Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 135: Ôm trọn không góc chết


Giọng cô gái nhỏ rất nhẹ nhưng lại như sóng thần cuộn trào trong lòng Từ Dật Châu.


 


Anh chợt nhớ ra, cô từng nói đã có người mình thích.


 


Lúc đó anh còn tưởng đó là cái cớ cô tìm ra để từ chối mình.


 


Không ngờ cô thực sự có bạn trai lại còn là... người đàn ông trước mặt này.


 


Từ Dật Châu hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Lê Diệu có chút phức tạp.


 


Không cam lòng, ghen tị, ngưỡng mộ, thậm chí có chút tự ti.


 


Nếu là người khác, có thể anh còn có lòng tin tranh giành, dù là phú nhị đại như Thời Diên, với năng lực và sự phát triển trong tương lai của anh hiện tại cũng hoàn toàn không thua kém cậu ta.


 


Nhưng người này... lại là Chấp chính quan.


 


Trung tâm quyền lực của cả khu vực Bắc Giang.


 


Cũng là cấp trên trực tiếp của anh.


 


Anh lấy đâu ra tự tin để tranh giành với đối phương?


 


Lê Diệu liếc nhìn Từ Dật Châu đang ngẩn người với ánh mắt lạnh nhạt, thu hồi tầm mắt, cúi xuống nhìn Kiều Dĩ Miên, ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên mềm mại.


 


Anh không ngờ cô gái nhỏ đã sốt đến mơ màng rồi mà vẫn lên tiếng bảo vệ anh trước mặt Từ Dật Châu.


 


Lê Diệu ngồi xổm xuống, ngẩng đầu sờ má cô, giọng rất nhẹ rất êm: “Chúng ta về nhà thôi.”


 


Nói xong kéo cánh tay mềm nhũn của cô vòng qua cổ mình, khẽ hỏi: “Còn sức ôm anh không?”


 


Kiều Dĩ Miên khẽ gật đầu, nghiêng người về phía trước, cơ thể mềm mại nóng hổi dựa hẳn vào người anh, hơi thở phả vào cổ anh nóng rực.


 


Lê Diệu luồn tay qua khoeo chân cô, bế bổng cô lên, sải bước về phía xe.


 


Từ Dật Châu khẽ siết chặt nắm tay, quay đầu nhìn bóng lưng họ rời đi, ánh mắt sâu thẳm, cảm xúc khó đoán.


 


Ngồi lên xe, Kiều Dĩ Miên mơ màng bị đút một viên thuốc, sau đó rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.


 


Ý thức đứt quãng, cô có thể cảm nhận được cơ thể lắc lư nhẹ, bên tai dường như có tiếng còi xe vang lên, lúc xa lúc gần, không biết là mơ hay thực.


 


Trán và má thỉnh thoảng truyền đến cảm giác mát lạnh, nhiệt độ lòng bàn tay người đàn ông khiến người ta an tâm.


 



Cứ thế bồng bềnh trôi nổi hồi lâu, xung quanh mới dần yên tĩnh trở lại.


 


Cửa xe mở ra, không khí mát mẻ ùa vào mũi, mùi hương quen thuộc của người đàn ông gần trong gang tấc.


 


Cố mở đôi mắt đau nhức, trong tầm mắt là khuôn mặt quen thuộc.


 


Đầu óc vẫn choáng váng, cô gái nhỏ gần như theo bản năng rúc vào hõm cổ người đàn ông, phát ra tiếng r*n r* khó chịu nhỏ xíu.


 


“Về đến nhà rồi.” Lê Diệu áp má lên trán cô, khẽ cau mày.


 


Hình như nóng hơn lúc nãy rồi.


 


Anh không nán lại lâu, vội bế cô ra khỏi xe, nâng đầu gối đóng cửa xe lại, sau đó sải bước đi vào sân.


 


Con Becgie đen chạy nhanh tới, chạy vòng quanh anh, đôi mắt tròn xoe quan sát hai người.


 


“Đi mở cửa.” Lê Diệu ra lệnh, con Becgie lập tức chạy lên trước, chân trước đặt lên tay nắm cửa, cạch một tiếng đẩy cửa phòng ra.


 


Bước vào thang máy, Lê Diệu rảnh một tay, vừa định bấm tầng 2, đưa cô về phòng ngủ của mình.


 


Nhưng ngón tay dừng lại hai giây lại di chuyển lên trên, bấm tầng 3.


 


Phòng ngủ tông màu ấm áp, nhìn thế nào cũng khiến tâm trạng thoải mái hơn căn phòng lạnh lẽo của anh.


 


Anh đặt cô gái nhỏ lên chiếc giường êm ái, lấy hộp thuốc trong tủ ra, lấy nhiệt kế đo tai đo nhiệt độ cho cô, quả nhiên cao hơn lúc kiểm tra ở bệnh viện không ít.


 


Anh hơi sốt ruột, cầm điện thoại ra ngoài gọi cho bác sĩ riêng.


 


Một lát sau, bác sĩ vội vàng chạy đến, kiểm tra xong kết luận cũng tương tự ở bệnh viện.


 


“Ngài cứ cho cô ấy uống thuốc theo đơn bệnh viện kê đúng giờ là được.”


 


“Thế tại sao nhiệt độ vẫn cao thế?” Đại lãnh đạo bình thường luôn bình tĩnh, ngay cả bản thân bị ốm cũng chưa từng sốt ruột thế này.


 


“Ngài đừng vội, nhiệt độ sẽ từ từ hạ xuống thôi.” Bác sĩ nhắc nhở nhẹ nhàng: “Ngoài uống thuốc, dùng khăn ấm lau người nhiều lần cũng có tác dụng hạ sốt vật lý...”


 


Lê Diệu gật đầu, lúc này mới để bác sĩ đi.


 


Anh quay lại phòng ngủ, nhìn hai má đỏ bừng vì sốt của cô gái nhỏ, sự đau lòng trong mắt gần như tràn ra ngoài.


 


Lấy khăn ấm đã nhúng nước, cẩn thận lau mặt cho cô như đang lau một bảo vật quý giá vừa tìm lại được.


 


Kiều Dĩ Miên cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang bốc cháy, lênh đênh trong màn đêm vô tận.



 


Cơ thể lúc nhẹ bẫng, lúc nặng trịch, lúc nóng hổi, lúc lạnh toát.


 


Nước biển dưới thuyền dường như biến thành dung nham, ánh sáng đỏ rực như lưỡi lửa của quái vật, từng vệt từng vệt, liều mạng muốn cuốn cô vào bụng.


 


Cô muốn chạy trốn nhưng tứ chi bủn rủn vô lực, hoàn toàn không chạy thoát được.


 


Mắt thấy dung nham sắp nuốt chửng cô, nhiệt độ xung quanh bỗng giảm xuống.


 


Sự giận dữ của dung nham lắng xuống, hóa thành dòng nước ấm áp, nhẹ nhàng nâng con thuyền nhỏ trôi nổi trên mặt nước.


 


Trán và tứ chi nóng hổi như được thứ gì đó ẩm ướt lau qua, nhiệt độ từ từ hạ xuống, cùng với sự xao động trong lòng cũng được xoa dịu.


 


Cô theo bản năng nắm lấy thứ đang di chuyển khắp người mình, cổ họng phát ra tiếng nức nở nhỏ nhẹ yếu ớt.


 


“Lê Diệu...”


 


“Ừ, anh đây.”


 


Tay bị người ta nắm lấy, xúc cảm mềm mại in lên mu bàn tay như nụ hôn của tình nhân, mang lại sức mạnh an định.


 


“Ngoan, sắp xong rồi.”


 


Dần dần, hơi nóng rút đi, dòng nước trôi nổi quanh người lại từ từ lạnh đi.


 


Dường như đóng băng rồi, lạnh đến mức cô run cầm cập, thân thuyền cũng như bị đông cứng.


 


Cô theo bản năng cuộn tròn người lại, mày nhíu chặt, răng va vào nhau lập cập vì lạnh.


 


Ý thức mơ hồ, cô lại cảm thấy mình sắp bị đóng thành cục băng.


 


Trong bóng tối tĩnh mịch, cô suy nghĩ lung tung: Cô nhất định phải tạo dáng thật đẹp trước khi đóng băng như vậy dù có bị đông trong băng thì cũng phải đẹp lộng lẫy...


 


Tiếc là cô cuối cùng cũng không nhìn thấy dáng vẻ “người đẹp băng giá” của mình.


 


Bởi vì ngay sau đó, sau lưng áp vào một nguồn nhiệt, bao bọc cô trọn vẹn, không chừa một kẽ hở.


 


Kiều Dĩ Miên bị nóng đánh thức.


 


Cái nóng này khác với cái nóng khô trong người lúc sốt.


 


Cô khó khăn mở mắt ra mới hiểu tại sao mình lại nóng thế này.


 



 


Cơ ngực rộng lớn dán chặt vào lưng cô, cánh tay rắn chắc vắt ngang trước người cô, vùng eo bụng đầy sức mạnh áp vào đường cong yểu điệu, đùi săn chắc tì vào khoeo chân cô...


 


Tư thế này hoàn toàn giam cầm cô trong lòng anh.


 


Nhiệt lượng liên tục truyền đến từ người anh khiến cái lạnh trong cơn mơ màng của cô tan biến không còn dấu vết.


 


Hèn gì nóng thế.


 


Chóp mũi Kiều Dĩ Miên lấm tấm mồ hôi, dịch người về phía trước một chút, nào ngờ cơ thể kia lại dán sát vào, thậm chí còn ôm cô chặt hơn.


 


Hơi thở người đàn ông phả vào hõm cổ cô, nóng hổi, mang theo mùi hương khiến lòng người rung động.


 


Kiều Dĩ Miên rụt cổ lại nhưng tứ chi vẫn không có sức, chỉ đành mặc kệ anh tiếp tục “giam cầm” cô bằng tư thế bá đạo này, tiếp tục chìm vào giấc mộng sâu.


 


Lê Diệu bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.


 


Vừa nãy anh nghe thấy cô gái nhỏ cứ vô thức kêu lạnh lại cuộn tròn trong chăn run rẩy như con tôm.


 


Lúc này mới vén chăn lên, ôm cơ thể lạnh lẽo run rẩy vào lòng, truyền nhiệt cho cô.


 


Nhưng nằm mãi nằm mãi, anh thế mà lại ngủ quên mất.


 


Thời gian này mệt quá, mãi chưa được ngủ một giấc trọn vẹn.


 


Giờ ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, anh ngủ ngon chưa từng thấy.


 


Chuông điện thoại reo liên hồi, cảm thấy người trong lòng cử động bất an, Lê Diệu vội với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mơ màng ấn nghe, giọng ngái ngủ “alo” một tiếng.


 


Đầu dây bên kia đang ồn ào bỗng chốc im bặt.


 


Lê Diệu khẽ cau mày, dời điện thoại ra nhìn màn hình, chưa cúp máy.


 


Điện thoại là Thẩm Lăng Xuyên gọi đến, anh còn tưởng cậu ta tìm mình có việc.


 


Vừa định hỏi sao không nói gì thì nghe giọng Thẩm Lăng Xuyên căng thẳng hỏi: “Sao anh lại cầm điện thoại của chị em? Chị em đâu?”


 


Lê Diệu: “...”


 


Hèn gì cảm giác tay cầm không đúng lắm.


 


Mơ màng cầm nhầm điện thoại rồi...


 



Thẩm Lăng Xuyên hộc tốc chạy đến biệt thự, thấy cửa phòng khép hờ liền đẩy cửa vào.


 


Nào ngờ trước mặt lù lù một con Becgie siêu to khổng lồ đang trừng mắt nhìn cậu với đôi mắt hung dữ.


 


Thẩm Lăng Xuyên lập tức dừng bước, cao giọng hô: “Tao... tao là khách! Không được cắn tao biết chưa!”


 


Con Becgie không lên tiếng, vẫn nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt không đổi.


 


Như kiểu “mày đi thêm bước nữa là tao cắn chết mày”.


 


Thẩm Lăng Xuyên tuy không sợ chó nhưng loại chó to nhìn là biết cực kỳ lợi hại này, cậu vẫn không dám quá càn rỡ trước mặt nó.


 


Đang lúc khó xử thì Lê Diệu từ trong bếp đi ra.


 


Anh mặc bộ đồ ngủ màu đen in hoa văn chìm, cổ áo mở rộng để lộ cơ ngực rắn chắc, khác hẳn hình tượng chỉnh tề nghiêm túc thường ngày.


 


Thẩm Lăng Xuyên sững sờ một lúc rồi hỏi thẳng: “Thưa Chấp chính quan, chị em đâu? Đang yên đang lành sao lại sốt thế ạ?”


 


Hỏi xong lại thấy sai sai.


 


Cậu nhìn Lê Diệu từ đầu đến chân, thấy anh ăn mặc quá tùy tiện, một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng khiến giọng điệu vốn cung kính khách sáo bỗng mang theo chút khó chịu.


 


“Cảm ơn ngài đã chăm sóc chị em, em đưa chị ấy về đây ạ.”


 


Nếu không phải Lê Diệu năm lần bảy lượt giúp cậu thì Thẩm Lăng Xuyên chắc đã xù lông lên rồi.


 


Ăn mặc thế này lại còn đưa chị cậu về nhà, có ý đồ xấu xa gì đây?


 


Lê Diệu thong thả nói: “Để cô ấy ở lại đây đi, cậu cứ yên tâm.”


 


“Em không yên tâm!” Thẩm Lăng Xuyên buột miệng: “Cô nam quả nữ, thế này là thế nào?”


 


Lê Diệu nhìn chàng trai trẻ mặt đầy chính nghĩa nghiêm túc, bất lực lắc đầu.


 


“Tôi với chị cậu đang yêu nhau, sao lại không ra thể thống gì?”


 


Thẩm Lăng Xuyên vừa định cãi lại, miệng há hốc thành hình chữ “O”, nhét vừa cả quả trứng gà.


 


Hồi lâu sau cậu mới ngậm miệng lại, không chắc chắn hỏi lại: “Ngài không đùa chứ? Với chị em á? Yêu nhau?”


 


Lê Diệu cười, tuy không lặp lại câu nói vừa rồi nhưng đáp án đã quá rõ ràng.


 


Thẩm Lăng Xuyên không thể không tin lời anh.


 


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 135: Ôm trọn không góc chết
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...