Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 74


Bước sang tháng Hai, tiết trời ngày một ấm dần.


Ngày rằm tháng Hai, nội thần, thái giám, cung nữ trong cung đều thay sang xiêm áo lụa là. Các chậu hoa cây cảnh được cất giữ trong hầm trú đông cũng được đưa ra ngoài hết để tắm gió phơi nắng. Chưởng sự Quảng Phúc môn Lý Phúc Minh đang trông chừng mấy tiểu thái giám tháo bỏ lớp bọc bông, rửa chậu thay nước cho những chiếc chậu đồng mạ vàng đặt dọc hai bên đường lát gạch.


Bỗng hắn thấy Thôi Thành Tú dẫn người khiêng hai chậu mẫu đơn từ Tây Hoa môn tiến vào, những chậu mẫu đơn này khá cao, chậu hoa lại lớn, vô cùng nặng, Lý Phúc Minh thấy mấy tiểu thái giám ai nấy trán đều lấm tấm mồ hôi, liền tiến lên cười nói: "Năm ngoái là tên nhóc Tam Thuận phụ trách làm việc này, năm nay sao lại là Thôi sư phụ tự mình ra tay thế này? Tên Lý Chính quản hoa cỏ đúng là đồ ngu, sao không tìm xe kéo cho huynh?" Vừa nói hắn vừa quay đầu dặn dò tiểu thái giám dưới trướng đi tìm xe.


Thôi Thành Tú lau mồ hôi, cầm lấy chén trà Lý Phúc Minh đưa, uống liền ba chén mới nói: "Quan gia phân phó, ban thưởng cho Loan Nghi ty hai chậu mẫu đơn. Ta vốn nghĩ cũng không tốn công sức gì nên tranh thủ lúc Quan gia nghỉ trưa thì đi một chuyến là xong, nào ngờ hôm nay lão nương nương đột nhiên hứng trí truyền mấy vị phu nhân vào cung thưởng hoa, xe cộ của Hoa Mộc ty đều ở Ninh Thọ cung để chuẩn bị cả rồi, ta sợ lỡ giờ, đành không chờ họ nữa nên cho người tự khiêng về luôn." Nói xong hắn lại trừng mắt nhìn mấy thái giám kia, "Mấy thằng nhóc này được xếp vào đội dự bị để chuẩn bị điều đến Ngự tiền hầu long liễn, hôm nay nhân thể việc này thì ta thử sức chúng một phen. Đấy, cũng may mà thử!" Hắn nói rồi cười khẩy một tiếng, "Cao to lực lưỡng thế kia mà sức lực đứa nào cũng chẳng ra làm sao cả, đến hai chậu hoa cũng khiêng không nổi thế này thì đến lúc khiêng long liễn biết làm thế nào?"


Bốn thái giám đỏ bừng cả mặt đỏ, cúi đầu không dám đáp lời nào, Lý Phúc Minh khoanh tay cười: "Có gì đâu mà lo? Giờ chưa giỏi thì sau này từ từ tập rồi cũng sẽ giỏi thôi, chẳng phải chúng ta cũng từng như thế sao?" Hắn vừa ra hiệu cho người dưới trướng giúp mấy thái giám chuyển chậu mẫu đơn lên xe vừa kéo Thôi Thành Tú lùi ra một bước, ghé tai hỏi nhỏ: "Nghe nói suốt thời gian gần đây ngày nào Quan gia cũng đều cho truyền người vào đọc kinh an thần lúc giờ nghỉ trưa?"


Thôi Thành Tú nhướng mày: "Làm sao, để ý đến cả chuyện này à? Ngươi cũng muốn đến Ngự tiền để tiện bề nịnh bợ ư?"


"Chẳng phải vị trí Tư tẩm giờ đang khuyết người sao?" Lý Phúc Minh đưa vẻ mặt lúng túng, len lén chìa hai ngón tay ra, "Lý Tư tẩm phạm lỗi bị phế truất rồi, Hồ Tư tẩm lại đột tử ở hành cung, ba tháng nay lão nương nương nay chưa tuyển người mới để hầu hạ Quan gia, trong cung ai cũng đều đồn rằng phải đợi Quan gia đích thân chọn mới được. Huynh là hồng nhân trước Ngự tiền, thực ra là có mấy người nhờ vả ta chuyển lời đến, muốn mời huynh đến lầu Phúc Khánh uống rượu. Không biết khi nào thì huynh rảnh rỗi để xuất cung?"


Ngày ấy, Thái hậu đuổi Cố Uyên ra khỏi cung, đồng thời lại cho loan tin Hồ Uyển Nương đột tử ở hành cung, sau khi hồi cung thì đốn cung nhân một phen nghiêm khắc. Thế nên, tuy tin tức trong cung truyền đi nhanh như gió cuốn, nhưng sự thật chỉ có số ít người biết được mà thôi.


Thôi Thành Tú nhìn Lý Phúc Minh, hơi chần chừ như thể đề phòng, rồi rất nhanh đã chuyển sang vẻ tươi cười, từ chối: "Lão nương nương đã có chỉ dụ từ lâu rồi, sức khoẻ của Quan gia là điều quan trọng nhất, Tư tẩm tạm thời để trống cũng tiện cho Quan gia tịnh dưỡng, ngươi cũng không phải không biết là giờ ta ở Ngự tiền ngày nào cũng bận rộn đến sứt cả guốc, lấy đâu ra thời gian mà xuất cung uống rượu?"


"Lão nương nương từ bi, suy nghĩ chu toàn hơn hẳn người thường nhỉ." Lý Phúc Minh vẫn chưa từ bỏ, lại hạ giọng thăm dò: "Nghe nói giờ Loan Nghi ty có một Thư lại trông giống hệt như Hồ Tư tẩm?"



Thôi Thành Tú đánh cái giật mình trong bụng, âm thầm liếc nhìn Lý Phúc Minh hai cái, ậm ừ qua loa vài câu rồi cáo từ mà đi. Lý Phúc Minh đứng nhìn theo bóng lưng hắn, lẳng lặng trầm tư một lát, cho đến khi quay người lại đã thấy mấy thái giám dưới trướng rửa sạch sẽ các chậu đồng xong xuôi.


Tối đến, hắn kết thúc phiên trực, đi đến Nội Thận hình ti để nhận thẻ xuất cung.


Hắn đi dạo một lúc trong những con phố giữa kinh thành, cho đến khi cảm thấy không có ai chú ý đến mình nữa mới đằng hắng một tiếng, chỉnh trang lại trang phục, chậm rãi bước vào lầu Phúc Khánh.


Hắn đi thẳng lên lầu ba, tiến vào gian Tự Thiên số một, quỳ xuống, cung kính vái lạy người ngồi bên trong rồi tâu: "Phán đoán của Điện hạ đoán không sai, đúng là Quan gia và người đó bây giờ ngày ngày quấn quít không rời. Chỉ là... tên Thôi Thành Tú kia rất kín miệng, để mà dụ cho hắn ra mặt..." Lý Phúc Minh lắc đầu thở dài, "Thật sự là rất khó."


"Đã thấy khó thì không cần phải nói với hắn nữa." Cung Vương thế tử Nguyên Lễ mặc một bộ y phục bằng lụa màu ngọc thêu kim tuyền, hắn đứng sau chiếc bàn lớn mà vẽ tranh, nghe vậy thì đặt bút xuống, bước tới đỡ Lý Phúc Minh đứng dậy, ôn hòa nói: "Xem ra Quan gia vẫn si tình, vẫn mê muội người đó. Ta vốn là định âm thầm đưa mấy người hợp ý Quan gia vào cung để san sẻ bớt Thánh sủng với người đó, tránh cho sau này việc độc sủng truyền ra ngoài lại bất lợi cho Quan gia. Nhưng giờ người trước Ngự tiền lại hành sự cẩn trọng kín đáo như vậy, tạm thời chưa cần. Ngươi về trong cung cũng đừng nhắc đến chuyện này nữa, kẻo người khác sinh lòng đa nghi."


Nguyên Lễ an ủi Lý Phúc Minh thêm vài câu, ra hiệu cho người bên cạnh mang phần thưởng đến rồi tự tay ban cho Lý Phúc Minh.


Nhìn Lý Phúc Minh ôm chiếc hộp đựng thưởng ra ngoài với vẻ mặt mãn nguyện, bấy giờ hắn mới quay về bên bàn, hoàn thành bức tranh, đặt bút xuống rồi lùi lại một bước, cẩn thận ngắm nghía một hồi mới quay sang hỏi người đang ngồi đọc sách ở chiếc bàn nhỏ phía bên cạnh: "Trình tiên sinh thấy bức Du Xuân đồ này của ta thế nào?"


Trình Tố đặt sách xuống, đứng thẳng dậy, ung dung bước tới bên bàn để xem bức tranh: "Khởi bút rất tốt, tiếc là hạ bút quá gấp. Vẽ tranh cũng như làm việc, hạ bút quá gấp thì bố cục tổng thể sẽ mất đi sự thanh nhã cao sang. Còn khởi bút mà thất bại thì ý cảnh, độ sâu ở phần sau dù có tốt đến đâu cũng trở nên rã rời lệch lạc."


"Chẳng phải tiên sinh từng nói lúc này chính là cơ hội ngàn vàng đó sao?" Nguyên Lễ nói, "Hiện giờ Quan gia đã liên tiếp bác bỏ vài bản tấu của Nội Các, mấy vị phụ thần đều có lời xì xầm bàn tán, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài..."


"Điện hạ nghĩ vậy là sai rồi." Trình Tố nói, "Chuyện này có thể là chuyện lớn mà cũng có thể là chuyện nhỏ. Nói cho lớn chuyện lên thì là quân vương sủng ái gian thần, nói cho nhỏ chuyện đi thì chẳng qua là lương thần và quân vương trẻ tuổi ý hợp tâm đầu, nhất thời không giữ được chừng mực. Điện hạ cho rằng chuyện này nên là loại nào?"


Nguyên Lễ suy nghĩ kỹ lưỡng, bỗng nhiên hiểu ra, nói: "Ý tiên sinh là... trông Cố Uyên không giống một gian thần?"



"Đúng vậy." Trình Tố gật đầu, "Trước đây ta nghĩ rằng Quan gia nhất định sẽ triệu Cố Uyên vào cung để thị tẩm, đến lúc đó thì chúng ta sẽ có cớ để nói về thân phận của ả ta. Nhưng giờ Cố Uyên tuy vẫn là Thư lại, nhưng lại bị Quan gia phạt đi nghiên cứu sửa đổi cung luật, sửa đổi cung luật thì dĩ nhiên không thể chỉ ngồi trong phòng mà đọc, mà phải đến tận nơi để quan sát và ghi chép. Như vậy thì dù có ra vào điện Thanh Hòa hàng ngày đi chăng nữa, người khác cũng chỉ nghĩ ả đang đi lĩnh phạt, lĩnh huấn, hoặc là trình báo một vài nội tình, tuy lý do có phần gượng ép nhưng xét đại thể thì không thể phản bác được, cũng không có lí cớ gì để mà làm khó ả. Hơn nữa... điện hạ cũng đã gặp Cố Uyên rồi, chỉ dựa vào dung mạo và cử chỉ tác phong của ả, liệu có ai tin ả là nịnh thần, là gian thần không?"


"Không ai tin." Nguyên Lễ cười khổ, "Cô ta không chỉ là không giống nịnh thần gian thần mà ngược lại còn giống lương thần trung thần. Mỗi lần gặp cô ta, ta đều không thể hiểu nổi tại sao một người phụ nữ như vậy lại có thể một lòng một dạ với Quan gia được?"


"Bởi vì ả ta nhìn trông thì có vẻ thông minh sáng suốt, thực ra bên trong là một kẻ ngốc hồ đồ." Trình Tố cười một cách thong thả, "Chỉ cần Cố Uyên còn ở Loan Nghi ty thì tình cảm giữa ả ta và Quan gia sẽ không thể dứt được, tin đồn chưa thể truyền ra được thì cũng không sao. Bây giờ phải truyền được cái danh nịnh thần ra ngoài đã, nếu không thì dù có ra tay cũng chỉ là công dã tràng."


Nguyên Lễ nghĩ ngợi: "Đoan Vương giờ không quan tâm chuyện gì, Bắc Vương là người của Quan gia, Dụ Vương là kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, không thể trông cậy." Hắn đột nhiên nhướng mày, "Lần trước Cố Uyên vào cung là nhờ dùng người của Tuỳ Vương, lần này..."


"Tuyệt đối không được!" Trình Tố nói, "Điện hạ cho rằng Tuỳ Vương chỉ biết xu nịnh Quan gia sao?"


Nguyên Lễ cười lớn: "Mấy câu thơ vớ vẩn của cô ta có thể lừa được người khác chứ ta thì chẳng coi thứ rác rưởi ấy ra gì." Khóe môi hắn mỉm cười nhưng trong mắt lại chớp loé tia oán hận hung dữ, "Nếu ta có cơ hội được lớn lớn lên ở kinh thành thì cái danh tiếng thơ văn phong lưu bậc nhất há lại để cô ta giành mất đấy chăng?"


"Thơ văn phong lưu chỉ là chuyện nhỏ." Trình Tố thầm thở dài nhưng ngoài mặt không lộ vẻ gì, khẽ mỉm cười mà nói, "Điện hạ cũng nói Đoan Vương không quản chuyện gì, hiện giờ Quan gia đang nỗ lực chỉnh đốn tông thân, mấy hôm trước còn đích thân khảo hạch tử đệ tông thất, lẽ nào lại để mặc một Tông lệnh vô dụng như vậy sao?"


"Tất nhiên ông ta không thể tại vị lâu dài được." Nguyên Lễ hơi trầm ngâm, rồi đột nhiên ngạc nhiên, nói, "Ý của tiên sinh là vị trí Tông lệnh này... Quan gia để sẵn cho Tuỳ Vương?"


"Đúng vậy." Trình Tố thấy vẻ mặt Nguyên Lễ có chút không đồng tình thì âm thầm lắc đầu khinh bỉ, nhưng trên mặt vẫn thản nhiên như gió xuân ấm áp, "Điện hạ suy nghĩ kỹ mà xem, tính cách của Quan gia, bề ngoài trông có vẻ ôn hòa, bên trong thì cực kỳ quyết đoán. Khi Cố Uyên còn chưa vào cung ngài đã dám mấy lần hạ lệnh nghị lễ phong Hậu, giờ vừa thân chính lại liên tiếp xử hai đại án, chẳng lẽ đã có chút quân uy rồi mà giờ lại co ro sợ sệt ư? Đại hôn tuy đã được lùi lại ba năm sau nhưng việc tuyển chọn người cũng nên bắt đầu rồi, thế mà giờ Quan gia vẫn không hề nhắc đến, ấy chính là vẫn còn bảo lưu vị trí cho Cố Uyên. Đã muốn tính chuyện lập Hậu sau này thì việc chọn Tông lệnh không phải ở đức ở tài, mà ở sự phục tùng và trung thành. Ba vị Phó Tông lệnh, điện hạ và Dụ Vương không cần phải nói, ngay cả Bắc Vương, tuy từng dạy dỗ Quan gia nhưng cũng chỉ là cùng đi được nửa đường mà thôi, không thể so với Tuỳ Vương ấy lớn lên cùng Quan gia, ngài nắm rõ được tính cách, gốc gác, và tin ở lòng trung thành. Huống hồ năm xưa tuy Tuỳ Vương đã trúng kế của chúng ta, giữ Cố Uyên ở trong cung, nhưng nếu không phải như vậy thì Quan gia làm sao có thể toại nguyện như giờ được? Xét điểm này, cho dù Quan gia có oán Tuỳ Vương đến mười phần nhưng cũng phải có năm phần cảm kích, bằng không tại sao đã mấy lần lại hạ chỉ phái người đến phủ Tuỳ Vương ban thưởng thăm hỏi? Chẳng qua là để lung lạc, để an ủi mà thôi. Ta dám khẳng định, chỉ cần sức khoẻ của Tuỳ Vương không có gì đáng ngại, khi trở lại thượng triều, Quan gia nhất định sẽ tìm cớ để phái cô ta đến Tông Nhân phủ phụ tá Đoan Vương, đến lúc đó thì chỉ đợi một khi Đoan Vương cáo bệnh sẽ lập tức dâng lên một bản tấu tiến cử, chức Tông chính há chẳng phải là nằm gọn trong tay cô ta hay sao?"


"Lời tiên sinh nói rất chí lý." Nguyên Lễ trầm mặc rất lâu rồi thở dài một hơi, "Không giấu gì tiên sinh, ta đã làm Phó Tông lệnh, cũng từng có vài tia hy vọng, giờ xem ra tất cả chỉ là hão huyền. Không ngờ Hoàng đế còn trẻ tuổi đã lại vì Cố Uyên mà hao tâm tổn trí đến mức ấy, ngay cả gia pháp của Đại Tề ta cũng chẳng màng."


"Quan gia tuy trẻ tuổi nhưng mưu kế quả thật thâm sâu, hơn nữa... dùng mưu kế không chỉ ở một chỗ." Trình Tố thấy hắn mang vẻ mặt thất vọng liền không nhắc đến chuyện Tông lệnh nữa, chuyển sang chủ đề khác, "Hôm qua ta đã tra xét nơi thăng chức của các tử đệ trong kỳ thi khảo xét phong tước năm nay. Các Thị độc của Quan gia, ngoại trừ bảy người được điều đi Kinh vệ doanh theo lệ, trong số những người còn lại thì một người đi Quang Lộc tự, một người đi Lại bộ, một người đi Công bộ, không có ai đi Ngự sử đài và Hàn lâm viện, còn đi Lễ bộ thì lại có ba người, hoàn toàn trái ngược với Tiên đế năm xưa. Điện hạ đã đọc Thái Tổ thực lục, chỉ cần nghĩ lại xem năm xưa Thái Tổ Hoàng đế đã lập Hậu như thế nào, giờ nhìn thế trận này thì sẽ hiểu ngay thôi. Những người được phong tước rồi điều đi này bây giờ trông có vẻ chẳng có gì nổi bật hay đáng đề phòng, nhưng chỉ cần có lòng đề bạt thì ba năm sau sẽ không còn là Thị lang nữa, mà sẽ là Chủ sự. Đến lúc đó lại ban cho họ cái danh Trung Thư xá nhân để vào Nội Các học việc thì cho dù đại thần Nội các và Lục bộ Thượng thư có phản đối, Quan gia cũng vẫn có thể ban chiếu thư lập Hậu được thôi!"



"Thì ra đã sớm lên kế hoạch rồi!" Nguyên Lễ hơi kinh ngạc, rồi cười lạnh, "May mà tiên sinh cao minh, một lời đã thức tỉnh kẻ trong mộng, nếu không thì ta vẫn còn đang mê muội. Bước tiếp theo nên làm thế nào, mong tiên sinh hãy chỉ dạy."


"Quan gia đã rút ra được bài học rồi, giờ đây bảo vệ Cố Uyên rất cẩn mật chu toàn, phòng thủ trăm phía, từ phía tiền triều mà ra tay thì là vô cùng khó." Trình Tố cười một cách dịu dàng, "Nhưng có một phía mà ngài lại không thể bảo vệ được ả. Thần thường nghe người ta nói lương thần xuất thân từ hiếu tử, nếu Cố Uyên không phải là hiếu tử thì liệu còn có thể được coi là lương thần hay không?"


"Quả là một chủ ý hay." Nguyên Lễ nghĩ ngợi, cũng khẽ mỉm cười, "Chuyện gia đình như thế này người ngoài dĩ nhiên không tiện ra mặt. Vẫn phải phiền tới tiên sinh rồi, ta cũng sẽ căn dặn Lã Truyền."


Quả nhiên, ngày hôm sau, hắn cho triệu Lã Truyền đến hoa sảnh, vừa gặp mặt đã nói thẳng: "Nghe nói sau giờ nghỉ trưa các tân quan viên dâng thẻ thỉnh kiến mà Quan gia lại đến trễ tận hơn một khắc đồng hồ?"


"Đúng vậy ạ."


Vì thấy Hoàng đế rất coi trọng việc chỉnh lý tàng thư, Quốc tử giám cũng đã tuyển người chỉnh lý kho sách, Lã Truyền cũng đã thi tuyển vào vị trị đó. Chiều nay hắn cùng một đám tiểu quan mới nhậm chức đến điện Văn Hoa để bái kiến Thánh thượng, hắn vốn có ấn tượng tốt về Hoàng đế nên giờ nghe Nguyên Lễ nói với giọng công kích, hắn bèn mở lời phân bua: "Hôm nay Quan gia bận rộn dẫn Thái hậu đi thưởng hoa nên mới vô tình lỡ giờ triệu kiến, cũng không phải là lỗi lầm gì. Huống hồ đối với thần tử nhỏ nhoi như chúng ta mà ngài vẫn ân cần thăm hỏi, lại còn ban thưởng thêm, cũng là chuyện rất tốt rồi."


"Chuyện tốt?" Nguyên Lễ cười, "Ngươi có biết trong lúc Quan gia đang thưởng hoa cùng Thái hậu, chính Quan gia cũng lại truyền Cố Uyên đến điện Thanh Hòa để hầu hạ không?"


Lã Truyền sững người, ngơ ngẩn rồi ngay lập tức hiểu ra, đầu óc hắn như ong lên một tiếng, không màng lễ nghi mà ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào mặt Nguyên Lễ: "Lời điện hạ nói có phải thật không?"


"Chuyện như thế này mà ta lại ăn nói hàm hồ sao?" Nguyên Lễ lạnh lùng, "Ngày xưa ngươi một mực cầu xin ta và mẫu phi, ta cũng nghĩ Cố Uyên ấy coi như là một tài năng thiên bẩm, nhất thời nảy lòng mến tài mà ra tay cứu cô ta ra khỏi cung, nào ngờ bây giờ cô ta lại thành kẻ gian thần dùng sắc để hầu trên giường quân thượng, trơ trẽn không màng thể diện của thần tử thế này. Ngươi tuy đã hủy hôn ước với cô ta nhưng dù sao cũng vẫn coi như là người nhà, ngươi nên khuyên nhủ đôi ba câu đi chứ."


"Thần..." Lã Truyền quỳ rạp trên mặt đất, giờ chỉ cảm thấy xấu hổ cho mình, nhục nhã tột cùng và phẫn nộ trong lòng mà không có chỗ trút ra, một lúc lâu sau mới lầm bầm: "A Uyên, muội... muội không phải là loại bất chấp thể diện và danh dự như vậy đâu, nhất định là có kẻ tiểu nhân giở trò giá hoạ, ta... ta sẽ về ngay bây giờ!"


Thế là, Lã Truyền thất hồn lạc phách rời khỏi phủ Cung Vương thế tử, cũng không về nhà mà cưỡi ngựa thẳng đến Cố trạch. Thấy Cố Uyên đã tan ca, giờ đang cùng Hứa Tịch sửa bản văn, hắn bước nhanh tới giật lấy tay Cố Uyên, nói: "Đi theo ta."



Hai người thấy vẻ mặt hắn ngùn ngụt đầy giận dữ thì đều giật mình không hiểu.


Cố Uyên giũ tay Lã Truyền ra, rút tay lại, bình tĩnh chỉnh lại ống tay áo rồi chậm rãi nói: "Sư huynh, có chuyện gì vậy?"


Lời nàng chậm mà động tác nàng nhanh, tuy động tác nàng nhanh nhưng Lã Truyền vẫn kịp thoáng thấy một dấu đỏ chưa kịp tan trên cánh tay nàng.


Lửa giận trong lòng càng bùng lên, hắn quát Hứa Tịch mới đang định mở lời: "Không liên quan đến cô!"


Thế rồi lại mạnh mẽ lôi Cố Uyên ra khỏi phòng, kéo nàng vào phòng củi rồi mới nói: "A Uyên, muội nói thật cho ta biết, có phải bây giờ muội lại ở quay về bên Thánh thượng rồi hay không?"


Biểu cảm trên gương mặt Cố Uyên cứng lại, Lã Truyền thấy rõ, lòng càng thêm cay đắng, nói trong sự cay đắng: "Sao muội lại, sao lại..." Dù sao cũng là người hắn thích từ nhỏ đến giờ, hắn không thể nói ra mấy từ 'không biết tự trọng', thế là chỉ đành như con thú hoang bị nhốt trong lồng mà cuồng lên, đi đi lại lại trong phòng củi, vừa đi vừa gằn giọng trách mắng Cố Uyên: "Chính muội cũng nói rồi mà, muội muốn vào cung là để nói cho rõ ràng với Thánh thượng, hóa ra nói rõ ràng của muội chính là như thế này sao? Các đại thần Nội các mấy ngày nay đang bàn bạc với Lễ bộ về chuyện tuyển hoàng phu, đến lúc chiếu thư đại hôn ban xuống, A Uyên, muội sẽ đứng ở đâu? Mà muội cũng từng nói với ta Thái hậu đuổi muội ra khỏi cung là để cắt đứt mối liên hệ giữa muội và Thánh thượng, vậy mà muội lại tự mình dâng mình lên tận tay Thánh thượng thế hay sao? Lẽ nào giờ Thái hậu lại đổi ý, quang minh chính đại triệu muội vào cung ư? Thánh thượng dù sao cũng còn chưa đến hai mươi tuổi, tâm tính tình cảm chưa kiên định thì thôi không nói, cho dù muội có kiên định đi chăng nữa, nhưng Thái hậu và đại thần không đồng ý thì muội có thể làm được gì? A Uyên, chuyện này của muội tất thảy là sai lầm, là sai lầm từ đầu đến cuối!"


Hắn thấy Cố Uyên tuy im lặng không đáp lời nhưng nơi đầu mày đôi mắt lại điềm nhiên đến mức vô cảm và tuyệt nhiên không hề có vẻ hối lỗi, đang còn định tiếp tục trách mắng thì bỗng nghe thấy một tiếng vỡ tan loảng xoảng ngoài cửa sổ, cũng không khỏi giật mình.


Thấy Cố Uyên quay bước ra ngoài, bấy giờ hắn mới hoàn hồn đi theo. Vừa bước ra khỏi cửa hắn đã thấy Cố Uyên đột nhiên lùi lại hai bước, vai nàng đâm sầm vào mình. Lã Truyền đỡ lấy Cố Uyên, ngó đầu ra nhìn qua vai nàng, chỉ thấy một bát súp đổ ụp xuống đất, nước súp lênh láng khắp nơi.


Mẫu thân của nàng đứng giữa vũng súp đổ, váy vương vãi đầy nhưng bà không màng tới. Gương mặt bà trắng bệch, mắt bà nhìn chằm chằm Cố Uyên, run rẩy lên tiếng: "A Uyên, những lời Truyền nhi vừa nói có phải thật không? Con thực sự đã cùng với đương kim Thánh thượng..."


Sau một thoáng do dự, Cố Uyên nhẹ nhàng đẩy Lã Truyền ra xa khỏi mình, nàng bước ra, chỉnh lại vạt áo, không màng đến vũng súp bẩn thỉu khắp sàn mà quỳ xuống lạy mẫu thân: "A nương thứ tội, con gái bất hiếu. Con và đương kim Thánh thượng..." Giọng nàng nghèn nghẹn, nhưng ngữ khí của nàng vẫn không có mảy may chút nào hổ thẹn hay nao núng, "Con và đương kim Thánh thượng quả thực có tư tình."


——— Hết chương 74 ———


Tùng Giang Cố thị Cố Uyên - truyền nhân của Kim Lăng Nhan thị Nhan Y, đệ t chân truyền kế tha bí kíp Yêu Đương Kim Thánh Thượng và bí thuật Chơi Ln Xem Thiên Hạ Có Trầm Trồ 


Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 74
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...