Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 37
Ra khỏi Bình Chương đài, Tống Đàn ngay cả câu chào với Vĩnh Gia cũng quên mất. Hắn chậm rãi đi về Minh Chương điện, đi được nửa đường thì tuyết bắt đầu rơi. Từng bông tuyết lạnh buốt rơi xuống mặt, lúc ấy hắn mới khẽ tăng thêm chút bước chân.
Bên ngoài Minh Chương điện trồng nhiều cây cỏ, trong bồn hoa có hai gốc vạn niên thanh đã bao năm tuổi, giữa mùa đông lá vẫn xanh thẫm, phủ thêm một lớp băng tuyết mỏng.
Tống Đàn không vào ngay, chỉ ngồi ở hành lang ngoài điện, lặng lẽ nhìn tuyết bay kín trời mà ngẩn ngơ.
Tiểu Niên từ trong cửa sổ nhìn ra thấy có bóng người, vội vén rèm bước ra, đến gần mới nhận ra là Tống Đàn, bèn cuống quýt nói: “Công công sao lại ngồi đây? Trời tuyết thế này, nếu bị nhiễm lạnh thì biết làm sao? Người hầu cận của công công đâu cả rồi?”
Lúc ấy Cát Tường và Cát An mới từ ngoài chạy về. Ban nãy bọn họ còn ở Chỉ Phân điện, sau chạy đến Bình Chương đài thì được Vĩnh Gia công chúa cho biết Tống Đàn đã đi rồi, thế là hai người lại vội vàng quay về Minh Chương điện.
Tiểu Niên phủi tuyết trên người hắn, rồi đỡ hắn vào trong. Vừa bước vào gian điện ấm áp, Tống Đàn liền rùng mình một cái.
Tiểu Niên bưng trà nóng dâng lên, vừa trách mắng Cát Tường và Cát An không ra gì.
Tống Đàn cầm chén trà, nói: “Đừng mắng bọn họ nữa, là ta tự ý đi lung tung, lạc đường mà thôi. Việc này cũng đừng nói với bệ hạ, e lại bị trách phạt.”
Tiểu Niên nghe thế mới ngừng lời, chỉ bảo hai người kia đứng hầu một bên.
Tống Đàn nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, trong lòng rối như tơ vò. Muốn thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn ấy, hắn gọi Cát Tường và Cát An chuẩn bị bút mực giấy nghiên, nói mình muốn viết mấy chữ.
Hai người lập tức dọn sẵn, lại đặt thêm mấy ngọn đèn trên bàn. Tiểu Niên sợ hắn lạnh, còn đặc biệt sai người mang thêm hai lò sưởi chân.
Ngoài kia tuyết rơi dày đặc, không biết Tống Đàn đã ngồi bao lâu. Tiểu Niên vừa từ phòng trà mang một bát canh gừng nóng hổi đi vào thư phòng, thì thấy một cục giấy bị ném xuống.
Tống Đàn buông bút, bỗng cảm thấy cánh tay nhói đau, không chỉ chỗ khuỷu tay bị thương mà cả nửa vai và cổ đều nặng nề, từng đợt đau nhói như kim châm vào tận xương, khiến hắn không thể chịu nổi.
Tiểu Niên hoảng hốt, vội sai người đi gọi ngự y.
Nhưng Tuyên Tuy lại đến trước. Khi y trở về thì đã thấy Tống Đàn nằm trên giường, ôm cánh tay, thần sắc đau đớn.
“Chuyện gì xảy ra?” Tuyên Tuy nghiêm giọng hỏi Tiểu Niên.
Y ngồi xuống cạnh giường, một tay giữ vai hắn, cúi người dịu giọng: “Sao rồi? Đau ở đâu?”
Tống Đàn nửa nhắm mắt, mày nhíu chặt, hơi thở dồn dập, miệng hé ra vì đau.
“Cánh tay ta đau.” Hắn nói khẽ.
Tuyên Tuy nắm lấy tay hắn: “Nhịn chút, đừng động.”
Rồi y ngoảnh lại, sắc mặt trầm hẳn: “Ngự y đâu rồi? Đến giờ này còn chưa tới!”
Cát Tường đang đứng ngoài điện chờ, vội đưa ngự y vào. Ngoài tuyết rơi, vị ngự y đã toát đầy mồ hôi.
Vừa bước vào thấy sắc mặt hoàng đế, mồ hôi trên trán càng túa ra. Sau khi bắt mạch và xem vết thương, ông lau mặt, dè dặt tâu: có lẽ vì chỗ thương bị nhiễm lạnh nên mới đau nhức.
“Chỗ thương nhiễm lạnh mà cả nửa người cũng đau sao?” Giọng Tuyên Tuy lạnh băng. “Vô dụng!”
Ngự y quỳ rạp, run lẩy bẩy, không dám hé răng cầu xin, sợ quấy nhiễu thánh ý.
Tống Đàn nằm đó, tóc xõa rối, vài sợi dính nơi trán. Hắn khẽ kéo tay áo Tuyên Tuy, thì thào: “Cho họ ra ngoài hết đi, ồn quá.”
Tuyên Tuy cau mày, sai ngự y nghĩ cách giảm đau tạm thời, rồi đuổi toàn bộ người trong điện ra ngoài, kể cả Tiểu Niên.
Trong đại điện rộng lớn, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi ngoài hiên.
Tuyên Tuy khẽ vuốt má hắn: “Đau lắm phải không?”
Tống Đàn lắc đầu, nói: “Ngài nằm cạnh ta một lúc đi.”
Tuyên Tuy cởi áo khoác, nằm xuống bên hắn, ôm chặt vào lòng, trán kề trán, bàn tay xoa nhẹ bờ vai và cổ đang đau. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền qua da thịt, Tống Đàn nhắm chặt mắt, lông mi khẽ ướt.
Tuyên Tuy ôm hắn thật chặt, hôn nhẹ lên trán, là một sự thân mật không pha d*c v*ng, chỉ đầy yêu thương.
“Đàn Đàn, ta ở đây, đừng sợ.”
Nghe câu ấy, Tống Đàn bắt đầu khóc. Tiếng khóc im lặng, nước mắt tụ lại nơi sống mũi thành một hồ nhỏ.
Tuyết rơi suốt đêm. Chưa sáng, cung nhân Minh Chương điện đã dậy quét tuyết, quét sạch lối đi chính, còn sân sau thì để nguyên, giữ lại cho Tống Đàn chơi.
Nhưng mấy ngày nay hắn chẳng có tâm tình. Cánh tay vẫn đau, ngự y không tìm ra nguyên do, chỉ dùng ngải cứu hơ lửa để xem hiệu quả.
Đặng Vân nghe tin hắn khó chịu, tranh thủ rảnh rỗi vào thăm. Lúc ấy Tống Đàn vừa xông ngải cứu xong, trên người còn mùi ám khói đã ra ngoài tiếp khách. Tiểu Niên dâng một chén trà sữa ngọt, Tống Đàn vừa ngửi liền bảo mang đi, đổi sang hồng trà Kỳ Môn.
Đặng Vân nhướn mày: “Khi nào ngươi lại thích uống Kỳ Môn hồng thế?”
Tống Đàn đáp: “Miệng đắng, uống đồ ngọt cứ vướng mãi, chi bằng dùng trà rửa miệng.”
Đặng Vân hơi nhíu mày: “Năm nay ngươi làm sao thế, cứ không khỏe mãi, ngày mai nên đi thắp hương cầu phúc, chẳng biết có phải phạm Thái Tuế không.”
“Nhắc mới nhớ,” Tống Đàn nói, “ngươi còn nhớ dịch bệnh mùa hè năm ngoái ở kinh thành chứ? Từ sau đó, thân thể ta cứ không yên, dạ dày cũng khó chịu.”
“Ngươi đau dạ dày, há chẳng phải do ăn uống bậy bạ sao?” Đặng Vân nghĩ một lát, nói: “Ta cũng hay thấy người nặng nề, hôm trước có người giới thiệu một thầy thuốc, khoe khoang ghê lắm. Ta định đi xem thử, nếu hiệu quả thì đưa vào cung cho ngươi.”
Tống Đàn gật đầu, không nói thêm.
Trong cung muốn làm gì, Đông Xưởng còn tiện hơn cả Cẩm Y Vệ. Nhưng nhìn sắc mặt Đặng Vân, rõ ràng gã chẳng hề biết chuyện gì từng xảy ra mùa hè năm ngoái trong cung.
Hoàng đế xử tử một tiểu thái giám, lại không giao cho Đông Xưởng hay Cẩm Y Vệ, thì còn ai ra tay được?
Tống Đàn cúi đầu, chậm rãi uống trà.
Ngoài kia tuyết càng lúc càng dày, đến đêm lại nổi gió. Ở gian phòng cạnh Minh Chương điện, Lục An thường dùng làm trà thất, vừa chuẩn bị nước, vừa nghỉ ngơi lúc rảnh.
Rèm cửa khẽ lay, Tống Đàn bước vào.
Lục An đang nhóm lửa đun nước, thấy hắn thì hơi ngạc nhiên, vội kéo ghế mời ngồi.
Tống Đàn ngồi xuống bên lò sưởi, Lục An từ trong tủ lấy ra lá trà mới, bưng đến hai đĩa hoa quả, lại lấy thêm một gói thịt khô và một gói hạt dẻ, đều đặt bên lửa hong nóng.
Tống Đàn cởi áo choàng, cầm cái kẹp nhỏ lật miếng thịt khô.
“Dạo này ngươi bận rộn thật đấy,” Tống Đàn nói, “bên cạnh Hoàng thượng chỉ còn lại mình ngươi, ít nhiều cũng vất vả, nên đề bạt thêm một người mới phải.”
Lục An đi pha trà, đáp: “Quen rồi thì cũng không sao. Đám tiểu thái giám chẳng hiểu chuyện, để ở trước mặt Hoàng thượng chỉ tổ làm người thêm bực.”
Tống Đàn nói: “Ta nhớ ngươi có một đệ tử tên là Tiểu Quả Nhi, rất lanh lợi, cũng từng hầu hạ trước mặt Hoàng thượng một thời gian, sao sau này không thấy nữa?”
Động tác dâng trà của Lục An khựng lại, quay đầu nhìn Tống Đàn một cái.
Tống Đàn cũng đang nhìn hắn. Hai ánh mắt chạm nhau. Chỉ một cái nhìn ấy, khiến Tống Đàn khẳng định lời Lục Y nói quả là sự thật.
Tống Đàn chậm rãi thở ra một hơi, đứng dậy định đi ra ngoài.
“Dù gì cũng ngồi xuống uống chén trà đã,” Lục An gọi với theo, “ngươi so với trước thông minh hơn, nhưng cũng có phần nôn nóng.”
Tống Đàn do dự một lát, vẫn ngồi lại: “Trước kia nào có chuyện như vậy, mọi việc đều theo nếp cũ thôi. Nay chuyện nhiều quá, lòng cũng loạn.”
Lục An gật đầu: “Đúng vậy.”
Hắn nhìn Tống Đàn, mời nếm thử trà: “Năm ngoái mùa hè, kinh thành gặp dịch bệnh, chết không ít người. Nhìn những kẻ thường ngày khỏe mạnh, mắc bệnh rồi lại hung hiểm vô cùng. Lúc đó ngươi cũng bệnh phải không? Chỉ là hồi phục nhanh hơn Hoàng thượng một chút.”
Tống Đàn gật đầu, không nói gì.
Lục An hỏi: “Khi ngươi bệnh, thường nghĩ những gì? Có cảm thấy khó chịu không?”
Tống Đàn ngẫm nghĩ rồi đáp: “Không nhớ rõ nữa, chắc là rất khó chịu. Sốt mấy ngày liền, trong mơ đều mê sảng.”
“Đúng vậy, đều là mê sảng cả thôi,” Lục An nói, “sao có thể coi là thật được.”
Tống Đàn cúi đầu, bóc một hạt dẻ, hạt dẻ đắng chát, chẳng ngon chút nào.
“Ngươi cũng biết, người đang bệnh thường hay nghĩ ngợi, tâm tình khi vui khi buồn. Huống chi bệ hạ là bậc chí tôn thiên hạ, lòng dạ vốn đã khó dò, bệnh rồi thì tâm ý có chút thất thường cũng là lẽ thường tình.” Lục An khẽ nói: “Tống Đàn, con người phải sống cho hiện tại.”
Tống Đàn im lặng rất lâu, trà trong chén đã nguội, hắn bưng lên uống một ngụm, rồi cầm áo định đi. Tới cửa, hắn ngoảnh lại: “Lục An, ngươi có khi nào thấy chốn cung đình này khó chịu đựng không?”
Lục An thu dọn chén trà, đáp: “Con người ta đều có lúc chán ghét cuộc sống trước mắt, chẳng liên quan gì đến việc ở trong cung hay không.”
Hắn vừa lau chén vừa nhìn Tống Đàn, nói: “Nhưng ngươi thì không thể chán nản. Hoàng thượng thích ở ngươi chính là cái khí lực sống ấy.”
Tống Đàn bật cười, rồi cười to: “Các ngươi, các ngươi thật là…”
Hắn bước ra ngoài, băng tuyết quất đầy mặt.
Ai nấy đều đang gồng mình chịu đựng, nhưng lại dùng những lời lẽ hoa mỹ như gấm vóc để che đậy.
Sau điện, tuyết rơi đầy đất có chỗ dùng rồi. Tống Đàn một mình gom tuyết lại, đắp thành một người tuyết cao ngang người. Hắn bẻ cành mai đỏ làm tay chân, lấy ngọc thô chưa mài làm mắt, còn xin một tấm gấm hoa để may áo cho người tuyết. Rồi ngồi đối diện nó, xuất thần nhìn.
Tiểu Niên đứng bên cạnh sốt ruột, Tống Đàn vì bị lạnh nên tay đau, vậy mà vẫn mải chơi tuyết.
Tuyên Tuy từ từ bước đến bên Tống Đàn, y khoác áo choàng đen, trong nền tuyết trắng giống như nét mực đậm nhất.
Tuyên Tuy đứng cao nhìn xuống Tống Đàn: “Ngồi trong tuyết không lạnh sao?”
Tống Đàn sực tỉnh, nói: “Ngài xem người tuyết của ta có đẹp không?”
Tuyên Tuy liếc qua người tuyết, không đáp lời.
Tống Đàn đưa tay ra, Tuyên Tuy kéo hắn dậy, khoác áo choàng lên người hắn.
Tống Đàn móc trong túi ra một hạt dẻ, lúc này đã nguội, hắn rất khó khăn mới bóc vỏ, đưa cho Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy há miệng ăn.
Tống Đàn hỏi: “Đắng không?”
Tuyên Tuy nói: “Không đắng.”
“Sao ta ăn toàn thấy đắng thế?” Tống Đàn nghiêng đầu, đầy nghi hoặc.
“Là ta nếm sai,” Tuyên Tuy bình thản đáp, “hạt dẻ vốn đắng.”
“Chẳng lẽ không có hạt dẻ ngọt sao?” Tống Đàn hỏi.
Tuyên Tuy nói: “Không có, tất cả hạt dẻ đều đắng.”
Sắc mặt Tống Đàn trở nên phức tạp: “Rõ ràng có hạt dẻ ngọt, sao ngài không chịu đi tìm?”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
