Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Chương 3
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thông thường, người bình thường đều sẽ cảm thấy đầu óc của Trần Quân Triết có vấn đề.
Thế nhưng thật ra, cậu lại là sinh viên xuất sắc của viện Điện tử trường Đại học Giao thông bên cạnh, được tuyển thẳng vào trường với thành tích thuộc top hai mươi toàn tỉnh, rồi học tiến sĩ tại chỗ. Trong thời gian học, ngoài việc đánh trống khua chiêng với ban nhạc Tây Thế Lợi Tần, cậu còn có bốn bằng sáng chế quốc gia, đoạt giải O* của cuộc thi Mô hình Toán học, nhiều giải thưởng lập trình, và đăng n bài báo tại các hội nghị quốc tế hàng đầu... Được bạn học ưu ái gọi là "đại thần Quân Triết".
*Outstanding, xuất sắc.
Chính vị "đại thần Quân Triết" ấy, nhờ gương mặt có phần hao hao Takashi Kashiwabara*, đã khiến Hứa Định mê đến chết đi sống lại. Ngay cả cái kiểu tư duy không bình thường kia, Hứa Định cũng tự tô vẽ thành: sống theo ý mình, có cá tính riêng.
*Cựu diễn viên Takashi Kashiwabara (sinh năm 1977), nổi tiếng với vai nam chính trong Itazura na Kiss (Nụ hôn tinh nghịch).

Hại một người vốn kín đáo, chẳng thẳng thắn cũng chẳng phóng khoáng như Hứa Định - đến cả chuyện muốn ăn kem giữa mùa hè cũng có thể giấu trong lòng đến tận đầu thu mới nói ra - lại có thể lấy hết can đảm, đi tỏ tình với người ta.
Là lỗi của Hứa Định cả. Anh tưởng Trần Quân Triết cũng thích mình, không thì sao có thể chèo thuyền dọc sông Anh Đào từ Đại học Giao thông qua Đại học Sư phạm chỉ để nghe ké tiết học của anh? Đêm trước khi tỏ tình, dù là Dương Nam, hay lão Hắc, hay tay guitar nam và bass nữ của Tây Thế Lợi Tần, đều khuyên anh đừng, tuyệt đối đừng. Anh lại bảo, đời người phải can đảm một lần, nếu bây giờ không dám thì mai sau làm sao quản lý nhà xưởng, làm sếp Hứa được.
... Sau này anh mới hiểu, giờ cũng hiểu rồi - việc từ Giao Đại chèo thuyền qua Sư Đại nghe giảng, hay dẫn anh đi tìm bông hoa anh đào nở đầu tiên trong mùa xuân, tất cả chỉ vì Trần Quân Triết thật sự không bình thường mà thôi.
Những ký ức cũ như tờ giấy bị ẩm, từng trang từng trang nở bung trong đầu anh. Hứa Định nhìn chằm chằm vô lăng, mí mắt nặng trĩu sắp dính lại với nhau. Có lẽ anh đang mơ, hoặc đây là cuộn phim tua nhanh trước khi anh đột tử.
Trần Quân Triết ngồi ở ghế phụ - sao có thể chứ.
Đột nhiên, ba con chó hoang chạy vụt qua trước đầu xe, Hứa Định đạp phanh gấp.
Trần Quân Triết vẫn ngồi vững vàng ở ghế phụ, hai tay khoanh trước ngực: "Anh suýt chút nữa đã tiêu diệt nguyên một nhà ba miệng ăn đấy."
Hứa Định day day ấn đường, ép mình phải chấp nhận hiện thực, dù thật sự mệt đến muốn chết: "Ở Ai Cập chỗ nào cũng có mèo với chó hoang, cậu cẩn thận đừng để bị cắn."
"Anh bảo vệ tôi." Trần Quân Triết hạ cửa kính xuống, vẫy tay tạm biệt nhà ba miệng ăn kia, giọng kéo dài mềm mại, "Anh phải bảo vệ tôi đó, hướng dẫn viên."
"......" Tôi muốn chặt cậu ra thành tám khúc quăng ra ngoài cho chó ăn.
Chợ Khan el-Khalili nằm ở trung tâm khu phố cổ Cairo, được mệnh danh là khu chợ trời nổi tiếng nhất Ai Cập. Nhưng thực tế, đa số hàng hóa ở đây đều đến từ vùng đất xinh đẹp - Nghĩa Ô, Chiết Giang. Mười du khách nước ngoài thì hết tám chín người bị các món quà lưu niệm "đặc sản địa phương" này mê hoặc, mãi đến khi tới Luxor hay Aswan thấy y chang những món ấy mới biết mình bị hớ.
*Chợ Khan el-Khalili.

Nếu là khách bình thường, Hứa Định sẽ đưa họ đến quán cà phê El-Fishawy, uống một tách giống hệt loại mà nhà văn từng đoạt giải Nobel đã thưởng thức.
Nhưng Trần Quân Triết - là kẻ thù.
"Quý khách cứ thong thả dạo nhé, mua càng nhiều càng tốt."
"Ừ."
Trần Quân Triết đút hai tay vào túi áo khoác, đi sau anh vài bước, mắt lướt qua những món hàng lấp lánh, tầm mắt thỉnh thoảng đặt lên người anh. Hứa Định cảm thấy hơi rờn rợn: "Ngài cần gì à?"
"Tôi đang nghĩ..."
"?"
"Sao hướng dẫn viên lại không có cờ?"
"Ờ... cờ?"
"Là loại của đoàn du lịch đó." Nói rồi Trần Quân Triết giơ ngón tay cái chỉ ra sau lưng, chỗ một đoàn du lịch người Trung Quốc rầm rộ đi ngang qua, trưởng đoàn giơ cao lá cờ màu xanh.
"Ờm... quý khách à, chúng ta không phải... đoàn du lịch."
Trần Quân Triết chớp mắt một cái: "Vậy lỡ tôi đi lạc thì sao?"
"Cậu chỉ có một mình mà cũng lạc được à!"
"Đúng rồi đó... tôi ngốc lắm, anh hướng dẫn viên ơi."
"............?" Cậu vừa nói là người ôm cả đống huy chương vàng các kỳ thi... ngốc ấy hả?
Hứa Định nghiến răng, cố nhịn không vạch trần: "Được, sau này tôi sẽ phản ánh với sếp."
"Vậy hôm nay anh hướng dẫn viên đội tạm cái này đi."
"?"
Không biết Trần Quân Triết lôi từ đâu ra một cái mũ đầu mèo Bastet, đội thẳng lên đầu Hứa Định, "Như vậy thì có cách cả trăm mét cũng nhận ra anh ngay."
*Chắc mũ kiểu như hình á cả nhà, mình tìm được mỗi cái này =))

"......... Cậu mua lúc nào đấy?"
"Đem từ trong nước qua."
"Cậu"
Cái túi đeo hông căng phồng kia của cậu, hóa ra chỉ để nhét một cái mũ đầu mèo thôi sao.
Hứa Định thật sự không biết nên mắng từ đâu. Ngẩng đầu lên, thấy đôi tai mèo Bastet vểnh cao. Trần Quân Triết, tôi thề sẽ hỏa táng cậu rồi nhét tro vào hộp. Thôi, coi như che nắng vậy.
Nhân lúc Trần Quân Triết mải chọn đồ, Hứa Định vội vàng gọi điện cho đồng nghiệp bị tiêu chảy: "Alo A Bân, em đỡ hơn chưa? Đi được rồi thì qua đây thay ca đi."
Hồ Bân nói: "Cái tour đó chẳng phải anh nhận rồi à? Em đã tiếp khách mới rồi."
"Em lấy tour của anh, anh lấy tour của em, đổi nhau đi."
"Hả? Sao thế?"
"Ồ, được thôi. Anh đang ở đâu?"
"Anh ở chợ Khan el-Khalili."
"Em ở Alexandria rồi."
Đệch, đó là tour ngày đầu đi Alexandria mà.
"A Đạo*." Giọng Trần Quân Triết vang ngay sau lưng.
*Đạo trong - đạo du (hướng dẫn viên).
Hứa Định vội che điện thoại, hạ thấp giọng: "Khi nào em quay lại Cairo thì mình gặp nhau một chút."
Rồi quay sang Trần Quân Triết: "Mua xong chưa, mua gì thế?"
Anh cảm thấy giọng điệu của mình y hệt cô giáo mầm non.
Trần Quân Triết vỗ vào bức tượng đá Anubis cao ngang người đứng cạnh: "Cái này."
*Thần cai quản cõi âm - Anubis.

Hứa Định "ờ" một tiếng, đi tới đá thử một cái, đau chết đi được, "Cái này đặc ruột."
"Đúng vậy."
"Nó cao một mét tám." Tính cả tai chắc một mét tám lăm.
"Đúng vậy."
"......" Hứa Định im lặng hồi lâu, "Cậu tốn bao nhiêu?"
"Một tờ."
"Đô la?"
"Yes."
Hứa Định mặt không cảm xúc: "Trả hàng lại được không."
Người bán hàng rụt rè bước tới, lặp đi lặp lại bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: "Tự làm, tự làm, tự làm!"
Trần Quân Triết nói: "Ông ta bảo là tự tay chạm khắc và tô màu."
Trần Quân Triết, cậu điên rồi à. Hứa Định nhức hết cả đầu: "Tượng đá cao mét tám lăm này cậu tính mang về nước kiểu gì?"
"Cho nên gửi ở chỗ anh."
"Mỗi ngày anh chỉ cần chụp cho tôi một tấm hình là được."
"Nếu tôi từ chối thì sao?"
"Thì coi như tặng anh luôn."
"?"
Hứa Định cảm thấy mình sắp phát điên: "Tôi không cần!" Anh làm gì có chỗ mà nhét nổi một cục đá cao mét tám lăm.........
Anh túm lấy cái đuôi dài ngoằng của mũ mèo trên đầu mình, gào lên: "Tôi không cần một bức tượng Anubis cao mét tám lăm!"
"Vậy thì chụp hình gửi tôi mỗi ngày."
"...... A a a a."
Logic gì thế, logic cái con khỉ mốc, đây còn là người bình thường à, hoàn toàn éo bình thường.
Hứa Định tức giận đẩy cậu ra, bước được hai bước thì chân bỗng mềm nhũn, trước mắt tối sầm, ngất xỉu tại chỗ.
Có lẽ đây chính là cái gọi là tức đến phát ngất.
04.
Hứa Định lặng lẽ nhìn Trần Quân Triết.
Trần Quân Triết đứng dưới gốc anh đào trước cổng giảng đường số 2. Những cành cây trơ trụi đan chéo vào nhau, cắt bầu trời thành từng mảnh vụn như kính vỡ. Nếu không nhìn kỹ, sẽ chẳng nhận ra ở chỗ giao nhau của hai nhánh khô, có một nụ hoa hồng phấn vừa hé nở.
"Chúng ta tìm được rồi, bông đầu tiên năm nay." Trần Quân Triết quay lại, nói với Hứa Định.
Lúc ấy, cả mùa xuân ngập tràn hoa anh đào đang nở rộ sau lưng cậu.
Từng chùm từng chùm, sắc hồng mà người ta dùng làm nền cho tình đầu, khẽ hôn lên má cậu theo làn gió.
Hứa Định đỏ mặt, dụi mắt, cây anh đào nhỏ vẫn chưa nở, lặng lẽ đứng sau lưng Trần Quân Triết.
Hứa Định nói: "Tìm được rồi, rồi sao nữa?"
Trần Quân Triết hỏi lại: "Tại sao phải có 'rồi sao nữa'?"
Hứa Định nghĩ một lúc, thấy cũng có lý: "Nhưng chúng ta tìm suốt hai tiếng chỉ để... tìm thấy nó thôi à?"
Trần Quân Triết tiến lại gần, hơi cúi người xuống, tầm mắt ngang với anh. Đôi mắt cậu rất đẹp, đồng tử đen như viên mực ngâm trong nước, trong đến mức phản chiếu được hình bóng của Hứa Định: "Đàn anh Tiểu Hứa."
"Ừm?"
"Anh sẽ nhớ bông hoa này chứ?"
Đôi mắt ấy, thật sự rất đẹp. Hứa Định nghẹn một lúc rồi khẽ nói: "........ Sẽ."
"Ít nhất... cả đời."
Trần Quân Triết đứng thẳng người, mỉm cười: "Vậy là đủ rồi, đúng không?"
Hứa Định thoáng ngẩn người, lúc thì ngẩng đầu nhìn Trần Quân Triết, lúc lại cúi xuống nhìn mũi giày mình.
May mà nhờ bao lần theo đuổi buổi diễn của ban Tây Thế Lợi Tần, bao lần vung tiền mời Trần Quân Triết đi uống rượu, giờ hai người chắc cũng coi như bạn bè rồi chăng.
Nhưng Hứa Định lại quá tham lam, anh không chỉ muốn làm bạn.
Anh muốn đôi môi Trần Quân Triết nhẹ nhàng chạm vào môi mình, mềm mại như đóa anh đào đầu xuân.
Xu hướng tính dục là bí mật anh giấu suốt hơn hai mươi năm, thời đại học cũng chẳng nói với ai. Thế mà trước mặt Trần Quân Triết, lớp giấy đó mỏng như sắp rách.
Trần Quân Triết quay người định đi, Hứa Định vội đuổi theo: "Cậu đi đâu vậy?"
"Về trường."
"À."
Thật sự có người bỏ ra hai tiếng đồng hồ chỉ để tìm bông hoa anh đào đầu tiên của mùa xuân, nhìn một cái rồi đi, chẳng buồn chụp ảnh ư. Hứa Định nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng thán phục.
——Trần Quân Triết đúng là một người kỳ diệu.
Cực kỳ lý trí, lại vô cùng tùy hứng.
Giống như một môn huyền học, dù biết rõ không thể tin, nhưng vẫn bị thu hút.
Hứa Định đỏ mặt, bỗng nhớ ra điều gì, đuổi theo gọi: "Trần Quân Triết, tôi mơ một giấc mơ. Mơ thấy tôi làm hướng dẫn viên ở Ai Cập, rồi một ngày cậu đến đăng ký tour của tôi."
"Vậy à?"
"Ừ."
Trần Quân Triết dừng bước, quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm: "Nhưng mà, hình như đó không phải là mơ."
"?"
Hứa Định chớp mắt, phát hiện Trần Quân Triết biến thành một bức tượng Anubis cao mét tám lăm.
[Nhật ký du lịch Ai Cập - Phần một]
Ngày 11 tháng 2. Thời tiết: mưa nhẹ.
4. Đùa hơi quá trớn, làm Hứa Định ngất đi. Được rồi, lần sau nhẹ tay hơn vậy.
5. Râu xồm hôn vào rất kỳ, đề nghị Hứa Định gỡ nó ra.
---
Tác giả: Dự định tích bản thảo đến 30.000 chữ rồi mới đăng một lượt.........
Thông thường, người bình thường đều sẽ cảm thấy đầu óc của Trần Quân Triết có vấn đề.
Thế nhưng thật ra, cậu lại là sinh viên xuất sắc của viện Điện tử trường Đại học Giao thông bên cạnh, được tuyển thẳng vào trường với thành tích thuộc top hai mươi toàn tỉnh, rồi học tiến sĩ tại chỗ. Trong thời gian học, ngoài việc đánh trống khua chiêng với ban nhạc Tây Thế Lợi Tần, cậu còn có bốn bằng sáng chế quốc gia, đoạt giải O* của cuộc thi Mô hình Toán học, nhiều giải thưởng lập trình, và đăng n bài báo tại các hội nghị quốc tế hàng đầu... Được bạn học ưu ái gọi là "đại thần Quân Triết".
*Outstanding, xuất sắc.
Chính vị "đại thần Quân Triết" ấy, nhờ gương mặt có phần hao hao Takashi Kashiwabara*, đã khiến Hứa Định mê đến chết đi sống lại. Ngay cả cái kiểu tư duy không bình thường kia, Hứa Định cũng tự tô vẽ thành: sống theo ý mình, có cá tính riêng.
*Cựu diễn viên Takashi Kashiwabara (sinh năm 1977), nổi tiếng với vai nam chính trong Itazura na Kiss (Nụ hôn tinh nghịch).
Hại một người vốn kín đáo, chẳng thẳng thắn cũng chẳng phóng khoáng như Hứa Định - đến cả chuyện muốn ăn kem giữa mùa hè cũng có thể giấu trong lòng đến tận đầu thu mới nói ra - lại có thể lấy hết can đảm, đi tỏ tình với người ta.
Là lỗi của Hứa Định cả. Anh tưởng Trần Quân Triết cũng thích mình, không thì sao có thể chèo thuyền dọc sông Anh Đào từ Đại học Giao thông qua Đại học Sư phạm chỉ để nghe ké tiết học của anh? Đêm trước khi tỏ tình, dù là Dương Nam, hay lão Hắc, hay tay guitar nam và bass nữ của Tây Thế Lợi Tần, đều khuyên anh đừng, tuyệt đối đừng. Anh lại bảo, đời người phải can đảm một lần, nếu bây giờ không dám thì mai sau làm sao quản lý nhà xưởng, làm sếp Hứa được.
... Sau này anh mới hiểu, giờ cũng hiểu rồi - việc từ Giao Đại chèo thuyền qua Sư Đại nghe giảng, hay dẫn anh đi tìm bông hoa anh đào nở đầu tiên trong mùa xuân, tất cả chỉ vì Trần Quân Triết thật sự không bình thường mà thôi.
Những ký ức cũ như tờ giấy bị ẩm, từng trang từng trang nở bung trong đầu anh. Hứa Định nhìn chằm chằm vô lăng, mí mắt nặng trĩu sắp dính lại với nhau. Có lẽ anh đang mơ, hoặc đây là cuộn phim tua nhanh trước khi anh đột tử.
Trần Quân Triết ngồi ở ghế phụ - sao có thể chứ.
Đột nhiên, ba con chó hoang chạy vụt qua trước đầu xe, Hứa Định đạp phanh gấp.
Trần Quân Triết vẫn ngồi vững vàng ở ghế phụ, hai tay khoanh trước ngực: "Anh suýt chút nữa đã tiêu diệt nguyên một nhà ba miệng ăn đấy."
Hứa Định day day ấn đường, ép mình phải chấp nhận hiện thực, dù thật sự mệt đến muốn chết: "Ở Ai Cập chỗ nào cũng có mèo với chó hoang, cậu cẩn thận đừng để bị cắn."
"Anh bảo vệ tôi." Trần Quân Triết hạ cửa kính xuống, vẫy tay tạm biệt nhà ba miệng ăn kia, giọng kéo dài mềm mại, "Anh phải bảo vệ tôi đó, hướng dẫn viên."
"......" Tôi muốn chặt cậu ra thành tám khúc quăng ra ngoài cho chó ăn.
Chợ Khan el-Khalili nằm ở trung tâm khu phố cổ Cairo, được mệnh danh là khu chợ trời nổi tiếng nhất Ai Cập. Nhưng thực tế, đa số hàng hóa ở đây đều đến từ vùng đất xinh đẹp - Nghĩa Ô, Chiết Giang. Mười du khách nước ngoài thì hết tám chín người bị các món quà lưu niệm "đặc sản địa phương" này mê hoặc, mãi đến khi tới Luxor hay Aswan thấy y chang những món ấy mới biết mình bị hớ.
*Chợ Khan el-Khalili.
Nếu là khách bình thường, Hứa Định sẽ đưa họ đến quán cà phê El-Fishawy, uống một tách giống hệt loại mà nhà văn từng đoạt giải Nobel đã thưởng thức.
Nhưng Trần Quân Triết - là kẻ thù.
"Quý khách cứ thong thả dạo nhé, mua càng nhiều càng tốt."
"Ừ."
Trần Quân Triết đút hai tay vào túi áo khoác, đi sau anh vài bước, mắt lướt qua những món hàng lấp lánh, tầm mắt thỉnh thoảng đặt lên người anh. Hứa Định cảm thấy hơi rờn rợn: "Ngài cần gì à?"
"Tôi đang nghĩ..."
"?"
"Sao hướng dẫn viên lại không có cờ?"
"Ờ... cờ?"
"Là loại của đoàn du lịch đó." Nói rồi Trần Quân Triết giơ ngón tay cái chỉ ra sau lưng, chỗ một đoàn du lịch người Trung Quốc rầm rộ đi ngang qua, trưởng đoàn giơ cao lá cờ màu xanh.
"Ờm... quý khách à, chúng ta không phải... đoàn du lịch."
Trần Quân Triết chớp mắt một cái: "Vậy lỡ tôi đi lạc thì sao?"
"Cậu chỉ có một mình mà cũng lạc được à!"
"Đúng rồi đó... tôi ngốc lắm, anh hướng dẫn viên ơi."
"............?" Cậu vừa nói là người ôm cả đống huy chương vàng các kỳ thi... ngốc ấy hả?
Hứa Định nghiến răng, cố nhịn không vạch trần: "Được, sau này tôi sẽ phản ánh với sếp."
"Vậy hôm nay anh hướng dẫn viên đội tạm cái này đi."
"?"
Không biết Trần Quân Triết lôi từ đâu ra một cái mũ đầu mèo Bastet, đội thẳng lên đầu Hứa Định, "Như vậy thì có cách cả trăm mét cũng nhận ra anh ngay."
*Chắc mũ kiểu như hình á cả nhà, mình tìm được mỗi cái này =))
"......... Cậu mua lúc nào đấy?"
"Đem từ trong nước qua."
"Cậu"
Cái túi đeo hông căng phồng kia của cậu, hóa ra chỉ để nhét một cái mũ đầu mèo thôi sao.
Hứa Định thật sự không biết nên mắng từ đâu. Ngẩng đầu lên, thấy đôi tai mèo Bastet vểnh cao. Trần Quân Triết, tôi thề sẽ hỏa táng cậu rồi nhét tro vào hộp. Thôi, coi như che nắng vậy.
Nhân lúc Trần Quân Triết mải chọn đồ, Hứa Định vội vàng gọi điện cho đồng nghiệp bị tiêu chảy: "Alo A Bân, em đỡ hơn chưa? Đi được rồi thì qua đây thay ca đi."
Hồ Bân nói: "Cái tour đó chẳng phải anh nhận rồi à? Em đã tiếp khách mới rồi."
"Em lấy tour của anh, anh lấy tour của em, đổi nhau đi."
"Hả? Sao thế?"
"Ồ, được thôi. Anh đang ở đâu?"
"Anh ở chợ Khan el-Khalili."
"Em ở Alexandria rồi."
Đệch, đó là tour ngày đầu đi Alexandria mà.
"A Đạo*." Giọng Trần Quân Triết vang ngay sau lưng.
*Đạo trong - đạo du (hướng dẫn viên).
Hứa Định vội che điện thoại, hạ thấp giọng: "Khi nào em quay lại Cairo thì mình gặp nhau một chút."
Rồi quay sang Trần Quân Triết: "Mua xong chưa, mua gì thế?"
Anh cảm thấy giọng điệu của mình y hệt cô giáo mầm non.
Trần Quân Triết vỗ vào bức tượng đá Anubis cao ngang người đứng cạnh: "Cái này."
*Thần cai quản cõi âm - Anubis.
Hứa Định "ờ" một tiếng, đi tới đá thử một cái, đau chết đi được, "Cái này đặc ruột."
"Đúng vậy."
"Nó cao một mét tám." Tính cả tai chắc một mét tám lăm.
"Đúng vậy."
"......" Hứa Định im lặng hồi lâu, "Cậu tốn bao nhiêu?"
"Một tờ."
"Đô la?"
"Yes."
Hứa Định mặt không cảm xúc: "Trả hàng lại được không."
Người bán hàng rụt rè bước tới, lặp đi lặp lại bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: "Tự làm, tự làm, tự làm!"
Trần Quân Triết nói: "Ông ta bảo là tự tay chạm khắc và tô màu."
Trần Quân Triết, cậu điên rồi à. Hứa Định nhức hết cả đầu: "Tượng đá cao mét tám lăm này cậu tính mang về nước kiểu gì?"
"Cho nên gửi ở chỗ anh."
"Mỗi ngày anh chỉ cần chụp cho tôi một tấm hình là được."
"Nếu tôi từ chối thì sao?"
"Thì coi như tặng anh luôn."
"?"
Hứa Định cảm thấy mình sắp phát điên: "Tôi không cần!" Anh làm gì có chỗ mà nhét nổi một cục đá cao mét tám lăm.........
Anh túm lấy cái đuôi dài ngoằng của mũ mèo trên đầu mình, gào lên: "Tôi không cần một bức tượng Anubis cao mét tám lăm!"
"Vậy thì chụp hình gửi tôi mỗi ngày."
"...... A a a a."
Logic gì thế, logic cái con khỉ mốc, đây còn là người bình thường à, hoàn toàn éo bình thường.
Hứa Định tức giận đẩy cậu ra, bước được hai bước thì chân bỗng mềm nhũn, trước mắt tối sầm, ngất xỉu tại chỗ.
Có lẽ đây chính là cái gọi là tức đến phát ngất.
04.
Hứa Định lặng lẽ nhìn Trần Quân Triết.
Trần Quân Triết đứng dưới gốc anh đào trước cổng giảng đường số 2. Những cành cây trơ trụi đan chéo vào nhau, cắt bầu trời thành từng mảnh vụn như kính vỡ. Nếu không nhìn kỹ, sẽ chẳng nhận ra ở chỗ giao nhau của hai nhánh khô, có một nụ hoa hồng phấn vừa hé nở.
"Chúng ta tìm được rồi, bông đầu tiên năm nay." Trần Quân Triết quay lại, nói với Hứa Định.
Lúc ấy, cả mùa xuân ngập tràn hoa anh đào đang nở rộ sau lưng cậu.
Từng chùm từng chùm, sắc hồng mà người ta dùng làm nền cho tình đầu, khẽ hôn lên má cậu theo làn gió.
Hứa Định đỏ mặt, dụi mắt, cây anh đào nhỏ vẫn chưa nở, lặng lẽ đứng sau lưng Trần Quân Triết.
Hứa Định nói: "Tìm được rồi, rồi sao nữa?"
Trần Quân Triết hỏi lại: "Tại sao phải có 'rồi sao nữa'?"
Hứa Định nghĩ một lúc, thấy cũng có lý: "Nhưng chúng ta tìm suốt hai tiếng chỉ để... tìm thấy nó thôi à?"
Trần Quân Triết tiến lại gần, hơi cúi người xuống, tầm mắt ngang với anh. Đôi mắt cậu rất đẹp, đồng tử đen như viên mực ngâm trong nước, trong đến mức phản chiếu được hình bóng của Hứa Định: "Đàn anh Tiểu Hứa."
"Ừm?"
"Anh sẽ nhớ bông hoa này chứ?"
Đôi mắt ấy, thật sự rất đẹp. Hứa Định nghẹn một lúc rồi khẽ nói: "........ Sẽ."
"Ít nhất... cả đời."
Trần Quân Triết đứng thẳng người, mỉm cười: "Vậy là đủ rồi, đúng không?"
Hứa Định thoáng ngẩn người, lúc thì ngẩng đầu nhìn Trần Quân Triết, lúc lại cúi xuống nhìn mũi giày mình.
May mà nhờ bao lần theo đuổi buổi diễn của ban Tây Thế Lợi Tần, bao lần vung tiền mời Trần Quân Triết đi uống rượu, giờ hai người chắc cũng coi như bạn bè rồi chăng.
Nhưng Hứa Định lại quá tham lam, anh không chỉ muốn làm bạn.
Anh muốn đôi môi Trần Quân Triết nhẹ nhàng chạm vào môi mình, mềm mại như đóa anh đào đầu xuân.
Xu hướng tính dục là bí mật anh giấu suốt hơn hai mươi năm, thời đại học cũng chẳng nói với ai. Thế mà trước mặt Trần Quân Triết, lớp giấy đó mỏng như sắp rách.
Trần Quân Triết quay người định đi, Hứa Định vội đuổi theo: "Cậu đi đâu vậy?"
"Về trường."
"À."
Thật sự có người bỏ ra hai tiếng đồng hồ chỉ để tìm bông hoa anh đào đầu tiên của mùa xuân, nhìn một cái rồi đi, chẳng buồn chụp ảnh ư. Hứa Định nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng thán phục.
——Trần Quân Triết đúng là một người kỳ diệu.
Cực kỳ lý trí, lại vô cùng tùy hứng.
Giống như một môn huyền học, dù biết rõ không thể tin, nhưng vẫn bị thu hút.
Hứa Định đỏ mặt, bỗng nhớ ra điều gì, đuổi theo gọi: "Trần Quân Triết, tôi mơ một giấc mơ. Mơ thấy tôi làm hướng dẫn viên ở Ai Cập, rồi một ngày cậu đến đăng ký tour của tôi."
"Vậy à?"
"Ừ."
Trần Quân Triết dừng bước, quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm: "Nhưng mà, hình như đó không phải là mơ."
"?"
Hứa Định chớp mắt, phát hiện Trần Quân Triết biến thành một bức tượng Anubis cao mét tám lăm.
[Nhật ký du lịch Ai Cập - Phần một]
Ngày 11 tháng 2. Thời tiết: mưa nhẹ.
4. Đùa hơi quá trớn, làm Hứa Định ngất đi. Được rồi, lần sau nhẹ tay hơn vậy.
5. Râu xồm hôn vào rất kỳ, đề nghị Hứa Định gỡ nó ra.
---
Tác giả: Dự định tích bản thảo đến 30.000 chữ rồi mới đăng một lượt.........
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Story
Chương 3
10.0/10 từ 20 lượt.
