Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 24
Sau khi trở về cung, Tống Đàn bị nhốt trong một tĩnh tọa thất bên trong Thái Cực điện. Nơi đó rất nhỏ, dài ba bước rộng ba bước, vuông vắn, ở giữa đặt một chiếc ghế. Phía sau ghế có một khung cửa sổ, nhưng đã bị phủ vải đen, không lọt nổi một tia sáng.
Trong thất tối om như một chiếc lồng chim phủ kín vải đen, vừa nhìn thấy nơi ấy, Tống Đàn đã mất khí thế mà cúi đầu nhận sai.
Tuyên Tuy khẽ vuốt má hắn, dịu giọng nói: “Biết sai rồi à?”
Tống Đàn gật đầu lia lịa: “Thần biết sai rồi, sau này tuyệt đối không tái phạm nữa.”
“Vậy thì tốt,” Tuyên Tuy gật đầu, sau đó lại nói: “Nhưng đã làm sai, thì phải bị phạt.”
Y gỡ tay Tống Đàn đang níu lấy mình ra, ra lệnh cho người nhốt hắn vào bên trong.
Tống Đàn chán nản ngồi xổm dưới chân ghế, trong cái không gian chật hẹp ấy, chỉ cần đi vài bước là đụng tường. Xung quanh không ánh sáng, cũng không ai trò chuyện, mở mắt hay nhắm mắt đều là một màu đen, Tống Đàn cảm thấy mình chẳng khác nào người mù.
Tuyên Tuy có định nhốt hắn cả đời ở đây không? Lỡ sau này hắn mù thật thì sao? Có ai đó đến nói chuyện với hắn đi, hoặc một con mèo, một con chuột, có chút động tĩnh gì đó cũng được mà…
Tống Đàn đứng lên lại ngồi xuống, trong không gian hẹp ấy, hắn quay mấy vòng đã thấy choáng váng. Khi hắn cảm thấy chân mình bắt đầu sưng vì ngồi quá lâu, một tia sáng le lói xuyên qua tấm vải đen—cánh cửa nhỏ ấy đã mở.
Tống Đàn không chờ nổi mà lao lên, người đến lại là Tinh Vân và Tinh Lan, trong lòng Tống Đàn có chút thất vọng, bèn hỏi: “Bệ hạ đâu?”
“Bệ hạ đã lên triều rồi, chỉ dặn bọn nô tỳ đến đón ngài về.”
Tống Đàn ngước nhìn bầu trời ngoài kia, vừa đúng lúc bình minh.
Hắn chỉ bị giam một đêm, nhưng đêm ấy dài đằng đẵng đến mức khiến hắn phải sợ hãi hồi khi tưởng lại.
Vài ngày sau đó, Tuyên Tuy không đến. Tống Đàn đếm đếm số vàng bạc mình tích cóp được, lòng nghĩ e là mình sắp thất sủng rồi.
Một trận mưa xuân đổ xuống, hoa đào hoa mơ trong vườn đua nhau nở rộ, hồng hồng trắng trắng, đẹp không sao tả xiết.
Tống Đàn đi ra ngoài vào lúc chạng vạng tối, đi thẳng một mạch đến Tây Trực phòng. Bên cạnh cây hoè lớn, hắn đẩy cửa gian phòng từng thuộc về mình.
Trong phòng tràn ngập mùi bụi bặm, vì không đốt lò sưởi nên lạnh đến mức như có thể ngưng đọng nước. Tủ rương đều trống trơn, chẳng còn gì cả. Trong ngăn kéo còn sót lại hai đoạn nến dở, Tống Đàn lấy chúng ra, lúc rời phòng thì khắp nơi đã lên đèn.
Cây hoè ngoài cửa đang đâm chồi, chờ thêm một thời gian nữa, ra hoa, lại là món ngon rồi.
Tống Đàn châm nến đặt vào lồng đèn, cầm theo đi về phía Sùng Trí điện. Phía sau Sùng Trí điện là một rừng hải đường, mới vừa nhú cành. Tống Đàn đi đến bên hồ Thái Dịch trước điện, ngồi xổm trên tảng đá mà ngẩn người.
Đó là một đêm xuân hơi lành lạnh, Tống Đàn vừa thấy tay chân bắt đầu tê lạnh thì phía sau có người phủ lên hắn một chiếc áo choàng.
Tống Đàn giật mình quay lại, thấy Tuyên Tuy đang đứng bên tảng đá, ánh mắt đen đậm như màn đêm lặng lẽ nhìn hắn.
“Bệ hạ.” Tống Đàn không đứng dậy, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tuyên Tuy hơi cụp mắt: “Làm gì ở đây?”
“Thần…” Tống Đàn nói, “Tùy tiện đi dạo thôi, trong phòng bí bức quá.”
“Trong phòng bí, hay trong cung bí?” Tống Đàn nghe thấy Tuyên Tuy cười khẽ một tiếng.
Hắn không dám đáp, im lặng mím môi.
“Cung này thật sự khó chịu đến vậy sao?” Một lúc lâu sau, Tuyên Tuy lại hỏi.
Tống Đàn nhớ lại lần trước mình trả lời kiểu gì cũng sai, liền cẩn thận đáp: “Bệ hạ thấy thế nào ạ?”
Tuyên Tuy nhìn ánh mắt rụt rè của hắn, bỗng thấy buồn cười.
Y đứng thẳng người bên hồ Thái Dịch, gió đêm thổi tung mái tóc và vạt áo, khiến y lúc này trông chẳng giống bậc thiên tử, mà như một ẩn sĩ rời xa trần thế.
“Cung này rất tệ. Trẫm sống ở đây hai mươi bảy năm, nó ra sao, trẫm biết rõ hơn ai hết.” Tuyên Tuy nói, “Các ngươi không thích, cũng là điều dễ hiểu.”
Tống Đàn ngẩn ra, hắn nghiêng người quan sát sắc mặt Tuyên Tuy, cảm thấy hẳn là lúc này y hơi khổ sở.
Mãi đến bây giờ Tống Đàn mới chợt hiểu, Việc Vĩnh Gia nhất quyết xuất cung, kỳ thực là một đòn sỉ nhục dành cho Hoàng đế. Kẻ bị người vứt bỏ như đồ bỏ đi, lại chính là người duy nhất người từng có — mà nay, người cũng vĩnh viễn không thể níu giữ.
Hắn ngồi xổm suy nghĩ một hồi lâu, kéo vạt áo Tuyên Tuy, rút từ túi ra một viên kẹo đưa cho y: “Đây là kẹo tơ hổ nhãn, ngoài cung không ai làm được, ra khỏi cung rồi sẽ không còn ăn được nữa.”
Tuyên Tuy nhận lấy kẹo, chăm chú nhìn hắn.
Tống Đàn dựa gần y, nhẹ giọng nói: “Hoàng cung làm sao mà tệ được, đây là nơi biết bao người mơ ước không được. Chỉ là người ta thường cảm thấy thứ chưa từng thử mới là tốt, cho nên người trong cung muốn ra, người ngoài cung lại muốn vào—sự đời là thế.”
Tuyên Tuy cho viên kẹo vào miệng, vị ngọt lập tức lan tỏa.
“Ngươi nói đúng, trong cung dẫu có trăm điều không tốt, nhưng bốn mùa y phục cơm canh chưa bao giờ thiếu.” Tuyên Tuy chậm rãi nói: “Giờ là tiết Thanh Minh, nên ăn cá nóc, canh măng non, măng ngỗng nướng, đào muối hoa đào. Lại thêm chút nữa, các nơi sẽ tiến cống trái cây, nào là anh đào, tì bà, dương mai, lê tuyết, đều là những món ngươi thích ăn. Vào hè thì có đá lạnh, có dương mai ướp lạnh, bánh nướng đá. Năm xưa có một cung nhân vì muốn lấy lòng thánh ý mà nghĩ ra món ‘núi tuyết ngọt’, rưới sữa bò, mật ong và trái cây tươi lên đá bào. Triều trước có một loại yến tiệc tên là ‘yến đuôi cháy’, ta lúc còn trẻ rảnh rỗi từng sai Thượng Thiện Giám phục dựng lại, có đến năm mươi hai món, như kim linh chích, tiên nhân nhục, trúc đầu xuân. Hôm nào rảnh, ta sẽ cho người làm cho ngươi nếm thử.”
Tống Đàn gật đầu liên hồi, gương mặt mấy ngày liền ủ ê giờ mới lộ ra chút nụ cười.
Tuyên Tuy nhìn hắn, kéo hắn đứng dậy, cùng nhau trở về Thái Cực điện.
Thẩm Tịch đối với hắn thật sự quan trọng đến thế sao? Không hẳn. Tuyên Tuy nghĩ, hắn chỉ là cần một nơi gửi gắm thôi, mà ta, có thể giúp hắn tìm một nơi mới.
Đến tháng Tư, trời bắt đầu oi nóng, từng lớp từng lớp y phục được thay ra, đều đổi thành áo mỏng bằng lụa.
Lúc này Vĩnh Gia công chúa vừa mới dọn ra khỏi cung, Thái hậu lấy cớ mở yến hội hoa hải đường trong cung liền cho truyền Vĩnh Gia hồi cung. Các hoàng tử trong cung cũng được nghỉ một ngày để đến dự yến.
Nhưng trong mắt các phi tần hậu cung, Vĩnh Gia đã là người bị hoàng đế lạnh nhạt, bởi thế mấy hoàng tử đều không đến, chỉ có các phi tần mẫu thân của họ đến thỉnh an, rồi lui ra.
Vĩnh Gia công chúa cũng không để tâm, cô bé trông còn hoạt bát hơn trước, bẻ hai cành hải đường ôm trong ngực, trò chuyện với Thái hậu. Tống Đàn đến đưa trái cây và món ăn được ban từ hoàng thượng, Vĩnh Gia thấy vậy liền nói thái giám của mình hôm nay chưa vào cung, bảo Tống Đàn ở lại hầu bên cạnh một lát.
Chuyện ấy tự nhiên không có gì không thể. Tống Đàn liền sai tiểu thái giám về truyền lời, còn mình thì đứng bên cạnh Vĩnh Gia, giúp đỡ dọn món.
“Ngươi dạo này đi chơi những đâu thế, vừa mới ra khỏi cung đã như chim sổ lồng, cũng chẳng buồn về thăm ai gia.” Thái hậu vừa nắm tay Vĩnh Gia, vừa so chiều cao, nói: “Hình như cao lên một chút rồi.”
Vĩnh Gia phấn chấn nói: “Những ngày qua con đi nhiều nơi lắm, có cưỡi ngựa ở ngoại thành, có chèo thuyền dạo hồ, còn ở lại chùa Hồng La hai ngày, trên núi đó mát mẻ dễ chịu, chim hót nghe cũng hay nữa.”
“Trời ơi!” Thái hậu lo lắng nói: “Con còn nhỏ như vậy, chạy khắp nơi thế kia, lỡ có chuyện gì thì biết làm sao?”
“Không sao đâu ạ,” Vĩnh Gia nói, “Phụ hoàng cho con nhiều thị vệ đến thế, cả kinh thành đều biết công chúa ra ngoài rồi, ai mà không có mắt dám tới gần?”
Cô bé dựa vào Thái hậu, “Có điều mấy hôm chơi mệt, đêm về chân cứ nhức mãi.”
“Thế thì chắc đang lớn đó,” Thái hậu nói, “Ngày mai gọi ngự y xem cho, lúc này đang tuổi lớn, không thể qua loa.”
Thái hậu nhìn Vĩnh Gia, lại nhớ đến chuyện khác, nói: “Dù con đã ra khỏi cung, cũng đừng quá phô trương. Phụ hoàng con ban cho con bao nhiêu quan và thị vệ như vậy, đều là trái với quy chế. Con nhìn các cô cô của con xem, có ai được thế đâu?”
Thái hậu nói rồi lại quay sang Tống Đàn: “Ai gia nghe nói, có người đã vì chuyện này mà dâng tấu, phụ hoàng con e là cũng khó xử.”
Tống Đàn nói: “Đúng là có vài ngôn quan cổ hủ, bệ hạ rất tức giận, đã ra lệnh khiển trách, bắt họ đóng cửa suy xét rồi.”
Thái hậu vốn muốn để Vĩnh Gia thấy được lòng Tuyên Tuy vẫn lo lắng cho cô bé, không ngờ lại chẳng thấy được tình cảm cha con, mà chỉ thấy dáng vẻ chuyên quyền của đế vương.
“Thấy chưa, phụ hoàng con đã quyết thì ai dám cản.” Vĩnh Gia không cho là gì.
Thái hậu thở dài, lắc đầu: “Con còn nhỏ, chỉ nhìn thấy phụ hoàng là hoàng đế, chứ không hiểu được đó còn là phụ thân của con. Đã là phụ thân, sao có thể không thương con? Con thương mẫu thân con, nhưng không biết phụ thân con trong lòng khổ sở biết chừng nào.”
Vĩnh Gia cúi đầu, không nói gì.
Tống Đàn suy nghĩ một chút, nói: “Gần đây bệ hạ đang chọn người làm Trưởng sử cho phủ công chúa, người này sau này cũng là phu tử của công chúa. Nếu công chúa có ý kiến gì, có thể nói để bệ hạ biết.”
Vĩnh Gia do dự một lát, Thái hậu khuyên thêm: “Trước khi ra khỏi cung, cũng nên đến chào phụ hoàng một tiếng, chuyện thuận đường thôi mà.”
Đang nói, một tiểu thái giám đến gọi Tống Đàn trở về. Lại nói hoàng thượng lúc này không rảnh, Vĩnh Gia công chúa lát nữa cứ trực tiếp xuất cung, không cần đến chào hỏi.
Vĩnh Gia mím môi, đặt cành hải đường đang ôm lên bàn.
Thái hậu cảm thấy tiếc nuối, mặc Vĩnh Gia phản đối vẫn bảo Tống Đàn mang hoa hải đường về, tặng lại cho bệ hạ.
Tống Đàn về đến Thái Cực điện, chọn một chiếc bình đẹp cắm hoa, đặc biệt đặt bình lên chiếc kệ cao bên cạnh thư án.
Tuyên Tuy nhìn thấy liền nói: “Ngươi lại chạy đi đâu bẻ hoa về đấy?”
Tống Đàn vội nói: “Không phải thần bẻ, là Vĩnh Gia công chúa. Vì nghe nói hôm nay không được vào thỉnh an, nên nhờ thần mang hoa đến thay lời.”
Tuyên Tuy khẽ cười khẩy, hiển nhiên không tin.
“Để xuống cái kệ thấp sát tường đi, đừng đặt trước mặt trẫm.”
Tống Đàn liền chuyển cành hải đường qua bên, cắm chung với hai nhành đỗ quyên hắn đã hái hôm trước.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
