Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 14

Chương 14 – “Mới vừa hôn tôi, quay đầu liền đi xem mắt với người khác.”

Cặp đôi lạc quẻ: 14


Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức 7 giờ đúng thời điểm vang lên.


Khương Tạo uể oải bò dậy, vươn tay sờ trán, thấy ấm áp, dễ chịu, đã hạ sốt rồi.


“…” Mất đi một cái cớ hợp lý để xin nghỉ.


Cô cũng không biết nên vui mừng hay thất vọng.


Tối hôm qua sốt đến mơ màng, cô ngồi trên giường sắp xếp lại ký ức.


À, nhớ ra rồi, là nhờ được trợ lý Lý đưa đi bệnh viện truyền dịch cấp tốc nên mới hạ sốt nhanh như vậy.


Khương Tạo lật chăn, chân trái với đến dép lê, ngay lập tức — cả người cô khựng lại giữa động tác này.


Khoan đã.


Cô hình như.


Cô có phải là…


Đã hôn Tạ Lịch Thăng?


Khương Tạo mở to mắt, miệng khô khốc từ từ mở ra.


… A?


!!!!!!!! A?



Lúc đó sốt đến khó chịu lại hồ đồ, cô không còn nhớ rõ mình là cố ý hôn lên hay chỉ là trùng hợp đụng phải.


Chỉ nhớ rõ môi anh lạnh lạnh, giây phút dán lên, cái nóng bức khó chịu của cơ thể như được xoa dịu hơn nửa.


Khi môi chạm nhau, thời gian trở nên dây dưa, vừa dài lâu lại vừa ngắn ngủi.


Cơ thể chỉ mát mẻ được một chớp mắt, ngay khi ý thức được mình đã làm gì, máu Khương Tạo từ đầu đến chân bùng nổ, nóng bỏng cả người.


Cô nắm lấy áo anh, ánh mắt dán chặt vào vị trí ngực anh, không dám ngẩng đầu. Đôi môi vừa rồi còn táo bạo giờ phút này phát ra sự mấp máy bất an.


Anh đang nhìn chằm chằm cô, cô cảm nhận được.


Tư thế của hai người rất vi diệu, một cánh tay của Tạ Lịch Thăng chống xuống phía sau lưng cô, nửa người anh nghiêng về phía trước, gần như vây lấy Khương Tạo, bao bọc cô trong không gian nhỏ hẹp này.


Đối phương quá cao lớn, cảm giác phần lớn không khí đều bị anh chiếm đoạt đi, cô muốn th* d*c chỉ có thể hướng về phía anh mà hít thở.


Khương Tạo không chịu nổi sự im lặng đặc quánh đến nghẹt thở này, cô cố tỏ ra bình thường, giả vờ như không cảm thấy gì, trả lời câu hỏi vừa rồi của anh: “Tôi… Tôi bị sốt, hơi, chóng mặt.”


“Không được tỉnh táo lắm, cho nên hơi, đứng không vững.”


Giống như một lời ngụy biện cho hành vi không đứng đắn nào đó.


Ngay khi Khương Tạo cho rằng đối phương sẽ trực tiếp vạch trần tiếp xúc thân mật vừa xảy ra của hai người, hoặc là đổi cách châm chọc cô vài câu thì—


“… Ừ.”


Anh khẽ đáp, giọng nói cũng có chút kỳ quái: “Đã nhận ra.”


Thời gian cúp điện kết thúc, đèn sáng lên, anh rất kịp thời buông tay ra, kéo giãn khoảng cách.


Không khí trước mặt lập tức trở nên dồi dào, Khương Tạo lại có chút hụt hẫng, nheo mắt nhìn về phía anh.


Tạ Lịch Thăng xoay người đi nhặt đồ vật, vẻ mặt bình tĩnh không có bất kỳ dị thường nào.


Chỉ là môi hình như càng đỏ hơn, nhìn càng thu hút.



Nhìn đôi môi ẩm ướt của anh, cô sẽ không phải là đã mở miệng để nước bọt dính lên đó chứ!


Khương Tạo kết thúc hồi ức, nặn kem đánh răng lên bàn chải, thở dài.


Nghĩ như vậy, khoảnh khắc kia quá nhanh, Tạ Lịch Thăng phỏng chừng còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra, ngược lại chính cô lại rất để tâm.


Loại sai lầm ngẫu nhiên này xuất hiện rất bình thường đi? Ví dụ như trên mạng có người đăng bài nói mình chen chúc tàu điện ngầm giờ cao điểm đã tiếp xúc tay chân với người lạ gì đó…


Cô ngậm bàn chải đánh răng chải đầu, tự giễu bản thân trong gương.



Đã 25-26 tuổi rồi, đừng ngây thơ như nữ sinh tiểu học nữa chứ.


Chỉ là chạm môi mà thôi.


Còn chưa được năm sáu giây.


Cô chán nản khom lưng, thở dài.


… Khương Tạo, cô hồ đồ rồi.



Hôm nay tình hình giao thông không tệ, tàu điện ngầm cũng thuận lợi chen vào được. Khương Tạo và Lê Lê ra khỏi tàu điện ngầm vẫn còn thời gian rảnh trước giờ làm, Lê Lê ngửi thấy mùi thơm của tiệm bánh mì bên đường thì nổi cơn thèm, kéo cô vào mua bánh mì giải quyết bữa sáng. 


“Cơm căng tin miễn phí tất nhiên làm người ta yên tâm, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ thèm một miếng tiểu yêu tinh bên ngoài sắc hương vị vẹn toàn hơn chứ ~” Cô ấy bưng khay xếp hàng lấy bánh mì, chỉ vào một bên nhắc nhở Khương Tạo: “Này Khương Tạo, có bánh mì nước kiềm bà thích ăn kìa, nhanh nhanh lấy đi.”


Khương Tạo nghe tiếng, theo thói quen đưa tay về phía rổ đựng bánh mì nước kiềm hình thoi, cầm lấy một cái, nhìn thấy nhân đậu đỏ tràn ra từ khe hở của bánh, tay cô cứng đờ.


Đậu đỏ… Bánh mì nước kiềm…


Tôi đã ăn vị đậu đỏ, quá ngọt, cô ăn thấy thế nào?


Sau khi nếm thử, bây giờ tôi cũng thích nó rồi.


Giọng nói của người đàn ông tuy ôn hòa, nhưng khi nói chuyện luôn theo thói quen mang theo chút cà khịa.


Khiến cho nói điều gì cũng có vẻ mang ý nghĩa sâu xa hơn.


Khương Tạo rùng mình một cái, chiếc bánh mì nước kiềm trong tay cô lụp bụp rơi trở lại rổ.


Mặt cô xấu hổ, thu tay lại còn muốn cọ cọ lên quần áo, giống như vừa chạm phải củ khoai lang nóng bỏng: “Tui, hôm nay tui không ăn bánh mì nước kiềm.”


“Hả? Bà không phải nói mình có thể ăn nửa tháng không ngán sao?” Lê Lê nghi ngờ, quay đầu lại, thấy cô lộp bộp gõ vào đầu mình hai cái, cảm thấy vô cùng kỳ quái: “… Bà không sao chứ? Hay vẫn chưa khỏe?”


Khương Tạo liều mạng truyền tín hiệu “không được nghĩ về anh ấy” vào đại não, ngẩng đầu cười một tiếng: “Không sao, mau đi thanh toán thôi.”


Lê Lê bưng bánh mì đi tính tiền, cô đi theo sau, đi được một đoạn lại không nhịn được quay đầu lại, âm thầm lườm cái rổ bánh mì nước kiềm vị đậu đỏ một cái: “…”


Mua bánh mì ra, Khương Tạo sờ túi, tính toán theo thói quen lấy tai nghe ra nghe nhạc một lát, kết quả sờ đến chiếc tai nghe mới tinh bóng loáng kia, cô lại dừng lại.


Một lúc lâu sau, cô chịu đựng khao khát nghe nhạc, không dùng tay lấy chiếc tai nghe mới coóng kia.


“…”


Không được suy nghĩ, chỉ là một sự nhầm lẫn mà thôi.


Người sốt mơ hồ làm bất cứ chuyện gì đều không phải cố ý, không sai.


Làm việc đàng hoàng đi, còn có chuyện quan trọng hơn nên bận tâm mới đúng.



Mặc dù đã hạ sốt, nhưng các triệu chứng cảm cúm khác vẫn còn. Làm việc nghiêm túc suốt một buổi sáng, sau khi ăn cơm trưa xong Khương Tạo lại có chút mơ màng, nặng đầu. Để đảm bảo tinh thần cho buổi chiều, cô kéo chiếc giường gấp dưới bàn làm việc ra tính toán ngủ một lát.


Vân Thăng là một đại công xưởng khoa học kỹ thuật mới nổi, phúc lợi cho công nhân ở mảng này thực sự không thể chê. Tòa nhà công ty lại mới được đưa vào sử dụng gần một hai năm nay, mọi thứ đều mới tinh và thoải mái.


Bàn làm việc và ghế đều là hàng hiệu, hình như mọi người ngồi trên chiếc ghế công thái học trị giá cả vạn tệ gõ bàn phím cũng có khí thế hơn. Giường gấp tự đi kèm theo vị trí làm việc cũng rất thoải mái.


Khương Tạo nằm xuống đắp chăn, dưới tác dụng gây mê của thuốc cảm, hai phút sau cô đã hôn mê ngủ thiếp đi.


Trong cơn mơ mơ màng màng, khó phân biệt thật giả, lúc thì cô bôn ba trên nội dung công việc chưa xử lý xong, lúc thì lại bay đến văn phòng Phó tổng tối hôm qua.


Vừa mở mắt, chóp mũi của cô đang đối diện với má của ai đó.


!!!


Khương Tạo từ từ mở mắt. Trong bóng tối, cô chạm phải một đôi mắt hồ ly lấp lánh ánh sáng.


Môi người đàn ông đang áp lên môi cô, nhịp đập mạnh mẽ truyền qua từng điểm tiếp xúc, như thể sinh lực của anh theo khe môi mà tràn vào cơ thể cô, khiến đầu óc cô khẽ choáng váng.


Khương Tạo sợ tới mức lưng dựng tóc gáy, cái tay đang nắm lấy quần áo anh giật b*n r*, nói ra lời ngụy biện giống hệt ngoài đời: “Tôi… Tôi bị sốt, không được tỉnh táo lắm.”


Cô giật mình lùi lại để kéo giãn khoảng cách. Nhưng lưng lại không đập vào bức tường kính lạnh lẽo cứng ngắc như cô tưởng, mà rơi đúng vào lòng bàn tay lớn đã sớm đưa qua làm điểm tựa.


Thoạt nhìn là hành động bảo vệ cô, nhưng thực ra là để cô hoàn toàn rơi vào khu vực kiểm soát của anh.


Bởi vì giây tiếp theo, bàn tay Tạ Lịch Thăng đỡ ở sau lưng cô hơi dùng sức, đẩy ngược trở lại, Khương Tạo liền mềm nhũn mà trở về trước mặt anh.


Khương Tạo bị đẩy trở lại, giơ tay chống cự, lòng bàn tay hai tay áp lên ngực anh đang phồng lên.



Cô muốn tránh, đối phương lại trực tiếp đặt tay lên eo sau cô, ấn xuống, đè nén.


“Tôi cũng uống nhiều đây, sao không giống cô mà không tỉnh táo.” Anh nhếch đuôi mắt, cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.


Anh rõ ràng chỉ dùng sức lực của một bàn tay, cô nói gì cũng khó lòng thoát ra.


Nhất định là do cô bị bệnh, đúng, anh nhân cơ hội lúc cô cháy nhà mà đi hôi của. 


“Không giống nhau, tôi bị bệnh, anh tránh xa tôi một chút đi, đừng lây bệnh cho anh.” Khương Tạo muốn nắm lấy áo sơ mi của anh, nhưng vải quá trơn, ngón tay cô cào tới cào lui cũng không nắm được.


Cô sờ tới sờ lui trước ngực, Tạ Lịch Thăng cau mày, nắm lấy bàn tay đang sờ loạn của cô: “Môi cũng đã hôn rồi, có cách nào dễ lây bệnh hơn thế nữa không.”


Khương Tạo: “…”


Cô căn bản không thể đối diện với anh quá nửa phút, chột dạ mà quay mặt đi: “Ngại quá, tôi thực sự là… không cẩn thận.”


“Tính tôi cô cũng biết rồi đấy, tôi không thích nhận mấy lời xin lỗi đâu, nghe yếu đuối lắm.” Anh từ tốn cúi xuống, giọng nói kéo dài đủ để nghiền nát toàn bộ sự xấu hổ đang dâng lên trong cô: “Tôi có thói quen trả lại gấp đôi.”


Khương Tạo kinh ngạc: “Anh nói cái…”


Câu tiếp theo của Tạ Lịch Thăng rất thấp, rất khàn, giống như bước cuối cùng để thần chú phát huy tác dụng.


“Gần đây quá mệt mỏi, cũng muốn bị bệnh nghỉ ngơi hai ngày.”


Anh nghiêng đầu qua, chính xác chặn môi cô lại.


Vì Khương Tạo giây trước còn chưa nói xong, môi hơi hé mở, sơ hở này trở thành cơ hội tốt nhất để hôn sâu.


Hai người vừa tiếp xúc, lập tức là một nụ hôn ướt át.


Nụ hôn của Tạ Lịch Thăng hoàn toàn trái ngược với đôi môi mềm mại của anh.


Khương Tạo hít thở không thông ngay giây đầu tiên.


Mũi anh rất cao, hôn lại rất dùng sức, chọc vào mặt cô đau điếng, ngang ngược hệt như lực tay đang siết eo cô.


Lần này, năm ngón tay cô cuối cùng cũng nắm chặt áo sơ mi trên ngực anh.


Anh hôn dò thử một lần, rồi lập tức trở nên chắc chắn hơn, đầu lưỡi thô ráp chậm rãi cọ nghiền lên cánh môi cô.


Khương Tạo chưa từng yêu đương, lại bị một nụ hôn đột ngột và thân mật như vậy đánh úp, trong đầu lập tức ong một tiếng — trước mắt tối sầm, đầu nóng lên, bụng dưới cũng nóng, như thể toàn bộ lỗ chân lông trên người đều đang phả ra hơi nóng…


Chân cô mềm nhũn, đầu ngón tay run rẩy. Có thứ gì đó từ sâu trong cơ thể bị khuấy động, sôi trào theo từng đợt khiêu khích trực tiếp và nguyên sơ của người đàn ông.


Cô dán sát vào nửa thân trên đối phương, bị nhiệt độ cơ thể đang tăng nhanh của anh làm cho nóng rát.


Tim Tạ Lịch Thăng đập vừa mạnh lại vừa nhanh, hoàn toàn tương phản với vẻ mặt luôn thong dong tự đắc của anh.


Họ đang hôn nhau. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Và anh — cũng chẳng bình tĩnh hơn cô là bao.


Đúng vào khoảnh khắc ấy, bàn tay lớn đang giữ eo cô của Tạ Lịch Thăng từ từ trượt lên, động tác như dò hỏi, lại càng giống một lời trêu chọc đầy cố ý.


Khi ngón cái và lòng bàn tay anh đè vào rãnh xương sống cô, Khương Tạo lập tức mất kiểm soát, dường như có thứ gì đó không chịu nổi mà vọt ra…


Bỗng chốc rùng mình một cái, Khương Tạo bừng tỉnh khỏi cơn mộng.


Sau khi thích ứng với ánh đèn chói mắt, cô nhìn lướt qua khu làm việc, nơi mọi người đang bận rộn, mồ hôi lạnh toát ra.


Thời gian nghỉ trưa đã kết thúc, cô lau mồ hôi nhanh chóng bò dậy, thu giường gấp lại.


Cảnh trong mơ quá mức chân thật, khi thu dọn đồ đạc, Khương Tạo vẫn luôn cố gắng chứng minh rốt cuộc nó có xảy ra hay không.


Dù sao tối hôm qua cô thật sự sốt đến có chút hồ đồ, lỡ như…


Không được.


Không có lỡ như.


Những chuyện đó không thể xảy ra được.


Lê Lê đang lén xem phim truyền hình lướt web, thấy cô bò lên, “Sắc mặt bà tệ quá, có cần xin nghỉ về nhà không?”


“Có sao?” Khương Tạo chạm vào mặt, lạnh băng, “Không sốt, không sao đâu, đừng lo lắng.”


Vừa định mở máy tính làm việc, bụng dưới truyền đến một trận ê ẩm như có dòng điện chạy qua, cô nhìn chằm chằm máy tính thất thần, sắc mặt từ khó hiểu đến kinh ngạc rồi xấu hổ, quay đầu hỏi Lê Lê bên cạnh: “Có băng vệ sinh không?”


“Tháng này của tui hình như đến sớm rồi.”



Trong cái rủi có cái may, là một tuần sau đó cô không hề đụng mặt Tạ Lịch Thăng trong công ty. Mặc dù với thân phận sếp siêu lớn của anh và nhân viên siêu nhỏ như cô, tỷ lệ ngẫu nhiên gặp mặt vốn đã rất thấp, nhưng cô tưởng tượng đến giấc mộng xấu hổ khó hồi tưởng kia, vẫn cảm thấy tỷ lệ này tốt nhất là bằng không.


Với khả năng ngụy trang của cô và độ nhạy bén của đối phương, sự chột dạ của cô sẽ không thể chịu đựng nổi quá ba giây trước mặt Tạ Lịch Thăng.


… Nếu có thể, tốt nhất nửa đời sau đừng gặp lại.


Cũng may niềm vui nỗi buồn của người đi làm đều có thời hạn, mấy ngày sau Khương Tạo bận đến mức đầu óc muốn nổ tung: cơn cảm lạnh chưa dứt cứ dai dẳng đeo bám, vừa chạy họp lia lịa, chạy hiện trường liên tục, rồi lại cắm mặt viết hết bảng báo cáo số liệu này đến bảng khác.


Càng bận rộn, sự tồn tại của người nào đó càng nhạt dần trong đầu cô.


Tạ Lịch Thăng có WeChat của cô, nhưng nhiều ngày như vậy trôi qua cũng không có bất kỳ biểu hiện nào, chứng tỏ đối phương căn bản không có bất kỳ thái độ nào về sự kiện đó.


Giống như cô đã đoán trước, tai nạn môi chạm môi kia, chỉ có một mình cô đang chuyện bé xé ra to.


Chiều nay, Khương Tạo phải tự mình đi khảo sát bên ngoài. Cô đến hiện trường khảo sát tại một khu chung cư, chụp ảnh tư liệu thực tế để làm báo cáo phản hồi.


Quản lý hỏi cô đi đâu, Khương Tạo báo cáo sơ lược một chút, ghi chú thêm sau 6 giờ có khả năng sẽ mời nhóm công nhân hoạt động ăn cơm đơn giản, cần chi trả.


Gần 5 giờ rưỡi chiều, thấy thời gian gần đúng, Khương Tạo đang định kết thúc công việc, lúc này một tin nhắn WeChat nhảy ra.


Anh Lưu xem mắt: Cô Khương, có rảnh không? Hai ngày này tôi lại đến Tần Nam công tác, tiện gặp lại không?


Khương Tạo không biết nghĩ gì, suy nghĩ hồi lâu, trả lời đối phương.



6 giờ rưỡi tối, cô đi đến nhà hàng ven sông đã hẹn với anh Lưu.


Các vị trí ăn uống ngắm cảnh đều nằm trong một khu vực hình tròn, Khương Tạo đi theo anh Lưu, theo hướng dẫn của nhân viên phục vụ đi vào bên trong.


Cô vô tình liếc qua, ngay lập tức ánh mắt bị hút chặt bởi người đàn ông đang ngồi trước khung cửa sổ sát đất—


Tạ Lịch Thăng lười biếng dựa vào ghế sofa, lắc lư ly champagne, đang nghe Triệu Dương Thành ngồi đối diện ba hoa.


Ánh đèn neon ngoài cửa sổ lướt qua sống mũi cao thẳng và hàng mi dài rủ xuống của anh, khiến cả cảnh trước mắt đẹp đến mức làm người ta muốn dừng lại ngắm thêm vài giây.


Tạ Lịch Thăng đến đâu cũng là nhân vật chính, ngay cả ánh sáng cũng tình nguyện chiếu cố anh.


Tim cô đập hẫng một nhịp, đôi mắt nhất thời không rời đi.


Không biết là do loại ăn ý nào mách bảo, Tạ Lịch Thăng bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía này.


Ánh mắt hai người cách nhau vài mét, không hề có sự báo trước mà chạm nhau.


Bước chân Khương Tạo chậm lại.


Tuy nhiên, ngay khi cô đang do dự có nên giơ tay chào hỏi hay không, ánh mắt Tạ Lịch Thăng dừng lại trên người cô vài giây, sau đó thu hồi mà không có bất kỳ gợn sóng nào, tiếp tục nói chuyện với Triệu Dương Thành.


“…”


Cảm xúc chao đảo rơi thẳng xuống mặt đất không hề có lớp đệm, sự xấu hổ ập đến Khương Tạo, may mắn là cô đã không vẫy tay.


Cũng đúng, dù sao vốn dĩ cũng không thân.


Ngoài công ty, người ta căn bản không cần phải tiếp xúc với mình.


Khương Tạo nắm chặt dây đeo ba lô, che giấu cảm xúc.


Thật là, mấy ngày nay cô đã tự mình đa tình cái gì chứ?


Sau khi ngồi xuống, nhân viên phục vụ đưa tới thực đơn.


Vừa khéo hai người đều không quá đói bụng, nên không gọi món chính, chỉ gọi hai ly trà và trái cây.


Anh Lưu tỏ vẻ hài lòng với sự sảng khoái của cô: “Xem ra cô Khương cảm thấy cuộc nói chuyện lần trước của chúng ta không tồi?”


“Chỉ là công việc ở Nam Thành quá bận, nếu không tôi đã hẹn cô sớm hơn.” Anh ta lắc đầu, lộ ra nụ cười tự cho là rất đẹp trai: “Đất khách chính là bất tiện như vậy, cô Khương nếu có ý định về Nam Thành làm việc, tôi có thể giới thiệu cô đến một vài công ty.”


“Đương nhiên, tôi vẫn chủ trương sau khi kết hôn để cô ở nhà nghỉ ngơi, không cần ra ngoài vất vả đi làm.”


Hai người lại trò chuyện linh ta linh tinh một lúc.


Khương Tạo mỉm cười đáp lời, càng lúc càng ngồi không yên.


Không hiểu sao, từ nãy đến giờ cô luôn cảm thấy sau lưng lạnh lạnh.


Máy lạnh của nhà hàng mở quá thấp sao?


“À đúng rồi, vẫn chưa hỏi qua, cô Khương hiện tại đang làm ở công ty nào?”



Anh Lưu tỏ vẻ đã hiểu, ánh mắt mang ý nghĩa không rõ: “Tuy rằng tôi làm trong lĩnh vực tài chính, nhưng đối với những công ty khoa học kỹ thuật mới nổi này vẫn có nghe qua đôi chút.”


“Nếu không làm ở vị trí kỹ thuật lõi trong công ty công nghệ kiểu này thì lương thực ra cũng chẳng hơn bao nhiêu. Đã vậy còn phải chịu cường độ làm việc của mấy đại công xưởng, nói thật là không bằng chuyển sang một công ty nước ngoài cho nhẹ nhàng hơn.”


“Cô Khương cảm thấy thế nào?”


Khi Khương Tạo vừa định nói chuyện, phía sau bỗng nhiên bay tới một giọng nói quen tai, từ xa đến gần.


“Trong cái môi trường này, một công việc vừa lương cao vừa nhàn hạ ở công ty nước ngoài, ai lại đi nhường bừa cho người khác? Làm vậy còn đáng sợ hơn gặp ma nữa đó!”


Cô suýt phun ngụm trà trong miệng lên bàn, ho khan đồng thời ngẩng đầu, nhìn Tạ Lịch Thăng kéo ghế ra, ngồi xuống bên cạnh mình.


Anh tùy tiện gác chéo chân, đôi chân dài thu hút sự chú ý, ánh mắt đảo qua cô và anh Lưu.


Khương Tạo như bị sét đánh ngang tai, tròng mắt suýt trừng rớt ra ngoài.


Tạ Lịch Thăng khoanh hai tay, nói với người đàn ông đối diện: “Theo tôi được biết, tiền đồ của Vân Thăng không tồi, dù khổ dù mệt cũng có hy vọng hơn một công ty nước ngoài đang chết dần chết mòn.”


“Còn về đãi ngộ.” Anh nghiêng đầu, hỏi Khương Tạo, hơi mang ý cười: “Cô cảm thấy thế nào?” 


Khương Tạo: “…”


Nào dám nói chuyện, nào dám đối diện với CEO mà đánh giá đãi ngộ của công ty.


Anh Lưu tuy không hài lòng nhưng vẫn cố làm ra vẻ tự nhiên: “Cô Khương, vị này là bạn cô sao?”


“Là cô mời đến ăn cơm cùng à?”


Khương Tạo cười giả trân, còn chưa nghĩ ra lời giải thích giữ thể diện.


Tạ Lịch Thăng vẫn cà lơ phất phơ, còn lấy ra một vẻ thành thật trả lời: “Tôi xếp sau anh đi xem mắt với cô ấy.”


Khương Tạo:?


Anh Lưu:?


Anh mỉm cười, bổ sung: “Đến hơi sớm.”


Khương Tạo: …


Ai đến bịt mõm anh ấy lại dùm.


Anh Lưu thấy Khương Tạo nửa thừa nhận nửa không phủ nhận, mới biết mình không phải lựa chọn duy nhất của cô, cũng có chút mất hứng thú. Vì không muốn bỏ qua đối tượng xem mắt xinh đẹp như cô, anh ta đành giữ thái độ tốt cầm lấy cặp công văn nói lời giữ thể diện: “Nếu cô Khương lát nữa còn có hẹn, vậy chúng ta hẹn gặp lại lần sau, tôi về trước.”


Khương Tạo hơi áy náy nói với đối phương vài câu, sau đó nhìn anh Lưu rời đi.


Tuy rằng cô đối với anh Lưu này xác thực không có hứng thú gì, nhưng mà…


Cô quay đầu lại, nhìn người đàn ông đang thong dong ăn trái cây, cắn răng hỏi: “Anh, anh làm cái quần gì vậy?”


“Anh lấy thân phận gì xen vào chuyện xem mắt của tôi?”


“Chuyện đầu tiên sau khi đi công tác về là tìm cô,” anh nhai dưa hấu, má phồng lên trông gợi cảm khó hiểu, chậm rãi chất vấn: “Cô báo công ty xong rồi tiện thể lừa sếp để chạy đi xem mắt đúng không.”


Tạ Lịch Thăng liếc nhìn cô một cái: “Để tôi bắt quả tang tại trận.”


Khương Tạo đỏ mặt, cãi lại nhấn mạnh: “Anh nói cho rõ ràng, tôi đã tan sở.”


“Rốt cuộc anh có ý gì.”


“Tôi có ý gì?” Anh suy nghĩ, cười khẩy một tiếng, buông nĩa xuống.


Cánh tay trái Tạ Lịch Thăng đặt lên lưng ghế cô, toàn bộ nửa thân trên nghiêng về phía trước.


Khương Tạo theo bản năng ngửa ra sau tránh xa, tim đập càng lúc càng nhanh theo sự tiếp cận của anh.


Giọng nói anh trước sau vẫn giữ ở âm điệu rất thấp ổn định, không nghe ra nửa phần cảm giác nóng nảy: “Mấy ngày trước mới vừa hôn tôi, quay đầu liền đi xem mắt với người khác.”


Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm cô, lông mày giật nhẹ lại hơi làm lộ tính tình.


“Cô Khương, cô có ý gì đấy?”



Tác giả có lời muốn nói:


 Tạ Lịch Thăng: Không chỉ muốn đào góc tường tôi, còn muốn đào luôn nhân viên của tôi? ^^ Anh chờ đấy (gọi điện thoại kêu một xe đầy dân đấm thuê tới tính sổ).


Bạch Bạch: (đẩy anh Lưu chạy mau) Hắn ta tội không đến mức đó đâu!! Hơn nữa anh khó chịu thì cứ khó chịu, làm bộ xa lánh tiểu Tạo của chúng tôi làm gì!!!?


Khương Tạo: (Đại não đã đơ máy)

Hết chương 14

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 14
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...