Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2
Bài báo dài mấy nghìn chữ, nói lên tiếng lòng của tất cả cư dân, được mọi người thi nhau chia sẻ.
Bài báo này chỉ riêng trong phạm vi Sở Thành đã gây ra sóng gió lớn, đương nhiên cũng kinh động đến người trong cuộc.
Lúc Kiều Dĩ Miên nhận được điện thoại của Thời Diên, cô vừa bước vào bệnh viện, chuẩn bị đi thăm Hạ Vân Phỉ.
Giọng đối phương rõ ràng có chút nôn nóng, vừa nghe máy đã chất vấn không kìm nén được: “Miên Miên, em đang trả thù anh sao? Tại sao lại cố tình tạo ra tin tức lớn thế để hại anh!”
Kiều Dĩ Miên cạn lời: “Anh Thời xây dựng ăn bớt ăn xén, làm ẩu làm bừa, xảy ra vấn đề chất lượng không nghĩ cách giải quyết mà chỉ biết dùng bạo lực, đùn đẩy trách nhiệm.
Anh là người phụ trách, tội này khó thoát, liên quan gì đến trả thù hay không trả thù? Hơn nữa, tôi xưa nay công tư phân minh cũng chẳng rảnh hơi đâu mà trả thù anh.”
Một tràng dài khiến Thời Diên cứng họng, hồi lâu sau mới phản bác: “Đây là chuyện ở Sở Thành, liên quan gì đến em? Em lặn lội đường xa về viết bài, không phải cố tình hại anh thì là gì?”
“Đừng tự đề cao bản thân quá.” Kiều Dĩ Miên cười khẩy: “Tổng giám đốc Thời, tôi bây giờ là phóng viên của 'Tuần san Nam Giang', tin tức nóng hổi trong nước tôi đều có thể viết.”
“Miên Miên!” Thời Diên ảo não thốt lên: “Nhưng em cũng không thể tung bài lên khắp các nền tảng thế chứ? Làm thế thì có lợi gì cho em? Muốn nổi tiếng à?”
Kiều Dĩ Miên bước vào thang máy bệnh viện, bấm nút, vẻ mặt không chút gợn sóng, ngược lại còn mang theo chút chế giễu.
“Nếu tôi muốn nổi tiếng thì đã ra tay với anh, với nhà họ Thời từ lâu rồi, cần gì đợi đến hôm nay?”
Nói xong, cô dựa người vào vách thang máy với tư thế thoải mái, hỏi ngược lại:
“Có điều, công ty các anh chẳng phải giỏi gỡ hot search, dìm tin tức lắm sao? Sao giờ bó tay chịu trói rồi? Lấy cái dũng khí thuê người đàn áp dân thường ra xem nào. Đừng có hèn.”
Thời Diên nghe ra sự mỉa mai của cô, hít sâu một hơi, giọng nói cuối cùng cũng mềm xuống: “Miên Miên, chúng ta gặp nhau, bình tĩnh nói chuyện được không?
Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến Bất động sản Anh Thời, ảnh hưởng tiêu cực đến anh cũng rất lớn. Chúng ta quen biết một thời gian, chẳng lẽ em nhẫn tâm nhìn anh vì chuyện này mà sứt đầu mẻ trán, đợi bị bố anh mắng chửi sao?”
Giọng anh ta có chút tủi thân:
“Thời gian qua anh luôn tăng ca, làm việc chăm chỉ là để sớm nắm được quyền phát ngôn trong công ty, tạo dựng tương lai cho hai chúng ta. Bây giờ là lúc không chịu nổi sóng gió nhất, em có thể không giúp anh nhưng em cũng không thể thêm dầu vào lửa, cố tình lật thuyền của anh chứ?”
Kiều Dĩ Miên cực kỳ cạn lời.
“Lật thuyền hay không là do con thuyền nhỏ của anh chất lượng có tốt hay không chứ không phải tại tôi.”
Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra, Kiều Dĩ Miên thong dong bước ra ngoài, giọng điệu thoải mái, thậm chí còn mang theo chút trêu chọc.
“Ồ, tôi quên mất, Bất động sản Anh Thời nổi tiếng là công trình đậu phụ (kém chất lượng). Các dự án dưới trướng đa số đều dính vào 'bê bối chất lượng', cần gấp rút chỉnh đốn. Chắc kỹ thuật đóng thuyền này cũng chẳng ra sao đâu, chất lượng đáng lo ngại lắm...”
Đối mặt với sự châm chọc trắng trợn của cô, Thời Diên tức giận siết chặt nắm đấm nhưng vẫn phải hạ giọng dỗ dành cô: “Miên Miên, đừng nói mát nữa được không? Em đang ở đâu, anh đến tìm em, chúng ta nói chuyện tử tế.”
Kiều Dĩ Miên lười phí lời với anh ta: “Tôi về Sở Thành lần này không phải để ôn chuyện cũ với anh. Tôi còn có việc, cúp đây.”
Thời Diên ở đầu dây bên kia nghe tiếng tút tút trong điện thoại, tức giận nghiến răng ken két, đấm mạnh xuống bàn một cái!
Kiều Dĩ Miên không biết sự tức giận của anh ta, sải bước đến cửa phòng bệnh của Hạ Vân Phỉ, vừa định bước vào thì thấy Ngô Tùng một tay luồn qua khoeo chân Hạ Vân Phỉ, tay kia đỡ lưng cô ấy, bế bổng cô ấy lên.
Kiều Dĩ Miên trợn tròn mắt, phanh gấp, không dám vào...
Hạ Vân Phỉ rõ ràng cũng rất bất ngờ, kêu lên kinh ngạc:
“Ơ? Anh thả tôi xuống! Tôi tự đi được!”
“Tôi biết cô tự đi được.” Ngô Tùng nhìn thì hiền lành nhưng tính tình lại khá cố chấp: “Nhưng cô nhảy lò cò một chân thế kia, nhỡ ngã hay trẹo chân thì càng lâu khỏi hơn.”
Anh ta không nói hai lời bế Hạ Vân Phỉ vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh, chỉ nghe Hạ Vân Phỉ đuổi người bên trong:
“Anh thả tôi xuống đây là được rồi, chẳng lẽ còn muốn nhìn tôi đi vệ sinh?”
Ngô Tùng vội vàng lùi ra khỏi nhà vệ sinh, mặt đỏ bừng.
“Thế tôi đợi ở cửa.”
Ngô Tùng gãi đầu, đóng cửa nhà vệ sinh lại, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Kiều Dĩ Miên, càng thêm lúng túng.
“Phóng viên Kiều...”
Kiều Dĩ Miên cười chỉ vào trong phòng bệnh: “Vào trong ngồi đi.”
Người đàn ông này trông ngốc nghếch, không nhắc nhở thì có khi đứng canh cửa nhà vệ sinh thật.
Cách một cánh cửa, Hạ Vân Phỉ chắc cũng chẳng đi nổi...
Ngô Tùng đi theo cô vào trong, ngập ngừng mở lời:
“Phóng viên Kiều, có một chuyện tôi vẫn muốn xin lỗi cô trực tiếp.”
Anh ta ngượng ngùng nhìn Kiều Dĩ Miên, nói tiếp: “Lần đi khảo sát ở Sở Thành là tôi tự ý quyết định đưa thẻ phòng của Chấp chính quan cho cô, xin lỗi.”
“Tôi biết rồi, chuyện qua rồi thì cho qua đi.”
Kiều Dĩ Miên không định so đo với anh ta nữa, theo hiểu biết của cô về người này, anh ta cũng chẳng phải người xấu xa gì, cùng lắm là muốn tranh công lĩnh thưởng trước mặt lãnh đạo thôi.
Ngô Tùng rõ ràng không ngờ cô lại bỏ qua dễ dàng như vậy, càng thêm ngại ngùng.
Thời gian qua anh ta mấy lần cầm điện thoại lên định nhắn tin xin lỗi Kiều Dĩ Miên nhưng lại thấy khó mở lời.
Sau đó nghe Chu Hằng bảo Chấp chính quan và phóng viên Kiều làm hòa rồi, cảm giác tội lỗi trong lòng anh ta mới vơi đi nhiều.
Cộng thêm công việc ở Sở Thành bận rộn, chuyện này cứ thế gác lại.
Anh ta nghĩ kiểu gì cũng có cơ hội gặp mặt xin lỗi cô phóng viên nhỏ.
Lời dồn nén trong lòng bấy lâu nói ra được, Ngô Tùng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, cửa nhà vệ sinh vang lên tiếng động, Ngô Tùng lập tức bước nhanh tới lại định bế người về.
Hạ Vân Phỉ vội giơ tay ngăn lại: “Thôi thôi thôi, tôi tự đi từ từ được.”
Nói là đi từ từ, thực ra là nhảy lò cò về phía trước từng bước một, trông như con chuột túi khổng lồ đang đi dạo.
Ngô Tùng đi bên cạnh dang tay bảo vệ, ánh mắt đầy quan tâm.
Kiều Dĩ Miên hết cách, đành bước tới đỡ Hạ Vân Phỉ: “Lát nữa tớ đi thuê cái xe lăn cho cậu, cứ thế này mãi cũng không ổn.”
Lúc này Hạ Vân Phỉ mới nhìn thấy Kiều Dĩ Miên, vội nắm lấy cổ tay cô: “Tớ đang định tìm cậu đây, cậu lại đến rồi!”
Cô ấy cũng chẳng màng về giường trước, túm lấy Kiều Dĩ Miên hỏi: “Mấy bài báo mắng chửi Bất động sản Anh Thời ngập trời kia là do cậu viết đúng không? Qua một đêm mà ầm ĩ cả lên, cổ phiếu Anh Thời cũng dao động luôn!”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2
10.0/10 từ 41 lượt.
