Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 5
Tối hôm đó, Hoàng đế nghỉ lại Quỳnh Đài biệt viện. Trước cửa viện treo hai chiếc lồng đèn, bước vào là bức bình phong chắn gió, bên tường có mấy khóm trúc xanh mướt tươi tốt. Qua cửa chạm trổ hoa là đến nội viện, trước chính phòng có hai gốc hải đường cành rủ, hành lang hai bên đông tây đặt những chậu hoa cảnh và lồng chim, góc tường phía đông có một gốc ngọc lan, dưới cây dựng một đình gỗ nhỏ, nam bắc đều thoáng, gió nhẹ lướt qua rất dịu dàng khoan khoái.
Trong biệt viện không có nhiều gia nhân quét tước, khi Hoàng đế đến, những người đó đã lui xuống. Lúc này đã là hoàng hôn, trong phòng các nơi đã thắp đèn, Đặng Vân đã đưa đá lạnh đến từ sớm, trong bồn giữ lạnh đã ướp sẵn rượu và trái cây.
Hoàng đế muốn tắm gội, bước ra từ sau bình phong thay một bộ áo tơ lụa trắng mịn như mây, trên người còn mang theo chút hơi nước, ngồi ở gian bên viết chữ.
Tống Đàn vừa mang trà mát đến, thì Đặng Vân bước vào, giơ tay ra hiệu gọi Tống Đàn ra ngoài.
“Chuyện gì vậy?” Tống Đàn hỏi.
Đặng Vân dẫn Tống Đàn đi về phía tây sương phòng: “Bên cạnh bệ hạ đã có người hầu hạ, đêm nay ngươi phải canh đêm, nghỉ một lát trước đi, kẻo tối không có sức.”
Đặng Vân đi trước, Tống Đàn khoanh tay theo sau. Gió đêm thổi nhè nhẹ, rèm cỏ dưới hành lang khẽ lay động. Đẩy cửa tây sương phòng ra, bên trong đã thắp đèn, nhưng không có ai khác.
“Ngươi cứ nghỉ trước đi, chút nữa ta sai người đưa cơm qua.”
Tống Đàn lưỡng lự bước vào, Đặng Vân ở phía sau khép cửa lại.
Chẳng bao lâu sau có người mang đồ ăn đến, chỉ có trái cây tươi và rượu, ngay cả một miếng điểm tâm cũng không có. Tống Đàn thầm nghĩ không biết vì sao Đặng Vân lại không cho mình ăn cơm, vừa nghĩ vừa chọn vài quả bỏ vào miệng. Cửa phòng đóng chặt, quả nhiên không có ai làm phiền, hắn ngáp một cái, cởi áo ngoài ra rồi nằm xuống giường, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Không rõ đã ngủ bao lâu, Tống Đàn bị đánh thức dậy. Bên ngoài trời đã về khuya, là lúc Hoàng đế chuẩn bị nghỉ ngơi.
Đặng Vân đứng trước giường, phía sau là hai thiếu nữ trẻ tuổi, trong tay nâng một bộ y phục màu đỏ.
Tống Đàn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Đặng Vân ấn ngồi xuống trước bàn trang điểm, hai cô gái kia lập tức tiến lên, vẽ mày kẻ mắt cho hắn.
Tống Đàn luống cuống đẩy ra: “Đặng công công, ngài làm gì vậy?”
Đặng Vân ấn chặt hắn lại, nói: “Đừng lắm lời, bệ hạ gọi ngươi vào đấy, mau lên một chút.”
Một cô ra tay nhanh như chớp điểm son lên môi Tống Đàn, sau đó kéo hắn dậy đi thay y phục. Bộ đồ Đặng Vân chuẩn bị là một chiếc áo lụa sa đỏ rực rỡ, lớp vải mỏng xếp chồng lên nhau, thắt lưng màu đỏ đàn hương bó sát làm lộ rõ vòng eo nhỏ nhắn, viền cổ áo và ống tay áo ngoài đều đính đầy hạt trân châu to bằng hạt đậu nành lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Tống Đàn lưỡng lự không quyết, trong lòng thầm đoán lời của Đặng Vân hình như ám chỉ lần này là ý của Hoàng đế.
Đến khi trang điểm xong xuôi, Đặng Vân đẩy Tống Đàn vào chính phòng. Trước khi vào, Tống Đàn vội vã lau đi lớp son môi quá đậm. Đặng Vân trông thấy âm thầm mắng hắn không biết điều, nhưng vì đã đến trước mặt Hoàng đế nên cũng không tiện nói gì thêm.
Đêm đã khuya, chỉ có phòng ngủ là còn sáng đèn. Tống Đàn bước vào nội thất, Hoàng đế đang ngồi bên giường lật xem một quyển sách.
Nghe thấy tiếng bước chân, Hoàng đế gõ gõ chiếc bàn sơn đen bên giường: “Rót trà.”
Tống Đàn vừa nhìn thấy vẻ mặt của Hoàng đế liền biết mình bị Đặng Vân lừa, lần hóa trang hôm nay tuyệt đối không phải do Hoàng đế sai khiến. Hắn nhẹ tay nhẹ chân bưng trà đến bên bàn, chỉ mong dâng trà xong có thể lặng lẽ lui xuống.
Ánh sáng phản chiếu từ những hạt châu trên áo có lẽ chói mắt Hoàng đế, khiến y ngẩng đầu lên. Ánh mắt thoáng chốc trở nên sâu thẳm.
Tống Đàn vốn thanh tú, trang phục quá hoa lệ khiến người ta khó phân biệt giới tính, càng làm nổi bật vẻ dịu dàng yêu kiều. Mày mắt đã được họa, trong nét ngoan ngoãn lại lộ ra vài phần mị hoặc — người trang điểm quả thật rất hiểu lòng dạ nam nhân.
Hoàng đế trầm mặc rất lâu, ánh mắt nhìn Tống Đàn ẩn chứa lạnh lẽo: “Tại sao lại ăn mặc thế này?”
Tống Đàn “phịch” một tiếng quỳ xuống, mồ hôi lạnh túa ra từng trận: “Xin bệ hạ thứ tội.”
Hoàng đế chăm chú quan sát hắn, trầm giọng: “Cởi ra.”
Tống Đàn lập tức tháo đai lưng, cởi chiếc áo sa quý giá đính châu ra. Hắn quá vội, làm đứt chỉ khiến chuỗi hạt châu rơi lả tả xuống đất, trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng leng keng rõ ràng.
Đến cuối cùng, trên người hắn chỉ còn lại một lớp trung y màu đỏ son, ôm lấy thân thể gầy gò. Tư thế quỳ rạp khiến đường lưng căng thành một đường thẳng.
Ánh mắt Hoàng đế lướt qua dáng người của Tống Đàn, y đặt quyển sách xuống, giọng thản nhiên: “Lại đây.”
Tống Đàn bò đến bên chân Hoàng đế, tay chân và cổ lộ ra từ lớp áo đỏ, dưới ánh nến như phủ một lớp tơ lụa.
Hoàng đế nâng cằm Tống Đàn lên, phấn son không che được sắc mặt tái nhợt. Bên khóe môi còn một vệt đỏ, là vết son chưa lau sạch. Ngón cái của Hoàng đế miết qua đôi môi mềm, động tác thô bạo khiến Tống Đàn đau điếng. Dưới ánh đèn chập chờn, hắn không nhìn rõ nét mặt của Hoàng đế, ngay cả cầu xin tha thứ cũng không dám thốt ra.
“Ngươi sợ trẫm à?”
Tống Đàn há miệng: “Nô tài…”
Trong đầu hắn xoay chuyển chóng mặt: nên khai ra Đặng Vân không? Hoàng đế có ghét việc hắn đổ lỗi cho người khác không? Nếu Đặng Vân quay lại trả thù thì sao? Tống Đàn hoảng loạn đến nỗi mồ hôi vã ra khắp người, nhưng một lúc lâu vẫn không thể thốt nổi một lời.
Hoàng đế dường như khẽ cười một tiếng: “Thô vụng thế này, sao có thể lọt vào mắt trẫm?”
Y buông Tống Đàn ra, ném cuốn sách bên tay cho hắn: “Quỳ sau bình phong, đọc sách cho trẫm nghe.”
Tống Đàn nhắm mắt lại, thở dài một hơi thật sâu. Hắn đón lấy sách, đi đến sau bình phong quỳ xuống, mở sách ra bắt đầu đọc.
Bóng dáng Hoàng đế qua lớp bình phong trở nên mờ nhạt, Tống Đàn cũng không dám nhìn, lần này coi như vừa từ quỷ môn quan trở về, giọng đọc cũng run rẩy không yên.
Tống Đàn đọc sách suốt nửa đêm, Hoàng đế không gọi đứng dậy, hắn cũng đành quỳ sau bình phong cho đến sáng.
Ánh sáng ban mai xuyên qua tán cây ngoài cửa sổ, rọi vào phòng, để lại những mảng sáng loang lổ trên mặt đất. Động tác rời giường của Hoàng đế khiến Tống Đàn giật mình, hắn vẫn quỳ ở đó, chống tay xuống sàn, hai chân đã tê dại đến không còn cảm giác.
Hoàng đế đứng trước gương thay y phục, ánh mắt lướt nhẹ qua Tống Đàn: “Đứng lên đi.”
Lời vừa dứt, hai tiểu thái giám liền bước tới đỡ Tống Đàn dậy.
Khi được dìu trở về phòng bên, Tống Đàn nhìn thấy trong sân, Đặng Vân đang bị đánh trượng.
Chuyến xuất cung lần này khiến Tống Đàn bị thương ở chân, đầu gối bầm tím vì quỳ quá lâu. Đặng Vân thì bị phạt ba mươi trượng, may là thi hành ở ngoài cung, người ngoài không ai biết.
Tống Đàn được Hoàng đế cho phép nghỉ. Hạ Minh Nghĩa đến thăm, ngồi bên bàn bát tiên hỏi hắn khi xuất cung đã xảy ra chuyện gì.
Tống Đàn kể lại đầu đuôi sự việc, nói: “Bệ hạ tức giận lắm, con suýt nữa thì không giữ được mạng.”
Hạ Minh Nghĩa lại mỉm cười: “Bệ hạ không thích người khác đoán tâm tư của mình, Đặng Vân lại quá lộ liễu, đúng là ngu xuẩn, chẳng hiểu gì về bệ hạ cả.”
Ông nâng chén trà: “Bệ hạ của chúng ta là người vô cùng kiềm chế, dù là món ngon thèm muốn đến đâu, cũng phải đợi — đợi đến khi cảm thấy không còn quá thích nữa, sẽ không vì nó mà thất thố, mới ra tay.”
Tống Đàn không hiểu lắm ý của Hạ Minh Nghĩa, ngồi khoanh chân, bôi dầu hoa hồng lên đầu gối đang bầm tím.
Hạ Minh Nghĩa trầm ngâm một lát, thấy Tống Đàn im lặng thì khẽ an ủi: “Bệ hạ chỉ là răn dạy nhẹ thôi, con đừng để trong lòng, nhìn xem Đặng Vân đi, mới biết bệ hạ đối với con vẫn còn nể tình.”
Tống Đàn chỉ khẽ gật đầu. Hạ Minh Nghĩa từng nói Hoàng đế không phải là bạo quân, nhưng trong mắt Tống Đàn, Hoàng đế cũng tuyệt đối không phải là bậc nhân quân. Hắn vẫn nhớ rõ ánh mắt lạnh lẽo, xét nét kia, đến tận bây giờ lòng vẫn còn sợ hãi.
Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã đến tiết lập thu. Chiều tối hôm ấy Tống Đàn trở về phòng, gió mát hiu hiu, dễ chịu vô cùng. Vừa mới gặp Lục Y, nàng tặng hắn mấy chuỗi hoa lài đã xâu bằng kim chỉ. Hắn treo hoa lài dưới cửa sổ, gió thoảng qua, hương lài tỏa khắp phòng.
Ở một nơi khác, trong phòng của Hạ Minh Nghĩa hiếm hoi có khách đến.
Hạ Minh Nghĩa mở cửa, trông thấy Đặng Vân, vô cùng ngạc nhiên: “Hôm nay Chưởng sự lại có hứng đến thăm sao?”
Đặng Vân bước vào, mỉm cười nói: “Lão tổ tông nói gì vậy, ta vừa mới tiếp quản Đông Xưởng, bận rộn vô cùng, giờ mới có thời gian đến bái kiến lão tổ.”
Hạ Minh Nghĩa hừ nhẹ một tiếng cười, nhưng không ngăn cản Đặng Vân, để gã bước vào.
Đặng Vân đặt vật trong tay lên bàn, nói: “Lão tổ tông xưa nay thích nhất là hồng trà Kỳ Môn, đây là đợt trà mới nhập năm nay, mong người nhận cho.”
Hạ Minh Nghĩa xua tay:“Trà tốt thế này, không hợp khẩu vị ta, không uống.”
“Lão tổ tông,” Đặng Vân đỡ ông ngồi xuống, “chút trà thì đáng là gì, người là phúc nhân một đời, sao có chuyện về già cô quạnh được.”
Hạ Minh Nghĩa khựng lại, rốt cuộc cũng liếc nhìn Đặng Vân bằng ánh mắt nghiêm túc.
Đặng Vân mỉm cười, đích thân đun nước, pha trà, rồi dâng lên trước mặt Hạ Minh Nghĩa: “Tháng trước ta cùng Tống Đàn theo ngự giá xuất cung, vì ta l* m*ng mà liên luỵ hắn. Lão tổ tông nếu có thể, xin vì ta mà nói đỡ vài lời trước mặt hắn.”
Câu này nói ra, rõ ràng đặt Tống Đàn ở vị trí cao hơn gã.
Hạ Minh Nghĩa đón lấy chén trà, mỉm cười: “Tống Đàn là người có tiền đồ, ngươi nhìn người cũng khá đấy.”
“Tống Đàn đúng là có tiền đồ, chỉ sợ lại bị ta làm lỡ dở?” Đặng Vân nói, “Ta cũng không giấu gì lão tổ, hôm nay đến tìm ngài, là muốn nhờ ngài chỉ điểm. Tống Đàn là con nuôi của lão tổ, cũng là huynh đệ tốt của ta, nay được chủ thượng ưu ái, ngài với ta cũng đều được thơm lây, chẳng phải sao?”
Hạ Minh Nghĩa nhấp một ngụm trà, đáp: “Vậy thì ta cũng nói thẳng. Nếu ta giao Tống Đàn cho ngươi, ngươi đứng vững thêm chỗ trước mặt thánh thượng, còn ta thì được lợi gì?”
Đặng Vân đáp: “Trong kinh hỗn tạp, lại ngay dưới mí mắt bệ hạ, ai biết được ngày nào bệ hạ lại nhớ tới lão tổ tông?”
Hạ Minh Nghĩa biết mình nắm giữ không ít bí mật của Hoàng đế, một khi bị Hoàng đế “nhớ tới”, tất chẳng phải chuyện tốt lành.
“Chi bằng đi Kim Lăng,” Đặng Vân nói, “Trời cao, Hoàng đế xa, ở Kim Lăng lão tổ tông tuy không phải người trên vạn người, nhưng cũng chẳng đến nỗi sáng lo chiều sợ như bây giờ.”
Đặng Vân nói trúng tâm khảm của Hạ Minh Nghĩa, thấy ông có vẻ động lòng, liền nhân đà thề thốt: chỉ cần còn làm Chưởng sự Đông Xưởng một ngày, thì một ngày còn là con nuôi của Hạ Minh Nghĩa, sẽ phụng dưỡng đến cuối đời, tuyệt đối không hai lời.
Hạ Minh Nghĩa cuối cùng cũng mềm lòng, tự tay rót chén trà đẩy tới trước mặt Đặng Vân: “Ngươi là người tốt, ta vẫn luôn nhìn đúng.”
Đặng Vân nhận trà, thầm nhủ cuối cùng cũng thuyết phục được lão già này, nâng chén trà, không giấu nổi nôn nóng: “Vậy còn bên Tống Đàn?”
“Chuyện này không thể vội, bệ hạ chưa mở miệng, ngươi với ta vội vàng chẳng khác gì đi bán rẻ.” Hạ Minh Nghĩa bảo gã cứ tạm yên lặng.
Đặng Vân thì có chút do dự.
Hạ Minh Nghĩa bật cười: “Con ngoan, cứ yên tâm. Ta đã đưa phật thì phải đưa tới Tây Thiên, chuyện của Tống Đàn mà chưa xử xong, ta cũng chẳng an tâm rời kinh thành.”
Bên này hai người bận bàn tính từng câu từng chữ chuyện “chia chác ra bán lẻ” Tống Đàn, thì bên kia, Tống Đàn đang ngồi trước cửa, gió chiều nhè nhẹ, một tay tách hạt sen, một tay bỏ vào miệng, vừa bóc vừa ăn, thảnh thơi chẳng hề hay biết gì cả.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
