Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 138
Kiều Dĩ Miên vẫn mặc bộ váy ngủ màu xanh phấn, tóc chải gọn gàng xõa trên vai.
Thấy vẻ mặt cô hơi câu nệ, Lê Diệu cười: “Không sao, vào đi.”
Cô gái nhỏ đứng ở cửa không nhúc nhích, có vẻ vẫn còn ngại ngùng chuyện lúc nãy.
Lê Diệu hiểu ý, đứng dậy đi ra cửa, nắm lấy tay cô, không nói hai lời kéo người vào, cố ý trêu chọc.
“Muốn gác cửa à? Thế thì ra ngoài đổi ca với mấy người kia đi, anh tin là khối người muốn đổi với em đấy.”
Kiều Dĩ Miên bị anh trêu, má hơi nóng nhưng hiếm khi không cãi lại.
Đây là lần đầu tiên cô vào thư phòng của Lê Diệu.
Có lẽ giữ nguyên kết cấu nhà cũ, không thay đổi nhiều, phong cách trang trí hơi cổ kính.
Chỉ là đồ nội thất bên trong trông khá mới.
Sách trên giá không nhiều, lác đác vài quyển, đa số là sách chính trị quân sự; góc tường có một chậu thiên điểu cao hơn một mét, chưa đến mùa ra hoa, chỉ có những chiếc lá to bản thuôn dài.
Trên bàn làm việc gỗ óc chó trải một tập tài liệu, bên cạnh đặt ngay ngắn bút máy và cốc nước.
Ngoài ra không còn gì khác.
Cả thư phòng trông đơn giản đến mức sơ sài, có thể thấy chủ nhân chẳng buồn trang trí, so với sự dụng tâm trong phòng ngủ của cô thì đúng là một trời một vực.
Thư phòng chỉ có một chiếc ghế làm việc, Lê Diệu kéo cô đến bên ghế ngồi xuống, sau đó theo thói quen bế cô gái nhỏ lên đùi.
Đưa tay sờ trán cô, không nóng.
Anh ngẩng đầu nhìn cô: “Vừa nãy có ngủ không?”
“Vâng, ngủ được một lúc.” Kiều Dĩ Miên tránh ánh mắt nóng bỏng của anh, trả lời qua loa: “Chắc hôm nay ngủ nhiều quá nên giờ không buồn ngủ nữa.”
Thực ra tối nay cô chẳng ngủ được tí nào, cứ nằm trên giường trằn trọc mãi, muốn nhắn tin cho anh nhưng lại ngại không dám mở lời.
Cứ thế cầm điện thoại đợi mãi cũng không thấy anh quay lại.
Cô càng cảm thấy bứt rứt.
Rõ ràng là cô đuổi người ta đi, giờ còn đợi người ta quay lại dỗ dành?
Theo sự hiểu biết của cô về đại lãnh đạo, nếu cô không mở lời thì chắc anh sẽ không chủ động sán lại gần chọc cô giận nữa đâu...
Chỉ là thay giúp bộ quần áo thôi mà?
Hai người hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi còn gì mà ngại ngùng nữa?
Cho dù có tiếp xúc thân mật hơn nữa thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý giữa những người yêu nhau, cũng... chẳng có gì to tát cả.
Huống hồ người ta chỉ giúp cô thôi.
Nghĩ đến đây, cô chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, định ra ngoài tìm anh.
Nào ngờ vừa mở cửa đã thấy Nghịch Phong ngồi lù lù như tượng ở cửa, suýt làm cô ngã sấp mặt.
Hỏi han một hồi, cô được chú chó thông minh dẫn đường đến tận cửa thư phòng.
Trong thư phòng, hai người đều không nhắc đến chuyện xấu hổ lúc nãy, dường như chỉ có như vậy mới có thể giả vờ quên đi.
Ánh mắt lơ đãng rơi xuống mặt bàn, Kiều Dĩ Miên nhìn thấy tập tài liệu đầy số liệu, lập tức biết điều dời mắt đi.
“Hay là... em ra ngoài nhé, đừng làm phiền anh làm việc.” Nói xong định đứng dậy.
Đại lãnh đạo nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô, ấn cô ngồi xuống: “Không sao đâu, chỉ là số liệu giám sát thủy lợi bình thường thôi, tài liệu mật không được mang về nhà đâu.”
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhìn lại tập tài liệu kia, tò mò nhìn thêm vài lần.
“Lúc chán em thích làm gì?” Lê Diệu lên tiếng hỏi.
“Đọc sách, nghe nhạc, xem phim, hoặc là... ngẩn người.” Kiều Dĩ Miên cười ngượng ngùng: “Bình thường công việc bận rộn lắm, hễ có thời gian rảnh là chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.”
Lê Diệu dựa nhẹ vào lưng ghế, bàn tay to bao trọn lấy tay cô, thong thả v**t v*, chậm rãi nói: “Sách anh mang đến không nhiều, không biết em có hứng thú không; nghe nhạc thì...”
Dường như nhớ ra điều gì, anh cố tình bỏ qua, nói tiếp: “Thế xem phim nhé?”
Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Được ạ nhưng muộn thế này rạp chiếu phim đóng cửa hết rồi.”
“Thì xem ở nhà.” Lê Diệu bế cô đứng dậy, nắm tay cô đi ra phòng khách.
Đầu tiên lấy thuốc cảm cho cô uống, sau đó đại lãnh đạo bắt đầu loay hoay với cái tivi.
Mãi một lúc sau mới bật được, anh ngượng ngùng giải thích: “Từ lúc chuyển đến đây chưa dùng cái này bao giờ, trước tối nay nó chỉ là vật trang trí thôi.”
“Thế anh sống nhạt nhẽo quá.” Kiều Dĩ Miên ngồi trên sofa, buột miệng chê bai.
Người nói vô tâm người nghe hữu ý.
Lê Diệu nghiêng đầu nhìn cô, sau đó nghiêm túc đáp lại: “Sau này anh sẽ cố gắng sống thú vị hơn một chút để em không cảm thấy nhàm chán.”
Nói xong bắt đầu tìm phim: “Thích xem thể loại gì?”
Kiều Dĩ Miên gãi mũi, cảm thấy đại lãnh đạo nói năng làm việc đúng là cứng nhắc, nghe vậy thuận miệng trả lời: “Gần đây hình như có bộ phim hoạt hình vừa hết chiếu rạp, xem có tìm được không. Lúc chiếu em bận quá, chẳng có thời gian ra rạp xem.”
Lê Diệu làm theo lời cô, tìm được bộ phim hoạt hình đó, chỉnh đèn tối đi rồi cùng cô ngồi xuống sofa.
“Tiếc là không có bỏng ngô, nếu không xem ở nhà cũng thích phết, tự do tự tại.” Kiều Dĩ Miên lầm bầm một câu, đá dép lê ra, co chân ngồi bó gối trên sofa.
Lê Diệu thấy cô co ro một cục chăm chú xem phim, thấy hơi đáng yêu, đưa tay xoa đầu cô nhưng không thu tay về mà tiếp tục trượt xuống, sờ má, sờ tai sau đó dừng lại trên vai, nhẹ nhàng ôm lấy.
Kiều Dĩ Miên liếc nhanh anh một cái, khóe môi không kìm được cong lên, tiếp tục nhìn lên màn hình.
Phim chiếu chưa được bao lâu, Lê Diệu đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau quay lại, trên tay có thêm một xô bỏng ngô to đùng và một cốc nước ép.
Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên đón lấy, xô bỏng ngô vẫn còn ấm.
Nhón một hạt bỏ vào miệng, giòn tan là vị caramel cô thích.
“Mua lúc nào thế ạ? Sao em không biết?”
Lê Diệu cười, thuận thế ngồi xuống cạnh cô, khẽ trả lời: “Nhờ người mang đến.”
Kiều Dĩ Miên nhón một hạt bỏng ngô đưa đến bên miệng anh: “Nếm thử không anh?”
Nói xong mới nhớ ra anh không thích đồ ngọt, hạt bỏng ngô chuyển hướng lại chui tọt vào miệng cô.
“Suýt quên mất, anh không thích đồ ngọt nhưng mà tại sao lại không thích chứ?”
Cô rộp rộp nhai bỏng ngô, mắt dán vào màn hình tivi, tự nói một mình:
“Đồ ngọt k*ch th*ch cơ thể tiết ra dopamine, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho con người. Bây giờ áp lực công việc lớn thế này, thỉnh thoảng ăn một chút cũng có thể vui vẻ trong chốc lát, tốt biết bao.”
Lê Diệu cười trầm thấp lại quàng vai cô, hôn nhẹ lên trán cô.
“Thế sau này em ăn đồ ngọt, anh ăn em như thế là cùng nhận được niềm vui như nhau rồi.”
Cô gái nhỏ ném cho anh ánh mắt trách móc, Lê Diệu nhướng mày: “Hơn nữa, niềm vui anh nhận được từ em là niềm vui dài lâu.”
Lời tỏ tình của đại lãnh đạo nóng bỏng và trực tiếp quá.
Kiều Dĩ Miên nóng mặt thu hồi tầm mắt, càng cảm thấy xem phim là đúng đắn.
Nếu không hai người ở chung một phòng, không biết anh còn nói ra những lời khiến người ta đỏ mặt tía tai không đường trốn chạy thế nào nữa.
Lê Diệu nhếch môi, không trêu cô nữa, cùng cô xem phim.
Hai tiếng đồng hồ không dài cũng không ngắn, đến khi nhạc cuối phim vang lên, Kiều Dĩ Miên mới cảm thán phim hay thật.
“Tiếc quá hồi đó không tranh thủ ra rạp xem, xem màn hình lớn chắc đã lắm.”
“Cái này không khó, hôm nào rảnh bao rạp xem lại là được.” Lê Diệu nói dửng dưng, giọng điệu lại mang chút trêu chọc:
“Chỉ có điều từ khóa 'phóng viên Tiểu Kiều có thời gian rảnh' e là khó thực hiện hơn.”
Kiều Dĩ Miên cười lườm anh: “Đáng ghét.”
Nói xong nhét xô bỏng ngô vơi một nửa vào tay anh, vươn vai: “Được xem phim mình thích, được ăn bỏng ngô ngon, niềm vui hôm nay kết thúc tại đây! Cảm ơn trận ốm này!”
“Đừng nói linh tinh.”
Vươn vai chưa xong, eo đã bị một cánh tay quấn lấy, Kiều Dĩ Miên suýt tắc thở, eo thon đã bị người ta ôm trọn.
Đại lãnh đạo ấn người vào lòng, cúi đầu nhìn cô: “Nhưng còn một việc nữa cũng có thể tiết ra dopamine, có muốn thử không?”
Nói rồi, anh lại ghé sát hơn, hơi thở lướt qua má cô, từng chút từng chút di chuyển.
Rõ ràng không có bất kỳ sự tiếp xúc nào nhưng lại như đã hôn khắp làn da cô, giọng nói vừa thấp vừa nhẹ, đầy sức quyến rũ.
“Như vậy là có thể nhận được niềm vui gấp đôi rồi.”
Đối mặt với sự quyến rũ trắng trợn của đại lãnh đạo, phóng viên Tiểu Kiều luôn bất lực chống đỡ.
Hơi thở cô hơi rối loạn, thực sự khó cưỡng lại sự cám dỗ của nhan sắc, lắp bắp hỏi lại: “Thế... lượng đường vượt mức cho phép thì làm thế nào?”
Trên tivi đang chiếu đoạn kết của phim hoạt hình nhưng Kiều Dĩ Miên chẳng còn tâm trí đâu mà xem nữa, cả thể xác và tinh thần đều chìm đắm trong nụ hôn thành thục quyến rũ của người đàn ông.
Ngoài cửa sổ sương đêm dày đặc, trong phòng ấm áp như xuân.
Nhiệt độ đã hạ xuống lại ùa về như thủy triều dâng, từng đợt từng đợt tấn công lục phủ ngũ tạng.
Nhưng cái nóng này lại không khó chịu nóng nảy như lúc sốt, ngược lại giống như đồ ngọt khiến cả người sảng khoái, khát cầu nhiều hơn nữa.
Nụ hôn triền miên mang theo sự quyến luyến dịu dàng lại vương vấn hương thơm ngọt ngào của bỏng ngô, quả nhiên có thể mang lại niềm vui.
Đầu lưỡi tách mở hàm răng, sự mềm mại đuổi bắt quấn quýt, trao đổi hương vị của nhau, đến cuối cùng không biết cái nào ngọt hơn.
Phim kết thúc, căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hôn môi ám muội quấn quýt và tiếng th* d*c vờn quanh tai nhau.
Đang hôn, đại lãnh đạo bỗng khựng lại từ từ mở mắt.
Nhìn xuống dưới, phát hiện bàn tay cô gái nhỏ đã luồn vào trong áo ngủ của anh, đang áp nhẹ vào eo anh, nhẹ nhàng v**t v*.
Trong mắt đại lãnh đạo như có ngọn lửa bùng lên.
Có lẽ do anh chần chừ không hôn tiếp, Kiều Dĩ Miên mở mắt.
Trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt cô gái nhỏ ửng hồng, đồng tử lại đen láy sáng ngời, phản chiếu khuôn mặt ngỡ ngàng của anh.
Cô có chút ngượng ngùng nhưng giọng điệu vẫn ngang ngược như mọi ngày: “Không được à? Em không thích chịu thiệt, phải đòi lại chứ.”
Lê Diệu hiểu cô đang ám chỉ chuyện bị anh thay quần áo, tức quá hóa cười: “Anh đâu có như em...”
Anh cân nhắc một chút, tìm một từ thích hợp: “... Không kiêng nể gì như thế.”
Thấy cô gái nhỏ vẻ mặt đắc ý, anh bất lực cắn nhẹ môi cô: “Anh nhớ phóng viên Tiểu Kiều từng nói, chịu thiệt là phúc mà.”
“Đấy là với người ngoài!” Phóng viên Tiểu Kiều trả lời hùng hồn: “Anh là người nhà, không thể chịu thiệt được.”
Lê Diệu rũ mắt nhìn gò má ửng hồng của cô, biết cô đang tìm bậc thang để xuống cho mình, cảm giác tự trách trong lòng dần tan biến.
Qua lớp vải mỏng mềm, anh giữ lấy bàn tay cô đang đặt bên hông từ từ di chuyển từ sau ra trước, dừng lại trên lồng ngực rắn chắc, cúi đầu hôn cô lần nữa.
“Vậy thì... đòi lại nhiều chút đi.”
---
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 138
10.0/10 từ 41 lượt.
