Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 7: GÓP VUI
Trong dinh thự của trưởng Công Chúa có một hoa viên được xây riêng để các học sĩ và văn nhân tụ họp với nhau. Vào mùa đông, mai đỏ trong khuôn viên nở rộ, điểm xuyết cho khoảng sân phủ đầy tuyết trắng.
Tô Thầm ngồi xuống bên cạnh Lộ Cảnh Hủ, ngước lên nhìn xung quanh: "Nhiều người quá."
"Dù sao cũng phải nể mặt trưởng Công Chúa." - Lộ Cảnh Hủ ở bên cạnh cười, nói: "Trưởng Công Chúa rất yêu thích náo nhiệt. Khi tiên đế còn sống, nàng thường tìm đủ loại lý do để tổ chức yến tiệc, nào là tiệc ngắm hoa cúc, tiệc Trung Thu......Chỉ cần đệ có thể nghĩ ra, không có gì là nàng ta không tổ chức được."
Tô Thầm: "Vậy chắc hẳn huynh đã tới đây nhiều lần rồi?"
"Khi nào cảm thấy buồn chán thì đến." - Lộ Cảnh Hủ nói: "Trước khi ta làm quan, mỗi năm đều tham gia vài lần."
Tô Thầm: "......"
"Chủ yếu là được ăn uống miễn phí."
Tô Thầm phì cười: "Lý do đơn giản thật."
Một tiếng cười khẩy truyền tới từ bàn bên cạnh, Tô Thầm nhìn sang thì thấy Thẩm Hoàn Chi. Tùy Ý nói đúng, hắn và Lộ Cảnh Hủ không hợp tính nhau.
"Đã vào triều làm quan mà không lo nghĩ phúc lợi cho bá tánh, cả ngày chỉ quan tâm đến chuyện chơi bời ăn uống, đúng là người trơ trẽn." - Thẩm Hoàn Chi nhìn thẳng vào mắt Tô Thầm, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: "Loại người này trong tương lai nhất định sẽ là sâu mọt của quốc gia."
Giọng của hắn không to không nhỏ, vừa đủ cho những người xung quanh nghe thấy. Chỉ trong giây lát, mọi ánh mắt hóng xem kịch vui đều hướng về phía này.
Tô Thầm hơi nhíu mày: "Thẩm đại nhân, Quan Nam làm gì đắc tội với ngươi?"
Thẩm Hoàn Chi nhìn về phía trước, mặt không biểu cảm: "Đã nhậm chức quan thì nên làm những việc cần làm."
Ấn tượng sâu sắc nhất của Tô Thầm về Thẩm Hoàn Chi chính là việc hắn biên soạn tân sử sách. Y mơ hồ nhớ rằng hắn là một người mang chí lớn, một lòng vì nhân dân bá tánh, trong mắt không chứa được loại người cặn bã.
"Thẩm đại nhân," Tô Thầm nhịn không được hỏi: "Ngươi nói Quan Nam không làm việc nên làm, vậy huynh ấy có làm ra chuyện gì xấu chưa? Huynh ấy có lạm dụng chức quyền ức h**p người khác? Hay tham ô kho bạc của Hộ Bộ?"
Thẩm Hoàn Chi nhíu mày: "Đương nhiên là không."
"Theo như ta biết, Quan Nam và ngươi cùng nhậm chức còn chưa đủ ba tháng. Trong ba tháng này, huynh ấy luôn làm việc rất cẩn trọng, chưa từng lơ là nhiệm vụ của mình." - Tô Thầm cười lạnh, nói tiếp: "Ngươi mắng huynh ấy là sâu mọt, vậy cho ta hỏi Thẩm đại nhân đã làm những việc lớn gì trong ba tháng qua? Thăng được mấy phẩm? Hay là ngươi rảnh rỗi nhưng không dám chọc những người quyền cao chức trọng, nên mới đi tìm Quan Nam gây phiền phức?"
Thẩm Hoàn Chi nhất thời sững sờ tại chỗ. Hắn từ nhỏ đã biết làm thơ khi mới lên năm, được gọi là thần đồng, nổi danh khắp kinh thành. Hiện tại với thân phận tân khoa Trạng Nguyên, nhận được sự coi trọng của Thánh Thượng, hắn càng trở nên cao ngạo hơn. Chưa từng có ai dám châm chọc hắn như vậy.
Trong một khoảnh khắc, nội đình trở nên yên tĩnh lạ thường, tất cả mọi người đều nhìn Tô Thầm và Thẩm Hoàn Chi.
"Chỉ cần Quan Nam không làm gì trái luân thường đạo lý, không phạm tội của triều đình, thì mặc kệ huynh ấy làm gì cũng không đến lượt Thẩm đại nhân mắng." - Ánh mắt Tô Thầm lóe lên sự tức giận: "Cho nên, mong Thẩm đại nhân hãy xin lỗi Quan Nam."
Có người thì thầm: "Công tử mặc y phục xanh lam là ai? Dám nói chuyện với Thẩm Hoàn Chi như thế?"
"Người đến cùng Lộ Cảnh Hủ trông lạ quá, hình như không phải người kinh thành...... Chúng ta cứ chờ xem kịch hay là được."
Thẩm Hoàn Chi lúc này mới lấy lại tinh thần, hắn nhíu mày nhìn Tô Thầm: "Ta, xin lỗi Lộ Cảnh Hủ?"
"Thẩm đại nhân vô duyên vô cớ mắng người thì không nên xin lỗi sao? Huynh ấy bị ngươi mắng đến mức trầm cảm rồi kìa." - Nói đến đây, Tô Thầm nhìn sang Lộ Cảnh Hủ đang ngơ ngác nhìn mình, trông hắn có vẻ không được thông minh, nhanh nhẹn như thường ngày.
Tô Thầm nhíu mày: "Sao lại nhìn ta?"
Thực ra Lộ Cảnh Hủ nghe những lời châm chọc kia nhiều rồi, chỉ là không thèm để trong lòng. Thế nhưng những lời biện hộ của Tô Thầm khiến Lộ Cảnh Hủ sửng sốt một lúc lâu. Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi ửng hồng của thiếu niên, cảm xúc kỳ lạ trong lòng càng lúc càng trở nên sâu sắc, tim hắn đập nhanh......từ trước đến nay chưa từng có ai bảo vệ hắn như vậy.
Môi Lộ Cảnh Hủ giật giật, cuối cùng hắn kéo Tô Thầm lại: "Triều Triều, đệ không cần để ý đến hắn."
Tô Thầm nhíu mày: "Lộ Cảnh Hủ ......"
"Xin lỗi." - Giọng nói của Thẩm Hoàn Chi cắt ngang lời y.
Lộ Cảnh Hủ và Tô Thầm đồng loạt nhìn Thẩm Hoàn Chi như nhìn thấy quỷ, Thẩm Hoàn Chi có vẻ thản nhiên hơn: "Ta quả thật rất ghét Lộ Cảnh Hủ. Hắn có gia thế lớn mà người thường không thể có được, rõ ràng đủ khả năng làm chuyện quan trọng nhưng lại suốt ngày lui tới những nơi phù phiếm trăng hoa......cho nên ấn tượng của ta về hắn không được tốt lắm, đúng là ta không nên mắng hắn."
Lộ Cảnh Hủ chép miệng, còn chưa hết bàng hoàng vì lời xin lỗi của Thẩm Hoàn Chi, hắn đột nhiên nghiến răng: "Ngươi nói hươu nói vượn gì đó? Ai suốt ngày đi tới những nơi phù phiếm trăng hoa?"
Thẩm Hoàn Chi phớt lờ Lộ Cảnh Hủ, nhìn Tô Thầm một cách thành khẩn và nghiêm túc: "Ngươi mắng rất đúng."
Tô Thầm: "......"
Những kẻ đang hóng kịch vui dường như không lường trước tình huống này, nội đình nhất thời trở nên yên tĩnh đến mức nghe được tiếng bông tuyết rơi.
"Tên Thẩm Hoàn Chi này đầu óc có vấn đề rồi." - Lộ Cảnh Hủ lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng, hoàn toàn tháo xuống lớp mặt nạ điềm tĩnh giả dối, duỗi tay ôm mặt Tô Thầm xoay về phía mình: "Đệ mắng hắn, hắn sẽ cảm thấy sướng, cứ phớt lờ thì hắn sẽ câm miệng lại thôi."
Thẩm Hoàn Chi không tán đồng: "Lộ Cảnh Hủ, vị công tử này vừa lên tiếng bênh vực ngươi, ngươi không cảm ơn thì thôi đi, sao lại đối xử với y thô lỗ như vậy?"
Lộ Cảnh Hủ phì cười: "Quan hệ giữa ta và Triều Triều thì liên quan gì đến ngươi?"
Thẩm Hoàn Chi nhìn ra được quan hệ của họ rất thân thiết, hắn im lặng chớp mắt một cái, rồi nói: "Ta tên Thẩm Hoàn Chi, tự Di Tắc, hai mươi ba tuổi. Không biết tên họ của công tử là gì?"
Thẩm Hoàn Chi này......hình như không hề ghi thù.
Như thể nhìn ra suy nghĩ của Tô Thầm, Thẩm Hoàn Chi nói: "Ta không phải người vô lý, nếu làm sai, ta đương nhiên sẽ nhận lỗi và xin lỗi."
Có thể phân biệt đúng sai rõ ràng, nghiêm khắc với bản thân, tận tụy với công việc, lại xuất thân bần hàn nên có thể hiểu được nỗi khổ của bá tánh...
Tô Thầm thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía Thẩm Hoàn Chi: "Ta tên Tô Thầm, chưa cập quan (*), không có tên tự."
(*) Con trai đến 20 tuổi làm lễ gia quan (đội mũ) biểu thị đã thành niên
Thẩm Hoàn Chi lại hỏi: "Họ Tô? Vậy Thừa tướng đại nhân là?"
"Là phụ thân của ta, Tô Ý."
"Thì ra là nhi tử bảo bối của Tô Thừa tướng." - Thẩm Hoàn Chi gật gù: "Lần trước trò chuyện, Tô đại nhân tình cờ nhắc đến nhi tử trong nhà, nghe qua liền biết ngài ấy rất lo lắng cho sức khỏe của ngươi......"
Nói tới đây, Thẩm Hoàn Chi nhìn về phía Tô Thầm. Hắn nhận ra thiếu niên này có sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi gần như trắng bệch, vừa nhìn liền biết trên người mang bệnh. Dáng vẻ ấy kết hợp với nốt chu sa giữa hàng lông mày khiến y trông vừa nghiêm nghị vừa thánh thiện, đặc biệt là khi lên tiếng bênh vực lẽ phải, đối lập hoàn toàn với cơ thể suy nhược.
Tô Thầm cười mỉm, phụ thân cũng thật là..... gặp ai cũng nhắc tới y.
Lộ Cảnh Hủ quay đầu, thì thầm với y: "Triều Triều, đệ nói chuyện phiếm với hắn làm gì?"
Tô Thầm cũng hạ giọng: "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
Ánh mắt của Lộ Cảnh Hủ sáng lên: "Đệ nói chuyện với hắn là vì ta sao?"
Tô Thầm: "Ta......"
Thẩm Hoàn Chi hiển nhiên nghe thấy những lời này, đứng bên cạnh nói bốn chữ 'mặt dày như thớt'.
Lộ Cảnh Hủ mỉm cười, đáp lại một cách nho nhã lễ độ: "Liên quan cái rắm gì đến ngươi?"
Tô Thầm: "......"
Trong lúc đang nói chuyện, từ hành lang truyền đến tiếng cười của nữ tử.
Trưởng Công Chúa tới sau nên những vị khách đồng loạt đứng dậy hành lễ. Nàng ta bước đi một cách uyển chuyển và thong thả, góc áo đỏ thẫm lướt qua trước mặt mọi người.
"Mời các vị ngồi."
Tô Thầm ngồi xuống theo mọi người, y ngước mắt lên thì thấy bên cạnh trưởng Công Chúa có hai thiếu nữ cười nói ríu rít. Tùy Ý từng cho y xem chân dung của hai người này, bọn họ đều là khuê nữ nhiều tài văn chương, có thể coi là bạn thân của trưởng Công Chúa.
Tô Thầm chỉ liếc một cái rồi quay đi.
"Các vị không cần câu nệ, nơi này của ta không có quá nhiều quy củ. Bổn Công Chúa mời mọi người tới đây là để giao lưu vui vẻ cùng nhau." - Trưởng Công Chúa mỉm cười, giọng nói vang vọng.
"Không biết Công Chúa có chuẩn bị phần thưởng gì không?" - Có người cười hỏi.
"Tất nhiên là có." - Trưởng Công Chúa nói: "Phần thưởng hôm nay chính là một cây Huyết xích san hô, ta đã phái người tìm rất lâu mới có được đấy."
Nói rồi nàng vỗ tay, ngay lập tức hạ nhân bưng cây Huyết xích san hô vào nội đình. Bên trong nó như có một luồng sáng đỏ đang lưu động, trông vô cùng bắt mắt.
Chỉ nhìn thoáng qua, trong đầu Tô Thầm lập tức nhớ đến viên huyết châu mà Tiết Phùng Châu tặng. Viên huyết châu kia lại được mang đến phủ Thừa tướng lần nữa, Tô Thầm đã tùy tiện cất nó đi, dự định sau này sẽ trả lại Tiết Phùng Châu.
"Huyết xích san hô này chính là phần thưởng do bổn công chúa chuẩn bị, ngoài ra Viên công tử còn tặng thêm bộ tứ phẩm quý giá dùng trong thư phòng, chúng được chế tác từ Ngọc Tụ Đầu của cửa hàng Ngọc Ý Trai."
Ngay lập tức có người bưng lên bốn món đồ, bút lông, nghiên mực, giấy trắng và thỏi mực.
Ngọc Ý Trai là cửa hàng bán 'học cụ' lớn nhất Vọng Kinh, không chỉ có tiếng mà còn đắt tiền. Trong đó, Ngọc Tụ Đầu là loại ngọc khó tìm nhất, có thể mất tới ba tháng mới gom đủ ngọc để làm một bộ tứ phẩm. Những quan lớn, quý tộc nếu muốn tặng loại quà này, Ngọc Tụ Đầu của Ngọc Ý Trai tất nhiên là lựa chọn đầu tiên.
Đây là hình thức tạo dựng thương hiệu ở thời cổ đại à.... Trong khi Tô Thầm còn đang phân tâm suy nghĩ, trưởng Công Chúa đã chọn được chủ đề của ngày hôm nay, đó là Mai.
Lộ Cảnh Hủ hỏi: "Triều Triều, đệ muốn nó không?"
"Muốn cái gì?" - Tô Thầm hỏi.
"Món đồ của Ngọc Ý Trai." - Lộ Cảnh Hủ trả lời: "Nếu đệ muốn, ta nhất định sẽ lấy cho đệ."
Tô Thầm cười cười: "Ta cần cái đó làm gì?"
"Để lấy mặt mũi." - Lộ Cảnh Hủ nhìn bộ bút lông và nghiên mực, trầm ngâm nói: "Hơn nữa ngày thường đệ hay chép kinh thư, chắc hẳn sẽ dùng được."
"Lộ Cảnh Hủ, ngươi lẩm nhẩm lầm bầm cái gì thế?" - Trưởng Công Chúa liếc nhìn một cái, ánh mắt dừng trên khuôn mặt của Tô Thầm. Nàng chớp chớp mắt, hỏi: "Vị bên cạnh chính là...... người nhà của Thừa tướng đại nhân?"
Tô Thầm đứng lên hành lễ: "Thưa Công Chúa, đúng vậy."
"Ta sớm nghe nói công tử Tô Thầm có dung mạo tuyệt mỹ, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền, lời đồn đại trong kinh thành không hề khoa trương chút nào." - Trưởng Công Chúa cười nói: "Ngươi mau ngồi xuống đi, không cần đa lễ."
Tô Thầm mỉm cười cảm tạ sau đó ngồi xuống, lễ nghĩa chu toàn không chút sai sót.
Tô Thầm mới vừa ngồi xuống thì một hạ nhân vội vã đi vào, sau đó cung nữ bên cạnh thì thầm gì đó với trưởng Công Chúa. Y thấy sắc mặt nàng thay đổi nhanh chóng, sau đó thất thần nói: "Tiết Phùng Châu? Ta không gởi thiệp mời cho hắn, hắn tới đây làm gì?"
Tiết Phùng Châu? Mọi người ồ lên, đồng loạt thắc mắc Tiết Phùng Châu tới nơi này làm cái gì.
"Hắn tới chắc chắn không có chuyện tốt." - Lộ Cảnh Hủ thấp giọng nói: "Trước kia, nếu hắn chủ động đến nhà quan viên nào thì tức là con đường làm quan của người đó đã chấm hết."
Lồng ngực Tô Thầm phập phồng, lông mi run rẩy, nhớ lại chuyện Tiết Phùng Châu đột nhập phủ Thừa tướng, y nghĩ quả nhiên hắn có ý đồ xấu.
"Tiểu nhân không biết, hắn chỉ nói muốn đến xem náo nhiệt." - Hạ nhân lau mồ hôi lạnh, nói tiếp: "Có điều trên tay hắn cầm một cây trường thương, đứng hiên ngang trước cổng lớn như hung thần ác sát, xem ra không phải có ý tốt, hắn còn nói......"
"Còn nói cái gì?" - Trưởng Công Chúa cắn răng hỏi.
"Còn nói......nếu Công Chúa không cho hắn vào, hắn sẽ đề thơ trên cổng lớn để góp vui với mọi người."
"Góp vui? Hắn dám gọi đó là vui." - Trưởng Công Chúa tức giận đến mức đập bàn, giọng nói phát run: "Bổn công chúa không tin Tiết Phùng Châu lại dám làm ra chuyện vô liêm sỉ nhường này. Hắn thật sự, thật sự quá vô liêm sỉ!"
Hạ nhân kia không dám nói lời nào.
Tô Thầm khẽ thở dài trong lòng, Tiết Phùng Châu này thật dám cả gan làm loạn, dù thế nào đi chăng nữa, trưởng Công Chúa cũng là thân tỷ của Tân Đế....... Nghe phụ thân nói, Tiết Phùng Châu là người có công lớn nhất giúp đương kim Hoàng Thượng đăng cơ nên được hưởng thánh ân. Cho dù trưởng Công Chúa không muốn, nàng sẽ không lựa thời điểm này để chọc giận Tiết Phùng Châu. Có điều, ngay cả người hoàng tộc hắn cũng không để vào mắt thì việc bị Hoàng Đế nghi kỵ chỉ là chuyện sớm muộn, khó trách tự rước họa sát thân.
Quả nhiên, trưởng Công Chúa tức giận một lúc rồi nghiêm mặt, nói: "Đi mời Tiết tướng quân vào."
Hạ nhân nhận mệnh lui ra.
"Xem ra Tiết mỗ đến vừa đúng lúc, không trễ quá nhỉ." - Còn chưa thấy người xuất hiện đã nghe thấy giọng nói của Tiết Phùng Châu vang đến: "Có dịp thú vị như vậy, sao Công Chúa không mời ta đến?"
Trưởng Công Chúa ngoài cười nhưng trong không cười: "Nghe nói Tiết tướng quân chỉ yêu thích huơ đao múa kiếm chứ không thích thơ từ ca phú. Bổn cung còn tưởng Tiết tướng quân không có hứng thú với những buổi tụ họp thế này."
Không biết là vô tình hay cố ý, Tiết Phùng Châu vừa vặn dừng chân ngay trước mặt Tô Thầm, cây trường thương đen tuyền đập xuống mặt đất, nổ vang một tiếng kinh hoàng khiến mí mắt Tô Thầm giật giật.
Tô Thầm từ từ ngước lên dọc theo thân của cây trường thương, đúng lúc bắt gặp nụ cười nửa miệng của Tiết Phùng Châu.
"Ai nói Tiết mỗ không có hứng thú?" - Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm khiến y nổi hết da gà da vịt. Giọng nói của Tiết Phùng Châu bỗng nhẹ nhàng phiêu phiêu: "Tiết mỗ cực kỳ hứng thú với những chuyện này."
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Story
Chương 7: GÓP VUI
10.0/10 từ 19 lượt.
