Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 20

Chương 20 – “Tôi trong tối lắm sao?”

Cặp đôi lạc quẻ: 20


Khương Tạo không thể nói rõ được cảm xúc của mình khi nghe thấy câu nói đó.


Cô chỉ cảm thấy cơn gió bỗng nhiên không đủ nhanh, cũng không đủ lạnh.


Anh nhìn chằm chằm cô không hề lay chuyển.


Đó tuyệt đối không phải là ánh mắt thâm tình, cũng không quá mức ám muội, không liên quan đến lợi ích, ánh mắt ngày thường luôn mang vẻ cà khịa ấy giờ phút này lại biểu lộ sự chân thành thẳng thắn.


Đó là một phẩm chất mà đối với cô, rất khó để học được.


Khương Tạo mím môi, bỗng nhiên cảm thấy bó hoa trong ngực cũng nóng lên, lùi lại nửa bước, nhìn chằm chằm cánh hoa: “Ừm… Vậy thì.”


“Vậy thì tôi thật sự rất phiền phức.”


Trời ơi, cô rốt cuộc đang sủa cái quái gì, lại lỡ lời rồi.


Tạ Lịch Thăng cười khẩy.


Chủ đề dừng lại ở đó, cả hai đều im lặng.


Không khí một lần nữa lưu thông, có chút hơi thở ngập ngừng, khó nói rõ len lỏi trong đó.


Khương Tạo nhìn giờ trên điện thoại, lại một lần nữa đưa hoa cho anh.


Tạ Lịch Thăng không nói gì, ánh mắt hỏi ý.


Cô giải thích: “Tôi sắp lên đài phát biểu đại diện cho sinh viên tốt nghiệp ưu tú rồi, anh đợi ở đây một lát nhé, ừm… Buổi trưa tôi mời anh ăn cơm căn tin.”


“Hôm nay sinh viên tốt nghiệp có phiếu miễn phí ăn uống ở căn tin.”


Nói xong Khương Tạo xoay người chạy về phía lễ tốt nghiệp, khuôn mặt đỏ bừng thoáng qua, tà áo cử nhân bay lên theo động tác xoay người giống như đôi cánh chim đang mở ra.


Tạ Lịch Thăng ôm hoa nhìn theo bóng cô đi xa, có chút xuất thần.



Lễ tốt nghiệp có quy trình rất dài, hơn một tiếng đồng hồ sau mới đến phần phát biểu của sinh viên tốt nghiệp ưu tú.


Khương Tạo chạy về hậu trường, chỉnh trang lại dung nhan, cầm bản nháp bài phát biểu của mình xếp hàng chờ lên đài sau nhóm sinh viên đại học.


Tạ Lịch Thăng tìm một nơi gần hơn, không biết là cuối đội ngũ của lớp nào, kéo một chiếc ghế ngồi xuống.


Các sinh viên xung quanh đều lén lút đánh giá anh, đoán xem người đàn ông đẹp trai sành điệu này là giáo viên hay người nhà của sinh viên.


Anh quá cao, ghế của sinh viên có vẻ vừa lùn vừa nhỏ, Tạ Lịch Thăng nghiêng người về phía trước, khuỷu tay đặt lên đùi, lười biếng nhìn người đang phát biểu trên sân khấu.


Hôm nay trời nắng có gió, Khương Tạo đứng thẳng trước micro, tua rua mũ cử nhân đung đưa theo gió, sự chuyển động ấy ngược lại làm nổi bật vẻ đẹp tĩnh tại của cô.


Bản nháp dường như đã được cô ghi nhớ kỹ vào lòng. Đối mặt với đông đảo sinh viên, các giáo sư và lãnh đạo dưới khán đài, Khương Tạo giữ vững giọng nói, bắt đầu mở lời: “Kính thưa các vị lãnh đạo, quý thầy cô cùng toàn thể các bạn sinh viên thân mến, xin chào mọi người. Hôm nay, tôi rất vinh dự được đại diện cho toàn thể học viên cao học tốt nghiệp, phát biểu tại buổi lễ trang nghiêm và đầy niềm vui này. Trước hết, cho phép tôi gửi lời cảm ơn chân thành đến những người đã luôn che chở, giúp đỡ và ủng hộ chúng tôi suốt thời gian qua…”


Phần lớn bài phát biểu đều có khuôn mẫu, nội dung nghìn bài một điệu, nhưng khi bài phát biểu khô khan vô vị ấy được thốt ra từ chất giọng trời sinh ôn nhu của cô, mọi người đồng loạt yên lặng, bị cô thu hút, đắm chìm trong giọng nói dễ chịu ấy.


Không khí hội trường rõ ràng an tĩnh hơn rất nhiều so với lúc trước.


Phát biểu trước mặt vài vạn sinh viên tốt nghiệp, cùng các vị giáo sư tên tuổi, lãnh đạo nhà trường không phải chuyện đơn giản, cho dù là người đã quen với chuyện này cũng chưa chắc ngày nào cũng thấy cảnh tượng như thế này.


Mọi người không khỏi bội phục thần thái thoải mái mà vững vàng của cô trên sân khấu, khen cô thật lợi hại, còn có người hỏi cô là học trò của ai.


Ánh mắt Tạ Lịch Thăng dịch xuống, bắt gặp đầu ngón tay trắng bệch của cô đang bóp đến biến dạng mép bản nháp bài phát biểu.


Biểu cảm anh không đổi, chỉ khẽ cụp mắt xuống.



Khương Tạo xuống đài mới hoàn toàn thả lỏng, đang định lén lút chuồn đi, lúc này mới nhớ ra còn có một Tạ Lịch Thăng ở chỗ này.


Lễ tốt nghiệp là ngoài trời, muốn dựa vào mắt thường tìm một người thật không dễ dàng, cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho đối phương.


Tìm nửa ngày mới phát hiện người đàn ông này thế mà lại ngồi ở cuối đội ngũ của lớp đại học người ta, chiếm chỗ của người khác mà chẳng biết ngượng, cứ như thể là một thành viên của họ vậy.


Tạ Lịch Thăng không hề phát hiện cô đang đến gần. Nhìn từ phía sau, anh ôm bó hoa trong tay, ngoan ngoãn ngồi đó, như chỉ chờ cô bước đến để nhận lấy…


Trông thật quỷ dị, không nói rõ được chỗ nào thấy không ổn.


Khương Tạo đi tới che nửa mặt, chạm vào vai anh, nhỏ giọng nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”


Cho dù như vậy xung quanh vẫn có sinh viên nhìn qua.



Tạ Lịch Thăng nhận thấy ánh mắt của mọi người, cố ý dùng giọng to rõ thường hay dùng nhìn cô nói: “Ồ, đến rồi à? Còn tưởng không cần tôi nữa chứ.”


Sinh viên hóng chuyện: ??!


Đây là quan hệ gì vậy mọi người ơi!


Khương Tạo ngượng chín mặt, giục anh nhanh chóng đứng lên: “Hây da… đi mau, đi mau…”


Khóe miệng Tạ Lịch Thăng cong lên càng cao, không nói thêm lời thừa thãi nào, đứng dậy đi theo cô.


Phần lễ tốt nghiệp dài dòng, có không ít sinh viên lén lút chuồn ra ngoài chụp ảnh hoặc đi căn tin ăn cơm trước, dù sao đối với mọi người, ngày lễ tốt nghiệp quan trọng là tìm bạn bè chụp ảnh chung, dạo quanh khuôn viên trường.


Những bài phát biểu và báo cáo nhàm chán thì có thể trốn được thì trốn.


Đại học Truyền thông Nam Thành có diện tích đáng kể, cho nên căn tin cũng có tới bảy tám cái.


Khương Tạo nghĩ mời một bữa cơm nhanh nhanh rồi đuổi vị khách không mời mà đến này đi, để tránh đi trong trường học, bị người nhận ra thân phận Tạ Lịch Thăng thì không hay.


Hiện tại ai cũng có điện thoại di động, nếu bị chụp lại đăng lên mạng, bị người trong công ty nhìn thấy thì không xong.


Tạ Lịch Thăng học cả đại học và thạc sĩ đều ở Bách khoa Nam Thành, chưa từng đi qua trường khác, tốt nghiệp nhiều năm rồi trở lại khuôn viên trường có vẻ hứng thú, nhìn ngang nhìn dọc: “Tuy trường học nhỏ, nhưng kiến trúc khuôn viên lại đẹp hơn bên Bách khoa Nam Thành nhiều.”


Khương Tạo trước sau đều cắm đầu đi đường: “Ừm, có lẽ là vì trường này có nhiều ngành nghệ thuật hơn, hơi thở nghệ thuật đậm đà hơn một chút.”


Cô vốn tưởng tượng rất tốt, nhưng kết quả bước vào căn tin nhìn thấy biển người tấp nập bên trong mới phát hiện mình vẫn quá ngây thơ.


Khương Tạo nghĩ ngay đến việc đổi sang một nơi ít người hơn, nhưng người bên cạnh lại đi thẳng vào trong, vừa đi vừa hỏi: “Cái gì ăn ngon?”


Cô gãi gãi tóc, bước nhỏ đuổi kịp.


Nửa phút sau Tạ Lịch Thăng xếp hàng cuối cùng ở quầy mì bò, phát hiện tất cả các quầy xung quanh đều xếp hàng gấp ba lần họ, liếc mắt hỏi người phía sau: “Em chắc chắn em dẫn tôi xếp hàng chỗ này là vì nó ngon? Chứ không phải vì ít người?”


Khương Tạo khẳng định trả lời: “Là vì ăn ngon.”


Anh cười lạnh: “Tôi thấy là vì ít người.”


Cô kiên định: “Là ăn ngon.”


Tạ Lịch Thăng không nói.


Giống như sự vô ngữ nào đó, giống như sự nhận mệnh nào đó, giống như sự chột dạ khi ăn ké.


Giống như một sự cạn lời bất đắc dĩ, lại giống như cảm giác đành phải chấp nhận số phận, lại giống cả cảm giác chột dạ của phận ăn ké.


Anh quay đầu lại: “Tôi khá tò mò, tôi ít fame đến mức đó sao, không ai nhận ra?”


Khương Tạo khẽ nhướng mắt, liếc sang dáng đứng cao lớn của anh – người đang ung dung cắm hai tay vào túi quần như thể nơi này là sân khấu riêng của mình. Dù biết rõ cô cực kỳ ngại bị người khác bắt gặp cùng anh, Tạ Lịch Thăng vẫn chẳng thèm thay đổi dáng vẻ kiêu căng cố hữu, cằm vẫn nâng cao.


Đây là một trong những điểm cô luôn không ưa ở anh, không rõ rốt cuộc anh EQ cao hay thấp.


Rõ ràng nhìn thấu người khác, nhưng lại lười quan tâm đến tâm trạng đối phương.


Cô tìm một cách nói giữ thể diện, cười mỉa nói: “Có lẽ nào là vì anh đây quá nổi tiếng chăng?”


Lúc này đối phương lại khiêm tốn: “Cũng chỉ là có chút tiếng tăm trong lĩnh vực công nghệ thôi.”


Khương Tạo lười tiếp tục phụ họa, nhìn đội ngũ di chuyển chậm chạp, đưa tay chọc chọc vào lưng anh: “Đi về phía trước rồi.”


Sống lưng bị cô đột ngột chọc một cái, Tạ Lịch Thăng hơi cứng đờ, quay đầu lại liếc cô một cái.



Sự thật chứng minh, Khương Tạo không hề đánh giá thấp mức độ nổi tiếng của Tạ Lịch Thăng, hoặc là không đánh giá thấp khả năng thu hút ánh nhìn của gương mặt này.


Hai người bưng mì ngồi xuống, cô liền cảm thấy bốn phương tám hướng không ngừng cuồn cuộn ánh mắt nhìn lén.


Khương Tạo đành phải cúi đầu càng sâu, hận không thể úp cả mặt vào trong tô mì.


Cô cho một đũa cho vào miệng, càng nhai biểu cảm càng trở nên vi diệu.


Khương Tạo ngước mắt nhìn người đối diện, khó khăn nuốt miếng mì trong miệng, yếu ớt hỏi: “… Ăn ngon không?”


Đúng là biết rõ mà vẫn hỏi.


“Ý nghĩa lớn hơn hương vị.” Tạ Lịch Thăng đưa ra câu trả lời ngoài dự đoán của cô, mặc dù ăn chậm nhưng không hề dừng lại, như thể hoàn toàn không chú ý đến việc thưởng thức mỹ thực.


Anh nhìn cô, cười: “Đây là bữa cơm chúc mừng do sinh viên tốt nghiệp mời mà.”


Cảm giác chột dạ của Khương Tạo càng mạnh hơn, sau gáy nóng ran.



Cô bực bội bưng tô mì lên uống một ngụm canh, nhỏ giọng bổ sung: “… Canh cũng khá ngon.”


Tạ Lịch Thăng nhai mì, bọng mắt dưới hơi phồng lên, không nói gì.


Mì không ngon là sự đồng thuận ngầm trong lòng hai người, cho nên thời gian ăn cơm cũng không dài lắm, Khương Tạo dốc hết sức chỉ ăn được nửa chén, lúc lau miệng thì phát hiện đối phương đã sớm đặt đũa xuống, rõ ràng ăn chậm rãi thong dong, nhưng tô mì lại không hề còn sót lại gì ngoài nước canh.


Cô âm thầm kinh ngạc, lại nhìn tô mì còn hơn nửa chén của mình.


Chẳng lẽ nói thực ra nó rất ngon chỉ là cô không cảm nhận được?


Không đúng, hẳn là anh có sở thích ăn những thứ kinh dị.


“Đi thôi… Đi dạo.” Khương Tạo sợ nếu còn ngồi nữa người chụp lén Tạ Lịch Thăng sẽ ngày càng nhiều, bưng đồ ăn dư đứng dậy.



Đoán chừng bên lễ tốt nghiệp kia sắp kết thúc, mọi người bắt đầu tự giải tán. Khi hai người bước ra khỏi căn tin, số lượng sinh viên tụ lại chụp ảnh kỷ niệm trong khuôn viên trường càng lúc càng nhiều. Trong đó có không ít các cặp đôi, đều mặc áo cử nhân giống nhau, kiểu “đồ đôi” tự nhiên nhất, cũng là trang phục toát ra không khí tình cảm rõ ràng nhất.


Khương Tạo nhìn họ, nhất thời ngây người, có chút không tự nhiên.


Cho dù tương lai phần lớn đều khắc nghiệt, nhưng khoảnh khắc này, những cặp đôi trong bộ áo tốt nghiệp ôm nhau, lại đẹp đến mức vượt qua mọi từ ngữ có thể dùng để miêu tả.


 


Cô an tĩnh thưởng thức cảnh tượng này, nghĩ đến người bên cạnh vẫn luôn im lặng đi cùng, Khương Tạo lễ phép nói một câu: “Tạ tổng, nếu như cũng giống họ trải qua quá trình yêu đương bình thường rồi kết hôn.”


“Anh sẽ tìm người như thế nào nói chuyện tình yêu?”


Khi quan sát tuổi trẻ của người khác, họ đã bỏ lỡ cơ hội được tận hưởng tình yêu khi còn đi học.


Tạ Lịch Thăng hỏi ngược lại: “Em thì sao?”


Khương Tạo bất lực: “Tôi không phải đang hỏi anh sao?”


Anh nhướng mày, lời lẽ nghiêm túc nói: “Hỏi loại chuyện riêng tư thế này, thông thường đều lấy đáp án của mình làm thành ý mở đầu.”


“Thành ý của bạn học Khương đâu?”


Khương Tạo: “…”


Cô một lần nữa hướng ánh mắt về phía các sinh viên cách đó không xa, sau khi suy nghĩ nói: “Tôi không nói rõ được, nhưng đại khái mà nói, có lẽ thích tình cảm trong sáng một chút.”


“Trong sáng?” Anh hỏi.


Cô gật đầu.


Tạ Lịch Thăng cạn lời, sau đó nghiêm túc phọt ra một câu: “Tôi trong tối lắm sao?”


Khương Tạo choáng váng một giây, sau đó đột nhiên che miệng lại.


Anh nhìn chằm chằm bờ vai run rẩy của cô, mí mắt cụp xuống: “… Không được cười.”


Khương Tạo càng không nhịn được.


Món mì khó ăn trong bụng suýt nữa trào ra vì không nhịn được cười, khóe mắt cô rơm rớm nước mắt, không dám nhìn sắc mặt đối phương, cười xua tay tỏ vẻ không có ý đó.


Không được cười, không được, không nhịn được.



Cái người này tấu hề mà mặt tỉnh queo làm người ta cười muốn rụng rốn, sao không ai phát hiện ra mầm non giải trí này vậy??


Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm bộ dạng cô che miệng lại vẫn làm lộ ra tiếng cười, tức giận đến mức muốn cười theo.


Thậm chí muốn tháo chiếc dây xích treo trên thắt lưng ra để đánh cô một trận.


“…” Thôi được, ai bảo hôm nay cô tốt nghiệp.


Khương Tạo nhanh chóng cười đủ, ngồi thẳng dậy lau nước mắt, bổ sung giải thích: “Tôi không có ý đó…”


Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt quạo đi không ít của anh, không sợ hãi mà ngược lại cổ họng càng ngứa ngáy.


Trước kia không phát hiện ra việc làm cho anh chịu thiệt lại là một chuyện đã cái nư đến vậy.


Khương Tạo chỉnh lại sắc mặt một chút, đứng thẳng tiếp tục nói: “Anh hiểu lầm cái tôi nói rồi.”


“Tôi trước đây cũng đã nói với anh rồi, tôi biết mình đôi khi rất ngây thơ ấu trĩ, ví dụ như muốn dựa vào xem mắt tìm kiếm một đối tượng sẵn lòng cùng tôi từ từ bồi dưỡng tình cảm.” Cô bình ổn tần suất hô hấp sau cơn cười điên cuồng, vỗ ngực nhìn xa xăm, hiếm hoi lãng mạn hẳn lên, “Có lẽ đối với tôi mà nói tình cảm trong sáng chính là như vậy.”


“Tôi không lừa anh đâu, anh đừng nghĩ tôi tầm thường. Trước đây tôi cũng từng ngưỡng mộ người ta, từng mơ đến cảnh tỏ tình bằng đàn ghi-ta giữa sân vận động, cùng nhau tự học, bên nhau trong thư viện. Đến mùa đông thì ở ký túc xá bên cạnh, quấn chung một chiếc khăn quàng cổ, nói chuyện vẩn vơ mà chẳng muốn rời.”



Tạ Lịch Thăng gật đầu: “Đúng là không làm được.”


Khương Tạo bĩu môi, biết ngay sẽ nhận được câu trả lời như vậy, vốn dĩ tư duy giữa nam và nữ không giống nhau, cách nhìn về sự lãng mạn khác nhau một trời một vực, càng không cần nói đến việc nói chuyện với một nhà tư bản xuất thân từ ngành khoa học công nghệ nghiên cứu…


“Lẽ ra phải nói sớm hơn.” Anh bỗng nhiên lại nói.


Cô ngẩn ngơ, không hiểu: “… Cái gì?”


Tạ Lịch Thăng tiến gần nửa bước, giơ tay nắm tua rua mũ cử nhân của cô kéo kéo, ra hiệu: “Bây giờ cả hai ta đều đã tốt nghiệp, còn làm sao diễn được mấy đoạn em nói nữa?”


Khương Tạo chớp mắt, ngơ ngác đối diện với anh. Vài giây sau, hai người ăn ý khẽ cười hai tiếng.


Khương Tạo vẫn không nhịn được cà khịa: “Nhưng mà tôi đâu có nói anh, anh lại tự kéo mình vào làm gì?”


Tạ Lịch Thăng: “…”


Rốt cuộc ai mới là người không hiểu lãng mạn đây?



Khương Tạo trong suốt thời gian học thạc sĩ không kết giao nhiều bạn bè, cho nên cũng không nán lại trong trường, hai bức ảnh chụp mang tính tượng trưng vẫn là Tạ Lịch Thăng chủ trương giúp cô chụp.


Bởi vì người nào đó là vì cô mà đến, cho nên tự nhiên cô có thể đi nhờ chiếc xe thể thao của người nào đó về Nam Thành.


Lúc đầu còn không cảm thấy gì, chờ thay xong áo cử nhân, ngồi trên xe nhìn cổng trường ngày càng xa, cô mới dần dần thấy buồn bã.


Từ lần thi thạc sĩ thất bại, đến quãng thời gian xin ở lại trường dốc toàn lực làm phụ đạo, rồi cuối cùng thi đỗ vào đây và trải qua ba năm học thạc sĩ. Những ngày tháng vùi đầu khổ học ấy cứ thế trôi qua, giờ nhìn lại chỉ còn như cảnh cưỡi ngựa xem hoa, dần dần mờ xa trong ký ức.


“Chuyện mẹ ruột em.” Tạ Lịch Thăng lái xe, mở khung chat với người nào đó trên điện thoại, đưa cho người ngồi ghế phụ, “Xem đi.”


“Tài liệu bản giấy hôm nào tôi sẽ đưa cho em.”


Khương Tạo nhận lấy điện thoại, đọc lịch sử trò chuyện của Tạ Lịch Thăng với đối phương và các bằng chứng điều tra ra được, sắc mặt trắng bệch đi thấy rõ bằng mắt thường.


Tạ Lịch Thăng liếc nhìn biểu cảm khó coi của cô qua kính chiếu hậu, là phản ứng đúng như dự đoán: “Tôi dựa theo những gì em nói trước đây, nhờ người điều tra những hành động mấy năm nay của Phan Ngọc, sơ hở trăm ngàn chỗ.”


“Năm em 16 tuổi, bà ta đã xúi giục dì nhỏ của em bán đi bất động sản duy nhất ông ngoại em để lại cho hai chị em họ, sau đó lấy đi một nửa số tiền rồi biệt tăm biệt tích.”


“Lý do bà ta đưa ra lúc đó là đầu cơ xe cũ bị thiếu rất nhiều tiền bồi thường, nếu không trả sẽ gặp rắc rối lớn, hơn nữa còn đưa cho dì nhỏ của em xem rất nhiều tài liệu nợ nần, cho nên dì nhỏ em mới tin tưởng, đồng ý bán bất động sản để lấy tiền mặt.”


Khương Tạo nắm chặt điện thoại, trừng mắt nhìn những kết luận xác thực ấy, hốc mắt cay xè: “Bà ta làm sao dám… làm sao dám…”


Cơn căng thẳng vì phẫn nộ khiến tai cô ù đi thành từng đợt, nhãn cầu cũng run lên. Rõ ràng là đang ngồi yên, vậy mà lại cảm giác trời đất đảo lộn, như thể có thứ gì đó sắp sập xuống ngay trước mắt.


Âm cuối của cô run rẩy dữ dội: “Làm sao dám giả mạo nợ nần! Căn hộ kia là của hồi môn ông ngoại để lại cho dì nhỏ, là sự tự tin duy nhất của dì ấy trong nhà chồng…”


Cô vẫn còn nhớ, bởi vì lúc đó gia đình dượng không đồng ý bán nhà, nhưng dì nhỏ sợ chị gái mình thực sự gặp nguy hiểm, bất chấp hoàn cảnh của bản thân đã đồng ý bán nhà, thành ra sau đó rất nhiều năm, chồng và mẹ chồng dì ấy còn thường xuyên lấy chuyện này ra trách móc.


Dì nhỏ đã phải chịu bao nhiêu ấm ức vì căn hộ này…


Kết quả tất cả đều là vì tin vào lời nói dối của Phan Ngọc!!


Phan Ngọc làm khó dễ, bắt nạt cô thế nào, cô đều quen rồi, cũng không thành vấn đề.


Nhưng dì nhỏ đối với cô là người còn quan trọng hơn cả bản thân, Khương Tạo thật sự chịu đựng không nổi, giận đến cả người run rẩy, ý muốn phá hoại lại bắt đầu xao động.


Mặc dù bề ngoài cô chỉ là ngồi ngẩn người ở ghế phụ, nhưng Tạ Lịch Thăng lại có thể nhận ra sự dao động cảm xúc rất lớn của cô, có chút tương tự với trạng thái lần trước ở đồn cảnh sát.


Anh nắm chặt vô lăng, giọng điệu nhàn nhạt mở lời: “Khương Tạo, đừng để cảm xúc nuốt chửng em.”


“Bằng chứng bây giờ đã nằm trong tay em rồi, không có gì đáng sợ.”


“Muốn xử lý bà ta, trừng phạt bà ta, tùy lúc em muốn.”


“Là có thể tùy lúc trừng phạt bà ta…” Khương Tạo cong người lên, hai tay ôm mặt, tưởng rằng như vậy là có thể che giấu trạng thái sắp khóc, “Nhưng dì nhỏ tôi mấy năm nay chịu ấm ức, tổn thất tiền bạc, làm sao bù đắp lại được…”


Cô chưa bao giờ hận Phan Ngọc như giây phút này.


Tạ Lịch Thăng lái xe, nghe rõ tiếng nức nở đang tự đấu tranh trước khi cảm xúc vỡ òa của cô.


Anh sinh ra đã không phải là người dễ bị cảm xúc chi phối, cho nên cũng khó có thể đồng cảm.


Thực ra anh rất muốn nói với cô “Cái gọi là trưởng thành chính là biết cách bỏ qua cảm xúc mà trực tiếp hành động”, nhưng câu nói đến miệng, thốt ra lại là—


“Ít nhất còn hai tiếng rưỡi nữa mới đến Nam Thành.” 


“Ngủ một lát đi.”


Giọng nói người đàn ông tuy nhẹ nhàng đến mức có vẻ hơi lạnh nhạt, nhưng Khương Tạo vẫn có thể rút ra khỏi cảm xúc ngày càng nghiêm trọng, nhanh chóng lau khô nước mắt, quay mặt về phía ngoài cửa sổ, nhắm mắt lại.




Vốn tưởng rằng mình sẽ cứ giận dỗi cho đến khi về tới Nam Thành, nhưng không ngờ là do kỹ thuật lái xe của Tạ Lịch Thăng quá tốt, hay là ghế xe Panamera quá thoải mái, Khương Tạo không lâu sau thật sự ngủ thiếp đi.


Cô không ngừng mơ thấy những cuộc cãi vã khi còn nhỏ, trốn trong phòng khách nghe dượng trách mắng dì nhỏ, cùng với mỗi lần dì nhỏ nhìn về phía cô đều nở nụ cười rộng lượng như chưa có chuyện gì xảy ra.


Cứ mơ thấy những điều đó, trong lòng lại đau nhói.


Nam Thành dường như có một loại từ trường riêng, khi chiếc xe thể thao lái vào khu phố trung tâm quen thuộc của Nam Thành, Khương Tạo tự nhiên tỉnh giấc.


Mở mắt ra, điều đầu tiên đập vào mắt là chiếc áo khoác vest rộng lớn phủ trên người, đã bị cô ủ ấm, như là đã che đậy rất lâu.


Khương Tạo hơi ngẩn người, ngón tay v**t v* cảm giác tơ lụa của lớp lót áo khoác bên trong, không dám nhìn người đang lái xe bên cạnh.


Nhìn cảnh phố quen thuộc ngày qua ngày ngoài cửa sổ, cô hận không thể lập tức gọi điện thoại cho Phan Ngọc, bắt bà ta đến đối chất.


Không, hận không thể báo cảnh sát trực tiếp bắt bà ta luôn.


Xe chạy thẳng đến dưới cổng khu chung cư, Tạ Lịch Thăng dường như biết đầu óc cô đầy rẫy chuyện gia đình, chỉ nói một câu “Về đi” rồi không nói gì thêm.


Đối phương cũng xuống xe, như thể kết thúc chuyến lái xe trăm cây số muốn hít thở một chút rồi đi.


Khương Tạo bước lên cầu thang được hai bước, bỗng nhiên dừng lại quay đầu.


Tạ Lịch Thăng vẫn còn tựa vào cửa xe nhìn cô.


Anh hơi nhướng mày, không tiếng động hỏi ý.


Ngón tay nắm chặt điện thoại, Khương Tạo thực sự không hiểu đối phương, hỏi: “Anh cứ thế đưa những thứ này cho tôi sao?”


“Cái này… không phải điều kiện anh nói để kết hôn với tôi sao?”


“Chẳng lẽ anh không nghĩ tới, nếu tôi cầm bằng chứng rồi mà vẫn không đồng ý kết hôn với anh.” Cô rũ mi mắt, “Anh chẳng phải phí công vô ích sao?”


Tạ Lịch Thăng dựa lưng vào cửa xe, hai tay lười nhác ôm trước ngực, khí định thần nhàn trả lời: “Trong hoàn cảnh hiện tại, tiêu chuẩn đạo đức quá cao cũng không phải chuyện tốt.”


“Đã có người sẵn lòng đưa tới cửa cho em lợi dụng, thì đừng nghĩ nhiều như vậy.”


Khương Tạo nhìn anh.


Quả nhiên, Tạ Lịch Thăng dừng hai giây, lại nói: “Em làm việc ở Vân Thăng, tôi muốn đòi lại phí tổn trên người em còn đơn giản hơn ăn cơm.”


Cô gật đầu, nói ra lời trong lòng với đối phương: “Anh nói đúng, tôi quả thực tiêu chuẩn đạo đức rất cao, cho nên không thích nợ người khác.”


“Cho dù không thể giúp anh chuyện kia, ân tình này tôi cũng sẽ tìm cách trả.”


“Cảm ơn, tôi đi trước.”


Nghe xong, Tạ Lịch Thăng không đợi cô xoay người, ngồi thẳng dậy trước, mở cửa xe ngồi vào, khởi động xe.


Nhìn theo chiếc xe đẹp đẽ kia rời khỏi khu chung cư, Khương Tạo mặt lạnh tanh, lập tức gọi điện thoại cho Phan Ngọc.


Tiếng đổ chuông điện thoại kéo dài lê thê qua mười lăm giây này đến mười lăm giây khác, trong lòng cô dâng lên dự cảm không ổn, cảm xúc giống như tảng đá không ngừng rơi xuống đáy nước.


Tình huống này cô đã trải qua quá nhiều lần trong 20 năm qua, khiến cô vừa quen thuộc vừa có chút muốn cười.


Chạy trốn à? Không thể nào.


Sắc mặt Khương Tạo tệ đến cực điểm, dùng sức dẫm lên bậc thang đi lên lầu—


Phan Ngọc, bà lại muốn…


Ngay khi cô đi đến cửa nhà, vừa móc chìa khóa ra định mở cửa, điện thoại lại vang lên tiếng chuông—


Khương Tạo giận đến không thèm nhìn số liền bắt máy, giận dữ mở lời: “Bà có quyền gì mà không nghe điện tôi…!”


“Alo? Cô là con gái của Phan Ngọc đúng không?” Giọng nam xa lạ lại nguy hiểm vang lên.


Lạch cạch.


Chìa khóa rơi xuống đất.


Khương Tạo đột nhiên ngắt cuộc gọi.



Tác giả có lời muốn nói:


Tạ Lịch Thăng: (nhiều lần cố ý tự nhét mình vào trong những tưởng tượng lãng mạn của cô)


Khương Tạo: (không hề do dự vạch trần, còn phản dame: ai cho anh tự ý chui vào vậy hả)

Hết chương 20

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 20
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...