Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 35

Chương 35 – Da mặt mỏng đến vậy à.

Trò đùa lãng mạn: 35


Thật ra Khương Tạo chỉ muốn trốn tiệt trong chăn cả đời không gặp ai, ít nhất cũng phải đợi đến khi người kia ăn xong cơm và đi làm.


Thà bị tính là đi làm trễ cô cũng cam lòng…


Nhưng thật không may, sau một hồi đấu tranh tư tưởng giữa việc giữ thể diện và giữ thành tích chuyên cần, Khương Tạo vẫn ngậm ngùi chọn cái sau.


Lúc thay quần áo xong bước ra khỏi phòng ngủ, Khương Tạo lỡ cử động hơi mạnh. Cơn đau nhức đột ngột truyền đến từ đôi chân khiến bước tiếp theo của cô mất đà, loạng choạng suýt ngã. Ngay trước khi kịp vịn vào tường thì một bàn tay rắn chắc đã kịp thời nắm lấy tay cô, kéo cô lấy lại thăng bằng.


Giọng người đàn ông vang lên đầy trêu chọc: “Chân em mềm nhũn rồi à?”


Mặt Khương Tạo đỏ bừng, chỉ muốn gào lên: Đều là nhờ ơn nhờ phước của nhà ai hả?!


Tối qua cô không chịu nổi sự thân mật quá đỗi k*ch th*ch này, lúc đầu cứ vặn vẹo chống cự, cố khép chặt chân để ngăn cản hành động của anh, chỉ muốn kẹp banh xác cái đầu đang rúc vào giữa chỗ đó.


Nhưng sức lực của hai người quá chênh lệch. Tạ Lịch Thăng dùng hai tay giữ chặt đùi cô, mạnh mẽ tách rộng sang hai bên.


Cuộc giằng co sức lực đó đã để lại di chứng là đôi chân đau nhức rã rời vào sáng nay.


Chuyện giúp nhau sung sướng thì cô còn có thể hiểu được sự ngọt ngào, dù sao cả hai đều được thỏa mãn, nhưng mà… cô thực sự không hiểu tại sao Tạ Lịch Thăng tối qua làm chuyện đó lại có vẻ như chìm đắm đến thế.


Rõ ràng về mặt sinh lý anh đâu thể có kh*** c*m trực tiếp.


Tại sao… anh lại l**m cô nhiệt tình như thế chứ.


Đúng là một tên b**n th**.


Khương Tạo đỏ mặt hất tay anh ra, gượng gạo đi về phía phòng tắm: “… Tránh ra.”


Người kia tựa vào khung cửa phòng ngủ, vẫn chưa buông tha, cười hỏi: “Có phải thể chất em kém quá không?”


Khương Tạo thẹn quá hóa giận, quay lại mắng: “Câm miệng! Đồ b**n th** chết tiệt!”


Nói xong, cô đóng sầm cửa phòng tắm lại.


Tạ Lịch Thăng hơi ngỡ ngàng, bị câu chửi rủa thẳng thừng này làm cho đứng hình mất ba giây.


Ba giây sau, anh không nhịn được bật cười khẩy.


Da mặt mỏng đến vậy à.



Khương Tạo rửa mặt xong bước ra, thấy Tạ Lịch Thăng đã chuẩn bị xong bữa sáng.


Hôm nay cô giúp việc xin nghỉ, anh đích thân vào bếp.


Cô liếc nhìn đĩa rau trộn và bát mì trứng rau củ trên bàn, có chút ngạc nhiên: “Không phải anh thích ăn sáng kiểu Tây sao?”


Trước đây cô thấy anh toàn ăn những món kiểu Tây nhạt nhẽo đến phát chán.


Tạ Lịch Thăng vừa lau tay vừa kéo ghế ăn, thản nhiên đáp: “Nhưng chẳng phải em thích ăn đồ Trung sao?”


Khương Tạo bỗng dưng nghẹn lời. Ngửi mùi thức ăn thơm phức, cô chớp mắt liên hồi, ngồi xuống nhận lấy đôi đũa anh đưa.


Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Tạ Lịch Thăng liếc nhìn gương mặt mộc trong trẻo của cô sau khi rửa mặt, nói: “Lát nữa đi xe anh, nếu em không muốn quá phô trương thì anh sẽ thả em ở gần công ty.”


Tài nấu nướng của người này quả thực rất đỉnh, món mì trứng đơn giản cũng được chế biến tươi ngon tuyệt vời. Khương Tạo mải mê thưởng thức bữa sáng, ba giây sau mới ngẩng đầu lên: “Hả?”


Cô hoàn toàn để ngoài tai lời anh nói.


Tạ Lịch Thăng lại lộ ra vẻ mặt cạn lời quen thuộc, đành phải nhắc lại lần nữa.


Cô vừa nhai vừa suy nghĩ.


Anh có chút không hiểu, được đi nhờ xe miễn phí mà còn phải đắn đo gì nữa?


Cái tàu điện ngầm và xe buýt chật chội đó có dát vàng hay sao mà cô ngày nào cũng đâm đầu vào?


Tạ Lịch Thăng cắn một miếng trái cây, hừ lạnh: “Chân cẳng mềm nhũn thế kia, chen chúc trên tàu điện ngầm coi chừng ngã vào người khác, lại bị em ăn vạ đấy.”


Khương Tạo: “……”


Tại sao mỗi lần nhận ân huệ của anh đều thấy khó ở thế này nhỉ?


“Thôi được rồi.” Hôm nay cô quả thật dậy muộn, nếu đi tàu điện ngầm cộng với đi bộ, có lẽ sẽ muộn làm mất.


“Tối thứ Sáu có một buổi tiệc tối giao lưu hợp tác về logistics máy bay không người lái.” Tạ Lịch Thăng vừa thu dọn bát đũa của mình vừa nói: “Nếu không bận gì thì tan làm đi cùng anh. Khách sạn đó có tiệc buffet chất lượng khá ổn.”


Nói xong, anh đặc biệt hỏi thêm: “Em có phải tăng ca không?”


Khương Tạo thở dài, dựa vào ghế nhớ lại lịch trình công việc: “Cũng may… Nhóm em được phân ít việc hơn nhóm chủ trì kế hoạch, thứ Sáu tan làm đúng giờ nghỉ ngơi một chút chắc là được.”


“Anh chắc chắn muốn dẫn em đi cùng à?” Cô hỏi lại cho chắc.


Tạ Lịch Thăng dường như đi guốc trong bụng cô, bổ sung: “Trong bữa tiệc sẽ không có truyền thông, chỉ có lãnh đạo doanh nghiệp như bọn anh mới được phỏng vấn riêng.”


“Sẽ không bị chụp hình đâu, ngoài Lý Thường ra cũng không có nhân viên Vân Thăng nào khác đi theo.”


Khương Tạo gật đầu yên tâm, nhưng vẫn còn băn khoăn: “Ý em là… em đâu phải nhân vật vai vế gì… hiểu biết về ngành cũng hạn hẹp, không giúp gì được cho anh trong việc xã giao đâu.”


“Vẫn câu nói cũ, cứ coi như đi ăn một bữa thôi.” Tạ Lịch Thăng khẽ nhướng mày, “Người tham dự đều là các ông lớn trong ngành, dù không đi bắt chuyện, chỉ đứng nghe thôi cũng có lợi cho em.”


“Nếu kết giao được người quen, xin vài thông tin liên lạc thì càng tốt.”


“Ngụy Nguyên cũng sẽ đi, lúc anh bận việc em cứ đi theo cậu ấy cũng được.”


Cô lộ vẻ ngạc nhiên.


Anh giải thích thêm: “Nói về quảng cáo marketing trong nước, DOB ít nhất cũng nằm trong top ba. Những buổi giao lưu hợp tác thế này, họ chắc chắn sẽ cử người tham dự.”


“Những nhân vật đầu ngành truyền thông khác cũng sẽ đến.”


Khương Tạo đặt đũa xuống, ngập ngừng: “Ý em là… anh…”



Cô không nói hết câu, nhưng chỉ qua ánh mắt, Tạ Lịch Thăng cũng hiểu.


Câu chuyện về Ngụy Nguyên đã bị sự thân mật bất ngờ đêm qua cắt ngang. Cô hoàn toàn không biết sau khi nghe xong chuyện cô từng thầm thương trộm nhớ Ngụy Nguyên, thái độ hiện tại của Tạ Lịch Thăng là như thế nào.


Nhất là sau câu nói vừa rồi của anh.


Cô lại càng hoang mang.


Tạ Lịch Thăng không giải thích thắc mắc của cô, đứng dậy thu luôn bát đũa của cô: “Nói nữa là muộn đấy, đi thôi, anh đưa em đi làm.”



Công việc bận rộn cuốn đi thời gian, chớp mắt đã đến thứ Sáu.


Sáng nay Khương Tạo mới chợt nhận ra lọ thuốc ngủ melatonin cô hay dùng đã bị chính mình cất vào ngăn kéo tủ đầu giường từ bao giờ.


Vì cô giúp việc do mẹ kế Tạ Lịch Thăng thuê chẳng khác nào một camera chạy bằng cơm, nên hai người họ buộc phải ngủ chung mỗi đêm để tránh bị phát hiện điều gì bất thường vào sáng hôm sau.


Lúc mới ngủ cùng, sự bài xích của Khương Tạo không vì tin tưởng anh mà biến mất, cô phải uống một viên melatonin mỗi tối để ép mình vào giấc ngủ.


Nhưng…


Từ bao giờ nhỉ? Cô bắt đầu có thể ngủ ngon lành mà không cần đến thuốc, ngay cả khi có một người đàn ông nằm bên cạnh.


Dù chỉ là một thay đổi nhỏ nhoi, nhưng đối với tâm hồn cằn cỗi của cô, đó chẳng khác nào một ốc đảo bất ngờ xuất hiện giữa sa mạc.


Hoặc là nguồn sống, hoặc là ảo ảnh nhấn chìm tất cả.


Cô không rõ tại sao lại có sự thay đổi này, nhưng trước mắt thì đó là một tín hiệu tốt.


Vừa đến công ty, cô và các đồng nghiệp lại quay cuồng như chong chóng.


Tình hình kinh tế ảm đạm, các công ty đua nhau tinh giản bộ máy, rất nhiều nơi cắt bỏ bộ phận quảng cáo và thuê ngoài các agency chuyên nghiệp. Vân Thăng vốn dĩ không chú trọng quảng bá, nên bộ phận Kế hoạch và Marketing được gộp lại, còn việc triển khai cụ thể sẽ hợp tác với các đối tác bên ngoài.


“Thất Thất, bà gửi lại cho tui bản Quy trình chuẩn (SOP)(1) chi tiết nhất mà sếp gửi hôm nọ đi, tui tìm mãi không thấy.” Lê Lê vừa làm vừa í ới.


(1) Bản Quy trình chuẩn (SOP – Standard Operating Procedure) là một tài liệu hướng dẫn chi tiết, từng bước một, mô tả cách thức thực hiện một công việc hoặc quy trình cụ thể trong tổ chức một cách nhất quán, hiệu quả, nhằm đảm bảo chất lượng, giảm thiểu sai sót, và giúp nhân viên mới nhanh chóng nắm bắt công việc.


“Bà đang xem gì thế?” Cô nàng tò mò ngó sang.


Khương Tạo đang lật xem danh sách đề xuất trong tập tài liệu, phát hiện ra một điều: “Về chuyện hợp tác, nhóm mình sẽ phải tiếp xúc với DOB à?”


“Nghe nói DOB là lựa chọn ưu tiên số một.” Lê Lê nói: “Mọi người đang kháo nhau là Vân Thăng có thể sẽ phải cạnh tranh gay gắt với Cạnh Linh để giành lấy cái gật đầu của DOB. Dù sao hai bên ra mắt sản phẩm mới quá sát nhau, mà DOB thì chỉ nhận lời hợp tác với một công ty máy bay không người lái thôi.”


Cô gật đầu, thành thật nhận xét: “Hơi căng đấy…”


Lê Lê nhăn nhó: “Bà cũng thấy thế đúng không… DOB nổi tiếng khó tính, hơn nữa xét về phong cách thương hiệu thì Cạnh Linh và DOB quả thực là một cặp trời sinh.”


“Thôi cứ cố gắng hết sức xem sao.” Cô thở dài, gửi bản tài liệu Lê Lê cần qua.



Hơn sáu giờ tối, Khương Tạo tan làm.


Tạ Lịch Thăng hôm nay có việc bên ngoài, buổi trưa nhắn tin báo chiều tối sẽ về đón cô.


Khương Tạo tranh thủ về nhà trước để trang điểm và thay đồ. Ban đầu cô còn loay hoay không biết mặc gì cho phù hợp với những sự kiện trang trọng thế này, nhưng Tạ Lịch Thăng đã chu đáo chọn sẵn vài bộ đồ hiệu gửi về nhà.


Về khoản tinh tế này, cô thực sự nể phục anh. Đầu óc chứa bao nhiêu việc đại sự mà vẫn nhớ đến chuyện chọn quần áo cho vợ.


Tạ Lịch Thăng dường như cũng có gu thẩm mỹ không tồi. Đó là hai bộ Celine và hai bộ LV, không chọn phong cách quá lộng lẫy hay “bánh bèo”, cả bốn bộ đều mang hơi hướng công sở thanh lịch, sang trọng và chất lượng.


Có cả váy liền và bộ vest quần short vải tweed.


Khương Tạo ướm thử, cuối cùng chọn một bộ kết hợp giữa áo trễ vai và quần tây ống suông, vừa tôn lên vóc dáng mảnh mai, thanh thoát, lại vừa toát lên khí chất chuyên nghiệp của một nữ nhân viên văn phòng.


Tắm rửa, trang điểm, lên đồ xong xuôi, cô vừa định gọi điện hỏi Tạ Lịch Thăng đến đâu rồi thì chuông cửa reo.


Cô bước nhanh ra mở cửa, nhưng người đứng bên ngoài lại là Ngụy Nguyên khiến cô ngỡ ngàng: “… Đàn anh? Sao anh lại đến đây?”


“Lát nữa tôi đi cùng xe với Lịch Thăng. Cậu ấy gọi điện báo trước rồi, bảo vệ đã quẹt thẻ cho tôi lên thang máy.” Ngụy Nguyên giải thích, nhìn cô đã ăn mặc chỉn chu, mỉm cười khen: “Bộ này rất hợp với em.”


Khương Tạo cười nhẹ, hơi ngượng ngùng: “Cảm ơn anh, là do anh ấy khéo chọn thôi.”


Anh nhìn vào trong nhà, lịch sự hỏi: “Tôi vào ngồi một lát được không?”


“Đương nhiên rồi ạ.” Khương Tạo né người mời anh vào, “Anh chịu khó thay giày nhé? Chắc anh cũng biết bệnh sạch sẽ của Tạ Lịch Thăng rồi đấy.”


Ngụy Nguyên nhìn cô thêm một cái đầy ẩn ý: “Không vấn đề gì, tôi biết mà.”


Thay giày xong, anh bước vào tổ ấm của cặp vợ chồng son.


Tạ Lịch Thăng mua căn hộ này cũng được hai ba năm rồi. Ngụy Nguyên từng ghé qua một lần khi về nước, lúc đó căn nhà trống trải và lạnh lẽo như nhà mẫu, đồ đạc sắp xếp quy củ đến mức vô hồn, anh còn từng trêu chọc bạn mình về chuyện này.


Lúc đó Tạ Lịch Thăng đã đáp trả: “Nhà là để ở, sạch sẽ đẹp đẽ là được rồi. Giống nhà mẫu hay không thì liên quan đếch gì đến cậu.”


Nhưng bây giờ nhìn lại—


Tuy nội thất không thay đổi nhiều, nhưng khắp nơi đã xuất hiện những vật dụng sinh hoạt nhỏ nhặt, mang đậm hơi thở cuộc sống của người khác giới.


Ngụy Nguyên đảo mắt nhìn quanh một lượt đầy thâm ý, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bóng lưng Khương Tạo.


Tất cả những thay đổi bất ngờ này của Tạ Lịch Thăng, đều là vì cô gái này.


Khương Tạo quay lại, nghiêng đầu hỏi: “Sao thế ạ?”


Ngụy Nguyên cười, chỉ vào tập hồ sơ trên bàn trà: “Nhìn bìa thì đoán là kế hoạch của em, tôi xem qua được không?”


“Được chứ ạ, toàn là mấy dự án bị loại khi tôi đi thực tập thôi…” Khương Tạo nghĩ đến thân phận người đại diện của DOB, cảm thấy hơi tự ti: “Anh đừng chê tôi kém cỏi là được.”


“Làm gì có chuyện đó.” Anh ngồi xuống, cầm một tập lên, “Vậy tôi xem đây, không làm phiền em chuẩn bị nữa.”


Cô gật đầu, đi vào phòng thay đồ để chọn túi xách.


Tạ Lịch Thăng mua cho một đống túi hiệu, cô đang phân vân không biết nên dùng cái nào.



Ngụy Nguyên ngồi trên sofa lật xem những bản kế hoạch cũ của Khương Tạo. Ban đầu chỉ lướt qua, nhưng càng về sau tốc độ lật trang càng chậm lại, ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư và đánh giá cao.


“Khương Tạo?”


“Vâng? Sao vậy?”


“Trước khi vào Vân Thăng, em đã thực tập ở những đâu?” Anh vừa lật trang vừa hỏi vọng vào.


Giọng nói nhẹ nhàng của cô vọng ra từ phòng thay đồ, liệt kê vài cái tên công ty: “Cuối cùng là ở Phi Đạt, sau đó Phi Đạt bị Vân Thăng mua lại.”


Ngụy Nguyên ừm một tiếng, chìm vào suy nghĩ.


Khương Tạo buộc tóc xong bước ra, hỏi: “Có vấn đề gì không đàn anh?”


“Không có.” Ngụy Nguyên gấp tài liệu lại, đặt ngay ngắn về chỗ cũ, thành thật nhận xét: “Chỉ là tôi thấy với năng lực của em, em hoàn toàn xứng đáng với những cơ hội tốt hơn.”


Cô cười bẽn lẽn, có chút lâng lâng vì được khen ngợi: “Chắc do hồ sơ của tôi chưa đủ đẹp. Dù tôi đã cố gắng học thạc sĩ ở Nam Thành, nhưng lần đầu thi trượt, lại không phải học lên từ đại học cùng trường, mà là trái ngành.”


“Nếu được vào vòng phỏng vấn nhóm, biết đâu tôi có thể thể hiện được khả năng. Nhưng tôi nghe nói nhiều nơi họ chỉ nhìn bằng cấp để lọc hồ sơ thôi.”


Ngụy Nguyên đứng dậy, gật đầu đồng tình: “Hệ thống tuyển dụng trong nước hiện tại quả thực còn nhiều bất cập, cũng khó trách được, nhân tài bằng cấp cao bây giờ nhiều quá.”


“Tạ Lịch Thăng nhắn là đã đến hầm xe rồi.” Cô chỉ ra cửa: “Chúng ta đi thôi?”



Có lẽ do làm việc cả ngày mệt mỏi, vừa lên ghế phụ xe của Tạ Lịch Thăng là Khương Tạo ngủ thiếp đi ngay. Mãi đến khi xe dừng trước sảnh khách sạn lớn, anh mới lay cô dậy.


Ngụy Nguyên đã xuống xe trước. Cô đưa chiếc áo khoác đang đắp trên người cho Tạ Lịch Thăng, thì thầm: “Sản phẩm sắp tới bộ phận Kế hoạch định tiếp xúc với DOB, anh có biết chuyện này không?”


Tạ Lịch Thăng ném chìa khóa cho nhân viên phục vụ, khoác áo vest vào người: “Không biết, nhưng cũng dễ đoán.”


“Ý em là…” Cô đi sát bên cạnh anh, hỏi nhỏ: “Anh có thể móc nối quan hệ thông qua đàn anh Ngụy Nguyên không…?”


Hợp tác với người quen, có sự ăn ý, có lòng tin, chẳng phải là chuyện tốt sao.


Anh liếc nhìn vẻ mặt “Mau đồng ý đi, giúp em một tay đi mà” của cô, nhếch mép cười, phũ phàng đáp: “Đó là việc của phòng Kế hoạch các em.”


Khương Tạo như bị dội gáo nước lạnh: “……”


Ồ.


Biết rồi.


“Anh và cậu ấy đều là người công tư phân minh.” Tạ Lịch Thăng dạy dỗ cô: “Càng là bạn thân, càng phải rõ ràng trong công việc.”


“Có như thế thì tình bạn và công việc mới bền lâu được.”


“Em đoán xem tại sao Ngụy Nguyên lại đi vào trước một mình?”


Khương Tạo gật đầu hiểu ý: “Em biết rồi.”


Tạ Lịch Thăng đưa khuỷu tay ra, ra hiệu cho cô.


Cô ngơ ngác không hiểu.


Anh cạn lời, nhắc nhở: “Khương tiểu thư, hôm nay em là bạn đồng hành của anh, cũng là vợ anh?”


“Chưa xem phim truyền hình bao giờ à?”


Khương Tạo lúc này mới vỡ lẽ, ngượng ngùng khoác tay vào tay anh.


Trước đây cô cũng từng tham gia vài sự kiện trang trọng, nhưng quy mô toàn những ông lớn trong ngành cấp phó tổng trở lên thế này thì đây là lần đầu tiên.


Nhìn Tạ Lịch Thăng cầm bút ký tên tại bàn check-in, cô có chút thất thần, càng cảm thấy người đàn ông này thuộc về một thế giới khác xa với mình.


Bất ngờ, anh ký xong liền đưa cây bút về phía cô.


Khương Tạo kinh ngạc, thì thầm: “Em cũng phải ký á?”


“Ký chơi thôi, ký hay không cũng chẳng sao, em tưởng đây là thủ tục hành chính quan trọng lắm à?”


Anh ghé sát tai cô trêu chọc: “Anh thấy ai cũng ký nên mình cũng không thể thua kém được.”


Cô mím môi nín cười, biết anh đang đùa, liền nhận lấy bút ký tên mình bên cạnh tên anh.


Bước vào hội trường, Tạ Lịch Thăng dẫn cô đi kiếm đồ ăn trước.


Dọc đường đi, liên tục có người nhận ra và chủ động chào hỏi anh. Tạ Lịch Thăng đã không còn là chàng trai ngông cuồng, hống hách thời đi học, anh giờ đây khéo léo và lịch thiệp hơn nhiều, vừa đáp lễ vừa cụng ly xã giao.


Khương Tạo đi bên cạnh, lặng lẽ chứng kiến hào quang và vị thế của chồng mình.


Hai người đi dạo một vòng, uống hết hơn một ly champagne mới đến được khu buffet, tình cờ gặp người quen ở đó.


Khương Tạo nhìn thấy Tạ Gia Mỹ đi cùng một chàng trai trẻ tuấn tú, quay sang hỏi người bên cạnh: “Anh gọi chúng nó đến à?”


Tạ Lịch Thăng giới thiệu: “Cậu nhóc đi cùng là em trai cùng cha khác mẹ của anh, Tạ Hướng Vinh.”


“Nó bảo muốn đến nghe ngóng tình hình thị trường, nên anh cho đi theo.”


Cô gật đầu, nhưng cứ cảm thấy ánh mắt và khí chất của cậu ta rất lạ.


Rõ ràng là không phục, nhưng lại phải dựa hơi Tạ Lịch Thăng mới vào được đây, nên cố tình kìm nén thái độ thật sự.


Giống như một con chó phải vẫy đuôi để đổi lấy miếng ăn.


Tạ Gia Mỹ đi tới, chào Tạ Lịch Thăng trước, rồi nhìn Khương Tạo với vẻ mặt cứng đờ.


Sau lần đụng độ trước, Khương Tạo thấy cô bé này cũng không đến nỗi tâm địa độc ác, bèn cố tình hỏi: “Không chào chị một tiếng à?”


Hiện tại nguồn tài chính của cô ả đều nằm trong tay người phụ nữ này. Tạ Gia Mỹ bị khóa thẻ phụ, chỉ có thể thỉnh thoảng khóc lóc xin xỏ Tạ Lịch Thăng chút tiền tiêu vặt. Nếu không biết điều, để bà chị dâu này thổi gió bên gối thêm lần nữa thì cô ả chết đói mất!


Tạ Gia Mỹ nghiến răng, lí nhí: “Chị… Em chào chị dâu.”


Tạ Hướng Vinh ngạc nhiên và bất mãn trừng mắt nhìn em gái.



Khương Tạo mỉm cười hài lòng.


Tạ Lịch Thăng nhắc nhở em trai: “Còn em?”


Tạ Hướng Vinh không muốn cúi đầu trước Khương Tạo, cố tình lảng sang chuyện khác: “Anh bảo người sáng lập phòng nghiên cứu chip ở đâu cơ?”


Khương Tạo vỗ nhẹ vào lưng Tạ Lịch Thăng, ra hiệu cô không để bụng. Tạ Lịch Thăng mới thu lại khí thế đang đè nén xuống, chỉ tay về một hướng: “Ăn nói cẩn thận, đừng làm mất mặt anh.”


Tạ Hướng Vinh mặt sầm lại, kéo Tạ Gia Mỹ đi thẳng, không thèm cảm ơn một tiếng.


Khương Tạo tặc lưỡi, nói nhỏ: “Khác anh một trời một vực.”


Tạ Lịch Thăng lắc nhẹ ly rượu, kiên nhẫn hỏi: “Nói cụ thể xem nào?”


“Anh hồi hai mươi tuổi giỏi lắm cũng chỉ là vô lễ thôi.” Cô nghiêm túc đánh giá một cách khách quan: “Chứ tuyệt đối không phải là vô giáo dục.”


Tạ Lịch Thăng im lặng nhìn cô, nhếch mép cười nhạt, uống cạn ly champagne.


Biết ngay là chẳng có lời hay ý đẹp gì mà.


“Hiếm thấy thật đấy, cậu mà cũng hứng thú với mấy buổi tiệc xã giao nhàm chán này sao.” Một giọng nữ sắc sảo và cuốn hút vang lên sau lưng họ.


“Vân Thăng xuống dốc rồi à? Đến mức khiến cậu rảnh rỗi thế này.”


Khương Tạo quay lại, ánh mắt thoáng dao động khi nhìn thấy Hàn Triều Vân, bàn tay cầm ly rượu vô thức siết chặt.


Tạ Lịch Thăng vẫn giữ vẻ điềm nhiên, giọng điệu lạnh nhạt: “Hàn Tổng có gì chỉ giáo.”


“Tôi đâu dám dạy đời cậu.” Câu nói của Hàn Triều Vân nghe rất thân quen, như thể đang đùa cợt về chuyện ngày xưa.


Cô ấy cầm ly rượu bước tới trước mặt hai người, lúc này mới liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh anh, buông lời hỏi: “Thư ký mới à? Lý Thường cuối cùng cũng chịu nghỉ việc rồi sao?”


Khương Tạo nhìn thẳng vào cô ấy, mở lời trước: “Chiếc áo khoác lần trước tôi mượn của chị đã giặt sạch rồi, cảm ơn chị, mấy hôm nữa tôi sẽ gửi trả.”


Tạ Lịch Thăng nhướng mày, cúi xuống hỏi cô: “Hai người quen nhau à?”


Hàn Triều Vân nghe vậy, ngẫm nghĩ một lát rồi mới nhớ ra: “À, cô là cô gái trong nhà vệ sinh ở triển lãm hôm nọ.”


“Không sao đâu.” Cô ấy cười khẩy, chỉ vào người đàn ông: “Bảo sếp của cô thanh toán lại cho tôi là được, đều là người quen cả mà.”


Khương Tạo mỉm cười, không biết đáp lại thế nào.


Lúc này, Tạ Lịch Thăng nâng tay lên, lười biếng đặt lên vai cô, nhìn thẳng vào Hàn Triều Vân: “Không phải là sếp, giới thiệu với cậu, đây là vợ tôi, tên là Khương Tạo.”


Khương Tạo liếc anh một cái, thầm nghĩ: Thực ra gọi là sếp cũng có sai đâu… Thôi bỏ đi.


Hàn Triều Vân nhìn họ, sững sờ trong giây lát, ánh mắt từ từ chuyển sang khuôn mặt anh, nhất thời cứng họng.


Đôi môi đỏ mọng của cô ấy dường như nhạt đi vài phần trong khoảnh khắc đó.


Cùng là phụ nữ, Khương Tạo đọc được nhiều điều đáng suy ngẫm trong ánh mắt biến đổi vi diệu ấy.


Tạ Lịch Thăng nheo mắt cười, giọng điệu đầy vẻ khoe khoang: “Ngại quá, ngay cả chuyện tình cảm cá nhân, tôi cũng đi trước cậu một bước rồi.”


Nói xong, anh nâng ly champagne cụng nhẹ với ly của Khương Tạo rồi nhấp một ngụm.


“Vân Thăng xuống dốc đến mức đó sao?” Hàn Triều Vân lấy lại bình tĩnh, tiếp tục đâm bang: “Phải dựa vào việc cậu cưới thiên kim tiểu thư để cứu vãn tình thế à?”


Tạ Lịch Thăng cười càng sảng khoái hơn, nhưng lời nói lại đầy gai nhọn: “Tò mò thế thì cứ gọi điện trực tiếp hỏi tôi, việc gì phải đi hóng hớt tin tức của Vân Thăng từ mấy trang lá cải kia.”


“Làm thế chứng tỏ kênh thông tin của cậu nghèo nàn quá.”


Hai người lời qua tiếng lại đầy mùi thuốc súng, vừa như bạn cũ hàn huyên, vừa như đối thủ cạnh tranh công kích nhau, khiến Khương Tạo đứng giữa cũng thấy ngột ngạt.


“Hai người cứ nói chuyện đi, em đi lấy đồ ăn đây.” Cô không ngẩng đầu lên, cầm ly champagne lủi nhanh về phía khu vực ẩm thực—


Phận ruồi muỗi như cô không chịu nổi áp lực của mấy vị trâu bò này.



Tạ Lịch Thăng quả nhiên không nói điêu, tiệc buffet tối nay đạt chuẩn nhà hàng sao Michelin.


Kể từ khi kết hôn với anh, chưa nói đến chuyện khác, khoản ăn uống của cô đúng là được nâng cấp hẳn.


Khương Tạo tạm quên đi “gió tanh mưa máu” bên kia, chìm đắm trong thế giới ẩm thực, lấy vài món yêu thích rồi tìm một góc ngồi thưởng thức.


Ăn hơi nhiều nên bị nghẹn, cô định cầm ly champagne lên uống thì phát hiện chỉ còn lại một ngụm.


Đúng lúc đó, một ly nước cam được đặt ngay ngắn trước mặt cô.


“Sao lần nào gặp, tôi cũng thấy em ăn ngon miệng thế nhỉ.” Giọng Ngụy Nguyên mang theo ý cười.


Khương Tạo ngừng nhai, má phồng lên như sóc con, ngẩng đầu nhìn anh, sực nhớ ra mình đang ở nơi sang trọng, vội vàng lau miệng.


“Không sao đâu, tự nhiên đi.” Anh vội vàng trấn an, sợ cô hiểu lầm.


Cô nhận lấy ly nước cam, cảm ơn rồi hỏi: “Anh ăn gì chưa?”


“Ăn chút ít rồi, mấy buổi tiệc tùng kiểu này cứ uống rượu vào là tôi chẳng muốn ăn gì nữa.” Ngụy Nguyên bất lực nói, rồi đùa: “Nhưng nhìn em ăn ngon lành thế này cũng thấy vui lây, em ăn hộ phần của tôi luôn đi.”


Khương Tạo cười gượng, hơi ngượng ngùng, không dám ăn uống thoải mái như vừa nãy nữa.


Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, Khương Tạo vô tình ngước lên, thấy Tạ Lịch Thăng và Hàn Triều Vân vẫn đứng ở chỗ cũ, bên cạnh họ có thêm một người đàn ông trung niên.


Ba người trò chuyện có vẻ rất tâm đầu ý hợp.


Nếu bỏ qua nội dung câu chuyện, chỉ nhìn hình ảnh thôi thì Tạ Lịch Thăng phong độ, quý phái, Hàn Triều Vân sắc sảo, xinh đẹp — hai người đứng cạnh nhau toát lên khí chất của một cặp đôi quyền lực, “trai tài gái sắc”.


Thảo nào tin đồn về họ lại lan truyền rộng rãi trong giới đến vậy.


Tạ Lịch Thăng chăm chú trao đổi với người đàn ông trung niên, còn Hàn Triều Vân thi thoảng lại liếc nhìn anh sau vài câu nói, ánh mắt tuy ngắn ngủi nhưng hành động lại rất rõ ràng.


Khương Tạo thu hết cảnh tượng đó vào tầm mắt, lồng ngực như bị phủ một lớp sương mù, thấm đẫm cảm giác lạnh lẽo.


“Đó là tổng giám đốc của một công ty nghiên cứu vật liệu.” Người bên cạnh bỗng lên tiếng.



Cô quay sang nhìn Ngụy Nguyên: “Vậy sao?”


“Ừ, chuỗi cung ứng vật liệu là mạch máu của ngành sản xuất máy bay không người lái.” Ngụy Nguyên nhấp một ngụm champagne, cười lắc đầu giải thích: “Lịch Thăng vốn ghét mấy buổi tiệc tùng xã giao kiểu này, nhưng vì Hàn Triều Vân đang tiếp cận vị tổng giám đốc kia nên cậu ấy không thể rút lui được.”


“Khả năng giao tiếp của Hàn Triều Vân cực kỳ đáng gờm, sức hấp dẫn của phụ nữ cũng là một lợi thế, nếu cậu ấy bỏ đi, Hàn tổng chỉ cần vài phút là chốt hạ được nhà cung cấp vật liệu đó ngay.”


Dù anh nói chuyện có vẻ bâng quơ, nhưng Khương Tạo vẫn cảm nhận được sự an ủi ngầm trong lời nói của Ngụy Nguyên.


Cô cụp mắt xuống.


Đàn anh vẫn tinh tế như vậy, luôn biết cách quan tâm đến cảm xúc của người khác.


Tuy nhiên, Khương Tạo chợt nảy ra suy nghĩ, buột miệng nói: “Vậy nên thực ra hai người họ bù trừ cho nhau rất tốt.”


Ngụy Nguyên nhìn cô.


“Hàn tổng chú trọng giá trị thương mại và marketing, kỹ năng giao tiếp lại tốt. Còn Tạ Lịch Thăng thì ngược lại hoàn toàn. Nếu có sự hỗ trợ của chị ấy, Vân Thăng chắc chắn sẽ phát triển thuận lợi hơn nhiều.” Cô nhận xét.


Anh nghe xong liền đánh giá: “Đó gọi là ‘Một núi không chứa hai hổ’ đấy, chẳng ai chịu hạ mình để làm nền cho người kia cả.”


Khương Tạo đặt dĩa xuống, lau miệng, lẩm bẩm: “Một núi không chứa hai hổ à…”


Cô nhìn về phía Hàn Triều Vân đang đứng cạnh Tạ Lịch Thăng, bị vẻ rạng rỡ, tự tin và thành đạt của cô ấy thu hút, đồng thời cũng cảm thấy chói mắt.


“Thật là hâm mộ chị ấy.” Cô nói, “Cũng chỉ hơn tôi hai tuổi thôi mà sao lại xuất sắc đến vậy.”


Việc tiếp xúc với quá nhiều người sinh ra đã ở vạch đích như Ngụy Nguyên, Tạ Lịch Thăng khiến cô luôn tự an ủi rằng sự bình thường của mình là điều dễ hiểu, bởi họ vốn dĩ đã giỏi giang hơn mình.


Cho đến khi Hàn Triều Vân xuất hiện.


Cô không thể tự lừa dối bản thân thêm nữa.


Đồng nghiệp nói không sai, mọi người rất khó hình dung ra vợ của Tạ Lịch Thăng là người thế nào, nhưng Hàn Triều Vân lại là hình mẫu duy nhất khiến ai nấy đều cảm thấy xứng đôi vừa lứa với anh.


“Khương Tạo?”


Cô giật mình hoàn hồn, mỉm cười với anh: “Vâng?”


Ngụy Nguyên hiểu cô đang nghĩ gì, chỉ nói: “Đời người còn dài, hoa nở đúng mùa, người sáng đúng thời.”


“Thành công không có thước đo chung, vì con đường mỗi người đi là khác nhau.”


“Tôi đã xem qua những bản kế hoạch trước đây của em, em nỗ lực như vậy, việc tạo dựng tên tuổi trong lĩnh vực này chỉ là vấn đề thời gian thôi.”


Nhân viên phục vụ đến dọn dẹp bát đĩa, Khương Tạo che miệng cười khẽ: “Đàn anh thực sự rất cố gắng an ủi tôi đấy, tôi không sao đâu mà.”


Cô thu lại nụ cười xã giao, nghiêm túc nói: “Nếu tôi là kiểu người hay than thân trách phận, chìm đắm trong tiêu cực thì tôi đã gục ngã từ cái năm thi trượt cao học lần đầu rồi.”


Ngụy Nguyên gật đầu tán thưởng: “Em rất tuyệt.”


Nói xong, anh nhìn Tạ Lịch Thăng ở đằng xa với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi quay lại nhìn Khương Tạo.


“Trong này có vẻ hơi ngột ngạt, ra ban công hóng gió chút không?”


“Vâng ạ.”



Vân Thăng và Cạnh Linh giống như hai con sói đói đang hau háu chờ đợi công nghệ mới của công ty vật liệu. Người ngoài nhìn vào thì thấy Tạ Lịch Thăng và Hàn Triều Vân trò chuyện vui vẻ với ông chủ công ty vật liệu suốt 30 phút, nhưng thực chất bên trong là những màn đấu trí gay gắt, tranh giành quyết liệt.


Sự thông minh, toan tính và công kích của những kẻ đầu sỏ đều được giấu kín sau những nụ cười xã giao.


Kết thúc cuộc đàm phán quan trọng nhưng chưa có hồi kết rõ ràng này, Tạ Lịch Thăng cũng chẳng buồn dây dưa với đối thủ khó nhằn là Hàn Triều Vân nữa. Cô ấy cũng vậy, cầm ly rượu tiếp tục đi tìm kiếm cơ hội khác.


Anh thầm thở hắt ra một hơi mệt mỏi, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cô gái ham ăn lúc nãy nhưng chẳng thấy đâu.


Tạ Lịch Thăng chặn một nhân viên phục vụ lại: “Cô gái vừa ngồi ở bàn kia, cậu có thấy cô ấy đi đâu không?”


Nhân viên phục vụ vừa dọn bàn cho Khương Tạo nhanh nhảu đáp: “Vị tiểu thư đó đi cùng một quý ông ra phía ban công rồi ạ, anh có thể ra đó tìm.”


Tạ Lịch Thăng cảm ơn rồi sải bước về phía ban công.


Chẳng cần hỏi “quý ông” kia là ai, anh cũng thừa biết.


Nên khen cô ngoan ngoãn hay gì đây? Bảo cô rảnh thì cứ đi cùng Ngụy Nguyên, thế mà cô làm thật…


Khóe miệng Tạ Lịch Thăng giật giật, hít sâu một hơi, rảo bước nhanh hơn.


Ban công khách sạn được thiết kế thành những không gian riêng biệt, có bàn trà nhỏ dành cho hai ba người ngồi.


Vừa bước lên, anh đã nhìn thấy ngay đôi nam nữ đang đứng sóng vai ngắm cảnh ở ban công phía góc phải.


Khương Tạo khoác chiếc áo vest của Ngụy Nguyên, những lọn tóc bay bay trong gió trông thật đáng yêu, dường như cô đang rất vui vẻ.


Tạ Lịch Thăng lặng lẽ tiến lại gần, định bước vào ban công rồi mới lên tiếng, thì bất chợt—


Anh nghe thấy tiếng Ngụy Nguyên nói với Khương Tạo.


“Em chắc biết chuyện thỏa thuận phân chia tài sản của bố cậu ấy chứ, anh nghe nói có một điều khoản liên quan đến tình trạng hôn nhân của con cái?”


Khương Tạo im lặng, coi như ngầm thừa nhận.


Ngụy Nguyên nghiêng đầu, nhìn vào mắt Khương Tạo, đôi mắt anh sáng lên trong màn đêm: “Đợi đến khi thời hạn đó kết thúc, em định tính thế nào?”


Sự im lặng kéo dài từng giây một.


Mí mắt Tạ Lịch Thăng giật giật. Anh không đợi được câu trả lời của cô gái, đột nhiên, anh cũng không dám đợi để nghe câu trả lời đó nữa.


Anh quay lưng bỏ đi.



Tác giả có lời muốn nói:


Bạch Bạch: Một chương đầy ắp tình tiết! Thật ra tôi khá thích nhìn cảnh cặp vợ chồng son này cứ dằn vặt nhau (tui là một đứa b**n th** mà), chủ yếu là thích nhìn Sếp Cua rơi vào cảnh “yêu mà không được” [chó ngậm hoa hồng]


Lâu lắm mới có chương dài thế này!

Hết chương 35

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 35
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...