Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Chương 2
Hứa Định quay đầu xe, rẽ vào khu chợ nhỏ. Đàn ông Ả Rập có niềm say mê đặc biệt với râu ria, anh tỉ mỉ chọn lấy một bộ râu quai nón rồi dán lên mặt, soi gương trái phải. Hàng sản xuất ở Nghĩa Ô đúng là chất lượng, nhìn y như thật. Đeo thêm cặp kính râm, chắc có đứng trước mặt mẹ ruột, bà cũng chẳng nhận ra anh.
Ha ha.
Anh lái xe trở lại khách sạn Hilton. Mưa vẫn rơi, lộp bộp gõ lên kính xe. Nhịp tim anh đập theo tiếng cần gạt, cảm giác như sắp đột tử vì làm việc quá sức.
Sảnh Hilton người đến người đi, du khách và nhân viên ra vào tấp nập. Quả nhiên, Trần Quân Triết đang đứng đó, trông hoàn toàn lạc lõng. Trước mặt là khung cửa sổ lớn sát đất, mặt trời đầu ngày nhô lên qua màn mưa mỏng, ánh vàng nhạt ấm áp phủ lên dòng sông Nile đang lặng lẽ trôi.
Trần Quân Triết, tôi muốn nói với cậu rằng, cảnh mưa ở Cairo thật hiếm có.
Anh bước lại gần, phát hiện người kia đang gõ điện thoại lạch cạch.
Đồ nhạt nhẽo.
Hứa Định cởi áo khoác, mặc ngược ra ngoài, chỉnh lại bộ râu quai nón bông xù cùng cặp kính râm to đùng, cuối cùng hít một hơi thật sâu: "Xin chào quý khách! Cảm ơn quý khách đã lựa chọn... Du! Lịch! Nhiệt! Sa!"
Giọng anh hừng hực khí thế, đến mức mấy người Ả Rập đi ngang đều giật mình ngoái lại.
Trần Quân Triết quay đầu, ánh mắt trượt từ kính râm xuống bộ râu, dừng hai giây rồi mới lên tiếng: "Vậy còn tài xế vừa nãy đâu?"
Hứa Định thầm thở phào, bật cười khà khà - quả nhiên Trần Quân Triết không nhận ra anh: "Anh ấy còn phải đón khách khác, quay lại sân bay rồi."
"Thế anh là ai?"
"Tôi là người phụ trách giúp ngài làm thủ tục nhận phòng."
"À, à." Trần Quân Triết đáp, lại tiếp tục gõ điện thoại.
Hứa Định vẫn cười khà khà: "Khách sạn chắc chưa cho check-in đâu ha? Giờ mới tám giờ sáng, thường phải đến mười hai giờ mới nhận phòng được. ——Nhưng có tôi ở đây thì ngài yên tâm, bên công ty du lịch chúng tôi có hợp tác với khách sạn này, bảo đảm ngài có thể nhận phòng ngay bây giờ."
"Ừ."
"Vậy ngài chờ ở đây một lát, tôi đi nói chuyện với lễ tân ngay!"
Hứa Định quay người đi, đưa tay sờ mặt mình, nụ cười dần cứng lại. Cái tật dùng tiếng cười để che giấu lo lắng - chắc cả đời anh cũng chẳng sửa nổi.
Trần Quân Triết lặng lẽ nhìn theo bóng anh rời đi, mở điện thoại, tiếp tục gõ.
[Nhật ký du lịch Ai Cập - Phần một]
Ngày 11 tháng 2. Thời tiết: mưa nhẹ.
1. Hạ cánh ở Cairo, không khí ổn định. Sa mạc ngoài cửa sổ máy bay ánh lên sắc vàng sẫm trong mưa, nơi đó là nơi anh ấy sống.
2. Hướng dẫn viên chính là anh ấy, thuận lợi hơn dự kiến.
3. Anh ấy dán một bộ râu giả để ngụy trang. Lông râu rất mềm. Không biết...
Trần Quân Triết một tay xách hành lý, tay kia tiếp tục gõ từng chữ: Không biết hôn lên sẽ có cảm giác thế nào.
Hứa Định chống một tay lên quầy lễ tân, đẩy kính râm lên: "Camila, là tôi đây. Me, Alan."
Camila là cô gái Ả Rập có làn da ngăm, mái tóc xoăn đen bóng, đôi mắt to đẹp rực rỡ và lông mày rậm, rất ưa nhìn. Cô từng ném cành ô liu về phía Hứa Định - sau đó họ trở thành bạn thân, kiểu bạn cùng ăn chia chút hoa hồng của khách sạn.
"Oh, hey! Alan!" Camila trố mắt, "Anh bị sao vậy?!"
Tuy câu "what's wrong with you" chưa chắc nên dịch là "anh bị sao vậy", nhưng ánh mắt cô thì rõ ràng đang nói: Má, anh bị sao đấy?
Hứa Định khẽ thở dài: "Gặp kẻ thù rồi, phải tránh một chút."
"What....?"
"Ờ thì...... sugar baby tôi bao nuôi hồi trước ấy mà..."
"Vậy anh đi nói với cậu ta là anh phá sản rồi, đến nhà cũng không còn!"
Camila cúi xuống kiểm tra phòng, thỉnh thoảng liếc anh một cái, lo lắng nói: "Alan, nhìn anh thảm quá, như một thằng nhóc trong ngày đầu tiên của tháng Ramadan* vậy."
*Ramadan là tháng thứ 9 trong lịch Hồi giáo, được xem là tháng lễ ăn chay linh thiêng nhất của người Hồi giáo. Trong suốt tháng này, người Hồi giáo không được ăn uống, hút thuốc hay làm việc thân mật từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn mỗi ngày. Mục đích là để rèn luyện ý chí và thanh lọc tâm hồn.
"......."
"Alan?"
"..........................."
"Hey!"
Ban nãy Hứa Định còn dựa vào quầy, lảo đảo sắp ngủ gục. Bị Camila gọi giật mình, anh ngáp dài một cái, "Ok chưa?"
Camila đưa thẻ phòng cho anh: "Anh mau đi nghỉ đi."
Mi mắt nặng trĩu, rũ xuống từng đợt. Hứa Định cố lắc đầu, gắng mở mắt: "Chưa xử lý xong vụ này, sếp tôi không cho tôi vào nhà đâu."
"Alan... họ hàng nhà anh đúng là giống hệt chủ xưởng dệt Silesia."
"Tiếc là tôi không có năng lực phát động phong trào công nhân."
*Cuộc nổi dậy của thợ dệt Silesia (1844) là cuộc khởi nghĩa tự phát của những người thợ dệt nghèo ở Silesia (nay thuộc Ba Lan) chống lại sự bóc lột của giới chủ xưởng. Nguyên nhân do mức lương quá thấp và điều kiện sống khốn cùng. Cuộc nổi dậy bị quân đội Phổ đàn áp đẫm máu, nhưng trở thành biểu tượng quan trọng cho sự trỗi dậy của phong trào công nhân.
Hứa Định tính nhẩm, mình đã gần hai mươi bốn tiếng chưa chợp mắt. Nghe nói khi thiếu ngủ, con người có thể làm ra bất cứ chuyện gì - giết người, phóng hỏa, không việc ác nào không dám. Hứa Định nghĩ, nếu vậy thì Trần Quân Triết khó mà sống nổi qua hôm nay trong tay anh. Vì thế, sau khi đưa thẻ phòng cho đối phương, anh định chuồn ngay lập tức.
Anh cầm thẻ phòng quay lại tìm Trần Quân Triết, người kia vẫn đang cắm cúi gõ điện thoại, chẳng biết gõ cái gì. Sảnh khách sạn này trang trí rất sang trọng, trong mười vị khách mà Hứa Định từng dẫn, có chín người vừa bước vào đã chụp lia lịa check-in, chỉ có Trần Quân Triết là ngoại lệ.
Hứa Định xoa xoa ấn đường, lại cất giọng cười khà khà: "Tôi về rồi đây!"
Anh lắc lắc thẻ phòng trong tay: "Thế nào, tôi giỏi không?"
Trần Quân Triết vẫn cúi đầu gõ điện thoại, không biết đang gửi tin cho ai, chẳng buồn ngẩng lên: "Giỏi, giỏi lắm."
Rõ là qua loa. Nụ cười của Hứa Định cứng lại. Chậc, sao anh cứ phải nói thêm mấy câu thừa thãi đó nhỉ, chắc tại mệt quá rồi.
Anh cười không nổi nữa: "Vậy tạm thời thế nhé. Đợi đến mười hai giờ trưa theo giờ Cairo, tầm năm giờ chiều trong nước, tôi sẽ dẫn ngài ra chợ đêm Cairo dạo một vòng."
"Còn bây giờ thì sao?" Trần Quân Triết hỏi.
"Bây giờ... quý khách vừa trải qua chuyến bay dài, chắc cũng mệt rồi, tốt nhất nên lên phòng nghỉ ngơi, điều chỉnh múi giờ đi ạ."
"Ờ." Trần Quân Triết rốt cuộc cũng cất điện thoại đi, ngẩng đầu nói: "Không cần."
"?"
"Bắt đầu lịch trình luôn đi."
"? Quý khách không mệt à?"
"Không mệt."
"Ngài thật sự không mệt à?"
"Không mệt."
"Ngài thật sự không mệt hả?" Nhưng tôi thì mệt chết mẹ rồi đó.
Trần Quân Triết đột nhiên giơ tay, mặt không cảm xúc làm dấu chữ V: "I am Astro Bot."
"?"
"Ca khúc chủ đề của trò chơi xuất sắc nhất TGA 2024 - Astro Bot."
".................... Cậu không cần giải thích với tôi."
"Ừm. Ý là tôi là robot, không cần nghỉ ngơi."
Hứa Định cảm thấy mình sắp ngất đến nơi.
Trời đất thánh thần ơi, hôm nay quá là hoang đường. Cairo thì mưa, gặp lại Trần Quân Triết, mà anh đã thức trắng suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ - vẫn còn sống.
Tim Hứa Định bỗng hẫng một nhịp: chẳng lẽ tất cả những chuyện này, chỉ là ảo giác cuối cùng trước khi mình đột tử?
Trần Quân Triết chẳng biết từ đâu móc ra một cuốn sổ nhỏ bìa cứng màu xanh lam: "Điểm đến đầu tiên, chợ Khan el-Khalili."
"Ờ... cái này là..."
"Lịch trình."
Thật ra công ty du lịch đúng là có gửi lịch trình dạng PDF, "Nhưng mà đây là nguyên một cuốn sách."
"Đúng vậy."
".............."
Người bình thường chắc chỉ in ra vài tờ A4 rồi đóng ghim thôi chứ?
Trần Quân Triết nói xong, giao hành lý cho khách sạn, chỉ đeo một chiếc túi nhỏ bên hông, gọn gàng chuẩn bị lên đường: "Đi thôi."
"........." Hứa Định nghiến răng sau bộ râu giả, cái tên trai thẳng chết tiệt này. Công ty Du lịch Nhiệt Sa chuyên thiết kế tour riêng theo yêu cầu, nghĩa là khách muốn gì, hướng dẫn viên phải chiều nấy.
"Hửm?" Trần Quân Triết quay đầu lại nhìn anh.
Hứa Định buộc phải nặn ra nụ cười tươi rói đặc trưng của dân ngành dịch vụ, bước nhanh lên trước: "Đi nào, tôi dẫn ngài đi dạo chợ Khan el-Khalili."
Trần Quân Triết khẽ gật đầu: "Được."
Rồi cậu mở cuốn sổ nhỏ ra, ở trang đầu tiên có hai dòng chữ: Thư tỏ tình của Trần Quân Triết gửi Hứa Định. Ghi lại từng ngày sau khi gặp lại. Điểm đến đầu tiên là chợ Khan el-Khalili, dán ảnh ở đây, mũi tên mũi tên, trái tim trái tim.
---
Tác giả: Trần Quân Triết là một cậu trai ngoài lạnh trong nóng level sử thi, như thể đang sống trên một tần số riêng vậy, mà cậu ấy cũng có lý do của riêng mình.
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Story
Chương 2
10.0/10 từ 20 lượt.
