Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 25
Hôm đó Thái hậu mở tiệc hải đường trong cung, mời Vĩnh Gia đến. Vĩnh Gia vừa trông thấy Tống Đàn, còn chưa kịp lên tiếng thì hắn đã phải rời đi. Cô bé đành phải sai người gửi thư cho hắn, mời hắn khi nào rảnh hãy ra ngoài cung, đến phủ công chúa gặp mặt.
Gần đây Tống Đàn không dễ gì ra khỏi cung. Thẻ ngà không nằm trong tay hắn, Tinh Lan chỉ nói là giữ hộ, nhưng nếu Tống Đàn muốn lấy lại, e rằng khó tránh khỏi việc kinh động đến Tuyên Tuy.
Hắn từng bóng gió nhắc mấy câu trước mặt Tuyên Tuy, nói cảnh xuân ở biệt viện Quỳnh Đài hẳn là rất đẹp.
Tuyên Tuy liếc hắn một cái, đáp rằng cảnh sắc ở hồ Thái Dịch phong lưu tuyệt mỹ, biệt viện Quỳnh Đài khó bề sánh được, nếu Tống Đàn có rảnh, cứ đến đó dạo chơi.
Tống Đàn buồn bực không nói gì, hôm sau liền đến hồ Thái Dịch.
Bệ hạ không chuộng vui chơi, Tây Uyển cũng chẳng sửa sang cầu kỳ, chỉ có vài lầu gác gần hồ được tu bổ sơ sài. Tống Đàn đi dọc đường ngắt hoa, bẻ liễu, thi thoảng chọc ghẹo đàn cá bơi trong hồ Thái Dịch, đến lúc bước chân vào Tuyết Ngọc Đình thì trông thấy hai ba chục cô nương trẻ đang luyện múa.
Thái giám đi theo lập tức định lên tiếng đuổi người, nhưng Tống Đàn đã trông thấy bóng dáng của Vạn Thiển cô cô, liền khoát tay ngăn cản, bảo: “Cứ để các nàng luyện đi, ta cũng tiện ngồi xem một lát.”
Thái giám hầu hạ vội đi bày màn bình phong, bàn án. Trước tấm bình phong gỗ đàn hương là một chiếc trường kỷ chạm khảm ngọc hình hoa sen, bàn trà, lư hương, đủ cả.
Tống Đàn tiện tay nhặt một chiếc quạt tròn của mấy cô nươngđang múa, vừa phe phẩy vừa xem. Trên bàn có một đĩa anh đào tươi, hắn rút cuống thảy vào miệng, nhè ra hạt anh đào nho nhỏ.
Tiếng tấu nhạc hoà với gió và tiếng nước, thực sự như chuông ngọc leng keng, trong trẻo vui tai.
Nghe một hồi, Tống Đàn bắt đầu thấy buồn ngủ. Dạo này hắn hay mất ngủ, đến đêm là đầu óc cứ như vở kịch đang diễn, rối ren huyên náo.
Tống Đàn ngáp một cái, ngả mình xuống giường nằm, một tay vẫn phe phẩy quạt, từ từ nhắm mắt lại.
Tuyên Tuy tới đúng lúc trông thấy cảnh này: Tống Đàn gối lên gối mềm, mấy sợi tóc bị gió thổi rủ xuống bên má, tay vẫn cầm chiếc quạt tròn đặt hờ trên mép trường kỷ, cổ tay dưới lớp lụa mỏng trắng mịn, lờ mờ hiện lên đường gân xanh nhạt.
Tuyên Tuy khoát tay ra hiệu cho mọi người lui hết, hạ hết rèm mành bốn phía đình, chỉ còn vài chú chim nhỏ đậu trên ngọn cây nghiêng đầu nhìn vào trong.
Y ngồi bên trường kỷ, cẩn thận cầm chiếc quạt tròn suýt rơi xuống đặt lên bàn, rồi nắm lấy một bàn tay của Tống Đàn, xoa vuốt từ đầu đến cuối thật lâu.
Tay của Tống Đàn không lớn, cổ tay thon dài, hai bàn tay chồng lên nhau cũng chỉ vừa đủ nằm trọn trong tay y. Hắn vốn chẳng thích làm mấy chuyện này, mỗi lần đều phải để Tuyên Tuy nửa dỗ nửa ép.
Rõ ràng bên hồ mát mẻ là thế, vậy mà người Tống Đàn lại toát mồ hôi. Sau khi tỉnh lại, hắn đã bị Tuyên Tuy ôm trong lòng, cả người lười nhác không còn chút sức lực.
“Thần muốn ra khỏi cung một chuyến,” thừa lúc Tuyên Tuy tâm trạng đang tốt, Tống Đàn nói, “Trước khi cửa cung khoá vào ban đêm, nhất định sẽ quay về.”
Tuyên Tuy tựa vào gối, một tay mân mê tóc Tống Đàn, nhàn nhạt nói: “Đi đi, ta sẽ chọn mấy người đi theo ngươi.”
Tống Đàn vội gật đầu, nép sát vào Tuyên Tuy, giọng khe khẽ: “Tạ ơn bệ hạ.”
Sáng hôm sau, Tống Đàn hầu hạ Tuyên Tuy dùng xong điểm tâm mới thay y phục xuất cung. Lúc sắp lên đường thì bị người ngăn lại.
Người đến là Dương Tứ Hoà, sắc mặt hoảng hốt, thần thái lo lắng. Hắn thấy Tống Đàn thì hành lễ trước rồi mới tiến lên hỏi nhỏ: “Công công định ra khỏi cung sao?”
Tống Đàn đứng bên xe ngựa, đã thay thường phục: “Có chút việc vặt cần xử lý.”
“Ta có chuyện này muốn cầu xin công công giúp đỡ.” Dương Tứ Hoà hạ giọng nói.
Dương Tứ Hoà là người Giang Tây, vì nhà nghèo mà vào cung, đã ở đây hơn mười năm. Sau này được điều đến hầu hạ bên cạnh Thái hậu, mới liên lạc lại được với người nhà cũ. Lúc ấy cha mẹ đều mất, chỉ còn đại ca có một nữ nhi, tên là Dương Hoan.
“Mùa đông năm ngoái, huynh trưởng của ta đưa cả nhà lên kinh thành thăm ta, chẳng ngờ gặp hỏa hoạn khi trú tại khách đ**m, cha mẹ con bé đều mất.” Dương Tứ Hoà cúi đầu lau mắt, nói: “Không có cha mẹ, người trong khách đ**m liền bán luôn con bé đi. Ta phải vất vả lắm mới dò ra được tung tích, hiện giờ Dương Hoan đang làm thiếp trong một nhà phú hộ ở kinh thành. Trước đó, ta đã nhờ người đứng ra kiện tụng, chuộc thân cho con bé, chỉ là bây giờ chưa có nơi nào để an trí.”
Tống Đàn hỏi: “Ngươi muốn ta làm gì?”
Dương Tứ Hoà lấy từ trong tay áo ra một phong thiếp: “Hiện giờ cháu gái ta vẫn đang ở nha môn Thuận Thiên phủ, mong công công cầm thiếp này đến đón con bé, đưa đến căn nhà ở phường An Bình mà ta đã sắp xếp sẵn. Ngài chỉ cần phái người hộ tống là được.”
Khác với người khác, để tránh điều tiếng, nhiều năm qua Dương Tứ Hoà chưa từng xuất cung, đến việc đón cháu gái như vậy cũng chỉ có thể nhờ người khác giúp.
Tống Đàn nhận lấy thiếp, đồng ý giúp đỡ. Dương Tứ Hoà vội vàng tạ ơn rối rít, đứng nhìn theo hắn rời đi.
Tống Đàn trước tiên đến nha môn Thuận Thiên phủ. Y ngồi trong xe ngựa, không xuống xe. Một tiểu lại đi giày đen chạy ra từ trong phủ, Tống Đàn vén rèm xe, đưa cho hắn một tấm thiếp.
: Là những viên chức cấp thấp, làm việc dưới quyền các quan lớn trong nha môn, phủ, huyện hoặc bộ máy hành chính.
Người nọ nhận lấy thiếp, nhìn Tống Đàn một cái rồi mới quay người đi vào.
Chẳng bao lâu sau, một cô nương trẻ tuổi được dẫn ra ngoài. Nàng trông nhỏ tuổi hơn Tống Đàn đôi chút, vận một bộ y phục giản dị, đầu không cài trâm hay búi tóc. Nàng và Dương Tứ Hòa có ánh mắt rất giống nhau, tỏ vẻ muốn nói lại thôi, nhưng vì là nữ nhi nên lại càng khiến người ta động lòng thương xót.
Tống Đàn hỏi: “Ngươi là Dương Hoan?”
Cô nương nọ bước đến trước xe ngựa cúi mình thi lễ: “Tiểu nữ là Dương Hoan, thúc phụ của tiểu nữ là Dương Tứ Hòa.”
Tống Đàn khẽ gật đầu, chỉ tay ra hiệu cho hai người đi theo hộ tống nàng về nhà ở phường An Bình.
“Đợi đã,” Dương Hoan trước khi rời đi vội chạy lại bên xe ngựa, bất ngờ vén rèm nhìn vào trong, hỏi: “Thúc phụ của ta đang ở đâu? Bao giờ ta mới được gặp người?”
Tống Đàn suy nghĩ một lát, dịu giọng trấn an: “Thúc phụ ngươi hiện đang bận, nhưng người vẫn luôn nhớ thương ngươi. Chờ lúc có thời gian, nhất định sẽ đến gặp.”
Dương Hoan như còn muốn nói thêm điều gì, song rốt cuộc không lên tiếng nữa, theo người rời đi.
Rời khỏi Thuận Thiên phủ, Tống Đàn đi thẳng đến phủ Vĩnh Gia công chúa.
Phủ công chúa được tu sửa rất tráng lệ, vốn được xây dựng ngay thời điểm hoàng hậu bị phế, nên quy mô xa hoa ấy như một sự bù đắp mà hoàng đế dành cho Vĩnh Gia.
Phủ chia làm hai phần, phía trước là chính điện và hai viện Đông – Tây, cung điện quy cũ chỉnh tề, ngói xanh mái đỏ, rực rỡ huy hoàng, hạ nhân qua lại đều giữ lễ nghi nghiêm chỉnh. Vườn hoa thì càng tinh xảo hơn nữa: đình đài lầu các, lối nhỏ quanh co, bên hồ có thuyền nhỏ neo đậu, sen phủ kín mặt nước, bờ cỏ mọc lau sậy còn có cả vịt trời.
Vĩnh Gia công chúa ôm đàn bước đến, nói: “Ta vừa học xong, công công thấy phủ công chúa của ta thế nào?”
Tống Đàn đáp: “Tuyệt đẹp khó tả.”
Vĩnh Gia bật cười, đưa đàn cho hạ nhân, mời Tống Đàn ngồi.
Hai người trò chuyện đôi ba câu, nhắc đến mấy tháng ra khỏi cung của Vĩnh Gia. Cô bé không chỉ mải vui chơi ngắm cảnh, mà sau khi thu xếp xong xuôi còn tự mình bắt đầu mời thầy dạy học.
Buổi sáng có hai tiết: Kinh Thi và Sử Ký; buổi trưa dậy luyện đàn, đến chiều thì học cưỡi ngựa. Học sử để tăng trí, luyện đàn để dưỡng tâm, cưỡi ngựa là để rèn thân thể.
Hôm nay Tống Đàn tới, Vĩnh Gia dừng lại mọi tiết học khác, chỉ giữ lại đàn.
Một cô gái nhỏ tuổi như vậy, có bao nhiêu tâm sự cũng chỉ có thể mượn tiếng đàn để giải bày đôi chút.
“Phải rồi, lâu lắm rồi ngươi chưa gặp Lục Y tỷ phải không?” Vĩnh Gia bảo người đi gọi Lục Y. Chẳng bao lâu sau, người tới, mặc trang phục nữ quan, so với trước đây thì trông chững chạc hơn nhiều.
Lục Y đứng bên cạnh công chúa, cúi đầu chào Tống Đàn.
Tống Đàn quan sát cô, nói: “Ra khỏi cung rồi đúng là khác hẳn, nhìn rạng rỡ hẳn lên.”
Lục Y mỉm cười: “Không phải vì ra khỏi cung, mà là vì có chỗ dựa. Nếu không, dù trong cung hay ngoài cung cũng đều bị người ta bắt nạt. Nay ta là nữ quan ở phủ công chúa, được công chúa tin tưởng, dưới tay còn quản vài người, sao có thể so với trước kia được.”
Tống Đàn nhướng mày, “Nói thế thì cũng có lý.”
Sau vài lời hỏi han, Vĩnh Gia mới nói tới chuyện chính: “Trước kia vì chuyện ta rời cung, trong triều hình như có lời đồn, nói là có liên quan đến công công, khiến người bị vu khống nhiều điều.”
Tống Đàn có nghe về chuyện này, nhưng cũng chỉ là nghe nói, hắn thậm chí còn chưa từng gặp mấy người dâng tấu kia thì họ đã bị giáng chức rồi.
“Ta nghĩ, mình nên rửa sạch thanh danh cho công công.”
“Chuyện đã qua rồi, không nên khơi lại làm gì.” Tống Đàn nói: “Huống hồ, lời đồn ấy cũng chẳng gây ảnh hưởng gì thực sự tới thần. Công chúa còn nhỏ, không cần vướng vào những chuyện ấy, lo cho bản thân là quan trọng hơn.”
Vĩnh Gia nhìn hắn hồi lâu rồi cảm thán: “Công công thật có phần giống như người ‘nghèo thì giữ mình, giàu thì cứu đời’ vậy.”
Tống Đàn liên tục xua tay: “Thần không dám nhận những lời như thế. Thế gian này bậc thiên chi kiêu tử chẳng có bao nhiêu, phần lớn vẫn là người bình thường như thần. Nói gì thì nói, lòng tốt dễ làm hỏng việc, nhưng nếu một ngày nào đó thần rơi vào bước đường cùng, cũng mong có người giống bậc thánh nhân ấy thương xót cho kẻ tầm thường như thần.”
Vĩnh Gia công chúa có điều suy nghĩ, trí tuệ và thiện lương đều là những đức tính đáng quý, nhưng nếu chỉ được chọn một, cô bé tin rằng đa số người ở kinh thành sẽ chọn trí tuệ.
Cô bé liếc nhìn Tống Đàn, nói: “Theo ta thấy, phụ hoàng không làm được thánh nhân đâu.”
Tống Đàn thoáng dừng lại — Tuyên Tuy quả thực không từ bi như thánh nhân, nhưng lại che chở cho hắn một cách chân thật nhất.
Vĩnh Gia giữ Tống Đàn lại dùng bữa. Khi hồi cung thì trời đã nhá nhem tối. Hắn đi thật nhanh trở về Thái Cực điện, thấy Tuyên Tuy đang một mình đánh cờ trong đông noãn các, ánh đèn lay động, bóng dáng hắn vẫn không xê dịch.
Tống Đàn bước lên, ngồi xuống phía đối diện trên trường kỷ, chống cằm nhìn y: “Bệ hạ, thần về rồi đây.”
Tuyên Tuy liếc nhìn hắn một cái, “Uống rượu à?”
Tống Đàn ngẫm nghĩ, đáp: “Một chút xíu.”
Tuyên Tuy đưa tay nhéo má hắn, mặt không cười mà chỉ cười giễu, “Từ ngoài cung về mà phấn khởi như thế, trẫm nhìn thấy không vui.”
Tống Đàn xoa má bị nhéo đau, rút từ tay áo ra một miếng ngọc bội: “Thần mang chút quà về cho bệ hạ.”
Đó là một chiếc ngọc bội hình hoa hải đường, phần giữa rỗng, điểm vài hạt kim vụa làm nhụy.
Ngọc không phải loại quý hiếm, nhưng chạm trổ vô cùng tinh tế.
Tuyên Tuy cầm lên ngắm nghía, cười nói: “Trước kia chỉ biết tặng mấy đóa hoa cỏ không đáng tiền, hôm nay Tống công công hào phóng rồi, biết tặng cả ngọc.”
Tống Đàn cười hì hì: “Đều là tâm ý, đều là tâm ý cả mà.”
“Nếu nói về tấm lòng, chẳng bằng một túi sen bóc sẵn.” Tuyên Tuy lạnh nhạt nói.
Tống Đàn không nghe rõ: “Gì cơ?”
Tuyên Tuy liếc hắn một cái: “Trẫm nói trẫm muốn ăn sen, ngươi bóc ít cho trẫm đi.”
“Được thôi,” Tống Đàn đáp luôn, “thần bóc sen giỏi lắm đấy.”
Tuyên Tuy mím môi, vẫn chẳng thấy vui hơn bao nhiêu.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
