Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 39: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.”
Kỷ Vân Hành nghe xong những lời ấy, không thấy vui trong lòng.
Nàng thầm nghĩ, người khác luôn nói nàng là kẻ ngốc, nhưng nàng cảm thấy mình chẳng hề ngốc chút nào.
Rõ ràng Lương Học cũng xem nàng là kẻ ngốc.
Hứa Quân Hách thấy khóe miệng nàng mím chặt không nói lời nào, đoán rằng nếu mình còn nói thêm nữa chắc chắn nàng sẽ nổi giận. Thế là hắn lập tức chuyển chủ đề: “Đi, ta dẫn cô tới một nơi.”
“Đi đâu?” Kỷ Vân Hành hỏi.
“Đi theo ta là được.” Hứa Quân Hách mỉm cười tỏ vẻ bí ẩn, không trả lời thẳng.
Ra khỏi chính đường, Tô Y đang lo lắng đứng đợi ở cửa, nghiêng tai chăm chú lắng nghe. Nhìn dáng điệu hoảng loạn của bà như thể chỉ cần nghe thấy trong sảnh có động tĩnh gì là bà sẽ lập tức lao vào trong ngay
Nhưng lại thấy Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách một trước một sau đi ra ngoài, vẻ mặt hai người đều bình thản như thường ngày .
Đặc biệt là Hoàng thái tôn, khóe miệng hắn còn vương ý cười, nào có vẻ gì là muốn hỏi tội đâu.
Hắn đứng ở cửa, nhìn về phía Tô Y: “Tô quản sự…”
Lời vừa mới ra khỏi miệng, ai ngờ Kỷ Vân Hành vốn luôn lễ độ lại bất ngờ lên tiếng cắt ngang: “Đây là dì của ta.”
Tô Y hoảng hốt nhìn nàng, vội vàng lên tiếng giải thích: “Điện hạ đừng trách, Hữu Hữu còn nhỏ không hiểu chuyện. Hiện giờ dân phụ thực sự đang là quản sự của Kỷ gia.”
Hứa Quân Hách vẫn thản nhiên tiếp lời: “Bà quản lý Kỷ gia rất tốt, trông nom hạ nhân có công, đáng được thưởng. Hãy nhớ, sau này Kỷ gia phải lấy lời của Kỷ Vân Hành làm đầu. Nếu ai dám không nghe thì mang đầu kẻ đó đến gặp ta.”
Hóa ra là muốn chống lưng cho Kỷ Vân Hành.
Tô Y nghe vậy cũng vui mừng khôn xiết, bà vội kéo Kỷ Vân Hành tới hào hứng tạ ơn.
Hứa Quân Hách đứng trong sảnh một lúc, bày ra dáng vẻ kiêu ngạo ra oai cho Kỷ Vân Hành, sau đó mới đưa nàng rời đi.
Xe ngựa của Hoàng gia rộng rãi hơn xe ngựa của Kỷ gia nhiều. Hứa Quân Hách vừa ngồi vào trong xe đã duỗi thẳng chân, bày ra tư thế thoải mái dựa vào đệm mềm.
Kỷ Vân Hành ngồi ở đối diện cùng Ân Lang, ở giữa có một cái bàn nhỏ, trên bàn bày đủ trà bánh.
Ân Lang rót trà cho nàng, nói khẽ: “Kỷ cô nương cứ tự nhiên dùng.”
Kỷ Vân Hành nhìn quanh trong xe ngựa, không hề tỏ ra câu nệ. Sau khi nghe nói có thể ăn uống tùy ý, nàng lập tức với tay lấy bánh ngọt.
Hứa Quân Hách chưa bao giờ để mình phải chịu thiệt, lần này đi xa một chuyến đến Linh Châu, hắn còn dẫn theo ba đầu bếp từ trong cung chuyên nấu ăn cho hắn.
Những chiếc bánh ngọt này đều do đầu bếp trong cung làm ra, không chỉ tinh xảo ngon miệng mà còn đảm bảo vô cùng tươi mới.
Kỷ Vân Hành chưa từng ăn những thứ như thế, nàng vừa cắn thêm vài miếng thì bị nghẹn, khẽ nấc một cái, Hứa Quân Hách vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chợt nghe thấy, hắn nhíu mày: “Ăn từ từ, có ai giành với cô đâu?”
“Ta đã ăn rất chậm rồi.” Kỷ Vân Hành nói: “Chỉ là bánh này dễ nghẹn quá.”
“Không phải có trà đó sao?”
“Trà thì đắng, không ngon.”
“Ở chỗ ta mà cô còn kén chọn hả?” Hứa Quân Hách đáp: “Bánh ngọt tất nhiên phải uống trà đắng để giải ngấy. Trên xe ngựa không có đường, cứ uống như vậy đi.”
Kỷ Vân Hành bĩu môi nhấp một ngụm trà đắng vào miệng, hai hàng chân mày lập tức nhăn lại, Hứa Quân Hách ở đối diện nhìn thấy cũng bật cười.
Mặc dù trà này thật sự không ngon, nhưng Kỷ Vân Hành vẫn uống hết. Đến lúc xuống xe, bụng nàng đã no căng, đi được vài bước lại phải dừng lại hít thở một hơi.
Ân Lang đứng bên cạnh xe ngựa khoác cho Hứa Quân Hách một chiếc áo choàng lớn, cười nói: “Xem ra Kỷ cô nương rất thích mấy món bánh ngọt này, Điện hạ có thể gửi một ít đến cho nàng.”
“Nàng thích ăn thì ta phải đưa sao?” Hứa Quân Hách nhìn theo bóng lưng nàng, cười khẩy một tiếng: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.”
Ân Lang tươi cười: “Dạ, dạ.”
Xe ngựa dừng lại ở vùng ngoại ô Đông thành, nơi này khá hẻo lánh, cũng là lao ngục ở Linh Châu.
Thị vệ đứng canh trước cửa đều mặc giáp trụ, bên hông đeo trường đao tuần tra qua lại, đảm bảo canh phòng nghiêm ngặt.
Hứa Quân Hách dẫn Kỷ Vân Hành đến, thị vệ lập tức tiến lên đồng thanh hành lễ, nhường đường cho hắn.
Đây cũng không phải lần đầu hắn tới nơi này, lính canh ngục đương nhiên sẽ không cản trở, một đường đi vào đều diễn ra suôn sẻ.
Trong lao ngục giam giữ đủ loại tội nhân, hành lang âm u lạnh lẽo, ánh nến chập chờn, tiếng khóc lóc thảm thiết vang lên khắp nơi.
Kỷ Vân Hành cảm thấy sợ hãi, không tự chủ được nép sát vào Hứa Quân Hách hơn, nàng lặng lẽ đi theo bên cạnh hắn mà không dám nói lời nào.
Lên đến tầng hai, đi về phía trước sẽ thấy mỗi đoạn hành lang đều có một cánh cửa, trước cửa đều có lính canh, canh phòng còn nghiêm ngặt hơn cả tầng dưới, dường như nơi đây giam giữ những tội phạm quan trọng.
Khi đến cánh cửa cuối cùng, Hứa Quân Hách để Ân Lang ở lại ngoài cửa, còn hắn thì dẫn Kỷ Vân Hành vào trong.
Phòng giam không được rộng rãi, bên trong chỉ có một khoảng không gian nhỏ mà việc ăn uống và vệ sinh của phạm nhân đều diễn ra trong đó, trông chẳng khác gì chuồng lợn.
Hai cha con Kỷ Dục và Kỷ Viễn bị nhốt chung trong một nhà lao, hai người khoác trên mình những bộ áo tù dơ bẩn, sống ở đây đã hơn ba tháng, hoàn toàn không còn ra dáng hình con người.
Lúc Kỷ Vân Hành vừa nhìn thấy họ, nàng thậm chí còn không thể nhận ra.
Kỷ Dục râu tóc rối bù, cơ thể vốn to béo giờ đã gầy rộc đi, ông ta đang ngồi tựa vào tường, ánh mắt vô hồn, khuôn mặt xám xịt như tro tàn.
Kỷ Viễn còn trẻ nên trạng thái có vẻ tốt hơn cha mình một chút. Nghe thấy có người bước vào đã lập tức ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Hứa Quân Hách hắn ta đã bổ nhào tới đu lên song sắt, lớn tiếng gào thét: “Điện hạ, Điện hạ!”
Khi hắn ta đang cố bám trên cửa, hai ống tay áo trượt xuống để lộ ra hai cánh tay đầy những lằn roi.
“Thả bọn ta ra đi! Cha ta thực sự không biết gì cả! Bọn ta bị oan!”
Kỷ Dục nghe thấy tiếng động cũng vội vàng mở mắt, dùng chút sức lực cuối cùng của thân già bò lên phía trước, cất giọng khản đặc: “Điện hạ, tất cả tội lỗi đều do ta mà ra, con trai ta vô tội, cầu xin ngài hãy thả Viễn nhi ra ngoài!”
Cha con họ bận rộn cầu xin tha thứ cho nhau, hoàn toàn không hề nhìn đến Kỷ Vân Hành đang đứng cạnh.
Hứa Quân Hách nhướn nhẹ đuôi mày, cười nói với Kỷ Vân Hành: “Trước kia cô ở Kỷ gia bị đánh một trận roi, ta đã nói sẽ đòi lại cho cô. Cô xem.”
Lời nói của hắn đầy vẻ đắc ý, còn hất cằm lên như thể đang chờ Kỷ Vân Hành cảm ơn mình.
Lúc này Kỷ Vân Hành mới bừng tỉnh nhận ra, ngoài Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh đang ở Kỷ gia ra, cả Kỷ Dục và Kỷ Viễn trong ngục cũng đã chịu đòn roi.
Tất cả đều bắt nguồn từ lần nàng chịu một trận gia pháp kia.
Hứa Quân Hách giữ lời như vậy, đương nhiên Kỷ Vân Hành sẽ không để hắn phải thất vọng, nàng khẽ nói: “Đa tạ Lương Học.”
Ngay lúc này, cha con hai người họ mới nhìn đến Kỷ Vân Hành.
Nàng mặc bộ váy áo bằng gấm vóc, mái tóc đen dài xõa trên vai, trâm vàng cài đầu lấp lánh dưới ánh nến. Khi sóng vai bên cạnh Hứa Quân Hách, cả hai đều đẹp tựa thần tiên được trời đất tạo nên.
Người từng bị ức h**p nhất trong Kỷ gia xưa kia, giờ lại đứng ngay bên cạnh Hoàng thái tôn, không những tình cảnh đảo lộn mà còn nhận được ân sủng mà Kỷ gia từng mơ tưởng, thậm chí còn thân mật gọi tên tự của Hoàng thái tôn.
Kỷ Dục quá đỗi kinh ngạc, ông ta trừng mắt nhìn Kỷ Vân Hành, mãi không thốt nổi một lời.
Kỷ Viễn thì phản ứng mạnh mẽ hơn, hắn ta hét lên: “Kỷ Vân Hành! Sao lại là ngươi?!”
***
Ân Lang đang đứng ở ngoài cửa chờ Hứa Quân Hách ra ngoài.
Y không phải loại người quá nhút nhát hay cứng nhắc, lúc nhàn rỗi còn tán gẫu đôi câu với hai nha dịch bên cạnh.
Vừa mở miệng nói vài ba câu bỗng có một tên thị vệ bước đến hành lễ với y rồi hạ thấp giọng nói: “Ân công công, đại nhân nhà ta cho mời ngài.”
Ân Lang nhìn thoáng qua hai nha dịch, thấy họ không có chút phản ứng nào, trong lòng y cũng hiểu rõ, chỉ đáp: “Làm phiền dẫn đường.”
Thị vệ dẫn Ân Lang ra khỏi hành lang, rẽ vào một căn phòng nhỏ.
Đây là nơi nha dịch thường nghỉ ngơi sau khi xong nhiệm vụ, nhưng lúc này trong phòng không có nha dịch nào, chỉ có một nam tử trẻ tuổi mặc y phục đen đứng đó.
Ân Lang tiến lên hành lễ: “Trì đại nhân, không biết đại nhân tìm nô tài có việc gì?”
Trì Tiện xoay người lại, chỉ cần một ánh mắt, nha dịch đã đóng cửa phòng lại.
“Ân công công.” Đôi mắt lạnh lẽo của Trì Tiện nhìn về phía Ân Lang, cất giọng trầm thấp: “Tôn tướng có lời muốn ta gửi đến công công.”
***
Sau cánh cửa, việc Ân Lang bị gọi đi, Hứa Quân Hách hoàn toàn không biết.
Hắn chỉ bị tiếng hét chói tai của Kỷ Viễn làm ù cả tai, vẻ mặt cáu kỉnh hung hăng quát lớn: “Đừng làm ồn! Hôm nay các ngươi có ra được hay không, hoàn toàn dựa vào cái gật đầu của nàng ấy. Nếu còn ồn ào, các ngươi sẽ phải ở đây cho đến chết.”
Kỷ Viễn như con gà bị bóp cổ, không dám kêu la thêm tiếng nào nữa, ánh mắt van nài chuyển về phía Kỷ Vân Hành.
Những ngày tháng trong ngục không phải điều người thường có thể chịu đựng, bây giờ dù có bảo Kỷ Viễn quỳ xuống dập đầu với Kỷ Vân Hành, hắn ta cũng sẵn lòng.
Kỷ Vân Hành khó hiểu quay sang hỏi: “Có tội thì kết tội, không có tội thì thả người. Ta không phải người xử án, tại sao lại bảo ta quyết định?”
Hứa Quân Hách trả lời: “Đây là cha và đệ đệ của cô, cô có muốn họ ra ngoài không?”
Kỷ Vân Hành bình tĩnh lắc đầu, giọng điệu hết sức nghiêm túc: “Ta không có cha.”
Kỷ Dục nghe được những lời này, trong đôi mắt mờ đục tuôn xuống hai hàng nước mắt.
Đúng là ác giả ác báo, hơn mười năm trước ông ta không muốn thừa nhận Kỷ Vân Hành là con gái của mình. Để giờ phút này đây, Kỷ Vân Hành cũng có thể nói ra câu “Ta không có cha” một cách bình thản như vậy.
Đều là nhân quả luân hồi, báo ứng không tránh khỏi.
Kỷ Dục đau đớn thốt lên: “Phải, ngươi không phải con gái ta. Ngươi chỉ là đứa con hoang mà mẹ ngươi thông đồng sinh ra với kẻ khác!”
Kỷ Vân Hành cãi lại: “Mẹ ta không như vậy.”
Kỷ Dục dùng hết sức gào lên: “Năm đó chính miệng mẹ ngươi đã thừa nhận, bà ấy chưa từng phản bác lấy một câu!” Giọng nói của ông ta khàn đặc như thân cây mục nát, kiệt quệ không còn chút sức sống nào.
Kỷ Dục ngập tràn trong căm hận, nước mắt túa ra giàn giụa, trút ra nỗi oán hờn đè nén suốt bao năm: “Bùi Vận Minh, ta hận bà ấy! Vì cưới bà ấy mà cha ta bị người khác hại chết, Kỷ gia bị chèn ép suốt bao nhiêu năm nay, thế mà bà ấy lại đi thông đồng với gã đàn ông khác! Thậm chí vì bảo vệ người tình trong lòng, bà ấy thà rằng chết trong tiểu viện cũng không chịu hé răng khai ra gã đàn ông chó má đó là ai!”
“Trái tim bà ấy chưa từng trao cho ta, dù chỉ là một chút.”
Kỷ Dục khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, còn nghiến răng nghiến lợi gào lên: “Ta có chết trong ngục này cũng không cần ngươi đến cứu ta!”
Kỷ Vân Hành nhìn người đàn ông đã sắp bước sang tuổi xế chiều này, đến tận cuối cùng ông ta vẫn dùng chút hơi tàn để oán hận mẹ nàng.
Dù người đã khuất, nhưng mối hận trong ông ta vẫn không hề phai nhạt.
Song, Kỷ Vân Hành lại không chút dao động. Những chuyện quá khứ ấy hồi nhỏ nàng từng tò mò, luôn muốn phải tìm hiểu rõ ràng.
Nhưng kể từ khi mẹ mất, nàng đã chẳng còn tâm trí để theo đuổi những bí mật này nữa, dù là oán hận của Kỷ Dục hay uất ức của mẹ nàng.
“Được rồi, đừng khóc nữa.”
Hứa Quân Hách đã nghe đến mất kiên nhẫn, hắn bực dọc ngắt lời: “Ta đùa các ngươi đấy, hôm nay ta đến là để thả các ngươi ra, dẫn Kỷ Vân Hành đến chỉ để cho các ngươi thấy, cho dù người Bùi gia đã chết hết, vẫn sẽ có người bảo hộ cho Kỷ Vân Hành. Ngày sau các ngươi trở về Kỷ gia phải tu tâm dưỡng tính mà làm người, nếu còn dám đối xử với nàng như trước đây, ta sẽ phá nát Kỷ gia các ngươi, đến lúc đó từng kẻ một sẽ phải đổi sang họ Bùi.”
“Nhớ kỹ, sau khi ra ngoài phải ca ngợi lòng hiếu thảo của Kỷ Vân Hành. Không có nàng, các ngươi đã chết mục xương trong ngục rồi, đã nghe rõ chưa?”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
