Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 1
Thang Cố vừa bước ra khỏi Thái Cực điện.
Ông ta là một lão thần, tóc trắng như cước, thân khoác triều phục nặng nề, lảo đảo bước đi trên ngự đạo.
Ngự đạo() chỉ con đường mà vua hoặc Hoàng đế đi lại, thường là con đường chính trong kinh thành, nối từ cung điện hoặc khu vực trung tâm của triều đình đến các nơi khác.
Nắng gắt như lửa, mặt trời chói chang dễ làm người ta thấy hoa mắt. Trên đường vẫn còn vài vị đại thần khác, nhưng thoáng thấy Thang Cố thì ai nấy đều tránh vội, ngay cả bọn tiểu thái giám bên đường cũng không dám tiến lại gần.
Trước hôm nay, Thang Cố vẫn còn là Thủ phụ Nội các, quyền khuynh triều dã, phong quang vô hạn. Giờ thì không còn cái danh ấy nữa, áo bào đỏ thẫm, đai ngọc nặng trĩu khiến ông ta đến cả bước đi cũng khó.
Vừa ra đến cửa Kiền Thanh, Thang Cố ngã quỵ, lăn hai cái rồi bất tỉnh tại chỗ.
Bọn tiểu thái giám đùn đẩy nhau, cuối cùng đành gọi thị vệ canh cổng đưa ông ta về phủ.
Trong phòng trực của Ti Lễ giám, đi vào gian phía Đông, cạnh tường kê mấy chiếc ghế tựa khảm hoa cúc vàng, hai bên bàn cao đặt những chậu tùng lùn. Tổng quản Thái giám Ti Lễ giám – Hạ Minh Nghĩa ngồi trên ghế mặc mãng phục tay áo rộng, mặt xệ, mí mắt cụp xuống, trông như đang ngủ gật.
: Áo lễ phục dài cổ truyền của quan lại triều đình, có tà áo rộng () thêu hình rồng uốn lượn () tượng trưng cho quyền lực và địa vị cao quý. Thường may bằng lụa thượng hạng, dùng trong các dịp lễ

Thái giám tùy tùng đi vào, dập đầu xưng “Lão tổ tông”, rồi nói: “Bệ hạ triệu lão tổ tông.”
Hạ Minh Nghĩa mở mắt. Tuy tuổi đã cao, nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường.
Thang Cố là Thủ phụ Nội các, lão thần qua ba triều vua, cũng là đại thần phụ chính được tiên đế chỉ định. Ông ta từng chủ trì ba kỳ khoa cử, môn sinh đầy rẫy khắp trong ngoài triều đình. Khi quyền thế lên tới đỉnh điểm, thậm chí ngay cả Hoàng đế cũng bị ông ta kiềm chế. Nay Thang Cố ngã ngựa, thân thích, môn đệ, khách khanh của ông ta đều bị truy xét. Người bị chém đầu ở Ngọ Môn máu nhuộm đỏ cả mặt đất.
Hạ Minh Nghĩa từng có qua lại với Thang Cố, không rõ lần thanh trừng này ông có thoát nổi hay không.
“Ngự tiền hôm nay ai trực ban?” Hạ Minh Nghĩa chợt hỏi.
Thái giám tùy tùng đáp: “Thưa, là Tống Đàn công công.”
Hạ Minh Nghĩa khẽ gật đầu, đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi đi tới Thái Cực điện.
Trong Thái Cực điện, Hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên long ỷ, tay đang thưởng thức một món ngọc bằng phỉ thúy.
Hoàng đế có đôi mắt phong lưu đầy ý vị, sâu thẳm và sắc sảo, đốm sáng nhỏ li ti ẩn trong đó lại như vì sao bừng sáng bất chợt, khiến người ta cảm thấy kinh tâm động phách. Đôi mắt y đẹp tuyệt nhưng tổng thể không hề có một chút nữ tính, chỉ toát lên vẻ tôn quý mà ung dung không dám nhìn thẳng.
Trong điện rất yên tĩnh, chỉ có chiếc Băng Giám không ngừng tỏa ra làn hơi lạnh.
Chắc là chậu đựng băng vào mùa hè
Hạ Minh Nghĩa vén áo, quỳ đầu hành đại lễ. Ánh mắt Hoàng đế dừng trên người ông nhưng không lên tiếng.
Hạ Minh Nghĩa đã chiếu cố y từ khi còn nhỏ, tình nghĩa giữa hai người vô cùng sâu đậm. Nếu không phải vì Thang Cố thất thế, lục ra được chứng cứ liên quan đến Hạ Minh Nghĩa, thì y đã cho ông an dưỡng tuổi già.
“Ngươi làm Đại Nội Tổng Quản thật tốt, trong ngoài ngoài cung đều dựa vào ngươi cả đấy.” Y cười như không cười nói.
Hạ Minh Nghĩa cúi đầu thật sâu, nói: “Tất cả đều là đại ân của thánh thượng, nô tài may mắn được dựa thế của ngài mà thôi.”
Y mỉm cười khẽ, ý tứ khó đoán: “Lời nói thì lúc nào cũng dễ nghe.”
Hạ Minh Nghĩa không đứng lên, vẫn quỳ như vậy. Bên cạnh ông có tiếng động, là một thái giám trẻ tuổi thuộc Ti Lễ Giám, tên là Đặng Vân.
Đặng Vân mang đến hai tin tức: Một là Hoàng hậu đang bị giam tại cung Khôn Ninh chờ xét tội, đang cầu xin cho cha nàng. Hai là Thang đại nhân bị ngã xỉu ngay trước cửa cung.
Hoàng đế lơ đi chuyện đầu tiên, chỉ nói: “Mùa hè nóng nực, Thang khanh cũng già rồi, có lúc không đứng vững là chuyện bình thường.”
Y nghĩ một lát, giọng nhàn nhạt: “Ban một vò mỹ tửu có ướp đá, rồi gọi thái y đến xem qua.”
Trong điện Thái Cực đượm hơi lạnh, Hạ Minh Nghĩa vẫn quỳ, mồ hôi trên trán chảy vào mắt khiến ông thấy xót. Hai chữ “ban rượu” kia tựa như một thanh kiếm sắc, lơ lửng treo trên đầu ông, lay động chực rơi.
Ánh mắt Hoàng đế lại rơi trên người Hạ Minh Nghĩa, ngón tay từng nhịp từng nhịp gõ lên miếng ngọc phỉ thúy, như thể đang từng nhịp gõ vào tim ông.
Y vẫn chưa quyết định nên xử trí Hạ Minh Nghĩa thế nào, sống hay chết đều nằm trong một ý nghĩ của y.
Đúng lúc ấy, trong tầm mắt của y thấp thoáng bóng người. Người kia mặc bộ mãng phục tơ lụa màu xanh lam đậm, tay dài ngón thon bưng chén ngọc dâng trà, khi đặt xuống án thư chẳng phát ra chút động tĩnh nào. Dâng trà xong, người đó lui sang một bên, cúi đầu, cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình.
Hắn là Tống Đàn, học trò của Hạ Minh Nghĩa.
“Leng keng” một tiếng khẽ, y ném khối ngọc phỉ thúy lên bàn, giọng nhàn nhạt vang lên: “Trẫm nhớ, tuổi ngươi cũng xấp xỉ Thang khanh thì phải.”
Hạ Minh Nghĩa vội đáp: “Nô tài sinh năm Đinh Quý, lớn hơn Thang đại nhân hai tuổi.”
“Tuổi tác đã cao, thì đừng nhọc lòng nữa.” Y nói, “Đông Xưởng giao cho Đặng Vân, còn ngươi, cứ để đám đồ tôn phụng dưỡng mà an hưởng tuổi già đi.”
Trái tim Hạ Minh Nghĩa rơi mạnh trở lại lồng ngực, ông khẽ thở ra một hơi dài, cúi đầu dập mạnh xuống đất.
Ông dập đầu tạ ơn, run rẩy đứng lên.
Đặng Vân vội bước tới đỡ, thái độ hết sức cung kính.
Hạ Minh Nghĩa liếc nhìn gã, mượn lực đứng dậy xong liền lập tức gạt tay ra.
Vừa bước khỏi điện Thái Cực đã bị một luồng khí nóng xập đến. Hạ Minh Nghĩa đứng thẳng người, cả người đã ướt đẫm mồ hôi.
Đặng Vân theo sau tới đỡ ông, thân thiết gọi: “Cha nuôi, để con đỡ người.”
Hạ Minh Nghĩa liếc nhìn gã, cười nhạt: “Ngươi cứ hầu hạ ngự tiền cho tốt, còn ta không cần.”
Bị từ chối, Đặng Vân cũng không giận. Gã nhìn bóng lưng Hạ Minh Nghĩa, dường như trầm ngâm điều gì.
Hoàng đế là người trong mắt không chứa nổi hạt cát, gã vốn cho rằng Hạ Minh Nghĩa chắc chắn phải chết, không ngờ đến tình cảnh thế này mà vẫn còn có thể giữ được mạng.
Đặng Vân quay người lại, vừa đúng lúc đụng phải Tống Đàn bước ra từ trong điện. Tống Đàn khoanh tay, thấy gã thì cười chắp tay: “Chúc mừng Đặng công công, chúc mừng công công tiếp quản Đông Xưởng.”
Đặng Vân phẩy tay, cười hỏi: “Đi đâu vậy?”
Tống Đàn đáp: “Bệ hạ bảo ta truyền khẩu dụ cho Hoàng hậu nương nương.”
Chuyện này chẳng phải việc dễ làm gì, Đặng Vân cười nói: “Vậy thì đi nhanh đi, đừng để trễ nải việc của bệ hạ.”
Tống Đàn gật đầu vâng dạ, bước xuống thềm đuổi theo Hạ Minh Nghĩa phía trước. Hắn đỡ lấy Hạ Minh Nghĩa, mà lần này Hạ Minh Nghĩa không hề gạt ra, thầy trò hai người sóng vai đi dưới nắng.
Trong bao nhiêu học trò, đồ tôn của Hạ Minh Nghĩa, Tống Đàn không phải người có phẩm cấp cao nhất, nhưng lại là người được ông yêu quý nhất.
Đặng Vân nhìn hai người họ cùng rời đi, khẽ bật cười thành tiếng.
Trên khoảng đất trống trước cung Khôn Ninh, người quỳ đông nghịt. Hoàng hậu vận y phục trắng đơn sơ, không trâm không vòng, quỳ thẳng lưng trước điện, đón lấy nắng trời như thiêu như đốt. Dưới ánh dương rực rỡ, sắc đỏ do ánh nắng hừng hực hằn lên mặt nàng, trán rịn đầy mồ hôi, tóc bên thái dương cũng ướt sũng.
Tống Đàn tránh vị trí Hoàng hậu đang quỳ, đứng chếch bên, khẽ nói: “Khẩu dụ của bệ hạ: Hậu cung không được can dự triều chính là tổ huấn. Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, không thể mất tôn nghiêm.”
Đại cung nữ Trúc Thu bên cạnh Hoàng hậu sợ đến mặt mũi tái mét, nhưng trên mặt Hoàng hậu không hề có một tia hoảng loạn. Nàng ngẩng đầu, ánh nắng như dao cứa khiến mắt hoa lên, giọng khàn khàn vang lên: “Phụ thân của bản cung… đâu rồi?”
Tống Đàn không đáp, chỉ nhẹ giọng khuyên nhủ: “Điện hạ mau đứng dậy. Bệ hạ đã nói rõ ràng, người còn quỳ nữa, chính là chống lại ngài.”
Hoàng hậu khẽ bật cười, nụ cười thê lương: “Ta còn sợ đối đầu với y nữa sao? Cái ngôi Hoàng hậu này, ta còn ngồi được mấy ngày?”
Trúc Thu thất sắc: “Điện hạ…”
Hoàng hậu vẫn không đứng dậy mà quay sang nhìn Tống Đàn, chậm rãi nói: “Tống công công, ngươi chỉ cần nói cho bản cung một câu—phụ thân của ta, còn sống… hay đã chết?”
Tống Đàn không thể mở miệng. Trong cung này, lời không nên nói thì tốt nhất không nên thốt ra.
Nhưng hắn chưa kịp nói, đã có người thay hắn nói rồi.
Một tiểu thái giám hốt hoảng chạy như bay từ ngoài cung Khôn Ninh vào, quỳ rạp xuống trước mặt Hoàng hậu, dập đầu liên tục: “Khởi bẩm Hoàng hậu điện hạ, bệ hạ ban rượu cho Thang đại nhân, đại nhân dùng rượu xong, đã đi rồi ạ!”
Tin dữ như sét đánh ngang tai, Hoàng hậu sững người, sắc mặt tức thì tái nhợt như tờ giấy, không còn chút huyết sắc.
“Phụ thân ơi ——” Nàng thét lên một tiếng thê lương, lập tức ngửa người ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Cung nữ thái giám lập tức xúm lại, kẻ thì đỡ Hoàng hậu vào điện, người thì tức tốc đi gọi thái y, loáng cái Khôn Ninh cung đã loạn thành một mớ.
Lúc này, ngay cả Tống Đàn cũng không dám rời khỏi.
Thái y vội vàng đến nơi, châm cho Hoàng hậu một nén hương kim châm cứu, cuối cùng cũng khiến nàng tỉnh lại.
Thế nhưng khi tỉnh rồi, Hoàng hậu không nói một lời, chỉ nằm im bất động, đôi mắt mở trừng trừng, không nháy lấy một cái.
Thái y cuống cuồng, cung nữ lo lắng đến sắp khóc, Tống Đàn liền khẽ vẫy tay gọi Trúc Thu, thấp giọng bảo: “Mau đi mời Đại công chúa đến đây.”
Hoàng hậu vào cung đã nhiều năm, dưới gối chỉ có một nữ nhi, năm nay mới tám tuổi.
Đại công chúa được nhũ mẫu bế vào. Tới điện trong, cô bé trượt xuống khỏi lòng nhũ mẫu, vén váy nhỏ chạy về phía giường, vừa chạy vừa khóc: “Mẫu thân!”
Nghe tiếng gọi của Đại công chúa, cuối cùng Hoàng hậu cũng có chút phản ứng. Ánh mắt nàng khẽ động, sau đó ôm lấy nữ nhi, hai người cùng òa khóc. Hoàng hậu mất cha đột ngột, nỗi đau như xé lòng, ai thấy cũng chẳng nỡ nhìn lâu.
Thấy Hoàng hậu đã tỉnh, Tống Đàn không lưu lại nữa, lặng lẽ lui ra ngoài điện.
Vừa bước đi, đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu đã đuổi theo, chạy đến trước mặt hắn, khom người hành đại lễ: “Đại ân này của công công, Trúc Thu khắc ghi trong lòng, sau này nhất định báo đáp.”
Tống Đàn không dám nhận lễ, vội vàng đỡ nàng dậy: “Cô nương nặng lời rồi. Bên cạnh điện hạ không thể thiếu người, cô nương mau quay về đi thôi.”
Trúc Thu lại hành lễ lần nữa, rồi mới quay vào trong.
Tin tức ở Khôn Ninh cung người bên Thái Cực điện sớm đã biết. Tống Đàn làm hỏng việc, quay về không được diện thánh, lập tức bị thưởng cho mười trượng.
Tên tiểu thái giám lỡ miệng trước mặt Hoàng hậu thì đã bị đánh chết từ lâu. So với người đó, Tống Đàn xem như còn may, chỉ bị đánh.
Họ bị phạt đánh ở Ti Lễ giám, tiểu thái giám khiêng tới một chiếc ghế thái sư, Đặng Vân thong thả ngồi xuống, xung quanh hãy còn đứng đầy người. Gã tay khoanh trước bụng, lặng lẽ quan sát.
Ba vị thái giám giữ bút còn lại trong ty giám nghi lễ đều ở trong phòng, không ai bước ra. Ai cũng hiểu, Hạ Minh Nghĩa ngã xuống, Đặng Vân lên ngôi, Tống Đàn là con gà xấu số bị giết để thị uy, còn bọn họ chỉ là bầy khỉ cần được răn đe.
Tống Đàn thực sự phải chịu đủ mười trượng, từ khi về làm việc dưới trướng Hạ Minh Nghĩa đến nay, đã lâu rồi hắn chưa từng bị đánh nặng như vậy.
Đánh xong, hắn được vài thái giám khác cẩn thận khiêng về phòng. Trong phòng không thắp đèn, tối om, Tống Đàn nằm úp sấp trên giường, đau đến mức không nhúc nhích nổi, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đốt đèn. Mơ mơ màng màng thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì trong phòng đã có mấy chiếc lồng đèn được thắp sáng, ánh nến lay động nhấp nhô.
Có người đưa tay sờ trán hắn. Tống Đàn nghiêng đầu lại, thấy Hạ Minh Nghĩa đang ngồi ở mép giường.
“Sư phụ…” Tống Đàn cố gắng chống người dậy.
Hạ Minh Nghĩa kéo một chiếc chăn gấm mỏng đắp lên phần lưng bị thương cho hắn, khẽ dặn: “Không sốt là được, nghỉ vài hôm sẽ khỏi.”
Tống Đàn nói: “Chắc là họ còn nể mặt sư phụ, nên chưa ra tay nặng.”
Nếu thật sự muốn giết người, thì chẳng cần mười trượng, chỉ một trượng cũng đủ mất mạng.
Hạ Minh Nghĩa thở dài: “Mặt mũi của ta sau này cũng chẳng còn tác dụng.”
Đặng Vân tuy là nghĩa tử của ông, nhưng quan hệ giữa hai người chưa bao giờ thân thiết. Đặng Vân lòng dạ sâu xa, tham vọng cao ngất, vốn là kiểu người mà Hạ Minh Nghĩa không ưa. Quả nhiên, khi có cơ hội, gã liền giẫm lên mình mà trèo lên.
“Sư phụ đã không còn là chỗ dựa, Đàn nhi, con phải tự tìm một chỗ dựa mới cho mình.”
Tống Đàn nằm nghiêng trên gối, tựa đầu lên cánh tay, khẽ thưa: “Xin sư phụ chỉ điểm.”
Hạ Minh Nghĩa lấy cây gắp bạc gảy nhẹ tim đèn, chậm rãi nói: “Không nói đâu xa, chỉ nói chuyện trước mắt—con là người hầu cận bên cạnh bệ hạ, vậy con nghĩ xem, nên tìm ai làm chỗ dựa?”
“Bệ hạ?” Tống Đàn liên tục lắc đầu: “Con sợ bệ hạ. Khi ngài nói chuyện thì ôn hòa lắm, còn mỉm cười nữa, ai ngờ trong lòng lại là muốn giết người. Con thực lòng tưởng ngài phái thái y đi khám bệnh cho Thang đại nhân là…”
“Đó là con ngốc.” Hạ Minh Nghĩa nói, “Nhưng, ngốc cũng có cái hay của ngốc. Dù con có thông minh cũng không thể thông minh hơn bệ hạ, chi bằng cứ giữ chút dại dột còn tốt hơn.”
Tống Đàn nghiêng đầu, như hiểu như không.
Hạ Minh Nghĩa chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: “Hôm nay con từ Khôn Ninh cung về, có gặp được bệ hạ không?”
Tống Đàn lắc đầu: “Con làm hỏng việc, chưa kịp diện thánh thì đã bị kéo đi chịu phạt rồi.”
Hạ Minh Nghĩa khẽ cười, trong ánh nến lay động, những nếp nhăn nơi khóe mắt ông càng hằn sâu.
“Đứa trẻ ngoan, chịu được khổ mới chịu được phúc. Đường đời của con vẫn còn dài lắm.”
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
