Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 128: Đè cả đời cũng được


Hàn Như Hải mềm nhũn chân, lảo đảo một cái nhưng vẫn cố chống đỡ đứng thẳng người không để ngã xuống.


 


Lời đe dọa cảnh cáo này quá trực tiếp nhưng lại khiến ông ta không có bất kỳ khả năng phản bác nào.


 


Hàn Vũ bên cạnh bị đánh sưng vù cả mặt, gào khóc thảm thiết, nghe thấy cuộc đối thoại của họ lại ngơ ngác, hét to:


 


“Con không đi lính đâu! Con không đi! Chán chết!”


 


Nhưng ở đây ai thèm nghe gã nói?


 


Hàn Như Hải ném cho một ánh mắt, lập tức có người lôi Hàn Vũ đi.


 


Ông ta hít sâu một hơi, đành cúi đầu khuất phục.


 


“Vâng thưa Chấp chính quan, tôi sẽ đưa nó đi để nó được giáo dục đàng hoàng.”


 


Lê Diệu cong môi, kiên nhẫn an ủi: “Yên tâm, đây cũng là giúp quý tử nhà ông đi đúng đường, dù sao Quân khu Bắc Vực cũng không phải ai muốn vào là vào được đâu.”


 


Sự thật đúng là như vậy.


 


Hàn Như Hải không dám phản bác, chỉ đành cúi đầu vâng dạ, nặng nề đưa con trai rời đi.


 


Màn kịch kết thúc trong tiếng kêu khóc thảm thiết của Hàn Vũ, mọi người lần lượt xuống du thuyền, chia tay nhau tại đây.


 


Kiều Dĩ Miên lưu luyến chia tay mọi người rồi cùng Lê Diệu lên xe ra sân bay.


 


Trên đường đi, cô nhìn vẻ mặt bình thản của đại lãnh đạo, ngạc nhiên với cách làm của anh hôm nay, bèn nhỏ giọng hỏi:


 


“Em cứ tưởng anh sẽ nổi giận cơ.”


 


Lúc đó cô ở trên boong tàu, cách khá xa nên không nghe rõ hai bên nói gì.


 


Chỉ thấy bố Hàn Vũ sắc mặt khó coi nhưng vẫn phải cúi đầu xin lỗi Lê Diệu.


 


Cô tưởng đại lãnh đạo chỉ nhắc nhở đối phương vài câu rồi thả hai bố con họ đi.


 


Nhưng dù vậy, nhìn cái mặt sưng vù như đầu heo của Hàn Vũ lại thấy Hàn Như Hải toát mồ hôi hột cũng hả giận phết.


 


“Anh đã nói rồi, sau này sẽ không nổi giận trước mặt em.” Lê Diệu đưa tay véo d** tai cô gái nhỏ: “Sợ làm em sợ.”


 


“Em đâu phải làm bằng giấy.” Kiều Dĩ Miên lí nhí phản bác.


 


“Ồ? Thế ai lúc đi khảo sát thị trấn Tây Sở cứ nơm nớp lo sợ thế?”


 


“Chẳng phải là... lúc đó chưa thân với anh sao.” Kiều Dĩ Miên liếc nhìn tài xế phía trước, hạ giọng thì thầm: “Đại lãnh đạo mà nổi giận đùng đùng, nhỡ vạ lây cá trong ao thì làm thế nào?”


 


“Ồ, thế giờ không sợ anh nữa à? Cô Cá Nhỏ Kiều?”



 


Lê Diệu vẫn thích đặt biệt danh cho cô.


 


“Không sợ.” Cô gái nhỏ đắc ý: “Dù sao em cũng có chọc giận anh đâu, anh nổi giận cũng không phải vì em.”


 


Lê Diệu cười khẽ: “Cho dù em chọc giận anh, anh cũng sẽ không nổi giận với em.”


 


“Thật không?”


 


“Thật.”


 


Thấy ánh mắt cô gái nhỏ lấp lánh, vẻ mặt tinh quái, Lê Diệu bỗng hối hận vì đồng ý quá sớm.


 


Thế này có phải sẽ dung túng cô làm loạn không nhỉ?


 


Thế là anh vội vàng bổ sung điều kiện: “Trừ chuyện gọi trai bao ra.”


 


“... Ai muốn gọi trai bao chứ! Đừng nói linh tinh!”


 


Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng, liếc nhanh tài xế phía trước, thấy đối phương vẫn tập trung lái xe, không hề bị ảnh hưởng bởi họ.


 


Thấy Chấp chính quan đại nhân lại định lôi chuyện cũ ra nói, cô gái nhỏ vội bịt miệng anh lại: “Không được nói nữa!”


 


Phía trên lòng bàn tay, đôi mắt hẹp dài lạnh lùng của anh tràn đầy ý cười, dường như đoán được mọi bí mật nhỏ trong lòng cô khiến cô càng thêm xấu hổ tức giận, sa sầm mặt mày lườm anh.


 


“Đổi chủ đề đi, không được nói chuyện này nữa.” Nói xong mới từ từ buông tay ra.


 


Lê Diệu quả nhiên “nghe lời”, không tiếp tục chủ đề này nữa.


 


Thấy cô cố ý quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vành tai đỏ ửng, anh lại nổi hứng trêu chọc.


 


“Ngồi thế này có mệt không?” Anh vỗ vỗ đùi mình: “Cho em mượn nằm một lúc đấy?”


 


Mặt Kiều Dĩ Miên hơi nóng, liếc nhanh tài xế phía trước rồi trừng mắt cảnh cáo anh.


 


Lê Diệu cười khẽ, ghé sát tai cô thì thầm: “Cũng đâu phải chưa nằm bao giờ.”


 


“Ai nằm bao giờ! Anh đừng nói bậy!”


 


Lê Diệu cong môi, không nói thêm gì nữa nhưng ánh mắt Kiều Dĩ Miên lại có chút nghi hoặc.


 


Trong đầu chợt lóe lên tia sáng, cô như nhớ ra điều gì, vẻ mặt càng thêm lúng túng, ngập ngừng hỏi:


 


“Có phải lần đi thị trấn Tây Sở...”


 


Nửa câu sau cô ngại không dám nói ra.


 


Lê Diệu thở dài thườn thượt: “Ừ, mèo con buồn ngủ, nằm nghiêng ngả trên đùi anh, chiếm hết tiện nghi của anh, tê cả chân anh mà tỉnh dậy lại chẳng biết gì.



 


Đã thế còn giận dỗi anh, hiểu lầm anh, đúng là vô lương tâm.”


 


Lão hồ ly lại nhân cơ hội lôi chuyện cũ ra nói!


 


Kiều Dĩ Miên lườm anh: “Thế anh không biết đẩy em ra à?”


 


“Tại sao phải đẩy ra? Là anh cam tâm tình nguyện để em đè mà.”


 


Lê Diệu hôn nhẹ lên d** tai vừa đỏ vừa nóng của cô, giọng điệu chậm rãi quyến rũ.


 


“Đè cả đời cũng được.”


 


Về đến Lâm Xuyên thì trời đã rất khuya.


 


Lê Diệu đưa Kiều Dĩ Miên về Thịnh Thành Gia Viên, trước khi xuống xe lại kéo cô vào lòng, đòi nốt 50% còn lại.


 


Mãi đến khi hôn cô gái nhỏ đến rối loạn nhịp thở, anh mới từ từ buông ra, ánh mắt trầm như màn đêm.


 


“Làm sao bây giờ, không muốn cho em về nhà.”


 


Đi chơi mấy ngày, công lực bám người của đại lãnh đạo tăng lên rõ rệt.


 


Kiều Dĩ Miên đành đỏ mặt dỗ dành: “Thế mai tan làm anh đi đón em nhé?”


 


Lê Diệu không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn cô.


 


Kiều Dĩ Miên đành thêm điều kiện dỗ dành: “Tối mai cùng ăn cơm nhé?”


 


Đối phương vẫn không nói gì, bàn tay to nhẹ nhàng v**t v* sau lưng cô, giống như cô từng trêu chọc anh trước đó.


 


Kiều Dĩ Miên cười né tránh: “Đừng cù em.”


 


Lê Diệu thu tay lại nhưng vẫn siết chặt vòng eo thon thả của cô, ôm chặt vào lòng.


 


Vùi mặt vào hõm vai cô, hít sâu một hơi, mùi hương thanh khiết quen thuộc quẩn quanh chóp mũi.


 


Môi chạm nhẹ vào làn da mềm mại, Chấp chính quan bỗng há miệng, cắn nhẹ lên chiếc cổ trắng ngần của cô.


 


Kiều Dĩ Miên khẽ kêu lên: “... Sao lại cắn em!”


 


Lê Diệu cười trầm thấp, đưa tay xoa nhẹ chỗ vừa bị anh cắn: “Đóng dấu, sau này em thuộc sở hữu riêng của Lê Diệu rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên lườm anh một cái, sau đó lại không nhịn được bật cười.


 


Đẩy cửa vào nhà, mùi cơm canh quen thuộc xộc vào mũi.


 


Trước khi về đã báo cho cô ruột rồi nên đoán chắc tối nay sẽ có bữa tiệc thịnh soạn.



Kiều Dĩ Miên thay dép lê, đi thẳng vào bếp, cô ruột quả nhiên đang nấu ăn.


 


Cô gái nhỏ ôm lấy cô ruột làm nũng: “Con đi mấy ngày rồi, cô có nhớ con không?”


 


Hứa Vãn Phương cười gật đầu: “Đương nhiên là nhớ rồi! Nhớ con mèo ham ăn nhà mình sao mãi chưa về, cô có một thân trù nghệ mà chẳng có chỗ thi triển đây này.”


 


Kiều Dĩ Miên cười hì hì: “Mèo ham ăn há miệng rồi đây, mời đầu bếp xinh đẹp đút cho ăn!”


 


Nói xong há to miệng, kéo dài giọng “a ~~”.


 


Hứa Vãn Phương cười nhét một miếng thịt bò cay vào miệng cô: “Nếm thử xem cay không?”


 


“Vâng, độ cay vừa phải ạ!” Kiều Dĩ Miên vừa nhai thịt bò vừa nói không rõ tiếng: “Ngon lắm ngon lắm.”


 


Hứa Vãn Phương nhìn cô, trong lòng bỗng thấy chua xót như bị ngâm trong nước chanh.


 


Dường như đã lâu lắm rồi không thấy cô vô tư lự thế này.


 


Nhớ lại cách đây không lâu cô còn suốt ngày ủ rũ mất hồn, đi chơi mấy ngày về, cứ như tìm lại được cô gái nhỏ ngày xưa.


 


Trong lòng vừa xót xa, vừa an ủi lại tò mò.


 


“Con bảo lần này đi công tác, có thuận lợi không?”


 


“Vâng, phỏng vấn nhân vật, thuận lợi lắm ạ.” Kiều Dĩ Miên vừa ăn vừa trả lời: “Bài viết hai hôm nay viết đứt quãng cũng sắp xong rồi, tối nay là chốt được.”


 


Hứa Vãn Phương gật đầu, ướm hỏi: “Đi cùng ai thế?”


 


“Lê...” Lời đến bên miệng Kiều Dĩ Miên kịp thời phanh lại, giả vờ như bị sặc cay, che miệng ho khan hai tiếng.


 


Đến khi nghĩ ra câu trả lời mới bỏ tay xuống, tiếp tục nói:


 


“Xa lắm ạ, cơ quan không thanh toán cho nhiều người, có mình con đi thôi.”


 


“Ồ.” Hứa Vãn Phương quan sát sắc mặt cô, không nhìn ra gì, đành thôi.


 


Xem ra chỉ là thay đổi không khí nên tâm trạng tốt lên thôi.


 


Tóm lại, có thể bước ra khỏi đau thương là tốt rồi.


 


Kiều Dĩ Miên lại bốc một miếng thịt bò cay bỏ vào miệng, khóe mắt lén liếc nhìn Hứa Vãn Phương.


 


Thấy cô ruột không nghi ngờ gì mới thở phào nhẹ nhõm.


 


Thực ra cô không sợ cô ruột biết mình yêu đương mà là vì thân phận Lê Diệu đặc biệt, cô không muốn công khai sớm thế cũng sợ cô ruột để ý tuổi tác và địa vị của đối phương.


 


Lúc cô chia tay Thời Diên, cô ruột hy vọng sau này cô tìm người môn đăng hộ đối, ít nhiều cũng có chút ác cảm với mấy người “có tiền có quyền” này rồi.


 



Cho nên... cứ đợi thêm một thời gian nữa hãy nói với bà.


 


Cơm canh vừa dọn lên bàn thì Thẩm Lăng Xuyên tan làm về.


 


Nhìn vết bầm tím trên mặt cậu, Kiều Dĩ Miên cau mày ngay lập tức: “Mặt cậu làm sao thế kia?”


 


Hứa Vãn Phương vừa bưng bát canh sườn bí đao lên, hừ nhẹ: “Nó bảo chỗ đường Kim Phong không có đèn đường, tối quá nên không cẩn thận bị ngã.”


 


Kiều Dĩ Miên nhíu mày: “Cậu lái xe cơ mà, ngã kiểu gì?”


 


Hứa Vãn Phương sững người cũng nhìn con trai: “Đúng rồi! Con không lái xe tử tế, xuống xe làm gì? Có phải lại nói dối mẹ không? Không phải đi đánh nhau với người ta đấy chứ?”


 


“Đánh nhau cái gì mà đánh nhau?”


 


Thẩm Lăng Xuyên ngồi phịch xuống ghế ăn, buồn bực giải thích:


 


“Con xuống xe đi vệ sinh được chưa? Con nói này, sao hai người cứ như thẩm vấn tội phạm thế! Con lớn tướng rồi mà cứ như hồi bé bị hai người tra khảo, không được tự do chút nào à?”


 


“Tự do ngã sấp mặt à?” Kiều Dĩ Miên bĩu môi: “Cậu làm được rồi đấy lại còn ngã điệu nghệ phết.”


 


Thẩm Lăng Xuyên chột dạ, chép miệng, không dám cãi lại.


 


Dượng tối nay không về nhà, ba người quây quần bên bàn ăn.


 


Kiều Dĩ Miên vừa múc một bát canh sườn bí đao từ từ uống thì nghe Thẩm Lăng Xuyên bỗng hỏi: “Chị, chị đoán xem anh Lê làm gì?”


 


Kiều Dĩ Miên suýt sặc canh, ho sù sụ.


 


Thẩm Lăng Xuyên bĩu môi, rút tờ khăn giấy đưa cho cô: “Lớn tướng rồi mà uống canh cũng không xong.”


 


Kiều Dĩ Miên lườm cậu, lau nước canh trên bàn, nén giận hỏi lại: “Ý cậu là sao? Cậu biết anh ấy làm gì à?”


 


“Anh ấy làm việc ở Chấp chính sảnh!” Mắt Thẩm Lăng Xuyên sáng rực: “Chắc cũng là quan chức nhỏ đấy!”


 


Quan chức nhỏ?


 


Kiều Dĩ Miên sờ mũi.


 


Cả cái Bắc Giang này chắc không có quan nào to hơn anh ấy đâu.


 


“À đúng rồi, quên không nói với chị, anh Lê tìm cho em công việc mới, lái xe ở Chấp chính sảnh, oách không?”


 


Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên giây lát rồi gật đầu đầy ẩn ý: “Ừ, oách lắm.”


 


“Sao chị chẳng mừng cho em tí nào thế?” Thẩm Lăng Xuyên tò mò.


 


“Chị mừng chứ!” Kiều Dĩ Miên thẳng thắn: “Mừng cho cái vận may chó ngáp phải ruồi của cậu.”


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 128: Đè cả đời cũng được
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...