Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ?


Tô Tinh Nam thẫn thờ nằm trên giường, cuộn mình thành một khối, chui sâu vào trong chăn.


Chuông điện thoại dồn dập kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.


"Alo?" Giọng Tô Tinh Nam khàn đặc khi bắt máy.


"Tô Tô, cậu đang ở đâu?" Giọng của Tiêu Sở Sở mang theo chút nóng vội.


"Ở Nam Thành." Cổ họng Tô Tinh Nam khô rát đến mức gần như không nói nổi. Cô ngồi dậy, bước đến cạnh tivi, lấy một chai nước khoáng, phải dùng khá nhiều sức mới vặn được nắp, rồi uống liền hơn nửa chai.


Tiêu Sở Sở do dự vài giây mới nói: "Mình thấy trên mạng đưa tin về chú... Cậu gửi vị trí qua đi, mình với Lý Diễm sang gặp cậu."


Tô Tinh Nam vừa định từ chối, Tiêu Sở Sở liền nói thêm: "Đừng từ chối, cho mình gặp cậu một lần, được không?"


Cuối cùng, Tô Tinh Nam gửi địa chỉ qua, cô chưa bao giờ cãi lại được Tiêu Sở Sở.


Cô nhớ lại câu dặn dò cuối cùng của cô nàng trước khi lên xe: "Tô Tô, đừng mở điện thoại xem mạng xã hội, chơi game, đọc truyện, hay xem phim gì đi. Đợi bọn mình đến."


Nhưng tin nên xem hay không nên xem cô đều xem xong cả rồi.


Gió chiều nào theo chiều đó.


Những tin nhắn trong WeChat đều là hỏi cô có ổn không và thăm dò tình hình của ba cô.


Ha... được mấy phần là thật lòng cơ chứ?


Phần lớn chỉ là tò mò đến dò hỏi. Rốt cuộc có mấy người thật sự quan tâm cô sống thế nào?


Sau đó, cô tắt nguồn điện thoại, đi tới chiếc ghế mây bên cửa sổ ngồi xuống, nhìn ra bên ngoài.


Dòng người như nước chảy, phố lớn ngõ nhỏ, lần tới Nam Thành cuối cùng là khi nào nhỉ? Hình như đã là mấy năm trước, cô cùng đám Trần Tân tới đây chơi.


Bây giờ nhìn lại, cảnh còn người mất.


Đường phố vẫn thế, cảnh vật như xưa, chỉ có lòng người là thay đổi.


Tô Tinh Nam muốn điều tra rõ chân tướng chuyện này, nhưng căn bản không thể nào làm được.


Cô không quen biết ai bên cạnh bố, thậm chí chưa từng đến trụ sở tập đoàn một lần.


Cứ mãi trách ba chưa bao giờ quan tâm tới mình, nhưng giờ nhìn lại, bản thân cũng chẳng hiếu thuận với ông được ngày nào.



Là trợ lý của ba!


Tô Tinh Nam đột nhiên nhớ tới người này, cô mở nguồn điện thoại lên, chờ vài giây, click vào danh bạ, tìm đến số điện thoại mà ngay cả họ tên người đó cô cũng không biết, rồi gọi đi.


Chuông reo mấy tiếng thì được nhận máy. Đầu bên kia dường như đang ở trên đường phố ồn ào.


"Alo, chào anh, xin hỏi anh có phải là trợ lý của ông Tô Viễn Thịnh không?" Tô Tinh Nam nhẹ giọng hỏi.


Bên kia ngập ngừng một lát mới đáp: "Không phải."


Đang nói dối?


Tô Tinh Nam chân thành mà thẳng thắn nói: "Tôi là con gái của Tô Viễn Thịnh, Tô Tinh Nam. Ba tôi đã qua đời vào rạng sáng hôm qua, tôi có chút chuyện muốn hỏi anh."


Bên kia dường như đổi sang một nơi yên tĩnh hơn, tiếng ồn biến mất: "Tôi từ chức về quê từ tuần trước rồi, là Chủ tịch Tô bảo tôi nghỉ. Mong cô nén bi thương."


"Anh chắc chắn biết được một ít chuyện gì đó đúng không?" Tô Tinh Nam nói một cách chắc nịch.


Đối phương trầm mặc một lúc. Anh ta nhớ lại cuộc họp hội đồng quản trị tuần trước, cuộc họp căng thẳng nhất kể từ khi anh ta vào làm, sát khí dày đặc trong phòng, khiến ai cũng phải lo cho Chủ tịch Tô.


Một đề án cải cách công ty mới bị toàn bộ hội đồng bác bỏ.


Sau khi cuộc họp kết thúc, trở lại văn phòng, Tô Viễn Thịnh cho anh ta một khoản tiền lớn, rồi bảo anh ta tức chức. Anh ta cũng không hỏi thêm, vừa hay bạn gái vẫn luôn thúc giục anh ta về quê phát triển, thế là nhân cơ hội này, anh ta nộp đơn nghỉ, thu dọn đồ đạc rồi rời đi.


"Cô chú ý tới Tống Minh đi." Nói đến đây, trợ lý cúp điện thoại.


Tống Minh? Người mới nhậm chức kia.


Tô Tinh Nam thấy đối phương đã tắt máy mà không nói thêm tin tức gì, liền gọi lại, nhưng chỉ nghe thấy thông báo đã tắt máy.


Cô không cam lòng, gọi thêm mấy lần nữa, vẫn là tắt máy, đến sau thì biến thành số điện thoại không tồn tại.


Vậy là cái chết của ba nhất định có liên quan đến ông ta?


Nhưng động cơ là gì?


Tiền ư? Hẳn là không phải, tiền ông ta kiếm được chắc chắn không thua ba cô bao nhiêu.


Thế là vì quyền lực?


Ông ta muốn thâu tóm cả tập đoàn?


Tô Tinh Nam xoa xoa huyệt Thái Dương.



Là Trần Tân.


Tô Tinh Nam hắng giọng một cái rồi ấn nghe máy.


"Tô Tô, sao vậy? Tối qua trễ thế mà sao chưa ngủ."


"Không có việc gì đâu, tôi vẫn ổn. Hồi khuya đang xem phim thì ấn nhầm."


Trần Tân ngáp một cái: "Ừ, sáng nay tôi bận làm pre suốt, vừa mới về tới nhà, mệt chết đi được, chuẩn bị đi ngủ đây. Có chuyện gì thì gọi cho tôi, đừng có tự mình gồng gánh, nghe chưa?"


Tô Tinh Nam nghẹn lại một chút, rồi lập tức cúp máy. Cô lau khô nước mắt của mình. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, đừng để người khác luôn phải lo cho mình, ai cũng có cuộc sống riêng của họ.


Cô điều chỉnh lại tâm trạng, Trần Tân chợt gọi lại: "Sao vậy? Tự dưng cúp điện thoại."


Tô Tinh Nam cố tỏ vẻ bình thường: "Chắc do tín hiệu không tốt lắm, được rồi, cậu mau ngủ đi, bái bai."


"Ok, bái bai."


Điện thoại vừa ngắt, Tô Tinh Nam liền không kìm được mà bật khóc nức nở. Lần này, cô không thể kìm lại tiếng khóc của mình nữa.


Không biết qua bao lâu, có tiếng gõ cửa vang lên.


Đoán chừng là Tiêu Sở Sở đến.


Vừa mở cửa ra, Tiêu Sở Sở nhìn cô, đôi mắt liền ửng đỏ, tiến lên ôm chầm lấy cô.


Tô Tinh Nam mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại không thể phát thành lời.


Lý Diễm nhẹ giọng cắt ngang hai cô: "Vào trong rồi nói."


Lúc này Tiêu Sở Sở mới buông ra, Tô Tinh Nam xoay người đi vào trong.


Phòng khách sạn bình dân gần bệnh viện rất nhỏ, ngoài giường ra chỉ có hai chiếc ghế cạnh cửa sổ và một chiếc bàn tròn nhỏ.


Lý Diễm đưa một túi đồ cho cô, rồi đi sang chỗ ghế dựa ngồi xuống: "Đồ ăn sáng Sở Sở mua cho cậu."


Tiêu Sở Sở biết rõ Tô Tinh Nam không muốn ra ngoài nên chắc chắn vẫn chưa ăn gì sau khi thức dậy.


Cô nàng nói: "Mình mua bánh mì cậu thích đó, còn có sữa đậu nành nóng nữa, ít nhiều cũng ăn một chút đi."


Sau khi ngồi xuống giường cùng Tiêu Sở Sở, Tô Tinh Nam mở túi, lấy ra một chiếc bánh nhỏ tinh xảo, ăn hết chỉ trong vài miếng, rồi uống cạn ly sữa đậu nành. Phần còn lại thì không động tới nữa, giống như đã hoàn thành nhiệm vụ.


Ăn xong, Tô Tinh Nam nhìn hai người, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng trong đáy mắt là nỗi đau buồn không thể che giấu: "Cảm ơn hai cậu đã đến đây."



Tô Tinh Nam nhìn Tiêu Sở Sở, lẩm bẩm: "Sở Sở, mình không còn nhà nữa rồi."


Nghe câu này, nước mắt Tiêu Sở Sở lập tức trào ra, sợ khiến Tô Tinh Nam càng đau lòng hơn, cô nàng vội quay mặt lau nước mắt.


Tô Tinh Nam kể lại toàn bộ quá trình sự việc, cùng với những nghi ngờ của mình.


Lý Diễm suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu trợ lý đã nói như vậy thì chắc chắn là có uẩn khúc. Việc anh ta tắt máy để người ta không tìm được, có lẽ là bị ai đó đe dọa. Chắc chắn vẫn chưa nói hết mọi chuyện. Nếu không thì tại sao anh ta lại bỏ hết mọi thứ ở Đế Đô để về quê? Làm trợ lý cho chú Tô nhiều năm như vậy, nhân mạch và tài nguyên đều có, nghỉ việc rồi chưa chắc không tìm được công việc tốt hơn."


Tô Tinh Nam gật đầu, tán thành với cậu ta.


Lý Diễm đứng dậy: "Đi thôi, cậu gọi điện cho cảnh sát Lưu đi, nói bọn mình sẽ đến gặp ông ta."


Tô Tinh Nam gọi điện: "Chào cảnh sát Lưu, tôi là Tô Tinh Nam."


"À, là cô, tôi đang định tìm cô đây. Cô có thể tới đồn cảnh sát Nam Thành ngay bây giờ không?"


Tô Tinh Nam ngẩng đầu nhìn hai người kia một cái rồi đáp: "Tôi đến ngay."


Tô Tinh Nam vừa mang giày vừa nói nói: "Ông ấy đang ở đồn cảnh sát Nam Thành."


Xỏ giày xong đứng dậy, đột nhiên đầu óc choáng váng, thân người loạng choạng đổ về phía trước. May mà Tiêu Sở Sở đứng bên cạnh, nhanh tay đỡ lấy cô.


"Cậu ổn chứ? Muốn nghỉ ngơi một lát không?" Tiêu Sở Sở lo lắng hỏi.


Tô Tinh Nam lắc đầu: "Không sao đâu, chắc tại vừa rồi đứng dậy gấp quá thôi."


Tiêu Sở Sở biết tính cô rất quật cường nên cũng không khuyên thêm.


Tô Tinh Nam không mang theo đồ thay, vội vàng ra khỏi phòng, vẫn mặc nguyên bộ đồ tối qua.


Lưu Bình đợi trước cửa đồn công an, trên ngón tay kẹp một điếu thuốc.


Một chiếc xe chạy đến, dừng lại trước mặt ông ta, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Tinh Nam bước xuống, chủ động chào hỏi: "Cảnh sát Lưu."


Lưu Bình gật đầu: "Bạn cô à?"


Lý Diễm đi đậu xe, Tiêu Sở Sở bước xuống cùng cô, cô nàng vươn tay chào hỏi: "Con là Tiêu Sở Sở, bạn của Tô Tinh Nam."


Đợi thêm vài phút, Lý Diễm sải bước đi tới. Sau khi mọi người chào hỏi, làm quen sơ qua, liền cùng nhau đi vào bên trong.


Lưu Bình phá vỡ bầu không khí im lặng, nửa đùa nửa thật nói: "May mà cô có bạn bè đi cùng. Trạng thái của cô hôm qua... nói thật là tôi cũng có hơi không xoay xở nổi."


"Làm phiền chú rồi." Giọng Tô Tinh Nam nhàn nhạt, lạnh lẽo.



Lý Diễm cười nói: "Có trà uống là tốt rồi, không dám kén cá chọn canh."


Lưu Bình cầm cốc giữ nhiệt nhấp một ngụm, châm rãi mở lời: "Sau khi xác nhận tình hình hiện trường, kết quả kiểm tra thi thể, cùng với việc điều tra những người làm việc bên cạnh Tô Viễn Thịnh, kết luận cuối cùng vẫn là tự sát. Theo lời họ nói, tinh thần của Tô Viễn Thịnh trong khoảng thời gian gần đây không được ổn định."


Tô Tinh Nam bình tĩnh mở miệng: "Không có khả năng, đồng nghiệp? Các ông điều tra ai?"


Lưu Bình đặt bình giữ nhiệt lên bàn: "Chúng tôi hiểu nỗi đau mất ba của cô, nhưng sự thật phơi bày rõ ràng trước mắt. Trước khi qua đời, Tô Viễn Thịnh nợ một khoản tiền rất lớn, là Tống Minh đứng ra trả thay. Cô hẳn là quen người này chứ?"


"Rầm" một tiếng, Tô Tinh Nam đứng phắt dậy: "Tống Minh chính là đồ khốn kiếp! Nhất định là ông ta giở trò!"


Hai tay cô chống trên bàn, đôi mắt đỏ lên, gằn từng câu từng chữ: "Người chú cần điều tra chính là Tống Minh."


Lưu Bình nhíu mày, nhưng vẫn ôn tồn đáp: "Cô Tô, mọi chuyện đều cần phải có chứng cứ. Cô nói thế này chẳng khác nào vu khống, tôi không thể tuỳ tiện đổ oan cho người tốt."


Tô Tinh Nam lớn tiếng nói: "Thế nào gọi là người tốt? Dùng tiền của ông ta để lấp khoản nợ của ba tôi thì là người tốt sao? Biết đâu được đây chính là cái bẫy ông ta đào sẵn, đợi ba tôi nhảy vào thì sao?!"


"Tô Tinh Nam! Chỗ này là đồn cảnh sát đấy!"


Tô Tinh Nam lạnh lùng nói: "Tôi mặc kệ ở đâu, định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ? Chú không điều tra thì tôi tự làm."


Lưu Bình nhìn khuôn mặt kiên quyết của cô gái trước mắt. Hôm qua còn suy sụp không nhìn ra dạng gì, nhưng đến hôm nay như đã biến thành người khác. Chẳng lẽ sự việc thật sự có uẩn khúc? Nhưng ông ta vẫn không để lộ cảm xúc.


"Chúng tôi sẽ cho cô một câu trả lời công bằng, nhưng không phải bằng cách làm loạn." Lưu Bình ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "Thi thể của ba cô lát nữa sẽ được hỏa táng, đúng không? Những thủ tục sau đó sẽ chuyển về Cục Công an Đế Đô xử lý. Dĩ nhiên, nếu cô còn thắc mắc gì, vẫn có thể đến tìm tôi."


--


Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, họ đi thẳng đến bệnh viện.


Bên ngoài nhà xác, Lưu Bình giơ tay mở cửa: "Đi vào gặp mặt ba cô lần cuối đi."


Tô Tinh Nam cắn môi, bước tới bên cạnh thi thể. Ánh đèn huỳnh quang trên trần chiếu xuống, khiến bàn tay cô trắng bệch, gân xanh hiện rõ.


Tô Tinh Nam vươn tay, nhẹ nhàng vén tấm vải trắng lên.


Ba cô nằm yên tĩnh ở đó, vẻ mặt không chút biểu cảm.


Ba, có phải ba đã đau lắm không?


Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm.


Cô lẳng lặng nhìn Tô Viễn Thịnh, muốn khắc sâu hình ảnh của ông vào trong đầu mình.


Một lúc lâu sau, Tô Tinh Nam mới nhỏ giọng nói: "Đem thiêu đi. Cảnh sát Lưu, phiền chú trông giúp tôi, tôi sẽ không đi vào mà ra cửa đợi."


Cô không đủ can đảm nhìn thi thể ba mình được đưa đi hoả táng. Lửa đốt trên người nóng như vậy, ba có đau hay không?


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 46: Định nghĩa người tốt bây giờ phiến diện quá nhỉ?
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...