Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 84: Muốn nghe


Mỗi năm đến sinh nhật, hoặc là ở nhà, hoặc là ở phim trường, chưa bao giờ Nghê Tư Duẫn được quây quần cùng nhiều bạn bè như thế này.


Từ nhỏ đến lớn ngoài Giang Mẫn Na ra cô gần như không có bạn thân nào. Trước kia cô từng nghĩ là do tính cách mình quá lạnh nhạt, lại không thích náo nhiệt nên mới chẳng kết được mối bạn nào bền lâu.


Nhưng từ khi tụ tập cùng những người này, cô mới phát hiện thì ra tiếng cười của mọi người lại dễ chịu đến thế.


Trong mấy chuyện giải trí Minh Diệp lúc nào cũng là người xung phong đi đầu. Là người quen sống về đêm, anh ta có đủ trò chơi rượu giấu trong tay áo, tối nay nhất định phải khiến hai người kia gục ngã mới thôi.


Ý đồ chuốc rượu cho Chu Xán Vũ bằng mấy trò chơi đó, rõ ràng anh ta đã quên mất rằng Chu Xán Vũ chính là cao thủ của mọi thể loại game, vì dù là dựa vào vận may hay kỹ năng thì anh đều như người điều khiển cả cuộc chơi, thắng thua đều trong tầm tay. Huống hồ cho dù thua đến mức nào, tửu lượng thép của anh vẫn ở đó, muốn chuốc cho anh say thì chắc phải dùng tới cả Thái Bình Dương mới đủ.


Có những người thích đào hố giăng bẫy, làm chuyện thất đức nhiều rồi sớm muộn cũng có ngày tự giẫm lên hố của mình.


Từ những trò chơi bài đơn giản ban đầu, đến xúc xắc, rồi cuối cùng là kéo búa bao, Minh Diệp không cách nào thắng nổi Chu Xán Vũ.


Tối nay mọi trò chơi đều lấy rượu làm cược, thua bao nhiêu uống bấy nhiêu, không ai được phép lật lọng. Khi trước mặt Minh Diệp đã xếp đủ hai chai rượu trống trơn, anh ta bắt đầu cảm thấy hối hận.


Thấy không đấu lại nổi, ánh mắt anh ta liền chuyển sang “tay mơ” trên bàn rượu là Nghê Tư Duẫn:


“Tiểu Duẫn, em chơi với anh một ván nhé.”


Mấy vòng trước Nghê Tư Duẫn cũng đã uống không ít, tuy chưa đến mức say mềm nhưng mặt đã nóng ran, đầu cũng bắt đầu choáng váng.


“Tôi không rành lắm đâu…”


“Để chồng em dạy em là được, mấy trò này đơn giản lắm.” Minh Diệp vẫn tự tin, dù gì trong quán bar xưa nay cũng không ai chuốc ngã được anh ta, “Anh đi tìm người khác chơi vài ván đã.”


Nói xong, anh ta quay đầu gọi người đang nghiêng mình nằm trên ghế sofa, Cao Nghĩa:


“Cao Nghĩa, cậu ổn không đấy, mới uống có tí đã gục rồi à?”


Bên cạnh, tình hình của Cao Chấn cũng không khá hơn. Hai anh em vốn ít khi đụng đến rượu, cộng lại cả đời uống chưa chắc bằng một tối của Minh Diệp.


Thấy cả hai đều không chống đỡ nổi nữa, ánh mắt anh ta lại chuyển đến người đang nằm sõng soài trên tấm thảm – Tần Duệ. Trong ấn tượng của anh ta Tần Duệ là người uống được, theo Chu Xán Vũ đi không biết bao nhiêu buổi tiệc xã giao, ít nhất cũng có thể đỡ đòn một chút.


Nhưng ngay cả Tần Duệ tối nay cũng nằm im bất động, khiến Minh Diệp khẽ “chậc” một tiếng đầy thất vọng, cảm giác rượu cũng chưa uống bao nhiêu, sao ai nấy đều yếu ớt thế.


Chế độ dò tìm đối thủ của anh ta lại được kích hoạt, bộ não lag nhẹ vài giây, còn chưa kịp khóa mục tiêu thì “mục tiêu” đã tự mình bước tới.


“Đừng tìm nữa, giờ chỉ có tôi có thể uống với cậu thôi.”


Chu Uyển Trúc khoanh tay, tay xách chai rượu, cười một cách quyến rũ, “Cậu cũng chẳng khá hơn là bao, mới hai chai đã gục.”


Minh Diệp ngồi xuống cạnh cô, “Đừng coi thường tôi, ngày xưa chị cũng từng thua tôi đấy thôi.”


“Cậu không biết tửu lượng của tôi là di truyền à?”


Chu Uyển Trúc cười nửa miệng, vắt chân chữ ngũ, ý tứ trong lời nói chẳng rõ ràng.


Cho dù lúc này đầu óc tỉnh táo Minh Diệp cũng chưa chắc hiểu được câu nói ấy, huống chi là khi anh ta đã bắt đầu chuếnh choáng. Uống rượu vào là lại thích lên gân làm trò:


“Không tin, nào, chọn trò đi.”


Chu Uyển Trúc chỉ biết bất lực lắc đầu. Ở cạnh người này vĩnh viễn giống như đang trông trẻ, luôn có cảm giác mới lạ, nhưng lúc cần quyết định quan trọng thì lại không thể trông cậy.



Tối nay cô chưa uống nhiều, ngay từ vòng chơi tập thể đầu tiên Thẩm Giai Lị đã gục nên cô phải đi chăm sóc, đưa người về phòng.


Bên kia sofa, Nghê Tư Duẫn đang được Chu Xán Vũ kiên nhẫn chỉ dẫn, đã học được mấy trò.


Học xong cô cảm thấy kỳ lạ, nghiêng đầu hỏi:


“Sao anh cái gì cũng biết vậy? Trước kia cũng hay đi bar à?”


Lúc ở Macao nhìn anh chơi poker đã thấy cực kỳ lão luyện, giờ chơi đủ kiểu trò cũng toàn thắng, chẳng lẽ anh sinh ra đã là “vua game”?


Câu hỏi mang theo cảm giác bất an khiến Chu Xán Vũ bật cười, không nhịn được đưa tay nhéo má đỏ bừng của cô:


“Chưa từng đi.”


“Vậy sao lại biết nhiều thế, mà còn chơi cái nào cũng giỏi?”


Chu Xán Vũ mím môi, giọng nói dịu dàng:


“May mắn thôi.”


Anh không thực sự tinh thông mọi trò, chỉ là đầu óc nhanh nhạy hơn người, dễ bắt được quy luật.


“Cái này học được chưa?”


Người đàn ông nghiêng đầu, chỉ vào chiếc ly xúc xắc trên bàn, ánh mắt sâu lắng dịu dàng khiến Nghê Tư Duẫn nhìn đến ngẩn ngơ.


Cô mỉm cười gật đầu.


“Tốt lắm.”


Chu Xán Vũ không tiếc lời khen ngợi, đưa ly xúc xắc về phía cô, “Chơi với anh một ván nhé?”


Câu mời ấy giống như gảy vào một dây đàn trong ký ức cô, nhìn nụ cười của anh, cô làm sao có thể từ chối?


Lúc đầu chơi chỉ vì hứng thú, đến sau này đấu với Chu Xán Vũ hoàn toàn dựa vào dũng khí.


Người đàn ông này không hề “nhường” vì cô là Nghê Tư Duẫn. Sau cả chục ván, Nghê Tư Duẫn không thắng nổi một ván nào.


Mỗi lần kết thúc, cô đều chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng của anh. Anh nói:


“Uống đi.”


Cô liền ngoan ngoãn cạn ly rượu mạnh.


Mãi đến khi Nghê Tư Duẫn hoàn toàn đầu hàng, cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng anh, Chu Xán Vũ vững vàng ôm lấy cô, môi luôn nở một nụ cười điềm tĩnh dịu dàng.


Lúc quay đầu nhìn lại, Minh Diệp khi trước vẫn còn tung tăng nhảy nhót giờ đã nằm vật trên đùi Chu Uyển Trúc, như mất hết sinh khí, trong khi cô thì nhàn nhã rít điếu thuốc.


Người thắng cuối cùng của bữa tiệc rượu đêm nay, thuộc về họ nhà Chu.


Nhìn một phòng người nằm lăn lóc, Chu Xán Vũ dở khóc dở cười:


”Chị trông cậu ta giúp em, em đưa Tiểu Duẫn về phòng trước.”


Nói xong, anh vòng tay qua đầu gối và lưng Nghê Tư Duẫn rồi nhẹ nhàng bế cô lên lầu, men rượu chẳng ảnh hưởng chút nào đến bước chân anh.



Chu Xán Vũ giúp cô thay đồ ngủ, lau mặt, rồi đắp chăn đưa vào giường. Cô gái nhỏ nhận ra anh sắp đi, như tỉnh khỏi mộng, níu chặt tay anh không buông, đôi mắt trong veo nhìn khiến tim anh run rẩy, giọng nói cũng vì rượu mà trở nên mềm mại:


“Anh đi đâu vậy?”


Trái tim người đàn ông như tan chảy, dịu dàng dỗ dành:


“Anh đưa họ về phòng rồi quay lại, ngoan, ở một mình có sợ không?”


Nghê Tư Duẫn mím môi, trông vô cùng tủi thân:


“Có…”


Chu Xán Vũ vuốt má cô, cúi người hôn nhẹ:


“Anh quay lại nhanh thôi, ngoan, chờ anh nhé?”


Bị anh dỗ dành như vậy, Nghê Tư Duẫn như biến thành một đứa trẻ con, rõ ràng không muốn rời xa, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện:


“Vâng.”


Chu Xán Vũ xoa nhẹ tóc cô, rồi rời khỏi phòng, đi xuống lầu.


Cả đám người nằm la liệt dưới phòng khách, chẳng ai còn tỉnh táo. Chu Xán Vũ không thể để họ ngủ ở đây cả đêm, lỡ cảm lạnh thì phiền toái.


Anh không thấy bóng Minh Diệp và Chu Uyển Trúc, tìm một vòng mới phát hiện họ đang ngồi xổm ngoài sân.


Từ khi Chu Xán Vũ đưa Nghê Tư Duẫn lên phòng, Minh Diệp đã bò dậy vì khó chịu, định nôn ra, Chu Uyển Trúc vội dìu anh ra ngoài.


Cô nhẹ nhàng vỗ lưng anh, đợi anh nôn xong:


“Đỡ hơn chưa?”


Minh Diệp mắt đỏ hoe, vừa nôn xong miệng vẫn còn khó chịu, mệt mỏi dựa vào vai Chu Uyển Trúc, gọi cô:


“Chị dâu…”


“Tửu lượng cậu kém quá rồi đấy.”


Chu Uyển Trúc kiên cường đỡ anh, tay vẫn nhẹ nhàng vuốt lưng, “Còn đi nổi không, tôi đưa về phòng.”


Rượu ngấm vào đầu, Minh Diệp chỉ còn nghe thấy tiếng trong đầu mình. Mơ màng, anh ghé tai cô thì thầm:


“Chị dâu, tôi nhớ em.”


“Cậu say rồi.” Chu Uyển Trúc thở dài, cố gắng đỡ anh dậy.


Minh Diệp mắt đỏ hoe nhìn cô:


“Thật sự không thể sao, tại sao chứ?”


Chu Uyển Trúc gật đầu:


“Tôi chưa ly hôn với Minh Hằng, vẫn là chị dâu của cậu. Chuyện này không hợp luân thường đạo lý.”


“Tôi không quan tâm đến đạo lý gì hết, chị dâu… tôi chỉ cần chị thôi.”



Anh vừa nói vừa ôm lấy cô, miệng không ngừng gọi:


“Chị dâu…”


Chu Uyển Trúc đứng yên không nhúc nhích, không hề đáp lại.


Dù trong lòng cô có tình cảm với anh hay không, họ cũng không có khả năng. Khi cô lựa chọn yêu Minh Hàng, thì kết cục đã được định sẵn.


Cô và Minh Diệp cả đời này cũng chỉ có thể là mối quan hệ như vậy.


Phải học cách chấp nhận, bởi một kết thúc buồn chính là trạng thái thường thấy của cuộc đời.


Đối với Chu Uyển Trúc hiện tại tình yêu không còn là ưu tiên hàng đầu nữa, cô còn những việc quan trọng hơn cần làm.


Trong phòng, thấy hai người kia hòa thuận vui vẻ Chu Xán Vũ cũng không xen vào, chỉ lặng lẽ cõng Tần Duệ lên lầu. Một mình anh đi đi lại lại ba lượt mới đưa hết đám người say khướt về lại phòng mình.


Xong xuôi đâu đấy, anh mới trở lại phòng. Người con gái trên giường đã nghiêng đầu ngủ say, hô hấp nhẹ nhàng.


Chu Xán Vũ đi ra ban công châm một điếu thuốc, anh không nghiện thuốc chỉ là đôi lúc thấy cần. Từ sau khi yêu Nghê Tư Duẫn, anh rất hiếm khi hút thuốc trước mặt cô, vì biết khói thuốc lá còn độc hơn thuốc trực tiếp.


Làn khói trắng đặc phả ra từ mũi và miệng, dần tan vào trong không khí như mây mù lượn lờ.


Khói thuốc làm mờ đôi mắt, giống hệt đêm đó ở Tòa nhà Hồng Kông, hình ảnh Nghê Tư Duẫn bị sặc thuốc mù mịt hiện lên trong đầu.


Anh chưa từng có ý định dạy hư cô, chỉ là nhớ tới dáng vẻ lúng túng dễ thương của cô hôm ấy, lại muốn trêu chọc cô thêm lần nữa.


Điếu thuốc cháy đỏ rực, đều đều cháy hết sinh mệnh.


Dập tắt đầu thuốc, phía sau liền truyền đến tiếng gọi: “Chu Xán Vũ.”


Anh vội vã phủi mùi thuốc lá trên người, quay vào phòng: “Sao thế?”


“Em muốn tắm.” Nghê Tư Duẫn ôm đầu ngồi dậy, trên người toàn mùi rượu, chính cô cũng thấy khó chịu.


Cô không quen uống rượu, lại càng không chịu nổi mùi nồng nặc ấy bám vào người.


Nhưng Chu Xán Vũ lập tức từ chối: “Uống rượu xong không được tắm, em yêu, ráng chịu một chút được không?”


Cô chưa tỉnh hẳn, chỉ thấy bứt rứt trong người, thật sự không chịu nổi, “Nhưng em thấy khó chịu.”


“Rất khó chịu à?”


“Ừm…” Giọng lạc đi vì ấm ức.


Cửa ban công vẫn mở, gió biển mặn mặn thổi vào, khiến lòng người nhồn nhột khó tả.


Đôi mắt hơi ướt, ánh nhìn mơ màng lại bỗng chốc lộ ra nét ngây ngô dụ hoặc, khơi dậy mọi dây thần kinh của người đàn ông. Hầu kết anh khẽ động, “Anh đi đốt tinh dầu, hai tiếng sau hãy tắm được không?”


Cô ngoan ngoãn gật đầu, khiến người ta muốn tan chảy.


Rượu, quả là thứ kỳ lạ. Nó dễ dàng bóc trần những điều con người cố giấu, cũng dễ dàng khơi dậy đủ thứ xúc cảm sâu kín.


Chu Xán Vũ tìm được lọ tinh dầu trong tủ âm tường, bên cạnh còn có bao diêm. Anh châm một que, đặt bên đầu giường. Mùi thơm dịu nhẹ nhanh chóng lan tỏa khắp không gian, khiến người ta thấy nhẹ nhõm, thư thái.


Nghê Tư Duẫn cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Cô quay đầu nhìn người đàn ông vẫn đang bận rộn bên cạnh, cuộn mình lại một chút, nhường ra chỗ trống, “Chồng à, em không ngủ được, lại đây nằm với em đi.”



“Em gọi anh gì cơ?” Anh xoay người nằm xuống, chiếm lấy phần chăn cô vừa ủ ấm.


Nghê Tư Duẫn rụt mình vào trong chăn, thì thầm: “Cầu hôn rồi mà, gọi một tiếng thì sao đâu.”


Chu Xán Vũ bật cười, nhẹ nhàng vén lọn tóc lòa xòa trên trán cô.


“Gọi thêm một tiếng nữa, dễ nghe lắm.”


Cô rụt rè lộ cằm ra, nũng nịu khẽ gọi: “Chồng…”


Chữ cuối còn chưa dứt, người đàn ông đã cúi xuống chiếm lấy đôi môi mềm mại của cô, bàn tay lớn giữ lấy chiếc cằm nóng hổi, đầu lưỡi xâm nhập không chút do dự, cuốn lấy mọi âm thanh.


Anh áp người xuống, hơi nóng dưới lớp chăn dần dâng cao, có những đóa hoa không cần ánh sáng vẫn có thể nở rộ, thậm chí còn rực rỡ, căng mọng hơn.


Lúc môi lưỡi rời nhau, Nghê Tư Duẫn ngửa đầu, thở hổn hển khe khẽ than thở.


Chu Xán Vũ hỏi: “Khó chịu ở đâu?”


Thấy cô đỏ mặt, không dám nói, anh liền nhẹ nhàng dùng tay dẫn dắt như một bác sĩ khám bệnh lão luyện: “Chỗ này?”


Cô cắn môi gật đầu.


“Thế sao nào?”


Gương mặt nóng bừng cọ lên cổ anh, giọng nhỏ như muỗi: “Muốn…”


“Muốn gì?”


Giữa mùa xuân, mọi vẻ yêu kiều đều dễ khiến người động tâm, giống như thưởng thức đóa hoa rực rỡ nhất trong khu vườn. Chu Xán Vũ bật cười khẽ, vẫn dẫn dắt tay cô, “Cái này?”


Cô khẽ ừ, âm mũi mềm mại.


Anh áp sát, thì thầm bên tai: “Anh muốn nghe em nói.”


Nghê Tư Duẫn đôi mắt ngân ngấn nước: “Chồng ơi, em muốn…”


Hai chân anh chống hai bên người cô, thân nhiệt nóng rực dường như đốt cháy tất cả, đến bộ đồ ngủ vừa mặc vào cũng bị cởi ra. Sợi dây ngọc hộ mệnh đeo cổ lâu năm trượt xuống, đập vào mắt cô, trong suốt và mát lạnh.


Cô ngây người nhìn sợi dây ấy. Không hiểu vì sao, vật ấy khi đeo trên ngực anh lại khiến anh càng thêm gợi cảm khó tả.


Viền ngọc trắng ôm lấy vòng eo săn chắc, như ánh sao lấp lánh nơi đáy mắt cô.


Ngoài kia, thủy triều dâng lên giữa đêm. Sóng biển cuộn trào từng lớp, lớp trước vừa vỗ vào đá, chưa kịp rút thì lớp sau đã ào ạt ập tới, gào thét không ngừng, cho đến khi trời dần sáng, nước mới từ tốn rút lui.


Cả căn biệt thự, ai nấy đều say bí tỉ vì rượu. Ban đầu tính sáng về, nhưng cuối cùng cả đám đều ngủ tới tận trưa.


Thấy thời gian trễ mất rồi, mọi người quyết định ăn trưa xong mới quay lại.


Khi Chu Xán Vũ xuống lầu, tình cờ gặp Chu Uyển Trúc đang bước ra từ phòng ngủ, ánh mắt anh lập tức dừng lại.


Ngay giây sau, Minh Diệp vừa ngáp vừa từ phòng cô bước ra.


Trong thoáng chốc, ba người nhìn nhau, chẳng ai thốt được lời.


Chu Uyển Trúc lên tiếng trước: “Tôi có thể giải thích…”


Chu Xán Vũ giơ tay, cười khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy ẩn ý như thể nói với cô là không cần phải giải thích đâu.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 84: Muốn nghe
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...