Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 56
Ánh Chân quận chúa vừa hỏi han xong thì ánh mắt lại chuyển sang Tống Đàn.
Vì sống xa tận Kim Lăng nên Ánh Chân biết rất ít về Tống Đàn, không dám tùy tiện mở miệng, chỉ mỉm cười khen: “Vị này chính là Tống công công bên cạnh Bệ hạ sao? Quả nhiên là người được Bệ hạ dạy dỗ, khí độ khác hẳn người thường.”
Tuyên Tuy khẽ mỉm cười, nhưng lại quay sang bảo Tống Đàn: “Ngươi lui xuống trước đi.”
Ánh Chân nhìn cảnh ấy, liền hiểu ngay rằng Bệ hạ không muốn ai đem Tống Đàn ra bàn tán hay lợi dụng làm cớ. Nàng liền thức thời, không nhắc đến Tống Đàn nữa, mà vòng vo dò hỏi mục đích chuyến đi Kim Lăng của Tuyên Tuy.
Theo suy đoán của Ánh Chân, chuyến đi này của Tuyên Tuy hẳn là để xử lý đám quyền quý cắm rễ ở Kim Lăng. Khúc Dịch Xuân vừa trừ xong Đặng Xương, mũi kiếm kế tiếp có lẽ sẽ hướng về phủ Tĩnh Quốc công, chỉ là không biết có định động đến phủ Phương gia hay không.
“Phủ Thừa Ân hầu là ngoại tộc của mẫu hậu, là huyết thân ruột thịt, nói gì đến chuyện thanh toán.” Tuyên Tuy nói “Chỉ là nếu một lòng đắm chìm vào những chuyện ấy, thì chẳng ai cứu nổi nữa.”
Ánh Chân nghe vậy liền hiểu ý, vội đáp: “Nhị thúc tuổi đã cao, lại hồ đồ, khiến mẫu hậu nương nương và Bệ hạ mất mặt, tội ấy quả thật không thể dung tha.”
Tuyên Tuy liếc nàng một cái, khẽ gật đầu, rồi sai người mang trà bánh lên.
“Trẫm ở Kim Lăng không lâu đâu, ngươi cũng đừng quá bận lòng. Ngày trẫm hồi kinh, cũng không cần đến tiễn.”
“Vâng.” Ánh Chân đáp lời, rồi nói thêm “Lần này thần nữ đến còn có một chuyện riêng muốn thỉnh giáo Bệ hạ.”
Tuyên Tuy nâng chén trà: “Nói đi, nghe thử xem.”
Ánh Chân liền nói: “Trưởng nữ của thần nữ năm nay vừa tròn mười sáu. Bình thường vẫn ở bên thần nữ, tính tình hơi ngang bướng. Nếu gả vào nhà khác, e rằng sẽ chịu thiệt thòi, nên thần nữ muốn cho nó theo con đường của ta, tuyển một người ở rể.”
“Chỉ thế thôi?” Tuyên Tuy liếc nàng “Ngươi chẳng phải còn muốn để nhi nữ mình giống ngươi, tương lai nắm cả gia nghiệp chứ gì?”
Ánh Chân khẽ cười: “Quả thật có ý ấy.”
Tuyên Tuy nói: “Năm xưa phủ Thừa Ân hầu giao vào tay ngươi là vì trưởng huynh mất sớm, chi thứ hai lại không gánh vác nổi. Nhưng nay ngươi đã có nhi tử. Ta nghe nói đứa nhỏ ấy tuy tuổi còn nhỏ nhưng chăm chỉ, chẳng phải hạng bất tài.”
Ánh Chân mím môi, thành thật đáp: “Thần nữ muốn lập nữ nhi làm người kế nghiệp, là vì chút tư tâm. Nếu người kế nhiệm đời sau cũng là nữ, vì danh phận chính đáng của bản thân, tất sẽ công nhận công lao mà thần nữ cùng Thái hậu nương nương đã làm cho gia tộc. Còn nếu là nhi tử, e rằng nó sẽ giống phụ thân mình hơn, chẳng chịu vì ta nói một lời.”
Tuyên Tuy hơi ngừng lại, chợt nhớ đến những lời Thái hậu từng nói với mình thuở trước.
Ánh Chân nhìn sắc mặt của Tuyên Tuy, hỏi: “Bệ hạ thấy, nếu thần nữ lập nữ nhi làm người thừa kế, liệu có thể chăng?”
“Được hay không đều là việc của ngươi.” Tuyên Tuy đáp “Trẫm chẳng lẽ còn phải lo cả mấy chuyện đó sao.”
Ánh Chân thở phào nhẹ nhõm.Tuyên Tuy đã không phản đối, vậy nàng có thể yên tâm mà hành động.
“Còn một chuyện nữa.” Tuyên Tuy nói “Thái hậu tuổi đã cao, thường nhớ người nhà. Năm nay tìm dịp trời ấm đưa cữu cữu và cữu mẫu vào cung thăm Thái hậu một lần. Bọn họ tuổi đã lớn, mỗi lần gặp là ít đi một lần.”
Ánh Chân hơi kinh ngạc. Sự sắp xếp như vậy nàng thật không ngờ tới, nhưng quả là một cơ hội tốt. Nàng lập tức đáp: “Thần nữ sẽ về báo tin vui này cho phụ mẫu.”
Tuyên Tuy gật đầu, bỗng hỏi: “Ngươi định giao gia nghiệp cho nhi nữ, thế nhi tử ngươi có đồng ý không?”
Ánh Chân khựng lại, thần sắc hơi ngưng trọng: “Cũng chẳng còn cách nào khác, sau này dù sao nó vẫn được hưởng phúc.”
Tuyên Tuy khẽ lắc đầu: “Nữ nhân thường mềm lòng, nếu đã muốn làm thì đừng phạm phải lỗi ấy.”
Ánh Chân vội nói: “Xin Bệ hạ chỉ điểm.”
“Nếu ngươi đã quyết lập trưởng nữ làm người thừa kế, thì phải dứt khoát cắt đứt khả năng nhi tử tranh đoạt gia sản.” Tuyên Tuy nói.
Ánh Chân do dự: “Nhưng… nó dù sao cũng là cốt nhục của thần nữ…”
Tuyên Tuy liếc nàng: “Trẫm đâu bảo ngươi giết nó.”
“Ồ, ồ, ra là vậy.” Ánh Chân vội gật đầu, thở phào.
Tuyên Tuy không muốn nói thêm nữa, cảm thấy Ánh Chân chẳng thông minh bao nhiêu.
“Đưa tiểu nhi tử của ngươi cho trẫm.” Tuyên Tuy nói “Trẫm sẽ mang nó về kinh, để hầu bên Thái hậu. Nếu nó có chí, kinh thành đầy rẫy cơ hội, có thể tự gây dựng sự nghiệp; còn nếu không có chí, thì như lời ngươi nói, trẫm cũng sẽ cho nó sống yên ổn cả đời.”
Ánh Chân lập tức đứng dậy quỳ xuống: “Tạ ơn Bệ hạ!”
Ngoài lầu nhỏ có một cỗ xe ngựa đang đợi. Một thiếu niên chừng mười ba mười bốn tuổi ngồi phía trước, hai bàn tay khum lại, trong lòng bàn tay là một con chuồn chuồn.
Đó chính là nhi tử út của Ánh Chân quận chúa, Phương Chiêm Vân, một thiếu niên trầm mặc ít nói.
Khi Ánh Chân quận chúa bước ra khỏi lầu, liền thấy Tống Đàn đang đứng bên xe ngựa, trò chuyện với Phương Chiêm Vân. Nàng sợ nhi tử mình nói năng không phải, hoặc dửng dưng không đáp lễ, vội vàng bước tới gọi: “Vân nhi!”
Phương Chiêm Vân nhảy xuống khỏi xe ngựa, khẽ gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Tống Đàn bước tới hành lễ với Ánh Chân, nàng vội đáp: “Không dám, tiểu nhi còn nhỏ, nếu có điều gì mạo phạm công công, mong ngài rộng lòng tha thứ.”
Tống Đàn xua tay: “Không có gì.”
Hai người khách sáo đôi câu, rồi Tống Đàn tránh sang một bên, nhường đường cho họ rời đi.
Trước khi đi, Phương Chiêm Vân chìa tay ra, đưa cho Tống Đàn con chuồn chuồn đang được khum trong lòng bàn tay.
Tống Đàn cẩn thận nhận lấy, nói: “Đa tạ, đa tạ.”
Công tử nhỏ vẫn im thin thít, khiến Tống Đàn suýt cho rằng cậu bị câm.
Ánh Chân nhìn thấy hết thảy, liền dặn người điều tra kỹ thân thế của Tống Đàn.
Trong xe ngựa yên ắng, Ánh Chân vừa nghĩ đến chuyện chi thứ hai của Phương gia, vừa tính toán việc đưa song thân vào kinh, mãi lâu sau mới nhìn sang Phương Chiêm Vân.
“Có chuyện này ta phải nói với con,” nàng bảo, “Bệ hạ đã cho phép ngoại công con được vào kinh bái kiến Thái hậu, con cũng đi cùng đi.”
Phương Chiêm Vân hỏi: “Khi nào khởi hành?”
“Lập tức lên đường,” Ánh Chân đáp, “Thêm vài ngày nữa trời nóng, đi đường sẽ rất vất vả.”
Phương Chiêm Vân gật đầu: “Bao giờ trở về?”
Ánh Chân khựng lại, rồi nói khẽ: “Con đừng quay về nữa, hãy ở lại kinh thành.”
Phương Chiêm Vân ngẩng phắt đầu, gọi: “A nương.”
Ánh Chân khẽ vuốt má nhi tử: “Trong kinh, ta sẽ nhờ vài bằng hữu cũ trông nom con. Hoàng đế cữu cữu của con cũng hứa sẽ chăm sóc cho con. Mai này con nên lập chí, tự mình gây dựng sự nghiệp nơi ấy.”Phương Chiêm Vân nhìn chằm chằm mẫu thân, giọng nghẹn lại: “Con sẽ không tranh với tỷ tỷ đâu, xin người đừng đuổi con đi.”
Ánh Chân lắc đầu: “Con không tranh, nhưng cha con chưa chắc đã không muốn.”
Lời nhắc của Tuyên Tuy thật không sai chuyện này đâu chỉ dừng ở hai tỷ đệ, mà còn vướng víu bao kẻ vì lợi ích mà dòm ngó.
Sau khi Ánh Chân rời đi, Tống Đàn vẫn đang nghịch con chuồn chuồn, Hạ Lan Tín giục hắn vào trong. Tống Đàn nâng chuồn chuồn về lầu nhỏ, tìm người mang đến một chiếc lồng giấy để thả vào.
Tuyên Tuy thay áo xong bước đến, cười nói: “Đồ chơi của trẻ mười mấy tuổi, ngươi cũng hứng thú sao?”
Tống Đàn cứng giọng đáp: “Ta muốn vẽ chuồn chuồn, bắt nó để làm mẫu thôi.”
Tuyên Tuy khẽ cười.
Tống Đàn gãi mũi, rồi bước ra bên cửa sổ, mở lồng thả chuồn chuồn bay đi.
“Ở lại thêm ít ngày nữa, rồi ta sẽ phải hồi kinh,”Tuyên Tuy bỗng nói.
Tống Đàn hơi sững lại, quay đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt của hắn.Tuyên Tuy nhìn hắn chằm chằm, không bỏ sót chút biểu cảm nào trên gương mặt ấy.
Tống Đàn nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Ngài ra ngoài cũng lâu rồi, trở về là phải.”
Trong lòng hắn đã bắt đầu sắp xếp: mai từ biệt Kim Tiểu Kim và A Cảnh, ngày kia thu dọn hành lý, ngày kế nếu rảnh sẽ đi mua ít đặc sản Kim Lăng mang về.
“Hay hôm nay chúng ta ra hồ chơi đi,” Tống Đàn ngẩng lên cười, “Hoa quế thì không còn, nhưng sen đang độ nở rộ, rất đẹp.”
Tuyên Tuy hơi ngẩn ra, rồi ánh mắt dịu xuống, mỉm cười: “Tất cả tùy ngươi.”
Tống Đàn thuê một con thuyền nhỏ, chèo ra hồ rộng trước Minh Nguyệt Đình. Thuyền len qua lớp lớp lá sen, khẽ lay động giữa làn nước.
Hắn kéo Tuyên Tuy cùng nằm xuống, ngửa mặt nhìn trời xanh trong vắt. Hai bên, lá sen lay động, từng giọt sương nặng trĩu rơi xuống mặt nước, “tách” một tiếng khẽ.
“Thời tiết thế này, ta có thể nằm cả buổi chiều,” Tống Đàn cong một chân, khẽ chạm vào Tuyên Tuy: “Ngài đã từng ngắm sen thế này chưa? Ở hồ Thái Dịch cũng có sen, sạch hơn ở đây nhiều, mà ta khi ấy chẳng bao giờ nghĩ đến việc ra chơi.”
Ngày đó còn trong cung, tâm sự nặng nề, sao có nổi tâm tình nhàn nhã như bây giờ.
Tuyên Tuy gối một tay dưới đầu, tay áo rộng buông bên mạn thuyền. Y không nói gì, chỉ lắng nghe gió, nước, và hơi thở của người bên cạnh.
Tống Đàn nghiêng người, chống cằm nhìn y: “Giờ ngài có vui hơn chưa?”
Tuyên Tuy nhìn lại hắn, đôi mắt y trong nắng sáng rực lên, ánh sáng lay động khó tả.
“Ta muốn hôn ngươi.” Tuyên Tuy nói, vươn tay vén tóc hắn, nắm lấy bàn tay Tống Đàn kéo xuống. “Ta muốn…”
Tống Đàn lập tức rụt tay lại, nhưng y không buông, hắn đành dùng tay kia gỡ ngón tay y ra, lắp bắp: “Sao ngài cứ thế mãi! Cảnh đẹp thế này mà chỉ nghĩ mấy chuyện đó! Người quân tử đâu thể suốt ngày đắm chìm trong sắc dục được.”
Tuyên Tuy ghé sát hơn, hơi thở chạm đến làn da hắn.
Y thong thả nghe hết lời trách mắng của Tống Đàn, rồi khẽ hỏi: “Vậy theo ngươi, ‘g*** h**n của quân tử’ là thế nào? Chỉ ta thử xem.”
Tống Đàn định ngồi dậy, nhưng bị y đè xuống, tay áo trắng rộng phủ lên người hắn như một đám mây. Giữa tầng tầng vạt áo, hai chân Tống Đàn luống cuống giãy đạp, khiến con thuyền nhỏ chao đảo không ngừng.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
