Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 36
Chương 36 – “Em rất thích chó à?”
Trò đùa lãng mạn: 36
Sau khi trò chuyện với Ngụy Nguyên, anh có một số việc xã giao cần giải quyết. Khương Tạo tách khỏi anh và quay lại khu vực ăn uống một mình.
Tầng hai của sảnh tiệc khách sạn lớn có nhiều phòng riêng biệt dành cho đàm phán, không khác gì các phòng ăn VIP.
Khi đi ngang qua khu vực này, Khương Tạo khựng lại vì nghe thấy tiếng ồn ào bất thường từ một hành lang rẽ nhánh.
Cửa một phòng riêng ở giữa hành lang đang mở, một thanh niên mặc vest chỉnh tề đang đứng chỉ trỏ, lớn tiếng mắng mỏ một nữ nhân viên phục vụ.
Khương Tạo nheo mắt nhìn kỹ—
Tạ Hướng Vinh?
Nữ nhân viên phục vụ còn không cao bằng ngực cậu ta. Cô cúi lưng vì lỗi lầm, trông càng nhỏ bé và yếu thế.
Bình thường Tạ Hướng Vinh khá bảnh bao, nhưng khi nổi cáu thì khuôn mặt trở nên hung dữ hơn nhiều. Cậu ta chỉ vào vai cô gái, hung hăng mắng mỏ: “Món ăn thì mãi không mang lên, kêu cô thu cái ly rượu thôi mà cô làm đổ hết lên người tôi là sao?!”
“Nhà bếp các người chết hết rồi phải không, đôi tay này của cô là để trưng hả?! Bị run tay thì cút đi chữa đi!”
Xung quanh có hai ba nhân viên khác cố gắng can ngăn, cô gái phục vụ cũng liên tục cúi đầu xin lỗi, nhưng Tạ Hướng Vinh dường như không nghe lọt tai, cứ đẩy và chỉ trích cô ấy.
Dù lời nói của cậu ta không dùng từ ngữ th* t*c, dù cậu ta ăn mặc sang trọng, nhưng cái thái độ cậy quyền bắt nạt, không nói lý lẽ này chẳng khác nào bọn côn đồ ngoài đường.
Vì sự việc gây náo động, nhiều khách mời từ các phòng khác cũng bước ra xem. Vài người đi ngang qua như Khương Tạo cũng xúm lại thì thầm.
“Này, nhận ra người kia là ai không?” Hai người đàn ông mặc vest tinh tế xúm lại hỏi nhau.
“Không rõ, nhìn cách ăn mặc thì giống người được CEO Vân Thăng dẫn đến, vừa nãy thấy họ đi cùng nhau.”
“Là người nhà hả? Ôi chao… Tính khí cũng lớn thật.”
“Haha, vị CEO Vân Thăng kia tính nết cũng chẳng phải dạng vừa, quả là anh nào em nấy.”
Khương Tạo khẽ giật mình, quay lại nhìn họ.
Hai người đàn ông này không quen cô, còn tò mò hỏi: “Bạn cô à?”
Cô cười nhạt, rồi lập tức thay đổi sắc mặt, không do dự bước thẳng tới.
Tạ Hướng Vinh càng mắng càng hăng, rõ ràng là đang nhân cơ hội này để xả hết cảm xúc tiêu cực dồn nén suốt buổi tiệc xã giao. Cậu ta chuyển từ chỉ trỏ sang nắm lấy cổ áo cô gái phục vụ.
Tạ Gia Mỹ đứng ở cửa vẻ mặt hoảng hốt. Thấy Khương Tạo đi tới, cô ta như thấy cứu tinh, vội vàng tiến đến kéo tay cô, thì thầm cầu xin: “Chuyện là, chị dâu… Anh ấy.”
Khương Tạo liếc nhanh Tạ Gia Mỹ, rồi tiến lên nắm chặt cổ tay đang làm càn của Tạ Hướng Vinh.
“Không, cô là—” Tạ Hướng Vinh đối diện với ánh mắt bình tĩnh của cô. Vừa định giãy giụa thì phát hiện lực tay của người phụ nữ này mạnh kinh ngạc, cậu ta không thể thoát ra được: “Buông tôi ra!”
“Nếu tôi không đến kịp.” Khương Tạo mạnh mẽ bẻ tay cậu ta ra, kéo nữ nhân viên phục vụ về bên cạnh che chở, nhíu mày chỉ trích: “Mặt mũi của anh cậu sắp bị cậu vứt sạch rồi đấy.”
Cô không ngờ câu nói này lại như đổ dầu vào lửa, đốt cháy sự đố kỵ và bực dọc của Tạ Hướng Vinh vì luôn bị so sánh với người anh trai trong suốt buổi tiệc. Cậu ta cười gằn, chỉ thẳng vào cô: “Chị là cái thá gì?”
Tạ Gia Mỹ giật mình, vội vàng can ngăn: “Này, anh, anh đừng nói thế…”
“Câm miệng, đồ vong ơn bội nghĩa, ăn cây táo rào cây sung.” Tạ Hướng Vinh mắng luôn cả em gái.
Tạ Gia Mỹ vừa sợ vừa tủi thân, mắt đã đỏ hoe.
Khương Tạo mím chặt môi, siết mạnh tay hơn khiến đối phương kêu “á, á” đau đớn: “Một người đàn ông to xác mà yếu ớt thế này, bày đặt làm ông chủ? Ngoài bắt nạt phụ nữ ra cậu còn làm được gì nữa?”
“Anh cậu giới thiệu cậu với nhiều vị sếp lớn như thế để làm gì? Cậu có chút lương tâm thì cũng không nên gây rối như vậy.”
“Mau xin lỗi cô gái này.” Cô ưỡn thẳng lưng, ra lệnh.
Tạ Gia Mỹ thấy mọi chuyện càng lúc càng lớn, đánh liều khuyên anh trai: “Anh, tất cả tiền của anh hai bây giờ đều nằm trong tay chị ấy đấy. Nếu sau này anh còn muốn nhờ anh hai làm gì… thì đừng có chọc giận chị ấy.”
“Hơn nữa, đây là nơi nào, bố mẹ lại không có mặt.”
Khương Tạo đổ mồ hôi tay, nhưng vẫn ngẩng cằm, lần nữa ra lệnh cho cậu ta: “Xin lỗi.”
Tạ Hướng Vinh căm ghét Tạ Lịch Thăng nhưng không thể hoàn toàn thoát khỏi sự giúp đỡ của anh. Tuy nhiên, thể diện lúc này còn quan trọng hơn cả mạng sống. Cậu ta vùng vẫy một hồi, nhìn Khương Tạo đầy ghê tởm: “Tôi xin lỗi! Được chưa!”
Nói xong, cậu ta hất tay cô ra: “Coi như tôi bước ra ngoài dẫm phải shit.”
Tạ Gia Mỹ đẩy Tạ Hướng Vinh nhanh chóng rời đi, không quên quay lại nhìn Khương Tạo, vẻ mặt đầy bối rối.
Sự việc lắng xuống, Khương Tạo quay lại an ủi cô gái phục vụ: “Cô không sao chứ?”
…………
Khương Tạo quay lại hội trường, nghe ngóng thấy những người xung quanh không bàn tán về chuyện vừa xảy ra ở khu vực phòng riêng, cô thở phào nhẹ nhõm.
May mà không để mọi chuyện lan rộng.
Hai đứa em trai em gái này của Tạ Lịch Thăng đứa nào đứa nấy đều không phải dạng vừa.
Cô tìm kiếm Tạ Lịch Thăng một vòng nhưng không thấy. Vai bị chạm nhẹ, cô quay đầu đối diện với anh: “Sao thế? Anh đi đâu vậy?”
Áo sơ mi của Tạ Lịch Thăng đã cởi hai cúc, trông anh có vẻ mệt mỏi hơn lúc đầu. Anh lướt mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: “Ăn no rồi à?”
Khương Tạo gật đầu, không kể với anh về chuyện Tạ Hướng Vinh gây rối, nghĩ rằng việc đã giải quyết xong thì không cần làm anh thêm phiền lòng.
“Đi thôi, về nhà.” Tạ Lịch Thăng khoác áo vest lên cánh tay, dẫn cô đi ra ngoài.
Cô cảm nhận được thái độ của anh có gì đó không ổn. Muốn hỏi, nhưng không biết mở lời thế nào, chỉ đành theo sát bước chân anh.
Tài xế lái xe đến đón họ. Tạ Lịch Thăng ngồi ghế phụ, Khương Tạo ngồi phía sau, thỉnh thoảng ngước nhìn anh.
Có phải cô quá nhạy cảm không?
Tại sao cảm thấy từ khi rời ban công, tâm trạng Tạ Lịch Thăng đã thay đổi?
Công việc xã giao của anh không thuận lợi sao?
Về đến khu chung cư, Khương Tạo theo anh lên nhà. Cả hai đều đã mệt mỏi sau một ngày làm việc, im lặng bước vào cửa.
Khương Tạo tháo đồng hồ, nhìn anh cũng đang làm động tác y hệt mình, nhẹ nhàng hỏi: “Anh mệt lắm à?”
Tạ Lịch Thăng đặt dây đồng hồ xuống: “Cũng tạm.”
“Em…” Khương Tạo thấy anh mở tủ giày, lấy đôi dép của cô đặt sang một bên, cuối cùng cô vẫn hỏi: “Em thấy anh và Hàn Tổng của Cạnh Linh có vẻ thân thiết, hai người quen nhau từ trước à?”
“Cô ấy trước đây tách ra từ Vân Thăng, bọn anh quen nhau từ thời đại học, cùng nhau khởi nghiệp.”
Anh đã đổi giày, tay nới lỏng cổ áo, quay lại nhìn cô: “Có vấn đề gì sao?”
Giống như chiếc xúc tu ốc sên vừa vươn ra gặp lạnh, lập tức rụt lại. Khương Tạo ngập ngừng một lát, thay đổi ý định: “Không có gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Tạ Lịch Thăng bước vài bước, nhưng không nhịn được quay đầu lại, hỏi thêm một câu: “Thật sự không có gì?”
Cô lắc đầu: “Không sao đâu, ngủ sớm đi.”
…………
Cảm giác khó chịu không tên đó bị cường độ công việc cao dồn nén, lãng quên ở một góc.
Tuần làm việc mới, Khương Tạo và vài đồng nghiệp dồn toàn lực vào việc cạnh tranh và đàm phán hợp tác với DOB. Về nhà, cô chỉ làm thêm rồi lăn ra ngủ. Tạ Lịch Thăng càng bận rộn hơn, ba bốn ngày lại đi công tác xa.
Để giành được hợp đồng với DOB, cô buộc phải liên tục tiếp xúc và giao thiệp với người phụ trách bên đó. Khương Tạo nghĩ đến mối quan hệ quen biết với Ngụy Nguyên, chủ động nhận nhiệm vụ đàm phán.
Ban đầu cô chỉ làm việc với cấp dưới của Ngụy Nguyên, cho đến một lần tình cờ gặp anh, anh mới biết cô là đại diện của Vân Thăng.
Hợp đồng có thành công hay không Ngụy Nguyên không thể quyết định một mình. Anh mới về nước nhậm chức từ tổng công ty, mọi quyết sách đều phải thông qua nhiều cuộc họp với đội ngũ nhân viên lão làng.
Đội ngũ đàm phán của Cạnh Linh rất lão luyện, trong khi nhân sự bên cô còn non kém, thiếu kinh nghiệm, trông có vẻ không “thành ý” bằng đối thủ. Để không thua kém, cô thức trắng mấy đêm liền, chỉ để chuẩn bị đầy đủ hơn.
May mắn thay, Ngụy Nguyên đã tạo điều kiện tối đa cho cô sửa đổi các điều khoản hợp tác, trình bày sâu hơn về lợi thế và tính hợp lý khi Vân Thăng hợp tác với DOB.
Khương Tạo hiểu rằng, đó đã là ưu ái lớn nhất anh dành cho “người quen cũ”.
Vài lần sau đó, do kết thúc cuộc họp muộn ở DOB, Ngụy Nguyên chủ động mời cô đi ăn hoặc đi uống. Khương Tạo cân nhắc và không từ chối, nghĩ rằng có thêm thời gian nói chuyện với người phụ trách DOB, cô có thể bổ sung những điểm chưa kịp nói trong cuộc họp.
“Tạ Lịch Thăng không ở Tần Nam à?” Ngụy Nguyên nhìn cảnh sông, cắn một miếng bánh hamburger.
Khương Tạo nhấp một ngụm cola, cơn sảng khoái của bọt ga khiến cô muốn ợ hơi. Cô vỗ ngực nhịn lại, gật đầu: “Vâng, chắc anh ấy đi công tác rồi.”
Anh ấy bật cười: “Cái tên này, đi công tác mà không báo cho em một tiếng à? Không sợ em lo lắng sao?”
Cô hơi ngượng: “À,” cô kéo dài giọng, “Cũng ổn. Anh ấy biết tôi không lo đâu, dù sao đi đâu cũng có trợ lý theo cùng.”
Khương Tạo nhìn chiếc bánh bò kẹp hai tầng trên tay mình, ái ngại nói với anh: “Xin lỗi đàn anh nhé, đã bảo mời anh ăn tối kiểu Tây, không ngờ quán đó hôm nay lại phải xếp hàng lâu thế…”
Ngụy Nguyên giơ chiếc bánh hamburger trên tay lên: “Cái này không tính là đồ Tây sao?”
Cô cười: “Thôi được rồi… Anh thấy là phải thì là phải vậy.”
Hai người ngồi trên bậc thềm ven sông ăn hamburger, trò chuyện vu vơ.
Thực ra thế này cũng tốt. Khương Tạo cũng sợ dẫn anh vào nhà hàng lại bị người trong ngành bắt gặp, hiểu lầm Vân Thăng và Cạnh Linh có quan hệ không minh bạch trong cạnh tranh.
“Cảm ơn đàn anh, đã kiên nhẫn với bọn tôi như vậy.” Khương Tạo chân thành nói: “Thật sự là lần đầu tiên tôi đảm nhận việc này, còn nhiều thiếu sót lắm… Nhưng xin anh hãy tin rằng đội ngũ Marketing và Kế hoạch của Vân Thăng hiện tại rất dồi dào nhân lực và có năng lực.”
“Ai cũng có lần đầu thôi,” Ngụy Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Và tôi nhớ em là INFP(1) đúng không? Hoàn toàn không nhìn ra khi làm việc, em rất có khả năng.”
(1) INFP là viết tắt của nhóm tính cách Hướng nội (Introversion), Trực giác (Intuition), Cảm xúc (Feeling), và Linh hoạt (Perception), là một trong 16 nhóm tính cách thuộc bài trắc nghiệm MBTI. Nhóm này còn được gọi là “Người hòa giải” hoặc “Người lý tưởng hóa” vì họ có xu hướng giàu lòng trắc ẩn, có lý tưởng mạnh mẽ và tìm kiếm sự hài hòa trong các mối quan hệ.
Khương Tạo bật cười, cũng đùa về trắc nghiệm tính cách MBTI(2): “Biết làm sao được, những người thuộc nhóm công sở thân phận thấp như tôi thì phải nỗ lực gấp trăm lần.”
(2) MBTI (Myers-Briggs Type Indicator) là một bài trắc nghiệm tính cách phổ biến, giúp phân loại con người thành 16 nhóm tính cách dựa trên 4 cặp đối lập: Hướng ngoại/Hướng nội (E/I), Cảm giác/Trực giác (S/N), Lý trí/Cảm xúc (T/F), Nguyên tắc/Linh hoạt (J/P).
“Tôi chỉ có thể cho em thêm cơ hội thể hiện. Còn việc cuối cùng DOB sẽ chọn đối tác nào thì còn phải họp nội bộ nữa.” Ngụy Nguyên cũng nói rõ thực tế: “Về mặt ngân sách, cả hai bên đều là khách hàng chịu chi, nhưng em cũng biết đấy, Cạnh Linh có quá nhiều kinh nghiệm nâng tầm thương hiệu, thậm chí còn tạo ra những thị trường khách hàng chưa từng có cho Vân Thăng và các công ty máy bay không người lái khác.”
Khương Tạo gật đầu: “Tôi hiểu.”
Anh bỏ vẻ nghiêm túc trong công việc, cười nhắc nhở cô: “Không nói chuyện công việc nữa, ăn nhanh đi, bánh hamburger của em nguội rồi.”
Khương Tạo cong mắt cười, gật đầu. Cô gác lại thân phận công sở, an tâm thưởng thức bữa tối của mình.
Ăn xong hamburger một lát, Ngụy Nguyên vẫy tay về phía một phụ nữ trung niên đang dắt chó cách đó không xa: “Tiểu Hoan—”
Cô giật mình, nhìn theo ánh mắt người đàn ông.
Nghe thấy tiếng gọi, chú chó trắng nhỏ như ngựa hoang đứt cương, kéo dây dắt chạy ào ào tới, nhảy lên nhào vào lòng Ngụy Nguyên.
Ngụy Nguyên ôm chú chó, khoe với cô: “Có phải nó béo lên nhiều không?”
Khương Tạo thử đưa tay ra, chiếc mũi ướt át của chú chó nhỏ chạm vào tay cô, rồi nó nhiệt tình dùng lưỡi l**m.
Cô vui mừng, đôi mắt cong lên như mặt hồ gợn sóng ánh trăng: “Đúng là… cứ như một con heo trắng béo ú vậy.”
Ngụy Nguyên cười sảng khoái, gật đầu: “Chỉ là không lớn lên được nữa, toàn mọc thêm thịt thôi.”
“Bé con đã là chó trung niên rồi, nhưng rất kiên cường. Theo tôi từ Mỹ về đây, chịu được chuyến bay dài mà không sao.”
Cô giúp việc mang chó đến gặp Ngụy Nguyên xong liền xin phép về.
“Anh cố ý kêu người mang Tiểu Hoan đến à?” Cô hỏi.
“Ừ, tôi cứ nói sẽ mời em đến nhà chơi với chó.” Ngụy Nguyên đặt chú chó vào lòng cô: “Nhưng mọi người đều quá bận rộn, khó sắp xếp gặp nhau, nên nhân lúc dì giúp việc dắt nó đi dạo gần đây, tôi bảo cô ấy mang nó qua luôn.”
Chú chó nhỏ ấm áp cựa quậy trong lòng, Khương Tạo vốn đã thích động vật, lại là chú chó có duyên đặc biệt với mình. Cô ôm lấy nó, dụi mặt vào người nó, xúc động nghẹn ngào: “Mày khỏe mạnh lớn lên thật tốt…”
Mới đó mà nó đã sáu bảy tuổi, vẫn hoạt bát như vậy, chứng tỏ Ngụy Nguyên đã nuôi dưỡng nó rất tốt.
Cô hôn lên mõm chú chó, yêu quý không muốn buông: “Mày gặp được một người bố vô cùng tốt bụng.”
Ngụy Nguyên cười dịu dàng, ánh mắt luôn dõi theo cô.
Hai người thu dọn rác thức ăn nhanh, tiếp tục dắt chó đi dạo dọc bờ sông. Khương Tạo ngồi xổm chơi với chó, rồi Ngụy Nguyên bất ngờ hỏi: “Giả sử, tôi nói là giả sử, sau này em và Tạ Lịch Thăng không đi tiếp cùng nhau nữa, em có cảm thấy khó xử khi làm việc ở Vân Thăng không?”
Cô suy nghĩ một lát, đáp: “Ừm… Nếu không bị phát hiện thì cũng ổn thôi. Hơn nữa, khi chọn công việc, tôi ưu tiên lợi ích cá nhân trước tiên. Nếu Vân Thăng vẫn là nơi tốt để phát triển, tại sao phải rời đi chỉ vì anh ấy? Dù là công việc hay học tập thì cũng là vì bản thân mình.”
Khương Tạo quay lại, nửa đùa nửa thật hỏi: “Đàn anh muốn hỏi tôi có ý định chuyển việc không à? Đây có tính là nhận offer trực tiếp từ Sếp không?”
Ngụy Nguyên bị cô chọc cười, gật đầu: “Có thể tính, tôi công nhận năng lực của em.”
Cô ngạc nhiên: “Nhưng tôi mới tốt nghiệp, là tờ giấy trắng hoàn toàn.”
“Kinh nghiệm có thể tích lũy theo thời gian, nhưng năng lực thì chưa chắc.” Anh nói trúng trọng điểm.
“Nếu muốn chuyên sâu vào lĩnh vực quảng cáo marketing, làm việc ở công ty chuyên môn sẽ có lợi cho sự phát triển hơn.”
Đối phương quá đỗi nghiêm túc khiến Khương Tạo đang đùa lại trở nên bối rối, cô vừa xoa đầu chó vừa cười: “Được ạ, nếu sau này tôi có ý định nghỉ việc ở Vân Thăng, đàn anh đừng quên lời ngày hôm nay nhé. Tôi rất ngưỡng mộ DOB.”
“Đương nhiên rồi. Tôi về nước rồi thì sau này sẽ không thường xuyên ở nước ngoài nữa, việc liên lạc với em sẽ tiện hơn nhiều.”
“Mấy hôm nay tôi cứ nghĩ, chúng ta lâu ngày không gặp mà vẫn có thể kết nối lại, chắc chắn là có duyên phận đặc biệt. Giống như ông trời đang cho tôi cơ hội bù đắp những mối liên hệ đáng lẽ ra đã có của chúng ta.”
Ngụy Nguyên gật đầu, mỉm cười đưa tay ra: “Đừng ngồi xổm lâu thế, đứng dậy đi.”
Khương Tạo nhìn bàn tay anh đưa tới.
Bàn tay Ngụy Nguyên cũng to, các đốt ngón tay thon dài, đẹp đẽ, toát lên vẻ thư sinh, kết hợp với chiếc đồng hồ đắt tiền càng làm anh thêm vẻ trí thức mà vẫn không kém sang.
Nhưng không hiểu sao, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh bàn tay Tạ Lịch Thăng.
Chỉ cần nghĩ đến bàn tay vừa đẹp, vừa có chút gân guốc, lại mạnh mẽ của anh, cô lại cảm thấy bồn chồn vô hình.
Cô suy ngẫm lời Ngụy Nguyên nói, khẽ rũ mi mắt xuống.
Lời tỏ tình năm xưa không thể nói ra đã trở thành vết thương lòng không đau không ngứa, một sự hối tiếc không thành nhưng cũng chẳng gây cản trở.
Sự xuất hiện của Ngụy Nguyên giống như thượng đế bất ngờ mở tung ô cửa sổ đã bị khóa, ánh sáng đột ngột chiếu vào. Khiến cô cảm nhận được cảm xúc nhưng không phải là vui vẻ, mà là sự ngậm ngùi.
Cô đã có vài lần xúc động muốn nói ra lời chưa kịp thổ lộ năm đó, không cần kết quả, chỉ để viên mãn cho cô của ngày hôm qua, để nói lời tạm biệt với tuổi thanh xuân.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc anh đưa tay ra— Khương Tạo chợt nhận ra.
Cô không thể nói.
Lời chưa kịp nói năm xưa, dù bây giờ có cơ hội, cô cũng không thể nói ra nữa.
Hối tiếc nên là hối tiếc, cứ để nó nằm đó.
Đợi lớp da thịt mới mọc ra trên miệng vết thương, dần dần đắp lên, che phủ, cuối cùng nuốt chửng vết loét không lành đó.
Khương Tạo chần chừ không đưa tay ra. Cô nhìn Ngụy Nguyên, khóe mắt hơi đỏ hoe, nhưng cô vẫn mỉm cười.
Đúng lúc này, điện thoại Ngụy Nguyên rung lên. Anh rút tay lại, xem tin nhắn, rồi quay đầu— nhìn về phía con dốc đá.
Khương Tạo nhìn theo, thấy Tạ Lịch Thăng đang đứng trên dốc cao, đút tay vào túi, lặng lẽ nhìn họ.
Cô có chút hoảng loạn, hỏi Ngụy Nguyên: “Anh gọi anh ấy đến à?”
“Cậu ấy muốn gặp riêng tôi, tôi bảo cậu ấy là chúng ta đang ở cùng nhau.” Ngụy Nguyên không hề giấu giếm, nụ cười vẫn hoàn hảo: “Thế là cậu ấy đến đây.”
…………
Ba người chào hỏi xã giao vài câu. Khương Tạo dắt chú chó nhỏ quay lại bãi cỏ bên cạnh đường đi dạo chơi thêm một lát, còn hai người đàn ông đứng nguyên tại chỗ, hiếm hoi hút thuốc.
Tạ Lịch Thăng kẹp điếu thuốc, nghiêng đầu cúi xuống, châm thuốc bằng bật lửa của Ngụy Nguyên. Anh rít một hơi thuốc hiếm hoi, rồi ho khan hai tiếng khi nhả khói.
“Bỏ thuốc rồi à? Bỏ được bao lâu rồi?” Ngụy Nguyên nhả một làn khói, nheo mắt cười, trêu chọc: “Hai người gấp có con đến thế sao?”
“Việc gì cậu cũng biết.” Tạ Lịch Thăng liếc anh ấy, búng tàn thuốc, nói thẳng thừng: “Cậu bày trò cái quái quỷ gì thế.”
Bị mắng, Ngụy Nguyên lại cười vài tiếng, gật đầu, rít thêm một hơi thuốc.
Tạ Lịch Thăng hạ ánh mắt, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang chơi đùa vui vẻ với chó dưới bãi cỏ. Ánh mắt anh thoáng dịu đi, rồi nhanh chóng thu lại.
Giọng điệu chua loét không giấu diếm: “Lúc nãy đứng trên này nhìn mấy người, hai người một chó, trông cứ như một gia đình ba người.”
Ngụy Nguyên thoáng đánh giá anh, nhún vai, lộ ra vẻ khó xử: “Cậu nói thế, tôi biết đáp lại thế nào đây?”
Cả hai đều hiểu rõ, chuyện này không liên quan đến Khương Tạo, mà là giữa hai người đàn ông với nhau.
Vì tình bạn từ thuở nhỏ, vì quá hiểu nhau, nên không ai vạch trần bản chất sự việc.
Gió thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước trán Tạ Lịch Thăng, dường như làm mờ đi cả vẻ quyết đoán thường ngày của anh.
Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm điếu thuốc sắp cháy đến ngón tay, cuối cùng quyết định nói thẳng: “Cậu nuôi con chó mà cô ấy nhặt được suốt bảy năm, vậy mà khi tôi gọi điện hỏi thăm về cô ấy, cậu lại nói là thời gian lâu quá rồi, không nhớ rõ nữa.”
“Ngụy Nguyên, cậu cố tình giả vờ với tôi đấy à.”
Nụ cười trong mắt Ngụy Nguyên dần tắt đi khi bị bóc phốt.
Hai người đứng im lặng một lúc trong gió đêm.
Nửa phút sau, Ngụy Nguyên nâng điếu thuốc lên, trước khi rít một hơi, anh ấy lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày: “Lịch Thăng, dù là bạn bè thân thiết đến đâu, cũng nên cho phép nhau—”
“Giữ lại vài bí mật không muốn chia sẻ chứ.”
Tạ Lịch Thăng nhíu mày. Tuy nhiên, vài giây sau, anh cười khẩy đầy khinh miệt.
Ngụy Nguyên quay đầu nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu.
Tạ Lịch Thăng liếc anh một cái, nói từng chữ một: “Giả tạo.”
Nói xong, anh gọi lớn xuống dưới: “Khương Tạo—”
Người phụ nữ đang dắt chó trên bãi cỏ ngước lên, nhìn về phía anh.
Tạ Lịch Thăng vẫy tay, gọi cô: “Về nhà thôi—”
Thấy Khương Tạo ôm chú chó ngoan ngoãn chạy lên dốc, Ngụy Nguyên bất lực cười một tiếng, lắc đầu.
Nụ cười mang nhiều ý nghĩa.
Khương Tạo bước lên bậc đá, đi đến gần họ. Cô thấy Tạ Lịch Thăng đã đưa tay ra từ xa để đón mình. Trong lòng cô nghi hoặc, không biết người đàn ông này lại giở trò gì, nhưng vẫn đưa tay ra đáp lại khi đến gần.
Tạ Lịch Thăng nắm lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay anh. Anh vòng tay kia, ôm lấy chú chó trong lòng Khương Tạo, rồi nhét nó vào tay Ngụy Nguyên: “Chó của cậu dính người quá đấy, sau này để ý dùm cái.”
Khương Tạo: ??
Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Tạ Lịch Thăng kéo đi. Cô chớp mắt, ngửi thấy mùi: “Anh hút thuốc à? Khó chịu quá, về nhà không được hút nữa đâu.”
Khương Tạo nói xong vội vàng quay lại vẫy tay với Ngụy Nguyên: “Đàn anh, tạm biệt! Công việc có gì cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào!”
Ngụy Nguyên ôm chú chó Tiểu Hoan đang lè lưỡi, đứng tại chỗ cười nhạt, gật đầu.
…………
Hai người về đến nhà.
Cửa chính cảm ứng vân tay của chủ nhân mở ra.
Khương Tạo đeo túi xách đi theo sau anh, bước vào nhà như trút được gánh nặng. Cô vẫn nhớ chuyện ở bờ sông, tò mò hỏi: “Anh và đàn anh Ngụy Nguyên nói gì vậy? Em thấy hai người nói chuyện lâu lắm.”
Tạ Lịch Thăng đột ngột quay đầu lại, hôn một cái thật kêu lên môi cô.
Anh hôn mạnh, phát ra tiếng “chụt” rõ ràng.
Sau đó, anh quay người tiếp tục thay giày.
Khương Tạo ngơ ngác, chớp mắt từ từ.
“Anh…”
“Anh làm gì đấy.”
Tạ Lịch Thăng dừng việc thay giày, cúi người hôn thêm một cái.
Lần này còn mạnh hơn lần trước.
Khương Tạo vừa khó hiểu vừa xấu hổ, giọng nói pha lẫn tiếng cười: “Đừng mà, anh làm gì thế hả.”
Tạ Lịch Thăng tháo đồng hồ, đẩy cô dồn vào tủ giày, cúi đầu nâng mặt cô lên.
Môi anh chạm vào chóp mũi, Khương Tạo đẩy anh ra, không cho hôn nữa: “Khoan đã, anh, anh có chuyện gì thế? Sao tự nhiên lại như vậy?”
Tạ Lịch Thăng nhìn gương mặt nửa cười nửa thẹn của cô, nghiêm túc hỏi: “Em rất thích chó à?”
“Ừm…” Cô nhíu mày, khó hiểu đáp: “Cũng tạm, khá thích.”
“Nếu rất thích, chúng ta cũng có thể nuôi một con.” Anh nói xong, cúi xuống hôn thêm một cái vào đôi môi đỏ mọng của cô, hôn mãi không dứt, m*t nhẹ, tạo ra những âm thanh vụn vặt.
Khương Tạo còn chưa kịp thay giày đã bị những nụ hôn liên tiếp của anh làm cho choáng váng ngay tại lối vào.
Môi lưỡi dần có hơi thở nam giới, xen lẫn chút mùi thuốc lá nồng anh vừa hút. Cô đẩy anh, hơi thở có chút rối loạn: “Hai chúng ta tạm thời không có thời gian chăm sóc thú cưng đâu?”
“… Anh làm sao thế?”
“Thấy em chơi đùa vui vẻ với chó của người khác quá.” Anh dần di chuyển môi sang bên, hôn lên d** tai cô, nói: “Không có tí tiền đồ gì cả.”
Khương Tạo: “……”
Anh dùng cách này để tán tỉnh cô đấy à?
Tạ Lịch Thăng hôn nhẹ vào chiếc cổ mềm mại thơm tho của cô, m*t một cái, rồi vùi mặt vào hõm cổ cô, dùng giọng khàn khàn mời gọi—
“Đi công tác mệt quá, anh có nhu cầu.”
“Cùng đi tắm đi, giúp anh giải quyết.”
“Được không.”
Mặt Khương Tạo đỏ như gấc.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Này, sao dù mở đầu thế nào thì cuối cùng cũng quay về chuyện đó vậy? Vợ chồng hai người này… thôi kệ, mọi người thích xem mà.
Thái độ và tình cảm giữa Ngụy Nguyên và hai người họ… cảm giác là một sự hiểu ngầm không cần nói ra, nhưng lại có thể đọc được. Tính cách anh ấy cùng đoạn quá khứ đó đã định sẵn đây là một sự hối tiếc không thể nói ra, nhưng may mắn thay, Tiểu Tạo nhà chúng ta từ đầu đến cuối đều nghĩ thông suốt!
Hy vọng có những độc giả đồng điệu với tôi!
Ừm, tôi cảm thấy, sắp rồi, bữa ăn thịnh soạn thực sự…Hết chương 36
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 36
10.0/10 từ 43 lượt.
