Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá


Những lời đàm tiếu dĩ nhiên chẳng thể ảnh hưởng đến Tô Tinh Nam.


Bởi vì cô hoàn toàn không hề hay biết.


Hằng ngày cô gần như không tiếp xúc với bạn trong lớp, lúc nào cũng lặng lẽ một mình. Học xong thì đi luyện đàn, luyện đàn xong lại về nhà. Thỉnh thoảng trao đổi vài câu với thầy cô, ngoài ra thì cắt đứt hẳn mọi hoạt động xã giao.


Chỉ có điều, trên đường đến lớp hoặc tan học, cô thỉnh thoảng lại chạm mặt chàng trai cao kều kia - Lương An. Mỗi lần gặp, cậu ta đều chủ động bắt chuyện vài câu.


Tô Tinh Nam luôn đáp lại hờ hững, không mặn không nhạt.


Cho dù có mù mặt đến đâu, với một người thường xuyên xuất hiện trước mắt, ít nhiều cũng sẽ để lại chút ấn tượng.


Chỉ qua ba bốn lần gặp tình cờ như thế, cô đã biết được từ miệng cậu ta rằng cậu ta tên là Lương An, sinh viên năm hai, thành viên đội bóng rổ của trường.


Nhưng Tô Tinh Nam cũng chẳng để tâm, bạn bè bình thường, thêm một không nhiều, mà bớt một cũng chẳng ít.


Trong lòng cô thầm tính ngày, ba cũng sắp về rồi.


Một hôm đang lên lớp, điện thoại rung nhẹ. Tô Tinh Nam đang buồn ngủ liền giật mình tỉnh hẳn, nhìn quanh bốn phía, vẫn đang trong giờ học.


Cô mở điện thoại lên, lại một thông báo chuyển khoản, Tô Viễn Thịnh vừa cho cô 50 vạn.


Tô Tinh Nam ngẩn người, hình như vài ngày trước ông đã cho tiền cô rồi, sao hôm nay lại chuyển nữa.


Cô click mở WeChat, nhắn tin cho Tô Viễn Thịnh: Không phải hôm trước ba vừa chuyển rồi à?


Tô Viễn Thịnh không trả lời, Tô Tinh Nam mặc kệ.


Mãi đến khi kết thúc tiết học, Tô Viễn Thịnh mới nhắn lại: Vậy hả? Ba quên mất. Con cứ giữ đi.


Tô Tinh Nam gõ chữ: Bao lâu nữa ba về?


Tô Viễn Thịnh trực tiếp gọi đến: "Con cứ yên tâm lo học đi, còn vài ngày nữa thôi. Về tới sẽ điện cho con, ngoan."


"Vâng."


Giọng của ông vô cùng gấp gáp, như thể đang vội làm gì đó.


Tô Tinh Nam cảm thấy có chút khác thường, nhưng cũng không nghĩ nhiều.


Đến tôi, Tô Tinh Nam ngủ sớm hơn thường ngày, hiếm khi có được một giấc ngủ ngon thế này.



Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Ban đầu cô còn tưởng mình đang mơ, cho đến khi điện thoại rung mãi không dừng, cô mới nhận ra đó không phải đang nằm mộng.


Là một dãy số lạ.


Tim Tô Tinh Nam bất chợt đập mạnh một cái.


Tay cô trượt nhẹ lên màn hình, áp điện thoại lên tai: "Alo?"


"Xin hỏi có phải là người nhà của ông Tô Viễn Thịnh không?" Một giọng nam xa lạ.


"Tôi là con gái của ông ấy." Tô Tinh Nam không dám mở miệng hỏi gì.


"Xin lỗi vì đã làm phiền cô muộn thế này." Giọng nói bên kia bình tĩnh, trầm ổn. "Phiền cô đến Bệnh viện Nhân dân Nam Thành một chuyến. Ba cô vào lúc một giờ sáng hôm nay đã nhảy từ tầng thượng tòa nhà Quảng Tín xuống, tử vong ngay tại chỗ, bước đầu xác định là tự sát..."


Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tinh Nam bắt đầu run rẩy. Cô như bị đứng máy, không có bất kỳ phản ứng nào, đầu óc trống rỗng.


"Alo, cô Tô, cô còn nghe máy không?" Bên kia lại hỏi.


Cô muốn hét lên rằng không thể nào! Không thể nào! Buổi sáng ba còn nhắn tin, còn gọi điện cho cô, sao có thể tự sát được!


Nhưng cổ họng lại không phát ra nổi một âm thanh.


"Alo? Alo?" Bên kia nói thêm mấy câu nữa.


Tô Tinh Nam cuối cùng cũng hoàn hồn.


Giọng khàn đặc, gần như không còn giống giọng người: "Vâng... tôi biết rồi."


Cúp máy, viên cảnh sát ở đồn Nam Thành có chút ngạc nhiên. Vốn nghĩ đây sẽ là một cuộc gọi rất khó xử, không ngờ cô gái nhỏ lại bình tĩnh đến vậy.


Tô Tinh Nam ngồi trên giường, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.


Cô click mở điện thoại, theo bản năng gọi điện cho Trần Tân, điện thoại vừa đổ chuông được vài giây thì chợt ấn tắt.


Đột nhiên nhớ ra, Trần Tân đang ở nước ngoài.


Không sao cả, phải mạnh mẽ, phải kiên cường, một mình mày vẫn có thể xử lý được.


Cô nắm chặt bàn tay đang run rẩy của mình, không ngừng tự nhủ: đừng hoảng, đừng hoảng, trước tiên phải đến Nam Thành. Cô mở ứng dụng gọi xe, đợi cả buổi vẫn không có ai nhận đơn.


Tô Tinh Nam cởi váy ngủ ra, mặc vào một bộ quần áo khác.


Đúng lúc có tài xế nhận đơn, cách chỗ cô không xa.



Ít nhất trong khoảnh khắc này, cô vẫn còn giữ được sự tỉnh táo. Cô mang theo giấy tờ, sạc pin, chìa khóa, nhét hết vào một chiếc túi nhỏ, khoác lên vai rồi ra khỏi nhà.


Sau khi ra đến cổng tiểu khu, xe cũng vừa lúc chạy tới.


Cô ngồi vào hàng ghế sau, xe vừa khởi động liền lên tiếng: "Phiền anh chạy nhanh giúp tôi, tôi sẽ trả gấp đôi tiền xe nhưng sẽ không chuyển qua app đặt xe."


Tài xế thoáng nhìn vào kính chiếu hậu: "Được."


Nói xong, liền đạp chân ga.


Tô Tinh Nam hạ cửa kính xe, mặc cho luồng gió lạnh buốt ào ạt thổi vào, quất lên da đau rát.


Cô chỉ muốn nhanh hơn nữa, nhanh thêm chút nữa.


Tài xế có ý tốt mà nhắc nhở cô: "Buổi tối gió lớn lắm, coi chừng bị cảm."


Cũng không biết Tô Tinh Nam có nghe thấy không, cơ thể chẳng hề nhúc nhích.


Thấy cô chẳng buồn đáp lời, tài xế cũng thôi không nói thêm, chỉ lặng lẽ tăng tốc xe.


Lúc này, Tô Tinh Nam trông như một con búp bê dễ vỡ, sắc mặt tái nhợt, tựa vào ghế sau.


Tài xế lái xe vừa nhanh vừa ổn định, quãng đường từ Đế Đô đến Nam Thành vốn hai tiếng, bị rút ngắn còn chưa tới một nửa.


Xe ngừng ở cổng bệnh viện, Tô Tinh Nam trả tiền xong liền bước xuống.


Cô đứng trước cổng, chần chừ không dám đi vào.


Như thể trong tiềm thức đang nói với cô rằng, chỉ cần chưa tận mắt nhìn thấy, ba cô vẫn còn tồn tại trên đời này.


Bảo vệ ngồi trong phòng an ninh nhìn thấy cô thì cất tiếng hỏi: "Cô có cần giúp đỡ gì không?"


Tô Tinh Nam lắc đầu, rồi cất bước đi vào, mỗi bước chân càng lúc càng nặng nề.


Nhưng dù sao khoảng cách cũng không quá xa, đi chậm thế nào rồi cũng sẽ đến.


Vừa đến cửa, đã có một người đàn ông trung niên mặc cảnh phục tiến lại.


"Cô là Tô Tinh Nam?"


Cô gật đầu.


"Tôi họ Lưu, tên là Lưu Bình, mời cô đi theo tôi."



Lưu Bình dẫn cô vào nhà xác: "Mong cô nén bi thương."


Tô Tinh Nam chậm rãi tiến đến, xốc một góc vải bố trắng lên, rồi chợt đắp lại.


"Không thể nào là ba tôi được! Tuyệt đối không có khả năng!" Cô không khống chế được mà nói to.


Một nữ cảnh sát bước lại đứng bên cạnh, an ủi cô: "Chúng tôi có thể hiểu tâm trạng của cô."


Tô Tinh Nam suy sụp ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: "Buổi sáng ông ấy còn gọi điện cho tôi, sao có thể là tự sát được... sao có thể là tự sát. Cao như thế, nhảy xuống đau biết bao..."


Tuy từng thấy qua nhiều cảnh tượng thế này, nữ cảnh sát vẫn có chút đau lòng: "Trong nhà còn người lớn nào nữa không?"


Tô Tinh Nam cười bi thương: "Trong nhà sao, không còn ai hết, chỉ còn mỗi mình tôi thôi."


Lưu Bình bước đến: "Những thủ tục phía sau, vẫn cần phải xử lý."


Tô Tinh Nam đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đầy sự kiên định: "Tôi yêu cầu khám nghiệm tử thi. Khám nghiệm xong mới được hỏa táng. Ba tôi tuyệt đối không thể nhảy lầu tự sát, nhất định là có người muốn hại ông ấy."


Lưu Bình khựng vài giây, gần như có rất ít thân nhân yêu cầu làm khám nghiệm.


Ông ta lại nói: "Quá trình sự việc, chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng, cô cứ yên tâm."


Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tô Tinh Nam chọn bừa một khách sạn gần đó để nghỉ ngơi.


Cô ngồi bên cửa sổ, mím chặt môi, cố kìm nén tiếng khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống. Hai tay cô che kín mặt, toàn thân run rẩy, nước mắt theo kẽ tay tuôn ra không dứt.


Tô Tinh Nam nằm trên giường, khóc đến mức cả người thu lại thành một khối.


Cô cắn vào mu bàn tay mình, không để bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nào.


Có phải tất cả đều đã được sắp đặt từ trước?


Có phải ba đã biết trước gì đó rồi không? Nên mới chuyển tiền cho cô hai lần.


Vì trước đây ông cũng từng chuyển tiền, nên cô không quá để tâm.


Đến lần thứ hai, cô lại tin rằng ba chỉ đơn giản là quên mất chuyện đã chuyển rồi.


Cuộc điện thoại kia vô cùng kỳ lạ.


Giọng nói của ba cô rất gấp gáp, khác hoàn toàn so với phong cách ngày thường của ông. Nếu là bình thường, muốn nói chuyện bao lâu cũng được, tuyệt đối sẽ không chủ động cúp máy.


Nếu có thể sớm phát hiện ra những điểm bất thường này thì đã tốt rồi.



Tô Tinh Nam khóc đến kiệt sức, cả người như bị rút cạn nước, nằm bệt trên giường.


Giá như cứ thế này mà chết đi thì hay rồi.


Một ý nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu cô.


Ngay lập tức, Tô Tinh Nam tát mạnh vào mặt mình một cái.


Không được, mày đã đồng ý với Lục Phồn Chi và Trần Tân.


Phải sống thật tốt, trở nên mạnh mẽ hơn.


Người yêu đột nhiên biến mất, bạn thân thì đang tha hương xứ người, hiện giờ ba cũng bỏ cô mà đi.


Từng tầng từng tầng đè nặng lên Tô Tinh Nam, khiến cô gần như không thở nổi.


Lại là một đêm không ngủ, cô nhìn mặt trời lên cao, mưa nhiều hôm liền rốt cuộc cũng ngừng.


Tô Tinh Nam cầm điện thoại, ánh mắt bị thông báo đẩy từ Weibo thu hút.


Ông trùm bất động sản - Tô Viễn Thịnh đã nhảy lầu tự sát vào rạng sáng đêm qua.


Cô cắn chặt môi, nhấn vào bài viết.


Nội dung đại khái nói rằng ba cô nợ một khoản tiền khổng lồ, không có khả năng trả nợ nên chọn cách nhảy lầu tự sát. Phó tổng giám đốc - Tống Minh đã lấy tiền từ tài khoản cá nhân để lấp khoản thâm hụt này. Hội đồng quản trị bỏ phiếu nhất trí, quyết định bổ nhiệm Tống Minh làm chủ tịch mới...


Không thể nào, ba cô tuyệt đối không phải là người như vậy, nhất định là một cái bẫy.


Chắc chắn Tống Minh là chủ mưu.


Một suy đoán loé lên trong đầu Tô Tinh Nam, có thể cái chết của ba có liên quan tới ông ta?


Cô lướt nhìn phần bình luận bên dưới, toàn là những lời chửi rủa, ác ý cuộn trào như thủy triều.


Vì sao trên đời lại có những con người như vậy?


Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá.


Chẳng phải đây là điều cơ bản của mà một con người cần có sao?


Vì sao nhất định phải dùng lời cay nghiệt làm tổn thương người khác?


Tô Tinh Nam đau khổ tắt điện thoại.


Cô hoàn toàn không biết, rốt cuộc mình nên làm gì.


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 45: Không biết rõ toàn bộ sự thật thì không nên đánh giá
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...