Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 75: Anh rất nhớ em
Phán quyết xét xử đã được tuyên, tòa án tuyên phạt Chu Trọng Kiều án tử hình, thi hành vào tiết Thanh minh.
Suốt hai tháng qua Chu Xán Vũ luôn ẩn mình vì ông ta mà làm việc, xử lý xong Tập đoàn Tạ thị rồi phối hợp với Minh Diệp, thành công “đè bẹp” Minh Áo.
Anh đã làm quá nhiều chuyện thất đức, nợ quá nhiều người một lời xin lỗi.
Giờ tự nhốt mình dưới mái nhà này không rời nửa bước, có lẽ cũng là một hình phạt dành cho chính anh.
Công ty rơi vào tay Tạ Ấp Trì anh không hề tức giận hay tiếc nuối, ngược lại còn cảm thấy phần nào may mắn và nhẹ nhõm, như thể cục than đỏ rực mà anh luôn nắm chặt cuối cùng cũng có người nhận lấy, dù đã để lại vết bỏng, nhưng cảm giác thiêu đốt ấy đang dần lắng dịu.
Cuộc sống cuối cùng cũng trở lại yên bình, mùa xuân cũng đến rồi.
Chu Trọng Kiều bị thi hành án như đã định, Chu Uyển Trúc từng đến gặp ông ta một lần. Khi biết cha mình là một kẻ sát nhân điên loạn, cô đã khóc suốt mấy ngày mấy đêm.
Người cha thuở ấu thơ từng ôm cô vào lòng, dịu dàng dỗ dành giờ đã không còn nữa, thay vào đó là một linh hồn xa lạ.
Ngăn cách qua lớp kính, Chu Trọng Kiều mặc áo tù, trên gương mặt không hề có chút ăn năn hay hối lỗi vì tội ác của mình, ngược lại còn mang vẻ đắc ý. Ánh mắt tà mị ấy ẩn chứa một con ác quỷ thực sự.
Cơn hỗn loạn này cuối cùng cũng hạ màn.
Mùa xuân đến nhẹ nhàng, đánh thức chồi non trên cây, nhưng lại chẳng thể đánh thức người đang chìm trong giấc ngủ dài.
Màu xanh từ ven đường lan dần đến ao hồ, mùa hè cũng lặng lẽ kéo tới.
Thoát khỏi công việc và bụi bặm trần gian, Chu Xán Vũ cảm thấy một sự nhẹ nhõm và khoan khoái chưa từng có. Đậu Đỏ được đưa tới Hồng Kông, mỗi ngày cùng anh ngồi trong sân ngắm hoa, tắm nắng.
Một cuốn nhật ký từ những trang trắng tinh cho đến chi chít chữ, chỉ mất nửa năm để lắp đầy....
Ngày 4 tháng 4, Thứ Năm, trời nắng đẹp:
Hôm nay là ngày tốt của Chu Trọng Kiều, tiếc là Tư Duẫn lại đang ngủ nên không thể tận mắt chứng kiến kẻ thù bị pháp luật trừng phạt. Nhưng không sao, anh đã thay em nhìn rồi, chỉ là có chút tiếc nuối vì cái chết ấy quá nhẹ nhàng.
Heo lười nhỏ của anh, em định ngủ đến bao giờ nữa đây?
Anh rất nhớ em.
Ngày 30 tháng 4, Thứ Sáu, trời mưa nhẹ
Tháng tư sắp hết rồi, hôm nay hiếm hoi mới mưa một trận nhưng Đậu Đỏ lại không vui, vì món đồ chơi mới mua vẫn chưa kịp chơi mà sân đã đầy nước rồi.
Hôm nay anh xem lại “Vụ án của Chu Du”, nhân vật phản diện nhỏ ấy sao lại đẹp đến thế, khiến người ta chẳng thể ghét nổi.
Bảo bối à, xem phim một mình thật sự rất buồn đấy, em biết không?
Anh rất nhớ em.
Ngày 17 tháng 5, Thứ Hai, trời nắng nhẹ
Hôm nay Đậu Đỏ không có hứng, gọi thế nào cũng không đáp lại, vậy nên anh đành một mình ra sân tắm nắng. Vườn mới trồng thêm vài loài hoa nở rộ rất đẹp, chẳng kém gì vườn ở Hỗ Giang.
Ngồi bên ngoài suốt cả ba tiếng, lúc quay về thấy Hồng Đậu nằm trên sofa hai tai cụp xuống, thở dài nhìn tấm ảnh trên bàn trà. Có phải hay không nó cũng đang nghĩ, bao giờ thì Tư Duẫn mới trở lại?
Em yêu, ở trong mơ em có mơ thấy anh không?
Anh nhớ em lắm.
Ngày 1 tháng 6, Thứ Sáu, trời nắng
Hôm nay là sinh nhật của ngôi sao lớn nhà chúng ta, chúc mừng sinh nhật lần thứ 26 của cô nàng Nghê Tư Duẫn!
Anh mua một chiếc bánh sinh nhật rất đẹp, tiếc là em không có ở đây, chỉ còn anh và Đậu Đỏ ăn thay em.
Không ngờ bảo bối nhà mình lại sinh đúng ngày Quốc tế Thiếu nhi, chắc hồi bé em vui lắm vì sinh nhật vào ngày vui nhất năm, chắc chắn sẽ khiến bao nhiêu đứa trẻ khác phải ghen tị.
Anh thật sự rất muốn biết lúc nhỏ em trông như thế nào.
Bé ngoan, sinh nhật vui vẻ.
Anh rất nhớ em.
Ngày 31 tháng 7, Thứ Tư, trời nắng
Lại một tháng nữa trôi qua, bác sĩ nói hôm nay Tư Duẫn động đậy ngón tay, có dấu hiệu sắp tỉnh lại, anh rất vui vậy nên phá lệ cho Đậu Đỏ ăn thêm một hộp thức ăn.
Tư Duẫn, anh xin em, tỉnh lại đi được không? Anh sắp không chịu nổi nữa rồi.
Anh nhớ em lắm.
Ngày 15 tháng 9, Thứ Ba, trời âm u
Ngày này năm ngoái là ngày chúng ta gặp lại. Khi anh nhìn thấy em ở chùa Nam An, trái tim anh như hét lên tên em vậy, nhưng em không hề nghe thấy.
Không ngờ lần gặp lại nhanh đến vậy, em thế mà lại xuất hiện trong tiệc sinh nhật của Minh Diệp. Trùng hợp thật đấy, còn chứng kiến cảnh em được người khác cầu hôn, khi ấy anh thật sự chỉ muốn nhảy xuống giết tên đó. Nhưng may mà em từ chối rồi anh mới yên tâm.
Thời gian trôi qua thật nhanh, và em cũng đã ngủ suốt nửa năm, vẫn chưa đủ sao em?
Anh thật sự, rất nhớ em.
__________
Tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đặn vang lên từng tiếng “tít… tít…”.
Cô gái nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt không chút sinh khí nhưng đường nét lại vô cùng thanh tú, khiến người ta không khỏi thầm tiếc.
Một dung nhan xinh đẹp đến vậy cứ thế lặng lẽ nằm đây, chẳng phải quá đáng tiếc sao?
Đường vẽ nhịp tim trên màn hình dần dần tăng lên, hơi thở của cô gái cũng bắt đầu dồn dập, tựa như đang gặp phải cơn ác mộng. Cô run rẩy khẽ cử động cơ thể.
Sau đó, từ từ mở mắt ra.
Tầm nhìn mờ mịt, cổ họng khô rát đến nỗi phát không ra tiếng.
Cô cố gắng đảo mắt, nhận diện xung quanh, tai vẫn nghe thấy âm thanh của máy móc. Não bộ vì lâu không hoạt động nên mất một lúc lâu mới phản ứng được, cô đang ở bệnh viện.
Ký ức chậm rãi quay về, dường như ở Mỹ, cô đã bị bắt cóc, bị đưa đến một hòn đảo…
Sau đó thì sao?
Cô nuốt nước bọt, những hình ảnh mơ hồ lại hiện lên.
Là Chu Xán Vũ đã đến cứu cô.
Đúng vậy, là anh ấy đã cứu cô.
Anh nổ súng, cô bỏ chạy, sau đó vang lên thêm tiếng súng nữa. Không biết ai đã trúng đạn, rồi cô mất đi ý thức.
Cho đến tận bây giờ.
Cô muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực, vừa mới thử xoay đầu thì thấy cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Tạ Ấp Trì bước vào từ bên ngoài, vừa trông thấy cô mở mắt nhìn mình liền giật mình làm rơi cả chậu nước trong tay xuống đất. Ai mà ngờ được, vừa mở cửa đã thấy một người thực vật đột nhiên mở mắt nhìn chằm chằm vào mình?
Không màng đến quần áo bị ướt, anh lập tức chạy đến bên giường ấn chuông gọi y tá, ánh mắt đầy kinh ngạc và mừng rỡ.
Anh vội vã hỏi dồn dập Nghê Tư Duẫn: “Em tỉnh rồi à? Có nghe thấy anh nói gì không? Còn nhận ra anh không? Có thể nói chuyện không?”
Một loạt câu hỏi đổ dồn về phía người bệnh, Nghê Tư Duẫn lại nhắm mắt lại, không nhìn anh nữa.
Bộ não cô vừa mới “khởi động lại”, phản ứng với mọi thứ còn rất chậm, hoàn toàn không thể cùng lúc đáp lại nhiều câu hỏi như vậy.
Thấy cô nhắm mắt lại, Tạ Ấp Trì lập tức hoảng hốt.
Anh dụi dụi mắt, nhìn kỹ lại cô, nghi ngờ không biết có phải mình hoa mắt hay không.
Lúc này bác sĩ cũng vội vã đi vào, anh ta liền quay đầu “tố cáo”: “Bác sĩ, vừa rồi tôi thấy cô ấy tỉnh rồi, nhưng chỉ mới chớp mắt cái là cô ấy lại nhắm mắt. Có phải tôi bị ảo giác không bác sĩ?”
Bác sĩ kéo anh ta sang một bên, đúng lúc Nghê Tư Duẫn lại mở mắt, ông cúi người kiểm tra một chút, rồi quay đầu đáp: “Cậu không bị ảo giác, cô ấy chỉ là đang thấy cậu phiền.”
Tạ Ấp Trì: “…”
Bác sĩ hỏi Nghê Tư Duẫn vài câu đơn giản, cô cố gắng phát ra âm thanh để trả lời. Sau khi xác nhận không có gì bất thường, bác sĩ liền sắp xếp cho cô làm kiểm tra toàn thân.
Tạ Ấp Trì thông báo cho Tạ Huyền. Biết Nghê Tư Duẫn tỉnh lại, hai cha con cùng ngồi chờ trên ghế dài ngoài hành lang, thấp thỏm không yên.
Khi Nghê Tư Duẫn được đẩy ra khỏi phòng khám, hai người đồng thời đứng bật dậy.
“Bác sĩ, tình hình của Tư Duẫn thế nào rồi?”
Bác sĩ đẩy cô trở về phòng bệnh, hiếm khi trên mặt lộ ra nụ cười: “Tình trạng bệnh nhân khá tốt, ý thức đang dần khôi phục. Chỉ là bây giờ chưa thể tự do cử động, cần có người hỗ trợ tập phục hồi chức năng.”
Từ cầu thang cao như thế rơi xuống, tổn thương đến thần kinh não, nằm hôn mê suốt hơn nửa năm. Bác sĩ nói cô có thể tỉnh lại nhanh thế này đã là kỳ tích, thậm chí còn có thể tự mình cử động.
Người cha già thở phào một hơi thật dài, nước mắt dâng đầy viền mắt, nhìn gương mặt nhợt nhạt trên giường bệnh mà đau lòng đến nghẹn ngào.
“Bảo bối à, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, ba sợ cả đời này con sẽ không tỉnh lại nữa.”
“Daddy.”
Nhìn thấy cha như vậy, lòng Nghê Tư Duẫn cũng quặn thắt. Cô đưa tay muốn lau nước mắt cho ông, nhưng lại không có sức, chỉ có thể giơ lên giữa không trung run rẩy.
Tạ Huyền nắm lấy tay cô, tự mình lau nước mắt, dịu dàng nói: “Ngoan, Daddy không sao, con tỉnh lại là tốt rồi.”
Quả thật, công sức bao lâu nay không uổng phí.
Tạ Ấp Trì đứng bên kia giường bệnh cũng không nhịn được đỏ mắt.
Nghê Tư Duẫn chậm rãi quay đầu nhìn anh, mỉm cười, giọng khàn đặc: “Anh à, cảm ơn anh.”
Tạ Ấp Trì bật cười qua nước mắt, đưa tay khẽ gõ lên chóp mũi cô.
Gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ.
Sau vài ngày tĩnh dưỡng trong viện, khi tình trạng đã ổn định, Nghê Tư Duẫn ngồi xe lăn được đưa về nhà.
Tin Nghê Tư Duẫn tỉnh lại nhanh chóng truyền đến tai Chu Xán Vũ. Anh vui mừng đến ngơ ngẩn, còn tưởng mình đang mơ.
Suốt nửa năm qua, anh tự nhốt mình trong trang viên, không gặp ai, không quan tâm bản thân ra sao, nếu có đi ra ngoài chắc cũng bị nhận nhầm là người vô gia cư.
Anh khao khát được gặp cô, muốn biết hiện tại cô thế nào, muốn nói với cô rất nhiều điều.
Nhưng với bộ dạng tàn tạ lúc ấy, anh quyết định lập tức thay đổi diện mạo. Tỉa gọn mái tóc rối, cạo sạch râu, thay bộ vest chỉn chu phẳng phiu, anh lại trở về dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng năm xưa.
Nghe nói người nhà họ Tạ sắp đón Nghê Tư Duẫn về, anh lái xe đến trước cổng từ sớm.
Xe đậu khá xa, nhưng tầm nhìn lại rất rõ.
Anh căng thẳng ngồi chờ trong xe, chờ đợi mấy tiếng đồng hồ mới thấy chiếc xe quen thuộc dừng lại.
Tạ Ấp Trì và Tạ Huyền xuống xe trước, lấy xe lăn từ phía sau. Hai người đỡ một người từ trong xe ra, đặt ngồi vững vàng vào xe lăn.
Khuôn mặt ấy vẫn giống hệt như trong ký ức – thuần khiết, thanh tao. Sau nửa năm không gặp, cô gầy đi rất nhiều, khung xương nhỏ bé tưởng chừng không chịu nổi gió thổi.
Chu Xán Vũ nhìn mà xót lòng, mắt cũng đỏ hoe. Anh cố kìm nén, hít mũi một cái, nhìn cô được người nhà đẩy vào trong.
Chỉ chưa đầy nửa phút, nhưng anh lại cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn chưa từng có.
Từ hôm ấy trở đi, mỗi ngày Tạ Huyền đều đẩy Nghê Tư Duẫn ra ngoài đi dạo tập phục hồi. Chu Xán Vũ sẽ đứng từ xa nhìn họ, nhìn cô cười, nhìn cô từng chút từng chút hồi phục, trái tim anh cũng như dần được tưới tắm trở lại.
Buổi tối, anh sẽ đứng gần hơn một chút, ngay trước cửa nhà họ. Nghe tiếng cười bên trong, nhận ra cả giọng Nghê Tư Duẫn, anh liền bất giác nở nụ cười.
Sáng hôm sau khi Nghê Tư Duẫn được cha đẩy ra ngoài, thấy đầu mẩu thuốc rải rác trên đất, cô hoảng hốt, quay đầu tìm kiếm, liền thấy chiếc xe quen thuộc.
Ba hỏi cô đang nhìn gì, cô vội cười lắc đầu: “Không có gì, vừa có con chim bay ngang thôi ạ.”
Tạ Huyền cười bảo: “Con hôn mê nửa năm, vừa tỉnh dậy cứ như em bé mới sinh vậy, cái gì cũng tò mò.”
Nghê Tư Duẫn chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
Từ đó trở đi, mỗi ngày cô đều thấy chiếc xe ấy đậu đúng một chỗ. Đêm đến, cô tự đẩy xe lăn ra ban công, chiếc xe kia đã đến trước cửa. Người đàn ông kia đứng bên cạnh xe hút thuốc, ngẩng đầu nhìn cô.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 75: Anh rất nhớ em
10.0/10 từ 12 lượt.
