Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 83: Cầu hôn anh à?
Khi Nghê Tư Duẫn tỉnh dậy đã là sáng hôm sau. Ánh nắng nhảy nhót trên mặt biển mát lạnh, xuyên qua lớp kính chiếu lên gương mặt sạch sẽ của cô gái.
Hàng mi đen dày khẽ rung động, ánh mặt trời quá chói khiến cô khó chịu, theo bản năng rúc vào lòng Chu Xán Vũ.
Người đàn ông vẫn ngủ say, nhưng cô đã lơ mơ tỉnh lại.
Ngẩng đầu nhìn, người bên gối ngủ rất yên bình. Đôi mắt sắc lạnh lúc thường nay đang nhắm nghiền, hàng mi dài và dày, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại thành một đường, những đường nét gương mặt ưu tú như thể kiệt tác vô tình được thiên nhiên nhào nặn, luôn khiến người khác bị mê hoặc.
Có lẽ đến cả Thượng đế cũng ghen tị với vẻ đẹp và tài năng thiên phú của anh, nên đã đóng sập cánh cửa dẫn đến một gia đình hạnh phúc.
Nghĩ đến những chuyện anh từng trải qua, Nghê Tư Duẫn không kìm được xót xa.
Không sao cả, anh cầm trong tay rìu Khai Thiên, tự mình mở lối đi đến ánh sáng rồi sẽ có một mái nhà thuộc về anh.
Lúc tỉnh lại sau cơn hôn mê, Nghê Tư Duẫn từng tò mò hỏi anh rất nhiều chuyện.
Khi đó, người đến đảo giải cứu cô là một tập đoàn vệ sĩ nổi danh toàn cầu. Ban đầu cô tưởng đó là nhờ các mối quan hệ, không ngờ lại là vì thế lực phía sau.
Tập đoàn Chu thị vốn đã nổi tiếng lẫy lừng, vậy mà hóa ra đó chỉ là thành tựu khiêm tốn nhất của anh.
Tập đoàn Cầu Vồng được thành lập đã nhiều năm, gắn liền với một câu lạc bộ quyền anh ngầm ở Los Angeles, mỗi năm tổ chức bốn trận đấu lớn để tuyển dụng nhân viên.
Lúc du học một mình ở Mỹ, Chu Xán Vũ từng tham gia các trận quyền anh tại đó. Khi ấy chưa đến hai mươi tuổi nhưng nghị lực của anh vượt xa người thường, mỗi trận đấu đều rất ít khi bị thương tích.
Trong trận chung kết cuối cùng, đối thủ là một gã da trắng to cao, mới vài hiệp đã bị đánh đến bầm dập mặt mày, Chu Xán Vũ hoàn toàn không nương tay, gần như ra đòn chí mạng. Khi đối thủ ngã gục anh vẫn điềm nhiên đặt chân lên người hắn.
Vốn là người trầm lặng điềm đạm vậy mà lại sỉ nhục đối thủ như thế, chỉ vì trước trận gã kia thấy anh là người châu Á nên đã buông lời kỳ thị chủng tộc.
Bức ảnh truyền về nước sau này chính là khoảnh khắc ấy, bị khán giả trên khán đài chụp trộm lại.
Vào tập đoàn Cầu Vồng chưa đầy một năm, Chu Xán Vũ đã tự mình vươn lên vị trí quản lý bằng chính thực lực.
Anh chưa bao giờ là thiên tài, tất cả đều nhờ nỗ lực sau này. Không ai biết được anh đã phải trải qua những gì trong mấy năm đó, đặc biệt là khoảng thời gian sau khi bà ngoại qua đời như rơi vào vực thẳm tối tăm nhất.
Những gì có được ngày hôm nay, đều là điều anh xứng đáng nhận lấy.
Nghê Tư Duẫn thương anh, luôn cảm thấy ông trời vẫn còn nợ anh quá nhiều.
Đi đến hôm nay, anh thực sự đã mất quá nhiều thứ. Giá như cô có thể cho anh nhiều hơn, giá như cô có thể nhận ra anh sớm hơn.
Nghĩ đến đó, cô gối đầu lên cánh tay anh, khẽ thở dài một hơi.
“Vừa sáng ra đã thở dài, có tâm sự à em?”
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên từ đỉnh đầu, cô ngẩng lên nhìn, thấy anh vẫn nhắm mắt.
Nghê Tư Duẫn chống người dậy: “Anh tỉnh từ lúc nào vậy?”
Chu Xán Vũ mở mắt, ánh nhìn rơi vào bàn tay cô đang đặt trên xương quai xanh của anh, ngón tay vẫn xoa xoa không ngừng, từ lúc cô tỉnh dậy đã thế rồi.
“Em tỉnh lúc nào thì anh tỉnh lúc đó.”
“Xin lỗi…”
Cô rụt tay lại có phần ngượng ngùng. Ở bên nhau lâu rồi nên thành thói quen, vừa tỉnh dậy tay đã vô thức đặt lên đó.
Cũng chỉ tại anh luyện thân hình quá tốt, cảm giác chạm vào thật sự rất tuyệt.
Chu Xán Vũ bật cười khẽ, trở mình ôm cô vào lòng, bàn tay to phủ lên eo cô: “Anh đâu có nói không được.”
Cơ thể họ dán sát vào nhau, Nghê Tư Duẫn cảm nhận rõ ràng sức mạnh buổi sớm đang áp lên đùi mình, máu trong người như sôi trào.
“Đàn ông là vậy mà.”
Cô dùng chân đạp anh dưới chăn.
Chu Xán Vũ liền câu chân cô lại, tay ôm eo càng thêm ý tứ: “Phản ứng sinh lý bình thường thôi, chứ có sắc đâu?”
Anh luôn thích ngụy biện, Nghê Tư Duẫn cãi không lại, vừa xoay người định né thì eo đã bị siết chặt, không nhúc nhích nổi.
“Giận rồi à?”
Anh thăm dò, thò đầu lại gần: “Sáng nay sao không có nụ hôn chào buổi sáng?”
Vừa dứt lời, Nghê Tư Duẫn liền ghé tới hôn một cái: “Không giận.”
“Chỉ là… vẫn còn hơi đau, nên không muốn.”
Cách cô nói thẳng thắn như vậy, không khiến hai người nảy sinh khoảng cách.
Nghe cô nói đau, Chu Xán Vũ đầy áy náy: “Lúc đi vội quá nên anh không mang theo thuốc.”
“Đau nhiều không? Anh bảo người mang đến nhé.”
Cô lắc đầu: “Phiền lắm, không sao đâu, ngày kia là về rồi.”
Kích thước của Chu Xán Vũ luôn khiến Nghê Tư Duẫn khó thích nghi. Mỗi lần xong đều sưng mấy ngày vì thế Chu Xán Vũ đặc biệt mua thuốc cho cô, mỗi lần xong việc đều chăm sóc rất chu đáo, tắm xong là bôi thuốc ngay.
Lần này trước khi lên đảo họ không về nhà nên chẳng mang theo gì. Sau một đêm cuồng nhiệt, cả hai mới nhớ ra không mang thuốc theo.
Dù cô nói thế Chu Xán Vũ vẫn gọi người đem thuốc đến tận nơi, tối đó vừa tắm xong là bôi ngay cho cô.
Dù sao thì loại thuốc này thật sự rất hiệu quả.
Cô gái đặt hai chân lên vai anh, má hơi ửng hồng, không phải vì xấu hổ mà là vì nghĩ đến việc anh cất công cho người đi đi lại lại chỉ để mang một hộp thuốc, cô cảm thấy hơi ngại.
“Sưng nặng như vậy, sau này phải luôn mang thuốc theo người mới được.”
Nghê Tư Duẫn quay mặt đi: “Đã bảo là không cần rồi mà.”
Chu Xán Vũ hạ lực tay, thuốc mát lạnh thấm vào da, lan đến tận tim.
“Không bôi sớm, sau sẽ càng tệ hơn, đừng cố chịu.”
Nghê Tư Duẫn khe khẽ nói: “Em đâu có cố chịu…”
Bôi thuốc xong, Chu Xán Vũ lau sạch thuốc dính trên tay: “Là anh không đúng.”
Lần này đúng là anh không kiềm chế được, chỉ một lần thôi mà đã khiến cô sưng đến mức này.
Nghê Tư Duẫn nâng cằm anh, nhẹ nhàng hôn một cái.
Chu Xán Vũ đứng dậy, cất lại hộp thuốc, quay lại thấy Nghê Tư Duẫn đã chui vào chăn.
Anh cầm điện thoại nhìn giờ, tháng Năm chỉ còn lại nửa tiếng cuối cùng, sắp đến sinh nhật của Nghê Tư Duẫn rồi.
Anh hỏi: “Giờ em muốn ngủ à?”
Cô bật đèn ngủ đầu giường, có vẻ chưa định ngủ ngay.
Nhích qua một bên nhường chỗ, cô mời anh lên giường: “Em chưa buồn ngủ, qua đây nói chuyện với em một lúc đi.”
Người đàn ông cởi áo khoác, nhận lời.
“Sáng nay dì nhỏ gửi cho em một bao lì xì, chúc mừng sinh nhật.”
Chu Xán Vũ nằm cạnh cô, rất tự nhiên ôm cô vào lòng: “Bao nhiêu?”
Nghê Tư Duẫn gối đầu lên cánh tay anh, tay lại đặt lên ngực anh theo phản xạ.
“Tám vạn tám.”
Chu Xán Vũ: “Dì nhỏ này keo thật.”
Nghê Tư Duẫn: “Gì mà keo, ai cũng phải như anh chắc.”
Cả hai đều không thiếu tiền nên Chu Xán Vũ chưa bao giờ lì xì cho cô, nhưng quà tặng thì thường xuyên, giá toàn từ năm chữ số trở lên.
“Tối qua em mơ thấy mình kết hôn ở một bãi cỏ xanh mướt, tất cả bạn bè thân thiết của chúng ta đều có mặt. Dì nhỏ ngồi hàng ghế đầu tiên, là người thân duy nhất của anh.”
“Tỉnh dậy, em cứ nghĩ mãi nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn, yêu nhau sớm hơn, có lẽ anh đã thoát khỏi cô đơn từ trước rồi.”
“Mặc dù là nghĩ vậy nhưng số phận đã định thế rồi, quá khứ không thay đổi được, thì tương lai mình hãy cùng nhau tô màu hạnh phúc. Trước kia em nghĩ sống một mình cả đời cũng ổn, hạnh phúc không nhất thiết phải có hai người. Nhưng giờ em thấy, nếu nửa đời sau không có anh em không sống nổi đâu. Chu Xán Vũ, mình kết hôn sớm đi.”
Chu Xán Vũ khẽ cong môi: “Em đang cầu hôn anh đấy à?”
“Ừm.”
Cô mím môi, cân nhắc một chút rồi hỏi:
“Anh có đồng ý không?”
Chuyện cầu hôn trước đây anh đã làm rồi, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc Nghê Tư Duẫn muốn bày tỏ tình yêu của mình. Trước kia vì lý do công việc, cả hai vẫn chưa chính thức đăng ký kết hôn, giờ đây họ đã công khai với cả thế giới, từ lâu đã sớm xem nhau là vợ chồng.
Có lẽ vì từng trải qua quá nhiều sóng gió, nên từng chút ngọt ngào bây giờ đều khiến Chu Xán Vũ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Anh khẽ cong môi, mỉm cười gật đầu:
“Anh đồng ý.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Vợ yêu.”
Vừa dứt lời, điện thoại của Nghê Tư Duẫn liền reo lên liên hồi, là những lời chúc mừng sinh nhật bạn bè gửi đến đúng lúc.
Tin nhắn dồn dập quá, cô không thể trả lời từng người, đành để máy sang chế độ im lặng rồi đặt sang bên cạnh.
Chu Xán Vũ quản thời gian rất nghiêm ngặt, đến từng giây cũng không chệch một nhịp.
Mặt áp lên ngực anh, cô nhắm mắt, mỉm cười:
“Em yêu anh, chồng ạ.”
Sáng hôm sau, mọi người đều hăng hái dậy sớm để chuẩn bị mừng sinh nhật cô gái chính trong ngày. Minh Diệp đã lên sẵn rất nhiều chương trình đặc biệt cho ngày hôm nay.
Sau bữa sáng, cả nhóm cùng đi lặn biển. Đã ba ngày ở đây mà vẫn chưa xuống biển lần nào, hôm nay đúng là thời tiết đẹp, vừa hay có thể ngắm cảnh dưới đáy đại dương, chẳng kém gì trên cạn.
Buổi trưa, Minh Diệp phân công nhiệm vụ: ngoài Nghê Tư Duẫn ra tất cả mọi người đều phải tự tay nấu một món cho cô để vừa giải quyết bữa trưa, vừa thể hiện tấm lòng, điều quan trọng nhất là để tận hưởng niềm vui tụ họp bên bạn bè.
Chiều đến mọi người sẽ chơi trò trong nhà. Đúng tám người đủ chia làm hai bàn mạt chược, nhưng vì Cao Chấn và Cao Nghĩa không biết chơi, còn Nghê Tư Duẫn là tay mơ nên Minh Diệc quyết định hủy chương trình đó, thay bằng trò chơi trên bàn (boardgame).
Cả buổi chiều, mọi người cùng nhau chơi đủ loại boardgame, ai cũng cố gắng nhường phần thắng cho nhân vật chính của ngày hôm nay, không chỉ để cô vui mà còn cầu mong cho cô một khởi đầu suôn sẻ trong năm mới của tuổi mới.
Đến chiều muộn, chiếc bánh sinh nhật đặt riêng từ trước đã được giao tới, đây mới là cao trào của cả buổi tiệc.
Năm nay sinh nhật trôi qua vô cùng rộn ràng, chương trình phong phú, tiếng cười không dứt, bạn bè đều chân thành, Nghê Tư Duẫn thấy lòng vô cùng mãn nguyện.
Minh Diệp luôn là người tiên phong:
“Tôi đã trộm mấy chai rượu quý trong bộ sưu tập của nhà đem đến đây, tối nay mình uống mấy chai đó nhé!”
Vừa nghe chữ “trộm”, Chu Uyển Trúc hỏi ngay:
“Ông nội cậu biết không đấy?”
Minh Diệc đáp rất thản nhiên:
“Sao dám cho ông biết được.”
Rượu trong hầm nhà họ Minh đều là do cụ ông sưu tầm, trong nhà trừ ông thì chỉ có Minh Diệc là dám lén lấy ra uống.
“Đừng lo mấy chuyện đó, hôm nay là để vui mà.”
Chu Uyển Trúc đành nhún vai, quay sang hỏi Nghê Tư Duẫn:
“Em uống được không đó?”
Trong đám bóng bay rực rỡ, một đôi trai tài gái sắc đứng nổi bật giữa đám đông. Chu Xán Vũ đang đội lên đầu Nghê Tư Duẫn chiếc vương miện dành riêng cho cô dâu sinh nhật hôm nay.
Nghe thấy có người hỏi, Nghê Tư Duẫn khẽ quay đầu lại, nụ cười tươi như hoa:
“Không sao đâu.”
Tất cả đều là vì sinh nhật cô mà chuẩn bị, cô sao nỡ làm mọi người cụt hứng. Uống một chút, cùng vui với bạn bè cũng là điều đáng quý.
Vừa dứt lời, chiếc điện thoại để bên cạnh chợt vang lên, là Hoa Lệ gọi tới.
Nghê Tư Duẫn bước ra ngoài nghe máy:
“Sao thế chị Lệ?”
“Duẫn, em đoán xem chị vừa nhận được gì?”
Hôm nay là ngày đặc biệt, cô nghĩ chắc sẽ là lời chúc từ các nhãn hàng hay đạo diễn gì đó. Nhưng câu tiếp theo của Hoa Lệ khiến cô sững người.
“Là lời mời tham gia phim điện ảnh mới của đạo diễn Phạm Châu! Kịch bản cũng gửi rồi, là vai nữ chính đấy! Em thành công rồi, Tư Duẫn à!”
Đạo diễn Phạm Châu là một bậc thầy gạo cội trong giới điện ảnh, mỗi bộ phim ông làm đều là tinh phẩm, hiếm có tác phẩm nào không giành được giải thưởng.
Vài năm nay không có phim mới, ai cũng nghĩ ông giải nghệ rồi, không ngờ chỉ là vì chưa tìm được diễn viên phù hợp.
Nhờ thành công vang dội của Hương Thảo, rất nhiều người trước đây không biết đến Nghê Tư Duẫn bắt đầu chú ý đến diễn xuất của cô, trong đó có đạo diễn Phạm.
Xem xong bộ phim mới, ông bị thu hút bởi vẻ đẹp linh động của cô, liền lật lại xem các tác phẩm trước, phát hiện cô luôn khắc họa nhân vật rất tròn vai. Và đây là lần đầu tiên cô đóng vai chính sau bảy năm toàn là vai phụ.
Ông hiểu ngay: không phải vì cô không có năng lực, mà là vì cô đang âm thầm tích lũy.
Thế là ông nhớ tới kịch bản cũ từng bỏ dở, nghĩ rằng có khi cô chính là lựa chọn thích hợp.
Nghê Tư Duẫn nghe xong cũng không thể tin nổi.
Tên tuổi đạo diễn Phạm Châu là thứ mà biết bao người trong nghề phấn đấu cả đời cũng chưa chắc với tới được.
Thấy cô im lặng, Hoa Lệ dè dặt hỏi:
“Duẫn, em sẽ nhận chứ?”
“Đương nhiên là nhận rồi!”
Nghê Tư Duẫn kích động đến mức hét lên, làm người khác giật bắn.
“Đạo diễn có hẹn gặp không? Bao giờ thì có thể bàn bạc kịch bản ạ?”
Hoa Lệ đáp:
“Chưa đâu, ông ấy nghe nói hôm nay là sinh nhật em nên chưa nói gì thêm, chỉ nhờ chị chuyển lời chúc mừng, bảo hôm khác sẽ sắp xếp gặp riêng.”
Nghê Tư Duẫn cảm thấy mình như đang bay lên, cảm giác này chẳng khác gì ngồi hàng ghế cuối xem concert, vậy mà thần tượng giữa biển người lại chỉ nhìn thấy mình.
Cô quay lại phòng trong trạng thái lâng lâng chưa dứt, vẻ mặt ngẩn ngơ như hồn vẫn còn đang trôi nổi.
Chu Xán Vũ hỏi ai gọi đến.
Cô thành thật kể lại.
Đứng bên cạnh là Thẩm Giai Lị nghe xong còn kích động hơn cả cô:
“Thật luôn ư chị Tư Duẫn! Đạo diễn Phạm Châu thật sự mời chị làm nữ chính sao!”
Giọng cô lớn đến mức khiến hai chị em Chu Uyển Trúc đang bày đồ trang trí cũng phải quay lại:
“Gì cơ gì cơ?”
“Nghe nói đạo diễn Phạm Châu mấy năm nay không ra phim mới, ai cũng nghĩ ông giải nghệ rồi, hóa ra là đợi chị Duẫn xuất hiện!”
“Thật hả trời, đúng là song hỷ lâm môn mà!”
Không chỉ Thẩm Giai Lị mà cả đám bạn đều cực kỳ phấn khích, đủ biết đây thật sự là một tin đại hỷ khó ai bì kịp.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 83: Cầu hôn anh à?
10.0/10 từ 12 lượt.
