Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 105

Sáng sớm, Thiệu Sinh đã xuống núi đi đến chỗ Tiết Cửu. 

Trên người Tiết Cửu có vô số vết thương lớn nhỏ, lúc Thiệu Sinh băng bó cho ông ấy cũng hết sức cẩn thận, bởi vì những vết thương đó đều vì bảo vệ y mà ra. Lúc bị truy sát, đã vài lần Thiệu Sinh nghĩ rằng mình sẽ thực sự chết đi, không thể chạy thoát được nữa. 

Nhưng không biết có phải vì thường ngày y tích đức hành thiện hay không mà trong những khoảnh khắc sinh tử cận kề, vận may của y luôn chiếm thế thượng phong. 

Có lúc lưỡi dao đã sắp bổ xuống trán lại lệch đi vào giây cuối cùng; có lúc mũi tên từ sau lưng bay tới chỉ sượt qua tai. Nói chung, từ lúc bước lên con đường chạy trốn đến khi trở về, Thiệu Sinh vẫn toàn vẹn không hề hấn gì, nhưng người Tiêu đầu có võ công cao cường như Tiết Cửu đã suýt bị đánh thành cái sàng. 

“Điện hạ có nói gì chưa? Rốt cuộc đến bao giờ mới hành động, ta không chờ nổi nữa rồi!” 

Tiết Cửu vừa cắn răng chịu đau, vừa càu nhàu với Thiệu Sinh: “Việc này không thể trì hoãn thêm nữa, nếu như kế hoạch đã bày sẵn, chứng cứ cũng đầy đủ, sao không hành động sớm?” 

Thiệu Sinh lấy một nắm thuốc mỡ đen sì bôi lên lưng Tiết Cửu, vừa làm vừa trả lời: “Điện hạ đã nói sẽ ra tay thì nhất định sẽ ra tay, nôn nóng làm gì?” 

Tiết Cửu hừ một tiếng: “Bây giờ đã là tháng sáu, đợi sang tháng bảy Hoàng thượng sẽ đưa các đại thần trở về Kinh thành. Đến lúc đó nếu Tôn tướng về đến ổ của lão, muốn ra tay nữa sẽ càng khó hơn. Theo ta, cứ thừa lúc đêm đen gió lớn, giết quách lão là xong.” 

Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, nếu muốn xử lý Tôn tướng thì Linh Châu sẽ là nơi thích hợp nhất. Đám tay chân đắc lực của ông ta đã gãy hết ở Linh Châu, nếu lập tức buộc tội ông ta ở đây, văn võ bá quan trong triều sẽ không kịp chạy đến cầu tình. Đợi đến lúc về Kinh thành, mọi chuyện đã đâu vào đó.

“Điện hạ sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, thời điểm then chốt này mới là lúc không được phép nôn nóng.” Thiệu Sinh giữ vẻ mặt bình tĩnh băng bó cho Tiết Cửu xong xuôi, vừa khuyên ông ấy nhưng cũng giống như đang an ủi chính mình: “Đã đợi lâu thế rồi, không thiếu chút thời gian này đâu.” 

Sau khi từ biệt Tiết Cửu, Thiệu Sinh không về hành cung ngay mà rẽ sang khu Tây thành, đến trước tiệm đậu hũ của Sở Tình. 

Vừa định bước vào, y chợt thấy một nam tử trẻ tuổi từ trong đi ra. Hắn ta khoác áo bào đen thêu chỉ bạc, tóc dài buộc cao, gương mặt lạnh lùng tựa mặt hồ không gợn sóng, chỉ thoáng nhìn qua Thiệu Sinh một cái rồi lướt ngang. 

Thiệu Sinh lập tức khựng lại, cảnh giác hỏi: “Trì đại nhân sao lại ghé đến một cửa tiệm nhỏ thế này? Ngươi muốn làm gì Sở Tình?” 

Trì Tiện vốn là người chẳng để tâm đến chuyện nhỏ nhặt, tưởng đâu sẽ làm ngơ rồi đi thẳng, nhưng lúc này hắn ta lại dừng bước. Vóc người hắn ta cao lớn, lại còn đứng trên một bậc thềm, ánh mắt hơi cúi xuống nhìn Thiệu Sinh, không nói lời nào. 

Thiệu Sinh rất ghét dáng vẻ đó của Trì Tiện mà cũng có hơi sợ hãi hắn ta. Nhưng giữa ban ngày ban mặt, trên phố người qua lại tấp nập, cách đó không xa còn có một đội cấm quân đứng gác, y không tin Trì Tiện dám động thủ ở đây. Nghĩ tới mấy ngày trước bị đám người Trì Tiện truy sát đến mức phải chui lủi khắp nơi, chật vật đến cả chuồng lợn ổ chó đều lao vào, Thiệu Sinh nổi giận liều mạng quát lớn: “Trì đại nhân, nói ra cũng thật nực cười! Trước đây ta cứ nghĩ đã đi bằng hai chân thì chắc chắn là người, bây giờ mới biết mình đã sai. Đi bằng hai chân, cũng có thể là chó.” 

Y bước lên một bậc thềm, thu hẹp khoảng cách với Trì Tiện, thấp giọng nói: “Chó săn.” 

Gương mặt Trì Tiện vẫn dửng dưng như không, có lẽ vì đã nghe quá nhiều những lời thế này nên giờ hắn ta cũng chẳng hề để tâm mấy. 

Thiệu Sinh lại nói tiếp: “Ngươi và chủ nhân của ngươi đã nghĩ xong cách ứng phó chưa? Thời gian không còn nhiều nữa đâu, ngươi nói xem đến lúc chủ nhân của ngươi ngã ngựa, liệu ngươi có còn mạng sống không?” 

Lúc này, Trì Tiện cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Tôn đại nhân danh tiếng lẫy lừng, chỉ dựa vào những thứ đó, các người không động vào ông ấy nổi đâu.” 

Câu nói ấy không mang bất kỳ sắc thái cảm xúc nào, nên khi nghe qua không giống đang khoe khoang, mà cũng chẳng giống đang đe dọa. 

“Trước kia không phải các ngươi cũng nghĩ rằng những thứ đó sẽ mãi mãi không được thấy ánh sáng hay sao?” Thiệu Sinh khẽ nhếch môi cười nhạt: “Ngươi có nhận ra không, loại người như bọn ta đây dù các ngươi có giết thế nào cũng không giết hết được? Các ngươi tưởng rằng năm xưa đã nhổ cỏ tận gốc, nhưng thực chất luôn có một hai người chui lọt qua kẽ tay các ngươi để sống sót. Bây giờ chính là lúc các ngươi phải trả giá rồi.” 

Trì Tiện nghiêng đầu liếc nhìn Thiệu Sinh, sau đó làm như không muốn nói chuyện với y thêm nữa, hắn ta bước xuống bậc thang định rời đi. 

Thiệu Sinh tức giận, đột ngột xoay người lại, gằn giọng nói: “Trì Tiện, ngươi g**t ch*t bao nhiêu người, tiếp tay cho kẻ ác, nửa đêm tỉnh giấc ngươi có thấy lương tâm mình cắn rứt hay không?” 

Bước chân Trì Tiện hơi khựng lại, lần này hắn ta lại quay đầu nhìn Thiệu Sinh, lạnh lùng đáp: “Lo thân ngươi trước đi.” 

Nói xong, hắn ta bước vào dòng người tấp nập trên phố, chẳng mấy chốc đã bị đám đông nuốt chửng. Thiệu Sinh tức tối, nắm đấm của y như đấm vào bông, ôm một bụng tức giận không biết trút vào đâu, cuối cùng chỉ có thể mắng thêm mấy câu trước cửa rồi hậm hực bước vào cửa tiệm đậu hũ. 

Trong hành cung trên núi Cửu Linh, Hứa Quân Hách bận rộn mấy ngày liền không được nghỉ ngơi đàng hoàng. Tối qua khi đang ngồi trên chiếc ghế dài trò chuyện với Kỷ Vân Hành, chẳng biết từ lúc nào hắn đã ngủ thiếp đi. 

Kỷ Vân Hành không đánh thức hắn, chỉ đắp thêm một lớp chăn mỏng lên người hắn. Kết quả là sáng nay khi tỉnh dậy, Hứa Quân Hách bị vẹo cổ, chỉ xoay nhẹ thôi đã đau thấu xương. 

Hắn nghĩ rằng chính Kỷ Vân Hành cố tình để hắn nằm trên chiếc ghế hẹp đó không quan tâm gì đến nên mới khiến cổ hắn thành ra thế này, ngay cả việc đi thỉnh an Hoàng thượng cũng không xong, thế là sau khi cho người giúp mình thay quần áo, hắn cáu kỉnh ngồi trên chiếc ghế nhỏ tức giận. 

Kỷ Vân Hành xách ấm nước nhỏ nâng làn váy bước vào, nhìn thấy Hứa Quân Hách đã tỉnh dậy, nàng đặt ấm nước lên giá, thản nhiên nói: “Lương Học, mặt trời đã lên cao ba sào rồi đấy.” 

Hứa Quân Hách làm thinh, không đáp. 

Ai ngờ Kỷ Vân Hành chẳng bận tâm, nàng đi đến chỗ án thư tiếp tục nghịch bút mực, lấy ra bức chữ mình luyện hôm qua định viết thêm một lúc nữa. Nhìn nàng chuẩn bị giấy bút bắt đầu mài mực, trông dáng vẻ không định để ý đến mình, Hứa Quân Hách lại hừ một tiếng nặng nề. 

Kỷ Vân Hành chẳng buồn ngẩng đầu, nói: “Vừa nãy Thi công công đến truyền lời, Bệ hạ nói mấy ngày nay ngài bận rộn đến tận khuya, ban ngày cứ ngủ thêm một chút cũng không sao, miễn cả chuyện đi thỉnh an buổi sáng. Nếu ngài còn buồn ngủ thì cứ ngủ thêm đi.” 

Hứa Quân Hách lại hừ một tiếng: “Ta thấy ta vẫn nên đến gặp Hoàng gia gia một chuyến.” 

Kỷ Vân Hành ngẩng lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn: “Tại sao?” 

Hứa Quân Hách nói: “Nàng còn hỏi tại sao? Nàng nhìn cổ ta đây này!” 

Kỷ Vân Hành đặt thỏi mực xuống, bước vòng qua bàn đến trước mặt hắn, chăm chú quan sát thật kỹ, xem xong còn khen một câu hẳn hoi: “Lương Học, cổ ngài dài thật đó, giống hệt cổ gà.” 

Hứa Quân Hách lập tức cau mày lại: “Câu này là sao nữa?” 

Kỷ Vân Hành nói: “Cổ của ta đâu có dài như ngài.” 

“Cảm ơn, nhưng ta đâu có mời nàng đo chiều dài cổ của ta.” Hứa Quân Hách chỉ vào cổ mình: “Không xoay lại được, cứ phải nghiêng thế này.” 

Lúc này Kỷ Vân Hành mới nhận ra, hình như từ khi nàng bước vào, cổ Hứa Quân Hách vẫn luôn nghiêng như vậy. Nàng giật mình vội tiến sát lại gần xem xét: “Sao lại thế? Có phải đã ngã không?” 

“Nàng chính là thủ phạm, tối hôm qua ta ngủ quên ở đây, vậy mà nàng lại để mặc ta ở đó không quan tâm đến, sáng sớm tỉnh dậy cổ ta đã thành ra thế này.” Hứa Quân Hách giả vờ đứng lên: “Ta phải đi gặp Hoàng gia gia tố cáo nàng mới được.” 

Kỷ Vân Hành hoảng hốt vội giữ vai hắn lại: “Để ta xoa bóp cho ngài mà, hơn nữa tối qua ta đã bảo ngài lên giường ngủ mấy lần, mà ngài cứ nhất quyết không chịu cứ kéo tay ta ngồi đây nói chuyện, còn không cho ta đi…” 

Hứa Quân Hách không thích nghe điều này, bèn nghiêng người quay lưng đi, dùng một tiếng hừ thật lạnh lùng để ngắt lời nàng. 

Tối qua sau khi nghe Kỷ Vân Hành bộc bạch những lời ấy, hắn vui đến mức chỉ muốn đốt pháo mừng ở trước tẩm cung của Hoàng Đế, thiếu điều chỉ muốn công bố cho cả thiên hạ biết, chứ làm gì còn tâm trí muốn đi ngủ, tất nhiên phải kéo nàng nói chuyện thêm một lúc nữa. 

Nhưng không ngờ mấy ngày nay rong ruổi bên ngoài đã quá mệt, mà cơ thể Kỷ Vân Hành lại ấm áp dễ chịu vô cùng, mới ôm được một lúc hắn đã ngủ quên mất. 

“Vậy tại sao nàng không gọi ta dậy?” Hứa Quân Hách hỏi lại. 

“Ngài ngủ rất say, ta gọi mấy lần mà ngài có tỉnh đâu.” Kỷ Vân Hành đáp. 

“Không thể nào.” Hứa Quân Hách hiểu rõ bản thân mình, trước nay lúc hắn ngủ luôn cần môi trường cực kỳ yên tĩnh, chút tiếng động nhỏ cũng không được xuất hiện. Dù thói quen này đã cải thiện rất nhiều từ khi đến Linh Châu, nhưng hắn sẽ không ngủ say đến mức có người gọi cũng không tỉnh. 

Kỷ Vân Hành đứng cạnh hắn, dùng hai tay n*n b*p qua loa hai bên cổ hắn, cố biện bạch: “Ta không lừa ngài mà.” 

Hứa Quân Hách thoải mái lầm bầm vài tiếng, không tiếp tục tranh luận với nàng nữa. 

Nàng xoa bóp hai bên cổ hắn thêm một lúc, cảm thấy mỏi tay liền buông ra không làm nữa. Hứa Quân Hách quay lại kéo nàng đến trước mình, hai chân dài duỗi thẳng vòng thành một tư thế giam Kỷ Vân Hành bên trong, ngửa đầu hỏi: “Nàng ăn sáng chưa?” 

Kỷ Vân Hành gật đầu: “Ăn rồi.” 

“Vậy hôm nay có muốn xuống núi không? Hôm nay ta rảnh, có thể dẫn nàng ra ngoài chơi.” Hứa Quân Hách ngẫm nghĩ rồi nói: “Học cưỡi ngựa bắn cung hay là chèo thuyền cũng được. Tháng sáu là lúc hoa nở khắp nơi, chúng ta cũng có thể đi ngắm hoa.” 

Chuyện trọng đại đè nặng trong lòng mãi chưa giải quyết được, Kỷ Vân Hành cũng không có tâm trạng ra ngoài chơi, chỉ nói: “Trời nóng, không muốn ra ngoài.” 

Hứa Quân Hách bóp nhẹ vào khớp ngón tay nàng, cười nói: “Trước đây sao không thấy nàng chê nóng, ngày nào cũng chạy ra ngoài kia mà.” 

Kỷ Vân Hành nghĩ một lúc, cảm thấy lời hắn nói không đúng chút nào. 

Nàng vốn không phải là người không sợ nóng. Nếu thật sự không sợ nóng thì vào những đêm hè oi bức, nàng đã không ngồi trên bậc cửa hóng gió, mặc cho muỗi đốt cũng không chịu quay vào nhà. Nhưng vì tiểu viện nhỏ ấy vẫn luôn chỉ có một mình nàng, cho nên nàng luôn muốn ra ngoài, tìm đến chỗ đông người, cho dù không nói chuyện với ai, chỉ đứng ngắm nhìn người ta cũng thấy vui hơn ở một mình.

Thế nhưng từ khi Hứa Quân Hách trèo tường vào tiểu viện nhà nàng, cả mùa hè năm đó, phần lớn thời gian của Kỷ Vân Hành đều ở yên trong nhà. Bởi vì hắn luôn đến bất ngờ, Kỷ Vân Hành ở trong nhà sẽ thỉnh thoảng ngóng ra ngoài sân, không biết đang nhìn gì hay là đang đợi ai.

Kỷ Vân Hành vừa muốn phản bác lại, nhưng lúc này lại nghe thấy giọng Tuân Ngôn từ bên ngoài truyền vào: “Điện hạ, người mà ngài cho mời đã đến.” 

Hứa Quân Hách buông tay nàng ra, cất giọng: “Cho vào đi.” 

Tuân Ngôn đáp lời, quay người đi về phía cửa điện, nói với đôi vợ chồng trẻ: “Điện hạ cho mời, xin mời hai vị đi theo nô tài.” 

Hai người ngoài cửa chính là Thịnh Đồng và Chu Ngạn. 

Trước đó vào ngày Hứa Quân Hách rời đi, thực ra hắn đã mượn vợ chồng họ một chiếc hộp nhỏ có khóa, sau đó giao lại cái hộp nhờ họ tạm thời bảo quản giúp mình.

Hứa Quân Hách cũng không nói rõ bao giờ sẽ đến lấy, chỉ bảo khi thời điểm báo ơn đến, tự hắn sẽ phái người đến tìm hai người họ. 

Thịnh Đồng và Chu Ngạn đều là người thật thà, hai vợ chồng đã cẩn thận cất giấu chiếc hộp đi rồi sinh sống như bình thường. Nhiều ngày liền không có tin tức gì đến, con bò duy nhất trong nhà cũng không còn khiến việc vào thành hay cày cấy của hai vợ chồng đều vất vả hơn trước. 

Hai người cũng từng nghĩ rằng, có lẽ quý nhân bề bộn nhiều việc, sau khi Hoàng thái tôn trở về đã không còn nhớ đến chuyện nhỏ nhặt ấy nữa.

Nhưng lại không ngờ sẽ thật sự có người tìm đến nhà họ, còn đưa họ đi thẳng vào Linh Châu.

Thịnh Đồng là phụ nữ nhà nông, rất ít khi vào Linh Châu. Số lần thị vào thành chỉ đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần có đi cũng chỉ dám quanh quẩn vài con phố ở khu Tây thành, những nơi xa hoa hơn thì không dám bén mảng. Hôm nay được bước lên núi chứng kiến tòa hành cung tráng lệ, khắp nơi đều có thị vệ cao lớn canh gác, thị căng thẳng đến mức tay chân run rẩy, mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo. 

Thị chỉ thấy rằng trong hành cung này, người nào cũng mặc áo gấm sang trọng, nhìn ai cũng giống chủ nhân. Thế nhưng, đi một đoạn dài vẫn không thấy ai bày ra dáng vẻ làm chủ, ngay cả người trẻ tuổi đi trước mặt thị nom như thiếu gia nhà giàu cũng chỉ tự xưng là nô tài. 

Thịnh Đồng nép sát vào cánh tay chồng mình, cúi đầu không dám nhìn lung tung, sợ sẽ va phải người quyền quý. 

Đi vào sâu bên trong thêm một đoạn, lúc đi qua một khoảng sân rộng, họ chợt nghe tiếng Tuân Ngôn cung kính nói: “Điện hạ, người đã được đưa đến.” 

“Vào đi.” 

Từ trong truyền ra một giọng nói nhàn nhạt, Thịnh Đồng nghe ra được, đó chính là Hoàng thái tôn đã từng ở nhà họ trước đây. 

Hai người bước qua ngưỡng cửa tiến vào trong cung điện xa hoa, đập vào mắt là những món đồ trang trí tinh xảo và những cột vàng điêu khắc họ chưa từng nhìn thấy. Băng qua mấy lớp rèm mỏng, họ nhìn thấy hai người, một ngồi một đứng trong điện. 

Ngày trước hai người đó mặc áo vải thô, một người thích chạy khắp núi, một người vừa ngồi xuống sẽ thơ thẩn cả buổi chiều, dù sống ở nơi núi rừng thiếu thốn cũng không hề tỏ ra khó chịu. Những lúc đó, Thịnh Đồng thường tán gẫu cùng Kỷ cô nương, còn chồng thị cũng sẽ cùng Hoàng thái tôn vào núi săn bắn, hoặc là hợp lực sửa hầm ngầm, xây dựng nhà tắm.

Mà nay gặp lại, cách nhau chưa đầy hai mươi bước chân nhưng giống như đã có một rãnh trời ngăn cách giữa họ. 

Họ như đôi tiên đồng ngọc nữ, quý giá không gì sánh được. 

“Thảo dân, dân phụ! Bái kiến Thái tôn Điện hạ!” Thịnh Đồng và Chu Ngạn đồng loạt quỳ xuống hành lễ. 

“Không cần đa lễ, đứng lên đi.” Hứa Quân Hách phất tay, bảo Tuân Ngôn đỡ họ dậy mời vào ghế ngồi. 

Hai người vừa ngồi xuống đã đặt chiếc hộp lên bàn, sau đó cả người co rúm lại không dám cử động. Kỷ Vân Hành thấy vậy chủ động mang ấm trà đến rót trà nóng cho họ, rồi quay sang hỏi thăm Thịnh Đồng: 

“Thịnh tỷ, mấy ngày qua hai người sống ổn chứ? Có ai tìm đến quấy rầy nữa không?” 

Kỷ Vân Hành nói chuyện chậm rãi, giọng thiếu nữ vừa êm dịu vừa rõ ràng làm Thịnh Đồng thả lỏng hơn nhiều, thị cười đáp: “Không, cuộc sống cũng bình yên trở lại, chỉ là lúc nào cũng suy nghĩ không biết khi nào hai vị sẽ đến lấy đồ.” 

Hứa Quân Hách nói: “Hai người đã vất vả rồi. Lần này mời hai người đến đây không chỉ để lấy lại đồ, mà lời hứa sẽ báo đáp ân tình cũng sẽ thực hiện. Hôm nay ở trong điện này, các người muốn gì cứ việc nói ra.” 

Thịnh Đồng lập tức liếc mắt nhìn sang chồng mình.

Trên đường đến đây, hai vợ chồng họ cũng đã bàn bạc với nhau, cứu người là bản năng, bất kể hôm đó người cầu cứu họ là ai có thân phận gì thì họ cũng sẽ ra tay giúp đỡ, chứ không phải vì muốn được báo đáp. 

Chu Ngạn cất lời: “Thái tôn Điện hạ, thảo dân và vợ sống đủ đầy, không mong gì hơn nữa. Ngày đó có thể cứu được Điện hạ đã là phúc ba đời, không dám tham lam mong cầu điều gì khác.” 

Hứa Quân Hách hỏi: “Hai người bị dân làng chiếm đất chiếm nhà, bị đuổi ra khỏi thôn làng phải sống trên sườn núi, cũng không định lấy lại sao?” 

“Đương nhiên thảo dân muốn lấy lại.” Chu Ngạn đáp: “Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ, không dám phiền đến Điện hạ.” 

Hứa Quân Hách lại quay sang nhìn Thịnh Đồng: “Ngươi cũng nghĩ như vậy sao?” 

Thịnh Đồng gật đầu, nói: “Có thể góp chút sức mọn vì Điện hạ, dân phụ và Ngạn ca đều lấy đó làm may mắn.” 

Kỷ Vân Hành nghe vậy cũng nóng lòng hỏi vào: “Thịnh tỷ, bọn ta đã làm phiền hai người nhiều như vậy, thật sự không muốn nhờ Điện hạ giúp gì sao?” 

Thịnh Đồng cười với nàng: “Sao có thể nói là phiền được, từ khi hai người đến ở nhà ta đã náo nhiệt hơn nhiều, huống hồ còn có thêm phòng tắm nữa.” 

Ngón tay Hứa Quân Hách khẽ gõ nhẹ lên thành ghế như đang suy tính, sau đó mới nói: “Chu Ngạn, ta thấy ngươi cường tráng mạnh mẽ, làm việc gì cũng tháo vát nhanh nhẹn, chỉ đi săn thú trong núi rừng thật uổng phí tài năng, ngươi có muốn vào triều làm tướng, bảo vệ nước nhà hay không?” 

Chu Ngạn và Thịnh Đồng lập tức sững sờ, vẻ mặt hoảng hốt như không tin những gì mình vừa nghe thấy.

Hứa Quân Hách lại nói tiếp: “Hiện nay thái bình thịnh thế, chốn biên quan yên bình cũng không cần ngươi phải ra trận đánh giặc. Nếu như ngươi có thể lập được công trạng, ngày sau được phong hầu bái tướng cũng không phải là điều không thể.” 

Lời này nói ra thật khéo léo, Hứa Quân Hách đã nhắc đến “ngày sau”, ai mà không biết hắn là Trữ quân, tương lai thiên hạ này tất thuộc về hắn. Lời hứa của hắn quý giá ra sao, mọi người đều hiểu rõ trong lòng. 

Hai vợ chồng trẻ nhất thời kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng, chẳng nói được lời nào. 

Hứa Quân Hách còn nói thêm: “Nếu như hai người không muốn cũng không sao, ta chỉ thuận miệng đề nghị thế thôi. Ta nhớ Chu phu nhân dệt vải rất khéo, nếu hai người đồng ý cũng có thể theo ta về Kinh thành. Đến lúc đó, ta sẽ chọn một vị trí tốt mở một xưởng thêu cho hai người. Nếu kinh doanh tốt, có lẽ còn có thể trực tiếp hợp tác với xưởng dệt của triều đình.” 

Hứa Quân Hách cho họ thời gian để suy nghĩ, cả đại điện chìm vào yên lặng trong một lúc lâu. 

Kỷ Vân Hành nghịch ngón tay mình, ghé sát vào tai hắn thì thầm: “Lương Học, ta còn tưởng ngài sẽ giúp họ lấy lại nhà cửa.” 

Sao có thể chứ!

Hứa Quân Hách thầm nghĩ. Tính mạng của hắn quý giá vô cùng, chỉ mấy mẫu đất vài căn nhà cũ không thể nào sánh được, nếu đã ra tay đương nhiên phải tặng một món quà lớn. Hắn hứa cho họ một tương lai tươi sáng, nhưng đó cũng chỉ là một cơ hội, có thể đi xa đến đâu còn tùy vào sự lựa chọn và năng lực của họ, nhưng dù sao cũng tốt hơn những ân huệ nhỏ nhặt. 

Cơ hội đặt ngay trước mắt, không nắm lấy thì chẳng còn gì cả. 

Chu Ngạn không suy nghĩ nhiều, lập tức kéo Thịnh Đồng quỳ sụp xuống đất, cất cao giọng nói: “Tạ đại ân đại đức của Điện hạ cho Chu mỗ có cơ hội thực hiện chí lớn trong đời này! Sau này Chu mỗ nhất định dốc sức liều mình, trung thành đền đáp Đại Yến, tận tụy với Quốc chủ!” 

Hứa Quân Hách nheo mắt cười, dáng điệu lờ đờ nhưng ánh mắt tỏ ra rất hài lòng: “Tuân Ngôn, bảo Trình Du đưa họ xuống núi sắp xếp chỗ ở ổn thỏa.” 

Tuân Ngôn cúi mình đáp lời, sau đó đưa hai người họ ra ngoài. 

Đại điện trở lại yên tĩnh, Hứa Quân Hách mở chiếc hộp được bọc kín bằng vải đỏ đặt trên bàn ra, lấy từng món bên trong ra rồi kiểm tra kỹ càng, không hề có vấn đề gì cả. 

Kỷ Vân Hành nhìn đống bằng chứng kia rồi lại nhìn sang Hứa Quân Hách: “Lương Học, đồ cũng đã lấy lại rồi, ngài có kế hoạch gì không?” 

Hứa Quân Hách trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi: “Linh Châu vào tháng sáu tháng bảy có lễ hội nào không?” 

“Tháng sáu có lễ hội thuyền hoa, nhưng đã qua rồi. Tháng bảy có lễ Thất tịch.” 

Hứa Quân Hách ngẫm nghĩ rồi hỏi tiếp: “Còn gì khác nữa không?” 

Kỷ Vân Hành định nói là còn sinh nhật của nàng, nhưng lại lập tức nghĩ rằng sinh nhật đâu được xem là lễ hội, hơn nữa nhìn dáng vẻ Hứa Quân Hách giống như đã quên mất rồi.

Thế là nàng lắc đầu. 

Hứa Quân Hách lẩm bẩm như nói với chính mình: “Tháng năm, tháng sáu là thời điểm thu hoạch lúa mì vụ đông. Người dân xem thức ăn là nhu cầu thiết yếu, đương nhiên phải ăn mừng mùa màng bội thu.” 

Hắn bất ngờ ngẩng đầu lên, vòng tay qua ôm eo Kỷ Vân Hành kéo nàng vào lòng mình, sau đó để lại vài nụ hôn nhẹ lên má nàng, thì thầm: “Sinh nhật mười chín tuổi của nàng sắp đến rồi không phải sao? Ta sẽ giải quyết mọi việc trước sinh nhật nàng, có được không?” 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 105
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...