Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 65: Ngoại truyện 11

Chương 65 – Bức ảnh chung đầu tiên dưới màn tuyết đầu mùa.

Trò đùa lãng mạn: 65


Cồn giống như một loại ma dược có khả năng khiến kim đồng hồ quay nhanh hơn hẳn bình thường. 


Tại quán bar EPIC, đêm hội hè cuồng nhiệt của mọi người cứ thế trôi qua trong chớp mắt. Chẳng mấy chốc, thời gian đã chạm đến ngưỡng mười hai giờ đêm, cái mốc mà với các quán bar khác mới chỉ là lúc bắt đầu nhịp sống dễ chịu nhất.


Sau khi nhận lời Tạ Lịch Thăng quay lại giới công nghệ để gánh vác chi nhánh Tân Dương, Trần Huống dạo gần đây luôn trong tình trạng chân chạy giữa Tân Dương và Tần Nam để lo liệu đủ thứ việc. 


Anh ấy đã rời xa Vân Thăng, chọn lối sống “buông thả” suốt hai ba năm trời, dù vẫn luôn cập nhật tình hình ngành nhưng việc không trực tiếp thực chiến đã để lại không ít lỗ hổng kiến thức cần bù đắp.


Ngoài tư cách là cộng sự và bạn chí cốt, Tạ Lịch Thăng với vai trò sếp tổng cũng đưa ra những tiêu chuẩn cực kỳ khắt khe đối với anh ấy. Tuy nhiên, dù yêu cầu có khó nhai đến đâu, Trần Huống chắc chắn vẫn sẽ hoàn thành xuất sắc. 


Bởi lẽ, anh ấy chính là kiểu thiên tài hiếm hoi mà ngay cả một người kiêu ngạo, thích giẫm lên đầu thiên hạ như Tạ Lịch Thăng cũng phải ngả mũ thừa nhận.


Vì hàng tá lý do công việc, danh phận bartender tại EPIC của anh bị đẩy xuống hàng ưu tiên cuối cùng. Đợi đến khi công việc bàn giao hòm hòm và Tạ Nhu Nhân tìm được nhân sự mới bổ sung cho đội ngũ pha chế, thì cho đến tận hôm nay, Trần Huống mới lại có dịp bước vào quầy, thắt tạp dề và trực tiếp làm rượu.


Khương Tạo và Kiều Linh đúng kiểu vừa gặp đã như tri kỷ, hai người cứ thế tám chuyện suốt cả tối. Đang uống rượu hăng say thì hội bên kia lại rủ đánh bài, thế là Kiều Linh kéo Khương Tạo từ khu ghế sofa ra thẳng quầy bar để tâm sự riêng cho yên tĩnh, sẵn tiện vừa nhâm nhi vừa ngắm nhìn dáng vẻ cực ngầu của Trần Huống khi đang bận rộn bên trong.


Khương Tạo vốn là người hướng nội điển hình, lại khá bị động trong việc ngoại giao, nên khi thấy Kiều Linh bên cạnh đang chống cằm, dùng ánh mắt si mê đến phát sáng để nhìn chằm chằm Trần Huống, cô không khỏi bất ngờ——


Thật không ngờ một Kiều Linh vốn hay thẹn thùng trước mặt người lạ, khi đối diện với Trần Huống lại thẳng thắn và bạo dạn đến thế. Cô còn tưởng Kiều Linh và mình là cùng một hệ cơ chứ…


Trần Huống đang tỉ mẩn trang trí bước cuối cùng cho ly rượu, cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng liền ngước mắt lên, va ngay vào gương mặt đang cười ngây ngốc của Kiều Linh.


Anh khéo léo dời tầm mắt đi, sau đó cầm chiếc thìa khuấy cán dài gõ nhẹ vào chiếc ly sạch trước mặt, tạo ra những tiếng vang thanh thúy:


“Đinh đinh——”


Kiều Linh giật mình bừng tỉnh như vừa thoát khỏi cơn mơ. Nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Trần Huống, cô mới nhận ra mình mải ngắm trai đến mức bỏ rơi cả người bạn bên cạnh!


Ánh mắt Trần Huống thay đổi, biết cô đã hiểu ý mình nên anh chỉ đành lộ vẻ bất lực rồi cúi đầu tiếp tục công việc.


“Hây da, xin lỗi chị Thất Thất nhé.” Kiều Linh ngượng ngùng cười hì hì, hỏi cô xem ly rượu đặc chế trong tay vị có ổn không.


“Chị rất thích, ly này vị trái cây đậm đà nhưng lại có cảm giác rất lạ, anh có bỏ thêm gia vị đặc biệt nào không?” Khương Tạo vừa hỏi vừa khuấy nhẹ ly cocktail màu cam xanh trong tay.


“Tất nhiên rồi, để tạo nên chất riêng cho quán, nguyên liệu bên trong đều do chị Nhu Nhân tự tay lùng sục ở các thị trường nước ngoài rồi xách tay về đấy!” Dù quán bar không còn thuộc quyền sở hữu của mình nữa, nhưng Kiều Linh luôn lộ rõ vẻ tự hào về EPIC, cô bổ sung thêm: “Tên của ly này là do em đặt đấy, hi hi.”


Khương Tạo rất ủng hộ: “Tên là gì vậy?”


“Thánh Đường Giữa Mùa Hạ.” Kiều Linh vuốt tóc, có chút ngại ngùng: “Tự nhiên linh cảm chợt lóe lên thôi. Lúc đầu em còn sợ tên này đơn giản quá, trông không có vẻ deep lắm, nhưng chị Nhu Nhân lại bảo thế này là vừa đẹp, cực kỳ hợp với cảm giác nhìn thì thanh mát nhưng dư vị lại nồng nàn của nó.”


Cô quay đầu nhìn Tạ Nhu Nhân đang ngồi đánh bài uống rượu với hội Tạ Lịch Thăng ở khu sofa, mỉm cười: “Chị ấy thực sự là một người rất tốt. Rõ ràng chúng ta chỉ kém chị ấy vài tuổi, vậy mà chị ấy luôn chiều chuộng bọn mình như em gái nhỏ vậy.”


Kiều Linh giơ cả hai tay hai chân tán thành: “Em cảm thấy trên người chị Nhu Nhân có một vầng hào quang rất ấm áp, đồng thời lại vô cùng quyến rũ. Em cực kỳ mê kiểu s*x* của những người có gương mặt thanh tú như thế, không ai bắt chước nổi đâu.”


“Anh họ em cùng mở quán bar này với chị ấy, cũng được chị ấy giúp đỡ rất nhiều.”


Khương Tạo hỏi nhỏ: “Nghe nói chị ấy và anh họ em…?”


Nghĩ đến ông anh họ ngốc bạch ngọt nhà mình, Kiều Linh lén liếc nhìn Kiều Cạnh đang ngồi cạnh Tạ Nhu Nhân với dáng vẻ như một con chó mặt xệ trung thành, cô liền đảo mắt: “…”



Thôi, cô ấy chẳng muốn nhắc đến nữa.


Cô ấy nghi ngờ hỏi: “Mà chị mới gặp bọn em lần đầu, sao chuyện gì chị cũng biết hết vậy?”


Khương Tạo trả lời như lẽ đương nhiên: “Tạ Lịch Thăng kể cho chị đấy. Mỗi lần anh ấy từ Tân Dương về là lại lôi chuyện của mọi người ra để kể cho chị nghe.”


Kiều Linh phì cười, miếng khoai tây chiên trên tay suýt thì rơi xuống đất: “Cái gì? Tạ Lịch Thăng mà cũng có lúc hóng drama đến thế á? Ở Tân Dương anh ấy đâu có biểu hiện như vậy!”


Nói đến Tạ Lịch Thăng, Khương Tạo lại càng thấy hứng thú, muốn tìm hiểu trạng thái của ai kia khi chơi với bạn bè như thế nào, liền nháy mắt xích lại gần: “Lúc Tạ Lịch Thăng ở đây, anh ấy trông như thế nào?”


Dù sao anh cũng vốn luôn độc lai độc vãng, chọn bạn rất khắt khe, Khương Tạo chỉ mới thấy dáng vẻ của anh khi ở cùng Ngụy Nguyên hay Triệu Dương Thành.


“Ừm…” Kiều Linh sờ cằm, biểu cảm rất sinh động: “Em cũng chẳng sợ đắc tội vợ chồng chị đâu… Lần đầu em gặp anh ấy, anh ấy giả vờ làm người lạ hỏi em có thể bán Tiểu Phong cho anh ấy mang về nhà làm thịt Đường Tăng ăn không, lúc đó ấn tượng của em về anh ấy cực kỳ tệ.”


“Dẫu cho anh ấy chỉ trêu một chút rồi đính chính ngay, nhưng em vẫn thấy anh ấy hoàn toàn là một kẻ hâm hấp.”


Bên trong quầy pha chế, Trần Huống bật cười một tiếng, đồng thời đưa ly rượu cho phục vụ. Có vẻ như anh vô cùng tán thành với đánh giá của bạn gái.


Khương Tạo: ?


Cái gì? Tại sao những từ này cô đều biết mà ghép lại với nhau cô lại thấy cấn cấn thế này?


“Chẳng lẽ anh ấy thực sự thấy mình hài hước sao? Chị không biết lúc đó em sợ đến mức nào đâu.” Kiều Linh vỗ ngực, nhớ lại ngày hôm đó vẫn còn hãi hùng: “Anh ấy là một người đàn ông cao lớn đi xe sang, em dắt theo Tiểu Phong, không biết có đánh lại anh ấy không nữa.”


Khương Tạo lộ ra nụ cười khổ như thể mình cũng là nạn nhân, gật đầu: “Ừm… anh ấy luôn tự cho là mình mặn mòi lắm.”


Kiều Linh mím môi, vẻ mặt nghiêm túc, cuối cùng bưng ly lên chạm với cô: “Chị vất vả rồi.”


Khương Tạo đáp lễ: “Lỡ lọt hố rồi, đành chịu thôi.”


Vẫn không nhịn được, Kiều Linh cười nắc nẻ, vai run bần bật, vỗ vỗ quầy bar bắt chuyện với Trần Huống: “Không ngờ chị Thất Thất lại là người thú vị thế này! Lần đầu em thấy một cô gái có thể lượm miếng hài nhạt bị rớt một cách từ bi như vậy đấy! Vừa nãy em còn sợ không có chủ đề gì để nói với chị ấy, giờ xem ra hoàn toàn không cần lo lắng rồi, đúng không anh Huống!”


Trần Huống đáp lời “ừm” một tiếng không rõ ràng, anh ngẩng đầu nhìn gương mặt mộc mạc ôn hòa của Khương Tạo, liên tưởng đến đủ loại bản tính khó ở của Tạ Lịch Thăng, trong đầu chỉ có một nhận xét duy nhất—— phí của quá.


Giống như câu Khương Tạo vừa nói. Đôi khi con người ta chính là lọt hố rồi, chẳng có cách nào cứu vãn.


Anh nhìn mực rượu trong ly Kiều Linh đang vơi dần, lại thấy hôm nay cô tự nhiên hơn hẳn ngày thường, có dấu hiệu cứ chạm vào cồn là bắt đầu mất khí chất, liền nhắc nhở: “Uống chậm thôi, hôm nay em uống hơi nhanh rồi đấy.”


Kiều Linh quen thói làm nũng, chu môi nói giọng lí nhí: “Haizz, quen được bạn mới nên em vui mà. Dù sao mai cũng được nghỉ, hôm nay say một chút cũng không sao.”


Khương Tạo nghe nói Kiều Linh tự mở tiệm trang sức bạc, liền quan tâm: “Hôm nay ra đây uống rượu có ảnh hưởng đến công việc của em không? Dù sao làm chủ như em cũng khác với hệ văn phòng ngồi một chỗ như bọn chị, ngày nào cũng phải vất vả.”


“Đạo lý là vậy, nhưng vì tiệm cũng lâu rồi chưa nghỉ ngơi, dạo trước em nhận nhiều đơn quá nên vai và cổ tay cũng không được thoải mái, vì thế anh Huống khuyên em nên nghỉ hai ngày.” Kiều Linh xoa xoa chỗ bị đau, mỉm cười gượng gạo: “Nhưng ban ngày em đi vật lý trị liệu rồi, được thợ massage xong là ổn ngay, nên mai nghỉ! Tối nay có thể xõa một bữa!”


“Chị tán thành việc nghỉ ngơi hợp lý.” Khương Tạo kể cho cô nghe về những trải nghiệm bị các tập đoàn lớn hành hạ của mình và đồng nghiệp, sau đó nói: “Chưa bàn đến chuyện đi đâu chơi, bản thân việc nghỉ ngơi đã rất quan trọng rồi. Đồng nghiệp trên ba mươi tuổi của chị bất kể nam hay nữ ít nhiều đều có bệnh trong người, có người còn trẻ măng mà đã không rời được thuốc.”


Kiều Linh nghe mà sởn gai ốc: “Haiz, đúng là đi làm chính là đốt cháy sinh mạng mà. Mặc dù mở tiệm cũng thế thôi, lúc nào cũng lo không có đơn là cạp đất mà ăn.”


“Mấy hôm trước em lướt tin tức, chẳng phải nói có một nhân viên tập đoàn lớn bị đột tử sao, chị cũng phải chú ý sức khỏe đó.”


Khương Tạo cong mắt gật đầu: “Ở Vân Thăng tình trạng tăng ca cũng tạm ổn, Tạ Lịch Thăng trong chuyện này vẫn còn chút lương tri cơ bản, nếu không chị cũng chẳng sống chung với anh ấy được đâu, có khi lại ủ mưu muốn giấu dao dưới gối ấy chứ, ha ha.”



Cứ hễ mắng sếp là cô chẳng màng người đó có phải chồng mình hay không.


Kiều Linh nhìn dáng vẻ cười hiền hậu mà lại nói ra lời cảnh báo kinh dị như thế của cô thì rùng mình một cái, không kìm được lại liếc mắt nhìn Trần Huống.


Ừm… Hình như cô đã biết Tạ Lịch Thăng bị thu phục như thế nào rồi. Đúng là đáng đời anh ta.


Nói đến đây, Trần Huống sau khi làm xong rượu cho một bàn khách cuối cùng cũng có thể thở phào rảnh rỗi. Anh ấy vừa lau tay vừa hỏi hai cô gái đang bám trụ ở quầy bar: “Vị thế nào? Đá tan thì vị có thể sẽ đổi, có muốn thêm không?”


Kiều Linh đẩy ly của mình qua: “Vậy phiền anh nhé~”


Trần Huống đón lấy ly rồi nhìn Khương Tạo: “Kiều Linh quen vị chua ngọt hơn một chút, nên rượu của hai người tôi đều đã chỉnh lại dựa trên công thức gốc, cô thấy ổn chứ? Có cần điều chỉnh thêm gì không?”


Khương Tạo gật đầu công nhận: “Ngon lắm, thế này là được rồi.”


“Nếu còn muốn uống tiếp thì ly sau hãy dùng đồ uống không cồn để chuyển tiếp, tôi không khuyên mọi người uống các loại cocktail hỗn hợp liên tục đâu.” Trần Huống đưa thực đơn cho họ, dù không còn hoàn toàn là nhân viên của quán nhưng chỉ cần đứng ở đây, phong thái phục vụ của một bartender vẫn rất thành thục và tự nhiên: “Tôi nhớ chị Nhu Nhân mới lên thực đơn mùa đông, có há cảo nhum biển vận chuyển từ tỉnh bên cạnh sang, vị khá ổn đấy.”


Kiều Linh giơ ngón cái, bổ sung thêm: “Nhưng mà nói đến món kinh điển của quán thì phải là mì tôm nấu nồi nhỏ! Anh họ em nấu món đó đỉnh lắm!”


“Chị Thất Thất có muốn ăn chút không?”


Vì đều là những người bạn thân thiết của Tạ Lịch Thăng, Khương Tạo đến đây cũng tuyệt đối không khách sáo với họ: “Vậy chị nếm thử há cảo.”


Trần Huống gật đầu, gọi phục vụ đến để thêm đơn.


Các vị khách khác tạm thời chưa có yêu cầu mới, Trần Huống bị họ gọi ra để trò chuyện đánh bài. Kiều Linh thu hồi ánh mắt nhìn về phía xa, quay đầu lại tiếp tục chủ đề: “Tiếp tục chuyện lúc nãy đi, công việc trước đây của em và anh Huống đều khá tự do độc lập, chưa thấy mấy cảnh tượng trong công ty lớn bao giờ.”


“Đợt trước mọi người gặp rắc rối lớn như vậy, cuối cùng giải quyết thế nào?” Kiều Linh nhớ lại vụ khủng hoảng truyền thông mà Khương Tạo vừa nhắc đến: “Bình thường em lên mạng toàn xem clip thiết kế với video hài, thực ra không lướt thấy mấy tin đồn thất thiệt về Vân Thăng và Tạ Lịch Thăng. Nhưng mà đúng là hai ngày đó hình như có lên hot search thật.”


“Ừm, loại khủng hoảng này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chẳng qua vì hình ảnh của Tạ Lịch Thăng quá nổi bật, lại ràng buộc chặt chẽ với thương hiệu nên các lãnh đạo cấp cao khác cũng rất sợ việc phát tán quá mức sẽ ảnh hưởng đến công ty.” Khương Tạo nhớ lại đống chuyện lộn xộn hai tháng trước, tay bóp ống hút khuấy nhẹ: “Nhưng bộ phận PR của Vân Thăng làm việc khá tốt. Loại chuyện này tốt nhất là xử lý mờ nhạt đi, chỗ nào cần kiện thì kiện, chỗ nào cần bỏ tiền gỡ từ khóa thì gỡ, qua vài ngày là không còn ai làm loạn nữa.”


Nói thì là như vậy, nhưng vì chuyện này mà kế hoạch IPO của Vân Thăng quả thực đã bị ảnh hưởng. Việc niêm yết tạm hoãn, tổn thất vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được, hiện tại chỉ có thể dốc toàn lực vào việc thành lập chi nhánh.


“Hơn nữa như em nói đấy, bây giờ AI đã khóa mỗi người dùng vào vùng an toàn thông tin của họ rồi, người không theo dõi giới công nghệ thì ở những nơi khác thực sự không lướt thấy được đâu.”


“Tạ Lịch Thăng sau khi nhận được phần lớn di sản của bố, cuộc đàm phán và va chạm với bà mẹ kế trong hội đồng quản trị vẫn kéo dài khá lâu. Trần Huống và các bạn chẳng phải cũng đặc biệt đến Tần Nam giúp anh ấy sao. Nhưng rất nhanh sau đó, người em trai cùng cha khác mẹ của anh ấy xảy ra tai nạn. May mà lúc đầu Tạ Lịch Thăng kiên quyết giấu kín mối quan hệ giữa anh ấy và người bố trùm bất động sản, không để rò rỉ ra ngoài, người ngoài phần lớn đều tưởng ông Tạ Thăng chỉ có mỗi một đứa con trai út.”


“Chuyện đó có thể coi là bước ngoặt. Bà mẹ kế vì muốn dọn dẹp hậu quả cho con trai, sau khi cân nhắc lợi hại thì vẫn muốn giữ lấy những thứ trong tay người chồng đã khuất hơn, thế nên mọi chuyện mới kết thúc như vậy.”


Kiều Linh thở phào: “Thế thì tốt rồi… Chuyện nhà giàu nghe cũng thấy rắc rối và đáng sợ quá.”


Khương Tạo cũng chỉ là một người bình thường, đứng ở góc độ người quan sát cô đã nhìn thấu không ít: “Thực ra không giống như phim truyền hình đóng đâu. Những thứ mà mọi người tưởng là cao sang quyền quý thường chỉ là phiên bản đóng gói của những chuyện lông gà vỏ tỏi thôi, bản chất cũng chỉ có vậy.”


Cô trầm tư, đặt mình vào hoàn cảnh đó cũng thấy khá chông chênh: “Cũng may là bố anh ấy để lại hết di sản cho anh ấy, thật không ngờ đấy.”


“Chị và Tạ Lịch Thăng cũng không biết tại sao, luật sư riêng của ông ấy cũng không giải thích quá nhiều về việc này.” Khương Tạo suy nghĩ một chút, không cảm thấy chuyện này quan trọng đến thế: “Mặc dù khoản di sản này thực sự đã giúp ích rất lớn, nhưng chị nghĩ với năng lực của Tạ Lịch Thăng, ngay cả khi lúc đó tuyên bố phân chia tài sản không có lợi cho anh ấy, thì không bao lâu sau anh ấy cũng nhất định có thể xoay chuyển tình thế.”


Trong những chuyện này, cô không giúp được gì cho Tạ Lịch Thăng, giống như việc cô từng đứng nhìn dì út vất vả ôn thi ngày trước.


Khương Tạo rũ mắt, nói lời từ tận đáy lòng: “Chị khá ngưỡng mộ khả năng giải quyết vấn đề của anh ấy, cả sự tự tin dám bắt đầu lại từ đầu bất cứ lúc nào.”


“Thay vì dựa dẫm vào anh ấy… Chị muốn học hỏi từ anh ấy nhiều hơn, mặc dù hiện giờ xem ra toàn là anh ấy giúp chị giải quyết rắc rối.”



“Đó chẳng phải là chuyện nên làm sao.” Kiều Linh không thấy chuyện này có gì phải hổ thẹn, cô ôm ly rượu cười rạng rỡ: “Đây chính là ý nghĩa của việc kết hôn mà, đúng không?”


“Nếu không nhờ vào năng lực của anh ấy để quét sạch những chướng ngại đó, giúp chị có thể làm việc và sống một cách thuận lợi hơn, thì cần anh ấy làm gì chứ.”


Khương Tạo ngẩn người, không ngờ cô gái nhỏ nhắn hay làm nũng trước mặt mình lại đột ngột nói ra một tràng triết lý như vậy. Chỉ qua một câu nói ngắn ngủi, cô đã thấy được một khía cạnh tính cách khác ẩn sau vẻ ngoài của Kiều Linh.


Kiều Linh uống rượu đến mức lòng bàn tay nóng hổi, cô vươn tay vỗ vỗ mu bàn tay Khương Tạo, nghiêm túc nói: “Em nghe kể về vụ chị dùng bản kế hoạch dự phòng để cứu dự án rồi! Không phải Tạ Lịch Thăng kể đâu, mà là chị Nhu Nhân đấy. Chuyện này nhiều người biết lắm, ai cũng thấy chị cực kỳ giỏi.”


“Mặc dù nhận ra khuyết điểm của bản thân là một ưu điểm đáng quý, nhưng chị cũng phải nhìn thấy những điểm mình vượt trội hơn người khác.” Cô nhìn vào những vết chai trên ngón tay do nhiều năm làm đồ bạc, nói: “Thực ra em làm đồ bạc chẳng có chút thiên phú nào đâu, bà ngoại và mẹ em đều biết, họ cũng không muốn em vất vả làm cái này.”


“Về mỹ thuật và tay nghề có thể em thực sự không có thiên phú,” Kiều Linh rõ ràng mắt đã lờ đờ vì say, nhưng lời nói vẫn rất kiên định: “Nhưng nỗ lực và kiên trì cũng là thế mạnh của em. Giống như chị vậy, nếu chị không có tâm chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, ngay cả khi xác suất không được dùng đến là 80% chị vẫn bằng lòng hoàn thành tốt nhất, sự trách nhiệm và tỉ mỉ này chắc chắn sẽ giúp chị làm nên chuyện lớn.”


Khương Tạo không ngờ mình có thể nghe được những lời chạm đến tâm can từ một người mới gặp lần đầu. Cô có chút xúc động, không biết nói gì hơn, chỉ lẳng lặng nâng ly mời cô ấy rồi gật đầu.


“Ý tưởng quảng cáo sản phẩm mới của Vân Thăng ở Tân Dương cũng tràn ngập khắp nơi đấy. Dưới cái logo lớn ngay chính giữa có dòng chữ nhỏ in tên chị với tư cách người lập kế hoạch, vinh dự biết bao.” Kiều Linh uống một ngụm rượu, thao thao bất tuyệt đầy phấn khích: “Kinh nghiệm thực tập của em có hạn, vừa tốt nghiệp là mở tiệm luôn, nhưng hôm nọ nhắc đến chuyện này anh Huống bảo với em là, dự án này của chị sẽ là một trong những lý do khiến rất nhiều công ty không thể từ chối chị, nó quá rực rỡ.”


“Anh ấy còn bảo chị ở Vân Thăng hơi bị phí tài.” Cô cười hì hì: “Em liền bảo anh ấy sao là lãnh đạo của Vân Thăng mà lại đẩy nhân tài ra ngoài, nhưng điều này cũng chứng tỏ những gì anh Huống nói là sự thật.”


“Chị sẽ vì muốn làm việc cùng Tạ Lịch Thăng mà ở lại Vân Thăng mãi chứ?” Kiều Linh tò mò.


Khương Tạo không đắn đo nhiều: “Nếu là trước đây em hỏi chị, có lẽ chị còn do dự, vì lúc đó chị chưa có cái gọi là thành tích thực tế.”


“Nhưng giờ mà nói… chắc là không đâu.”


“Chị thực sự muốn tiến xa hơn vào một đội ngũ chuyên làm kế hoạch quảng cáo chuyên nghiệp.”


Kiều Linh “wow” lên một tiếng, lộ ra vẻ mặt quả nhiên là vậy.


“Thật sự nên để Tạ Lịch Thăng sang đây nghe thử, để anh ấy thấy có chút nguy cơ, sau này phải làm nhiều việc lấy lòng chị hơn.”


Khương Tạo phì cười: “Nhảy việc chỉ là một ý định thôi, chị chưa nhận được thông tin từ bên săn đầu người nào cả, các tập đoàn lớn dùng người cũng thông minh lắm.”


“Tác dụng của một chiếc thùng gỗ không nằm ở thanh gỗ dài nhất mà ở độ cao của thanh gỗ ngắn nhất. Chị chỉ tình cờ làm tốt dự án đó thôi, còn các kinh nghiệm và năng lực khác thì chị vẫn chỉ là một chú nghé mới rời trường học thôi.”


Cô nháy mắt với đối phương: “Hiện tại thì Vân Thăng là một phó bản tuyệt vời để chị rèn luyện và thăng cấp, cứ làm tiếp đã.”


Kiều Linh không hiểu các cấp bậc chức danh trong chốn công sở, cô giả bộ cao thâm khoanh tay tán đồng, phẩy tay một cái đầy vẻ ngây ngô: “Có ước mơ thì cũng phải thực hiện từng bước một, trước hết cứ chiếm lấy cái ghế Tổng giám đốc mà ngồi đã!”


Khương Tạo bị cô chọc cười nghiêng ngả.


…………


Buổi tụ tập này tan chợ lúc một giờ rưỡi sáng. Thực ra mọi người vẫn chưa muốn kết thúc, nhưng thấy quán bar sắp đến giờ đóng cửa, Tạ Nhu Nhân với tư cách bà chủ đã rất hào phóng đề nghị hay là đóng cửa sớm để bao trọn quán cho mọi người chơi tiếp.


Tuy nhiên Trần Huống thấy nhân viên quán bar đã bận rộn suốt cả một đêm lễ hội, với tư cách là cựu bartender, anh rất đồng cảm nên đã chủ động đứng ra làm người mất hứng đề nghị giải tán. Trong tiếng la ó, mọi người lần lượt đứng dậy ai về nhà nấy.


Cũng may là Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng sẽ ở lại Tân Dương nhiều ngày, họ còn rất nhiều thời gian để tụ tập.


Kiều Linh đã hoàn toàn say khướt, cả người lảo đảo đứng không vững, được anh họ Kiều Cạnh đỡ lấy, sau đó từ áo lông đến khăn quàng cổ, mũ nón đều do một tay Trần Huống hầu hạ mặc vào cho.


Khương Tạo nhìn cô ấy như một báu vật được mọi người ngầm hiểu mà nâng niu trong lòng bàn tay, vây quanh chăm sóc, lòng cô không khỏi thấy ấm áp. Bởi lẽ chỉ cần tiếp xúc với Kiều Linh là sẽ hiểu được lý do tại sao cô ấy lại được nhiều người yêu thương đến thế.



Yêu quý Kiều Linh thực sự là một chuyện rất dễ dàng. Khương Tạo nhìn Trần Huống đang loay hoay chăm sóc Kiều Linh, bất giác đứng ở góc độ bạn của Kiều Linh mà suy nghĩ: Nghĩ đi nghĩ lại… Trần Huống đúng là khá may mắn. May mắn vì được Kiều Linh thích.


Ngay lúc đó, một bàn tay quen thuộc và tiếng búng tay vang lên trước mắt cô. Đọc truyện gốc tại hohσangvi w-press coΜ


Khương Tạo bừng tỉnh, quay đầu chạm phải ánh mắt của Tạ Lịch Thăng. Anh thấy mắt cô lờ đờ, liền đưa tay ra sau gáy cô thăm dò, cúi đầu xuống ngửi ngửi hơi thở của cô, rồi kéo dài giọng cảm thán: “Uống cũng ác chiến quá nhỉ.”


Khương Tạo đẩy anh ra, nhíu mày: “Sao anh biết mùi rượu anh ngửi thấy không phải tỏa ra từ chính người anh? Hôi chết đi được, tránh xa em ra chút.”


“Hơn nữa, chẳng phải đã cấm anh uống rượu rồi sao, giờ thì hay rồi, lại phải tìm tài xế lái hộ.”


Anh bật cười, nâng tay ngửi ngửi quần áo mình, kêu oan: “Rượu hai đứa mình uống hận không phải rót ra từ cùng một chai, mà em bảo anh hôi rượu?”


“Có quá đáng không hả Khương Tạo.”


Khương Tạo không thèm cãi lại nữa, mà nhìn vào mặt anh mỉm cười.


Tạ Lịch Thăng thu lại vẻ sắc sảo đối đầu, nhướng mày: “Hửm? Lại làm sao?”


Khương Tạo cũng say rồi, cô khoác lấy tay anh, cùng mọi người bước ra ngoài: “Không có gì, chỉ là thấy nhờ có anh mà em được quen biết nhiều người tốt về mọi mặt như thế này, thực sự rất tuyệt.”


Khoảnh khắc bước ra khỏi quán bar, cô bị một luồng không khí lạnh đặc biệt ập vào mặt. Nghe thấy mọi người xung quanh xôn xao bảo có tuyết, Khương Tạo ngẩn người, ngước đầu nhìn lên——


Tuyết đang lặng lẽ rơi đầy trời, hạ xuống từng ngóc ngách của thành phố này. Cô ngẩn ngơ nhìn bầu trời đêm, không ngờ ngay đêm đầu tiên đặt chân đến Tân Dương đã được thấy tuyết rơi.


Tạ Lịch Thăng thì chẳng thấy lạ lẫm gì với việc này. Anh suy nghĩ một chút về những gì cô vừa nói, rồi cúi người ghé sát tai cô, giữa đám bạn đang mải mê chụp ảnh cảm thán, anh nói lời thì thầm chỉ có hai người nghe thấy:


“Đây chỉ là một trong số một triệu cái lợi ích không đáng nhắc tới nhất khi kết hôn với anh thôi.”


“Anh đây còn nhiều chỗ hữu dụng lắm,” anh khựng lại, xoay người nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của cô, nhếch môi: “Có muốn tìm hiểu sâu thêm chút nữa không?”


Khương Tạo nhíu mày nhìn anh với vẻ mặt kiểu “sao anh có thể ‘vấy bẩn’ cảnh đẹp thế này”, nhưng hai giây sau cô vẫn bật cười, vung nắm đấm nện vào lưng anh: “Tạ Lịch Thăng, anh có thể đừng có lúc nào cũng xàm ngôn nói mấy câu mờ ám như thế không.”


“Thật sự siêu không lãng mạn, phá hỏng không khí hết sức.”


Tạ Lịch Thăng chẳng hề bận tâm, anh ôm lấy vai cô, tay kia rút điện thoại mở camera trước, hừ nhẹ: “Kẻ nào dám nghi ngờ năng lực lãng mạn của anh đều sẽ có kết cục rất thảm đấy.”


“Khương tiểu thư, ăn nói cho cẩn thận vào.”


Ngay khi Khương Tạo định mở miệng phản bác, khóe môi cô bỗng bị ngón tay anh ấn vào, đẩy ngược lên——


Cô “ưm ưm” ngước mắt, nhìn thấy trong màn hình điện thoại là người đàn ông đã tạo dáng cười rất bảnh trai.


Giây tiếp theo, tách.


Bức ảnh chung đầu tiên dưới màn tuyết đầu mùa chính thức được ghi lại.



Tác giả có lời muốn nói:


Bạch Bạch: Chương sau tôi sẽ nấu thịt. Viết vào buổi tối, viết xong sẽ qua khâu duyệt, nếu chưa thấy đăng thì hãy đợi tôi một lát. Moah moah cả nhà~~ Tuần cuối cùng rồi! Cố gắng đến phút cuối nào!

Hết chương 65

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 65: Ngoại truyện 11
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...