Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 129: Tôi có bạn trai rồi
Kiều Dĩ Miên cân nhắc một lúc, vẫn quyết định nói cho cậu biết sự thật.
Trước kia cậu không biết thì thôi, đằng nào cũng không hay gặp mặt.
Thằng nhóc này lại không xem tin tức, không quan tâm chính trị.
Nhưng giờ đã được sắp xếp làm việc ở Chấp chính sảnh rồi, cứ ngây ngô mãi thì không hay.
Nhỡ đâu ngày nào đó tình cờ gặp đại lãnh đạo lại trước mặt bao người buột miệng gọi một tiếng “anh Lê”...
Kiều Dĩ Miên đỡ trán, cảnh tượng đó đẹp quá, không dám tưởng tượng.
Thôi, mất mặt thì mất mặt ở nhà thôi.
Kiều Dĩ Miên mở trình duyệt điện thoại, tìm một đoạn video tin tức có Lê Diệu tham dự, đưa đến trước mặt Thẩm Lăng Xuyên.
“Cậu nhìn cho kỹ vào.”
Thẩm Lăng Xuyên vừa và cơm vào mồm vừa cúi đầu nhìn, cái miệng liến thoắng không ngừng:
“Đại ca em được đấy! Lên cả tivi cơ à!”
“Chậc, nhìn cái khí chất này xem, ăn đứt hai ông già bên cạnh!”
“Đạo diễn này có mắt nhìn đấy, biết ai đẹp trai nhất thì quay người đó!”
“Hây! Đại ca em phát biểu này, Chấp chính quan phát biểu... Chấp... Chấp...”
Thẩm Lăng Xuyên trợn tròn mắt, cơm vẫn ngậm trong miệng, ú ớ kêu lên:
“Đại ca em là Chấp chính quan???”
Lúc Kiều Dĩ Miên nhận được điện thoại của Thời Diên thì vừa chuẩn bị đi làm.
Số lạ không lưu tên, nghe máy mới biết là giọng người quen.
“Miên Miên, sao em không để ý đến anh nữa?” Giọng Thời Diên có chút buồn bã và tủi thân.
“Thời gian qua anh nhắn cho em bao nhiêu tin, em đều không trả lời. Quà sinh nhật anh tặng em, em cũng trả lại nguyên đai nguyên kiện, chúng ta đến làm bạn bình thường cũng không được sao?”
Kiều Dĩ Miên bước nhanh xuống lầu, giọng bình tĩnh hỏi ngược lại: “Mục đích ban đầu anh nhắn tin tặng quà là muốn làm bạn bình thường với em sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, không trả lời.
Kiều Dĩ Miên nhếch môi, trong lòng hiểu rõ.
Thời gian gấp gáp, cô cũng chẳng muốn nói nhiều với anh ta, bước nhanh xuống lầu.
“Em sẽ không quay lại với anh đâu, đừng liên lạc nữa. Em bận lắm, cúp đây.”
Điện thoại vừa rời khỏi tai, đầu dây bên kia hét lên gấp gáp:
“Em có thời gian đi đảo nghỉ dưỡng mà không có thời gian trả lời tin nhắn của anh à!”
Kiều Dĩ Miên khẽ cau mày, lập tức đoán ra anh ta biết chuyện cô đi đảo từ đâu.
Hàn Vũ.
Dường như cũng nhận ra giọng điệu mình không tốt, Thời Diên cố nén sự khó chịu trong lòng.
“Thời gian qua anh luôn nỗ lực làm việc ở công ty, không làm phiền em, không phải là anh bỏ cuộc...
Anh chỉ muốn có một ngày nắm được quyền lực trong tay, có thể đường đường chính chính cưới em về nhà, đến lúc đó bố mẹ anh cũng sẽ không nói gì nữa.
Miên Miên, anh chưa bao giờ từ bỏ, chưa bao giờ! Dù em tạm thời không muốn đợi anh nhưng cũng đừng coi anh như người xa lạ được không! Thỉnh thoảng nghe điện thoại của anh, trả lời tin nhắn của anh một cái được không?”
Anh ta hít sâu một hơi, giọng nói trầm xuống, tủi thân: “Đừng không để ý đến anh được không?”
Kiều Dĩ Miên đã đi đến cửa tòa nhà, ánh nắng ấm áp chiếu xuống chói mắt khiến cô phải nheo mắt lại.
Cô bước ra khỏi bóng tối của hành lang, ngước mắt nhìn chiếc xe Hồng Kỳ đỗ cách đó không xa, khẽ thở hắt ra.
“Những điều anh nói em không làm được, vì em có bạn trai rồi.”
“Em lừa anh! Hàn Vũ rõ ràng bảo em đi cùng mấy cô gái! Lấy đâu ra bạn trai!”
Kiều Dĩ Miên cười khẩy, giọng điệu châm chọc: “Thế Hàn Vũ có nói với anh là gã bảo em làm bạn gái gã không? Em từ chối xong gã lại bám theo em ra đảo, định giở trò đồi bại với em không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, ngay sau đó truyền đến tiếng chửi thề giận dữ của Thời Diên: “Mẹ kiếp!”
Kiều Dĩ Miên đi về phía chiếc xe kia: “Hơn nữa em cũng không lừa anh, em thực sự có bạn trai rồi. Anh ấy hay ghen, tính tình hẹp hòi, em không muốn làm anh ấy giận nên chúng ta đừng liên lạc nữa.”
Nói xong, Kiều Dĩ Miên không muốn nghe anh ta trả lời nữa, cúp máy luôn, thuần thục chặn số.
Sau đó thở dài thườn thượt.
“Ai mà không biết điều thế, làm Miên Miên nhà anh sáng sớm ra đã thở ngắn than dài?”
Bên cạnh vang lên giọng nam quen thuộc, Kiều Dĩ Miên lập tức quay đầu lại.
Hóa ra Lê Diệu không ngồi trên xe mà đứng đợi bên bồn hoa.
“Không có gì, giải quyết xong rồi ạ.” Cô cất điện thoại đi tới, giả vờ như không có chuyện gì, thuận miệng hỏi:
“Sao anh lại xuống xe?”
“Hiếm khi bạn gái đồng ý cho anh đến đón đi làm, nếu được phép thì anh đã lên nhà rồi.”
Một câu nói đã chọc cười cô gái nhỏ.
“Học đâu ra cái thói dẻo mồm dẻo miệng thế.”
“Không thầy đố mày làm nên.” Lê Diệu cười đáp một câu, nắm lấy tay cô.
“Đi thôi, lên xe.”
Xe khởi động, Lê Diệu nâng tấm chắn lên, đưa hộp giấy trắng đặt trên bảng điều khiển trung tâm cho cô.
“Mang đến cơ quan ăn.”
Kiều Dĩ Miên mở ra xem là một chiếc bánh sừng bò socola hạt dẻ cười mới ra lò.
Bánh sừng bò vỏ giòn màu nâu caramel được cắt đôi, kẹp sốt socola đậm đà mềm mịn, bên trên rắc đầy sốt custard hạt dẻ cười và hạt dẻ cười vụn.
Mùi thơm của hạt dẻ cười và bơ hòa quyện với vị ngọt ngào của socola, đối với người sành ăn mà nói thì đúng là bữa tiệc thị giác và vị giác, tiếc là...
Kiều Dĩ Miên nâng hộp giấy lên ngửi ngửi, tiếc nuối nói: “Tiếc quá, em ăn sáng rồi, giờ không ăn nổi nữa.”
“Biết em ăn sáng rồi.” Lê Diệu cười liếc cô một cái: “Cái này là bữa phụ buổi sáng.”
“Thế thì không tiếc nữa.” Kiều Dĩ Miên cười tít mắt: “Cảm ơn bạn trai vỗ béo.”
Lê Diệu nhướng mày, cố ý thở dài.
“Nhưng bạn gái hình như không hài lòng về anh lắm nhỉ.”
Anh cố tình bắt chước giọng điệu của cô lúc nãy: “Bạn trai em hay ghen, tính tình hẹp hòi...”
Anh nghe thấy rồi!
Má Kiều Dĩ Miên hơi đỏ, đưa tay bịt miệng anh lại.
Nào ngờ đại lãnh đạo thuận thế nắm lấy tay cô, năm ngón tay mạnh mẽ len vào kẽ tay cô, mười ngón đan chặt, hôn sâu vào lòng bàn tay cô.
Kiều Dĩ Miên muốn rụt tay về nhưng anh đuổi theo, đôi môi mỏng mềm mại trượt xuống cổ tay trong của cô, hôn chụt một cái.
Anh nhìn cô cười như không cười: “Nói xấu bạn trai sau lưng nguy hiểm lắm đấy.”
Mặt Kiều Dĩ Miên nóng ran, lầm bầm: “Em nói có sai đâu, anh không hay ghen à? Anh không hẹp hòi à?”
Lê Diệu bóp cằm cô, cười khẽ: “Ừ, hình như còn thiếu một thứ.”
Nói xong sán tới hôn lên đôi môi hồng hào của cô thì thầm bổ sung: “Còn thích hôn em nữa.”
Đáng ghét thật...
Kiều Dĩ Miên đẩy mặt anh ra.
Lê Diệu cười lùi lại, không trêu cô nữa, hỏi: “Ai gọi điện thế?”
Kiều Dĩ Miên không giấu anh: “Thời Diên ạ.”
Lê Diệu dường như không ngạc nhiên lắm, thong thả gõ gõ tay lên bệ tì tay trung tâm.
“Thật sự nên tống cổ cậu ta và thằng nhóc nhà họ Hàn vào quân khu cùng nhau cho có bạn.”
Kiều Dĩ Miên toát mồ hôi hột: “Thế thì phí suất quá...”
Hôm qua trên đường về cô mới biết “hình phạt” Lê Diệu dành cho Hàn Vũ.
Không ngờ lại ném gã vào quân doanh huấn luyện, đúng là độc đáo thật.
Nhưng với cái nết tứ thể bất cần ngũ cốc bất phân của Hàn Vũ, hình phạt này đúng là còn khó chịu hơn đánh gã một trận.
Phải nói là đại lãnh đạo làm thế đúng là giết người không dao.
Lê Diệu không trả lời mà nói tiếp về Thời Diên:
“Dạo gần đây cậu ta tiếp quản một phần công việc của Tập đoàn Anh Thời, bao gồm cả dự án bất động sản. Mảng này vốn dĩ vấn đề chồng chất, cậu ta lại biết cách cắt đuôi để tự cứu mình, xem ra cũng không não phẳng như lời đồn.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu, đánh giá như một người ngoài cuộc: “Anh ta đúng là thông minh, hồi đi học học rất giỏi, chỉ là về mặt đối nhân xử thế hơi đơn thuần quá, trông có vẻ dễ bị lừa.”
Một lời đánh giá công tâm, không ngờ lại đổi lấy ánh mắt đầy ẩn ý của đại lãnh đạo.
“Ồ, hóa ra trong mắt em cậu ta tốt thế cơ à...”
Kiều Dĩ Miên mím chặt môi, lập tức làm động tác kéo khóa miệng, chớp mắt vô tội nhìn anh, rõ ràng đang nói: “Lãnh đạo, ngài đang gài bẫy em đấy à?”
Lê Diệu nhướng mày, đáy mắt thoáng qua ý cười, lúc này mới thôi.
Đưa cô gái nhỏ đến hầm để xe của tòa soạn, nghe theo lời cô dặn, đỗ xe ở một góc xa xa.
Đại lãnh đạo buồn bã thở dài: “Có phải yêu đương vụng trộm đâu, tại sao không cho anh đưa đến cửa thang máy?”
Em thì muốn anh bê em lên lầu luôn ấy chứ...
Kiều Dĩ Miên bất lực: “Anh là đại lãnh đạo, ra ra vào vào tòa soạn nhỏ của bọn em dễ gây hoang mang lắm.”
Kiều Dĩ Miên sờ cằm, trầm ngâm: “Thuận theo tự nhiên đi ạ, dù sao cũng không cần cố ý xuất hiện trước mặt mọi người. Thôi không nói với anh nữa, em sắp muộn rồi, tối gặp nhé!”
Lê Diệu ung dung nhìn bóng lưng như chạy trốn của cô, khóe lông mày hơi nhếch lên, giọng cực nhẹ lặp lại bốn chữ này.
“Thuận theo tự nhiên à...”
Ừ, anh thích “thuận theo tự nhiên”.
Bài phỏng vấn độc quyền Tổng giám đốc Tập đoàn Phó Thị của Kiều Dĩ Miên đến rất kịp thời, gần như không cần sửa chữa gì đã được đăng luôn.
Không chỉ Tổng biên tập hết lời khen ngợi mà ngay cả Hình Yến vốn luôn soi mói cô cũng nhìn cô với ánh mắt khó tả.
Không biết là ngạc nhiên, hay ngưỡng mộ, hay là ghen tị.
Tóm lại là rất phức tạp.
Nên sau khi họp xong, đi ngang qua Kiều Dĩ Miên, cô ta cố ý hỏi một câu:
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì vị Phó tổng Phó Tư Hàn này hai năm nay nhận lời phỏng vấn đếm trên đầu ngón tay. Tòa soạn chúng ta hẹn người ta mấy lần đều bị từ chối khéo, cô làm thế nào mà hẹn được?”
Kiều Dĩ Miên không muốn nói nhiều với cô ta, chỉ dùng tám chữ qua loa tắc trách: “Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai.” (Lòng thành cảm động trời xanh, đá vàng cũng phải nứt)
Hình Yến hoàn toàn không tin, theo bản năng trợn mắt, cầm sổ tay rời khỏi phòng họp.
Kiều Dĩ Miên vừa đứng dậy thì nghe Tổng biên tập ôn tồn nói: “Tiểu Kiều à, cô đợi chút, có chuyện muốn nói với cô.”
Cô ngồi xuống lại.
Tổng biên tập đi thẳng vào vấn đề:
“Cơ quan chúng ta cung cấp chỗ ở miễn phí cho nhân viên độc thân hộ khẩu ngoại tỉnh, mỗi quý sắp xếp thống nhất một lần, bộ phận chúng ta đã báo tên cô lên rồi, vừa hay có phòng trống, trước khi tan làm cô đến phòng hậu cần lấy chìa khóa nhé.”
Kiều Dĩ Miên hơi ngạc nhiên, trước đây cô có nghe nói tòa soạn có phúc lợi này nhưng cô có chỗ ở tại Lâm Xuyên rồi, tưởng không được đăng ký.
Nhà cô ruột đúng là hơi xa, vốn là nhà phân của cơ quan dượng, chỉ là gần ga tàu cao tốc hơn.
Cô đi lại mỗi ngày tốn không ít thời gian.
Nếu không phải túng thiếu thì cô thực sự muốn thuê nhà gần tòa soạn.
Không ngờ cơ quan lại còn nghĩ đến mình, Kiều Dĩ Miên vội vàng cảm ơn.
Tan làm, cô theo địa chỉ phòng hậu cần cung cấp, đi bộ đến một khu chung cư cách đó một cây số.
Nhìn thấy khu dân cư yên tĩnh giữa chốn phồn hoa, Kiều Dĩ Miên hơi ngỡ ngàng.
Không ngờ cơ quan cao cấp, ký túc xá cũng cao cấp thế này cơ à?
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 129: Tôi có bạn trai rồi
10.0/10 từ 41 lượt.
