Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé


Tống Nam Tinh đứng bên cạnh phấn khích nói: “Thế nào, vui không? Anh Diên gọi điện cho em hỏi mấy giờ tan làm và bảo muốn cho chị một bất ngờ đấy!”


Kiều Dĩ Miên thu lại ánh nhìn lạnh nhạt rồi nhìn sang Tống Nam Tinh đang hớn hở.


Chuyện cô và Thời Diên chia tay cô chưa nói với ai nên cũng không trách cậu được.


Vốn dĩ cô nghĩ chuyện riêng tư này không cần thiết phải kể cho đồng nghiệp nghe, huống hồ đối phương còn là một cậu con trai chưa trải sự đời nên cô càng không có hứng thú chia sẻ.


Nhưng giờ xem ra cô vẫn nên tìm cơ hội nói rõ để tránh sau này cậu lại làm người mai mối gán ghép cô với Thời Diên.


“Ừ, em về trước đi.”


“Được ạ!” Tống Nam Tinh trước khi đi còn tỏ vẻ “đẩy thuyền thành công” và khoa trương vẫy tay với Thời Diên.


Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi rồi bước về phía Thời Diên.


Cô quá hiểu tính cách của anh ta, nếu không dứt khoát ngay trước mặt thì anh ta nhất định sẽ dây dưa không dứt.


Nếu vậy thì thời gian tới cô đừng hòng được yên thân.


“Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, anh còn đến đây làm gì?”


“Miên Miên...” Thời Diên lúng túng bước tới, đôi mắt vằn đỏ tia máu cùng vẻ mặt thất thần sa sút.


Khi anh ta đến gần Kiều Dĩ Miên ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng nên không khỏi nhíu mày.


“Anh uống rượu à?”


Uống rượu lái xe, muốn tìm chết hay sao?


“Uống từ tối qua!”



Thời Diên vội vàng giải thích: “Sau khi em cúp máy lòng anh khó chịu quá nên mới tìm bạn uống rượu...”


Nói xong anh ta còn ngửi tay áo rồi ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, đi vội quá nên không mang theo quần áo thay, lúc tỉnh dậy thì muộn rồi nên anh đến thẳng đây tìm em.”


Dường như nhớ ra điều gì anh ta vội vàng mở cửa sau xe lấy ra một bó hoa dạ lan hương tím lớn đưa đến trước mặt Kiều Dĩ Miên.


“Miên Miên, anh thực sự sai rồi... Em có thể không tha thứ cho anh nhưng hãy cho anh một cơ hội sửa sai được không?”


Những bông hoa dạ lan hương kiều diễm còn vương vài giọt sương phản chiếu sắc màu say lòng người của ráng chiều.


Bó hoa tượng trưng cho sự hối tiếc và xin lỗi này chỉ những người thực sự muốn tha thứ mới chấp nhận ý nghĩa của nó.


Kiều Dĩ Miên nhếch môi.


Không có thời gian thay quần áo nhưng lại có thời gian đi mua hoa.


Anh ta vẫn lãng mạn như mọi khi.


Chẳng hiểu sao trước mắt cô bỗng hiện lên khung cảnh lãng mạn duy mỹ của buổi tiệc đính hôn hôm đó: hoa hồng rải đầy đất, hoa tươi rực rỡ, nhìn đâu cũng thấy hạnh phúc...


Càng nghĩ càng thấy sự xuất hiện của bó hoa này thật châm biếm.


Nhưng chưa đợi cô từ chối thì Thời Diên đã bất ngờ quỳ một gối xuống.


“Anh làm cái gì vậy!”


Kiều Dĩ Miên nhíu mày theo bản năng nhìn quanh.


Đang là giờ cao điểm tan tầm nên người qua lại khá đông, trong tòa nhà đài truyền hình cũng có người lục tục đi ra.


Chiếc xe của anh ta vốn đã nổi bật, giờ lại còn làm ra hành động thu hút sự chú ý thế này nên đương nhiên thu hút không ít ánh nhìn của mọi người.


“Anh mau đứng lên đi!” Kiều Dĩ Miên không nhịn được thúc giục.



May mà đây là Lâm Xuyên nên không mấy ai biết cô nhưng bị những ánh mắt xa lạ này nhìn chằm chằm thì vẫn xấu hổ vô cùng.


Nếu là Thời Diên trước kia thì chắc chắn sẽ ưu tiên cảm nhận của cô và tuyệt đối không làm cô khó xử.


Nhưng lúc này anh ta dường như đã bất chấp tất cả, chẳng những không đứng lên mà còn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ, mở ra bằng một tay rồi đưa đến trước mặt Kiều Dĩ Miên với ánh mắt đầy cầu khẩn:


“Miên Miên, gả cho anh nhé!”


Đồng tử Kiều Dĩ Miên co rút liên hồi, bàn tay nắm chặt khẽ run lên vì tức giận khiến giọng nói cũng cao hơn vài phần:


“Anh vừa đính hôn với người phụ nữ khác xong giờ lại chạy đến cầu hôn tôi? Anh bị bệnh à!”


“Cái đó không tính!” Thời Diên cuống lên đỏ cả mắt: “Anh đã nói với bố mẹ rồi, lễ đính hôn đó hủy bỏ, người anh muốn cưới là em!”


Bàn tay cầm nhẫn cẩn thận chạm nhẹ vào tay Kiều Dĩ Miên rồi anh ta hạ giọng van nài:


“Miên Miên, em cứ coi lễ đính hôn hôm đó là giấc mộng hồ đồ của anh đi, giờ mộng đã tan và anh biết sai rồi, em cho anh một cơ hội nằm mơ lại được không? Sau này trong giấc mơ của anh chỉ có mỗi mình em thôi...”


Giọng anh ta nghẹn ngào, có thể thấy là sợ thật rồi.


Anh ta vất vả theo đuổi cô lâu như vậy mới có được trái tim người đẹp, nay chỉ vì một phút sai lầm mà sắp đánh mất cô gái tốt đẹp này.


Hai ngày nay anh ta sống một ngày bằng một năm, ruột gan hối hận đến xanh cả rồi.


Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, lồng ngực như bị nhét đầy bông ngấm nước nặng trĩu khiến hô hấp khó khăn.


Nói không khó chịu chắc chắn là nói dối.


Dù sao họ cũng quen biết ba năm và từ khi yêu nhau chưa từng cãi vã lần nào.


Anh ta cưng chiều cô, yêu cô, nghe lời cô răm rắp và cố gắng hết sức để làm một người bạn trai tốt.


Mỗi lần anh ta dùng đôi mắt trong veo sạch sẽ ấy nhìn cô thì luôn khiến cô mềm lòng hết lần này đến lần khác...



Thế nhưng lúc này đây khi nhìn vào đôi mắt chứa chan tình cảm ấy, mặt hồ trong lòng cô lại chẳng thể gợn sóng được nữa.


“Thời Diên, tôi mệt rồi, không muốn dây dưa với anh nữa. Lời xin lỗi của anh tôi có thể nhận nhưng không có nghĩa là tôi sẽ chấp nhận con người anh... Chia tay đi, đừng làm mọi chuyện trở nên khó coi quá, giữ cho nhau chút thể diện cuối cùng.”


Kiều Dĩ Miên lùi lại một bước rồi quay người định rời đi.


Trên mặt Thời Diên thoáng qua vẻ hoảng loạn, anh ta nhanh chóng đứng dậy và ôm chầm lấy cô...


Tại lối ra hầm để xe, một chiếc Hồng Kỳ màu đen chậm rãi lăn bánh ra ngoài.


Lê Diệu đang nghe điện thoại với gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, giọng nói cũng chẳng hề dao động.


Đang là giờ tan tầm nên đoạn đường từ lối ra đến đường chính khá tắc, xe gần như dậm chân tại chỗ.


Chu Hằng ngồi ghế trước vô tình quay đầu lại thì vừa hay nhìn thấy chiếc xe thể thao nổi bật đỗ bên đường, đôi nam thanh nữ tú đứng cạnh xe trông vô cùng đẹp đôi.


Người đàn ông kia thì không biết nhưng cô gái đó anh ta lại rất quen mặt.


Phóng viên Kiều?


Chu Hằng chợt nhớ lại cuộc điện thoại ấp a ấp úng của Kiều Dĩ Miên trên xe hôm qua, nghe có vẻ như giận dỗi với bạn trai.


Sợ cô gái nhỏ da mặt mỏng xấu hổ nên anh ta mới giả vờ xem video và đeo tai nghe.


Giờ xem ra bạn trai đã chủ động đuổi theo tận đây rồi!


Kể ra cũng có thành ý đấy chứ.


Ồ còn mang cả hoa tươi nữa kìa?


Á còn quỳ một gối xuống cầu hôn nữa?


Chu Hằng đang mải hóng chuyện thì bỗng cảm thấy nhiệt độ trong xe giảm đi đáng kể.



Anh ta thu hồi tầm mắt liếc nhìn bảng điều khiển trung tâm, tài xế đâu có giảm nhiệt độ điều hòa đâu, sao mà...


Đột nhiên anh ta sực nhớ ra điều gì đó rồi theo bản năng nhìn vào gương chiếu hậu.


Chỉ thấy vị Chấp chính quan vốn nghiêm nghị ít cười giờ phút này trên mặt ngoài sự lạnh lùng ra thì còn thêm vài phần khó chịu.


Đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe, đáy mắt cuộn trào sóng ngầm.


À, suýt thì quên mất, Chấp chính quan nhà mình hình như có chút ý tứ với cô phóng viên Kiều...


Chu Hằng không dám lên tiếng nhưng trong lòng bắt đầu thấp thỏm lo âu.


Ánh mắt anh ta lại rơi vào hai người kia thì thấy họ đang nói gì đó với nhau.


Đúng lúc này xe nhích được một chút, cô gái nhỏ cũng không nhận nhẫn của đối phương mà quay người định bỏ đi.


Chu Hằng thầm thở phào nhẹ nhõm, chẳng biết cái cảm giác căng thẳng này từ đâu mà ra.


Nhưng ngay giây tiếp theo anh ta liền thấy người đàn ông trẻ tuổi kia đuổi theo và ôm chặt cô gái nhỏ vào lòng...


Xe dần dần rời khỏi khu vực đó khiến hình ảnh đôi nam nữ ôm nhau cũng lùi lại phía sau từng chút một.


Chu Hằng theo bản năng ngoái đầu nhìn lại vì rất muốn biết kết cục cuối cùng.


Xem ra bạn trai của cô phóng viên Kiều này cũng “rất gì và này nọ” đấy chứ!


Vừa đẹp trai vừa có tiền lại trẻ trung lãng mạn còn biết mặt dày mày dạn bám riết không buông.


Cô gái nhỏ cuối cùng chắc chắn sẽ hồi tâm chuyển ý thôi nhỉ?


Anh ta đang suy tính xem Chấp chính quan còn cơ hội “chen chân” vào hay không thì bỗng nghe thấy giọng nam lạnh lẽo vang lên từ phía sau:


“Nhìn chưa đủ à? Có cần tôi mua vé VIP cho cậu không?”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...