Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 58
Bên trong vẫn đang nói chuyện, Tiểu Niên bưng lên một chén đá bào, mấy đĩa trái cây đựng trong mâm mã não, dưa hấu ruột đỏ cũng đã cắt sẵn, tất cả dâng đến trước mặt Tống Đàn.
Tống Đàn ngồi dậy, trước lấy nước rửa tay, rồi mới bưng chén đá bào lên ăn.
Tuyên Tuy đang ngắm chiếc quạt xếp dát vàng của Tống Đàn, đảo mắt một cái đã thấy chén tô sơn bị hắn ăn sạch không còn vụn, giờ lại cầm chiếc nĩa bạc nhỏ đâm miếng dưa hấu.
Tuyên Tuy chau mày, đẩy mấy đĩa hoa quả sang bên: “Những thứ này quá lạnh, ăn một chút thôi.”
Tống Đàn vội vàng xiên thêm một miếng dưa nữa, nói: “Ta biết rồi, ta không ăn nữa.”
Hắn còn muốn nói với Tuyên Tuy chuyện liên quan đến Phương Chiêm Vân. Tuyên Tuy liếc sang Tiểu Niên. Tiểu Niên lập tức bước lên: “Bên hoa phòng vừa đưa tới mấy chậu đàm hoa, nói đêm nay sẽ nở. Công công có muốn đến xem không?”
Tống Đàn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Vậy mang sang đặt dưới khung cửa sổ bên này, ta ở đây xem.”
Tiểu Niên sai người khiêng hoa đến, chọn hai chậu sạch, thanh nhã bày vào trong phòng.
Tống Đàn nhìn hoa đàm, lại kể chuyện hắn từng thấy người ta dùng đàm hoa mới nở, nhúng bột đem chiên giòn, hoặc lấy cánh hoa ngâm mật làm nhân bánh điểm tâm.
“Ta ăn thì vẫn thấy đắng, không quen được.” Tống Đàn nói: “Đàm hoa vốn hợp để ngắm.”
Rồi hắn nài nỉ Tuyên Tuy vẽ lên quạt của mình: “Vẽ cho ta một đoá đàm hoa, đề thêm dòng chữ, được không?”
Tuyên Tuy chê chiếc quạt của hắn: “Hôm khác bảo người mang ngọc mặc làm nan, cho ngươi làm một cây quạt mới. Khi ấy ta viết lên cũng không muộn.”
Tống Đàn hừ một tiếng: “Chê quạt của ta sao?”
“Quạt của ngươi thì có gì tốt?” Tuyên Tuy nói: “Lúc thì che nắng, lúc thì lấy gõ chỗ này chỗ kia, dùng mấy hôm lại hỏng.”
Tống Đàn bèn không vui. Hắn mở hộp, lục ra một chiếc ngọc như ý bằng bạch ngọc, rồi buộc chuỗi tua vào quạt, cố ý tăng thêm giá trị cho chiếc quạt vốn bình thường của mình.
Tới tận canh khuya, Tần Vương và Tấn Vương mới được thả về. Lục An mang theo khẩu dụ của Hoàng đế, truyền hai người sáng mai phải đến xin lỗi Phương Chiêm Vân.
Hai người đều vâng lệnh. Về đến điện, cửa vừa đóng lại, Tần Vương liền nổi trận lôi đình.
“Phụ hoàng vì một thái giám mà trách phạt con ruột của mình! Vì một tên thái giám mà giẫm lên thể diện của chúng ta!” Tần Vương giận dữ: “Tống Đàn là cái gì? Phương Chiêm Vân là cái gì? Ta đây mới là con ruột của phụ hoàng, con ruột!”
Chén ngọc, đồ sứ vỡ loảng xoảng khắp nền. Tấn Vương vội khuyên: “Hoàng huynh! Nhỏ tiếng thôi, truyền vào tai phụ hoàng, người lại tức giận.”
“Vậy thì để phụ hoàng giết ta đi!” Tần Vương giật phăng phát quan ném xuống đất: “Ta còn làm Tần Vương để làm gì, phải chịu nhục vì một tên thái giám? Từ trước đến nay quốc triều nào có chuyện hoang đường thế này!”
Tấn Vương lo lắng trong lòng: “Tống Đàn là ái thần của phụ hoàng, từ tiền triều đến hậu cung không ai sánh được. Hoàng huynh hãy nhẫn nhịn thêm.”
Lời này khiến Tần Vương chợt sực nhớ đến chuyện cũ giữa Tống Đàn và mẫu phi mình, Thục phi. Năm xưa Thục phi chịu không ít uất ức vì Tống Đàn; hôm nay hắn lại vì người kia mà chịu phạt. Cừu xưa cộng oán mới khiến hắn đột nhiên bình tĩnh lại.
Hắn ngồi giữa đống mảnh sứ vỡ, bật cười lạnh: “Cứ chờ đi. Xem Tống Đàn đắc ý được bao lâu.”
Tấn Vương cực khổ mới khuyên giải được Tần Vương. Bên ngoài trời đã tối mịt, hắn vẫn đến vấn an mẫu phi, Triệu phi.
Triệu phi không ngủ, vẫn ngồi chờ trong cung. Thấy Tấn Vương đến liền bảo người dâng trà, quạt gió, lại hỏi han thương thế, mang thêm đồ ăn khuya bồi bổ.
“Không sao đâu,” Tấn Vương trấn an, “Phụ hoàng trách phạt nhị huynh, ta chỉ bị liên lụy. Vừa rồi nhị huynh lại nổi trận nữa, e rằng chẳng mấy chốc lời ấy sẽ truyền đến tai phụ hoàng.”
Triệu phi thở dài: “Khổ cho con, còn phải quỳ theo nó.”
Tấn Vương lắc đầu, nhưng vẻ lo âu vẫn còn.
Triệu phi nói: “Tần Vương vốn tính nóng nảy, nay lại đắc tội Tống Đàn, phụ hoàng chắc chắn thêm chán ghét nó. Con chẳng phải lo gì cả. Không làm gì cũng sẽ là người được chọn vào ngôi Thái tử.”
Tấn Vương ngập ngừng rồi hỏi: “Mẫu phi… Phương Chiêm Vân thật không phải con riêng của phụ HSo?”
Triệu phi đáp: “Chỉ là lời đồn không đầu không cuối trong cung, con cũng tin?”
Tấn Vương nói nhỏ: “Mẫu phi nghĩ kỹ xem. Mẫu thân của Phương Chiêm Vân là Ánh Chân Quận chúa. Năm xưa quận chúa từng bàn hôn với phụ hoàng. Nghe nói nàng rất phong lưu, ph*ng đ*ng. Nếu nàng thật có tư tình với phụ hoàng, vậy thì Phương Chiêm Vân…”
Triệu phi nghe xong, trong lòng cũng thoáng do dự.
Tấn Vương lại nói: “Hơn nữa, Thái hậu thương Phương Chiêm Vân như vậy, phụ hoàng lại hiếm thấy ôn hoà với nó. Tống Đàn và Phương Chiêm Vân lại thân cận, chưa chắc không có ý nâng đỡ nó. Giá như nhị huynh trừ nó ngay từ đầu…”
Triệu phi do dự một lát: “Theo ta, con vẫn nên giữ mình, chớ vọng động.”
Thấy mẫu phi không ủng hộ suy đoán của mình, Tấn Vương bảo cung nhân lui xuống hết, hạ giọng nói: “Mấy hôm trước con ra ngoài cung, gặp một đạo sĩ rất có thần thông. Con nhờ ông ta xem một quẻ cho phụ hoàng.”
Triệu phi kinh hãi: “Con—”
Tấn Vương khoát tay, thấp giọng: “Ông ta nói phụ hoàng gặp vận hạn của số sáu sáu.”
“Lục lục?” Triệu phi không hiểu.
Tấn Vương nói: “Nguyên Đế băng hà khi sáu mươi tuổi, Tiên Đế chỉ sống bốn mươi tám năm. Đến đời phụ hoàng… Mẫu phi xem…”
Hoàng đế chỉ còn hai năm nữa là tròn ba mươi sáu tuổi.
Triệu phi giật mình, trong lòng còn đang cân đo suy tính hồi lâu. Tấn Vương vẫn chờ nàng đáp, Triệu phi nghĩ đi tính lại rồi nói:
“Con chớ vọng động. Cũng đừng bận tâm chuyện thọ số của phụ hoàng. Còn như Phương Chiêm Vân, Tống Đàn với nó đều chẳng phải mối lo.”
Tấn Vương lại hỏi, nhưng Triệu phi không chịu nói thêm, chỉ bảo: “Nhất là Tống Đàn, hắn thật sự chẳng tính vào đâu. Đến lúc ấy… chỉ sợ chính mình cũng khó giữ.”
Đêm ấy mưa một trận lớn, sang ngày hôm sau vẫn chưa dứt, tí tách rả rích, quét sạch cả oi nồng mấy hôm liền.
Trời mưa như vậy, Tống Đàn lại chẳng chịu ở trong phòng, chạy ra đình nghe mưa vui chơi.
Trên bàn có hai con súc sắc, lăn một vòng rồi dừng, cả hai đều hiện mặt sáu.
Tống Đàn lấy làm lạ: “Là sáu kìa.”
Đặng Vân liếc một cái: “Có gì mà ngạc nhiên. Hai cái này bị động tay động chân rồi, lắc kiểu gì cũng ra sáu.”
Tống Đàn hỏi: “Vậy có loại lắc kiểu gì cũng ra năm, ra bốn không?”
“Có.”
Tống Đàn chìa tay đòi: “Đưa ta.”
Đặng Vân hỏi: “Lấy làm gì?”
“Đưa thì đưa.”
Đặng Vân đành nói: “Để ta bảo người đi lấy sau. Giờ nói chuyện chính.”
Gã khẽ đá chiếc rương dưới chân, rồi chỉ hai con công đang đứng dưới giàn nho ngoài đình.
“Tất cả đều là nhà mẹ đẻ của Triệu phi gửi đến cho ngươi.” Đặng Vân nói, “Nàng ta biết ngươi thích màu xanh, nên đặc biệt dâng một bộ áo choàng lông công xanh mực. Ngươi xem sắc biếc này, đậm biết bao.”
“Là bệ hạ thích ta mặc màu xanh, ta thì không câu nệ.” Tống Đàn nghịch cái tua quạt. Cuối cùng hắn vẫn để Tuyên Tuy vẽ lên quạt cho mình. Giờ cây quạt ấy đã mang nét bút của Hoàng đế, thành bảo vật rồi.
“Hơn nữa giữa mùa hạ, tặng áo choàng làm gì, nhìn thôi cũng thấy nóng.”
“Ngươi không nhận?” Đặng Vân hỏi.
Tống Đàn lắc đầu: “Không nhận.”
“Không nhận tức là nói trắng ra là không đứng cùng phe Tấn Vương.”
Tống Đàn nhìn hắn: “Ta chỉ không hiểu. Bệ hạ còn trẻ, bây giờ mà phân phe thì có phải quá sớm không?”
Đặng Vân đáp: “Nếu chỉ tính tuổi bệ hạ thì sớm. Nhưng nhìn các hoàng tử đi, đều trưởng thành cả rồi. Cuối năm bệ hạ rảnh rỗi, chắc chắn phải chuẩn bị hôn sự cho họ. Ngươi nói xem, các đại thần có phải cũng phải tính toán trước không?”
Tống Đàn hơi gật đầu, Đặng Vân lại nói tiếp:
“Ngươi cũng biết, bệ hạ chấp chính hai mươi năm nay, triều thần chịu cực không ít. Nói xa thì họ mong tân quân sau này là bậc nhân hậu, để giảm bớt cục diện áp chế mấy chục năm qua. Nói gần thì, lập Thái tử có thể tạo một lớp đệm giữa bệ hạ và triều đình. Tuy là tiểu quân, nhưng còn dễ thở hơn trực diện đối với bệ hạ.”
Tống Đàn lắc đầu: “Ta chỉ e… lại thêm chuyện sinh sự.”
Đặng Vân bảo: “Trong hoàng cung, có ai mà không sinh sự? Dã tâm từng đợt mà trồi lên. Đến lúc không nén nổi thì phải giết một mảng, áp một mảng, rồi mới yên được đôi chút. Một thời gian sau lại nổi lên nữa. Từ vụ Thang Cố năm ấy đến giờ, vòng đi vòng lại vẫn thế.”
Gã lại nói: “Về phần Triệu phi, ta khuyên ngươi suy xét thêm. Phụ nhân này trong cung gây dựng hơn mười năm, không lộ cũng không phô, nhưng gốc rễ sâu. Con trai nàng là Tấn Vương lại được người người ca tụng nho nhã. Kết giao với họ… không có hại.”
Tống Đàn nghĩ một lúc rồi vẫn lắc đầu. Đặng Vân bực bội:“Truyền ra ngoài, thiên hạ lại bảo ngươi trẻ người non dạ.”
“Bảo thì bảo. Nói hai câu xấu có cắn rớt miếng thịt của ta đâu.” Tống Đàn cười khì, nhét hai con súc sắc ra sáu vào túi, phe phẩy quạt đi mất.
Tống Đàn không nhận lễ của Triệu phi, Đặng Vân nghĩ ngợi rồi dứt khoát cũng không nhận. Giờ còn sớm, tạm quan sát thêm vẫn hơn.
Trong Thái Cực điện, Tuyên Tuy hôm nay rảnh rỗi. Trời mưa mùa hạ dễ chịu vô cùng, y nằm trên ghế mây, ăn chỗ kem và rượu bạch thái hỉ mà Tống Đàn giấu trước khi đi.
Tống Đàn đi vào, sốt ruột lắm nhưng chẳng tiện nói mình lén cất để ăn. Chỉ bảo:
“Trời mưa mát thế này, còn ăn đồ lạnh. Chẳng biết dưỡng sinh gì cả.”
Tuyên Tuy đưa chén rượu tới miệng Tống Đàn. Tống Đàn uống vội một ngụm, vị rượu mát, trôi xuống cổ họng khoan khoái. Hắn bèn tự đi rót thêm.
Trong bình rỗng không, kem cũng chỉ còn tí bột nếp. Tống Đàn nổi giận, ném quạt vào người y.
Tuyên Tuy chậm rãi cầm quạt lên: “Giờ không phải bảo vật đáng giá vạn vàng của ngươi nữa sao? Lại tiện tay quăng cho ta.”
Tống Đàn giận dỗi ngồi xuống ghế. Tuyên Tuy bước đến, mở quạt ra quạt cho hắn: “Đừng giận. Vì chút đồ ăn mà hệt đứa nhỏ.”
Mắt Tống Đàn đảo một vòng, móc từ tay áo ra hai con súc sắc: “Nếu ngươi lắc ra một và hai, ta sẽ hết giận. Không được, thì mang cho ta thêm một đĩa kem và một bình bạch thái hỉ.”
Tuyên Tuy cầm hai con súc sắc, bóp một cái, vỡ vụn. Một bên để lại một điểm, một bên hai điểm.
“Ngươi!” Tống Đàn suýt tức phát khóc.
Tuyên Tuy ôm lấy hắn, cười nói: “Thôi nào, đừng giận. Kem cho ngươi một miếng. Rượu thì đừng uống nữa.”
Tống Đàn vẫn không vui. Tuyên Tuy nghĩ ngợi rồi nói: “Vài ngày nữa, ta đưa ngươi xuất cung.”
Tống Đàn nhìn y: “Xuất cung?”
Tuyên Tuy gật đầu: “Ta dự định dựng một khu học viện bên ngoài cung, cho các hoàng tử đến học.”
Tống Đàn ngạc nhiên: “Các hoàng tử đang học tử tế trong cung, sao lại chuyển ra ngoài?”
“Việc học phải nghiêm cẩn. Tìm nơi tĩnh mịch, không giao thiệp, người mới tĩnh tâm được.”
Lời này nghe đến, chẳng khác gì mang các hoàng tử giam lỏng.
Tống Đàn không hỏi thêm, chỉ nói: “Vậy phải đi sớm. Đến giờ ngọ trời lại nóng.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
