Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 75


Dường như có một tiếng sét đánh ngang tai, Cố mẫu run rẩy bờ môi, nửa ngày không thốt nên lời. Phong khí Đại Tề cởi mở, việc kết khế không đến nỗi kinh thế hãi tục, vẫn có ước định tục thành và lễ nghi riêng, Hoàng đế đương nhiên cũng có nghi thức nạp phi, nhưng việc Cố Uyên làm lại là những chuyện mờ ám không danh phận, lọt vào mắt người đời, ắt sẽ mang tiếng gian thần mê hoặc, họa loạn thánh thượng.


"A Uyên." Thân mẫu nàng lảo đảo như sắp ngã nhưng lại đẩy tay Lã Truyền đang định đỡ ra, tiến lên một bước, cúi đầu mà nhìn Cố Uyên chằm chằm, "A Uyên, con nói cho ta biết, có phải Thánh thượng bức bách con không, hay là... hay là con thật sự tham danh vọng mà tự mình dâng thân?"


Cố Uyên ngước đầu, nỗi đau xót và sợ hãi trong mắt mẫu thân khiến lòng nàng quặn thắt như bị cắt, nàng cắn môi, mở lời mà khẩu khí nghe như thể tim gan nàng là từ sắt đá luyện thành: "Quan gia chưa từng bức bách nhi nữ."


Lời nàng vừa dứt, gò má bên trái chợt đau điếng, trong miệng tức khắc trào ra một vị tanh ngọt. Tai nàng ù đi một lúc rồi mới cảm thấy mặt mình nóng rát như bị bỏng.


"Bá mẫu!" Lã Truyền không ngờ Cố mẫu xưa nay hiền dịu lại có thể giáng xuống một cái tát như vậy, nhất thời không kịp ngăn cản, đành trơ mắt nhìn Cố Uyên chịu một cái tát, má trái tức thì sưng đỏ. Hắn thấy Cố mẫu lại giơ tay lên mà Cố Uyên vẫn quỳ nghiêm tại chỗ không hề né tránh, bèn vội vã tiến lên can ngăn: "Bá mẫu! A Uyên chỉ là nhất thời hồ đồ, không nhận ra lợi và hại, chỉ cần..."


"Con gái ta nuôi lớn, ta tự khắc rõ tính tình nó hơn bất kì ai." Cố mẫu hạ tay xuống, lắc đầu mà nói, "A Uyên, từ khi con ra khỏi cung ta đã biết con có tâm sự, nhưng không ngờ con lại làm ra một chuyện thế này. Nếu con đã quyết tâm phải làm cho bằng được thì ta cũng không cản con, nhưng hãy nhớ rằng phụ thân con khi lâm chung đã dặn dò thế nào: Sở gia đời đời giữ nếp nhà nho, không cầu phú quý, chỉ mong con cháu an bần lạc đạo, hỏi lòng không thẹn. Nếu làm trái gia huấn thì sẽ không còn phải là con cháu Sở gia nữa. Những lời này, con còn nhớ không?"


Tim Cố Uyên đau thắt, nàng khấu đầu, nói: "Nữ nhi vẫn còn nhớ."



"Tốt." Cố mẫu nghiêm nét mặt, "Nếu con còn nhớ lời phụ thân thì con sẽ biết ta muốn con phải làm gì. Nếu con làm được, con vẫn là con cháu Sở gia, nếu không làm được..." Bà thở dài thườn thượt, "Ta cũng không cần con phải hiếu kính ta làm gì nữa, mẫu nữ chúng ta hôm nay chia gia sản, con tự lấy phần của con rồi tự sinh tự diệt đi."


"Bá mẫu, A Uyên dù có sai thì bá mẫu cứ dạy bảo, cớ gì phải đến mức này?" Lã Truyền kinh hãi, nghe mà biến sắc, lại thấy Cố Uyên vẫn cứ im lặng quỳ rạp dưới đất, không có ý hối cải, không một lời nhận lỗi, hắn càng thêm luống cuống chân tay.


Chợt nghe cổng sân kẽo kẹt mở ra, thấy Cố Dương bước vào, hắn vội vàng nháy mắt với cậu.


Cố Dương vừa từ học xá về, dù chưa hiểu rõ đầu đuôi nhưng nhìn tình cảnh ba người cũng đã hiểu được đôi phần. Cậu chưa từng bao giờ thấy nét mặt mẫu thân mình nghiêm nghị đến như vậy, thế là không màng đến văn phòng tứ bảo và tập chữ đang cầm trong tay, tức thì lao tới ôm chầm lấy chân Cố mẫu, thảm thiết cầu xin: "A nương! A nương ở nhà thường nói với con tỷ tỷ ở kinh thành chắc chắn đã phải chịu nhiều khổ cực, nay tỷ tỷ khó khăn lắm mới được về nhà, cho dù có làm sai điều gì a nương cũng hãy niệm tình thân, hãy nhớ tới khổ cực mà tỷ tỷ đã chịu, a nương tha cho tỷ tỷ đi!"


Câu nói lẽ ra vạn sự vạn linh này, lúc này lại như đổ thêm dầu vào lửa, cả người Cố mẫu giận đến run rẩy: "Chịu khổ ư? Ta cứ ngỡ nó đang chịu khổ, nhưng nào ngờ bản thân nó lại cho là đang hưởng phúc!" Bà nhắm mắt lại như không muốn nhìn nữa, một tay ôm lấy Cố Dương, hướng về Cố Uyên mà tuôn lời lẽ đanh thép: "A Uyên, đệ đệ con giờ đang ở đây, nó còn nhỏ, việc gì cũng cần người lớn chỉ dạy. Con là trưởng tỷ, chẳng lẽ định làm gương cho đệ đệ con như thế này sao?!"


Khoảnh khắc mình quyết định ở lại bên cạnh người kia, phải chăng từ khi ấy đã dự liệu được cảnh tượng lúc này nên giờ phút này mới có thể bình tĩnh đến vậy? Cố Uyên ngước mắt, nhìn khuôn mặt non nớt bàng hoàng của Cố Dương rồi lại dập đầu vái lạy Cố mẫu: "A nương, nữ nhi bất hiếu, xin được phân gia riêng rẽ từ đây. Chỉ là con còn một thỉnh cầu xin a nương ưng thuận, nếu a nương không đồng ý thì con thà bất hiếu với a nương cũng quyết không bước chân ra khỏi cửa."


Cố mẫu nghe mà lao đao chênh vênh như sắp ngã, dựa vào Cố Dương mà không chịu lùi bước. Mãi lâu sau bà mới đáp: "Nói."


"Dù là rời nhà, con cũng sẽ không lấy một xu, bổng lộc sau này con vẫn sẽ gửi về cho A Dương." Cố Uyên nói, "Nếu a nương không chấp nhận, con sẽ quỳ đến chết tại đây."



Cố mẫu không đáp lời, sầm mặt mà nhìn Cố Uyên một lúc rồi quay phắt người đi vào bếp. Thấy lửa bếp gần tàn, bà thêm vài khúc củi, ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước bếp.


Dù cho cố gắng giữ bình tĩnh, vành mắt bà vẫn đỏ hoe, quay đầu lại thấy Cố Dương đứng ở cửa mới bèn len lén quay mặt đi mà lặng lẽ lau khóe mắt, rồi như không có chuyện gì, hỏi Cố Dương: "Con đứng đó làm gì?"


Cố Dương lại quỳ xuống bên đầu gối bà, ngước nhìn: "A nương, tỷ tỷ đi rồi." Thấy Cố mẫu vẫn giữ vẻ mặt nặng trịch mà không nói không rằng, cậu tiếp tục lẩm bẩm: "Tỷ tỷ không mang theo gì cả, chỉ mang theo quan phục thôi, Lã sư huynh và Hứa tỷ tỷ tiễn tỷ tỷ đi rồi... A nương, dù tỷ tỷ có làm sai điều gì đi chăng nữa thì vẫn là tỷ tỷ của con, sau này con lớn, con có thể đón tỷ tỷ về nhà được không?"


Bấy giờ Cố mẫu mới nở một nụ cười khổ sở: "Cho dù tỷ tỷ con đã động tới một người hết sức nguy hiểm thì con vẫn cam lòng đón tỷ tỷ con về sao?"


"Dĩ nhiên là con vẫn cam lòng."


"Tốt." Cố mẫu vuốt mai tóc Cố Dương, dặn dò cậu, "A Dương, hãy ghi nhớ lời con nói hôm nay, cũng ghi nhớ lời A nương nói hôm nay: Nếu sau này tỷ tỷ con nếu được bình an phú quý, chúng ta không trông mong được chiếu cố hay hậu đãi; còn nếu tỷ tỷ con lâm vào cảnh hoạn nạn, con nhất định phải đòi lại công bằng cho tỷ tỷ con."


"A nương?"


Dù Cố Dương chưa thực sự hiểu rõ lời mẫu thân mình căn dặn nhưng thấy bà nghẹn ngào chực khóc, cậu liền giơ tay lau nước mắt cho bà. Chỉ là, không hiểu sao mà nước mắt càng lau đi thì càng tuôn ra, đột nhiên bà ôm chầm lấy cậu. Biết lần này mẫu thân đau lòng tột độ, Cố Dương ngoan ngoãn đứng yên, dẫu cho trong lòng cậu vẫn hoang mang và bàng hoàng không hiểu rốt cuộc tỷ tỷ đã làm chuyện gì mà lại khiến mẫu thân phải đau lòng đến vậy.



Dù trước mặt Hoàng đế, Cố Uyên không để lộ ra bất kỳ bất thường nào trong cảm xúc và thái độ, lại vẫn hành xử như thường, nhưng vì những chuyện đã xảy ra, giờ đây Hoàng đế đặc biệt chú ý đến hành tung của nàng, và cũng nhanh chóng phát hiện ra sự dị thường.


"Sao lại ngủ lại phòng trực ở Loan Nghi cục liên tiếp ba đêm? Đến Loan Nghi ty hỏi xem, nói bọn họ bớt giao mấy việc vặt cho A Uyên đi." Ngài vừa nói vừa đưa bút thoăn thoắt trên tờ tấu chương, dường như chỉ đang nói về chuyện thường.


Thôi Thành Tú mắt tinh, thấy đầu ngự bút hơi chậm lại một chút, biết Hoàng đế đã để tâm liền khúm núm đáp lời: "Nô tài đã đến Loan Nghi ty hỏi rồi, ngoài việc học cung luật ra thì cũng không phải làm gì khác. Chỉ là... Trịnh đại nhân có nói thêm một câu, nói là Cố đại nhân đã chuyển ra khỏi nhà rồi, giờ đang tìm một chỗ giá cả phải chăng để an cư."


"Chuyển ra khỏi nhà?" Hoàng đế đặt bút xuống, ánh mắt dán chặt vào mặt Thôi Thành Tú, "Vì chuyện gì?"


"Chuyện này... nô tài không có cách nào để mà biết được." Ánh mắt Hoàng đế mang một vẻ vô cùng bất thiện, Thôi Thành Tú câm miệng, sợ đến mức nói lắp một câu, rồi lời mới dần lưu loát trở lại, "Quan gia minh giám, chuyện này Cố đại nhân không chịu mở miệng nói với ai thì người ngoài sao có thể biết được nội tình? Chỉ là Lâm đại nhân có nói ngày Cố đại nhân dọn ra ấy trùng hợp lại có người của phủ Cung Vương đến thăm, nhưng liệu hai chuyện này có liên quan đến nhau hay không thì không thể biết được."


Hoàng đế mím môi, bưng chén trà nhỏ màu đỏ hải đường lên uống một hai ngụm. Bề ngoài tuy bình tĩnh như không nhưng đầu ngón tay đã siết chén trà đến trắng bệch, hồi lâu mới thản nhiên đặt chiếc chén không xuống khay trà: "Ngươi hãy đi đến phủ Cung Vương một chuyến, truyền Cung Vương Thế tử vào cung."


Giọng Hoàng đế nhàn nhạt không mang một chút hỉ nộ nào nhưng Thôi Thành Tú lại nghe ra vị của trận sấm sét sắp giáng xuống, bèn không dám nói thêm lời nào, cúi mình vâng dạ mà thu dọn khay trà, xong xuôi liền lui thẳng ra ngoài.


Xét về mức độ nhanh nhạy trong việc nắm tin tức về Cố gia, Nguyên Lễ vượt xa Hoàng đế.



Ngay trong ngày hôm ấy hắn đã nhận được tin, quyết định cứ kiên nhẫn chờ thêm ba ngày nữa mới triệu người đến bàn việc dâng tấu đàn hặc Cố Uyên. Trình Tố không có ở đây, hắn liền triệu hai vị tả - hữu Trường sử tới, mới vào đầu câu chuyện thì đã nghe tiếng thông truyền của Thôi Thành Tú.


Tổng quản Ngự tiền đích thân vào phủ truyền chỉ, hắn đành phải lập tức thay y phục rồi đến chính điện để tiếp chỉ, lại nhân thể dò hỏi Thôi Thành Tú: "Thôi công công, Quan gia trước giờ chưa từng truyền triệu ta, hôm nay sao đột nhiên lại nhớ đến thế?"


"Nô tài vị thấp quyền hèn, làm sao có thể đoán được ý của Quan gia chứ?" Thôi Thành Tú nhìn tập ngân phiếu được đưa tới mà chỉ thấy nóng bỏng tay, đẩy ngay lại, cười trừ nói, "Thế tử điện hạ vẫn nên theo nô tài vào cung đi sớm đi, Quan gia còn đang chờ." Hắn vừa vòng vo Tam quốc vừa khách sáo lấy lệ, mãi cho đến khi nhìn thấy cổng chính điện Thanh Hòa hiện ra trước mắt mới dám lặng lẽ lau mồ hôi trên trán.


Điều nằm ngoài dự đoán của Thôi Thành Tú là Hoàng đế không hề nổi giận, ấy thế mà ngài lại tâm bình khí hoà cho Nguyên Lễ bình thân, ban ghế rồi ban trà, giọng điệu quan tâm nói chuyện về sức khỏe của Cung Vương và Cung Vương Phi, rồi lại hỏi về chuyện cũ của nhà Cung Vương ở Vân Châu. Đợi khi màn hỏi han xong xuôi ngài mới cầm một tấu chương trên án lên, ra hiệu cho Thôi Thành Tú đưa cho Nguyên Lễ: "Đây là tấu chương do Bố chính sứ Vân Châu Quách Dụ gửi về, Thế tử cũng xem qua đi."


Tấu chương không dài, chỉ thuật lại những điều Quách Dụ mắt thấy tai nghe sau vài lần phụng chỉ đến thăm phủ Cung Vương. Cung Vương khí yếu thể hư nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ, khiến người ta nghe mà không đành lòng. Lòng Nguyên Lễ chùng xuống vì một cảm giác khó chịu, hắn gập tấu chương lại với một vẻ mặt vô cảm, liếc nhìn Thôi Thành Tú đưa trả cho Hoàng đế rồi mới rời chỗ để quỳ lạy: "Quan gia đã mấy lần phái người đến thăm hỏi phụ vương, thần xin thay phụ vương tạ thiên ân của Quan gia."


"Hai chúng ta dù sao cũng là cốt nhục chí thân, không cần nói những lời khách sáo như vậy. Chỉ là sức khỏe của Cung Vương quả thực khiến trẫm lo lắng." Hoàng đế chau mày trầm ngâm, không khỏi ưu phiền, "Ý của trẫm như thế này, nay kỳ Thừa Tước khảo đã qua, Thế tử cũng nên trở về Vân Châu cho tiện thuốc thang hầu hạ bậc phụ mẫu, tròn trách nhiệm người con cũng tránh cho hai bên lắng lo day dứt. Thế tử nghĩ thế nào?"


Hoàng đế vừa nói vừa ngưng mắt nhìn Nguyên Lễ, khóe môi khẽ cười mà nhưng ánh mắt lại bình tĩnh thâm sâu khiến người ta phải ngấm ngầm kinh hãi. Nguyên Lễ hơi trầm ngâm rồi thật nhanh liền mỉm cười, tiếp chỉ một cách hào hứng và sảng khoái. Hắn cung kính khấu đầu trước Hoàng đế, trong lòng lại cười lạnh: Chỉ vì một ả yêu nữ hoạ quốc mà lại nhẫn tâm đuổi huynh đệ ruột thịt ra chốn ngàn dặm xa xôi, Lâm Nguyên Gia, ta phải chống mắt lên xem cả triều đình sẽ đánh giá hành động này như thế nào mới được!


—— Hết chương 75 ——


Quan gia nghe là hiểu vấn đề ngay, tiên hạ thủ vi cường tống cổ đi trước khi kịp gi trò :))))


Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 75
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...