Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi?


Mùi hương quen thuộc của người đàn ông xen lẫn chút hơi men bao trùm lấy cô khi anh ta ôm trọn cô vào lòng.


Kiều Dĩ Miên theo bản năng vùng vẫy nhưng đối phương lại càng ôm chặt hơn.


Sự chênh lệch sức mạnh nam nữ thể hiện rõ rệt ngay lúc này.


Kiều Dĩ Miên hết kiên nhẫn: “Buông tôi ra!”


Cô đưa tay cấu vào cánh tay anh ta nhưng đối phương cứ như mất hết cảm giác mà vẫn dửng dưng.


“Anh không cho em đi!”


Thời Diên đau khổ van xin: “Miên Miên, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, lần này anh xin em, đừng rời xa anh, anh thực sự biết sai rồi. Sao em lại nhẫn tâm như vậy, nhất định phải chia tay với anh chứ?


Một năm qua em tăng ca thì anh đợi dưới tòa soạn; em đi công tác anh sợ em ăn không ngon ngủ không yên nên gọi đồ ăn ngoài và nâng hạng phòng cho em; em khó khăn lắm mới có thời gian hẹn hò thì anh vui vẻ bao trọn cả nhà hàng để ăn cùng em; dù em vì công việc mà lỡ hẹn thì anh vẫn chuẩn bị mọi thứ để đợi em vào mỗi dịp lễ tết...


Chẳng lẽ tất cả những gì anh làm đều không thể bù đắp cho một lần hồ đồ ngu ngốc của anh sao? Miên Miên, anh thực sự thích em, rất thích rất thích! Em tha thứ cho anh một lần này thôi được không?”


Nói đến cuối giọng Thời Diên đã nghẹn ngào khiến đáy lòng cô càng thêm phiền muộn và dâng lên một cảm xúc khó tả.


Những gì anh ta nói sao cô lại không biết chứ?


Chỉ là có một câu cô nói không sai, đó là cô thực sự mệt mỏi rồi.


Buổi tiệc đính hôn hôm đó chẳng qua chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.



Cô đã sớm muốn kết thúc mối tình chênh lệch quá nhiều về mọi mặt này rồi.


Thấy mọi người xung quanh liên tục ném ánh mắt tò mò về phía này khiến vành tai Kiều Dĩ Miên nóng ran: “Anh làm thế này tôi không nói chuyện được, anh buông tay ra trước đã.”


“Vậy em phải hứa sẽ không bỏ đi!”


Thời Diên không nhận được câu trả lời của cô nên đành luyến tiếc buông tay ra.


Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài rồi quay người nhìn vào đôi mắt đáng thương của anh ta.


“Tôi thừa nhận anh đối xử với tôi rất tốt và cũng rất cảm ơn những gì anh đã làm cho tôi trong thời gian qua. Nhưng vấn đề giữa chúng ta không chỉ là buổi tiệc đính hôn hôm đó.”


Lời đã nói đến nước này thì cô cũng chẳng định giấu giếm gì nữa, dứt khoát nói toạc ra hết.


“Gia cảnh chúng ta khác biệt quá lớn dẫn đến quan điểm về tiền bạc, danh lợi, sự nghiệp và lý tưởng đều rất khác nhau; anh không coi trọng nghề nghiệp của tôi, không thích tôi đi sớm về khuya, bố mẹ anh không chấp nhận một người bình thường như tôi và cảm thấy tôi chẳng giúp ích được gì cho sự nghiệp của anh...


Cho dù chúng ta miễn cưỡng duy trì mối quan hệ này thì sớm muộn gì những mâu thuẫn ngầm này cũng sẽ bùng nổ, đến lúc đó còn khó coi hơn.


Anh có thể không cần lo lắng những điều này vì anh là con trai cưng của họ, họ không làm gì được anh nhưng áp lực sẽ đè nặng lên vai tôi, tôi không muốn chấp nhận những áp lực không đáng có đó.


Tôi chỉ muốn tìm một người yêu có chung lý tưởng và có thể chấp nhận tất cả mọi thứ của nhau chứ không muốn hao tâm tổn trí vào những chuyện dư thừa.


Nhưng anh thì không được, nhà họ Thời không được, không phải do các người không tốt mà là do chúng ta không cùng chung một con đường.”


Kiều Dĩ Miên nói rất thẳng thắn khiến Thời Diên ban đầu còn ngơ ngác sau đó mặt mày dần tái nhợt.


Đợi cô nói hết anh ta mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê và vội vàng giải thích:



Bà từng nói chỉ cần em nghỉ việc và đến công ty nhà anh làm, chỉ cần giúp được cho anh thì bà sẽ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau.


Chỉ là anh thấy em rất thích công việc ở tòa soạn nên chưa từng nói với em. Miên Miên, hay là em đến Anh Thời làm việc đi?


Năng lực em giỏi như thế, chỉ cần làm ra chút thành tích cho công ty thì họ chắc chắn sẽ không ngăn cản chúng ta kết hôn nữa! Cần gì phải cứ khăng khăng làm cái nghề phóng viên khổ cực này! Kiếm được bao nhiêu tiền chứ!”


Kiều Dĩ Miên thực sự cạn lời:


“Đến công ty nhà anh làm thì sau này không những anh bị người ta kìm kẹp mà ngay cả tôi cũng bị bố mẹ anh kiểm soát sao? Thời Diên, anh đã hai mươi lăm tuổi rồi sao còn ấu trĩ như vậy?”


“Anh không ấu trĩ!”


Thời Diên bị chọc trúng chỗ đau nên vội vàng biện giải:


“Anh chỉ là không còn cách nào khác thôi! Miên Miên, em không thể ưu tiên anh một chút sao! Anh là một người sống sờ sờ ra đây mà không bằng công việc của em à?”


Kiều Dĩ Miên nhìn dáng vẻ nôn nóng của anh ta thì cảm xúc lại trở nên bình tĩnh lạ thường.


“Nói một cách khác, nếu tôi vào Anh Thời làm mà bố mẹ anh vẫn thấy chướng mắt chuyện tôi đi làm bên ngoài, đến lúc đó bắt tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc anh, dạy dỗ con cái thì anh thấy thế nào?”


Thời Diên khựng lại rồi ánh mắt đầy cố chấp:


“Như vậy không tốt sao? Chỉ cần sau này chúng ta được ở bên nhau chẳng phải là đủ rồi à? Kiếm tiền là việc của đàn ông, anh chắc chắn sẽ nỗ lực làm việc để nuôi em cả đời!”


Kiều Dĩ Miên khẽ thở hắt ra, sự kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn kiệt.


Làn sương mỏng manh thở ra rồi tan biến trong gió lạnh hóa thành hư vô.



Đối mặt với người đàn ông tam quan không hợp thế này thì Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không còn hứng thú nói chuyện nữa.


Thời Diên còn muốn nói thêm gì đó thì bỗng nghe phía sau có người gọi tên anh ta: “Thời Diên?”


Hai người cùng quay đầu lại, hóa ra là Dư Uyển.


Dư Uyển vừa tan làm thì nhìn thấy Thời Diên xuất hiện trước cổng đài truyền hình nên mắt sáng rực lên.


Ngay sau đó lại nhìn thấy Kiều Dĩ Miên nên không nhịn được khẽ hừ một tiếng.


Cô ta bước nhanh tới đánh giá Thời Diên từ đầu đến chân rồi cười nũng nịu:


“Lâu rồi không gặp, anh càng ngày càng đẹp trai đấy! Nghe nói anh vào làm ở Anh Thời rồi, sau này có phải gọi anh một tiếng 'Tổng giám đốc Thời' không nhỉ?”


Tâm trạng Thời Diên hiện giờ cực tệ nên chẳng có hứng thú gì với lời tâng bốc của cô ta mà chỉ gật đầu qua loa.


“Chào em.”


Đối với sự lạnh nhạt của anh ta thì Dư Uyển rõ ràng đã quá quen thuộc, tuy không vui lắm nhưng vẫn cứ đứng ỳ ra đó không chịu đi.


Cô ta nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên rồi cười tủm tỉm hỏi ngược lại: “Hai người không phải đang cãi nhau đấy chứ? Sao thế, Tổng giám đốc Thời làm sai chuyện gì bị phóng viên Kiều phát hiện à?”


Kiều Dĩ Miên lười để ý đến cô ta còn Thời Diên thì nhíu mày đuổi người: “Không liên quan đến em, đừng làm phiền chúng tôi được không?”


Nụ cười trên môi Dư Uyển cứng lại vài phần, thể diện có chút không giữ được nhưng chỉ trong thoáng chốc nụ cười lại càng tươi hơn.


“Ô kìa, lúc anh theo đuổi người ta thì rất sẵn lòng nghe bọn em hiến kế mà! Sao thế, giờ cưa đổ rồi thì chê em nói nhiều à?”



Dư Uyển này yêu người đàn ông này đến mức nào vậy, theo đuổi không được lại còn giúp người ta đi cưa cẩm người khác sao?


Danh hiệu Chiến thần tình yêu đích thực chắc chắn thuộc về cô ta rồi nhỉ?


Nhưng Thời Diên nghe thấy những lời này thì vẻ mặt lại có chút không tự nhiên.


Anh ta không muốn nán lại lâu nên kéo tay Kiều Dĩ Miên định đi về phía xe.


“Chúng ta lên xe nói chuyện.”


Ánh mắt Dư Uyển lướt qua bàn tay đang nắm chặt của hai người và cơn ghen tị đã lâu không gặp lại ùa về dữ dội.


Cô ta nheo mắt lại, thấy cơ hội hiếm có bèn bỗng nhiên cao giọng nói: “Kiều Dĩ Miên, cô không biết tại sao năm đó Thời Diên lại theo đuổi cô đâu nhỉ?”


Đồng tử Thời Diên co rút, anh ta lạnh lùng quát lớn: “Dư Uyển! Đừng có nói bậy bạ!”


Dư Uyển vội vàng bịt miệng như nhận ra mình lỡ lời rồi cười gượng gạo: “Nhìn em này, vừa gặp bạn học cũ là quên hết cả trời đất, thật ngại quá đi~”


Cô ta nhìn hai người với vẻ đầy suy tư và đáy mắt lóe lên một tia thích thú.


“Vậy em không làm phiền hai người nữa nhé, gặp lại sau~”


Cô ta giả vờ vô tình chôn một quả bom rồi lại thong dong quay người rời đi.


Quả nhiên Kiều Dĩ Miên đã bắt được thông tin khác thường từ câu nói đó.


Thấy ánh mắt Thời Diên lấp l**m và vẻ mặt căng thẳng rõ rệt vì câu nói kia nên trong lòng cô càng thêm nghi ngờ.


“Câu nói kia của Dư Uyển có ý gì? Năm đó anh... tại sao lại theo đuổi tôi?”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...