Chí Tôn Đặc Công

Chương 167: Đừng chọc hắn, cậu chọc không nổi đâu!

93@-
Sắc mặt Trương Long đột biến, con ngươi hơi co rút lại.

Lời độc ác ai cũng có thể nói được, nhưng có thể khiến người khác tin tưởng thì không chắc chắn.

Tần Dương nói rất hời hợt, thậm chí trên mặt còn mang theo nụ cười, nhưng sự chắc chắn và tự tin trong miệng hắn khiến hồi chuông cảnh tỉnh trong lòng Trương Long vang lên.

Trương Long lăn lộn xã hội nhiều năm, có thể nói là lão luyện, kẻ nào phô trương thanh thế, kẻ nào tự tin trong ngực, hắn đều phân biệt được. Hắn có thể cảm giác được Tần Dương không hề phô trương thanh thế, hắn chỉ là nói ra một sự thật rất tự nhiên.

Hắn thật sự có năng lực hại chết mình!

Đầu óc Trương Long xoay chuyển rất nhanh, hắn từng gặp Tần Dương một lần ở tiệc sinh nhật Thu Tư, Tần Dương tặng Thu Tư một món quà sinh nhật, món quà đựng trong túi ni lông rẻ tiền.

Trương Long không biết món quà này là gì, nhưng nhìn phản ứng của Thu Tư lúc đó, món quà này tuyệt đối không đơn thuần là quý trọng đơn giản như vậy, chắc là vô cùng có ý nghĩa.

Chẳng lẽ trưởng bối trong nhà Tần Dương có quan hệ với Thu Tư?

Tần Dương đến từ thủ đô, lẽ nào hắn có bối cảnh to lớn?


Trong lòng Trương Long cảm thấy vô cùng khó ra tay. Giám đốc Cao là một ông chủ đại gia hắn không dễ gì kéo về được. Hắn chuẩn bị kéo ông ấy hợp tác đầu tư làm chút kinh doanh lớn, hắn bỏ vốn và nhân lực, giám đốc Cao bỏ vốn, hai bên cùng giữ cổ phiếu. Nhưng giám đốc Cao lại mất mặt lớn như vậy ở đây, bản thân nếu không kiếm lại thể diện, sợ rằng đầu tư sẽ hỏng mất.

Nhưng tiếp tục đối phó với Tần Dương, trong lòng hắn bây giờ có chút hoảng. Tiểu tử này đánh người xong còn không gấp gáp nóng nảy chờ mình ở đây, nhìn thấy mình cũng không hề hoảng hốt, rõ ràng là chỗ chống lưng.

Trương Long tình thế khó xử, tựa như bị nướng trên lửa. 

Hiện trường rất an tĩnh, ánh mắt tất cả mọi người nhìn vào Trương Long, lời của Tần Dương mọi người cũng đều nghe thấy, ai cũng muốn xem xem Trương Long ứng đối thế nào.

Trương Long nhìn chằm chằm Tần Dương mấy giây, trong đầu cũng lướt qua vô số phương án. Sau hồi lâu Trương Long mới lạnh lùng nói:

- Những thứ khác không nói, hôm nay mày đập tiệm của tao, đánh nhiều người bị thương như vậy, chuyện này dù sao mày cũng phải trả giá. Nếu không tao không ngại mời cảnh sát đến một chuyến…

Cứ nhận thua như vậy tuyệt đối là không thể, nếu truyền ra Trương Long hắn bị lời một thằng nhóc dọa cho sợ, vậy Trương Long hắn sẽ không còn mặt mũi, sau này cũng không cách nào lăn lộn nữa.

Dù sao Trương Long lão luyện gian xảo, hắn rất nhanh liền nghĩ đến biện pháp dò xét lai lịch Tần Dương.

Tần Dương cười nói:



Trương Long hừ lạnh một tiếng, móc di động ra, hắn không chuẩn bị trực tiếp động thủ với Tần Dương, dù sao động thủ cũng chưa chắc đánh thắng được. Ở đây người nằm đầy đất chính là minh chứng rõ ràng.

Hắn trực tiếp gọi cho một vị lãnh đạo trong thành phố, quan hệ của Trương Long kinh doanh nhiều năm như vậy không phải chỉ có nói miệng. Hắn làm vậy cũng vì tránh Kiều Vi, nếu không cho dù báo cảnh sát, Kiều Vi đến cũng không có tác dụng gì.

- Cục trưởng Khâu, xin chào, tôi là Trương Long…

Trương Long rất nhanh gọi điện thoại xong, buông điện thoại xuống, Trương Long lạnh lùng nói:

- Đừng tưởng có Kiều Vi che chở mày thì mày không sao.

Tần Dương nghe được nội dung đại khái cuộc điện thoại của Trương Long, cũng nghe loáng thoáng được hắn gọi điện cho ai, cười giễu cợt:

- Ông cũng tốn tâm huyết rồi, không ngờ gọi đến thành phố luôn. Nếu hôm nay đủ thời gian, tôi có thể ở đây chờ, từ từ vui đùa với ông. Nhưng hôm nay là sinh nhật tôi, tôi không muốn để bạn bè và cô giáo mình lo lắng, nên chuyện này vẫn nên giải quyết sớm đi.

Tần Dương móc điện thoại di động ra, đi đến góc bên cạnh, bấm một số điện thoại, nói đơn giản mấy câu liền cúp máy.

Trương Long cũng không ngăn cản Tần Dương gọi điện thoại, đây vốn là mục đích của hắn. Với tình thế như vậy đã không phải là ai nhiều người hơn, đấu đá ai có thể đánh nhiều hơn, mà là thi đấu sức mạnh chống lưng.


Trương Long gọi điện không tránh Tần Dương, cũng là cố ý để Tần Dương biết mình tìm ai. Vậy Tần Dương đương nhiên cũng gọi ra người ít nhất cùng phân lượng mới có thể ngăn cản chuyện này. Xem thử người hắn gọi ra là ai tất nhiên có thể đoán được rốt cuộc tự tin của đối phương đến từ đâu.

Trương Long làm vậy, chỉ là một lần dò xét, đồng thời cũng là giữ lại một đường sống cho mình. Hắn chìm nổi nhiều năm, là một tên lão luyện, vừa tiến lên đã cởi áo mình trần ra trận (làm việc không chuẩn bị), việc ngốc không chừa đường sống hắn tuyệt đối sẽ không làm. Vì có thể ra trận mười lần, thắng chín lần, nhưng một khi thua rồi thì chẳng còn gì cả.

Tần Dương cúp máy khoảng hơn một phút, điện thoại Trương Long liền vang lên.

Trương Long lấy điện thoại ra nhìn, sắc mặt hơi biến đổi, lần này hắn không nghe điện thoại trước mặt Tần Dương mà đi đến một góc phòng, nhỏ giọng nghe điện thoại.

- Trương Long, cậu muốn chết thì chết xa một chút, đừng có kéo theo tôi!

Mới vừa bắt máy, trong điện thoại liền truyền ra âm thanh lạnh như băng, trong tiếng nói có chút tức giận không hề che giấu.

Sắc mặt Trương Long đột nhiên thay đổi, trong lòng lạnh như băng.

Vị nói chuyện trong điện thoại kia chính là vị lãnh đạo hắn cầu viện, lúc này trong lời nói của ông ấy không còn sự thân quen lúc trước, có cũng chỉ là lạnh nhạt và thẹn quá thành giận.

- Cục trưởng Khâu, rốt cuộc là chuyện gì, lẽ nào đối phương tìm ai đó?

Trương Long hỏi đối phương rốt cuộc mời ra người nào mà có thể khiến ông ấy kiêng kỵ như vậy, nhưng người trong điện thoại không hé lộ chút nào.

- Tôi chỉ có thể nói một câu, người kia cậu không chọc nổi đâu. Với giao tình trước đây, tôi thành thật khuyên cậu một câu, giải quyết chuyện này cho tốt, đừng chọc vào hắn!

Trương Long còn muốn hỏi gì đó nhưng đối phương đã không chút nể mặt trực tiếp cúp máy, cứ như cúp máy trễ chút nữa tai họa sẽ truyền theo đường dây điện thoại lây đến người ông vậy.

Trương Long hít một hơi thật sâu, bình ổn tâm trạng khiếp sợ của mình, xoay người trên mặt đã không còn băng lạnh như trước, ngược lại mang theo mấy phần nụ cười miễn cưỡng.

Thua thì phải nhận, dù là mất thể diện, vậy cũng phải nhận!

Trương Long lướt qua mặt bàn bên cạnh, cón một chai rượu tây vừa mới mở. Hắn đi tới cầm chai rượu tây kia lên, đi đến trước mặt Tần Dương.

- Cậu Tần, chuyện hôm nay mọi thứ hãy tính lên đầu Trương Long tôi. Thuộc hạ tôi đụng phải cậu Tần, có mắt không biết thái sơn, dù sao cũng là do tôi không biết dạy, chỗ nào đắc tội hãy rộng lượng thông cảm cho.

Trương Long giơ chai rượu tây kia lên:

- Tôi tự phạt một chai, bồi tội với cậu Tần. Hôm nay là sinh nhật cậu Tần, làm loạn tiệc sinh nhật cầu Tần tôi vô cùng xin lỗi. Chút nữa tôi sẽ chuẩn bị một món quà sinh nhật tặng cậu Tần xem như đền bù. Hơn nữa tôi sẽ đích thân nhận lỗi với bạn bè và giáo viên của cậu Tần, vì đã quấy nhiễu mọi người.

Trương Long nói xong, cũng không nhiều lời nữa, trực tiếp giơ chai rượu tây kia lên, nhắm ngay vào miệng, bắt đầu uống ừng ực.
Chí Tôn Đặc Công
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chí Tôn Đặc Công Truyện Chí Tôn Đặc Công Story Chương 167: Đừng chọc hắn, cậu chọc không nổi đâu!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...