Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 8: BA BA
Tiết Phùng Châu thản nhiên ngồi xuống.
Trưởng Công Chúa tuy tức giận nhưng tự nhủ Nhã tập vẫn đang diễn ra, nàng mỉm cười hỏi: "Đã qua mười lăm phút, không biết có vị nào hoàn thành chưa?"
"Ta." - Một vị công tử mặc y phục màu lam đứng dậy, giao tờ giấy Tuyên Thành của mình cho hạ nhân để dâng lên trưởng Công Chúa: "Bẩm Công Chúa, mai là loài hoa không kỵ giá lạnh, kiên cường nở rộ vào mùa đông, được mệnh danh là 'tứ quân tử' (*). Ta lấy đây làm ý tưởng để sáng tác bài thơ ngũ tuyệt này (5 dòng)."
(*) Tứ quân tử: mai, lan, cúc, trúc là 4 loài cây đại diện cho quân tử ở Trung Hoa.
Công tử mặc lam y ngâm nga bài thơ của mình với giọng đọc truyền cảm, say sưa thể hiện cảm xúc dạt dào của chính mình.
Tô Thầm không có tâm trạng nghe người ta ngâm thơ, y hơi nhướng mày, sau lại khẽ nhíu mày. Tiết Phùng Châu ngồi phía đối diện khiến y cảm thấy không được tự nhiên. Có lẽ là do y ảo giác, hoặc do Tiết Phùng Châu từng đột nhập phủ Thừa tướng lúc nửa đêm, nên y luôn có cảm giác Tiết Phùng Châu đang canh chừng mình.
Tô Thầm lén nhìn lên, Tiết Phùng Châu như đoán trước được hành động của y nên ánh mắt cứ lăng lăng nhìn bên này. Tô Thầm thấy vậy thì giật mình, cuống quít cầm ly rượu trước mặt, giả bộ nhấp một ngụm.
Đôi lông mày rậm mà sắc bén của Tiết Phùng Châu hơi nhướng lên, hắn cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch, rồi bật cười một cách vô nghĩa.
Một vị công tử tưởng rằng Tiết Phùng Châu đang cười nhạo mình, nén giận hỏi: "Tiết tướng quân, ta làm thơ buồn cười lắm sao?"
Tiết Phùng Châu mất hứng hừ một tiếng, bố thí cho người nọ ánh mắt: "Ngươi vừa nói gì?"
Sắc mặt vị công tử áo xanh trở nên khó coi, Tiết Phùng Châu giả vờ bất ngờ: "À, ngươi hỏi cảm nghĩ của ta hả?" - Tiết Phùng Châu hơi ngừng lại một lát, rồi hờ hững nói: "Nghe không hiểu, chẳng khác gì tiếng muỗi vo ve bên tai, diễn đạt chưa được lưu loát lắm."
Tô Thầm: "......"
Vị công tử kia tức đến mức muốn hộc máu nhưng không dám phản bác lại, chỉ đành ôm hận ngồi xuống.
Người bên cạnh thì thầm: "Hiện tại không có ai có thể đối phó được Tiết Phùng Châu, nếu ngươi tức giận với hắn thì chỉ mình ngươi chịu thiệt mà thôi."
"Ta, ta cũng có một bài thơ." - Một vị công tử khác mặc bạch y dâng lên giấy Tuyên Thành: "Vương huynh làm thơ về sự cứng cỏi của hoa mai, còn ta thì lấy ngạo khí của nó làm cảm hứng."
Có người xung phong nên mọi người bắt đầu trở nên hăng hái, nội đình vang lên tiếng nói cười rộn ràng, kèm theo những lời tán dương không ngớt. Chẳng mấy chốc không còn ai để ý đến Tiết Phùng Châu.
Mọi người đều đã nộp lên tác phẩm của mình, trừ Tiết Phùng Châu ra, chỉ còn duy nhất bốn người Viên Quy công tử, Thẩm Hoàn Chi, Lộ Cảnh Hủ và Tô Thầm là chưa dâng giấy Tuyên Thành. Tô Thầm không có hứng thú với thơ ca, cũng không có ý định tranh phần thưởng, nên y chỉ ngồi an tĩnh ở đó như người vô hình.
Sau đó, không biết ai lớn mật chạy tới khiêu khích Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân, vừa rồi được thưởng thức qua nhiều thơ từ ca phú như vậy, không biết ngài có cảm nghĩ gì. Cho dù không hiểu, nhưng chắc cũng cảm thụ được một chút chứ."
Ánh mắt sắc bén của Tiết Phùng Châu phóng về phía nam tử đang nói chuyện, thấy người nọ vã mồ hôi lạnh, hắn liền cảm thấy vô vị. Tiết Phùng Châu uống thêm vài ly rượu rồi bình luận: "Một đám người giá áo túi cơm (*), mua danh chuộc tiếng thì chỉ đáng để ta xem thường."
(*) Giá áo túi cơm: Ví hạng người vô tích sự, không có ích gì cho xã hội
Đám người kia nghe vậy thì tức giận, nhưng không dám nói gì. Trưởng Công Chúa cố gắng nhẫn nhịn nhưng rốt cuộc không thể kiềm chế cơn phẫn nộ: "Nếu tướng quân thấy chướng tai với những bài thơ này, chắc hẳn tướng quân có thể sáng tác ra tuyệt tác xứng đáng truyền lại đời sau đấy nhỉ."
Tiết Phùng Châu không bình luận, chỉ lắc nhẹ ly rượu: "Thật ra, ta muốn thử nghe tiểu công tử nhà Tô Thừa tướng ngâm thơ."
Mí mắt của Tô Thầm giật giật, hắn ta thật sự......không thể buông tha cho y à?
Trưởng Công Chúa cũng có chút tò mò, nhìn về phía Tô Thầm: "Đúng rồi, đây là lần đầu tiên công tử Tô Thầm tới đây, nhất định phải đề một bài thơ cho mọi người cùng thưởng thức đó."
Tô Thầm: "......Hồi công chúa, thần ở chùa Bạch Mã đã lâu, thường chỉ chép kinh thư để tâm hồn thanh tịnh, tài học nông cạn nên càng không hiểu thơ ca. Có tân khoa Trạng Nguyên và Thám Hoa lang ở đây, chỉ sợ múa rìu qua mắt thợ."
Lộ Cảnh Hủ giữ lấy tay Tô Thầm: "Công Chúa, sao người không hỏi ta? Ta cũng đề được một bài mà."
"Ngươi đã đến đây bao nhiêu lần rồi chứ? Ta đương nhiên biết tài nghệ của ngươi." - Trưởng Công Chúa nhìn Lộ Cảnh Hủ, sau đó nói: "Còn Tô Thầm chưa từng đến đây, bổn cung chỉ muốn nghe y ngâm thơ thôi."
Tô Thầm thở dài trong lòng, xem ra không trốn được rồi.
Thực ra y cũng biết khá nhiều bài thơ ca ngợi hoa mai, nhưng không có bài nào là do y sáng tác, nếu ghi ra thì khác nào đang trộm chất xám của người khác. Nếu còn ở thời hiện đại thì y sẽ bị gọi là kẻ đạo văn.
Nếu biết trước Tiết Phùng Châu cũng đến, y nhất định sẽ không tới.
Tô Thầm lại hành lễ: "Thần không am hiểu thơ ca nhưng lại biết một chút hội họa. Nếu Công Chúa cho phép, thần sẽ vẽ một bức tranh hoa mai và tuyết."
"Hội họa?" - Công Chúa khẽ cười: "Cũng được. Bổn Công Chúa cũng nghe nhiều thơ rồi, để xem ngươi vẽ như thế nào, nhưng vẽ tranh chắc sẽ mất nhiều thời gian hơn nhỉ."
"Không lâu lắm đâu." - Tô Thầm đáp.
"Để ta mài mực cho Tô công tử." - Thẩm Hoàn Chi đứng dậy đi tới bên cạnh Tô Thầm, nói: "Ta cũng thích hội họa, có thể xem Tô công tử đặt bút vẽ không?"
Tô Thầm ngước lên nhìn Thầm Hoàn Chi, mỉm cười: "Vậy làm phiền Thẩm đại nhân rồi."
"Không phiền." - Ánh mắt Thẩm Hoàn Chi dừng trên đôi môi mang theo ý cười của Tô Thầm, sau đó nhanh chóng quay mặt đi: "Là vinh hạnh của Di Tắc."
Lộ Cảnh Hủ chậm hơn Thẩm Hoàn Chi một bước nên đang cảm thấy khó chịu, sau đó liền nhíu mày khi nghe được những lời kia. Vinh hạnh của Di Tắc? Sao đột nhiên Thẩm Hoàn Chi lại tốt tính như vậy, có gì đó không đúng.
Tô Thầm vén tay áo lên để lộ cánh tay trắng ngần, cổ tay đeo một chuỗi ngọc lục bảo và khóa bình an, tôn lên làn da mềm mại, mỏng manh.
Thẩm Hoàn Chi thấp giọng hỏi: "Tô công tử cũng thuận tay trái?"
Tô Thầm khẽ gật đầu.
Thẩm Hoàn Chi gật gù rồi chú tâm mài mực, không quấy rầy Tô Thầm nữa.
Tô Thầm nhìn thoáng qua Thẩm Hoàn Chi, thì ra Thẩm Hoàn Chi cũng thuận tay trái nên mới đột nhiên hỏi y như vậy. Sau đó y tập trung nhìn vào tờ giấy Tuyên Thành trắng xóa như tuyết, hơi mím môi.
Tiết Phùng Châu đứng đối diện quan sát Thẩm Hoàn Chi với vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng. Nếu Tô Thầm nhìn hắn, chắc chắn y sẽ nhận ra thần sắc hiện tại giống hệt cái đêm hắn đột nhập phủ Thừa tướng, khác biệt hoàn toàn với vẻ cợt nhã, hiên ngang ở tiệc sinh nhật.
Nhưng Tô Thầm đã không nhìn hắn. Tâm trí của y hoàn toàn đặt trên mặt giấy và bút lông, ngòi bút đang uyển chuyển phác họa những cánh hoa đỏ trên nền tuyết trắng xóa.
Sau một nén nhang, bức họa đã được hoàn thành. Dưới sắc trời âm u và trận tuyết rơi lớn, có một gốc mai hiu quạnh, cứng cỏi đứng trước cửa một ngôi miếu đổ nát, che chở cho kẻ lang thang đói rét gục ngã bên cạnh gốc cây.
Trưởng Công Chúa trầm mặc ngay khi nhận được bức họa. Tô Thầm chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn Lộ Cảnh Hủ với ánh mắt trấn an.
Tiết Phùng Châu đột nhiên lên tiếng: "Công Chúa thấy bức họa này thế nào?"
Trưởng Công Chúa: "......", Tiết Phùng Châu đúng là một kẻ khó ưa.
"Tuy Tiết tướng quân không được nghe Tô công tử làm thơ, nhưng Tô công tử cũng đã họa một bức rồi. Không biết Tiết tướng quân còn muốn đòi hỏi gì nữa?" - Có người bên cạnh thì thầm ác ý.
Trưởng Công Chúa liếc nhìn người nọ, rồi cúi đầu ngắm kĩ bức tranh của Tô Thầm. Nàng che giấu kỹ sự phẫn nộ với Tiết Phùng Châu, trong mắt mang theo ý cười: "Tô công tử quả nhiên không gạt ta, bức họa rất đẹp. Nếu không phải thời gian quá ngắn, hẳn ngươi có thể vẽ đẹp hơn chứ?"
Trưởng Công Chúa gật đầu, nàng liếc mắt qua Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân nghĩ sao?"
"Không tồi." - Tiết Phùng Châu đứng dậy, đi tới bên cạnh Tô Thầm. Hắn nhìn bức họa mai trong tuyết kia, rồi nhìn sang hành động xoa tay của y. Sau đó, hắn nghiêng người lấy lò sưởi trên bàn, thản nhiên đặt vào tay Tô Thầm: "Cành mai kiên cường trong giá lạnh. Dưới ngòi bút tài hoa của tiểu công tử, bức họa này xứng đáng lưu truyền cho đời sau."
Tô Thầm tay cầm lò sưởi, sửng sốt một lúc.
Những người khác: "......"
Trưởng Công Chúa: "......"
Trưởng Công Chúa âm thầm trợn mắt trắng, kẻ thô bỉ như Tiết Phùng Châu lại có thể thưởng thức một bức họa? Cứ như đang nhìn thấy người mù ngắm tranh, trâu nghe gảy đàn vậy.
Tiết Phùng Châu còn nghiêm túc phân tích: "Hoa nở giữa tuyết trắng không phải vì tranh đua khoe sắc, mà vì muốn phô bày cái đẹp của riêng nó. Kỳ thực rất ít người hiểu về hoa, nên ta cảm thấy tranh của tiểu công tử rất hoàn hảo, đương nhiên hơn hẳn những bài thơ nông cạn vừa rồi."
"Tiết tướng quân vừa đến đã bắt chuyện với Tô công tử, ta nghe nói tháng trước ngài còn đến phủ của Tô công tử dự tiệc. Phải chăng Tiết tướng quân cũng học được thói nịnh bợ người khác?" - Vị công tử bị Tiết Phùng Châu chê văn chương không lưu loát cười lạnh.
Tiết Phùng Châu nheo mắt, ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía người kia: "Ngươi đang nghi ngờ lời nói của bổn tướng?"
Vị công tử kia giật mình sợ hãi, không dám ho he thêm tiếng nào.
Trưởng Công Chúa thấy vậy thở hắt ra: "Tiết tướng quân, ở trước mặt bổn Công Chúa mà cũng dám uy h**p người khác sao?"
"Thần nào dám." - Tiết Phùng Châu tuy nói không dám, nhưng biểu tình của hắn thì hoàn toàn ngược lại. Hắn nhìn sang Tô Thầm với ánh mắt thành thật: "Ta đang nói thật lòng."
Vốn dĩ Tô Thầm đã quyết định sẽ coi Tiết Phùng Châu như khúc gỗ, không muốn dính phiền phức, nhưng thấy mọi lời nói và hành động của Tiết Phùng Châu luôn cố ý đẩy y ra thành mục tiêu bàn luận của mọi người khiến Tô Thầm cảm thấy hơi tức giận.
Y nhẫn nhịn: "Tiết tướng quân dành nhiều lời khen như vậy, ta nên cảm tạ ngươi."
Tiết Phùng Châu nhướng mày, giả vờ không biết Tô Thầm đang trào phúng, mong chờ hỏi: "Tiểu công tử định cảm tạ ta thế nào?"
Tô Thầm cười khinh, cầm lấy một cây bút lông chấm vào mực, bắt đầu vẽ nguệch ngoạc với khuôn mặt lạnh tanh. Chỉ một lát sau, y đưa tờ giấy Tuyên Thành vừa vẽ xong cho hạ nhân bên cạnh, bảo gã giao cho Tiết Phùng Châu.
Lộ Cảnh Hủ nhìn thử một cái, cố nén cười: "Đệ không sợ chọc giận hắn à?"
Ngay khi Tiết Phùng Châu nhận được tờ giấy Tuyên Thành, Tô Thầm ngay lập tức nguôi giận. Y mím môi, bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Ai bảo Tiết Phùng Châu hết lần này đến lần khác chọc tức y, y cũng đâu có làm gì sai. Đến cả tượng đất còn có ba phần tâm tính, y đương nhiên sẽ biết tức giận.
Tiết Phùng Châu nhìn con ba ba (*) lớn đang phát tiết cảm xúc được vẽ trên giấy, vẻ mặt không thay đổi: "Tiểu công tử không chỉ giỏi ngâm thơ, ngay cả vẽ tranh cũng thật lợi hại."
(*) Ba ba phiên âm Hán Việt là vương bát, Tô Thầm muốn chửi Tiết Phùng Châu là vương bát đản (đồ vô lại)
Tô Thầm: "......", Tiết Phùng Châu lại châm chọc y.
"Tô công tử có lòng chúc ta bình an trường thọ, đa tạ đa tạ." - Tiết Phùng Châu ngẩng đầu nhìn Tô Thầm: "Bổn tướng quân sẽ nhận bức tranh này, cho người đóng khung treo trong thư phòng, có thể ngày đêm ngắm nhìn."
Tô Thầm: "......"
Tiết Phùng Châu nhàn nhạt cười, cuộn giấy Tuyên Thành lại: "Ta xin nhận tâm ý của tiểu công tử."
Mặt Tô Thầm không có biểu cảm, y đáp: "Không cần cảm tạ, nếu tướng quân thích, ta sẽ tặng ngươi vài con ba ba nữa."
Tiết Phùng Châu: "Nếu tiểu công tử đã nói như vậy, ta đương nhiên phải nhận. Hôm khác ta sẽ ghé phủ Thừa tướng lấy."
Tô Thầm: "......"
Tên Tiết Phùng Châu này đúng là trơ trẽn hết thuốc chữa.
Tô Thầm nghẹn lời, mãi một lúc sau mới gượng cười: "Được. Nói ra thì ba ba đem hầm canh khá ngon, Tiết tướng quân có thể ăn thử. Hơn nữa, Tiết tướng quân thường nửa đêm canh ba ra ngoài để chăm lo an nguy của bá tánh, chắc cũng rất mệt mỏi, có thể ăn để bồi bổ cơ thể."
"Được tiểu công tử lo lắng như vậy, ta rất vui." - Tiết Phùng Châu nói: "Khi nào nấu được canh, ta sẽ kêu người mang một bát đến cho tiểu công tử cùng bồi bổ cơ thể."
Tô Thầm: "Ta không ăn thức ăn mặn, nếu Tiết tướng quân thích thì cứ ăn nhiều vào."
Trưởng Công Chúa: "......"
Nàng ngơ ngẩn một lúc lâu mới hỏi: "Có cần bổn công chúa chuẩn bị bếp cho hai người?"
Tô Thầm: "...... Công Chúa, thần thất lễ."
Xong đời rồi, y bị cuốn theo Tiết Phùng Châu......nên quên mất mình đang ở dinh thự của trưởng Công Chúa. Tất cả đều là lỗi của Tiết Phùng Châu.
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Story
Chương 8: BA BA
10.0/10 từ 19 lượt.
