Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 18: Ma nam ‍


Bước chân Thẩm Bích Nhiên đột ngột khựng lại.


Anh nghĩ, cảnh tượng này đại khái có thể dùng mấy chữ “sự việc đã bại lộ” để khái quát. Glance đã vô tình vạch trần bí mật của anh, để Cố Lẫm Xuyên biết được rằng sau lưng anh lại đi nói chuyện với AI về mối tình vốn đã mồ yên mả đẹp của họ.


Nhưng đồng thời, khi anh cố gắng trấn tĩnh lại, trong đầu lại vang vọng câu hỏi vừa rồi của Cố Lẫm Xuyên — “Hắn ta là ai” — Hắn ta là ai??


Giống như giây trước vừa bị ném vào chảo nóng, giây sau đã bị đày ra sa mạc, cảm giác nôn nóng chưa tan, mắt đã đầy rẫy sự ngơ ngác.


Anh nghi ngờ mình nghe nhầm, vậy mà lại quay đầu nhìn Cố Lẫm Xuyên: “Cái gì?”


Cố Lẫm Xuyên đứng dậy, vóc dáng cao lớn đứng cùng chồng sách trong góc tối âm u. Thẩm Bích Nhiên bỗng nhớ về căn gác xếp nhà họ Thẩm một cách rất không hợp thời. Trong vô số đêm của ký ức, người mà anh quen thuộc và dựa dẫm ấy cũng từng đứng bên những chồng sách cao ngất như thế, bất lực hỏi anh rốt cuộc có định đi ngủ hay không.


Quá khứ và hiện tại đan xen, người tình ngỡ đã chết nhiều năm đang đứng cách đó vài bước chân, nhìn chằm chằm anh như một hồn ma, khiến anh cảm thấy có chút hoa mắt chóng mặt.


“Tôi có quen hắn ta không?” Cố Lẫm Xuyên lại hỏi.


Thẩm Bích Nhiên thực sự nghi ngờ tinh thần mình bị loạn lạc rồi.


“Cái gì?” Anh như một kẻ ngốc hỏi lại lần nữa.


“Thẩm Bích Nhiên, chi bằng hãy thành thật một chút.” Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên thâm trầm, “Tôi chỉ hơi tò mò, hắn ta là người thế nào?”


“Ờ.” Thẩm Bích Nhiên cố gắng chắp vá một vài câu đối thoại có nghĩa, “… Hắn ta? Là chỉ ai?”


Cố Lẫm Xuyên cười khẽ một tiếng: “Kỹ năng giả ngốc của em vẫn vụng về y như hồi nhỏ vậy.”


“Tôi không…”


Giọng Cố Lẫm Xuyên ôn hòa nhưng ánh mắt lại sắc bén: “Sự lãng mạn và lòng chung thủy của một người thường khó có thể tồn tại song hành, điều này tôi hiểu. Thuở thiếu thời, tình cảm em dành cho tôi bắt nguồn từ sự bốc đồng, tôi trân trọng lòng nhiệt huyết ấy, nhanh chóng chán ghét, tôi cho rằng cũng là lẽ thường tình, sau đó em gặp người mới, cũng coi như điều hiển nhiên. Lúc trẻ tôi trắng tay, rơi vào thế yếu là chuyện hợp tình hợp lý. Chỉ là sau bao nhiêu năm, chúng ta đều đã không còn bận tâm đến quá khứ, chỉ xem như bạn cũ tán gẫu, sếp Thẩm ngại gì mà không thỏa mãn trí tò mò của tôi một chút, để tôi biết năm đó rốt cuộc mình đã thua dưới tay người như thế nào?”


“Từ từ, từ từ đã—” Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng bắt thóp được một tia linh cảm: “Có phải có hiểu lầm gì không, rốt cuộc anh đang hỏi ai?”


“Mối tình đầu duy nhất và vĩnh cửu của em, người mà em gặp sau tôi, người mà em đã tâm sự với AI, tuy đã hạ màn nhưng vẫn là duy nhất đó.” Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên rực cháy, “Nếu tôi không đoán sai, chính là người được chôn cất ở nghĩa trang Vạn An kia phải không?”


Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên vừa mới tỉnh táo lại tán loạn lần nữa, một lần nữa rơi vào dòng suy nghĩ dài đằng đẵng và đau khổ.


Cố Lẫm Xuyên cầm cuốn tuyển tập tác phẩm của Maugham lên, lật nhanh một lượt rồi đặt lại mặt bàn, giọng điệu có chút nhẹ nhõm đầy gượng ép: “Theo những gì tôi biết được mấy ngày nay, em lập bia quét mộ cho hắn ta, xem hắn ta là người yêu duy nhất, vì hắn ta mà xóa sạch hoàn toàn sự tồn tại của đoạn tình cảm giữa chúng ta, đêm khuya thì gửi gắm nỗi nhớ nhung với Glance, còn vì hắn ta mà đau lòng uống rượu say khướt —”


Giọng hắn bỗng trầm xuống, “Vậy mà tôi còn ngồi uống cùng em nữa.”


Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng hiểu ra, nhưng lại càng cảm thấy hoang đường. Anh muốn lập tức phản bác, nhưng tâm trí xoay chuyển, lại chợt thấy Cố Lẫm Xuyên nói không sai — người chôn cất ở nghĩa trang, người mà Glance lỡ miệng nhắc tới, người khiến anh đau lòng uống rượu quá chén, quả thực đều là cùng một người. Chỉ có điều, người đó chính là bản thân Cố Lẫm Xuyên.


Cố Lẫm Xuyên mỉm cười, “Nói chi tiết hơn thì, chỉ riêng những phẩm chất cá nhân ưu tú có lẽ vẫn chưa đủ để hắn ta hưởng thụ tất cả những điều này. Để tôi đoán xem, có lẽ hai người đã bên nhau rất lâu, cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện?”


“…”


“Lâu hơn cả thời thơ ấu, nhiều hơn cả quá trình trưởng thành, phải không?”


“…”


“Thứ lỗi cho tôi vì đang bệnh lại còn say rượu nên mới hỏi những câu vô vị này, nếu em thấy phiền —” Cố Lẫm Xuyên từng bước tiến lại gần, khi đến ngay sát Thẩm Bích Nhiên thì bỗng khựng lại, “Em làm sao vậy?”


Thẩm Bích Nhiên ấn vào thái dương, hít thở sâu, “… Hình như Baileys hơi ngấm rồi.”


Cố Lẫm Xuyên nhíu mày, “Hậu chứng chấn thương não lại tái phát à? Để tôi liên lạc với bệnh viện.”


“Đợi đã!”


Thẩm Bích Nhiên gọi hắn lại, hít sâu hai lần rồi nói: “Tôi không sao. Sếp Cố, hôm đó trên đường đến nghĩa trang, có phải lời nào của tôi đã gây ra hiểu lầm không?”


Chân mày Cố Lẫm Xuyên khẽ nhướn lên, “Em muốn nói tất cả những chuyện này đều là hiểu lầm của tôi?”



Thẩm Bích Nhiên: “Nói chính xác hơn, là sự ảo tưởng của anh.”


Không gian chìm vào yên lặng, Cố Lẫm Xuyên dừng lại suy nghĩ một lát rồi tiếp tục chất vấn: “Vậy người chôn cất ở nghĩa trang Vạn An là ai?”


“Anh đừng quan tâm người đó là ai.” Thẩm Bích Nhiên cố gắng bày ra vẻ mặt chân thành nhất: “Tóm lại, đó không phải là người yêu sau anh của tôi. Đương nhiên, cũng chẳng phải là người trước anh.”


Cố Lẫm Xuyên khựng lại, “Chẳng lẽ lúc nãy Glance nói bậy? Hóa ra AI của em cũng sẽ bịa đặt sự thật vô căn cứ à?”


“Chuyện đó thì không.” Thẩm Bích Nhiên lập tức minh oan cho Glance, đây là chuyện lớn, “Lỗi kỹ thuật về ảo giác AI đã được đội ngũ chúng tôi giải quyết từ rất sớm…”


Cố Lẫm Xuyên ngắt lời anh: “Cho nên người ở nghĩa trang và người mà AI nhắc tới không phải là cùng một người.”


“…” Thẩm Bích Nhiên không thể gật đầu, cũng chẳng thể lắc đầu, chỉ biết im lặng.


“Vậy còn vị tình đầu duy nhất khiến em đêm nay đau lòng uống rượu quá chén này —”


Lời nói của Cố Lẫm Xuyên đột ngột dừng lại, ánh mắt bỗng chốc trở nên tỉnh táo lạ thường, dừng lại trên gương mặt Thẩm Bích Nhiên. Sự chấn động và bừng tỉnh dần tan biến trong đôi mắt ấy, giữa bóng tối mờ ảo, hắn khẽ nhếch môi, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh, chỉ nhướng mày nhìn Thẩm Bích Nhiên đầy ẩn ý.


Thẩm Bích Nhiên biết mình coi như đã thừa nhận chuyện bao nhiêu năm qua không hề yêu thêm ai khác, và cho đến tận bây giờ, anh vẫn còn trò chuyện với Glance về hắn lúc đêm muộn.


“Tôi chỉ tình cờ kể với AI về anh, và việc trước đây chúng ta quen nhau thế nào thôi, bởi vì…” Tâm trí Thẩm Bích Nhiên như đã bay lơ lửng trên không trung phòng khách, tê liệt lắng nghe miệng mình đang ra sức ngụy biện: “Tối nay tôi đang thực hiện bài kiểm tra khả năng thấu hiểu cảm xúc con người cho Glance, tôi đã đưa ra một số mô tả khách quan, không mang theo tình cảm cá nhân, không có ý đồ gì khác.”


“Hiểu mà.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, “Tuy đã hạ màn, nhưng lại là duy nhất, vĩnh cửu, tình đầu. Đây quả thực là những mô tả vô cùng khách quan và chuẩn xác.”


Thẩm Bích Nhiên muốn chết quách cho xong.


Anh như bị rút cạn toàn bộ sức lực, cúi đầu dùng lòng bàn tay áp vào trán mình. Một lọn tóc sau tai rũ xuống, Cố Lẫm Xuyên giơ tay lên, may mà kịp thời hạ xuống, không chạm vào anh.


“Để tôi gọi bác sĩ qua xem cho em.” Cố Lẫm Xuyên tiến lại gần một bước, thấp giọng nói.


“Không cần phiền phức vậy đâu.” Thẩm Bích Nhiên xua tay, yếu ớt đáp: “Có lẽ tôi hơi dị ứng với Baileys.”


Anh chậm rãi đi tới sofa ngồi xuống, co chân lại để bình ổn tâm trạng, “Sếp Cố, anh gọi điện cho tài xế đi.”


“Hửm?” Cố Lẫm Xuyên đi tới bàn ăn rót một ly nước, “Làm gì?”


Thẩm Bích Nhiên khẽ cảm ơn rồi nhận lấy ly nước: “Hỏi xem có phải anh ta bị lọt hố ga ở đâu rồi không, tôi có thể gọi 119 đến cứu anh ta.”


Cố Lẫm Xuyên nhếch môi, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên, “Chắc là không đâu, dù bánh xe có kẹt xuống hố ga thì anh ta cũng sẽ bỏ xe tìm cách khác thôi.”


“…”


“Nhưng tôi thực sự thấy hơi đói rồi.” Giọng Cố Lẫm Xuyên trở nên mềm mỏng, “Lúc nãy em bảo trong tủ lạnh có gì cơ?”


Thẩm Bích Nhiên đáp máy móc: “Không có gì hết.”


“Vậy thì tôi đành chịu đói vậy.” Cố Lẫm Xuyên nhìn vào phía trong căn nhà, “Có khăn nóng không? Em dùng khăn nóng lau mặt một chút có lẽ sẽ thấy khá hơn đấy.”


Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ, dùng khăn nóng bịt miệng anh lại thì tôi mới thấy khá hơn được.


Tạ ơn trời đất, đúng lúc này điện thoại liên tiếp vang lên hai tiếng thông báo. Thẩm Bích Nhiên khẽ rướn mi mắt lên nhìn: “Phiền anh đưa dùm tôi một chút.”


Rút kinh nghiệm từ lần trước vô tình nhìn thấy tin nhắn về nghĩa trang, Thẩm Bích Nhiên đã tắt chế độ hiển thị trước nội dung tin nhắn, Cố Lẫm Xuyên cũng rất tự giác úp ngược màn hình rồi mới đưa máy qua.


Nửa đêm nửa hôm, Triệu Quân gửi tới hai tin nhắn thoại, một cái 5 giây, một cái hơn 40 giây. Thẩm Bích Nhiên bấm mở tin đầu tiên, áp điện thoại vào tai.


“Noah, tôi vừa đọc được một bài viết giải mã về Glance.”


Kiểu lấy lòng này quả thực quá lộ liễu, Thẩm Bích Nhiên vốn chẳng mặn mà gì với mấy ý kiến của người ngoài ngành, bởi chỉ có anh mới biết, Glance đang khiến dư luận bàn tán điên đảo thực chất chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Tuy nhiên, lúc này anh cực kỳ cần những lời nhảm nhí vô nghĩa để lấp l**m bầu không khí, nên dứt khoát vặn âm lượng lớn thêm hai nấc, nhấn phát tin tiếp theo.


Căn phòng trống trải lập tức tràn ngập giọng nói trầm dày của Triệu Quân: “À đúng rồi, nói việc chính trước đã, 7 giờ tối mai vẫn ở Tinh Phách nhé, cậu cũng không cần mặc đồ quá trang trọng đâu…”


Lúc chia tay tối nay Triệu Quân không hề nhắc đến việc hẹn gặp lại, Thẩm Bích Nhiên còn đang thắc mắc thì tin nhắn thoại lại tiếp tục: “Lần này cũng không hẳn là xem mắt theo đúng nghĩa đen, nhưng mà thôi, tôi cứ gửi trước ảnh và thông tin của đứa cháu gái qua cho cậu…”



Quỷ tha ma bắt ông luôn đi!


Thẩm Bích Nhiên khẩn cấp nhấn dừng, vung tay ném một cái, để chiếc điện thoại lăn lộn vào góc kia của ghế sofa. Anh ngả người ra lưng ghế, che mắt giả chết.


“Xem mắt?” Cố Lẫm Xuyên bước tới, thản nhiên hỏi: “Có phải là kiểu xem mắt như tôi đang hiểu không?”


“…”


Ghế sofa hơi lún xuống, Cố Lẫm Xuyên ngồi xuống bên cạnh anh, chân thành góp ý: “Glance và Phong Lôi đang có tiềm năng hợp tác đầu tư, tốt nhất đừng để vướng vào những mối quan hệ nhân sự phức tạp trong thời điểm này.”


Thẩm Bích Nhiên tê tái đáp: “Cám ơn sếp Cố, tôi sẽ cân nhắc.”


“Nếu em thực sự có hứng thú với đàng gái, có thể đợi sau khi buổi họp báo kết thúc rồi mới hẹn gặp.”


“…”


Điện thoại lại vang lên một chuỗi âm báo tin nhắn, Triệu Quân đã gửi thông tin qua rồi.


Cố Lẫm Xuyên có vẻ rất hứng thú với cô gái đó, hắn đưa tay nhặt điện thoại lên: “Em có phiền nếu tôi xem cùng không? Triệu Quân hình như cũng từng nhắc với tôi về cô cháu gái này, nhưng mà bị Jeff chặn lại rồi.”


“Một trợ lý rất tận tâm.” Thẩm Bích Nhiên nói: “Thời gian bình tâm chờ thôi việc của anh ta vẫn chưa kết thúc sao?”


“Sau khi bình tâm lại, tôi nhận thấy chúng tôi vẫn có thể cho nhau thêm cơ hội để gắn bó lâu dài hơn.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Dù anh ta luôn phán đoán sai lầm trong những vấn đề mấu chốt như việc tôi muốn gặp ai hay không muốn gặp ai, nhưng bình thường sai bảo làm mấy việc vặt vãnh như lập phương án đầu tư thì vẫn đủ năng lực đảm đương.”


Thẩm Bích Nhiên mở mắt, u uẩn nhìn hắn: “Hay là anh đi xem mắt thay tôi đi, sếp Triệu nhất định sẽ vui hơn nhiều đấy.”


“Nếu đây là lời thỉnh cầu chân thành từ em, tôi có thể cân nhắc.” Giọng điệu Cố Lẫm Xuyên rất hào phóng, liếc nhìn vào khung chat một cái, “Vị tiểu thư này xem ra thực sự không có hy vọng gì với em rồi.”


Thẩm Bích Nhiên sức cùng lực kiệt, lại nhắm mắt lại: “Trông mặt mà bắt hình dong là không tốt đâu.”


Cố Lẫm Xuyên nói: “Em hiểu lầm rồi, cô ấy là một mỹ nhân, chỉ là không hợp với em thôi.”


Sao giờ này tài xế vẫn chưa đến vậy.


Thẩm Bích Nhiên thở dài, “Sao lại nói vậy?”


Cố Lẫm Xuyên chọn ra vài chi tiết trong hàng loạt tin nhắn mà Triệu Quân gửi tới để liệt kê: “Ví dụ như, tác giả cô ấy thích nhất là Murakami Haruki, nếu tôi nhớ không lầm thì em rất ghét ông ta.”


“Chỉ là không có cảm giác thôi. Những ẩn dụ của ông ta đúng là nhàm chán, nhưng tôi cũng hiểu được tại sao ông ta lại được yêu thích.” Giọng điệu của Thẩm Bích Nhiên có chút lạnh lùng, “Chỉ dựa vào điểm này thôi sao?”


“Học vấn cũng không tương xứng, cô ấy lấy bằng cử nhân Hán ngữ tại một trường đại học ở Hà Lan mà tôi chưa từng nghe tên.”


“Sếp Cố, yêu đương chứ không phải tuyển dụng.”


“Cô ấy thích ngoại hình của em, bị thu hút bởi bức ảnh của em và Tống Thính Đàn.”


“Điểm này sếp Triệu đã nói với tôi rồi, xem mắt thì nhìn mặt chẳng phải rất bình thường sao.”


“Triệu Quân nói cô ấy được cưng chiều từ nhỏ, có chút tự cao, hy vọng em có thể bao dung và quan tâm nhiều hơn.”


“Đó là phong độ lịch thiệp tối thiểu nên có.”


“Còn nói cô ấy vô cùng cởi mở, dặn em không cần lo lắ—”


Giọng Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên khựng lại.


Căn phòng im lặng trong vài giây, Thẩm Bích Nhiên mệt đến mức sắp ngất đi, lại cố gắng mở mắt ra, nhìn Cố Lẫm Xuyên đầy thắc mắc: “Không cần lo lắng cái gì?”


Cố Lẫm Xuyên mím môi, rời mắt khỏi màn hình để nhìn vào mặt anh, ánh mắt dường như có chút đồng cảm, lại có chút không đành lòng, muốn nói lại thôi, đầy thâm sâu khó lường.


Hắn nhìn chằm chằm Thẩm Bích Nhiên hồi lâu, rồi đột ngột đưa tay ra. Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì mùi hương nước hoa cổ điển thoang thoảng đã lướt qua bên má, Cố Lẫm Xuyên vươn tay ra sau lưng anh, thân hình cũng theo đó mà nghiêng tới.


Luồng sáng ấm áp từ phía sau đột nhiên tỏa xuống, bao trùm lấy khuôn mặt của anh và Cố Lẫm Xuyên.



Hàng lông mày và đôi mắt của Cố Lẫm Xuyên vì thế mà trở nên rõ rệt và sinh động vô cùng.


Thẩm Bích Nhiên kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, “Anh làm cái gì vậy?”


Cố Lẫm Xuyên sau khi vặn mở đèn đọc sách liền ngồi trở lại chỗ cũ, ánh mắt rơi trên tấm thảm, “Em nhìn đi.”


“Nhìn cái gì?” Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác cúi đầu theo.


“Cái bóng.”


“?”


“Thẩm Bích Nhiên.” Giọng Cố Lẫm Xuyên vô cùng chân thành, “Em nhìn cho kỹ, tôi có bóng.”


“Cái…” Trong chớp mắt, Thẩm Bích Nhiên chợt phản ứng lại, vung tay định giật lấy điện thoại. Cố Lẫm Xuyên trực tiếp buông tay nhường cho anh, trên màn hình là tin nhắn mới nhất Triệu Quân vừa gửi tới: Quan điểm tình yêu của cháu gái tôi rất cởi mở, cậu không cần lo lắng đâu. Nghe bạn bè nói cậu từng có một người tình đầu đã khuất, chuyện đó cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.


Cố Lẫm Xuyên thong thả dùng khuỷu tay chống lên đầu gối.


“Thấy chưa? Hay là, chỉ mình tôi mới thấy được cái bóng của chính mình?”


“…”


“Thẩm Bích Nhiên, tôi chết năm nào thế? Không lẽ tôi là một con ma nam à?”


“…”


“Thẩm Bích Nhiên?”


“Này, Thẩm Bích Nhiên?”


“Chấn thương não lại tái phát rồi sao?”


Ba giờ sáng, Thẩm Bích Nhiên rơi vào trạng thái giả chết, ngồi gục đầu trên ghế sofa, mặc cho Cố Lẫm Xuyên gọi thế nào cũng không đáp lại một tiếng.


Cố Lẫm Xuyên thậm chí còn thử vươn tay chọc anh một cái, nhưng chỉ nhận lại sự rung động khẽ khàng nơi vành tai anh.


“Được rồi.” Cố Lẫm Xuyên chấp nhận trạng thái giả chết của anh, “Mặc dù tôi đoán em chỉ là ra ngoài nói năng lung tung, muốn lấy tôi làm lá chắn hoa đào, nhưng vẫn cho phép tôi trịnh trọng đính chính với em một câu: Tôi là người sống, không phải ma nam.”


Xác ướp trên sofa cuối cùng cũng lên tiếng: “… Được rồi, biết rồi.”


“Nhưng mà, em còn nhớ giao ước trước khi chúng ta chia tay không?”


Trái tim Thẩm Bích Nhiên khẽ run lên.


“Không nhắc trước mặt người ngoài, không bị cầm tù bởi quá khứ, không hỏi han về tương lai. Đây là quy tắc chia tay do em đặt ra, tôi vẫn luôn nỗ lực tuân thủ.” Giọng Cố Lẫm Xuyên hờ hững như không, nhưng ánh mắt ném qua lại đầy thâm ý, “Vậy mà em lại phá hỏng điều thứ nhất trước — tung tin đồn nhảm cũng tính là nhắc trước mặt người ngoài, đúng không?”


Thẩm Bích Nhiên ngoan cường ngụy biện: “Tôi chỉ nói với họ là từng có một người yêu, không hề nhắc tên anh.”


“Nhưng người được nhắc đến chính là tôi.” Cố Lẫm Xuyên đáp ngay lập tức: “Như em vừa nói đấy, không còn ai khác nữa.”


“…”


“Đây là do chính miệng em thừa nhận, phải không?” Cố Lẫm Xuyên bám riết không buông, “Thứ lỗi cho tôi vì phải xác nhận với em nhiều lần, dù sao chúng ta cũng đã xa nhau sáu năm, tôi không muốn mình tự đa tình.”


Thẩm Bích Nhiên chỉ có thể bất lực gật đầu với không trung một cái.


Cố Lẫm Xuyên hài lòng nói: “Vậy thì vẫn tính là em vi phạm quy định.”


Vi phạm đâu chỉ có điều thứ nhất.


Thẩm Bích Nhiên tự giễu trong lòng, vừa đuối lý vừa trơ trẽn nói: “Anh nói tính thì tính vậy. Sao nào, định đòi bồi thường, hay là tìm luật sư kiện tôi?”


“Cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng người phá vỡ quy tắc quả thực nên chịu chút trừng phạt.” Cố Lẫm Xuyên suy nghĩ một lát, “Hay là thế này, đợi sau khi buổi họp báo sản phẩm của em kết thúc, tôi sẽ đi dự thính buổi xem mắt của em.”



?


Thẩm Bích Nhiên chậm rãi quay đầu lại, nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn thấy ma thật: “Tôi điên rồi, hay là anh điên rồi?”


“Tôi chỉ hơi tò mò về chi tiết cái chết của mình thôi.” Cố Lẫm Xuyên xòe tay ra, “Chẳng lẽ đó không phải là tâm lý thường tình của con người sao? Chắc không phải chỉ có mình tôi tò mò đâu nhỉ.”


Thẩm Bích Nhiên nhấn mạnh từng chữ một: “Đúng vậy, chỉ có mình anh thôi.”


Cố Lẫm Xuyên coi như không nghe thấy: “Nghe ý của Triệu Quân thì có vẻ tin tôi chết đã lan truyền rộng rãi rồi. Đừng nói là đối với đối tượng xem mắt nào em cũng nói như vậy đấy chứ?”


Thẩm Bích Nhiên im lặng quay đầu đi.


“Xem ra lịch trình sau khi về nước của sếp Thẩm khá dày đặc, tổng cộng đã xem mắt mấy người rồi?”


“…”


“Thực ra không cần phải bịa chuyện đâu, em cứ nói thẳng tình đầu là tôi, chắc chắn những người khác sẽ tự biết đường mà rút lui.”


“…”


“Nếu có ai đến xác minh, tôi đương nhiên sẽ đứng ra chịu trách nhiệm cho quá khứ của chúng ta.”


“… Thế thì thật là cảm ơn anh quá.”


“Chuyện trong phận sự thôi. Đúng rồi, em giải thích lý do chia tay thế nào? Là lấy lời nói dối này để lấp l**m lời nói dối kia, bảo vì tôi chết nên mới chia tay, hay là nói thật, bảo với họ là em đã đá tôi?”


Thẩm Bích Nhiên hít một hơi thật sâu.


“Có vấn đề gì sao?” Cố Lẫm Xuyên khẽ nhướng mày, rồi lại tỏ vẻ vỡ lẽ: “Ồ không đúng, thời gian trước tôi còn chưa lộ diện, em có nhắc tên tôi cũng vô ích, vẫn là cái mác người yêu cũ đã khuất dùng tốt hơn.”


Thẩm Bích Nhiên cúi đầu che mặt: “Sếp Cố, sau khi say rượu anh trở nên hoạt ngôn thật đấy.”


“Xin lỗi, đã làm phiền em rồi.” Cố Lẫm Xuyên lịch sự xin lỗi, nhấc cổ tay lên xem đồng hồ, “Đêm nay đầu óc tôi đúng là không được bình thường cho lắm, nhưng tôi nghĩ không phải do say rượu, mà chỉ là bị tin mình đã chết làm cho hoảng sợ thôi.”


“…”


Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: “Thực ra em có thể lập cho tôi một tấm bia ở nghĩa trang Vạn An luôn cũng được, như vậy lời nói dối của em sẽ càng chịu được sự kiểm chứng hơn.”


Thẩm Bích Nhiên quay ngoắt đầu lại, giọng lạnh lẽo: “Anh muốn có không?”


Cố Lẫm Xuyên: “Hửm?”


“Đùa thôi.” Thẩm Bích Nhiên lại quay đầu đi, giọng điệu đờ đẫn: “Dẹp đi, chỗ đó đắt đỏ lắm.”


Cố Lẫm Xuyên nhướng mày: “Sẵn lòng lập cho người khác, mà đến lượt tôi lại chê đắt?”


“…”


Thẩm Bích Nhiên bị cuộc trò chuyện hoang đường này rút cạn cả thể xác lẫn tâm trí, nhưng Cố Lẫm Xuyên thì dường như tâm trạng lại tốt hơn hẳn, rượu đã tỉnh, dạ dày cũng hết đau, thậm chí còn ngồi dưới ánh đèn đọc sách, say sưa ôn lại cuốn tuyển tập truyện ngắn của Maugham.


“Đọc cho em nghe vài đoạn nhé?”


“Ngậm miệng lại, được không?”


“Được thôi.”


Mãi cho đến bốn giờ sáng, anh chàng tài xế kia cuối cùng mới leo ra được từ cái hố ga nào đó không rõ. Cố Lẫm Xuyên hơi tiếc nuối gấp cuốn sách lại, đứng dậy từ biệt: “Ngủ ngon.”


Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc áp giải hắn ra tận cửa, hắn lại quay đầu lại nói: “Sếp Thẩm có cần sau này mỗi ngày tôi đều báo bình an cho em không?”


Thẩm Bích Nhiên: “?”


Vẻ mặt Cố Lẫm Xuyên hết sức chân thành: “Đại loại như là hôm nay vẫn chưa chết, hoặc mấy câu tương tự thế.”


Thẩm Bích Nhiên chẳng thèm nói nửa lời, trực tiếp đóng sầm cửa lại.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 18: Ma nam ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...