương tự.


Cố Lẫm Xuyên mất một lúc lâu mới lấy lại được vẻ bình tĩnh.


“Vết sẹo chưa lành, tôi vẫn nhớ nó đau đớn đến nhường nào, cũng rất sợ phải đau thêm lần nữa.” Hắn nói, “Nhưng Thẩm Bích Nhiên, tôi không thể vì sợ đau mà tự lừa dối bản thân rằng mình không còn yêu nữa. Tôi yêu em, không phải là sự hòa giải với lần bị bỏ rơi của sáu năm trước, cũng không phải vì tin rằng mình sẽ không bao giờ bị tổn thương thêm lần nữa. Nhưng yêu và hận, yêu và ấm ức, yêu và sợ hãi vốn không hề bài trừ lẫn nhau. Cho dù tất cả có lặp lại, tôi vẫn yêu em, chưa bao giờ thay đổi.”



“Tôi không biết vừa rồi em đang tự lẩm bẩm hay là đang hỏi tôi, nếu là hỏi tôi, thì đây chính là câu trả lời của tôi.”


Cố Lẫm Xuyên nói xong liền dời mắt đi, cũng nhìn xuống hai cái bóng dưới sàn nhà.


Hắn đang đợi câu trả lời của Thẩm Bích Nhiên, nhưng rất lâu sau, Thẩm Bích Nhiên vẫn im hơi lặng tiếng. Căn phòng trở lại tĩnh lặng, điều hòa bỗng nhiên lại bắt đầu chầm chậm thổi hơi ấm, luồng gió nóng phả qua đỉnh đầu, Cố Lẫm Xuyên cuối cùng không nhịn được ngước mắt lên nhìn ——


Thẩm Bích Nhiên vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy, ngửa đầu nhìn hắn, nhưng nước mắt đã tuôn đầy mặt.


Nhịp tim của hắn bỗng chốc đình trệ, hắn lập tức vươn tay định lau nước mắt cho Thẩm Bích Nhiên, nhưng Thẩm Bích Nhiên còn nhanh hơn, né người ra sau.


Thẩm Bích Nhiên buộc phải lùi lại, anh quá hiểu rõ tiếp theo Cố Lẫm Xuyên sẽ làm gì. Hắn sẽ ôm anh vào lòng, để anh vùi mặt trước ngực hắn, rồi từng chút một xoa nhẹ sau gáy và cổ anh, vuốt dọc theo sống lưng, dịu dàng dỗ dành anh hết mực, dù anh có đưa ra yêu cầu gì hắn cũng sẽ đồng ý —— trong vô số những cảnh tượng tương tự trước đây, hắn đều làm như vậy.


Bản thân anh chính là bắt đầu lún sâu từ những lúc như thế.


Thẩm Bích Nhiên lùi dần về phía sau giường, ngón tay lần xuống dưới gối, đầu ngón tay thuận theo khe hở phía sau vỏ gối luồn sâu vào trong vài cm, bỗng nhiên khựng lại.


Hình như anh đã chạm vào một tờ giấy.


Gần như ngay lập tức, không cần nhìn, không cần xác nhận, anh cũng biết đó là thứ gì.


—— Đó là bức vẽ phác thảo chiếc đồng hồ từng bị xé nát rồi dán lại, từng thấm đẫm nước mắt, từng có những nét bút mực hằn sâu ra mặt sau tờ giấy.


Đó là món quà sinh nhật tuổi mười tám mà lẽ ra Cố Lẫm Xuyên phải nhận được, là sự thật mà anh nợ Cố Lẫm Xuyên.


Năm đó Thẩm Bích Nhiên đặt bức thư ấy vào trong vỏ gối của Cố Lẫm Xuyên rồi quên mang đi, vì thế nó đã yên lặng chờ đợi trong căn phòng ngủ gác mái này, không thấy ánh mặt trời, chớp mắt đã sáu năm.


Sự hoang đường và trùng hợp va chạm tạo thành những đợt sóng dữ dội trong lòng. Nước mắt còn chưa khô, Thẩm Bích Nhiên bỗng nhiên lại bật cười, anh vừa khóc vừa cười, thầm nghĩ Cố Lẫm Xuyên chắc chắn sẽ tưởng anh bị loạn thần, bởi vì vẻ mặt Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ hoảng loạn đến thế. Hắn gần như lúng túng thốt ra vài từ ngữ vô nghĩa, rời rạc, đưa tay ra như muốn v**t v* anh nhưng lại khựng lại giữa không trung.


“Tôi không nói đùa, nhưng nếu những lời này làm em thấy buồn cười…”


“Cố Lẫm Xuyên,” Thẩm Bích Nhiên ngắt lời hắn, “lại gần đây một chút.”


Thân hình Cố Lẫm Xuyên hơi khựng lại, không hiểu chuyện gì nhưng vẫn làm theo.


Bóng hình cao lớn cúi xuống, Thẩm Bích Nhiên giữa chừng túm chặt lấy vạt trước áo sơ mi của hắn, đem chiếc gối kia chắn ngang giữa hai người, mượn lực kéo hắn để rướn người lên.


Ngăn cách bởi chiếc gối ấy, ngăn cách bởi sáu năm của bọn họ, anh ngước lên chú tâm nhìn vào mắt Cố Lẫm Xuyên, dùng đôi môi khẽ chạm vào môi đối phương.



Thẩm Bích Nhiên không hôn sâu, chỉ khẽ chạm vào, nhưng chạm rất nhiều, rất nhiều lần, dày đặc như màn mưa ngoài cửa sổ.


Mãi lâu sau anh mới dừng lại, thấp giọng thừa nhận: “Anh nói đúng, tôi lại xung động rồi.”


Cố Lẫm Xuyên không nhúc nhích, cổ áo bị túm chặt quá lâu dường như để lại một vệt đỏ nhạt nơi cổ. Hơi thở của hắn ngày càng nặng nề, rũ mắt nhìn Thẩm Bích Nhiên: “Vậy những nụ hôn này tính là gì?”


“Tình tôi khó lòng kiềm chế.”


Thẩm Bích Nhiên buông tay ra, ôm chặt lấy chiếc gối, ôm lấy Cố Lẫm Xuyên tuổi mười tám của mình.


Anh nhìn Cố Lẫm Xuyên trước mặt, lẩm bẩm: “Tôi thật sự không nên thỏa hiệp, không nên đem sự nghiệp dây dưa cùng một chỗ với anh.”


Yết hầu Cố Lẫm Xuyên khẽ động: “Muộn rồi, sếp Thẩm, chúng ta đã dây dưa với nhau rồi. Sau này có lẽ em sẽ còn rất nhiều lần tình khó lòng kiềm chế như vậy.”


Thẩm Bích Nhiên nghiêm túc nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức để nhịn xuống.”


Cố Lẫm Xuyên dường như khẽ nhếch môi: “Vậy à, có nhịn được không?”


“Tôi không biết, chẳng ai biết được.” Thẩm Bích Nhiên bật dậy khỏi giường: “Chuyện tối nay cứ để lại tối nay đi, Cố Lẫm Xuyên, ngày mai không được lật lại nợ cũ.”


Anh ôm chiếc gối vội vàng chạy ra phía cửa thì lại bị Cố Lẫm Xuyên gọi giật lại.


Giọng điệu Cố Lẫm Xuyên có chút bất lực: “Em không ngủ ở đây thì thôi, nhưng ít nhất cũng phải trả gối lại cho tôi chứ, tôi chỉ có mỗi chiếc gối này thôi.”


Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía Thẩm Bích Nhiên, nhưng Thẩm Bích Nhiên theo bản năng lại ôm chiếc gối chặt hơn, còn xoay người né sang một bên.


Cố Lẫm Xuyên ngẩn ra: “… Sao vậy?”


“Không đưa.” Thẩm Bích Nhiên nói.


Anh nhìn vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì của Cố Lẫm Xuyên, đi chân trần tiến lên hai bước, ngăn cách bởi chiếc gối, lại khẽ chạm vào môi đối phương một lần nữa. Lần này, anh dùng đầu lưỡi lén lút l**m nhẹ vào khóe môi Cố Lẫm Xuyên.


Hơi thở của Cố Lẫm Xuyên bỗng chốc trở nên nặng nề: “Thẩm Bích Nhiên ——”


Thẩm Bích Nhiên khẽ bóp nhẹ chiếc gối hai cái: “Nó đã chứng kiến quá nhiều chuyện xấu rồi, không thể để lại cho anh.”


Lời nói của Thẩm Bích Nhiên mang ẩn ý sâu xa, nhưng Cố Lẫm Xuyên dĩ nhiên lại hiểu lầm ý đó: “Tôi cứ tưởng nó cũng được tính là một chút danh phận mà tôi từng có được.”


“Nhưng anh lại say rượu làm càn.” Thẩm Bích Nhiên dùng sức đẩy mạnh vào ngực hắn một cái: “Tịch thu cái danh phận cũ của anh luôn.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 38: Xung động lần thứ hai
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...