Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 92: Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa!

Sáng nay dậy sớm, Lục Cúc giúp Kỷ Vân Hành thay váy áo chải đầu kỹ lưỡng, còn cầm một cây trâm bạc so trên tóc nàng: “Đại cô nương muốn cài trâm bạc hay trâm ngọc?”

Kỷ Vân Hành mơ màng đáp: “Cái nào cũng được.”

Lục Cúc ngẫm nghĩ một lát rồi đổi thành trâm ngọc, nói: “Đỗ gia là phú hộ bậc nhất Linh Châu, Đại cô nương hôm nay đến đó không thể để thua kém ai được.”

Cây trâm ngọc này là quà Tô Y tặng nàng vào dịp Tết, trong khối ngọc như hội tụ làn sương mờ ảo, điểm xuyết sắc lục biếc càng làm tôn lên làn da trắng. Kỷ Vân Hành nhìn mình trong tấm gương trước mặt còn cảm thấy hoảng hốt, giống như không nhận ra người trong gương là ai. Suy cho cùng, tiền bạc đúng là thứ thay đổi con người, kể từ khi nàng không còn bị nhốt trong tiểu viện, ăn mặc hay sinh hoạt đều tiêu tốn khoản tiền lớn, toàn thân nàng như thay đổi từ trong ra ngoài.

Kỷ Vân Hành đứng dậy, chỉnh lại váy áo thẳng thớm mới bước ra ngoài.

Hứa Quân Hách đang ngồi trong sân trước điện trò chuyện với Tuân Ngôn. Có lẽ thoáng thấy Kỷ Vân Hành qua khóe mắt, hắn quay đầu nhìn lại. Vào khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, hắn cong môi nở một nụ cười nhẹ.

Hắn đứng dậy, cũng không nói nhiều thêm nữa, chỉ bảo với Kỷ Vân Hành: “Đi thôi.”

Kỷ Vân Hành cảm giác được ánh mắt hắn nhìn nàng ẩn chứa điều gì đó, rõ ràng dáng vẻ như có lời muốn nói nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì. Nàng yên lặng đi bên cạnh hắn, trong lòng còn thầm nghĩ, trước kia ít nhiều còn hiểu được Lương Học, bây giờ hắn càng ngày càng khó đoán.

Hai người ngồi xe ngựa xuống núi, nơi họ sẽ đến hôm nay chính là Đỗ gia.

Mấy ngày trước, Phàn Văn Trạm dựa theo mệnh lệnh của Hứa Quân Hách thả người Đỗ gia ra khỏi ngục. Ngay ngày hôm sau, Đỗ viên ngoại đã phát tiền trước cửa nhà, lấy danh nghĩa cảm tạ các quan lão gia ở Linh Châu đã nhìn thấu mọi việc minh oan cho nhà họ, vừa giúp quan phủ tạo danh tiếng tốt, vừa khiến dân chúng thêm tin tưởng vào tấm lòng lương thiện của Đỗ viên ngoại.

Tiền bạc quả thật có thể dùng để giải quyết phần lớn mọi chuyện trên đời. Thực chất những người dân cũng không biết Đỗ gia có nhúng tay vào chuyện xấu kia hay không, họ chỉ nhớ rằng mỗi năm Đỗ viên ngoại đều phát rất nhiều bạc, hoặc tặng hoặc quyên góp cho dân, chỉ vậy thôi ông ta đã là người tốt.

Sau đó, Đỗ viên ngoại viện cớ đau ốm với người ngoài, dọn đến sơn trang trên núi ngoài thành ở đó, nơi đó chính là địa điểm ông ta từng tổ chức đại thọ cho cha mình. Hứa Quân Hách đã kiên nhẫn chờ mấy ngày, hôm nay mới dẫn Kỷ Vân Hành đến viếng thăm.

Quãng đường đến đó khá xa, Kỷ Vân Hành ngủ một giấc trong xe ngựa, đến khi tỉnh lại ngoài cửa sổ đã là con đường núi uốn lượn.

“Tỉnh rồi à?” Giọng Hứa Quân Hách từ phía đối diện truyền đến.

Kỷ Vân Hành buông màn xe xuống, quay đầu nhìn hắn.

“Nàng cầm cái này đi.” Hứa Quân Hách lấy một chiếc giỏ tre từ bên cạnh qua đặt lên bàn tròn ở giữa.

Kỷ Vân Hành nhìn vào nắp giỏ tre, vì khe hở giữa những nan tre quá nhỏ không thể nhìn thấy vật bên trong, nàng tò mò hỏi: “Cái gì vậy?”

Hứa Quân Hách hờ hững đáp: “Chỉ là một món quà nhỏ mà thôi. Nàng cứ mang theo, đến Đỗ gia thì tặng cho tên khỉ núi đó.”

Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ, cảm thấy có hơi lạ, bởi vì trước đây Hứa Quân Hách tỏ ra rất khó chịu khi nàng qua lại với Đỗ công tử, vậy mà bây giờ hắn lại chủ động chuẩn bị quà cho nàng đem tặng. Nàng thấy rất khó hiểu bèn duỗi tay mở nắp giỏ tre ra, bên trong thế mà toàn là chuối chín vàng ươm.

Kỷ Vân Hành: “…”

Đến bây giờ nàng vẫn nhớ rõ lần trước khi đưa giỏ chuối cho Đỗ Nham, gương mặt hắn ta như bị sét đánh trúng.

“Thế này… không hay lắm nhỉ.” Kỷ Vân Hành lẩm bẩm.

“Có gì mà không hay?” Hứa Quân Hách cười khẩy trả lời: “Không phải lần trước hắn ta đã ăn sạch hết hay sao? Chứng tỏ vẫn rất thích ăn, lần này tặng thêm một giỏ nữa, chắc chắn hắn ta cũng sẽ ăn hết.”

Kỷ Vân Hành muốn nói rằng lần trước Đỗ Nham ăn hết là vì ôm theo cái đầu đang chảy máu, không rõ là thích hay không thích.

Nhưng nàng nhanh chóng đậy giỏ lại, không tranh luận thêm vì chuyện này, bởi vì Hứa Quân Hách đã xụ mặt, bày ra dáng vẻ như nàng mà nói thêm câu nào cho Đỗ Nham nữa hắn sẽ tức giận ngay.

Quả nhiên khi nàng ngừng nói, sắc mặt Hứa Quân Hách lại rạng rỡ trở lại, thay đổi còn nhanh hơn thời tiết.

Khi đến sơn trang trên đỉnh núi, xe ngựa chạy từ từ rồi dừng hẳn, Trình Du từ bên ngoài thông báo một tiếng. Hứa Quân Hách nhích người chồm dậy vén rèm xe bước xuống trước. Kỷ Vân Hành cầm giỏ theo sau. Vừa ló nửa người ra ngoài, nàng đã thấy Hứa Quân Hách chìa tay ra như muốn đỡ nàng xuống xe ngựa, Kỷ Vân Hành tỏ ra ngạc nhiên.

Hứa Quân Hách dường như đã quen với việc này, hắn nắm tay đỡ nàng xuống xe ngựa, còn móc giỏ tre vào cánh tay nàng, thấp giọng dặn dò: “Lát nữa vừa vào cửa, nàng phải tặng ngay, biết chưa?”

Kỷ Vân Hành khẽ gật đầu, thầm nghĩ rằng có lẽ mình đã nhỏ nhen quá rồi, Lương Học trông không có vẻ gì là muốn làm khó Đỗ gia.

Ngoài chiếc giỏ tre trong tay nàng ra, Hứa Quân Hách còn mang theo không ít quà tặng khác.

Đỗ viên ngoại luống cuống dẫn người ra cửa đón, đến nơi thậm chí còn chưa kịp thở đã vội vã hành đại lễ với Hứa Quân Hách. Sau lưng ông ta ngoài Đỗ Nham, còn có đôi tỷ muội mà Kỷ Vân Hành từng gặp trước đó cùng với cùng vài đứa trẻ khác.

Hứa Quân Hách mỉm cười bước lên đỡ ông ta dậy, động tác có hơi thân thiết, còn khách sáo nói: “Đỗ viên ngoại tuổi đã cao, đi đứng không tiện, cần gì phải hành đại lễ thế này?”

“Thảo dân không dám!” Đỗ viên ngoại nghe vậy sợ đến mức tay chân run rẩy, lúc đứng dậy vẫn còn khom lưng cúi đầu, không dám đối diện Hứa Quân Hách.

Bị giam một thời gian trong lao ngục, Đỗ viên ngoại đã gầy đi nhiều so với trước kia, sắc mặt cũng kém hơn trước. Nhưng có lẽ vì trong lao vẫn biết đường đút lót, hơn nữa cũng không phải đối tượng phạm tội nghiêm trọng nên ngày tháng trong lao tù cũng không đến nỗi nào. Đỗ Nham trông tiều tụy hơn hẳn, cả người gầy rộc hốc hác, quần áo rộng thùng thình khoác lên người giống như giắt áo lên cành trúc, một cơn gió thổi qua đã lắc lư muốn đổ.

Hứa Quân Hách nghiêng đầu liếc nhìn Kỷ Vân Hành, nàng lập tức hiểu ý bước lên hai bước, đưa chiếc giỏ tre trong tay ra: “Đỗ công tử, chúc mừng công tử thoát khỏi lao tù.”

Sắc mặt Đỗ Nham lập tức trở nên khó coi vô cùng, trông như muốn nôn nhưng lại cố nhịn, hắn ta không nhận lấy khiến tay của Kỷ Vân Hành đưa ra chưng hửng hồi lâu. Hứa Quân Hách mỉm cười ôn hòa hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không thích món quà này sao?”

“Làm sao có chuyện đó được?” Đỗ viên ngoại vội vàng quay đầu lại trừng mắt trách mắng con trai: “Còn không mau nhận lấy!”

Đỗ Nham bừng tỉnh vội vàng chìa tay đón lấy chiếc giỏ tre, cảm giác nặng trĩu vừa chạm vào tay là hắn ta đã biết ngay bên trong là thứ giống lần trước. Do dự một lúc mới ngước mắt lên, thấy Hứa Quân Hách vẫn đang nhìn mình, hắn ta đành cắn răng mở nắp giỏ.

Quả nhiên bên trong toàn là chuối, mùi chuối lập tức xộc lên mũi khiến hắn ta có cảm giác buồn nôn dữ dội, nhưng chỉ có thể gắng gượng nhịn xuống.

Đỗ Nham chỉ miễn cưỡng nở nụ cười yếu ớt: “Đa tạ Kỷ cô nương.”

“Ngươi nhất định phải ăn hết đấy.” Hứa Quân Hách điềm nhiên nói: “Đây là tấm lòng của Kỷ Vân Hành.”

Đỗ Nham khúm núm gật đầu liên tục, lí nhí cam đoan rằng mình nhất định sẽ ăn hết.

Hứa Quân Hách thu lại nụ cười đùa cợt, quay sang nói với Đỗ viên ngoại: “Trước đó bận rộn đủ thứ nên có lỡ bắt nhầm cả Đỗ lão gia vào lao, khi ấy sự vụ ngổn ngang, có quá nhiều chuyện cần xử lý nên ta nhất thời không để ý. Vài ngày trước đã tra rõ Đỗ gia trong sạch, ta đã lập tức ra lệnh thả người, Đỗ viên ngoại chắc sẽ không vì chuyện này mà oán trách quan phủ chứ?”

Đỗ viên ngoại hết sức lo sợ, vội nói: “Điện hạ cùng các quan đại nhân sáng suốt, không xử oan người tốt là phúc phần của muôn dân Linh Châu, thảo dân sao dám sinh lòng oán hận?”

“Nói thì nói vậy nhưng vẫn khiến ông chịu chút khổ sở oan uổng. Đây, ta đã mang ít lễ vật của nha môn đến cho Đỗ viên ngoại thay cho lời xin lỗi.” Hứa Quân Hách xoay người, phất tay ra hiệu cho Trình Du: “Khiêng vào đi, đều là đồ quý giá đó, cẩn thận đừng làm hỏng.”

Trình Du tuân lệnh, dẫn người khiêng từng rương lễ vật tiến vào trong Đỗ gia.

Đỗ viên ngoại thấy vậy lập tức mặt mày tái mét, lắp bắp nói:

“Cái này… cái này… Điện hạ! Không thể được! Không thể được đâu! Thảo dân chỉ phối hợp cùng quan phủ điều tra vụ án, nào dám nói mình chịu khổ sở! Sao lại dám nhận đồ của nha môn?”

“Không tính là của nha môn.” Hứa Quân Hách tiến lên một bước về phía ông ta, ghé sát người đến nói nhỏ: “Đều là đồ ta thưởng, chỉ mong Đỗ viên ngoại đừng truyền chuyện ta sơ sót bắt nhầm người tốt ra bên ngoài.”

“Điện hạ quá lời rồi! Thảo dân tự nguyện phối hợp quan phủ tra án, nào dám nói là sai sót!” Trán Đỗ viên ngoại lấm tấm mồ hôi chảy dọc xuống gò má, rõ ràng lúc này ông ta đang vô cùng bối rối.

Hứa Quân Hách nhìn chằm chằm sắc mặt của ông ta, bất ngờ nhíu mày tỏ ra ngạc nhiên: “Ồ, ta thấy trên lông mày của ông hình như có vết sẹo thì phải?”

Cả người Đỗ viên ngoại khẽ run lên, sắc mặt ông ta bỗng trở nên mất tự nhiên nhưng chẳng mấy chốc đã che giấu được. Ông ta vô thức đưa tay sờ lên lông mày, giải thích: “Thời còn trẻ thảo dân thích uống rượu, có lần say rượu ngã nhào xuống đất đã bị đá cứa vào chảy máu, sau khi lành đã để lại sẹo.”

“Ồ.” Hứa Quân Hách gật gù tỏ ra đã hiểu, còn thản nhiên nói: “Trông không giống bị đá cứa vào cho lắm.”

Đỗ viên ngoại không dám trả lời tiếp, chỉ có thể trân mắt nhìn lễ vật được khiêng vào trong sơn trang. Thế nhưng Hứa Quân Hách vẫn không hề có ý định rời đi, ngược lại còn dẫn Kỷ Vân Hành vào trong.

Hắn mặc kệ vẻ mặt khó coi của Đỗ viên ngoại nghênh ngang bước vào sảnh chính, vừa vào cửa đã thấy bức hoành phi “Sống lâu như rùa” mà hắn sai người treo lên lần trước vẫn còn đó. Hắn vỗ tay cười lớn, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ hơn hẳn, cất cao giọng nói: “Đỗ viên ngoại thật thà, đáng thưởng!”

Mọi người ngồi xuống trong gian sảnh, Đỗ viên ngoại sai người dâng trà ngon, không bao lâu sau còn dâng lên đủ loại điểm tâm bánh ngọt, thái độ vô cùng cung kính, không dám có chút chậm trễ nào.

Đỗ Nham thì càng ngoan ngoãn hơn hẳn, trước đây hắn ta ôm tâm tư khác muốn dây dưa không dứt với Kỷ Vân Hành, giờ đây lại ôm giỏ chuối ngồi im thin thít, cũng không dám liếc mắt nhìn đến Kỷ Vân Hành, an phận ngồi yên ở một bên.

Hứa Quân Hách trò chuyện cùng Đỗ viên ngoại, nhắc đến những việc thiện mà ông ta từng ra ngoài cứu trợ thiên tai ở Linh Châu trước đó, bảo ông ta kể lại tường tận.

Đỗ viên ngoại nói: “Đều đã là những chuyện năm xưa, huống hồ những việc thảo dân làm chẳng đáng là gì so với công trạng của Điện hạ.”

“Đều là việc thiện, cần gì phải so đo. Nói thử ta nghe xem.” Hứa Quân Hách hơi nghiêng đầu, nói với Kỷ Vân Hành: “Nàng cũng muốn nghe, có phải không?”

Kỷ Vân Hành đang chống cằm ngẩn người, hoàn toàn không nghe rõ hắn nói gì, chỉ gật đầu theo bản năng.

Đỗ viên ngoại không còn cách nào khác, chỉ đành phải nhắc lại chuyện xưa.

Thời còn trẻ, Đỗ gia chưa giàu có như hiện tại. Sau khi trượt khoa cử, Đỗ viên ngoại từ bỏ bút nghiên, tập trung đi theo con đường kinh doanh buôn bán nên cũng kiếm được kha khá. Tuy nhiên, vùng đất Linh Châu dường như được ông trời ưu đãi nhiều nạn nhiều họa, thiên tai ập xuống nhiều không kể xiết, nhiều người vì thế mà lưu lạc rày đây mai đó, người mất nhà tan vô cùng khổ sở. Thế là Đỗ viên ngoại quyết định tham gia cứu trợ.

Ông ta không chỉ bỏ tiền mà còn đích thân đi theo đội ngũ cứu trợ đến các vùng khó khăn để giúp đỡ dân tị nạn. Hơn nửa năm trời ông ta đều cứu trợ ở bên ngoài không ở lại Linh Châu.

“Nghe nói năm xưa ông từng gặp phải nạn lũ lụt, suýt nữa bỏ mạng vì bị bùn đá sạt lở chôn vùi khi cùng đoàn cứu trợ đi qua đường núi, có thật vậy không?”

Hứa Quân Hách giả vờ vô ý nhắc tới.

Đỗ viên ngoại khựng lại một giây: “Quả thực có chuyện này. Có lẽ do thảo dân làm nhiều việc thiện, dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhưng cũng được thần linh thương xót, nên lần đó mới may mắn thoát chết.”

Hứa Quân Hách cười nói: “Ngẩng đầu ba thước có thần linh, quả nhiên người tốt sẽ nhận quả báo tốt.”

Kỷ Vân Hành im lặng lắng nghe suốt một hồi, chỉ đến khi câu này nói ra nàng mới có phản ứng nhẹ, ngẩng lên nhìn về phía đám người Đỗ gia. Thấy vẻ mặt của bọn họ thoáng chốc trở nên gượng gạo kỳ lạ, nhìn không giống như đang nghe một lời khen ngợi cho lắm.

Hứa Quân Hách đứng dậy, phủi ống tay áo, nói ngắn gọn một câu: “Đi thôi.”

Hắn chỉ nói một câu như vậy, không thêm lời khách sáo nào khác đã cất bước đi thẳng ra ngoài. Kỷ Vân Hành thấy thế cũng đứng dậy theo sau. Từ lúc hai người đến đây rồi rời đi chỉ khoảng một canh giờ.

Đỗ viên ngoại tiễn họ ra tận cửa lớn, đứng xa xa bên ngoài sơn trang nhìn theo bóng dáng xe ngựa dần khuất khỏi tầm mắt, vẻ tươi cười cung kính trên mặt ông ta bỗng chốc thay đổi.

Ông ta bước nhanh vào trong, trầm giọng ra lệnh: “Mang bút mực đến cho ta!”

***

Đường núi gập ghềnh, xe ngựa lắc lư không ngừng, Kỷ Vân Hành nắm khung cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ánh mắt mơ màng lúc xa lúc gần.

Hứa Quân Hách ngồi yên một hồi, thấy nàng vẫn mãi thò đầu nhìn ra ngoài, bèn hỏi: “Có phát hiện được điều gì kỳ lạ từ đám người Đỗ gia không?”

Kỷ Vân Hành rụt đầu về, nghiêm túc hồi tưởng lại. Nàng không quan sát kỹ mấy người đó, mà chỉ cảm nhận được sự nôn nóng từ trong thái độ của Đỗ viên ngoại: “Hình như họ không chào đón chúng ta cho lắm.”

“Lệnh thả họ ra khỏi ngục là do ta ban, lại còn đích thân mang lễ vật đến nhà thăm hỏi, vì sao họ lại không chào đón ta?” Hứa Quân Hách chống cằm, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khuôn mặt Kỷ Vân Hành, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất của nàng.

Kỷ Vân Hành mím môi: “Bởi vì họ ghét chúng ta.”

“Thế thì tốt quá rồi.” Hứa Quân Hách nói: “Ngày mai chúng ta lại đến nữa.”

Đúng như lời Hứa Quân Hách nói, ngày hôm sau Kỷ Vân Hành lại lên xe ngựa theo hắn đến sơn trang Đỗ gia.

Rõ ràng một chuyến đi đi về về tốn khá nhiều thời gian, nhưng Hứa Quân Hách dường như không thấy phiền chút nào, thậm chí còn thong thả vén rèm xe ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài.

Khi đến Đỗ gia, vẫn là Đỗ viên ngoại dẫn người ra đón. Có lẽ không ngờ Hứa Quân Hách sẽ quay lại lần thứ hai, trong mắt ông ta hiện rõ vẻ kinh ngạc và hoảng sợ, sắc mặt cứng đờ không nói nên lời.

Hứa Quân Hách làm như không thấy, vẫn tươi cười chào hỏi với ông ta, thái độ thân thiện và khách sáo nói rằng hôm qua chưa nghe đủ về việc thiện thời còn trẻ của Đỗ viên ngoại nên hôm nay muốn nghe tiếp.

Hắn còn mang rất nhiều quà tặng đến Đỗ gia, nói là phần thưởng cho Đỗ viên ngoại, tùy tùng chờ lệnh khiêng từng rương vào trong sơn trang.

Đỗ viên ngoại nào dám từ chối, đồ hôm qua mang đến còn chưa kịp thu dọn, hôm nay lại thêm một đống, chồng chất chiếm rất nhiều diện tích.

Hứa Quân Hách ung dung tự nhiên đi thẳng vào sảnh ngồi xuống, vừa uống trà vừa tán gẫu với Đỗ viên ngoại hệt như ngày hôm qua.

Trông chẳng giống như có việc chính gì cần nói, mà chỉ đến đây tìm Đỗ viên ngoại để giết thời gian.

Kỷ Vân Hành nhàn rỗi hơn cả, nàng ngồi đó chẳng có việc gì làm, ban đầu còn chăm chú quan sát cấu trúc và cách bài trí của chính sảnh vài lượt, sau đó lại quan sát đến những hạ nhân hầu hạ xung quanh. Phần lớn thời gian còn lại nàng sẽ chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình. Khi cảm thấy quá buồn chán, nàng cũng sẽ chủ động mở lời, tham gia vào cuộc trò chuyện giữa Đỗ viên ngoại và Hứa Quân Hách.

Nhưng mới nói được vài câu, ánh mắt lơ đãng của Kỷ Vân Hành cứ bắt gặp được ánh mắt ai đó đang nhìn về phía này.

Nàng quay đầu nhìn lại, bắt gặp một tỳ nữ đứng ở bên hông đang nhìn lén, tỳ nữ kia có lẽ không ngờ sẽ bị phát hiện, động tác cúi đầu xuống có phần hấp tấp, lộ ra vẻ chột dạ.

Kỷ Vân Hành nhìn nàng ta thêm vài lần rồi mới quay đầu lại, làm như không để tâm đến việc này.

Chỉ là sau khi rời khỏi Đỗ gia, lúc ngồi trong xe ngựa Kỷ Vân Hành mới kể lại chuyện này cho Hứa Quân Hách. Nàng không chắc có phải mình nhạy cảm quá không, nhưng cảm giác tỳ nữ kia không chỉ nhìn nàng một hai lần.

Hứa Quân Hách nghe xong cũng chẳng phản ứng gì, chỉ đưa tay xoa đầu nàng rồi hỏi: “Có mệt không?”

Kỷ Vân Hành lắc đầu nói không mệt, nhưng lại tránh né bàn tay của hắn.

Hắn rụt tay về làm bộ buông tha cho nàng, nhưng giữa chừng lại bất ngờ chuyển hướng véo má nàng: “Qua mấy ngày nữa là xong rồi, ta biết thế này rất chán, nhưng nàng không thể vắng mặt.”

Chẳng mấy chốc, gò má của Kỷ Vân Hành đã bị véo đỏ ửng, nhưng nàng cũng không nói gì. Nàng mơ hồ nhận ra Hứa Quân Hách đang tính toán điều gì đó, dù nàng không hỏi nhưng cũng có thể đoán chắc, hắn tuyệt đối không phải thật lòng muốn kết giao với Đỗ gia.

Hứa Quân Hách trêu chọc nàng một hồi, sau đó mới rủ lòng thương buông tha cho nàng, bảo nàng cứ ngủ một giấc trên xe ngựa.

Liên tục mấy ngày đều đến Đỗ gia, Hứa Quân Hách thấy Kỷ Vân Hành cứ ngủ gà ngủ gật trên xe ngựa lắc lư, thế là hắn cố ý sai người trải thêm rất nhiều đệm mềm và thảm lông trên ghế ngồi. Ghế dựa không dài bằng người nàng, thế nên khi ngủ nàng luôn co chân lại, nàng nằm nghiêng quay lưng về phía Hứa Quân Hách, tạo thành một tư thế ngoan ngoãn lạ thường.

Đến khi tỉnh dậy, nàng không nói gì cũng không động đậy, chỉ mở mắt nhìn ngây ra đó. Sự tĩnh lặng như đã khắc sâu vào cốt cách của Kỷ Vân Hành. Bất kể ở nơi nào, nàng đều cố gắng làm cho bản thân như biến mất, khiến người khác gần như không cảm nhận được sự tồn tại của mình.

Trước đây, có lẽ Hứa Quân Hách thỉnh thoảng sẽ lơ là sự tồn tại của nàng, nhưng bây giờ thì không. Ánh mắt hắn luôn vô tình hay cố ý dừng lại trên người nàng, đến mức từng cử động nhỏ của Kỷ Vân Hành cũng lọt vào tầm mắt hắn, ngay cả lúc Kỷ Vân Hành mở mắt tỉnh dậy, hắn cũng nhận ra ngay lập tức.

Khi về đến hành cung, Thiệu Sinh đã chờ ở ngoài điện từ lâu.

Kể từ lần Thiệu Sinh xin tham gia việc lật lại vụ án cho Bùi gia, y thường xuyên chạy lên núi, ngồi chờ trước cổng hành cung. Hứa Quân Hách thấy phiền, nói chưa được mấy câu đã muốn đuổi y xuống núi, nhưng lần nào Kỷ Vân Hành cũng vui mừng hớn hở dẫn y vào trong điện.

Nhưng lần này khác, Thiệu Sinh không đi tay không, trên lưng y còn đeo theo tay nải, trong tay xách theo túi lớn túi nhỏ, bên chân đặt đủ thứ lỉnh kỉnh.

Hứa Quân Hách vừa nhìn đã biết lần này y không lên núi nói nhảm, rõ ràng là chuyển nhà đến đây, hắn chẳng nói chẳng rằng, đã quay sang ra lệnh cho Trình Du: “Tiễn Thiệu công tử xuống núi.”

“Điện hạ, Điện hạ!” Thiệu Sinh vội kêu lên: “Lần này ta đến là có chuyện quan trọng cần bẩm báo!”

Kỷ Vân Hành cũng kinh ngạc: “Thiệu Sinh ca, sao huynh lại mang theo nhiều đồ thế này?”

Hứa Quân Hách nhíu mày, chẳng buồn nghe thêm: “Có chuyện gì quan trọng thì viết thư gửi cho ta.”

Thiệu Sinh vội nói: “Đừng, đừng, đừng! Điện hạ, việc này thật sự rất quan trọng, nhất định phải bẩm báo trực tiếp!”

Kỷ Vân Hành nhìn Hứa Quân Hách, rồi lại quay sang Thiệu Sinh, hỏi: “Chuyện gì vậy? Có thể nói cho muội nghe không?”

“Đương nhiên.” Thiệu Sinh thầm nghĩ trong lòng, chỉ đợi Kỷ Vân Hành hỏi câu này thôi đó, liền nhanh nhảu nói: “Hiền muội, muội không biết đó thôi! Mấy ngày gần đây ta luôn cảm thấy có người lảng vảng quanh nhà mình. Thỉnh thoảng ra ngoài cũng cứ như có ai đó theo dõi từ phía sau, ban đêm ngủ còn cảm giác có đôi mắt nào đó rình qua cửa sổ. Sau gáy ta lúc nào cũng lạnh buốt, chỉ sợ một ngày nào đó bị người ta đâm từ phía sau…”

Thiệu Sinh làm động tác vung dao ngang cổ, miệng phát ra tiếng “xoẹt” khiến Kỷ Vân Hành giật mình.

Hứa Quân Hách bực bội bước lên một bước kéo Kỷ Vân Hành ra sau lưng mình, giọng không vui: “Ai là hiền muội của ngươi?”

Thiệu Sinh mặt dày chẳng chút xấu hổ, tươi cười nói tiếp: “Cho nên lần này ta lên núi là thật lòng mong Điện hạ cưu mang ta, ta thật sự không còn nơi nào để đi nữa rồi.”

Sắc mặt Hứa Quân Hách chùng xuống: “Đây là chuyện quan trọng mà ngươi nói?”

“Đương nhiên! Liên quan đến tính mạng của ta, sao có thể là chuyện đùa được!” Thiệu Sinh giơ tay, chỉ vào ngực Hứa Quân Hách rồi lại chỉ vào ngực mình: “Ta với Điện hạ cùng đồng lòng, tim liền tim kia mà! Tim ta ngừng đập thì cũng như tim Điện hạ ngừng đập.”

Hứa Quân Hách bỗng thấy buồn nôn.

Hắn lộ ra vẻ chán ghét, nhất thời câm nín không nói nổi lời nào.

Kỷ Vân Hành hỏi: “Thiệu Sinh ca, huynh có biết người theo dõi huynh là ai không?”

“Nếu biết rồi thì ta đâu cần lên đây tìm muội.” Thiệu Sinh cười hì hì nói: “Hiền muội, chắc chắn muội sẽ cưu mang ta, đúng không?”

Kỷ Vân Hành đương nhiên đồng ý, nếu không phải đây là hành cung của Hứa Quân Hách, nàng đã gật đầu từ lâu rồi. Nhưng vẫn phải tôn trọng ý kiến của chủ nhân hành cung, nàng quay sang nhìn Hứa Quân Hách, nói: “Thiệu Sinh ca gặp nguy hiểm, không thể để huynh ấy trở về nữa.”

Trong hành cung có rất nhiều tẩm điện, thu nhận một Thiệu Sinh không phải vấn đề. Hứa Quân Hách cũng không muốn dong dài thêm với y, bèn nhấc tay ra hiệu gọi Tuân Ngôn đến, sắp xếp cho Thiệu Sinh ở một tẩm viện cách xa tẩm cung của mình.

Thiệu Sinh cũng không để tâm, chỉ cần có chỗ ở là được, y mừng rỡ bái tạ sau đó xách theo túi lớn túi nhỏ quay người rời đi.

Sau bữa trưa Hứa Quân Hách xuống núi, Thiệu Sinh thu xếp đồ đạc của mình xong còn đem chăn ra ngoài phơi nắng. Sau đó không có việc gì làm, y liền mò đến tẩm cung của hắn tìm Kỷ Vân Hành.

Kỷ Vân Hành đang ngồi xổm đào đất. Hứa Quân Hách đã mua một mớ hạt giống bảo nàng trồng, nói rằng nếu trồng được một cây sống thì coi như trả được một ân tình. Dù biết hạt giống nảy mầm ra hoa cần rất nhiều thời gian, nhưng điều đó khiến Kỷ Vân Hành tràn đầy động lực, đào đất vô cùng hăng say.

Khi Thiệu Sinh đến nàng vẫn đang bận rộn luôn tay, thế là y cũng lấy một cái xẻng nhỏ ngồi xuống đào đất cùng nàng, vừa làm vừa nhỏ giọng hỏi:

“Ngày thường muội ở trong tẩm cung này à? Đây chẳng phải là nơi ở của Thái tôn Điện hạ sao?”

Kỷ Vân Hành chăm chú đào đất, tranh thủ trả lời: “Ừm, muội ở bên thiên điện.”

“Là tẩm điện phụ thông với chủ điện hả? Trong đó có cửa không?” Thiệu Sinh lại hỏi.

“Có cửa.” Kỷ Vân Hành nói: “Thiên điện với chủ điện cũng không khác nhau nhiều, chỉ là nhỏ hơn chút thôi nhưng đầy đủ lắm, cái gì cũng có cả.”

Thiệu Sinh trầm ngâm một lúc rồi hỏi tiếp: “Vậy bình thường… Thái tôn Điện hạ có ngủ lại thiên điện không?”

Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, đó là chỗ ngủ của nàng, nếu Lương Học nằm đó, vậy nàng ngủ ở đâu?

Nàng bèn trả lời: “Không đâu, ngài ấy ngủ trên giường của mình.”

Thiệu Sinh lại hỏi: “Vậy muội từng ngủ ở chủ điện chưa?”

Kỷ Vân Hành nghĩ một lát rồi đáp: “Ngủ rồi.”

Thiệu Sinh lại trầm ngâm một lúc, mới nghiêm túc nói ẩn ý với nàng: “Vân Hành à, có vài lời vốn không nên do ta nói, nhưng muội mồ côi cha mẹ, bên cạnh cũng chẳng có ai chỉ dạy, ta cũng coi như nửa người huynh trưởng của muội, đành mặt dày nói với muội thôi. Quan hệ giữa muội và Thái tôn Điện hạ phải có chừng mực, không nên quá thân cận, tuy rằng sau này hai người sẽ kết hôn, nhưng nếu trước khi thành hôn mà…”

Y hắng giọng ho khan hai tiếng, vành tai đỏ lên, giọng nói dần nhỏ lại: “Trước khi thành hôn mà có cái gì đó cũng không tiện đâu, có đúng không?”

Kỷ Vân Hành vẫn đang tập trung đào đất, mệt đến mức thở hổn hển, những lời Thiệu Sinh nói cứ vào tai trái ra tai phải chẳng đọng lại gì, nàng chỉ nghe rõ được câu cuối cùng, thắc mắc hỏi lại: “Kết hôn?”

“Đúng vậy.” Thiệu Sinh nói.

Kỷ Vân Hành hỏi: “Muội à? Với ai cơ?”

Thiệu Sinh ngẩn người: “Với Thái tôn Điện hạ chứ còn ai nữa.”

Kỷ Vân Hành cũng ngẩn người, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: “Muội thành hôn với Lương Học hả?”

Trước giờ nàng chưa từng có suy nghĩ này, nhưng khi lời ấy thoát ra khỏi miệng, trong lòng Kỷ Vân Hành chợt dâng lên một cảm giác lâng lâng khó hiểu. Trong thoáng chốc, trong đầu nàng tưởng tượng ra cảnh Hứa Quân Hách khoác trên mình bộ hỷ bào đỏ rực, giống như các công tử ở Linh Châu lúc đón dâu, ngồi trên lưng ngựa cao diễu hành ngang qua đường phố.

Nàng ngẩn ngơ một hồi làm Thiệu Sinh hoảng hồn, y vội ném chiếc xẻng trong tay xuống túm lấy vai Kỷ Vân Hành lắc mạnh: “Cái gì? Chẳng lẽ Hoàng thái tôn chưa từng nghĩ đến chuyện thành thân với muội? Sao có thể như vậy! Chẳng lẽ ta đã nhìn nhầm người rồi sao? Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa, từ trước đến giờ đều chỉ là chơi đùa…”

“Ngươi làm gì đấy!” Một tiếng quát từ phía sau vang tới.

Hai người đồng loạt quay đầu, Hứa Quân Hách không biết từ lúc nào đã quay lại đang đứng ngay trước cửa tẩm cung, đôi mắt giận dữ nhìn chằm chằm Thiệu Sinh, gương mặt tối sầm lại trông tức tối vô cùng.

Thiệu Sinh lập tức rụt tay lại, vội vàng đứng dậy, ấp úng: “Điện hạ, sao ngài về nhanh vậy?”

Hứa Quân Hách nghe thế càng tức thêm: “Sao? Chẳng lẽ ta phải đi dạo thêm hai canh giờ dưới chân núi để cho ngươi có thêm thời gian hay sao?”

“Không không.” Thiệu Sinh liên tục xua tay: “Điện hạ trở về nhanh như vậy, chắc hẳn mọi việc đã thuận lợi, thế thì tốt quá rồi!”

Hắn thực sự không muốn đôi co với Thiệu Sinh thêm nữa, vội bước nhanh vào trong, thấy Kỷ Vân Hành vẫn cúi đầu chăm chú đào đất, hắn đi đến đứng bên cạnh nàng, cất giọng cứng ngắc: “Kỷ Vân Hành, ta đã về rồi.”

“Ồ.” Nàng đáp lại một tiếng.

“Vừa nãy các người đã nói những gì?” Hứa Quân Hách hỏi: “Nói cho ta nghe thử.”

Kỷ Vân Hành không đáp lời.

Hắn đá vào chiếc thùng gỗ nhỏ đầy đất bên cạnh, nói: “Đứng lên, đừng đào nữa, nói chuyện với ta đi.”

Thiệu Sinh gào thét trong lòng, nghĩ bụng nếu Kỷ Vân Hành nói ra những lời mình vừa trách móc Hoàng thái tôn bạc tình phụ nghĩa, chẳng phải mình sẽ bị đuổi cổ ra khỏi đây ngay lập tức sao? Chăn đệm mới phơi còn chưa kịp ấm mà!

Thiệu Sinh vội vàng lên tiếng: “Thực ra cũng chẳng có nói gì cả, để ta nói cho Điện hạ nghe, cứ để Vân Hành tiếp tục gieo hạt là được.”

Hứa Quân Hách nghiêng đầu sang: “Ta đang hỏi nàng ấy.”

Lúc này Kỷ Vân Hành cũng ngừng tay lại, vừa phủi đất vừa đứng lên, nàng ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách, nói: “Vừa nãy Thiệu Sinh ca hỏi ta, vì sao ngài không kết hôn với ta.”

Nàng vừa dứt lời, cả Hứa Quân Hách và Thiệu Sinh đều sững sờ.

Hứa Quân Hách nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của Kỷ Vân Hành, sau đó liếc mắt sang Thiệu Sinh, hỏi: “Thật sự đang nói chuyện này sao?”

Kỷ Vân Hành gật đầu. Còn vài lời khác nữa nhưng lúc đó nàng đang tập trung đào đất, không nghe rõ lắm, chỉ nhớ mỗi câu này.

Thiệu Sinh gượng cười: “Là ta lắm miệng lỡ lời, mong Điện hạ không trách tội.”

Hứa Quân Hách hừ một tiếng, nét u ám trên mặt bỗng tan biến không còn nữa, thậm chí còn thấp thoáng vẻ hào hứng không quá rõ ràng: “Ta đâu phải người bụng dạ hẹp hòi, tất nhiên sẽ không chấp nhặt chuyện này với ngươi.”

Đúng lúc này, Trình Du bước vào tẩm cung, thấp giọng bẩm báo: “Điện hạ, đồ đã được mang đến.”

Hắn liền nói với Kỷ Vân Hành: “Nàng tiếp tục trồng cây đi.”

Rồi lại liếc nhìn Thiệu Sinh: “Ngươi cũng đại đại đi.”

Sau đó hắn quay người đi đến bàn đá bên cạnh ngồi xuống, ra hiệu cho Trình Du đưa đồ lên.

Kỷ Vân Hành không tiếp tục đào đất nữa mà đi rửa sạch tay, nàng khá tò mò với món đồ Trình Du mang đến nên chủ động tiến lại gần nhìn xem. Thiệu Sinh tuy không hiểu rõ vì sao Hứa Quân Hách đột ngột thay đổi thái độ, nhưng y cảm thấy vậy cũng tốt nên cũng tới hóng hớt.

Thứ Trình Du mang đến là một phong thư.

Nói là thư nhưng không đúng lắm, đó là một mẫu giấy gấp được cuộn lại cực kỳ nhỏ, sau khi mở ra chỉ có một câu trên đó:

[Chủ, gần đây Đỗ qua lại mật thiết với hai người Hứa Kỷ, e rằng có âm mưu khác, mong chủ sớm có đối sách, chậm trễ sẽ phát sinh biến cố.]

Kỷ Vân Hành rướn cổ nhìn vào, cảm thấy “hai người Hứa Kỷ” được nhắc đến trong đó chính là Lương Học và nàng, mà mấy ngày nay họ chỉ tới lui thân thiết với mỗi Đỗ gia.

Chỉ cần dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết bức mật thư này được truyền ra từ Đỗ gia, nhưng “chủ” được nhắc đến trên thư là người nào thì không thể biết được.

Hứa Quân Hách xem xong liền cất mật thư đi, hoàn toàn không có ý định giải thích, hắn đứng dậy trở về tẩm điện.

Sau khi hắn đi, Thiệu Sinh quay sang hỏi Kỷ Vân Hành: “Mấy ngày nay hai người đã làm gì?”

Kỷ Vân Hành nhớ lại Hứa Quân Hách không đặc biệt dặn dò nàng giữ kín chuyện này, bèn kể đơn giản chuyện hai người đã đến Đỗ gia làm khách mấy ngày nay cho y nghe. Thiệu Sinh là người lanh trí, cũng không cần hỏi sâu, chỉ nghe vài câu là đoán được dụng ý của Hứa Quân Hách.

Thiệu Sinh hỏi: “Ngày mai lúc hai người tới Đỗ gia, ta có thể đi cùng không?”

“Việc này huynh phải hỏi Lương Học ấy.” Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi nói: “Nhưng muội thấy là được.”

Thiệu Sinh rất muốn đi nên đã đi tìm Hứa Quân Hách, y vốn tưởng rằng phải tốn nước bọt ăn nói khéo léo mới có thể khiến Hứa Quân Hách mủi lòng, không ngờ vừa xin đi theo thì hắn đã đồng ý ngay, trông hắn giống như con hổ được xoa dịu, giờ là lúc tính tình ngoan ngoãn nhất.

Thiệu Sinh mừng rỡ chạy ra ngoài, y cũng không còn việc gì khác thế là lại cùng Kỷ Vân Hành đào đất gieo hạt một lúc lâu mới trở về nơi ở của mình.

Ngày hôm sau không cần dậy sớm, Hứa Quân Hách ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao, thức dậy đã thấy Kỷ Vân Hành đang đứng trong sân, trong tay cầm một chiếc bình tưới nhỏ không biết kiếm ở đâu, dưới đáy bình đục rất nhiều lỗ li ti tưới nước cho những nụ hoa trong sân.

Thiệu Sinh ngồi trong sân tắm nắng, đặt một cuốn sách phủ lên mặt, cũng không biết có phải đã ngủ rồi hay không.

Thấy hắn với đôi mắt nửa mở nửa khép đi ra ngoài, Kỷ Vân Hành đặt bình tưới trong tay xuống, quay đầu lại hỏi: “Lương Học, hôm nay không đi đến Đỗ gia à?”

Nghe tiếng động, Thiệu Sinh cũng tỉnh lại, y kéo cuốn sách xuống khỏi mặt: “Điện hạ đã dậy rồi sao?”

Hứa Quân Hách vừa mới tỉnh dậy không bao lâu, trong đầu vẫn còn mơ màng, nhưng lại có chút ngạc nhiên.

Hắn luôn thích yên tĩnh khi ngủ, bất kỳ tiếng động nào cũng có thể trở thành thủ phạm đánh thức hắn, cho nên từ trước đến nay mỗi khi hắn vào giấc, xung quanh không được xuất hiện bất kỳ tạp âm gì. Nhưng không ngờ hôm nay Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh đã đợi hắn trong sân từ lâu mà hắn lại không hề phát hiện ra.

Hắn chớp chớp đôi mắt nhập nhèm: “Ừm, chiều sẽ đi.”

Kỷ Vân Hành hỏi xong lại quay lại tiếp tục tưới nước cho hoa, Thiệu Sinh cũng tiếp tục cầm sách lên đọc, nhìn qua hai người có vẻ như đều nhàn rỗi.

Hứa Quân Hách thay quần áo xong xuôi, lúc trở ra đã thấy Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh đang ngồi đối diện nhau, chụm đầu trò chuyện gì đó.

Kỷ Vân Hành lấy ra mấy bức họa bày lên trên bàn. Đây đều là những bức họa nàng sao chép lại từ các bản vẽ mẹ nàng để lại, cũng nhờ nàng đã khắc khổ luyện tập suốt một thời gian dài nên bây giờ nàng đã có thể sử dụng bút vẽ một cách thuần thục, những bức họa sao chép này gần như giống đến chín phần.

Thiệu Sinh nói muốn gia nhập đội ngũ lật lại bản án cho Bùi gia, Hứa Quân Hách không phản đối rõ ràng, vậy tức là đã đồng ý, Kỷ Vân Hành biết điều này. Vậy nên nàng đã chia sẻ thông tin và kể lại tất cả những gì nàng nhận được từ Chính Thiện cho Thiệu Sinh nghe.

Hứa Quân Hách ngồi xuống bên cạnh Kỷ Vân Hành, thấy nàng nói hết ra cũng không ngăn cản, chỉ bảo người hầu mang trà lên, vừa uống vừa nhìn hai người nói chuyện.

“Vẫn chưa tìm được người cuối cùng?” Thiệu Sinh đã nghe rất lâu, sắc mặt y đờ đẫn nhìn chăm chú vào bức họa cuối cùng bị tách nằm riêng một bên: “Vậy những bằng chứng khác đều đã tìm thấy chưa? Chứng cứ những người đó đã hãm hại Bùi gia…”

“Những người này đã tìm gần xong rồi, nhưng vẫn chưa đủ.” Hứa Quân Hách chợt lên tiếng: “Một là chưa tìm được chứng cứ trực tiếp buộc tội Tôn tướng, hai là tội danh lớn nhất đổ lên đầu Bùi gia không phải tham ô.”

Tội danh thật sự đổ lên đầu Bùi thị năm đó là gì, Thiệu Sinh cũng biết rõ. Sắc mặt y trong thoáng chốc đã tái nhợt, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, sau khi lưỡng lự hồi lâu mới hỏi: “Có phải Điện hạ đã có cách rồi không?”

“Chưa chắc là phương án hoàn hảo.” Hứa Quân Hách nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Nhưng có vài câu đố có lẽ sẽ được giải đáp trong vài ngày tới.”

Buổi chiều, ba người lên xe ngựa tiến đến sơn trang Đỗ gia.

Người được Đỗ viên ngoại sắp xếp canh chừng ngoài cổng chính từ đằng xa nhìn thấy xe ngựa của Hứa Quân Hách đã lật đật chạy vào trong báo tin. Đỗ viên ngoại tức giận đến mức muốn giết người, nhưng cũng không còn cách nào khác, cuối cùng vẫn phải trưng ra khuôn mặt tươi cười đi ra cửa nghênh đón Hoàng thái tôn.

Hứa Quân Hách thân mật vỗ vỗ vai ông ta, cười nói: “Đỗ đại nhân khách sáo làm gì, cũng đâu phải lần đầu đến đây đâu.”

Dáng vẻ này của hắn khiến Đỗ viên ngoại nghiến răng căm hận, chỉ muốn lập tức liều cái mạng già quyết một phen sống chết với hắn. Nhưng dù sao cũng đã sống khổ sở nửa đời người, không muốn dễ dàng chết đi như vậy, ông ta chỉ đành phải khom lưng mời Hứa Quân Hách vào sảnh.

Sau khi ngồi xuống ông ta mới phát hiện hôm nay có thêm một người, ánh mắt thoáng nhìn qua gương mặt Thiệu Sinh, sửng sốt chào hỏi: “Vị này là?”

Thiệu Sinh vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ: “Đỗ đại nhân, trước đây tiểu sinh cũng có quen biết với Đỗ công tử, hôm nay nghe nói công tử đã về nhà nên đặc biệt đến thăm.”

Vẻ mặt Đỗ viên ngoại có hơi hoảng loạn, ông ta lại quan sát Thiệu Sinh thêm vài lần, trong ánh mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc giống như đang đánh giá xem người này là nhân vật như thế nào. Suy cho cùng việc Hứa Quân Hách đến viếng thăm có thể nói là Cáo đến chúc tết Gà, hôm nay lại vô duyên vô cớ đưa thêm một người đến, có lẽ sẽ có dụng ý khác.

Hứa Quân Hách vẫn cùng Đỗ viên ngoại tán gẫu đủ thứ trên trời dưới đất như trước. Hai lần trước rất tẻ nhạt, nhưng hôm nay có sự tham gia của Thiệu Sinh, có vẻ như đã làm giảm bớt phần nào gánh nặng cho hắn.

Thiệu Sinh vốn là người dẻo miệng hay nói lại mặt dày, giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Đỗ viên ngoại cứ lôi kéo ông ta nói mãi, trà đã uống hết hai ấm rồi mà vẫn chưa hết chuyện. Đỗ viên ngoại thậm chí không chịu nổi, ông ta bảo hạ nhân gọi Đỗ Nham đến, còn mình thì lấy cớ đi nhà xí để lánh mặt, bảo con trai thay mình tiếp đón.

Trước đây Thiệu Sinh quả thật có qua lại với Đỗ Nam, nhưng chủ yếu chi trao đổi những chuyện văn nhã như thơ từ khúc nghệ, hai người cũng không thân thiết lắm.

Nay Đỗ Nham lại thấy Thiệu Sinh đi cùng Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành đến đây, trong lòng hắn ta cũng tự hiểu Thiệu Sinh đứng ở vị trí nào, những lời chào hỏi của y cũng đều đáp lại.

Sau đó Thiệu Sinh có vẻ mệt, y uống mấy ngụm trà nghỉ một lát, một hồi sau mới chậm rãi cất lời: “Đỗ công tử, thực ra lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã cảm thấy ngươi quen mặt, trông ngươi giống với một cố nhân ta đã gặp được trước kia.”

Đỗ Nham chỉ coi đó là lời khách sáo như những lần trước nên cũng không phản ứng gì quá mạnh, nhưng lúc này lại nghe Kỷ Vân Hành lên tiếng phụ họa theo: “Ta cũng cảm thấy Đỗ công tử rất quen, hình như đã từng gặp ở đâu đó.”

Hứa Quân Hách khẽ cười, lấp lửng nói: “Ngày nào chẳng gặp.”

Đỗ Nham im lặng, không dám nói thêm lời nào, trong lòng bỗng có một dự cảm không lành.

Hắn ta lại cắn răng cố gắng chịu đựng thêm một lúc nữa, bỗng Hứa Quân Hách hỏi tới Đỗ viên ngoại, có phải ông ta đã trượt chân ngã trong nhà xí rồi hay không mà lâu quá không quay lại, bèn sai người đi tìm. Chẳng mấy chốc Đỗ viên ngoại đã được mời trở lại, Hứa Quân Hách đứng dậy duỗi thẳng người, thản nhiên nói: “Vậy hôm nay chơi đến đây thôi, sắc trời đã không còn sớm, cũng nên về rồi.”

Câu này lọt vào tai Đỗ viên ngoại chẳng khác nào “đại xá thiên hạ”, ông ta vội vàng vui vẻ tiễn khách.

Không ngờ mới ra khỏi chính sảnh, Hứa Quân Hách lại dừng bước, đột ngột quay sang nói với Đỗ viên ngoại: “Đỗ viên ngoại, ông là người tốt, trước đây ta đã hiểu lầm, ông đừng oán trách.”

Đỗ viên ngoại vừa nghe lời này, mí mắt lập tức co rút, dự cảm không lành trong lòng lại càng dâng lên mạnh mẽ hơn, ông ta hoảng hốt vội đáp: “Điện hạ quá lời rồi! Thảo dân làm sao dám trách tội Điện hạ.”

“Dù sao cũng là do ta làm sai, nhưng ta đã có cách để bù đắp lại cho ông rồi.” Hứa Quân Hách nói xong bỗng rút ra một tờ giấy từ trong tay áo ra, nói: “Ngày hôm qua khi ta về đã bất cẩn làm rơi một chiếc ngọc bội trên đường, lúc sai người quay lại để tìm vừa hay bắt gặp một kẻ lén lút từ trong sơn trang của ông chạy ra ngoài thả một con chim bồ câu. Người của ta thấy vậy lập tức bắn hạ con chim bồ câu đó, phát hiện trên chân nó buộc cái này đây.”

Hứa Quân Hách vẫy vẫy tờ giấy trong tay, cười nói: “Đỗ đại nhân, trong nhà ông có nội gián rồi.”

“Cái này…” Đỗ viên ngoại tái xanh mặt mày, hai chân bắt đầu run lẩy bẩy.

“Đừng sợ, hôm nay ta đến đây là để giúp ông bắt tên nội gián đó ra.” Hứa Quân Hách giả vờ an ủi ông ta một câu, sau đó quay người lại trầm giọng ra lệnh: “Người đâu!”

Hắn vừa cất lời, mười mấy thị vệ cao lớn chạy vào xếp thành hai hàng đứng trong sân, đồng loạt quỳ xuống đất hành lễ: “Thuộc hạ có mặt!”

“Áp giải hết tất cả người hầu trong sơn trang này ra đây, phải lục soát kỹ càng từng ngóc ngách, đừng để kẻ nào trốn thoát.” Hứa Quân Hách ngoài miệng thì cười tươi nhưng vẻ mặt không hề có chút thiện ý, còn lạnh lùng nói thêm: “Hôm nay chúng ta cần phải giúp Đỗ đại nhân dọn dẹp sạch sẽ đám sâu mọt trong nhà.”


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 92: Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...