Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 153: Có Đau Không?


Giọng cô ấy lo lắng, trong mắt tràn đầy sự tự trách và xót xa: “Chính vì sợ cậu bị liên lụy nên tớ mới giấu cậu đấy. Giờ cậu làm lớn chuyện thế này, coi như đắc tội với Thời Diên, đắc tội với cả nhà họ Thời rồi!”


 


Kiều Dĩ Miên không cho là vậy, đỡ cô ấy ngồi xuống mép giường, giọng điệu lạnh nhạt: “Loại người như anh ta, tớ cũng chẳng cần lấy lòng.”


 


Hạ Vân Phỉ cau mày lại nghe Kiều Dĩ Miên nói tiếp:


 


“Anh ta là người phụ trách Bất động sản Anh Thời, không lo xử lý những rủi ro và vấn đề tồn đọng trước đó để cứu vãn hình ảnh công ty lại còn dung túng bạo lực, trốn tránh trách nhiệm, hoàn toàn là bộ mặt của xã hội đen.”


 


Hạ Vân Phỉ chung quy vẫn không muốn Kiều Dĩ Miên gặp nguy hiểm, cố gắng khuyên giải: “Có thể anh ta cũng không biết người dưới trướng làm thế đâu...”


 


“Anh ta không biết?” Kiều Dĩ Miên nhếch mép cười khẩy: “Chuyện này nếu không có anh ta chỉ đạo sau lưng, đám bảo vệ kia sao dám lộng hành như thế? Cậu đừng nói đỡ cho anh ta nữa, trong cả chuyện này, anh ta chẳng vô tội chút nào đâu.”


 


“Tớ đâu có nói đỡ cho anh ta, tớ hận không thể chửi anh ta một trận ấy chứ!” Hạ Vân Phỉ nắm lấy cánh tay Kiều Dĩ Miên: “Tớ chỉ sợ liên lụy đến cậu thôi.”


 


Hạ Vân Phỉ hơi sốt ruột, tay dùng sức hơi mạnh, vô tình nắm trúng chỗ bị thương của Kiều Dĩ Miên, đau đến mức cô hít hà một hơi.


 


Kiều Dĩ Miên rụt tay về một cách kín đáo nhưng lại bị đối phương nắm lấy cổ tay: “Tay làm sao thế?”


 


“Không sao, không cẩn thận bị trầy xước chút thôi.”


 



“Đừng lừa tớ nữa!” Mắt Hạ Vân Phỉ đỏ hoe ngay lập tức: “Tớ xem tin tức rồi, bọn họ đánh phóng viên! Vừa nãy thấy cậu không sao còn tưởng là người khác bị thương, hóa ra là cậu thật!”


 


Cô ấy vừa giận vừa thương vừa tự trách: “Biết thế tớ đã không nói với cậu! Cũng không nên để cậu đến!”


 


“Thế là cậu không coi tớ là bạn rồi.” Kiều Dĩ Miên lắc lắc tay cô ấy, khổ tâm khuyên nhủ:


 


“Làm nghề này, sứt đầu mẻ trán là chuyện thường tình, không đến chỗ cậu phỏng vấn thì cũng đi chỗ khác thôi. Nguy hiểm ở khắp mọi nơi, chẳng khác gì nhau cả.”


 


Thấy Hạ Vân Phỉ vẫn nhíu mày lo lắng, Kiều Dĩ Miên đành nói tiếp:


 


“Tớ cũng đâu phải giúp mỗi mình cậu, tớ giúp cả khu chung cư lên tiếng mà. Đôi khi sự công bằng các cậu vất vả đòi hỏi lại không hiệu quả bằng một bài báo phanh phui của phóng viên, có thể dùng sức mình giúp mọi người, tớ vui lắm.


 


Hơn nữa, chuyện này không phải công lao của một mình tớ, tòa soạn và các nền tảng truyền thông khác cũng tham gia, đây là kết quả nỗ lực chung của rất nhiều người.”


 


Hạ Vân Phỉ nhẹ nhàng sờ vào cánh tay bị thương của cô, ánh mắt đau lòng: “Nhưng tớ không muốn cậu vì tớ mà bị thương.”


 


“Tớ còn nhờ cậu mà kiếm được tiền thưởng đấy!” Kiều Dĩ Miên nháy mắt với cô ấy: “Nói ra thì tớ còn phải cảm ơn cậu cung cấp tư liệu cho tớ nữa cơ! Cậu biết bài báo này hot thế nào không?


 


Tin độc quyền, tiền thưởng một bài báo đủ cho tớ nằm chơi cả tháng rồi. Hơn nữa, lưu lượng truy cập tài khoản cá nhân của tớ cũng rất khả quan, tóm lại là kiếm được kha khá, cậu nên mừng cho tớ mới phải!”


 


Hạ Vân Phỉ thở dài, dù trong lòng không thoải mái nhưng thấy Kiều Dĩ Miên không để tâm cũng không xoắn xuýt vấn đề này nữa.



Cô ấy ôm lấy đối phương: “Cảm ơn cậu, Miên Miên.”


 


Lần này nếu không có cô trượng nghĩa ra mặt, con đường bảo vệ quyền lợi của họ e là còn gập ghềnh lắm.


 


Ngô Tùng nãy giờ im lặng đứng bên cạnh bỗng lên tiếng.


 


“May mà bài báo của phóng viên Kiều kịp thời, Anh Thời lần này chịu đả kích không nhỏ, nghe nói Tiểu Thời tổng hai hôm nay chi không ít tiền để bịt miệng truyền thông nhưng không ăn thua, ngược lại càng lúc càng ầm ĩ.


 


Nhất là chuyện khu chung cư này bị phanh phui, các khu chung cư tương tự khác ở Sở Thành cũng nhao nhao hưởng ứng, lôi ra không ít vấn đề, e là Tiểu Thời tổng phải đau đầu một phen rồi.”


 


Nhắc đến Thời Diên, Ngô Tùng theo bản năng liếc nhìn Kiều Dĩ Miên một cái.


 


Nhớ không nhầm thì vị Tiểu Thời tổng trẻ tuổi tài cao này còn là bạn trai cũ của phóng viên Kiều.


 


Thật không ngờ hai người lại đối đầu theo cách này.


 


Hạ Vân Phỉ lo lắng: “Tớ sợ nhất là điểm này, nhà họ Thời không phải dạng vừa, tớ sợ họ tìm cậu gây phiền phức.”


 


“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.” Kiều Dĩ Miên không để tâm lắm: “Nếu sợ thật thì ngay từ đầu tớ đã chẳng đi điều tra phỏng vấn.”


 


“Không sao còn có Chấp chính quan mà!” Ngô Tùng kịp thời chêm vào một câu.



 


“Ngài ấy đã đánh tiếng rồi, chuyện này để Cục Quản lý nhà ở giám sát toàn bộ quá trình và xử lý thỏa đáng. Có ngài ấy để mắt tới, nhà họ Thời cũng không dám làm càn đâu.”


 


Kiều Dĩ Miên muộn màng kêu “a” một tiếng: “Chấp chính quan cũng biết ạ?”


 


Ngô Tùng cười bất lực: “Chuyện ầm ĩ thế này, đại lãnh đạo chắc chắn sẽ biết.”


 


Huống hồ còn là chuyện liên quan đến cô, ngài ấy càng không thể bỏ qua.


 


Nhưng nửa câu sau Ngô Tùng không nói ra, cảm thấy mình sau này nên cẩn trọng lời nói mới được.


 


Kiều Dĩ Miên khẽ thở hắt ra, đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa trán Hạ Vân Phỉ.


 


“Thôi nào, đừng nghĩ nữa, chuyện qua rồi thì cho qua đi, lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì, chi bằng nghĩ xem chuyện trước mắt đi, ví dụ như... tối nay ăn gì?”


 


Hạ Vân Phỉ cạn lời trước sự vô tư lự của cô nhưng sự đã rồi cũng chẳng còn cách nào khác, đành thở dài, sờ sờ cánh tay quấn băng gạc của cô.


 


“Bị thương nặng không? Có đau không? Mấy tên bảo vệ đó quá đáng thật! Vừa đập máy vừa đánh người! Đúng là một lũ chó điên!”


 


Vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nam lo lắng: “Miên Miên, em bị thương à?”


 



 


Anh ta mặc áo sơ mi quần tây, thắt cà vạt, tóc tai chải chuốt gọn gàng, trong lòng còn ôm một bó hoa hướng dương to.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn qua vai anh ta, thấy phía sau có mấy người đàn ông trung niên, nhìn cách ăn mặc có vẻ là lãnh đạo cấp cao của công ty.


 


Nhìn xa hơn chút nữa, thế mà còn có cả đội ngũ quay phim chụp ảnh đi theo.


 


Xem ra bề ngoài anh ta đến bệnh viện thăm hỏi, thực chất “ý của Tuý Ông không phải ở rượu”, chỉ định làm màu tuyên truyền, cứu vãn hình ảnh và danh tiếng công ty thôi.


 


Không dìm được tin tức thì đành làm chút trò để gỡ gạc thể diện.


 


Kiều Dĩ Miên hiểu ngay trong chớp mắt nhưng không lên tiếng.


 


Thời Diên sải bước đi tới, đưa tay định kéo cô nhưng bị cô né tránh.


 


Trước ống kính, tay Thời Diên khựng lại giữa không trung vài giây rồi ngượng ngùng hạ xuống.


 


“Miên Miên, nếu anh nói anh không biết đám bảo vệ đó làm những chuyện quá đáng như vậy, em có tin không?”


 


Kiều Dĩ Miên nhướng mày, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tổng giám đốc Thời đến bệnh viện làm gì thế? Ôn chuyện cũ à?”


 


Thời Diên nhếch mép, biết cô đang mỉa mai mình cũng không phản bác mà nhìn Hạ Vân Phỉ nằm trên giường bệnh, mím môi, trịnh trọng cúi người chào cô ấy.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 153: Có Đau Không?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...