Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 19

Chương 19 – “Nói là người theo đuổi hay là đối tượng kết hôn đều được.”

Cặp đôi lạc quẻ: 19


Buổi tối, Tạ Lịch Thăng kết thúc buổi tập bơi tự do 3000 mét, chống tay lên thành hồ rồi nhảy lên khỏi mặt nước—


Ào— Nước từ trên cơ thể anh chảy xuống, rơi xuống mặt hồ tạo ra từng đợt âm thanh vui tai. Những giọt nước còn vương lại như tham luyến lướt qua ngực và cơ bụng đang phồng lên sau 40 phút bơi tốc độ cao của anh.


Rãnh ngực và cơ bụng phập phồng rõ rệt, những giọt nước trượt đi rất chậm, rất chậm, khó khăn lắm mới chảy tới vị trí dưới bụng nhỏ, đang muốn tìm đến nơi càng bí ẩn càng phô trương ưu thế trời sinh—đã bị người đàn ông vô tình dùng khăn tắm lau đi.


Khu tập thể hình đặc biệt của khu Liễu Ngạn Số Một chỉ dành cho chủ sở hữu VIP, giờ này không ai tới bơi, cả bể bơi trở thành lãnh địa riêng của anh.


40 phút 3 km là thành tích nhanh hơn bình thường của anh, ngày thường bơi lội anh đều chủ yếu để thư giãn, không theo đuổi tốc độ.


Nhưng hôm nay anh cứ cảm thấy trong bụng dồn nén một cơn bực bội không tên, nhất thời quên mất kiểm soát tốc độ, 500 mét cuối cùng mệt hơn hẳn mọi khi.


Tạ Lịch Thăng chống tay vịn th* d*c vài hơi, trùm khăn tắm lên đầu, cầm lấy điện thoại đi về phía khu nghỉ ngơi.


Mới giờ này, trong nhóm chat đã bị thánh rảnh rỗi Triệu Dương Thành làm ồn đến ong ong cả đầu.


Triệu Dương Thành: @X Thế nào rồi ông chủ lớn, xem mắt có thuận lợi không? Khi nào được uống rượu mừng đây?


Triệu Dương Thành: (Cười đê tiện.JPG)


Trần Huống: @X Nghe nói cậu đi xem mắt bị từ chối phũ phàng à?


Triệu Dương Thành: Đúng đúng đúng ha ha ha, Lịch Thăng cậu mau kể cho Huống Tử nghe đi! Tôi mở cuộc gọi nhóm!


Trong nhóm còn mỗi dân làm công ăn lương ở Mỹ là Ngụy Nguyên không lên tiếng, chắc là vẫn còn đang ngủ.


Triệu Dương Thành xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, nói là làm, mở cuộc gọi nhóm ngay lập tức, kéo anh vào. Tạ Lịch Thăng liếc mắt vốn định không để ý, nhưng cuối cùng vẫn ấn vào tham gia cuộc gọi.


Giọng nói như vịt đực đ*ng d*c của Triệu Dương Thành bùng nổ: “Khách quý đến rồi! Còn tưởng cậu sẽ ném một câu th* t*c rồi chặn tôi luôn chứ! Thế mà lại bắt máy?!”


Tạ Lịch Thăng giơ khăn lau tóc, mở loa ngoài: “Đoán đúng rồi đấy, đang định chặn, đặc biệt vào là để mắng cậu một câu đồ ngốc.”


“Nghe thấy chưa? Đồ đại ngốc.”


Triệu Dương Thành: “…”


Trần Huống cười, giọng rất nhẹ, hình như lại đang nằm chơi game.


“Anh em quan tâm cậu không được sao? Còn nói nữa, trước giờ chưa từng thấy cậu mất mặt, khó khăn lắm mới có chuyện cười, tôi là thân xác khổ sở còn Huống Tử là trong lòng khổ sở, làm cho mấy anh em vui vẻ chút cũng coi như cậu tích công đức.” Triệu Dương Thành lại lải nhải, “Mấy hôm trước còn nói với tôi, cậu tự nhiên mắc kết hôn, kết quả thế nào rồi?”


“Xảy ra chuyện gì à, nghĩ quẩn trong lòng đến mức phải kết hôn.”


Trần Huống ngạc nhiên: “Cậu á? Sốt ruột kết hôn?”


Cái kiểu bố thiên hạ mẹ thiên nhiên như Tạ Lịch Thăng, nhìn thế nào cũng không giống người có kiên nhẫn cùng người khác xây dựng gia đình.


“Ông già sắp không xong rồi, tình hình trong nhà rối tung lên đến mức chẳng khác gì một bãi rác.” Tạ Lịch Thăng không nói nhiều, biết bọn họ cũng sẽ không hỏi thêm.


Triệu Dương Thành lái chủ đề về hướng mình hứng thú: “Huống Tử tôi nói với cậu nghe, cô gái từ chối cậu ta học cùng trường đại học với bốn người chúng ta đấy, là đàn em khóa dưới.”


“Nếu Ngụy Nguyên cũng ở đây thì tốt rồi, cậu ta trước kia ở hội sinh viên, nói không chừng còn quen biết đàn em.”


Tạ Lịch Thăng vò tóc, nghe thấy lời này của Triệu Dương Thành, không lên tiếng.


“Lịch Thăng cậu nói một câu đi chứ, nãy giờ toàn là tôi nói, đi xem mắt với đàn em đâu phải là tôi.” Triệu Dương Thành giục.


Anh cười lạnh: “Vốn dĩ nên là cậu.”


Triệu Dương Thành xấu hổ: “…”


Trần Huống đầu óc thông minh nhất, lập tức phân tích ra: “Cậu đẩy đối tượng xem mắt của cậu cho Tạ Lịch Thăng đối phó à? Chơi vậy không được đâu nhé.”


“Tôi thiếu đạo đức đâu phải ngày một ngày hai! Cũng may là tôi không đi! Cô gái kia nhìn nhỏ nhắn gầy gò, nói chuyện giọng cũng không lớn, không ngờ ánh mắt lại cao như vậy, miệng lưỡi cũng không tha cho ai.” Triệu Dương Thành giả vờ giọng yếu ớt, “Tôi không tự tin như Tạ Lịch Thăng, nếu bị nấu xói là sẽ buồn lắm đấy, sẽ nhảy lầu mất.”


Chủ đề vẫn luôn xoay quanh Khương Tạo, Tạ Lịch Thăng nghe bọn họ trò chuyện, nhìn chằm chằm mặt nước bể bơi lấp loáng ánh đèn, ngửa đầu uống nước, trong đầu hiện lên đủ dáng vẻ của cô.


Chất phác, nhát gan, bề ngoài nhìn thì rất ngoan, sĩ diện lại lớn hơn trời, sống bị bức chết cũng không chịu mở miệng. Nhưng tính tình vừa lên cơn là mồm mép tép nhảy, chọc một cái có thể nhảy cao 3 mét, động tay động chân lên thì không màng bản thân cũng chẳng màng hậu quả.



Khương Tạo là người kỳ quái nhất anh từng gặp, một tập hợp mâu thuẫn kỳ quái.


“Tạ Lịch Thăng sao cậu lại không nói gì? Cuộc gọi thoại ba người cậu cũng dám qua loa à!” Triệu Dương Thành lại điểm danh anh, “Hôm nay Huống Tử nói còn nhiều hơn cậu đấy, đang nghĩ gì thế?!”


Trần Huống yên lặng nói: “Nói cứ như tôi là trẻ tự kỷ không bằng.”


“Tôi đang nghĩ…” Ngón tay Tạ Lịch Thăng cầm chai nước khoáng hơi dùng sức, chai nhựa bị bóp kêu kẽo kẹt, “Tiêu chuẩn phê duyệt nghỉ phép việc riêng của công ty có nên siết chặt lại một chút hay không.”


“Đừng phê dễ dàng như vậy, cũng đừng cho nghỉ lâu như vậy.”


Trần Huống:?


Triệu Dương Thành:?


Ai lại chọc giận cậu ta rồi, tên tư bản đáng chết.


Kết quả giây tiếp theo Tạ Lịch Thăng không hề rào đón mà lại chuyển chủ đề: “Trong các cậu ai từng theo đuổi người khác rồi? Con gái thì nên theo đuổi thế nào?”


Hai người trong điện thoại đều im lặng.


Cậu nói xem hai chuyện này có liên quan quái gì đến nhau không? Khúc cua là ở đâu?


Anh đối với đời sống tình cảm của bạn bè luôn không để ý, chỉ biết Triệu Dương Thành là chó ngáo ngơ cứ thấy nữ thần là vẫy đuôi thè lưỡi, Trần Huống hồi đại học có một mối tình, nhưng chỉ được ba tháng thì chia tay, không khác gì đùa giỡn, lại còn là đối phương theo đuổi, càng không có giá trị tham khảo.


Trần Huống lên tiếng trước: “Chuyện này cậu phải hỏi Triệu Dương Thành.”


Cậu ta cười một tiếng, giọng điệu châm chọc rất rõ ràng: “Cậu ta tuy chẳng có mối nào đứng đắn, nhưng kinh nghiệm làm chó bám đuôi cho người ta thì phong phú lắm.”


Triệu Dương Thành nổi đóa: “Này! Không phải ai cũng giống hai người đẹp trai ngời ngời, đứng một chỗ là có thể thu hút người khác phái đâu nhé!?” 


“Hơn nữa, tôi nguyện ý đối tốt với cô gái mình thích, cái đó sao có thể gọi là bám? Đó gọi là cống hiến hy sinh!”


“Từ từ.” Cậu ta đang giận dở bỗng nhiên dừng lại, “Cậu nói cái gì? Cậu muốn theo đuổi người ta??!!”


“Cậu thực sự có đối tượng kết hôn rồi à??”


Trần Huống đánh giá ngắn gọn: “Đồ đần.”


Triệu Dương Thành như bị sét đánh xong vội vã hóng hớt: “Ai thế ai thế tôi có quen không? Người nhà giới thiệu à? Thiên kim tiểu thư?”


Tạ Lịch Thăng chậm rãi nói: “Người thường, làm việc ở công ty tôi.”


“Á đù!” Triệu Dương Thành mắng một tiếng, “Cậu là cầm thú à, chơi quy tắc ngầm chốn công sở!”


Tạ Lịch Thăng:?


Cậu thật sự biết mấy từ này dùng thế nào không đấy.


“Rốt cuộc là ai?” Triệu Dương Thành giục, hừ hừ nói, “Khai thật đi, bố đây khai mở thiện tâm dạy cậu mấy chiêu, đảm bảo cậu ôm được mỹ nhân về!”


Nước trên người lau khô một nửa, chiếc khăn tắm trắng tinh bị anh ném lên vai rộng, Tạ Lịch Thăng cầm lấy điện thoại, đi về phía phòng tắm vòi sen, giọng điệu có chút hả hê nói cho đối phương biết.


“Cái người thiếu chút nữa làm cậu nhảy lầu ấy.”



Sáng hôm sau lúc 9 giờ rưỡi, một chiếc Panamera màu tím đen tuyệt đẹp chạy vào bãi đậu xe công cộng của Đại học Truyền thông Nam Thành.


Hai nữ sinh mặc áo cử nhân đang mua nước đi ngang qua bãi đậu xe, vừa vặn thấy người đàn ông bước ra từ trong xe.


Tạ Lịch Thăng mặc sơ mi đỏ sẫm cổ chữ V, tay áo xắn lên, kết hợp với quần tây đen đơn giản. Bên trái thắt lưng, anh đeo một chuỗi dây xích kiểu giắc cắm máy tính, vừa cá tính vừa đầy tính thiết kế.


Cả người vừa gọn gàng lại vừa quyến rũ.


Anh từ ghế phụ lấy ra bó hoa tốt nghiệp được kết từ các loại hoa màu vàng rực rỡ, ôm vào trong ngực.


Hoa hướng dương vàng kim, hoa hồng vàng, cẩm chướng màu champagne, hoa cát cánh màu cam còn có hoa cúc nhỏ màu trắng.


Hầu như tất cả các loài hoa cỏ và màu sắc có thể khiến người ta hướng về tương lai đều tập hợp lại một chỗ.



Tạ Lịch Thăng một tay đóng cửa xe, khi khóa xe nhận thấy ánh mắt người khác, nghiêng đầu nhìn lại.


Nhìn thấy chính diện của anh, hai nữ sinh thốt lên kinh ngạc, che miệng nắm tay nhau bước nhanh đi—


Vừa bước vào khuôn viên trường, Tạ Lịch Thăng tự nhiên trở thành sự tồn tại thu hút mọi ánh nhìn của các nữ sinh, khí chất trưởng thành lắng đọng sau khi khởi nghiệp khiến sức hấp dẫn của cả người càng thêm có chiều sâu.


Anh đối với những ánh mắt như vậy đã tập mãi thành quen, ôm hoa đi vào, hỏi dì bán hàng ở quầy tạp hóa đường đến sân vận động tổ chức lễ tốt nghiệp.


Trường Truyền thông Nam Thành khá lớn, Tạ Lịch Thăng đón ánh mặt trời đi một đoạn đường khá dài, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng loa âm thanh nổi của hoạt động lớn vọng lại.


Lúc này Triệu Dương Thành canh giờ gọi điện tới.


Tạ Lịch Thăng ôm hoa, tay kia bắt máy: “Làm gì.”


Đối phương rất kích động: “Tiến độ thế nào rồi, báo cáo tốc độ!”


“Vẫn chưa, vừa mới vào thôi.” Tạ Lịch Thăng do dự, rũ mắt nhìn bó hoa trong lòng, “Cậu chắc chắn tặng hoa là được chứ?”


“Đương nhiên là không phải rồi! Cậu nghĩ xem trước kia có bao nhiêu bạn học tỏ tình hoặc cầu hôn vào ngày lễ tốt nghiệp, chứng tỏ bầu không khí này rất dễ thúc đẩy tình cảm! Cho dù là bốc đồng!”


“Đầu tiên cậu phải ăn mặc sao cho có thể hạ gục tất cả sinh vật giống đực trong nháy mắt, tiếp theo dâng lên một bó hoa bắt mắt nhất, sau đó nói ra những lời thật lòng nhất!”


Anh nghe xong biểu cảm không có bất kỳ thay đổi nào: “Hết rồi à?”


“Thế là có thể theo đuổi được?”


“Thực ra quan trọng không phải cậu ăn mặc thế nào, cũng không phải tặng hoa nói lời đường mật.” Triệu Dương Thành chân thành nói, dạy anh điều quan trọng nhất, “Quan trọng là chân thành, dựa vào tấm lòng chân thành.”


Tạ Lịch Thăng bỗng nhiên không trả lời.


Anh dừng bước, giơ điện thoại, ánh mắt từ chỗ nhìn lung tung dần dần hội tụ lại một điểm cách đó không xa.


Dưới tàng cây ngô đồng cao lớn xanh thẫm, có một đôi nam nữ sinh viên mặc áo thạc sĩ đan xen màu xanh lam đậm đang đứng.


Nam sinh đứng trước mặt nữ sinh, trong tay bưng một bó hoa hồng nhỏ, tay cứ vân vê theo lời nói, cho dù cách xa cũng không khó đoán ra cảm xúc căng thẳng thẹn thùng của cậu ta.


Gió mát nổi lên, thổi bay mái tóc đen dài ngang vai của cô gái, mùi hương của tóc dường như có thể cảm nhận được bằng thị giác.


Góc nghiêng thanh tú của nữ sinh được ánh mặt trời chiếu vào, trắng đến chói mắt.


“Alo? Sao không nói gì, làm gì thế?” Giọng Triệu Dương Thành ồn ào đầu dây bên kia.


Tạ Lịch Thăng giơ điện thoại, đuôi mắt cong lên, không mặn không nhạt trả lời—


“Xem đối tượng kết hôn của tôi bị người ta tỏ tình đây.”



Hôm nay là ngày cuối cùng cô xin nghỉ phép việc riêng.


Sự trốn tránh hữu hiệu cũng chỉ đến đêm nay là kết thúc, Khương Tạo từ sáng sớm đến giờ vẫn luôn lo âu chuyện này, lo âu đến mức thậm chí muốn dứt khoát xin nghỉ việc cho xong.


Không đúng, là trực tiếp biến mất khỏi thế giới này cho xong.


Nhưng mà, mẹ ruột đê tiện thì vẫn đê tiện ở chỗ, cho dù hôm nay cô chết, biến mất, Phan Ngọc ngày mai cũng sẽ mượn cớ đó tìm đến Tạ Lịch Thăng để quấy rối đòi tiền.


Một khi để Phan Ngọc biết được người thân cận với cô, bản thân cô cũng đã không còn quan trọng nữa.


Cô vĩnh viễn không thoát khỏi Phan Ngọc, cũng sắp mang đến phiền phức cho Tạ Lịch Thăng.


Vì thế chiều hôm đó khi giảng viên hướng dẫn liên hệ với cô, hỏi cô có muốn tham dự lễ tốt nghiệp năm nay, đại diện cho một trong những thạc sĩ tốt nghiệp ưu tú phát biểu hay không, cô không chút do dự đồng ý, xin nghỉ thoát khỏi Nam Thành.


Nhưng càng trốn tránh cô càng phát hiện sự việc căn bản không được giải quyết, thời hạn cuối cùng Phan Ngọc đưa ra đang không ngừng đến gần.


“Nghe nói cậu chuyển công tác đến Tần Nam rồi… Thực ra tôi cũng nhận được lời mời làm việc của một công ty khác ở Tần Nam, nếu cậu đồng ý hẹn hò với tôi, chúng ta cùng nhau thuê nhà, cùng nhau cố gắng…”


Giọng nói hơi run rẩy của nam sinh viên bỗng trở nên rõ ràng, Khương Tạo chớp mắt hoàn hồn, mới ý thức được mình nãy giờ vẫn không hề cẩn thận nghe đối phương nói chuyện.


“… Được không?” Cuối cùng, nam sinh viên nhìn cô đầy mong đợi.



Cô hình như hơi chậm chạp trong chuyện này, không đúng, có thể là vì cô quá bận, đắm chìm trong chuyện riêng của mình nhiều hơn.


Trong đầu Khương Tạo vốn đã bị chuyện khác chiếm cứ, nhất thời không biết nên dùng từ ngữ gì để từ chối, giữ thể diện cho cả hai bên.


Hay là nói thẳng ra một chút? Dù sao tốt nghiệp rồi cơ bản sẽ không gặp lại nữa.


“Cái đó, là như thế này, tôi…” Khương Tạo vừa mở miệng, tùy ý liếc nhìn, vừa lúc nhìn thấy người đàn ông quen mắt đứng cách đó không xa.


?!!!!!!!!


Tạ…?!


Khi nam sinh viên quay đầu nhìn lại theo hướng cô đang nhìn không chớp mắt, Tạ Lịch Thăng đã từ sườn cỏ đi xuống, từng bước đến gần bọn họ.


Nhìn người đàn ông cao lớn rõ ràng không cùng độ tuổi cũng không cùng tầng lớp với họ đang dần dần đến gần, còn nhìn chằm chằm vào Khương Tạo, nam sinh viên thăm dò hỏi cô: “Cậu… quen sao?”


Đại não Khương Tạo đơ máy, không trả lời.


Rõ ràng chỉ mới hai ngày rưỡi không gặp, cô thế mà cảm thấy ít nhất đã nửa năm rồi.


Mấy lần gặp anh cơ bản đều là lúc làm việc, rất ít khi thấy Tạ Lịch Thăng ăn mặc thoải mái tùy ý như vậy, sự phóng khoáng buông thả vốn bị âu phục kìm nén nay hoàn toàn được giải phóng, càng có ma lực khiến người ta không thể rời mắt.


Dù phối đồ tinh tế đến đâu, cuối cùng đều sẽ trở thành vật làm nền cho gương mặt này của anh.


Tạ Lịch Thăng như có như không so sánh độ lớn và độ đẹp bó hoa của mình và bó hoa của nam sinh viên kia, khóe miệng nhếch lên càng sâu.


Anh bước đến dưới sự chú ý của hai người, dừng lại ở khoảng cách có thể khiến người ta liếc mắt liền nhận ra quan hệ không tầm thường với Khương Tạo.


Khương Tạo vẫn đang trong trạng thái mắt chữ A mồm chữ O.


Tạ Lịch Thăng ôm hoa, liếc mắt nhìn nam sinh, nhắc nhở cô: “Không giới thiệu chút sao?” đọc chương mới tại hohoangvι . wоrdрrеζѕ


Cô trừng mắt từ từ quay đầu lại nhìn nam sinh viên.


Mặc dù dường như đã có đáp án, nhưng nam sinh viên vẫn chưa thực sự hết hy vọng, đối mặt với người đàn ông hạ gục mình về mọi mặt này, hỏi Khương Tạo một câu trả lời: “Khương Tạo, người này là… của cậu?”


Đầu óc loạn như cái tivi cũ bị nhiễu sóng, Khương Tạo nén xúc động muốn vỗ đầu, nặn ra một nụ cười gượng, nhìn về phía người đàn ông đang dựa quá gần bên cạnh.


Tạ Lịch Thăng ánh mắt bình tĩnh, rũ mắt nhìn cô, treo lên nụ cười dịu dàng quỷ dị: “Nói là người theo đuổi hay là đối tượng kết hôn đều được, tôi nghe em.”


Khương Tạo:?? Anh nói toạc móng heo ra hết rồi còn gì!?


Nam sinh viên vốn đã hay xấu hổ, nghe xong câu này hoàn toàn cảm thấy mình không có phần thắng, lắp bắp xin lui trước: “Hay là… chúng ta nói chuyện sau, tôi về trước đây.”


Nói xong đến hoa hồng cũng quên tặng, ôm mũ cử nhân chạy biến.


Khương Tạo cứng họng: “…”


Tạ Lịch Thăng cũng hơi cạn lời, tự giễu bản thân vừa rồi thế mà lại cảm thấy cần phải cạnh tranh với loại nhát gan này.


Dưới gốc cây chỉ còn lại hai người bọn họ, lại một cơn gió nổi lên, mùi hương trên quần áo hai người dần dần hòa quyện vào nhau.


Lúc này Tạ Lịch Thăng mới thật sự có thể nhìn rõ cô.


Khương Tạo trong bộ áo thạc sĩ hoàn toàn khác với dáng vẻ đầu bù tóc rối, biểu cảm chán đời khi đi làm hằng ngày. Khí chất thư sinh trên người cô càng rõ rệt hơn, cái cốt cách kiên cường, dù khó khăn thế nào cũng quyết tâm leo lên vì mục tiêu, toát ra mạnh mẽ.


Màu xanh biển cực kỳ hợp với cô: da trắng, tóc đen, chỉ có điều cô hơi gầy quá.


Đã từng có ai nói mí mắt hai mí của cô đẹp như vậy chưa nhỉ?


Diện mạo Khương Tạo không thuộc kiểu khiến người ta kinh ngạc ngay ánh nhìn đầu tiên, nhưng lại là kiểu dễ chịu nhất—càng nhìn càng thấy thuận mắt, càng nhìn càng muốn nhìn thêm.


Ngay khi anh đang nghĩ cô thực sự rất đẹp, người trước mặt lại mở miệng bằng một câu tràn đầy kháng cự, hoàn toàn lệch khỏi mạch suy nghĩ của anh: “Sao anh lại ở đây!?”


Ánh mắt Tạ Lịch Thăng lập tức cụp xuống: “…”


Chậc, vừa mở miệng là tướng mạo thay đổi hẳn.


Mắt hồ ly của anh cong lên, ra hiệu có bó hoa trong lòng, nhẹ nhàng trả lời sự chất vấn của cô: “Đến chúc mừng em tốt nghiệp.”



Tâm trạng không ngừng dao động, Khương Tạo lúng túng: “Chỉ vậy thôi? Anh chỉ vì nói câu này mà đặc biệt từ Nam Thành chạy đến đây?”


Tạ Lịch Thăng trầm ngâm, bồi thêm một câu: “Vậy kết hôn nhé?”


Khương Tạo ôm trán nhíu mày, đầu đau như búa bổ, đầy bất lực: “Anh…”


“Đạp chân ga đến mức giới hạn tốc độ cũng mất ít nhất ba tiếng đồng hồ đấy.” Tạ Lịch Thăng đưa bó hoa cho cô, giọng điệu nhẹ nhàng hơn không ít, “Nể tình tôi sáng sớm đã chạy tới đây, cười một cái nào.”


“Khó khăn lắm mới tốt nghiệp, phải vui lên chứ.”


Cô nhìn bó hoa vàng rực rỡ trong lòng, những chuyện lo âu lại ùa về, lập tức cảm thấy phức tạp, sự áy náy và khó giải quyết càng thêm đặc quánh.


Khương Tạo ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đầy tính dụ dỗ của anh, gian nan mở miệng: “Tôi không thể kết hôn với anh.”


“Xin lỗi, tôi nên nói rõ sớm hơn.”


Tạ Lịch Thăng nghe xong biểu cảm không đổi, ánh mắt hơi suy tư, không nói gì.


“Chắc chắn còn có đối tượng kết hôn với anh thích hợp hơn tôi.” Cô tin chắc, lại vô thức siết chặt bó hoa, “Anh tìm người khác đi, đừng làm lỡ việc chính của anh.”


Phan Ngọc nói không sai, 50 vạn cô nợ đối với Tạ Lịch Thăng mà nói có thể chỉ là muối bỏ biển, cho dù chính cô đi tìm Tạ Lịch Thăng vay, anh cũng chưa chắc sẽ từ chối.


Nhưng lý lẽ không phải như vậy.


Việc Tạ Lịch Thăng có tiền không nên là lý do anh bị Phan Ngọc quấn lấy, cũng không nên là lý do bị loại người như cô gây thêm phiền toái.


Ngay khi Khương Tạo định nói trước cho anh đề phòng Phan Ngọc, đối phương đã giành trước một bước mở miệng hỏi—


“Là không thể kết hôn, chứ không phải không muốn kết hôn, đúng không.”


Cô ngẩn người, tầm mắt rơi trở lại trên mặt anh, lập tức bị anh bắt lấy, khó lòng nhúc nhích.


Giống như tối hôm đó ở đồn cảnh sát nhận được điện thoại của anh, khi anh hỏi câu “Là không tiện hay là gặp chuyện rồi?” vậy.


Tạ Lịch Thăng luôn có thể trong nháy mắt, xuyên qua lời nói dối giữ thể diện của cô, nhìn thấu sự khó xử ẩn giấu bên trong.


Khương Tạo biết nếu còn ngụy biện với anh chỉ càng tỏ ra ngu ngốc, vẻ mặt khó xử: “Tôi chỉ không chắc việc kết hôn với anh rốt cuộc là tốt hay xấu đối với mình.”


“Tôi… cũng không muốn gây thêm phiền phức cho anh.”


“Sao em chắc chắn rằng việc đó là phiền phức đối với tôi?” Tạ Lịch Thăng bước tới gần một bước, ánh mắt thản nhiên giống như loài chó săn đã cắn được con mồi, người ngoài khuyên thế nào cũng không nhả ra.


Khương Tạo hoảng hốt.


Anh nhìn về phía xa, khoanh hai tay lại, cố làm ra vẻ bí ẩn nói: “Làm sao bây giờ, vứt bỏ tôi vô tình như vậy.”


“Chiêu đối phó với mẹ ruột của em cũng không biết có nên nói cho em hay không nữa.”


Vẻ mặt vốn đang ngẩn ngơ của Khương Tạo bỗng linh hoạt hẳn lên: “Anh nói cái gì?”


Cô quá kích động, kéo lấy cánh tay anh.


Đối phương nắm rất chặt, lúc này Tạ Lịch Thăng mới chậm rãi thu tầm mắt về.


“Em biết đối với tôi cái gì mới gọi là phiền toái không?”


Môi Khương Tạo mấp máy: “… Cái gì?”


Tạ Lịch Thăng giơ tay giúp cô chỉnh lại tua rua mũ cử nhân bị gió thổi loạn, vẻ mặt thoáng qua sự thư thái, bắt lấy ánh mắt bất an của cô nói—


“Là em chưa nói một lời đã trốn đi.”


“Là em khó theo đuổi hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.”



Tác giả có lời muốn nói:


Bạch Bạch: Đáng ghét, làm sao bây giờ, tên nhóc này cũng biết chơi phết đấy (cắn răng).


Khương Thất Thất: Cho nên chiêu đối phó với mẹ ruột của tôi rốt cuộc là cái gì!? (Đầy đầu không phải là tình yêu, mà là khát vọng thoát khỏi máy bào gia đình).

Hết chương 19

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 19
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...