Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 139: Còn muốn tiếp tục không?
Lòng bàn tay men theo đường eo săn chắc, lướt qua những múi cơ bụng rõ nét, đi thẳng lên trên, áp vào cơ ngực rắn chắc rộng lớn.
Cô gái nhỏ vốn có chút xấu hổ tò mò lại thực sự thèm muốn cơ thể đối phương, s* s**ng lung tung, tai đỏ bừng lên.
Nhưng dần dần, chút mới mẻ đó bị sự rụt rè thay thế.
Tiếng tim đập mạnh mẽ truyền từ lồng ngực, từng nhịp từng nhịp đập vào lòng bàn tay cô, mang theo sự nóng bỏng và xao động xa lạ.
Như đang tuyên bố sự bá đạo nắm giữ mọi thứ của chủ nhân cơ thể và sự mạnh mẽ không cho phép phản kháng của người bề trên.
Kiều Dĩ Miên theo bản năng co ngón tay lại, muốn rụt tay về nhưng bị người đàn ông giữ lại qua lớp áo.
Sức mạnh to lớn khống chế cổ tay mảnh khảnh, cô không thể động đậy.
Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng: Sức mạnh của đàn ông lại lớn đến thế, cô hoàn toàn không có mảy may cơ hội phản kháng nào.
Ngay sau đó, cánh tay giữ sau lưng cô kéo cô ngả dần ra sau, cơ thể nặng nề đè xuống, ép tấm thân mỏng manh của cô lên chiếc ghế sofa da thật rộng lớn lạnh lẽo.
Cơn lạnh bất ngờ ập đến từ phía sau, phía trước lại thêm sức nặng nóng bỏng.
Hai luồng băng hỏa, cô bị kẹp ở giữa, chịu đựng sự giày vò.
Nụ hôn của người đàn ông càng lúc càng gấp gáp, giữ chặt cằm cô cướp đoạt tùy ý, dường như muốn nuốt chửng cô vào bụng, không thể né tránh.
Đôi môi nóng bỏng lần đầu tiên rời đi từ từ di chuyển đến má, ngậm nhẹ d** tai sau đó lại dán vào chiếc cổ mịn màng day dưa.
Anh quỳ một chân trên sofa, cố ý giữ khoảng cách với cô nhưng khoảnh khắc áp sát vừa rồi vẫn khiến cô cảm nhận rõ sự biến hóa mãnh liệt bên dưới của anh.
Những kiến thức bị Thẩm Tinh Nhan cưỡng ép nhồi nhét trước đó, giờ phút này hóa thành vật thể hữu hình.
Các giác quan bị cướp đoạt, cổ tay vẫn bị anh giữ chặt, sự mãnh liệt đáng sợ kia dường như đang chờ đợi bùng nổ.
Một nỗi sợ hãi không tên dâng lên.
Cô gái nhỏ bỗng thấy sợ.
Cơ thể cứng đờ trong nháy mắt, đôi môi run rẩy theo bản năng sinh lý.
Cô muốn trốn nhưng cơ thể bị đè nén, cổ tay cũng bị anh nắm trong lòng bàn tay.
Nụ hôn của anh cũng dần đi sâu, mạnh mẽ truy đuổi.
Cảm xúc dâng trào, cuối cùng cô thốt lên một tiếng run rẩy vỡ vụn: “Đừng...”
Giọng nói run run thành công khiến người đàn ông đang đè trên người cô dừng lại.
Trong mắt Lê Diệu cuộn trào sắc đen không tan nhưng lại không thể không quan sát cô kỹ càng.
Mắt cô gái nhỏ đỏ hoe, mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở dồn dập, cơ thể run rẩy nhẹ.
Anh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, khàn giọng hỏi:
“Sợ à?” Nói xong buông lỏng cổ tay đang bị kìm kẹp của cô ra.
Bàn tay vừa nãy còn châm lửa khắp người anh “vút” một cái rút ra khỏi áo ngủ như chạm phải virus gì đó.
Lê Diệu bị hành động “vô tình vô nghĩa” này của cô chọc cười: “Là em trêu chọc anh trước, sao giờ lại như anh đang bắt nạt em thế này?”
Kiều Dĩ Miên tránh ánh mắt anh, tay kia nắm lấy cổ tay vừa bị kìm kẹp, trong mắt phủ một tầng nước, trông tủi thân vô cùng cũng không nói gì.
Lê Diệu hít sâu một hơi, thực sự bó tay với cô.
Chắc là... từ nhỏ đã thế rồi.
Cứ thấy cô tủi thân là lòng mềm nhũn.
Đưa tay sờ khuôn mặt lạnh ngắt của cô, anh thăm dò hỏi lại: “Còn muốn tiếp tục không?”
Đầu cô gái nhỏ lắc như trống bỏi.
Lê Diệu thở dài thườn thượt, cúi người xuống, trán chạm trán cô, nhắm mắt lại.
Hồi lâu sau, anh mới thẳng người dậy.
“Về ngủ đi.”
Kiều Dĩ Miên như được đại xá, lật người lăn khỏi mép ghế sofa, xỏ dép lê lạch bạch chạy biến.
Lê Diệu ngồi trên sofa, nhìn theo bóng lưng chạy trốn của cô, ánh mắt phức tạp.
Đến khi không thấy bóng dáng đâu nữa, anh mới buồn bực rũ mắt xuống.
Cô nhóc này, châm lửa thì giỏi lắm.
Kiều Dĩ Miên về phòng nhảy thẳng lên giường, trùm chăn kín đầu.
Yên tĩnh vài giây lại lật chăn nhảy xuống, chân trần chạy ra cửa, cạch một tiếng khóa trái cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm quay lại giường.
“Đáng sợ quá...”
Đại lãnh đạo ngày thường ôn nhu nho nhã, vừa rồi như con thú ăn thịt cỡ lớn, ánh mắt đó như muốn nuốt sống cô vậy.
Kiều Dĩ Miên nằm sấp trong chăn, ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, vừa xấu hổ vừa bực vừa sợ.
Tối nay cô giận cá chém thớt lên anh, chỉ muốn chủ động đưa cho anh một bậc thang cầu hòa.
Nói với anh là cô không giận thật.
Và cô cũng đạt được mục đích rồi.
Nhưng rõ ràng trước khi xem phim xong mọi chuyện vẫn rất hài hòa, sao đột nhiên lại biến thành thế này?
Bạn học Tiểu Kiều đỏ mặt nhớ lại toàn bộ quá trình mới muộn màng nhận ra sai ở đâu.
Từ trong chăn lén lút thò cái tay kia ra, lòng bàn tay trắng nõn dường như vẫn cảm nhận được độ nóng và độ cứng của cơ bắp...
“Đều tại cái tay háo sắc này...”
Kiều Dĩ Miên thì thầm mắng: “Xem sau này mày còn dám sờ lung tung không!”
Nói xong vùi đầu vào gối, bực bội vò đầu bứt tai.
Một lúc sau, trong chăn bỗng truyền ra tiếng cười hì hì vô tư lự.
Phải nói là dáng người đại lãnh đạo đẹp thật.
Sờ cũng thích...
Trời sắp sáng, Kiều Dĩ Miên ngoài dự đoán lại ngủ thiếp đi.
Cô hiếm khi nằm mơ.
Trong mơ là một màn sương trắng xóa, che khuất tầm nhìn.
Chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng bé gái khóc.
“Em nhớ mẹ... hu hu... anh ơi, anh đưa em đi tìm mẹ được không?”
“Họ bảo qua hôm nay là em không được gặp mẹ nữa rồi...”
Tiếng khóc cứ văng vẳng trong đầu khiến lòng người thắt lại.
Không biết qua bao lâu, một giọng thiếu niên trong trẻo trầm ổn vang lên: “Được, anh đưa em đi.”
Có lẽ giấc mơ này quá rõ ràng, khi Kiều Dĩ Miên tỉnh dậy, bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng khóc của bé gái.
Không hiểu sao khóe mắt lại hơi ươn ướt.
Cô nhìn trần nhà, khẽ thở dài.
Cảm thấy giấc mơ này thật khó hiểu.
Cửa phòng bị gõ nhẹ.
Cô vội vàng ngồi dậy, theo thói quen nói “mời vào”, tay nắm cửa xoay xoay nhưng không mở được.
Lúc này cô mới nhớ ra: Tối qua khóa trái cửa!
Nghĩ đến đây vội vàng nhảy xuống giường, dép cũng không đi tử tế, chạy ra cửa hé mở.
Qua khe cửa, đại lãnh đạo mặt lạnh tanh nhìn cô, ánh mắt vô cùng tổn thương.
“Không tin tưởng anh đến thế cơ à?”
“A không phải không phải, em... em đang thay quần áo!” Kiều Dĩ Miên thuận miệng bịa chuyện.
Ánh mắt đại lãnh đạo di chuyển xuống dưới, dừng lại trên chiếc váy ngủ y hệt tối qua sau đó lại quay lại mặt cô, nhướng mày.
Tuy không nói chữ nào nhưng động tác chậm rãi và ánh mắt “anh biết tỏng rồi” như hiểu rõ tất cả.
Lời nói dối bị vạch trần.
Kiều Dĩ Miên mím chặt môi, dừng hai giây, bỗng đổi lời: “Em sợ Nghịch Phong vào, nó cứ nhân lúc em ngủ l**m tay em!”
Nghịch Phong đang ngồi cạnh đại lãnh đạo nghe thấy tên mình, nghiêng đầu.
Kiều Dĩ Miên áy náy liếc nhìn nó, thầm nhủ trong lòng: Xin lỗi xin lỗi, đành lấy mày làm bia đỡ đạn vậy, ai bảo mày không biết nói để cãi lại chứ...
Đại lãnh đạo hừ nhẹ một tiếng, cúi xuống nhìn con chó to, giọng điệu quái gở: “Nghe thấy chưa? Người ta bảo mày không có quy tắc đấy.”
Nghịch Phong cụp tai xuống, đôi mắt tròn xoe nhìn Kiều Dĩ Miên, trông vô cùng đáng thương.
May mà đại lãnh đạo không tiếp tục chủ đề này nữa, liếc nhìn mái tóc rối bù của cô gái nhỏ, trong mắt hiện lên ý cười khó phát hiện.
Đưa tay sờ trán cô thử nhiệt độ đã trở lại bình thường, sau đó lạnh lùng nói: “Rửa mặt. Ăn cơm.”
Nói xong quay người xuống lầu.
Nghịch Phong nhìn người này lại nhìn người kia, không biết mình nên đi hay nên ở.
Kiều Dĩ Miên vội cúi xuống chắp tay với nó, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tao không ghét mày đâu! Mày là chú chó tốt nhất, tao thích mày l**m tay tao mà!”
Nói xong hai tay ôm lấy cái đầu to của Becgie, ra sức vò.
Chú chó to tính tình cực tốt để mặc cô vò đầu, đuôi quét nhẹ trên sàn nhà, có vẻ tâm trạng rất tốt.
Kiều Dĩ Miên không ngờ lại đụng mặt Thẩm Lăng Xuyên trong bữa sáng, suýt chút nữa phun ngụm sữa đậu nành ra ngoài.
Sáng sớm tinh mơ, cô mặc đồ ngủ xuất hiện ở nhà Chấp chính quan, giải thích thế nào đây?
Cô che miệng ho khan liên tục, Thẩm Lăng Xuyên lại chẳng có biểu cảm gì thừa thãi, ngược lại còn như về nhà mình, ngồi phịch xuống ghế ăn, gọi với vào trong bếp:
“Chấp chính quan, em cũng muốn uống sữa đậu nành!”
Kiều Dĩ Miên trợn mắt nhìn cậu, theo bản năng véo tay mình một cái.
Cảnh tượng này mà thằng nhóc này không kinh ngạc, vô lý?
Hay là... cậu ta biết từ lâu rồi?
Lê Diệu từ trong bếp nói vọng ra: “Không có chân hay không có tay, không biết tự lấy à?”
Miệng thì chê bai nhưng lúc ra vẫn mang cho Thẩm Lăng Xuyên một cốc.
“Uống đi, thiếu gia.”
Kiều Dĩ Miên suýt vùi đầu vào cốc sữa đậu nành, mắt đảo qua đảo lại trên mặt hai người.
Lê Diệu kéo ghế, ngồi xuống cạnh cô, gõ nhẹ vào khay ăn trước mặt cô.
“Nhìn cái gì thế? Còn không mau ăn đi. Hôm qua cả ngày không ăn gì rồi, không đói à?”
Kiều Dĩ Miên vội cầm đũa, gắp một cái bánh bao rau.
Lê Diệu nhàn nhạt nói: “Cảm cúm chưa khỏi hẳn đâu, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi, xin phép giúp em rồi.”
“Không được! Dạo này bọn em bận lắm!” Phóng viên nhỏ yêu nghề lập tức phản bác: “Em khỏi rồi!”
Lê Diệu nhướng mày còn định nói gì đó thì nghe Thẩm Lăng Xuyên bên cạnh tặc lưỡi cảm thán: “Mẹ em nói quả không sai, trên đời này chẳng mấy ai trị được chị em đâu.”
Kiều Dĩ Miên trừng mắt với cậu: “Thẩm Lăng Xuyên! Đừng có đổ thêm dầu vào lửa!”
Nói xong liếc nhìn đại lãnh đạo, sợ anh không vui lại nhốt cô ở nhà.
Nào ngờ Lê Diệu nghe xong cũng không có cảm xúc gì, ngược lại giọng điệu kỳ quái tiếp lời: “Ừ, chị cậu còn lợi hại hơn cả Tề Thiên Đại Thánh, ngoài Phật Tổ Như Lai ra thì ai thu phục được cô ấy?”
Nói xong đứng dậy đi cho chó mèo ăn.
Kiều Dĩ Miên nhìn bóng lưng anh rời đi, cứ cảm thấy đại lãnh đạo hôm nay lại lên cơn rồi.
Nói năng bóng gió kỳ cục.
Nhân lúc anh không ở đây, Kiều Dĩ Miên hạ giọng hỏi Thẩm Lăng Xuyên: “Cậu không có gì muốn hỏi chị à?”
Nhìn kiểu gì thằng ranh con này cũng như đã biết quan hệ giữa cô và Lê Diệu từ lâu rồi.
Thẩm Lăng Xuyên dựa nghiêng ngả vào ghế ăn, thở dài thườn thượt: “Chị gái gả đi như bát nước hắt đi, có gì mà hỏi?”
Kiều Dĩ Miên trợn mắt.
Thẩm Lăng Xuyên nhớ ra một chuyện: “Cô ruột thân yêu của chị biết chị lại yêu đương chưa?”
Kiều Dĩ Miên cắn một miếng bánh bao rau, lắc đầu: “Chị còn chưa biết nói với cô thế nào đây.”
Im lặng một lát mới nói tiếp: “Anh ấy chức cao thế, tuổi lại lớn hơn chị nhiều, chị sợ cô thấy không hợp. Thuận theo tự nhiên đi, đợi khi nào tình cờ gặp thì nói.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 139: Còn muốn tiếp tục không?
10.0/10 từ 41 lượt.
