Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 13

Chương 13 – Đôi môi nóng rực của cô gái chạm nhẹ vào khóe miệng anh

Cặp đôi lạc quẻ: 13


Giọng Ngụy Nguyên lộ ra sự giác ngộ sau khi được nhắc nhở: “Ồ đúng rồi, tên là Khương Tạo, tốt nghiệp lâu quá rồi nhất thời tôi không nhớ ra.”


Ngay sau đó, anh ấy phát ra một tiếng “Hở?” đầy nghi hoặc. 


“Hồi đại học hai người hình như chưa nói chuyện với nhau bao giờ đúng không? Theo tính cách của cậu thì không nên nhớ cô ấy mới phải.”


“Hết cách, tôi là đứa có trí nhớ siêu phàm mà.” 


“Haha, cậu bớt bốc phét dùm.”


Tạ Lịch Thăng nhìn chằm chằm vào tình hình giao thông phía trước, không chọn nói hết mọi chuyện, chỉ nói: “Gần đây gặp nhau trong công việc, nhớ tới người này, hỏi cậu chút.”


Ngụy Nguyên cười: “Hỏi tôi làm gì?”


“Cô ấy ngày nào chả lẽo đẽo theo sau cậu, không hỏi cậu thì hỏi ai?” Anh đi thẳng vào chủ đề: “Hồi đi học tính cách cô ấy thế nào?” 


Vừa hỏi xong, Tạ Lịch Thăng đã thấy mình hỏi thừa, Khương Tạo thích Ngụy Nguyên đến mức mắt phát ra ánh sáng long lanh hồi đại học, trước mặt cậu ta chắc chắn chỉ thể hiện mặt tốt nhất của mình.


Quả nhiên, giây tiếp theo, đầu dây bên kia trả lời: “Cậu bắt tôi hồi tưởng đột ngột thì có thể không nhớ rõ chi tiết, nhưng cô ấy là một cô gái rất tốt.”


“Khá ngoan, khả năng học tập cũng mạnh. Lúc tôi tốt nghiệp thì hình như cô ấy đã làm Hội phó rồi.” Ngụy Nguyên hồi tưởng và nhớ ra thêm: “Nhưng mà… tôi nhớ hình như cô ấy luôn một mình.”


Tạ Lịch Thăng đang lái xe, nghe thấy câu này thì hỏi ngược lại: “Thế nào là một mình?”


“Thì là… hình như không có nhiều bạn bè.” 


“Mặc dù người có tính cách như cậu và Trần Huống cũng thích đi một mình, nhưng dù sao vẫn có những người bạn như bọn tôi. Còn cô ấy chưa bao giờ thân thiết với ai cả. Với tính tình mềm mỏng như cô ấy, đáng lẽ không khó kết bạn mới phải.”


“Tất nhiên, cũng có thể là tôi chưa đủ hiểu, có lẽ người ta cũng có bạn bè chơi thân.”


“Cậu hỏi cái này làm gì?”


Cửa sổ xe trong suốt phản chiếu ánh sáng, dáng vẻ đờ đẫn chậm chạp của Khương Tạo như đang phản chiếu trên mặt kính, Tạ Lịch Thăng khéo léo lảng tránh chủ đề: “Tôi rảnh rỗi quá, nhớ cậu, nhân cơ hội gọi điện không được à?”


Ngụy Nguyên im lặng.


Anh ấy rõ ràng không tin, rồi móc họng: “Nếu muốn mượn tiền thì đi tìm Trần Huống đi, tôi nghe Triệu Dương Thành nói cậu ta đầu tư chứng khoán sắp giàu hơn tất cả chúng ta rồi?”


“Bây giờ cậu ta lại chạy đi phè phỡn ở thành phố nào nữa rồi? Đứa làm công ăn lương ở Mỹ như tôi gato ghê.”


Tạ Lịch Thăng hít sâu một hơi, có chút không hài lòng: “Quỷ mới biết, cái đầu thông minh như vậy không dùng vào con đường chính đáng, mở miệng ngậm miệng là chọc chửi.” 


“Tôi nói cứ về làm ở đây hai ngày là khỏe ngay.”


Đối phương vẫn hiểu chuyện như mọi khi: “Hồi đi học cậu ta quá khổ rồi, cậu cứ để cậu ta nghỉ ngơi thêm đi. Cậu ta đâu có nói sẽ không bao giờ trở về Vân Thăng đâu, không có cậu ta thì bộ phận back-end của cậu không làm được việc à?”


Tạ Lịch Thăng không tiếp tục chủ đề: “Cậu thì hiểu cái vẹo gì, lo mà đi làm việc của cậu đi, cúp đây.”


Không đợi đối phương ca thán, anh cúp điện thoại ngay lập tức. Nhận được vài lời thông tin từ Ngụy Nguyên, cả người Khương Tạo trong mắt Tạ Lịch Thăng vẫn còn đầy rẫy nghi vấn.


Cô có một mâu thuẫn khó nói, hình như đang che giấu điều gì đó sợ bị người khác phát hiện, nhưng lại dường như chẳng có gì to tát.


Điểm này lại được chứng thực vào sáng ngày hôm sau.


Tạ Lịch Thăng đang chuẩn bị đi họp với bộ phận Nghiên cứu và Phát triển, khi đi ngang qua tầng họp, anh nhìn thấy bộ phận Kế hoạch đang họp đề tài trong phòng họp số hai. 


Ban đầu anh không nhìn lung tung, chỉ là liếc qua khi đi ngang qua, vừa lúc nhìn thấy người đang trình bày PPT ở phía trước phòng họp.


Liếc thấy miếng băng gạc y tế quá khổ dán trên mặt cô.


Mặc dù đêm hôm trước xảy ra chuyện ở đồn cảnh sát đến một, hai giờ sáng mới về, nhưng trạng thái làm việc ngày hôm sau vẫn vô cùng sung mãn.


Rõ ràng là loại người rất sợ bị người khác nhìn bằng ánh mắt khác lạ, nhưng dù biết trên mặt dán miếng băng vết thương lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý và hóng chuyện, cô vẫn không muốn vì chuyện riêng mà ảnh hưởng đến sắp xếp công việc.


Rõ ràng đã nói cho cô nghỉ phép rồi, vẫn cứ phải đến.


Chỉ là PPT thôi, đổi người khác cũng có thể thuyết trình. Sao tính tình cô lại cứng đầu đến thế.


Mặc dù có vẻ ngốc nghếch, không biết linh hoạt, không biết lười biếng. Nhưng, đặc biệt nghiêm túc trong công việc. Anh tôn trọng những người nghiêm túc với mọi việc nhỏ.


Tạ Lịch Thăng không dừng lại hay đi chậm lại, nhưng ánh mắt phải mất một lúc lâu mới thu hồi.




Vết thương trên mặt qua một đêm vẫn không khá hơn, sáng sớm soi gương suýt nữa bị chính mình dọa sợ, nên đành phải dùng bông gòn y tế làm một miếng băng dán che lại để tránh làm người khác sợ hãi. Vì trong cuộc họp cô phải phát biểu khá nhiều, mỗi lần mở miệng là lại kéo căng vết thương, đau đến mức muốn khóc nhưng phải cố nhịn, cả buổi họp vô cùng khó khăn.


Cuối cùng khi tan họp, Lê Lê nói mặt cô tái mét, hốc mắt còn đỏ hoe, khiến người ta cứ tưởng bộ phận Kế hoạch bóc lột nhân viên.


Đêm qua gây ra vụ ầm ĩ như vậy, Khương Tạo cũng không dám tiếp tục ở căn nhà thuê chung, sợ bị người ta đến tận nơi trả thù. Cô thu dọn đồ đạc đến ở tạm chỗ Lê Lê. Lê Lê ở khá xa, nhưng may mắn là cô ấy thuê nguyên căn hộ một phòng ngủ, nên cô tạm thời chiếm luôn phòng khách của người ta.


Khương Tạo từ cấp ba đến đại học vẫn luôn không có bạn bè, lần đầu tiên cảm nhận được sự an toàn khi bạn bè không nói lời nào đã ra tay giúp đỡ, khiến cô hơi muốn khóc, nhưng lại sợ quá lố quá ủy mị, đành cố gắng nuốt nước mắt trở lại.


“Thật ra vẫn nên chườm lạnh đó, nghỉ trưa đi cửa hàng tiện lợi mua cốc đá chườm đi?” Lê Lê khoác tay cô chờ thang máy, lo lắng nói: “Trời nóng, vết thương của cậu không thể cứ bị bịt kín mãi.”


Mặt Khương Tạo đau, không nói nên lời, gật đầu, vỗ tay Lê Lê biểu thị sự an ủi.


Vào thang máy, Khương Tạo cho hai tay vào túi quần, sờ thấy chiếc tai nghe mới bóc tem, lần đầu tiên sử dụng hôm nay, không khỏi lại nhớ đến người đã mua nó bồi thường cho mình.


Nhớ lại mấy câu anh nói trên xe tối qua.



Thành phố chìm vào tĩnh lặng giữa đêm khuya, đường sá vốn đã yên ắng, thêm vào việc không ai nói chuyện trong xe, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng lởn vởn giữa hai người trong thinh lặng, càng mang thêm ý vị của dòng chảy ngầm.


Khương Tạo ôm đồ đạc của mình, đảo mắt qua lại, không biết nên nhìn vào đâu cho phải, cuối cùng nhìn vào bài hát đang phát trên màn hình của xe thể thao — “Mỗi Ngày Yêu Em Nhiều Hơn” của Trương Học Hữu.


Vì nhàm chán, cô dõi theo lời bài hát đang cuộn, trong lòng so sánh sự khác biệt giữa phát âm tiếng Quảng Đông và mặt chữ.


Khi nghe theo phụ đề đến câu: “Khi mọi thứ xung quanh như gió, chính em đã giúp anh tìm thấy gốc rễ”, người lái xe đột nhiên mở miệng.


“Cô hình như rất để tâm chuyện tôi không ưa cô.”


Khương Tạo sững lại, ánh mắt chuyển sang nhìn nghiêng mặt anh: “… Tôi không có.”


“Không để tâm?” Anh liếc cô một cái: “Không để tâm thì sao lại nói ra câu cho rằng tôi thấy cô bị đánh rất vui?”


Khương Tạo: “… Tôi nói bừa thôi.”


Tạ Lịch Thăng: “Lời nói bừa là thật lòng nhất.” 


Khương Tạo: “…”


“Lần trước cũng vậy, hỏi xong là quay đầu đi luôn.” Anh bật đèn xi nhan, nói tiếp: “Cũng không thèm quan tâm người khác còn lời nào muốn nói hay không.”


Cô không hiểu: “Anh không phải đã nói cho tôi đáp án rồi sao.”


“Không muốn biết tại sao à?” Anh hỏi.


Khương Tạo hơi đau đầu, hỏi ngược lại đối phương: “Đã bị người khác ghét rồi còn phải hỏi cho rõ ràng ghét cái gì, đây không phải là tự rước lấy sự nhàm chán sao? Tôi đâu phải kẻ thích bị hành hạ.”


“Đôi khi ghét một người đâu cần lý do gì, đơn thuần là bát tự không hợp?”


Anh thong thả đính chính: “Không nghiêm túc rồi, nói chuyện cưới gả mới dùng đến chuyện bát tự hợp hay không.”


Khương Tạo: “… Ừ, phải, phải.” 


Chính là ghét cái điểm này của anh.


Tạ Lịch Thăng ngước mắt, qua kính chiếu hậu, anh quan sát vẻ mặt cô quay đi, rõ ràng là không muốn tiếp tục chủ đề này. 


“Tôi có vài lời muốn nói, không muốn nghe thì cũng nhịn tôi một chút.”


Khương Tạo chống cằm, không nói gì.


“Có lẽ tính cách của tôi dễ khiến người khác cảm thấy khó ưa, cô chỉ là một trong số đó với mức độ không quá nghiêm trọng.” Tạ Lịch Thăng không hề thấy hổ thẹn về tính cách tồi tệ của mình, nói rõ những lời hôm đó ở bờ sông chưa kịp nói hết: “Tôi thừa nhận trước đây đã coi thường cô, vì tôi không muốn lừa dối cô.”


“Cô ít nhất cũng bắt đầu thích Ngụy Nguyên từ hồi cấp ba rồi, tôi biết chúng ta học cùng cấp ba.”


Ánh mắt và giọng điệu của anh đều thẳng tuột, bình tĩnh và vô tình: “Ngụy Nguyên đâu phải thằng ngốc, cô nghĩ cậu ta luôn không phản hồi lại cô là vì cậu ta không nhận ra sao?” 


Lông mi Khương Tạo đang nhìn ra ngoài cửa sổ chớp chớp.


“Trong mắt tôi lúc đó, việc cô trở nên nhút nhát hèn mọn vì thích một người, lãng phí thời gian và tình cảm vào người căn bản sẽ không đáp lại cô, là không có gì đáng khen.”


“Tôi chỉ là xuất phát từ tam quan của bản thân, không hiểu và không chấp nhận người đặt tầm quan trọng của người khác lên trên chính mình thôi.”



“Nhưng mà.” Tạ Lịch Thăng từ từ đạp phanh, bánh trước chiếc Panamera dừng lại chính xác trước vạch trắng. Anh nhìn về phía Khương Tạo, đôi mắt cáo bình tĩnh mà đen láy: “Tôi cũng nói rồi, đó là chuyện trước đây.”


Khương Tạo biết đối phương đang nhìn mình, bàn tay nắm chặt túi xách khẽ siết lại, đột nhiên có chút căng thẳng: “Bây giờ… và trước đây, có gì khác biệt sao?” 


“… Nghe cứ như thể bây giờ anh thích tôi nhiều lắm ấy.”


Tạ Lịch Thăng xoa xoa vô lăng, cong môi, móc mỉa: “Cô rất hy vọng tôi thích cô sao?”


Khương Tạo bĩu môi, cố nhịn cơn thôi thúc lườm nguýt: “… Xin đừng diễn giải quá mức.”


“Con người ai cũng thay đổi, tôi cũng không giống trước đây nữa.”


Cô lắc đầu, phủ nhận thẳng thừng: “Không, anh vẫn giống trước đây.” 


Anh khó hiểu.


Khương Tạo nói thẳng: “Vẫn rất đáng ghét.”


Tạ Lịch Thăng bật cười, dường như rất hài lòng với thái độ của cô.


“Tôi chọn thẳng thắn vô điều kiện về thái độ trước đây của mình với cô, cũng tùy cô mắng, tùy cô tiếp tục ghét.” 


Anh đưa tay phải về phía cô, làm động tác chủ động bắt tay: “Mấy chuyện trước đây, có thể xóa bỏ hết không?”



Cửa thang máy từ từ mở ra, ánh sáng ập tới. Đã đến tầng của bộ phận Kế hoạch.


Khương Tạo trở về chỗ làm việc, thấy có một đống đồ được đặt trên bàn. Cô bước tới, phát hiện ra đó là một hộp nhỏ đựng túi chườm lạnh y tế, cùng với các loại thuốc chống sưng, kháng viêm liên quan.


Không hiểu sao, cô lại nghĩ ngay đến Tạ Lịch Thăng. Nhưng mà… cũng không có lý do gì, chắc không phải đâu.


Khương Tạo rón rén hỏi Lê Lê: “Cái này là cậu gọi giao hàng à?”


Lê Lê nhìn thấy túi chườm lạnh, ngạc nhiên: “Không phải, chẳng lẽ là đồng nghiệp khác mua cho cậu à? Nhưng họ cũng phải báo cho cậu một tiếng chứ.”


Khương Tạo kéo ghế ngồi xuống, mặt thực sự quá đau, cũng chẳng quan tâm ai mua nữa, cô chỉnh lại rồi áp lên mặt. Sau cơn lạnh ngắn ngủi, cơn đau nhanh chóng được túi chườm làm dịu.


Cô lấy tai nghe mới ra đặt lên bàn, lúc này mới phát hiện bên dưới túi thuốc còn có một hộp đựng thức ăn.


Khi Khương Tạo mở hộp và nhìn thấy đồ bên trong, cả người cô dừng lại như thể nút pause được nhấn.


Trong chiếc hộp đựng thức ăn tinh tế, có ba chiếc bánh mì nước kiềm với các hương vị khác nhau.


Cái đó, tôi không uống gì nữa, tôi muốn ăn bánh mì nước kiềm. 


Nửa đêm nửa hôm tôi lấy đâu ra bánh mì nước kiềm cho cô? Say quá lú não hả?


Đúng vậy, tôi uống say rồi đó. Anh làm mất tai nghe của tôi, còn nói chuyện lồi lõm như vậy.


Trái tim cô như bị một mũi kim vô hình chọc trúng, một dòng máu nóng từ cái lỗ nhỏ bé ấy tràn ra, khiến cả lục phủ ngũ tạng rối tung. Trong khoảnh khắc đó, Khương Tạo không còn nhận ra nổi bộ phận nào trên người đang đập loạn.


Tối qua vừa tan làm về nhà liền xảy ra đủ thứ chuyện, náo loạn cả đêm. Sáng nay lại phải cuống cuồng chuẩn bị họp, đến mức cô suýt quên mất mình vẫn chưa bỏ gì vào bụng. Khương Tạo rút một cái bánh, xé bao rồi cắn một miếng. Niềm vui khi được ăn lập tức lan thẳng lên não, khiến cô có cảm giác sống lại.


Cô nhai, mắt cúi xuống bình thản, nhưng trong lòng lại dậy sóng.


Chỉ là làm mất một cái tai nghe thôi. Sao anh cứ phải bồi thường từng thứ một… cho cô chứ.


Rõ ràng cô chỉ thuận miệng nói ra thôi.



Cả ngày sau đó cô không gặp lại Tạ Lịch Thăng, anh gửi những thứ này đến cũng không có bất kỳ biểu hiện nào khác. Rồi ngày thứ hai, thứ ba sau đó, cô cũng đi làm và tan sở bình thường, không thấy bóng dáng anh.


Mặc dù cô và Chu Dĩnh đều mặt dày bày tỏ mình có thể tiếp tục ở lại, nhưng bà chủ nhà thực sự đau đầu, không chịu nổi họ, sợ xảy ra chuyện gì nữa nên đã trả lại toàn bộ tiền thuê còn lại, yêu cầu họ phắn đi dùm. 


Nổi cơn thịnh nộ thì sướng thật đấy, nhưng lúc bị chủ nhà đuổi ra thì việc chuyển nhà vô cùng gấp gáp và vất vả. Khương Tạo đành phải làm phiền Lê Lê tạm thời, đồng thời tìm kiếm chỗ thuê thích hợp hơn.


Có lẽ vì gần đây công việc quá mệt mỏi, lại gây ra chuyện đánh nhau, sau đó là chuyển nhà, thêm vào việc thời tiết thất thường khiến cô bị cảm lạnh, mà vết thương trên mặt mãi không lành, còn có khả năng bị viêm. Tất cả các nguyên nhân chồng chất, chiều hôm đó, Khương Tạo xác định mình bị sốt nhẹ.


Thực ra sáng sớm tỉnh dậy đã rất khó chịu rồi, đầu óc choáng váng, cổ họng cũng rất đau, nhưng cô nghĩ không sao nên vẫn cố đi làm.


Khi nghỉ trưa kết thúc, cô suýt không tỉnh lại được. Ngủ một giấc lại càng thêm nặng nề. Cô ôm trán nóng ran, thầm kêu không ổn, vội vàng lật lịch trình ra suy nghĩ nếu sốt mãi không hạ thì công việc những ngày sau nên sắp xếp thế nào.



Nhưng càng ngồi thì mí mắt càng không nhấc lên nổi. Khương Tạo lấy vỉ thuốc hạ sốt đã mua buổi trưa ra, vừa định cậy miếng giấy bạc, nhớ ra mình đã uống một viên cách đây vài giờ, đành bất lực, chán nản vứt sang một bên, nắm tay gõ gõ vào đầu mình.


Chín giờ rưỡi tối, cố gắng hít chút hơi tàn cuối cùng cũng sửa xong bảng phân tích, gửi vào email cho sếp xong, cô cuối cùng cũng được tan sở.


Khương Tạo thu dọn đồ đạc, nhận thấy hôm nay số người tăng ca ít hơn hẳn, cô nặng nề bước xuống lầu.


Bây giờ cô đang rất cần một giấc nghỉ ngơi ngủ thẳng cẳng.


Ngay khi cô cúi đầu bước ra khỏi sảnh thang máy, sắp sửa ra đến cổng lớn, cô va ngay vào một bóng người màu xám từ phía trước đi tới — làm cô cũng không kịp tránh.


Khương Tạo bất ngờ đâm vào một vòng ôm rộng lớn và ấm áp, khiến trán cô đau điếng.


Đối phương kịp thời đưa tay giữ lấy vai cô, đỡ cho cô khỏi bị bật ngược ra sau mà ngã. Bàn tay người này lớn đến mức bao trọn cả bờ vai cô, thậm chí còn dư ra không ít.


“Xin lỗi…” Hai người gần như đồng thanh.


Cô ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Tạ Lịch Thăng, đôi mắt vô hồn nhuốm thêm vài phần bất ngờ: “Là anh.”


Tạ Lịch Thăng nhìn đồng hồ, rồi nhìn cô: “Lại tăng ca à?”


Khương Tạo gật đầu, vì đứng quá gần đối phương, vừa hít thở cô đã ngửi thấy mùi rượu trên người anh. Cô hỏi: “Anh say rồi à?” 


Không say thì cũng không đâm thẳng vào người khác như thế.


“Ừm…” Anh đứng vững dường như cũng khá khó khăn, day huyệt thái dương, nhíu mày nói: “Vừa xong tiệc xã giao.”


Cô lại gật đầu: “Tôi về trước đây, tạm biệt.”


Khương Tạo vừa cất bước, cánh tay bỗng bị anh kéo lại. Tim cô hẫng một nhịp, cô quay đầu lại, phát hiện môi anh rất đỏ sau khi uống rượu.


Tạ Lịch Thăng nhìn cô chằm chằm, hiếm khi cầu xin người khác giúp đỡ: “Có thể đi lên lầu với tôi một chuyến không.” 


“Tôi cần lên văn phòng Phó tổng lấy một thứ để đi công tác, chắc chắn không dễ tìm đâu. Tôi uống hơi nhiều, đầu óc và mắt đều không rõ ràng.”


Mặc dù Khương Tạo rất muốn nói bản thân đang sốt cũng mơ màng, nhưng cuối cùng cô vẫn đi theo anh lên lầu.


Thẻ ID của Tạ Lịch Thăng có thể ra vào bất kỳ phòng nào, cô đi theo đối phương bước nhẹ nhàng vào văn phòng Phó tổng.


Anh không lừa cô, đồ vật thực sự rất khó lấy, Phó tổng thậm chí còn để nó trên đỉnh giá sách, cần phải bước lên ghế. Khương Tạo giữ ghế cho anh, nhìn anh loạng choạng với lấy cái hộp, lo lắng nói: “Anh, anh có làm được không? Hay để tôi làm cho.”


Tạ Lịch Thăng cúi mắt liếc nhìn cô: “Cô cao bao nhiêu?”


Khương Tạo thành thật trả lời: “1m64.” 


Tạ Lịch Thăng nhướng mày: “Tôi 1m85.”


Cô bất lực: “… Anh tiếp tục đi.” 


Anh quay lại tiếp tục tìm đồ của mình.


Tạ Lịch Thăng kẹp cái hộp giấy đựng đồ linh tinh bằng một tay, tay kia vịn giá sách từ từ di chuyển xuống.


Không biết là bước nào không đứng vững, chỉ nghe thấy anh kêu lên một tiếng nghèn nghẹn, thân hình to lớn đã đổ ập về phía cô— 


Chiếc hộp bị rơi xuống đất, loảng xoảng, giấy tờ và mô hình văng tung tóe khắp sàn.


Bản thân Khương Tạo đang sốt, lấy đâu ra sức chống đỡ anh. Trong lúc hoảng loạn, cô túm lấy cơ bắp ngực đang căng cứng của anh. 


Ê? Khoan. Cảm giác này là sao?


Thật trùng hợp, ngay khoảnh khắc này, tất cả đèn xung quanh đột nhiên “tạch tạch tạch” tối sầm— Hai người ngay lập tức rơi vào một mảng tối đen như mực.


Cô giật mình, lập tức hỏi: “Chuyện, chuyện gì thế?!”


Tạ Lịch Thăng nhìn lên đèn trần: “Tối nay mười giờ sẽ ngắt điện để bảo trì, công ty chắc đã phát thông báo rồi, cô không xem à?”


Khương Tạo lắc đầu, buổi chiều sốt đến hồ đồ, đâu có rảnh mà xem thứ này. Thảo nào hôm nay số người tăng ca lại ít đi đến vậy.


“Chắc chắn có đèn pin khẩn cấp, cửa ở đâu?” Tạ Lịch Thăng lên tiếng, đưa tay ra dò tìm, gọi cô: “Khương Tạo?”


Cô đáp một tiếng, đưa tay mò mẫm, lập tức chạm phải tay anh.


Khương Tạo giật mình, theo bản năng rụt tay về, nhưng bị đối phương nắm lấy. Khoảnh khắc đó, hô hấp dường như cũng ngừng lại.



Tạ Lịch Thăng nắm lấy cổ tay cô, ngón tay thon dài khẽ chạm vào lòng bàn tay cô. Có lẽ vì say rượu, cách nắm này trông có vẻ không được đứng đắn cho lắm. Giống như dắt tay nhưng lại không phải dắt tay.


“Dẫn tôi đi cùng đi, đèn tắt tôi càng thấy chóng mặt hơn.” Anh nói.


Mạch đập gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, Khương Tạo cố làm ra vẻ bình tĩnh, lắp bắp “Ừ” một tiếng, kéo tay anh đi về phía trước dò đường.


Cả hai đều không đủ quen thuộc với cấu trúc văn phòng Phó tổng, đi được hai bước là lại vấp váp va chạm.


Khả năng nhìn trong đêm của Tạ Lịch Thăng rất mạnh, anh liếc mắt đã thấy góc bàn và máy in sắp va vào cô: “Khoan đã.” 


Anh dùng sức kéo tay cô.


Khương Tạo như một đám mây mềm mại, lập tức bị anh kéo lại. Cô quay người quá nhanh, đầu bị sốt quá choáng váng, chân không đứng vững.


Cô loạng choạng lùi lại, lưng đập vào vách tường kính. Tạ Lịch Thăng để bảo vệ cô cũng bước lên trước, đè lên cô.


Hai người vì những lý do khác nhau mà hô hấp đều rất nặng nề, mùi rượu và hơi bệnh hòa quyện vào nhau trong bóng tối mờ ảo. Khương Tạo nhìn thấy bàn tay mình không biết từ lúc nào lại đặt lên ngực anh, lý trí mách bảo phải lập tức rút ra, nhưng lòng bàn tay như bị dán keo, hoàn toàn không nhúc nhích được.


Động tác xảy ra quá đột ngột, cả hai đều đang trong trạng thái không tốt, cần một chút thời gian để trấn tĩnh.


Khương Tạo đang định đẩy anh ra thì nghe thấy đối phương đột nhiên hỏi—


“Món bánh mì nước kiềm ở tiệm đó có ngon không?”


Cô hơi sững sờ, tận dụng bóng tối nhìn sang, nhưng lại phát hiện ánh mắt anh vẫn luôn dán trên mặt mình.


Mặt Khương Tạo rất nóng, cô né tránh ánh mắt đối diện: “Quả nhiên, là anh mua… Thật ra, không cần làm phiền đâu.”


Đối phương lại không đáp lại lời khách sáo của cô, tiếp tục nói: “Tôi đã ăn vị đậu đỏ, quá ngọt, cô ăn thấy thế nào.”


Đầu óc ong ong một mớ hỗn độn, toàn bộ khuôn mặt đều rất nóng, nhưng không biết là do sốt hay vì lý do nào khác. Tóm lại, cô rất bối rối, rất rất bối rối. Giọng anh sau khi say khàn hơn bình thường rất nhiều, nghe vào tai vừa tê vừa ngứa. Đáng ghét, sao lại hay thế, thật đáng ghét. 


“Tôi ăn vị xúc xích, rất ngon… là chiếc bánh mì nước kiềm ngon nhất tôi từng ăn.”


Rõ ràng tình cảnh, tư thế của hai người lúc này không nên trò chuyện những chủ đề không quan trọng như thế. Nhưng họ cứ kỳ lạ trò chuyện với nhau như vậy.


“Trước khi cô nhắc đến, tôi chưa từng ăn Bánh mì nước kiềm.” 


Tạ Lịch Thăng chống một tay lên trên đầu Khương Tạo, cố nhịn cơn thôi thúc muốn vuốt mái tóc rối bời của cô, chuyển sang nhìn xuống khuôn mặt cô: “Sau khi nếm thử, bây giờ tôi cũng thích nó rồi.”


Hô hấp Khương Tạo loạn xạ, mí mắt vừa nặng vừa nóng, rất muốn nói với đối phương mình không thoải mái, nhưng lại không muốn làm gián đoạn cuộc trò chuyện hài hòa này. 


“Ồ… vậy anh…”


“Khương Tạo?”


Cô lắc đầu muốn giữ tỉnh táo, nhưng mọi thứ trước mắt đã hơi mờ đi. Đừng nói nữa, bây giờ cô, căn bản không thể sắp xếp rõ thái độ của mình đối với Tạ Lịch Thăng…


Vì vậy, anh đừng nói nữa, đừng nói nữa, đừng gọi tên tôi.


Ngoài vách tường kính có một chiếc đèn khẩn cấp treo lơ lửng, ánh sáng xanh chiếu sáng một bên mặt cô. 


Tạ Lịch Thăng nhận ra sự bất thường của cô, cúi đầu xuống nhìn kỹ, nghiêng mặt hỏi: “Bị bệnh rồi?”


Khương Tạo nắm lấy quần áo anh để lấy lực đứng vững, vừa lúc cúi người xuống—


Khó nói là góc độ vừa vặn hay là một bên cố ý.


Đôi môi nóng rực của cô gái chạm nhẹ vào khóe miệng anh, Tạ Lịch Thăng sững lại. 


Bàn tay anh giơ lên, định thăm nhiệt độ trán cô, cứ thế dừng lại giữa không trung.



Tác giả có lời muốn nói:


Bạch Bạch: A… hóa ra chỉ là dán môi cho vui thôi à… (mặt uể oải)


Tạ Lịch Thăng: Cuối cùng thì cô đang thất vọng cái gì vậy?


Khương Tạo: (đang sốt nên đầu óc mơ hồ) (suy nghĩ lung tung) (cũng chẳng muốn nghĩ nữa) (miệng anh đỏ thật… hay thử cắn một cái xem?)


Có lẽ đây là lần đầu tôi viết kiểu “cưới trước yêu sau”, hoặc cũng vì lâu rồi không viết dạng này, nên gần đây lúc nào tôi cũng thấy thiếu tự tin, cứ sợ mình viết dở, thành ra phản hồi cũng ít hẳn. Nếu bạn đọc đến đây mà còn thích truyện, xin hãy đề cử giúp tôi, để nhiều người biết tới sách này hơn QAQ


Hai bé tình nhân nhỏ này… Mà tôi thì viết cái gì cũng quá tay, chương nào chương nấy nhét đầy tình tiết, căng muốn nổ. Rõ ràng hai đứa mới hôn có chút xíu mà tôi đã sốt ruột muốn cho tụi nó cưới liền tại chỗ rồi ha [che mặt lén nhìn].

Hết chương 13

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 13
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...