Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 91: Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức hiếp ta!

Trong đôi mắt của Hứa Quân Hách lộ rõ những tơ máu, sau những ngày đêm căng thẳng, sự kiệt quệ hiện rõ trên người hắn.

Có lẽ vừa rồi hắn và Hoàng thúc của hắn đã tranh cãi một trận trong điện, không biết hai người tranh chấp điều gì, nhưng tâm trạng của Hứa Quân Hách lúc này trông rất tệ.

Trước nay Kỷ Vân Hành chưa từng cho rằng Hứa Quân Hách bắt nạt mình. Dù đôi khi hắn cố tình làm vẻ nghiêm nghị để hù dọa nàng, nhưng nàng biết tất cả chỉ là đùa giỡn, nàng cũng không để bụng.

Chỉ là những chuyện xảy ra tối qua khiến nàng cảm thấy như mình bị khi dễ. Nó cũng không khiến nàng cảm thấy tức giận hay nhục nhã, mà khiến nàng để tâm nhiều hơn. Đến mức trong giấc mơ, nàng vẫn thấy bóng dáng hắn quấn quýt nàng không rời. Sáng nay vừa thức dậy, ý thức vừa tỉnh táo đã lập tức nhớ đến chuyện tối qua.

Điều này khiến nàng không ngừng thất thần suốt cả ngày hôm nay, không thể kiểm soát nổi những suy nghĩ trong đầu mình.

Nhưng so với việc ấy, Kỷ Vân Hành cảm thấy mình còn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Nàng khẽ lắc đầu, nói: “Không có.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Không gạt ta đó chứ?”

Kỷ Vân Hành gật đầu, nhấn mạnh lại: “Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức h**p ta.”

Hứa Quân Hách lúc này mới bật cười, tựa như quét sạch những ưu phiền trong lòng, ánh mắt trở nên sáng sủa: “Còn phải nói, bọn họ chẳng hiểu gì cả, chỉ biết nói bừa.”

Vừa rồi lúc ở trong điện Hứa Thừa Ninh đã nặng lời trách mắng Hứa Quân Hách một hồi, nói hắn không nên vì lòng riêng đưa Kỷ Vân Hành vào hành cung, nói hắn chỉ biết lợi dụng tính cách nàng yếu đuối, chẳng hiểu chuyện để ép buộc nàng. Hứa Quân Hách bực dọc muốn phản bác, nhưng cuối cùng phát hiện những lời Hoàng thúc nói đều đúng cả.

Hắn đưa Kỷ Vân Hành đến đây chẳng phải xuất phát từ lòng riêng hay sao? Lại còn dựa vào tính cách nhút nhát của nàng để mặc sức làm theo ý mình.

Nhưng từ đầu đến cuối, hắn chưa từng có ý định tổn thương Kỷ Vân Hành. Hắn chỉ muốn ở bên nàng mà thôi. Người ngoài nhìn vào đều nhận ra lòng riêng của hắn, chỉ có mỗi Kỷ Vân Hành lại chẳng mảy may hay biết gì, rõ ràng nàng mới là người gần hắn nhất.

Hứa Quân Hách khẽ thở dài, mạnh tay véo má Kỷ Vân Hành, ngang ngược đáp trả: “Dù ta có ức h**p nàng đi nữa, cũng chỉ vì nàng trông rất dễ bị ức h**p, chứ chẳng liên quan gì đến ta.”

Những lời vô lý như thế Hứa Quân Hách có thể nói tùy tiện trước mặt nàng. Kỷ Vân Hành cũng không giận, không truy cứu, càng không phản kháng.

Nàng nghiêm túc gật đầu, còn “ồ” một tiếng rồi thôi.

Hứa Quân Hách thấy vậy thì bật cười, cảm thấy nàng vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu.

“Nàng muốn đi Kinh thành không?” Hắn hỏi bâng quơ.

Câu hỏi này đúng lúc chạm đến tâm sự của Kỷ Vân Hành. Từ khi Hứa Quân Hách bước vào điện nghị sự, nàng đã muốn nói về chuyện này, bây giờ nghe hắn nhắc đến, Kỷ Vân Hành vội đáp: “Ta không muốn.”

Lúc chạng vạng Hứa Thừa Ninh lên hành cung đã mời Kỷ Vân Hành đến điện nghị sự. Trước hết, ông ta dùng giọng điệu đau buồn để an ủi nàng, bày tỏ rằng mình sẽ lo liệu chu đáo việc hậu sự cho Kỷ gia, sau đó dịu dàng hỏi nàng có nguyện ý theo ông ta về Kinh thành hay không.

Còn cần phải suy nghĩ sao? Đương nhiên Kỷ Vân Hành không muốn. Nàng vẫn còn chuyện rất quan trọng chưa hoàn thành, sao có thể vì tránh tai họa để rồi chọn cách rời đi chứ?

Tất cả mọi người đều có thể buông tay với chuyện của Bùi thị, nhưng nàng thì không được.

“Ta sinh ra ở Linh Châu, nếu có một ngày phải rời khỏi đây, cũng sẽ là lúc ta đã giải quyết xong mọi việc ở Linh Châu, không còn vướng bận gì nữa mới đi.”

Kỷ Vân Hành nghiêm túc nói: “Vậy nên Lương Học, ngài giúp ta từ chối ý tốt của Vương gia đi.”

Hứa Quân Hách phì cười, không trả lời.

Lúc ở điện nghị sự, hắn đã dùng thái độ và giọng điệu vô cùng cương quyết để từ chối đề nghị của Hứa Thừa Ninh, khiến vị Hoàng thúc bệnh tật kia tức giận đến mức suýt ho ra máu, cuối cùng phất tay áo rời đi.

Hứa Thừa Ninh trước nay vốn có tính tình ôn hòa, từ sau khi Thái tử gặp nạn, ông ta thường xuyên đến thăm Hứa Quân Hách nhỏ dại, quan tâm chăm sóc hắn chu toàn. Nhưng bao năm trôi qua, đây là lần đầu tiên ông ta nổi giận lớn tiếng với Hứa Quân Hách, thẳng thắn nói rằng mình không nhìn thấy ở hắn phẩm chất tốt đẹp như Hoàng huynh đã kỳ vọng, thậm chí còn cho rằng hắn ngày càng phóng túng, buông thả bản thân.

Những lời khó nghe hơn nữa, Hứa Quân Hách cũng đã nghe nhiều rồi, vì thế hắn cũng không để tâm. Hắn chỉ sợ thân thể yếu ớt của Hoàng thúc xảy ra chuyện nên lập tức sai người đưa ông ta xuống núi.

Hứa Quân Hách lấy ra một bức mật thư đưa cho Kỷ Vân Hành, nói rằng đây là thứ được tìm thấy trong phòng của Vương Huệ.

Kỷ Vân Hành lớn đến chừng này rồi, mọi sự ác ý lớn nhất mà nàng nhận lấy trong đời đều đến từ người nhà họ Kỷ. Nàng từng chịu không ít khổ sở, nhưng nàng lại nói mình không hận những người đó.

Hiện giờ khi biết những người đó đã chết hết, nàng cũng không lộ vẻ đau buồn, giống như chỉ nghe tin một người không quan trọng qua đời mà thôi. Nhưng trong Kỷ phủ dẫu sao cũng có nhiều người vô tội bỏ mạng, tâm trạng Kỷ Vân Hành trở nên nặng nề, nàng cúi đầu lặng lẽ không nói gì.

Hứa Quân Hách cũng không quấn lấy nàng nói chuyện, chỉ bảo rằng Tô Y đã tỉnh, dặn nàng khi nào khỏe hơn thì xuống núi thăm bà. Nói rồi, hắn lên giường đi ngủ.

Hành cung tĩnh lặng không một tiếng ồn, Kỷ Vân Hành ngồi yên ở đó rất lâu, cho đến khi quay đầu nhìn sang, Hứa Quân Hách đã ngủ say.

Kỷ Vân Hành tự tận đáy lòng cảm thấy hắn rất giỏi. Trong số những người nàng quen biết, không ai có thể thức trắng suốt hai ngày một đêm, ở bên ngoài bận rộn cả ngày nhưng về đến nhà vẫn còn sức để cãi nhau. Nàng cũng chưa từng nghe hắn than mệt, dường như làm những việc này, gánh vác những trách nhiệm kia đều là chuyện hiển nhiên hắn phải làm.

Nghĩ kỹ lại mới nhận ra, Hứa Quân Hách chẳng qua chỉ là một thiếu niên từ nhỏ đã mất cha, cũng không được mẹ ruột thương yêu.

Giữa nàng và Hứa Quân Hách là một khoảng cách lớn lao, nhưng cũng có một điểm tương đồng, đó là cả hai đều mang trên vai gánh nặng giống nhau. Gánh nặng ấy khắc sâu vào xương tủy, hòa tan vào máu, không thể buông bỏ.

Kỷ Vân Hành đứng một bên nhìn gương mặt khi ngủ của Hứa Quân Hách, không kìm được thả trôi những dòng suy nghĩ đi xa. Đến khi tỉnh lại từ cơn mộng mị, nàng mới rời đi.

Ban đêm trước khi ngủ, nàng lại uống thêm một bát thuốc. Sáng hôm sau dậy sớm, Kỷ Vân Hành đã mặc quần áo chỉnh tề rời khỏi hành cung.

Hứa Quân Hách chắc hẳn đã có căn dặn trước đó, lúc nàng xuống núi đã có Trình Du và hai thị vệ đi theo nàng cùng đến Liên Y Lâu.

Tô Y trông như vừa trải qua một trận bạo bệnh, sắc mặt bà tiều tụy đi nhiều, lúc Kỷ Vân Hành đến, bà vẫn nằm trên giường, vừa thấy nàng đã lật đật xuống giường.

Kỷ Vân Hành biết bà lo lắng cho mình nên cũng không ngăn cản, để mặc bà kéo tay nhìn trái nhìn phải mấy lần, sau khi xác nhận nàng toàn vẹn không tổn hại gì bà mới yên tâm, kéo nàng ngồi xuống bên giường.

Kỷ Vân Hành an ủi bà vài câu, nhưng lặp đi lặp lại cũng chỉ là những lời tương tự, dẫu sao tai họa diệt môn của Kỷ gia ập đến quá đột ngột, không ai kịp phản ứng.

Tô Y đỏ hoe đôi mắt: “Thực ra, từ lâu ta đã lường trước được ngày này sẽ đến.”

Kỷ Vân Hành đáp: “Dì Tô, đã khiến dì sợ hãi nhiều rồi.”

“Khi xưa lúc Duyệt Nha bắt tay vào điều tra vụ án cũ của Bùi gia, nàng ấy đã nói với ta rằng những lời đó chỉ tiết lộ cho một mình ta biết, bởi vì nàng ấy hiểu rằng bản thân mình sớm muộn cũng sẽ chết, còn lật lại vụ án của Bùi gia là chuyện mà nàng ấy sẽ không cách nào hoàn thành được.” Tô Y nhớ lại chuyện cũ, bàn tay cố gắng dụi mạnh vào hốc mắt để nước mắt không rơi xuống: “Khi ấy ta đã rất ích kỷ, chỉ mong nàng ấy đừng dây dưa đến những chuyện quá khứ nữa, chỉ mong nàng ấy gạt bỏ âu lo sống một cuộc đời bình thường. Nhưng ta lại bỏ quên mất chấp niệm của nàng ấy đối với việc rửa sạch oan khuất cho người thân, để rồi cuối cùng đến gặp mặt nàng ấy lần cuối ta cũng không có cơ hội.”

Tô Y nghẹn ngào, cất giọng chậm rãi nhắc lại chuyện nhiều năm về trước.

***

Khi ấy, cha của Tô Y vừa qua đời, để lại tửu lâu là tài sản cho người con gái duy nhất là bà. Nhưng vì lúc đó bà còn quá trẻ tuổi, không biết làm thế nào để kinh doanh tửu lâu, lại quá tin tưởng mù quáng vào người thân nên chỉ trong hai năm ngắn ngủi, tửu lâu mà cha để lại đã thua lỗ đến không thể kinh doanh được nữa, cuối cùng ngay cả nhà ở cũng phải bán rẻ cho họ hàng để trả nợ.

Sau khi mất hết tất cả và nhận ra bản chất xấu xa của những người thân cận, Tô Y gần như chìm trong tuyệt vọng, bà muốn tìm một ngày trời đẹp sẽ ra sông tự vẫn, cũng chính vào ngày ấy, bà gặp Bùi Vận Minh, khi ấy đang thả diều bên bờ sông.

Năm đó Bùi Vận Minh mới chỉ mười ba tuổi, ở cái tuổi không lớn không nhỏ nhưng dáng vẻ mỹ nhân tương lai đã lộ ra mồn một. Nàng ấy khoác trên người bộ váy áo gấm lộng lẫy đứng bên bờ sông, cây cỏ xanh rì và hoa đỏ nở rộ khắp bờ dường như cũng trở thành vật làm nền cho nàng ấy. Tiếng cười trong trẻo ngập tràn sức sống khiến cảnh vật xung quanh đều lu mờ.

Nàng ấy gọi Tô Y lại, hỏi tại sao bà cứ nhìn chằm chằm xuống sông mãi, lúc đó Tô Y đã hoàn toàn buông bỏ, chẳng quan tâm đến việc chia sẻ ý định tìm đến cái chết của mình với người xa lạ. Bà chỉ nghĩ, trước khi chết có người đến để trò chuyện cũng không tệ.

Ai ngờ Bùi Vận Minh sau khi nghe câu chuyện ấy lại cười nhạo bà, nói bà là đồ ngốc, chỉ vì vài trăm lượng bạc mà đi tìm cái chết, chẳng thà kiếp sau đầu thai làm lợn cho xong. Tô Y cả đời chưa từng bị ai mắng như thế, bà nghe mà sững sờ.

Sau đó cũng chính Bùi Vận Minh đã đưa cho bà ba trăm lượng bạc, bảo bà mở lại một tửu lâu mới, còn giúp bà tìm một chưởng quầy, dạy bà cách kinh doanh. Mãi sau này Tô Y mới biết, khi ấy Bùi Vận Minh cũng không có đủ số bạc đó. Nàng ấy đã phải hỏi mượn một trăm lượng từ Kỷ Dục, còn đi cầm hết đồ trang sức của mình mới gom đủ.

Nàng ấy từng nói dùng những thứ này để đổi lấy một mạng người là hoàn toàn đáng giá.

Từ số bạc nhận lấy từ tay Bùi Vận Minh, Tô Y đã mở nên Liên Y Lâu, những năm qua nơi ấy đã kiếm không biết bao nhiêu lần ba trăm lượng bạc, nhưng lại không thể đổi lại một Bùi Vận Minh tươi cười rạng rỡ ngày nào.

***

“Nhiều năm qua ta luôn cố gắng giấu con chuyện cũ của Bùi gia, chưa từng nhắc đến ông ngoại con, thậm chí khi con lớn hơn một chút, ta lại vội vã tìm người đáng tin để gả con đi. Ta ích kỷ nghĩ rằng chỉ cần con không biết đến những chuyện ấy thì sẽ mãi mãi không bị cuốn vào trong nguy hiểm.” Tô Y đưa tay vuốt mái tóc của Kỷ Vân Hành, xoa nhẹ má và vành tai nàng, mỉm cười chua xót: “Nhưng ta đã quên mất, trong cơ thể con cháu nhà họ Bùi không chỉ chảy dòng máu của chính mình mà còn của người thân. Dẫu âm dương cách biệt, họ cũng mãi mãi gắn bó với nhau.”

Bùi Vận Minh từng nói với Tô Y rằng những việc đời này nàng ấy không thể hoàn thành, con gái sẽ giẫm lên dấu chân của nàng ấy để bước tiếp trên con đường chông gai ấy. 

Khi đó, Tô Y còn không tin, càng nhìn Kỷ Vân Hành trưởng thành, bà càng thấy đứa trẻ này sẽ bình an sống hết đời.

Ai ngờ đâu, một Kỷ Vân Hành nhút nhát và yếu đuối lại quyết tâm tiếp nhận lấy di nguyện của mẹ mình.

Đến nước này, Tô Y cũng không cần nhiều lời thêm nữa, Kỷ Vân Hành đã đưa ra lựa chọn của mình, con đường này khi đã bước lên thì không còn cơ hội để có thể quay đầu. Bà cụp mắt xuống, nói khẽ: “Hữu Hữu, ta sẽ rời Linh Châu.”

Kỷ Vân Hành sững sờ: “Dì Tô…”

“Ta ở lại đây sẽ chỉ làm liên lụy đến con.” Tô Y lấy tay lau nước mắt, bà hít một hơi sâu, cười nói: “Ta tin rằng Hữu Hữu nhà chúng ta muốn làm điều gì thì nhất định sẽ làm được. Để không cản bước con, ta sẽ tạm lánh đi một thời gian, chờ tin tốt của con.”

Kỷ Vân Hành cũng hiểu ý bà, chính vì hôm đó Tô Y bị người của Trường Dạ tiêu cục bắt làm con tin, biết mình suýt chút nữa đã gây họa cho nàng thế nên bà mới quyết đoán chọn cách rời đi.

Đây là sự lựa chọn tốt nhất, Kỷ Vân Hành suy nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý. Nhưng sắp phải chia xa Tô Y khiến lòng nàng càng thêm sầu muộn. Từ nhỏ đến lớn, những người bên cạnh nàng chỉ có bấy nhiêu đó, qua lại thân quen đến mức đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nàng. Mà bây giờ, dường như họ đang lần lượt rời đi.

Tô Y ôm nàng vào lòng nói chuyện rất lâu. Vì buổi chia tay này, bà đã khóc rất nhiều.

Không ai biết trước được Kỷ Vân Hành sẽ đối mặt với kết cục gì, có thể nàng sẽ chết trong cuộc tranh đấu đáng sợ này, hoặc cũng có thể nàng sẽ hoàn thành điều mình mong muốn, rửa sạch oan khuất cho Bùi gia. Nhưng chung quy lại, đó đều là những điều mà Tô Y không thể kiểm soát, cũng không thể nhúng tay vào can thiệp.

Bà nói đến khi hao hết sức lực, từ từ chìm vào giấc ngủ say. Kỷ Vân Hành ở bên cạnh bà thật lâu, cho đến khi Hứa Quân Hách tìm đến.

Sau một giấc ngủ đủ đầy, sắc mặt của Hứa Quân Hách đã tươi tắn hơn nhiều. Kỷ Vân Hành kể lại ý định của Tô Y, hắn cũng gật đầu tán thành: “Nếu bà ấy nhất định phải đi, ta sẽ sắp xếp người đưa bà ấy đến Kinh thành, đến đó sẽ có người coi sóc.”

Kỷ Vân Hành khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Thấy nàng có vẻ trầm lặng, Hứa Quân Hách đưa tay lên véo nhẹ gò má nàng, nói: “Đưa nàng về Kỷ phủ, nàng xem xem còn thứ gì cần mang đi không.”

Sau đó cả hai cùng trở lại Kỷ phủ, Kỷ Vân Hành vào phòng ngủ lục lọi một hồi, nàng lấy đi vài món đồ trong đống đổ nát rồi tranh thủ trở lại hành cung trước khi trời tối.

Lục Cúc cũng được đưa về hành cung sắp xếp chỗ ở, sau này sẽ ở lại đây để tiện bề chăm sóc cho Kỷ Vân Hành.

Mấy ngày tiếp theo đó, ban ngày Kỷ Vân Hành luôn xuống núi đến chỗ Tô Y, cố gắng dành thời gian nhiều nhất có thể để bầu bạn với bà. Rất nhanh sau đó, Tô Y đã được đưa đi. Để tránh gây chú ý, Kỷ Vân Hành thậm chí còn không ra cổng thành tiễn biệt. Trước lúc chia tay, cả hai ôm nhau từ biệt, Kỷ Vân Hành nhìn theo bóng dáng bà lên xe ngựa rồi khuất dần khỏi tầm mắt.

Liên Y Lâu vẫn mở cửa như thường, thỉnh thoảng lại có khách quen đến hỏi thăm bà chủ đang ở đâu. Mấy tiểu nhị trong tửu lâu chỉ trả lời rằng bà ấy đi thăm người thân ở tỉnh khác, tạm thời chưa thể quay về, không ai đặc biệt để tâm đến sự biến mất của Tô Y.

Cùng lúc đó, nhờ sự bôn ba suốt nhiều ngày của Phàn Văn Trạm, vụ án diệt môn của Kỷ gia cũng đã được kết thúc.

Kết quả điều tra cho thấy, trước đây trong vụ án Chu Thứ sử tham ô, Kỷ gia đã đắc tội với không ít quan viên. Một số người còn sống căm hận Kỷ gia đến tận xương tủy nên đã thuê sát thủ của Trường Dạ tiêu cục đến giết cả nhà.

Tuy trong vụ án này có rất nhiều sơ hở, những chi tiết kỳ quặc cũng không hề ít, nhưng Phàn Văn Trạm và Hứa Quân Hách đều hiểu rõ trong lòng rằng có điều tra thêm cũng chỉ tốn công vô ích. Trường Dạ tiêu cục chính là con dê tế thần bị đẩy ra để kết thúc chuyện này, chắc chắn sẽ không điều tra ra được manh mối nào khác.

Từ năm ngoái, Linh Châu đã liên tục xảy ra những chuyện lớn, lời đồn đại trong dân gian ngày càng nhiều, mọi người bàn tán đủ thứ xôn xao.

Kỷ Vân Hành không đưa tang cho Kỷ Dục, những thi thể đó được đưa đến nghĩa trang, hai ngày sau đã được chôn cất vội vàng. Hứa Quân Hách cấp tiền hỗ trợ cho thân nhân của đám hạ nhân trong Kỷ phủ, còn những huynh đệ trong dòng tộc Kỷ gia tranh giành tài sản do Kỷ Dục để lại thế nào, hắn cũng khoanh tay làm ngơ không bận tâm đến.

Từ sau khi Tô Y rời đi, Kỷ Vân Hành cũng ít khi xuống núi, phần lớn thời gian nàng đều ở trong hành cung, cũng không còn đến chỗ Thiệu Sinh để học vẽ nữa. Nàng hiểu rõ được mình giờ đây đã trở thành cái gai trong mắt người khác, phải cố gắng giảm thiểu tối đa việc ra ngoài cũng như tiếp xúc với người lạ.

Hứa Quân Hách từ sau khi đòi nàng trả một ân tình không làm khó nàng nữa, cũng không nhắc đến ba cái nợ còn lại. Đôi lúc Kỷ Vân Hành muốn hỏi, nhưng lại lo rằng hắn sẽ nhân cơ hội đó phát huy, ỷ vào những món nợ ân tình nàng thiếu để ức h**p nàng.

Hứa Quân Hách vốn là người thông minh, có đôi khi chỉ cần nhìn một biểu cảm nhỏ trên mặt, một ánh mắt của Kỷ Vân Hành, hắn đã có thể đoán được nàng đang nghĩ gì. Nhưng hắn cũng không muốn quá vội vàng, sợ lại dọa nàng chạy mất. Hơn nữa, công việc trong tay hắn hiện giờ quá nhiều, những bức chân dung được lấy ra từ chiếc hộp để truy tìm những người liên quan cũng chẳng dễ dàng gì.

Hắn bỏ ra công sức điều tra nhưng đều tay không trở về, song không phải là hoàn toàn vô ích. Sau một thời gian tìm kiếm kỹ lưỡng, Hứa Quân Hách đã lần ra một số người có liên quan. Từ trong tay họ, hắn lần lượt thu được các văn thư chứng minh về việc xây dựng nhà riêng và đào đường hầm tại núi Bình Sa, bên trên có đóng con dấu nhà quan đỏ rực, tuy nhiên, những con dấu này không thuộc về Tôn tướng.

Hơn mười năm trước, những người này chỉ là các quan nhỏ tại địa phương, nhưng sau nhiều năm đã từng bước tiến gần tới triều đình tại Hoàng thành. Trong số đó, Hứa Quân Hách còn quen biết hai người đang làm quan ở trong triều.

Tuy nhiên, những bằng chứng này vẫn chưa đủ. Nếu không tìm được chứng cứ liên quan trực tiếp đến Tôn tướng, những thứ này lấy ra chỉ đủ để lật đổ những tay sai thân tín của ông ta mà thôi.

Hứa Quân Hách lật đi lật lại những bức họa để nghiên cứu, những người khác về cơ bản đã tìm được, nhưng còn một người vẫn không có manh mối nào. Dường như người này đã chết, bởi dù hỏi thăm khắp nơi cũng không ai hay biết gì, vụ điều tra tiến triển tới bước này lại rơi vào ngõ cụt.

Đến giữa tháng tư, Trình Tử Mặc đáng lẽ đã bỏ trốn từ lâu lại đột ngột leo lên núi, ngồi xổm trước cửa hành cung, khăng khăng muốn được gặp Hứa Quân Hách.

Nghe nói hắn ta đang chờ ở ngoài cửa, Hứa Quân Hách sai người mời vào, nào ngờ Trình Tử Mặc vừa bước vào đã quỳ sụp xuống đất hô lớn: “Thái tôn Điện hạ, xin ngài hãy cứu mạng thảo dân!”

Hứa Quân Hách đang chơi cờ tướng với Kỷ Vân Hành – là nàng nằng nặc đòi chơi, nàng tự nhận mình là cao thủ cờ tướng cho nên mới kéo hắn chơi cùng.

“Có chuyện gì?” Hứa Quân Hách nhàn nhạt hỏi, đồng thời hạ cờ ăn mất quân Xe của Kỷ Vân Hành, khiến nàng dùng ánh mắt bất mãn nhìn về phía hắn.

“Vị Phàn đại nhân từ Kinh thành đến kia đột nhiên phái người của nha môn đến bắt ta. Ta sống an phận thế này có phạm tội gì đâu? Ta sợ vào đó rồi sẽ không ra được nữa, nên mới nhờ người cầm chân bọn họ, còn mình lẻn ra ngoài chạy đến đây tìm ngài. Nếu ngài không cứu, chắc chắn ta sẽ chết trong ngục mất thôi!” Trình Tử Mặc kêu khóc thảm thiết, còn giả vờ lau hai giọt nước mắt không hề tồn tại.

“Phàn Văn Trạm là Đại lý tự Thừa, sẽ không vô cớ bắt người bừa bãi, ngươi thật sự không làm gì sai sao?” Hứa Quân Hách khẽ nhướn mày hỏi.

“Tất nhiên là không! Dạo gần đây ta còn sống kín đáo hơn cả chuột nhắt, chẳng dám ra ngoài nữa là!” Trình Tử Mặc gào khóc than thở.

Hứa Quân Hách nghe tiếng khóc lóc cũng thấy phiền, hắn cau mày nói: “Đừng hú hét nữa, ta sẽ mời người đến hỏi xem sao.”

Vừa dứt lời, hắn lại quay sang nói với Kỷ Vân Hành: “Nếu nàng hạ cờ ở đây, ta sẽ ăn tiếp quân Xe còn lại của nàng đấy.”

“Không thể nào.” Kỷ Vân Hành đáp: “Phía trước còn quân Tốt kìa, ngài chỉ có thể ăn quân phía trước.”

Hứa Quân Hách di chuyển Pháo qua, cười khẽ: “Giờ ta đã có thể ăn quân phía sau rồi.”

Kỷ Vân Hành nhíu mày, vội vàng lùi quân Xe về lại chỗ cũ.

Cứ thế qua lại một hồi, Trình Tử Mặc đứng bên cạnh nhìn ván cờ cũng ngạc nhiên há hốc miệng. Hắn ta hoàn toàn không ngờ chơi cờ còn có thể đánh như vậy. Sau một lúc quan sát, hắn ta phát hiện ra Kỷ Vân Hành dường như không hiểu nguyên tắc “hạ cờ rồi không được đổi ý”. Nàng liên tục thay đổi vị trí quân cờ, còn Hứa Quân Hách thì lại tỉnh bơ để mặc nàng đổi ý, chỉ khi nào nàng lên tiếng thúc giục thì hắn mới đi nước cờ của mình.

Một canh giờ sau, Phàn Văn Trạm đã được mời lên núi. Lúc nhìn thấy Trình Tử Mặc, y còn khá bất ngờ, vội bước tới định túm cổ áo hắn ta: “Thì ra tiểu tử nhà ngươi trốn ở đây, ta cứ thắc mắc sao mãi mà không bắt được ngươi, hóa ra là có giao tình với Thái tôn Điện hạ của chúng ta.”

Trình Tử Mặc rụt cổ lại vừa bái lạy vừa van xin, miệng không ngừng nói lời hay ý đẹp, ánh mắt liên tục nhìn về phía Hứa Quân Hách cầu cứu.

“Ngươi bắt hắn vào nha môn là vì chuyện gì?” Hứa Quân Hách xem xong màn kịch trước mặt mới lên tiếng hỏi.

Phàn Văn Trạm đáp: “Cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, thần chỉ muốn hỏi thêm về vụ án Trịnh Chử Quy trước đây, xem xem Đỗ Nham đã tham gia vào vụ án đó thế nào.”

Hứa Quân Hách có hơi kinh ngạc: “Đám người họ Đỗ kia vẫn chưa bị xử tử sao?”

“Nào có dễ dàng định tội cho người ta như vậy được? Đỗ viên ngoại nổi danh là người thiện lương số một ở Linh Châu, cứ cách vài ngày lại có người dân kéo nhau đến nha môn khóc lóc cầu xin nha môn thả ông ta ra.”

Phàn Văn Trạm điềm nhiên ngồi xuống rót cho mình một chén trà, sau khi nhấp hai ngụm thấm giọng, y lại than thở: “Hơn nữa, chứng cứ vẫn chưa đủ. Thần đã điều tra rất lâu, phát hiện vụ án kiện mà Đỗ gia tham dự vào trước đó chỉ có mấy lời khai của tên tiểu tử họ Trình này và mấy cô nương được cứu, ngoài ra không còn gì nữa.”

“Không có chứng cứ nào khác à?”

Về việc lùng sục và tịch thu tài sản ở Đỗ gia, Hứa Quân Hách không trực tiếp tham gia vào. Lúc đó, Trịnh Chử Quy bị đầu độc chết, hắn bận rộn không kịp xoay sở, vốn tưởng rằng Đỗ gia cùng với những người liên quan sẽ bị xử quyết, ai ngờ lại vì thiếu chứng cứ mà kéo dài đến tận bây giờ.

“Những lời khai này không đủ để buộc tội Đỗ gia, hơn nữa Đỗ gia có danh tiếng quá nổi trội ở Linh Châu. Nếu trực tiếp xử lý, e rằng sẽ gặp phản ứng lớn từ dân chúng. Nhưng không có chứng cứ khác, khả năng cao là phải thả người rồi.” Phàn Văn Trạm nói.

Kỷ Vân Hành ngồi bên cạnh, vừa nghe vừa chỉnh lại các quân cờ cho ngay ngắn, nghi ngờ hỏi: “Đỗ gia không thể vô tội như vậy được, đúng không?”

Hứa Quân Hách liếc nhìn nàng, nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy.”

“Nói ra thì trong lòng ta cũng có một thắc mắc.” Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi:

“Trước đây không phải Trì Tiện vẫn luôn ở bên cạnh vị Trịnh đại nhân đó sao? Cũng chính hắn ta đã ra tay g**t ch*t Kim Ngôn, tại sao lại không bị bắt giam vào ngục?”

Hứa Quân Hách siết chặt lấy quân Tướng trong tay, ngón tay mân mê mặt cờ, thản nhiên giải thích: “Trì Tiện giết Liễu Kim Ngôn là vì nàng ấy định ra tay hành hung mệnh quan triều đình, cho nên g**t ch*t thích khách là vô tội.”

Nói đoạn, hắn quay sang cười nói với Phàn Văn Trạm: “Nếu như Đỗ gia đã vô tội thì thả họ đi thôi.”

“Thật sao?” Phàn Văn Trạm nhướn mày.

“Đương nhiên.” Hứa Quân Hách đáp: “Không tìm được chứng cứ phạm tội của Đỗ gia, chỉ có hai khả năng. Một là họ có người chống lưng, hai là Đỗ gia đã đề phòng từ trước, biết sẽ có ngày này nên đã cẩn trọng không để lại dấu vết nào. Mà loại người này đa phần là những người có kinh nghiệm, từng phạm tội trước đây nên mới hành động cẩn thận như thế.”

Nói cách khác, chỉ có phạm tội nhiều lần mới có thể khôn khéo được vậy. Có lẽ trước khi Đỗ viên ngoại tham gia vào vụ buôn bán người đã từng làm chuyện sai lầm nào khác, cho nên mới giỏi trong việc che giấu chứng cứ, hành động mới kín kẽ như vậy.

Hứa Quân Hách rút ra bức họa cuối cùng, nhìn kỹ vào gương mặt trong tranh một lúc lâu, không biết có phải do tâm lý tác động hay không, hắn bỗng cảm thấy người trong tranh có vài nét tương tự với Đỗ viên ngoại.


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 91: Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức hiếp ta!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...