Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 64: Ngoại truyện 10
Chương 64 – “Người còn phải lái xe không được phép ‘Kiếm Chiện’.”
Trò đùa lãng mạn: 64
Tháng mười hai bận rộn cứ thế trôi qua giữa những tòa nhà kính chọc trời, lướt qua những nhịp sáng tối của hoàng hôn và bình minh.
Những cỗ máy làm công bận đến mức gọi trời chẳng thấu cuối cùng cũng đón được kỳ nghỉ Tết Dương lịch. Khởi đầu năm mới, ánh mặt trời ngoài cửa sổ dường như mang một sắc độ khác, trông mới mẻ hơn mà cũng sâu đậm hơn.
Tối qua sau khi tan làm, Khương Tạo đã đi sân bay đón Tạ Lịch Thăng vừa đi công tác về. Hai người tìm một quán ăn đêm, vừa ăn đồ nướng vừa nhâm nhi bia tươi, ăn xong lại tiếp tục tăng hai đến một quán bar nhẹ nhàng để làm thêm ly nữa, tận hưởng đúng nghĩa nhịp sống về đêm của những cặp đôi thành thị.
Suốt mấy tháng nay, hễ cứ đến buổi tối là hai người lại quấn lấy nhau, ngoài chuyện 18+ ra thì chẳng còn thời gian để làm việc gì khác. Tối qua khó khăn lắm mới có dịp ngồi lại hàn huyên cả đêm, hai người bưng tách trà sữa nóng, cùng xem chương trình văn nghệ và đếm ngược chào năm mới.
Vừa qua mười hai giờ, Khương Tạo quay đầu lại, đúng lúc Tạ Lịch Thăng bưng món ăn khuya vừa nấu xong bước ra khỏi bếp.
Hai người vừa ăn vừa tiếp tục buôn chuyện, từ công việc ở công ty đến những tin đồn hành lang của nhân viên, rồi lại bàn về tình hình gần đây của bạn bè đôi bên, cũng như thảo luận kỹ hơn về các chi tiết cho hôn lễ dự kiến vào mùa xuân.
Khương Tạo đã có một buổi tối vô cùng mãn nguyện, cô tự ý quyết định từ nay về sau mỗi tháng hai người nhất định phải có một buổi tâm sự thuần khiết dưới chăn như thế này.
Cô sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, thậm chí lần tới nói về chủ đề gì cũng đã nghĩ xong. Tạ Lịch Thăng nghe vậy chỉ nhếch môi cười vẻ lười biếng, không đồng ý cũng chẳng từ chối.
Hơn mười giờ sáng, Khương Tạo vươn vai một cái thật dài trong chiếc chăn mềm mại, cuối cùng mới chịu mở mắt. Sau khi lăn nửa vòng, cô tự vùi mình vào lồng ngực của người đàn ông bên cạnh.
Mí mắt cô vẫn còn díp lại, tầm nhìn chưa hoàn toàn rõ nét nên không nhìn rõ gương mặt anh, chỉ thấy dưới cằm Tạ Lịch Thăng đã lún phún râu sau một đêm. Bình thường anh đều tự thức dậy vệ sinh cá nhân trước, có khi xuống lầu tập thể dục buổi sáng xong, tắm rửa sạch sẽ rồi mới quay lại giường nằm lười cùng cô, cho nên Khương Tạo rất hiếm khi thấy dáng vẻ lúc anh vừa ngủ dậy mà chưa kịp cạo râu.
Cô thấy tò mò, đưa một ngón tay lên xoa nhẹ dưới cằm anh. Cảm giác gai gai ở đầu ngón tay khiến Khương Tạo thấy mới lạ. Chỉ cần ngủ một giấc là râu đã mọc dài ra, tốc độ phát triển của đàn ông nhanh đến vậy sao?
Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc Tạ Lịch Thăng chưa hề tỉnh dậy từ tối qua đến tận bây giờ. Khương Tạo khẽ thở dài, không biết thời gian qua anh đã mệt mỏi đến nhường nào.
Đi công tác bận rộn như thế, về lại còn đưa cô đi đón giao thừa, vừa chơi vừa trò chuyện cả đêm rồi còn vào bếp nấu ăn khuya, vậy mà anh chẳng hề kêu ca lấy nửa lời. Nếu anh nói với cô rằng anh mệt, cô chắc chắn sẽ không kéo anh thức cùng mình.
Ở bên nhau lâu như vậy, cô hiểu rõ những tâm tư nhỏ nhặt của người đàn ông này. Nếu lúc này cả thế giới có mỉa mai Tạ Lịch Thăng là kẻ vô tâm, lạnh lùng hay ích kỷ, cô tuyệt đối sẽ là người kiên quyết phản đối đầu tiên.
Mấy sợi râu gai gai kia xoa một hồi cũng chán, cô đẩy ngón tay lên trên, đặt lên môi anh. Khương Tạo khẽ cong mắt, thầm nghĩ: Vẫn là chỗ này sướng tay hơn, mềm thật.
Như thể bị chạm vào quá nhột, người đàn ông đang ngủ say đầu tiên là nhíu mày, sau đó mũi cũng khịt khịt, sống mũi cao thẳng không còn là một vật trưng bày tĩnh lặng nữa.
Lúc hít vào, anh ngửi thấy mùi hương từ bàn tay đang sờ loạn trên mặt mình, trong cơn mơ anh nén lại sự mất kiên nhẫn, lười biếng nắm lấy tay cô nhét vào lòng mình, thở ra một hơi hơi nặng nề. Hành động không lời này như một lời cảnh cáo rằng đừng nghịch nữa, anh vẫn chưa ngủ đủ.
Khương Tạo nào có sợ chiêu này, một tay bị bắt thì cô dùng tay kia chọc lên mặt anh. Cô biết hiện tại mình rất đáng ghét, nhưng nhìn bộ dạng Tạ Lịch Thăng vừa khó chịu lại vừa không nỡ nổi cáu với mình, cái vẻ mơ màng nửa tỉnh nửa mê đó thực sự quá thú vị. Có chút đáng yêu.
Khương Tạo xoa mặt anh đến mức không muốn rời tay. Sau một hai phút bị quấy rầy liên tục, người đàn ông cuối cùng cũng chịu thoát khỏi giấc nồng. Tạ Lịch Thăng dụi mắt, khi mở mắt ra, anh nắm lấy bàn tay mềm mại đang nghịch ngợm trên mặt mình kéo xuống, xoa lên bụng mình rồi dẫn xuống thấp hơn, vừa mở miệng đã giở giọng lưu manh: “Muốn sờ thì sờ chỗ này này.”
Khương Tạo định mắng anh, nhưng mắt bỗng đảo một vòng, thuận thế chộp lấy vị trí anh vừa dẫn tới, năm ngón tay siết mạnh một cái—— Tạ Lịch Thăng không ngờ cô lại dám đánh úp như vậy, anh không kịp phòng bị mà rên hừ một tiếng, cơn buồn ngủ lập tức bay sạch.
Tạ Lịch Thăng cất giọng hơi khàn: “… Em ác thật đấy.”
“Lần nào cũng như muốn lấy mạng anh vậy.”
Khương Tạo bật cười thành tiếng, cô chống nửa thân trên nằm bò ra giường để trò chuyện với anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trong lòng bàn tay rộng lớn của đối phương, vừa có chút trêu chọc vừa vô tình: “Anh ngủ ngon không?”
“Ừm…” Tạ Lịch Thăng nói năng chẳng chút kiêng dè: “Chỉ là thiếu màn trả bài trước khi ngủ nên cả đêm ngủ cứ bồn chồn, vừa mở mắt ra là thấy rạo rực rồi.”
Cô hừ một tiếng, dù rất muốn phản bác nhưng chính tay cô vừa cảm nhận được, anh hiện tại… quả thật rất sung sức. Cứng rắn hơn hẳn so với lúc vừa ngủ dậy bình thường.
Khương Tạo chống cằm, nhìn gương mặt ngày nào cũng thấy nhưng dường như nhìn mãi không chán này, khẽ nói: “Tối qua em nằm mơ.”
“Mơ thấy chuyện hồi cấp ba.”
Tạ Lịch Thăng thở hắt ra một hơi, với lấy điện thoại xem giờ, bộ dạng rõ ràng là chẳng muốn nghe nhưng vẫn tiếp lời: “Lại định kể cho anh nghe chương nào trong thiên tình sử thầm thương trộm nhớ Ngụy Nguyên của em thế, hả đàn em?”
“Mấy cái kiểu sến rện hay buồn nôn quá thì đừng kể, anh không thích nghe đâu.”
Nhìn vẻ mặt ghen tuông chẳng thèm che giấu vô cùng sinh động kia, Khương Tạo cảm thấy rất mãn nguyện, cô hừ hừ: “Thật sự không muốn nghe sao?”
“Không có hứng thú.” Anh đáp.
“Tiếc quá.” Khương Tạo giả vờ tiếc nuối, định bụng ngồi dậy: “Em còn đang định nói là, khó khăn lắm mới hoài niệm lại chút chuyện liên quan đến anh hồi cấp ba, kết quả anh lại không muốn nghe…”
Lời còn chưa dứt, eo cô đã bị bàn tay người đàn ông kéo mạnh trở lại——
Cô “ui da” một tiếng rồi va vào lồng ngực Tạ Lịch Thăng, mũi hai người suýt chút nữa là chạm nhau.
Khương Tạo cười tít mắt, vẻ mệt mỏi lúc mới tỉnh đã tan biến sạch sẽ: “Làm gì thế? Lại hối hận à? Anh là đàn ông mà sao hẹp hòi vậy.”
“Em cứ tưởng giờ mà nhắc đến Ngụy Nguyên thì anh không thấy vấn đề gì nữa rồi chứ, xem ra là do em kể hơi ít, chưa giúp anh miễn dịch được.”
Tạ Lịch Thăng mở to mắt, cảm thấy thật nực cười: “Em còn chê kể ít à?”
“Khương Tạo, em có thấy mình hơi quá đáng không?”
Cô lại cười thêm mấy tiếng, bấy giờ mới nhắc đến chuyện mình mơ thấy: “Anh còn nhớ kỳ đại hội thể thao cuối cùng năm lớp 12 không?”
“Em nhớ là anh có tham gia chạy 3000 mét, có đúng không?”
Tạ Lịch Thăng đổi tư thế gối đầu, dáng vẻ thong dong và đầy gợi cảm: “Mấy chuyện đó ai mà nhớ mãi được.”
“Chán thật, định cùng anh ôn lại kỷ niệm chút mà.” Tuy nhiên Khương Tạo đã quen coi Tạ Lịch Thăng như một chiếc thùng rác để trút đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, nên cô cũng chẳng thấy mất hứng: “Lúc đó em mới thích Ngụy Nguyên chưa lâu. Anh biết đấy, con gái khi thầm mến một người thì cũng chẳng làm gì đao to búa lớn, chẳng qua là muốn có thêm cơ hội xuất hiện chung khung hình này, mượn cớ nói thêm một câu này, hay chờ người ta chạy xong thì đưa chai nước.”
“Anh Ngụy Nguyên cũng báo danh chạy 3000 mét giống anh. Anh không biết đâu, lúc anh ấy vừa qua vạch đích, xung quanh đông nghịt người.” Cô vừa nói, tay cũng không để yên mà dùng ngón tay ấn lên nốt ruồi màu hồng nhạt trên ngực anh, vừa làm những hành động rất người lớn vừa hồi tưởng về những năm tháng ngây ngô nhất: “Chai nước đó của em không đưa đi được. Anh đoán xem, em đã đưa cho ai?”
Tạ Lịch Thăng nghe vậy nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình, anh “hửm” một tiếng rồi hỏi: “Ai?”
Khương Tạo không đáp, chỉ giơ ngón trỏ lên, chỉ thẳng vào người đàn ông hoàn toàn không nhớ gì kia.
Tạ Lịch Thăng rất ngạc nhiên, nghiêng đầu: “Giữa hai ta ở cấp ba còn có chuyện này sao?”
“Đúng vậy, anh đã dùng ba đồng bạc lẻ để mua lại chai nước đó của em.” Sau khi tỉnh dậy cô đã cố nhớ lại chuyện sau đó, nhớ xem ba đồng xu ấy mình đã để đâu, nhưng mãi không nhớ ra. Có lẽ là tiêu mất rồi, nhưng ba đồng xu đó có ý nghĩa hơi khác với cô, lẽ ra cô không nên tiêu đi dễ dàng như vậy.
Khương Tạo thở dài, cúi đầu tựa vào ngực anh, nhìn xuống nói: “Lúc đó vì không đưa được nước cho Ngụy Nguyên nên em chỉ lo buồn bã, mà quên mất rằng trong chuyện đó còn có sự hiện diện của anh.”
“Nếu cứ để em mang chai nước đó về nguyên vẹn thì có lẽ em còn khó chịu hơn. Cũng may là anh vừa khát vừa vô duyên, không có nước uống nên mới phải hỏi xin em.” Cô vỗ vỗ lên ngực anh, nói: “Cảm ơn anh nhé, đàn anh.”
Tạ Lịch Thăng im lặng: “…”
Rốt cuộc là đang khen hay đang móc họng tôi đây.
Mái tóc đen của Khương Tạo xõa tung trên đệm, bị anh đè dưới thân. Nhìn thấy hai người bỗng chốc đảo lộn vị trí thành một tư thế vừa quen thuộc vừa ngượng ngùng, cô không kìm được mà phồng má cười, vặn vẹo cơ thể.
Anh cười khẩy, hoàn toàn phớt lờ cái vẻ lấy lòng giả tạo kia của cô, buông lời đe dọa: “Đàn anh đã nói rồi, đừng có lúc nào cũng chỉ cảm ơn bằng miệng.”
“Phải có hành động thực tế.”
“Cũng nhờ ơn em cả đấy, x** n*n anh lâu như vậy, đến màn dạo đầu cũng chẳng cần làm nữa.” Tạ Lịch Thăng cúi đầu, điều chỉnh góc độ thích hợp để hôn, giọng nói rất khẽ và trầm: “Nhịn cả đêm rồi, trạng thái tốt đến mức có thể trực tiếp vào vị trí luôn.”
Khi anh cúi xuống hôn, Khương Tạo nhịn cười giơ cả hai tay bịt miệng anh lại, không nhịn được mà nói: “… Không cho hôn.”
“Tụi mình đều chưa đánh răng, anh có thể chú ý vệ sinh một chút được không.”
Tạ Lịch Thăng chẳng nể nang gì mà lườm cô một cái.
Cô lại càng cười tươi hơn.
Chẳng biết sao nữa, từ lúc ngủ dậy cô cứ cười suốt, có lẽ vì có anh ở bên cạnh, cũng có lẽ vì bắt đầu từ hôm nay là một kỳ nghỉ ngắn ngày, không phải đi làm nên quá đỗi vui sướng.
Tạ Lịch Thăng nâng mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào nụ cười của Khương Tạo, ngón cái ấn nhẹ vào một bên má cô, đột nhiên nhận ra: “Sao lại mọc ra lúm đồng tiền thế này?”
Khương Tạo chớp mắt: “Hả? Nhưng từ nhỏ đến lớn em đâu có lúm đồng tiền đâu.”
“Có mà.” Tạ Lịch Thăng chỉ vào bên má cô, nhìn xoáy vào nụ cười ấy không rời mắt, dường như càng thêm yêu thích, anh phân tích: “Không rõ lắm, có lẽ là do béo lên, mặt nhiều thịt hơn nên khi cười nó tạo thành vết lúm.”
Cô với tay sang bên cạnh tìm điện thoại: “Thật sao? Để em chụp ảnh xem thử.”
Anh trực tiếp bế bổng cô lên trong tư thế đối mặt, không để cô lãng phí thời điểm vàng hội tụ đủ thiên thời địa lợi nhân hòa này, anh bước thẳng về phía phòng tắm: “Dùng điện thoại chụp làm gì, trong phòng tắm có gương lớn mà.”
“Lát nữa em sẽ có khối thời gian để ngắm nghía cái mặt mình.”
Khương Tạo hiểu ra điều gì đó, đỏ mặt vùng vẫy: “Không được không được! Thả em xuống!”
Tạ Lịch Thăng dùng chân gạt một cái, cửa phòng tắm đóng sầm lại—— ngăn cách tiếng phản kháng đầy tiếng cười của cô gái ở bên trong.
…………
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ Tết Dương lịch, hai người đáp máy bay đến thành phố Tân Dương.
Khương Tạo đã xin nghỉ phép ở công ty, cộng thêm mấy ngày nghỉ lễ nên có thể nghỉ được khá lâu. Tạ Lịch Thăng đến Tân Dương là để khảo sát thêm tiến độ thi công của chi nhánh, nhân tiện đưa cô đi thưởng ngoạn phong cảnh rừng núi tuyết trắng cực phẩm của miền Bắc vào mùa đông, kết hợp nghỉ dưỡng.
Cả hai đều là người miền Nam chính gốc, vốn xa lạ với cảnh sắc sông núi, rừng tuyết vùng biên giới phía Bắc. Khương Tạo đặc biệt thích tuyết, chỉ có điều ở những thành phố như Tần Nam hay Nam Thành thì rất khó để được ngắm nhìn thỏa thích.
Ông trời cũng biết chiều lòng người, Khương Tạo thấy dự báo thời tiết Tân Dương mấy ngày tới có mưa tuyết nên càng mong đợi hơn.
Sau khi mẹ kế của Tạ Lịch Thăng chuyển nhượng cổ phần và rút khỏi hội đồng quản trị, nhân sự cấp cao đã có chút điều chỉnh. Người bạn sắp gặp ở Tân Dương tên là Trần Huống, hiện là cổ đông lớn của Vân Thăng, đồng thời cũng là tổng phụ trách của chi nhánh sắp đi vào hoạt động.
Khương Tạo đã gặp anh ấy một lần ở công ty cách đây không lâu.
Trần Huống, người đến cả Tạ Lịch Thăng cũng phải thừa nhận là thiên tài, nắm trong tay cổ phần công nghệ cốt lõi và từng quay lại giới công nghệ để đỡ đần anh em khi công ty gặp sóng gió, ngoài đời lại hoàn toàn khác với những gì cô từng hình dung.
Trần Huống không giống Tạ Lịch Thăng. Tạ Lịch Thăng luôn veston chỉnh tề, chải chuốt tinh tế, mồm mép tép nhảy; còn Trần Huống thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy là một người đàn ông xuề xòa, mặt mày nghiêm nghị và cực kỳ ít nói.
Khương Tạo đem ấn tượng đầu tiên của mình kể cho Tạ Lịch Thăng nghe, anh tỏ ra vô cùng ngạc nhiên trước sự nhạy bén của cô. Bởi lẽ, phần lớn những người không hiểu rõ bản tính của Trần Huống đều sẽ thấy anh ta khó đối phó hơn cả Tạ Lịch Thăng.
Vậy mà Khương Tạo chỉ mới gặp một lần, nói vài câu đã nhận ra anh ta thực chất là một người rất dịu dàng.
“Vậy sau này Trần Huống sẽ định cư ở Tân Dương sao?” Khương Tạo vừa ăn suất ăn trên máy bay, vừa bưng ly nước trái cây hỏi người đàn ông ngồi bên cạnh: “Em nhớ anh nói anh ấy là người Tô Bắc mà? Anh ấy không về nữa à?”
“Cậu ấy cũng chẳng còn người thân ruột thịt nào, về đó làm gì.” Tạ Lịch Thăng vừa lướt điện thoại vừa hỏi miếng gà nướng trong tay cô có ngon không, rồi cướp mất của cô một miếng, vừa nhai vừa nói tiếp: “Cậu ấy làm bartender ở Tân Dương, tìm được cô bạn gái, chắc không lâu nữa cũng kết hôn nên muốn ổn định luôn ở đây.”
“Nếu không phải vốn dĩ đã có kế hoạch mở chi nhánh ở Tân Dương, thì không chừng anh thực sự phải vì Vân Thăng, vì muốn kéo cậu ấy về mà ra tay chia rẽ uyên ương rồi.” Anh ăn xong lại uống luôn nước trái cây của cô.
Khương Tạo vô cùng bất mãn: “Nếu anh đói thì đi tìm tiếp viên hàng không mà xin một suất đi, sao cứ cướp đồ của em thế.”
Tạ Lịch Thăng nghịch ngợm: “Dạo này sao em giữ miếng thế?”
“Lúc nào chẳng vậy, ai cướp đồ ăn của em là em cáu ngay.” Cô thừa nhận thẳng thắn, rồi lại tò mò về người sắp gặp: “Em nhớ trước đây có nghe kể, Trần Huống đến giúp việc ở quán bar của chị anh, còn bạn gái anh ấy là em gái của một chủ quán bar khác, đúng không?”
“Anh đã gặp bạn gái anh ấy chưa, trông thế nào?”
Tạ Lịch Thăng vốn chẳng mấy hứng thú với những người phụ nữ không liên quan đến mình, nhưng là bạn gái của bạn thân, anh chắc chắn sẽ không thể không có chút ấn tượng nào.
“Tên là Kiều Linh, nhỏ tuổi hơn em, mới tốt nghiệp đại học được một hai năm thôi. Người nhỏ nhắn, trông cứ như một cô nhóc vậy.”
“Hai người họ ở bên nhau được cũng có một phần công lao của anh đấy.” Anh quăng ra một quả dưa, biết thừa cô nhất định sẽ càng hóng hớt hơn.
Quả nhiên, Khương Tạo ngửi thấy mùi bát quái thì mắt sáng rực lên, kế hoạch định ngủ một giấc trên máy bay lập tức bị vứt xó: “Kể chi tiết đi, sao mấy chuyện drama kiểu này trước đây anh chưa bao giờ kể với em thế?”
“Mới tốt nghiệp đại học thôi á.” Khương Tạo chậc chậc cảm thán, đầy ẩn ý: “Trần Huống trông có vẻ thật thà, vậy mà không ngờ lại hái được bông hoa non nớt thế này.”
“Cậu ấy mà thật thà?” Tạ Lịch Thăng phì cười: “Đúng là chuyện lạ.”
Khương Tạo giật lấy điện thoại của anh cất đi, nhất quyết đòi hỏi cho ra nhẽ: “Rốt cuộc anh đã vun vén cho người ta thế nào, mau kể đi, bay tận ba bốn tiếng cơ mà, mau kể cho em nghe…”
…………
Hai người tụ lại một chỗ tám chuyện của người khác suốt hai tiếng đồng hồ, Khương Tạo hài lòng mỹ mãn rồi ngủ thêm hơn một tiếng nữa cho đến khi máy bay hạ cánh.
Xuống máy bay, Tạ Lịch Thăng bảo tài xế mang hành lý về khách sạn trước, còn anh trực tiếp đưa Khương Tạo đến quán bar của Tạ Nhu Nhân.
Lúc hoàng hôn buông xuống, lại đúng vào kỳ nghỉ Tết Dương lịch, khách đến quán bar EPIC đông hơn hẳn ngày thường. Khi bọn họ đến nơi, quán gần như đã kín chỗ.
Khương Tạo cũng từng đến không ít quán bar nhẹ nhàng với bạn bè, nhưng quán bar theo phong cách Ai Cập thì đây là lần đầu cô thấy. Vừa bước vào cửa, phong cách trang trí Ai Cập cổ điển với tông màu nâu vàng cùng các bức tượng điêu khắc cao lớn khiến cô nhìn không xuể. Tuy không khí náo nhiệt nhưng không hề ồn ào dung tục, khách khứa dù đến từ nhiều nơi khác nhau nhưng khi vào đây lại chung sống hòa hợp trong cùng một không gian, như thể bước vào vương quốc cổ đại bí ẩn đó để trở thành một thành viên của EPIC.
“Hôm nay Trần Huống không có ở quán sao?” Khương Tạo kiễng chân ghé sát tai Tạ Lịch Thăng hỏi: “Trước khi chi nhánh đi vào hoạt động, chẳng phải anh ấy vẫn là bartender ở đây sao?”
“Chắc là đổi ca, hoặc là chưa đến giờ.” Tạ Lịch Thăng ôm lấy cô, ngoắc tay gọi một nam phục vụ trông có vẻ quen mặt lại.
Cậu phục vụ nhận ra anh, cười hớn hở chào hỏi: “Anh Thăng đến rồi! Chị Nhu Nhân đang ở sau bếp, em đi gọi chị ấy ngay đây, đã giữ chỗ cho hai người rồi ạ.”
Cậu phục vụ quay sang nhìn Khương Tạo với dáng vẻ đầy đặn, mặn mà, mắt sáng lên: “Vị này là?”
Tạ Lịch Thăng đắc ý giới thiệu: “Vợ tôi, lần đầu đến Tân Dương.”
Cậu phục vụ nhiệt tình: “Lần đầu đến Tân Dương ạ! Trời đất ơi, chị phải chơi cho thật đã nhé chị gái, hai ngày nay có tuyết rơi, chụp ảnh bao đẹp luôn!”
Sau khi dẫn họ đến chỗ ngồi, cậu phục vụ đi gọi Tạ Nhu Nhân.
Trùng hợp là gần như cùng lúc đó, Trần Huống dẫn theo một cô gái có gương mặt hack tuổi cùng với Tiểu Phong bước vào quán bar.
Tiểu Phong tinh mắt, vừa nhìn đã thấy Tạ Lịch Thăng và Khương Tạo, cô bé gào to rồi chạy tới: “Mợ ơi!!!”
Khương Tạo đang cầm ly nước chanh thì giật nảy mình, cô đặt ly xuống rồi lập tức ôm cô bé vào lòng: “Tiểu Phong yêu quý, nhớ mợ không nào?”
Tiểu Phong rúc vào lòng cô dụi lấy dụi để, mái tóc vàng hoe bị vò cho rối tung: “Nhớ ạ! Mẹ bảo chờ con nghỉ đông sẽ đưa con đi tìm cậu mợ ăn Tết đấy.”
Khương Tạo ôm đứa trẻ ngẩng đầu lên, chạm mắt với cô gái cũng đang tò mò nhìn mình. Cô gái đó là một em gái dễ thương chuẩn mực với đôi mắt to tròn, rõ ràng là người có tính cách hướng nội, ngại người lạ. Sau khi chạm phải ánh mắt của Khương Tạo, cô ấy thẹn thùng nhích lại gần Trần Huống.
Kiều Linh níu lấy tay áo Trần Huống, khẽ cười chào hỏi: “Chào chị…”
Kiều Linh là người nhỏ tuổi nhất trong đám bọn họ, Khương Tạo với tư cách là chị tất nhiên phải chủ động bước tới trước. Cô đứng dậy đưa tay ra, tự giới thiệu: “Chào em, chị là Khương Tạo.”
“Chị đã nghe Tạ Lịch Thăng nhắc về em từ lâu rồi, cuối cùng cũng được gặp mặt.”
Trần Huống, người mà lúc đi công tác ở Tần Nam chẳng bao giờ lộ ra vẻ mặt của một người sống, lúc này đang cúi đầu, ánh mắt nhìn Kiều Linh vô cùng ấm áp. Anh ấy đặt tay lên vai cô gái, đẩy nhẹ về phía trước như để khích lệ.
Kiều Linh bước tới, dùng cả hai tay nắm lấy tay Khương Tạo, cuối cùng cũng mỉm cười. Nụ cười khiến cả gương mặt đáng yêu ấy bừng sáng: “Em cũng nghe anh Tạ Lịch Thăng nhắc về chị rồi.”
Tạ Lịch Thăng nhướng mày, thầm cảm thấy có gì đó không ổn.
Khương Tạo thuận đà hỏi tới, bật cười: “Hả? Thật sao? Anh ấy nói gì về chị thế?”
Kiều Linh vẻ mặt ngây thơ, buông một câu vô tri khiến ai nấy ngỡ ngàng: “Lần trước anh ấy đến Tân Dương uống say, nói là mới kết hôn với chị được mấy ngày mà chị đòi ly hôn đến tám trăm lần, còn bảo chị ưm——!”
Vế sau đã bị bàn tay của Trần Huống kịp thời và lạnh lùng bịt kín lại.
Tạ Nhu Nhân ôm Tiểu Phong đứng bên cạnh, bờ vai không ngừng run rẩy vì nhịn cười.
Khương Tạo quay đầu lại, nụ cười bên má lại lộ ra lúm đồng tiền, cô dịu dàng hỏi ai đó: “Còn bảo em gì nữa?”
Tạ Lịch Thăng mân mê vành ly thủy tinh, quay mặt đi chỗ khác, khẽ ho một tiếng.
Trần Huống đón lấy chiếc tạp dề từ tay cậu phục vụ, chủ động giải vây: “Mọi người muốn uống gì? Để tôi đi pha.”
Tạ Lịch Thăng liếc xéo bọn họ, không chịu chịu thiệt chút nào, nhếch môi: “Cho một ly ‘Kiếm Chiện’ đi.”
Kiều Linh bấy giờ mới ý thức được mình vừa lỡ lời, sợ đến mức muốn đăng xuất, bị câu ‘Kiếm Chiện’ kia làm cho giật mình định lên tiếng xin lỗi——
Khương Tạo mỉm cười với cô ấy, sau đó rút tờ thực đơn đồ uống từ tay Tạ Lịch Thăng, dùng tập thực đơn gõ gõ lên vai anh: “Người còn phải lái xe không được phép ‘Kiếm Chiện’.”
“Cho anh ấy một ly nước lọc.”
Cậu phục vụ nhìn qua nhìn lại giữa hai người, có chút lúng túng không biết nên nghe theo ai.
Dưới ánh đèn lung linh, Tạ Lịch Thăng thoáng thấy ánh sáng phản chiếu từ chiếc nhẫn cưới trên tay cô khi cô cầm tờ thực đơn, anh khẽ nhếch môi. Gương mặt lộ rõ vẻ bị nóc nhà kèm cặp nhưng lại vô cùng hưởng thụ.
“Nghe cô ấy đi.”Hết chương 64
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 64: Ngoại truyện 10
10.0/10 từ 43 lượt.
