Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi


Từ Dật Châu đi đâu tìm sạc dự phòng không biết, đi mấy phút rồi vẫn chưa về.


 


Hai số trước đều không có người, trực tiếp nhảy đến số của cô.


 


Bác sĩ hỏi triệu chứng, kê đơn xét nghiệm máu, Kiều Dĩ Miên cầm đơn đến phòng lấy máu, phía trước có không ít người xếp hàng.


 


Chắc do dạo này thời tiết thất thường nên người bị cảm cúm đặc biệt nhiều.


 


Cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, cả người bủn rủn, cảm giác như mình sắp tan chảy thành một vũng bùn.


 


Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói non nớt của một cô bé: “Chị ơi, chị cũng sợ lấy máu ạ?”


 


Kiều Dĩ Miên quay sang, thấy một cô bé khoảng năm sáu tuổi ngồi bên cạnh.


 


Khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt đen láy, trên trán còn dán miếng dán hạ sốt.


 


Kiều Dĩ Miên mỉm cười với cô bé, giọng mệt mỏi: “Ừ, chị hơi sợ.”


 


Cô bé như bà cụ non, dùng bàn tay mũm mĩm vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: “Đừng sợ, dũng cảm lên, lấy máu xong em mua kẹo cho chị ăn.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Hơi buồn cười.


 


Nhưng lại khó chịu đến mức không cười nổi.


 


Người phụ nữ ngồi bên kia chắc là mẹ cô bé, cười áy náy với Kiều Dĩ Miên: “Con bé sợ tiêm lấy máu nhất, lần nào tôi cũng dỗ thế này. Bản thân nó cũng căng thẳng muốn chết, giờ còn học đòi an ủi cô.”


 


Kiều Dĩ Miên cười, cúi xuống nói với cô bé: “Thế hai chúng ta cùng dũng cảm lên nhé.”


 


Cô bé nắm chặt nắm đấm nhỏ: “Vâng! Em sẽ dũng cảm!”


 


Người mẹ đưa tay xoa đầu cô bé, ánh mắt tràn đầy sự an ủi và dịu dàng.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn cảnh này, dường như nhớ lại mình hồi bé, hốc mắt hơi nóng lên.


 


Hồi cô ốm, mẹ có phải cũng từng an ủi, dỗ dành cô thế này không?


 


Tiếc là đã quá lâu rồi.


 


Cô không còn nhớ rõ nữa.


 



Thu hồi tầm mắt, nụ cười trên môi cũng tắt hẳn.


 


Cô tự vấn lòng mình, dường như rất ít khi cô thấy hụt hẫng buồn bã thế này.


 


Chắc là ốm đau khiến con người ta trở nên yếu đuối chăng?


 


Cơ thể mệt mỏi khó chịu, tâm trạng cũng tụt xuống đáy vực.


 


Cả người như bị nhốt trong không gian kín mít tối tăm, không thấy ánh sáng.


 


Đợi một lúc, đến lượt cô bé vào lấy máu trước, Kiều Dĩ Miên vẫy tay với bé, cổ vũ bé cố lên.


 


Nhìn cô bé ngồi trên ghế tròn nhỏ, rúc đầu vào lòng mẹ chịu đau, Kiều Dĩ Miên không biết lúc này trong mắt mình tràn đầy sự ghen tị.


 


Lấy máu thuận lợi xong, cô bé cố nhịn không khóc, được mẹ thưởng cho hai cái kẹo sữa thỏ trắng.


 


Cô bé cười tít mắt, kéo tay mẹ quay lại khu chờ, nhét một cái vào tay Kiều Dĩ Miên.


 


“Chị lát nữa cũng đừng khóc nhé! Thưởng trước cho chị này!”


 


Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên trong giây lát rồi cười tít mắt với cô bé: “Cảm ơn em, chị sẽ cố gắng.”


 


Vẫy tay chào tạm biệt cô bé, ngay sau đó đến lượt số của cô.


 


Cô vốn không căng thẳng lắm nhưng hôm nay không biết có phải do tâm lý hay không, liếc nhìn cây kim lấy máu dài nhọn hoắt, dạ dày cô cuộn lên, vội vàng tránh mắt đi.


 


Mắt không nhìn thấy nhưng cảm giác lại càng nhạy bén hơn.


 


Cô cảm nhận được bắp tay bị buộc garo, cồn lạnh ngắt sát trùng da, đầu ngón tay mát lạnh ấn vào mạch máu...


 


Kiều Dĩ Miên theo bản năng nhắm mắt lại, trong lòng hơi hoảng.


 


Cơn đau nhói như tưởng tượng chưa xuất hiện thì cả thân trên đã bị người ta ôm lấy, mùi hương dành dành quen thuộc lập tức ùa vào mũi.


 


Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên mở mắt, trước mặt là chiếc áo sơ mi trắng chất liệu thượng hạng.


 


Ngay sau đó, trên đỉnh đầu vang lên tiếng dỗ dành trầm ấm dịu dàng của đại lãnh đạo: “Đừng sợ, nhanh thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên rõ ràng không sợ nhưng không hiểu sao nghe thấy giọng nói quen thuộc này, mũi bỗng cay xè, hốc mắt cũng ươn ướt theo.


 


Người đàn ông dường như nhận ra sự căng thẳng của cô, bàn tay to đặt sau gáy cô, nhẹ nhàng xoa hai cái.


 


Không biết là do giọng nói này trấn an quá tốt hay do y tá lấy máu tay nghề cao siêu mà cô gần như không có cảm giác gì đã lấy xong máu.



Vừa định ấn bông cầm máu thì bị đại lãnh đạo ấn trước một bước: “Từ từ thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên đứng dậy, lúc này mới có cơ hội ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh lại đến đây?”


 


Lê Diệu không trả lời, nhìn hai má đỏ ửng bất thường và đôi mắt ngấn nước của cô gái nhỏ, trong lòng xót xa vô cùng.


 


Anh một tay ôm cô vào lòng, đưa cô rời khỏi phòng lấy máu, đi thẳng ra vườn hoa bên ngoài bệnh viện, tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống lại lấy từ trong túi ra một chiếc khẩu trang y tế dùng một lần.


 


Xé bao bì, đeo khẩu trang lên tai cô, Lê Diệu giọng điệu bất lực.


 


“Bệnh viện nhiều vi khuẩn thế này mà không biết bảo vệ bản thân, nhỡ lây chéo thì làm thế nào.”


 


Kiều Dĩ Miên chớp mắt lại hỏi:


 


“Sao anh biết em ở đó? Đông người thế mà.”


 


Phòng lấy máu ít nhất cũng mấy chục người, cô lẫn trong đó, theo lý thì không dễ phát hiện thế mới đúng.


 


Lê Diệu đưa tay xoa đầu cô như xoa đầu mèo con.


 


“Đông người đến mấy cũng nhìn thấy em ngay.”


 


Dường như cảm thấy Kiều Dĩ Miên không tin, ánh mắt anh dịu dàng: “Chỉ có mèo con nhà anh ngồi trơ trọi một mình ở đó, nổi bật thế cơ mà.”


 


Kiều Dĩ Miên cạn lời trước cách so sánh của anh nhưng lại nghe anh hỏi: “Sợ máu à? Hay sợ kim tiêm?”


 


“Không sợ cái nào cả.” Kiều Dĩ Miên lí nhí trả lời qua lớp khẩu trang: “Chắc chưa ăn sáng nên dạ dày hơi khó chịu.”


 


Đáy mắt Lê Diệu thoáng qua vẻ đau lòng: “Hèn gì bữa sáng cho người mang đến không ai nhận.”


 


Thời gian qua hai người tuy không hay gặp nhau nhưng đại lãnh đạo ngày ba bữa đều gửi đồ ăn đến đúng giờ.


 


Có hôm cô tăng ca, anh còn gửi đồ ăn khuya, sợ cô gái nhỏ của mình lại ăn mấy thứ “cơm hộp trâu ngựa”.


 


Có lẽ do quan hệ hai người thân thiết hơn nhiều, Kiều Dĩ Miên cũng vui vẻ nhận ý tốt của anh, không từ chối nữa.


 


Sáng nay cô đến thẳng ký túc xá ngủ, tỉnh dậy lại bị đưa vào bệnh viện, đương nhiên lỡ bữa sáng.


 


Nhìn cô gái nhỏ ốm yếu, Lê Diệu không nỡ để cô nói nhiều, nhẹ nhàng ấn đầu cô dựa vào vai mình: “Nhắm mắt nghỉ một lát đi, đợi kết quả ra rồi đi tìm bác sĩ.”


 


Kiều Dĩ Miên dựa vào vai anh, trái tim phiêu dạt nãy giờ cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.


 


Đầu đau quá, người cũng vừa mỏi vừa nhũn vừa nóng, hoàn toàn không có chút sức lực nào, dứt khoát nhắm mắt lại.



 


Đợi thêm một lúc nữa, Lê Diệu đi lấy kết quả xét nghiệm về, không biết kiếm đâu ra cái xe lăn, bế Kiều Dĩ Miên ngồi lên.


 


Cô nhìn anh với ánh mắt mệt mỏi: “Thế này trông em tiểu thư quá.”


 


Lê Diệu rũ mắt nhìn cô: “Ngồi xe lăn, hoặc để anh bế, chọn một trong hai.”


 


Kiều Dĩ Miên im lặng.


 


Đương nhiên là chọn ngồi xe lăn rồi.


 


Giữa chốn đông người để anh bế qua bế lại, ngại chết đi được...


 


Lê Diệu đẩy Kiều Dĩ Miên quay lại cửa phòng cấp cứu, cầm đơn đi đăng ký trước, lúc quay lại phát hiện Từ Dật Châu mồ hôi nhễ nhại đang ngồi xổm trước xe lăn, giải thích gì đó với Kiều Dĩ Miên.


 


Đại lãnh đạo nhướng mày, mặt không biểu cảm đi tới, chỉ nghe Từ Dật Châu áy náy nói.


 


“Vừa nãy có cuộc gọi công việc đột xuất, nói hơi lâu. Lúc anh quay lại nghe nói em đi lấy máu, chạy sang phòng lấy máu tìm mãi cũng không thấy em đâu.”


 


Nói xong, anh đưa sạc dự phòng cho Kiều Dĩ Miên: “Sạc dự phòng trong bệnh viện bị mượn hết rồi, anh ra cửa hàng tiện lợi gần đây mua một cái, dung lượng không lớn nhưng dùng tạm cũng đủ.”


 


Kiều Dĩ Miên cảm ơn, lấy điện thoại ra cắm sạc, mí mắt nặng trĩu không mở lên nổi.


 


Từ Dật Châu lại hỏi: “Em tự mượn xe lăn à? Sao vừa nãy anh không nghĩ ra nhỉ, thế này đỡ phải đi bộ, tiện hơn nhiều.”


 


Kiều Dĩ Miên cong môi cười, thực sự không còn sức nói chuyện nữa.


 


Đúng lúc này, trên màn hình gọi tên cô, Từ Dật Châu vừa định đẩy cô vào phòng khám thì tay vịn xe lăn bị một người nắm lấy.


 


Từ Dật Châu cau mày ngẩng đầu lên, dù đối phương đeo khẩu trang y tế nhưng anh vẫn dễ dàng nhận ra đôi mắt bình thản không chút gợn sóng kia.


 


“Chấp chính quan?” Từ Dật Châu buột miệng thốt lên, lập tức nhìn sang hai bên, thấy không ai để ý cách xưng hô vừa rồi của mình mới hỏi tiếp: “Sao ngài lại ở đây?”


 


Lê Diệu nhìn anh thật sâu, không trả lời, giơ tay gõ cửa phòng khám, đẩy Kiều Dĩ Miên vào trong.


 


Từ Dật Châu nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.


 


Lúc này cũng không tiện hỏi nữa, anh đành kiên trì đi theo vào phòng khám.


 


Bác sĩ thấy hai người đàn ông anh tuấn bất phàm đi vào thì sững sờ, sau đó cúi đầu xem kết quả xét nghiệm máu.


 


“Sốt do cảm cúm thông thường thôi. Dạo này có phải mệt mỏi quá độ không? Cơ thể suy nhược, sức đề kháng kém, khả năng chống chọi bệnh tật tự nhiên cũng giảm đi. Kê cho cô ít thuốc hạ sốt và thuốc cảm, uống theo liều lượng, mấy ngày này uống nhiều nước, ăn uống thanh đạm chút...”


 



 


Bà ngước mắt nhìn hai người đàn ông đẹp trai, nhướng mày: “Ai là người nhà?”


 


“Tôi.” Lê Diệu liếc nhìn Từ Dật Châu đang chần chừ 0.5 giây, phong thái trầm ổn: “Làm phiền bác sĩ rồi.”


 


Nói xong nhận lấy đơn thuốc, cảm ơn rồi đẩy Kiều Dĩ Miên rời khỏi phòng khám.


 


Sắc mặt Từ Dật Châu khó coi nhưng ngại có người lạ nên không nói gì thêm.


 


Mãi đến khi ba người ra khỏi tòa nhà cấp cứu, anh mới bước lên hai bước, chặn đường họ.


 


“Thưa Chấp chính quan để tôi.” Nói rồi định đưa tay nhận lấy xe lăn.


 


Lê Diệu nhướng mày, giọng lạnh lùng: “Không cần.”


 


Đẩy xe lăn đi tiếp, Từ Dật Châu lại chặn trước mặt họ lần nữa, chiếc mặt nạ ôn hòa trên mặt sắp không giữ được nữa: “Dĩ Miên là đàn em của tôi, không phiền ngài chăm sóc nữa.”


 


Lê Diệu ánh mắt tĩnh lặng sâu thẳm nhìn anh vài giây, bình tĩnh trả lời: “Tôi chăm sóc cô ấy là lẽ đương nhiên. Cô ấy là bạn gái tôi.”


 


Từ Dật Châu há miệng nhưng không phát ra tiếng, trong đầu như có cả trăm con ong bay qua, vo ve ầm ĩ khiến anh không thể suy nghĩ được gì.


 


Thấy Lê Diệu đẩy xe lăn đi tiếp, anh mới muộn màng phản ứng lại, gần như buột miệng thốt ra: “Ngài chẳng phải có hôn thê rồi sao?”


 


Đại lãnh đạo đột ngột dừng bước từ từ thở hắt ra, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa thiếu kiên nhẫn, cau mày nhìn anh.


 


“Cậu rảnh rỗi quá à, sao quan tâm chuyện riêng của tôi thế? Tôi có hôn thê hay không, cậu rõ hơn tôi chắc?”


 


Từ Dật Châu nghẹn lời.


 


Câu hỏi thiếu suy nghĩ này hoàn toàn không phù hợp với tác phong cẩn trọng thường ngày của anh.


 


Có lẽ ba chữ “bạn gái tôi” mang lại cú sốc quá lớn, anh nhất thời không kiểm soát được mới buột miệng hỏi câu đó.


 


Nhưng mà...


 


Anh rũ mắt nhìn Kiều Dĩ Miên mệt mỏi rã rời trên xe lăn, dường như hoàn toàn không tin lời Lê Diệu nói.


 


Đang định nói gì đó thì nghe thấy cô gái nhỏ yếu ớt lên tiếng cảm ơn: “Anh Dật Châu, cảm ơn anh hôm nay đã đưa em đến bệnh viện.”


 


Cô quay đầu nhìn đại lãnh đạo đang nhìn mình với ánh mắt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định.


 


“Lê Diệu, anh ấy là bạn trai em.”


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...