Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 74: Con yêu Tư Doãn, mong người quãng đời còn lại trường an
Sau một thời gian dài rời xa, Chu Xán Vũ trở lại Vịnh Thâm Thủy.
Trước khi quen biết Nghê Tư Duẫn anh rất hiếm khi về đây, rồi từ sau lần tái ngộ đó gần như lần nào anh cũng theo cô quay lại, dù cô chưa chắc đã biết.
Lần nữa bước qua cánh cửa này, tâm cảnh đã khác xưa quá nhiều.
Tựa như vầng trăng bị đánh rơi, căn nhà phủ đầy sương lạnh và nỗi buồn đau buốt giá.
Người quản gia thấy bóng dáng Chu Xán Vũ liền kinh ngạc, lập tức đứng thẳng người: “Thưa ngài.”
Người đàn ông không đáp, bước chân mệt mỏi như mất hồn, anh đi thẳng lên lầu, bỗng phía sau vang lên tiếng người: “Thưa ngài, tháng trước cô Nghê từng quay lại một lần, không rõ có để lại thứ gì không.”
Chu Xán Vũ dừng lại giữa cầu thang, hồi lâu vẫn không có động tĩnh.
Quản gia nhìn theo bóng lưng cô đơn ấy, muốn nói gì lại thôi.
Tin Nghê Tư Duẫn mất tích từng làm dậy sóng dư luận, biết bao người trên mạng đều dõi theo tình hình của cô. Những ai từng có tiếp xúc với cô lại càng thêm lo lắng.
May mà thông báo chính thức cho biết Nghê Tư Duẫn đã được tìm thấy, chỉ là bị thương nên đang được điều trị và nghỉ ngơi.
Nhưng nhìn dáng vẻ Chu Xán Vũ lúc này, mọi chuyện dường như không khả quan như người ta nghĩ.
Không biết nghĩ đến điều gì, anh vội vàng lao lên lầu hai, vào phòng lục tìm khắp nơi nhưng không thấy gì. Cuối cùng anh ngồi sụp bên mép giường, chán nản vùi mặt vào lòng bàn tay.
Nước mắt thấm ra từ kẽ tay, anh khịt mũi, ánh mắt vô thức dừng lại nơi tủ đầu giường.
Không mang chút chủ ý nào, anh vươn tay mở ngăn kéo đầu tiên, thứ đập vào mắt đầu tiên là một chiếc vòng bình an trong suốt mát lạnh.
Hơi thở khựng lại, chất ngọc thủy tinh mát lạnh chạm vào đầu ngón tay anh, như có lửa đốt cháy lồng ngực, khơi dậy từng nhịp tim dồn dập.
Đây là món đồ cuối cùng Nghê Tư Duẫn để lại cho anh.
—
Chu Xán Vũ đời này không có tín ngưỡng gì đặc biệt, chỉ là hồi nhỏ thường theo bà ngoại lên chùa, dần dần thành thói quen.
Mỗi lần anh ốm bà đều đốt hương cầu khấn khắp nơi, mong thần linh phù hộ để cháu trai tai qua nạn khỏi. Không rõ có phải do tâm lý không, nhưng lần nào cầu Phật tổ xong anh cũng rất nhanh khỏi bệnh.
Lúc này trong lòng có một niềm tin âm thầm dẫn lối, khiến Chu Xán Vũ cũng muốn thử một lần, nhỡ đâu… nhỡ đâu Bồ Tát sẽ thật sự phù hộ?
Bước lên những bậc đá xanh dẫn đến đỉnh núi Thính Đài, mỗi bước chân đều mang theo đầy thành kính, trong lòng anh không ngừng gọi tên Nghê Tư Duẫn, cầu xin trời cao thương xót, đừng để người tốt chịu quá nhiều khổ đau.
Con đường không dài, nhưng Chu Xán Vũ đi mất nửa tiếng mới vào tới chính điện.
Anh theo sư thầy làm lễ bái Phật, trước mỗi tượng Phật đều khấn nguyện một lời như nhau. Sợ các vị thấy mình không thành tâm, anh còn lặp lại ba lần.
Làm xong tất cả, Chu Xán Vũ hỏi sư thầy còn cách nào để cầu nguyện không. Sư thầy chắp tay, ánh mắt vô thức lướt qua chiếc vòng bình an trước ngực anh, mỉm cười: “Sau chùa có một cây ước nguyện, hầu hết khách hành hương đều đến đó viết lời cầu nguyện mong được Phật tổ phù hộ, nếu được trời cao trông thấy điều ước sẽ thành hiện thực.”
Chỉ là lời truyền miệng dân gian, nhưng Chu Xán Vũ vẫn tình nguyện thử một lần.
Anh cảm ơn sư thầy, quay người định đi thì bị gọi lại: “Thí chủ, chiếc vòng bình an trên ngực có lai lịch gì chăng?”
Chu Xán Vũ hơi ngẩn người, cúi đầu nhìn rồi đáp: “Là một người bạn tặng, sư thầy có điều gì nhận xét sao?”
Sư thầy chăm chú nhìn vào trước ngực anh, mỉm cười hiền hòa: “Người bạn này có lòng Phật rất sâu, chiếc vòng này từng được khai quang, có thể trấn an và xua tà khí.”
Nghe xong, ngón tay Chu Xán Vũ khẽ run lên, không biết nên cảm thấy gì.
“Cảm ơn sư thầy.” Anh lại cúi đầu cảm tạ, chậm rãi bước về phía sau chùa.
Chiếc vòng nhỏ ấy nặng như ngàn cân, đè lên ngực khiến anh khó thở.
Anh không hề biết, Nghê Tư Duẫn đã làm đến mức ấy vì mình.
Hôm đó anh lạnh lùng nói chia tay, cô không níu kéo cũng chẳng oán trách, quay lưng bỏ đi rất dứt khoát, vậy mà lại âm thầm làm vòng bình an cho anh.
Anh biết cô chỉ đến chùa Nam An để bái Phật, sư thầy nói vòng đã được khai quang, hẳn là do cô tự mình đến cầu phúc.
Nghĩ lại hành vi của mình lúc đó, Nghê Tư Duẫn không trách anh, còn thành tâm cầu bình an cho anh. Tim người đàn ông như bị dao cứa, từng bước chân như đi trên lưỡi dao.
Tất cả… chỉ là tự anh chuốc lấy.
Chu Xán Vũ đứng dưới gốc cây, trên dải lụa cầu nguyện viết:
Cầu trời cao, mong người bình an;
Con yêu Tư Doãn, mong người quãng đời còn lại trường an.
Chỉ một nguyện vọng duy nhất, anh không tham lam, sẵn sàng đánh đổi tất cả để Nghê Tư Duẫn được bình an, khỏe mạnh.
Cả cây đầy dải lụa may mắn, đều là vì những người thân yêu nhất.
Chu Xán Vũ buộc dải lụa lên cành cây, nhìn nó bay phấp phới giữa vô số lời nguyện khác, như thể đã được Phật tổ hồi đáp.
Lúc rời đi, anh nấn ná rất lâu ở bãi đỗ xe, hồi tưởng khoảnh khắc lần đầu gặp lại cô.
Khi đó nơi này chỉ đỗ một chiếc xe, anh không biết là của Nghê Tư Duẫn, mãi đến khi bước vào đại điện thấy cô đang cùng tiểu sư thầy xin xăm giải quẻ.
Khoảnh khắc ấy như đóng băng, tim anh đập loạn, cố gắng giữ bình tĩnh đi vào.
Cô vừa hay rời đi, hai người lướt qua nhau, anh đến cả hơi thở cũng không dám thở mạnh.
Nhịp tim của mối tình đầu là bản giao hưởng rung động lòng người.
Cho đến tận hôm nay, Chu Xán Vũ vẫn khó tin rằng nửa năm qua họ đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện đến vậy.
Đội ngũ y tế điều trị cho Nghê Tư Duẫn là do chính Chu Xán Vũ tìm đến và sắp xếp. Để tránh bị can thiệp, anh cố tình giữ bí mật với Tạ Ấp Trì.
Mỗi ngày anh đều nhận được báo cáo từ người phụ trách. Dù Nghê Tư Duẫn vẫn chưa tỉnh lại, nhưng các chỉ số sinh tồn đã cải thiện rõ rệt, từng thông số đang dần ổn định.
Anh rất muốn đến thăm cô, nhưng vì Tạ Ấp Trì luôn đề phòng anh quá mức khiến anh không sao đến gần phòng bệnh nổi nửa bước.
Anh đứng suốt cả đêm trên sân thượng, gió thổi lạnh lẽo, trong đầu toàn là những ký ức về những khoảnh khắc đã từng có với cô. Khi ấy họ cũng đứng trên tầng thượng này, Nghê Tư Duẫn từng hỏi anh: “Muốn thử hẹn hò với em không?”
Chu Xán Vũ đáp rằng cô tùy ý.
Lần đó anh thực sự rất giận, hiểu lầm rằng cô đã tỏ tình với Minh Diệp qua cuộc gọi trước đó, vậy mà giờ lại quay sang trêu đùa anh.
Khi ấy anh gần như muốn hủy diệt cả thế giới, không cam lòng khi trong lòng cô anh chỉ xếp sau một số người.
Nhưng thật ra nếu khi đó Nghê Tư Duẫn kiên trì thêm chút nữa, chưa chắc anh đã có thể giữ vững lý trí.
Người phụ nữ này có năng lực kỳ lạ ấy, rất dễ dàng khuấy động cảm xúc trong anh.
“Thưa ngài.”
Một giọng nói kéo anh trở về thực tại.
Chu Xán Vũ vẫn hướng ánh mắt về dãy nhà cao thấp phía trước, không đáp lời.
Tình trạng hiện tại của anh khiến Tần Duệ lo lắng. Từ sau khi chia tay với cô Nghê Chu Xán Vũ như mất hồn, vùi đầu vào công việc, điều tra, dùng sự bận rộn để làm tê liệt nỗi đau trong lòng.
Vừa mới giải quyết xong vụ của Chu Trọng Kiều, Nghê Tư Duẫn lại xảy ra chuyện.
Giờ chỉ còn lại một thân xác không hồn, như thể linh hồn cũng bị mang đi mất.
Tần Duệ thật sự không thể nhìn thêm nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy chưa chờ được đến khi Nghê Tư Duẫn tỉnh lại, thì Chu Xán Vũ đã tự hủy hoại chính mình rồi.
“Thưa ngài, hiện tại tình hình của cô Nghê đã khá hơn rồi, thế nên anh không cần phải quá đau buồn như vậy. Công ty trong thời gian qua cũng chịu tổn thất nặng nề và rất cần anh đứng ra lãnh đạo, không thể tiếp tục sa sút thế này.”
Nói xong, Tần Duệ nhận ra anh hoàn toàn không để tâm.
Bởi lẽ Chu Xán Vũ đã chẳng còn để ý đến sự sống chết của công ty. Suy cho cùng, tất cả cũng bởi một họ “Chu” này mà ra, là lưỡi dao kề trên cổ cổ anh từng ngày từng giờ.
Dùng Chu thị để thuyết phục anh thực sự là một nước cờ sai.
Tần Duệ thở dài, chuyển hướng: “Bác sĩ nói cô Nghê hiện tại không còn nguy hiểm nữa, tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian. Nếu cô ấy tỉnh dậy mà thấy ngài như vậy, nhất định sẽ rất đau lòng.”
Quả nhiên, chỉ cần nhắc đến cái tên Nghê Tư Duẫn, Chu Xán Vũ liền động lòng.
Ngàn vạn lời lẽ, cũng không bằng một câu có tên cô.
Chu Xán Vũ trầm mặc, không biết đang nghĩ gì.
Tần Duệ đứng bên cạnh nhìn, chỉ mong anh sớm tỉnh ngộ, đừng tiếp tục lún sâu.
Đang nghĩ ngợi, điện thoại trong túi bất ngờ rung lên — là cuộc gọi từ Tạ Ấp Trì.
Anh do dự rồi bắt máy: “Tạ tổng.”
Một khoảng im lặng kéo dài, cho đến khi đầu dây bên kia nói xong, sắc mặt Tần Duệ đột ngột thay đổi, buột miệng mắng một câu: “Tạ tổng, làm người sao có thể vô liêm sỉ đến vậy?”
Đầu dây bên kia, giọng nói nam giới mang vẻ bỡn cợt: “Chuyện trên thương trường cậu đâu phải không hiểu. Tôi cũng đâu làm chuyện gì phạm pháp, sao lại bảo tôi vô liêm sỉ?”
“Huống hồ, các người cũng biết rõ tình hình Chu thị hiện nay. Bố của Chu tổng chỉ bằng một hành động đã làm chao đảo cả thị trường chứng khoán, Chu thị mỗi ngày đều thua lỗ tiêu tan công sức bao năm. Giờ có bán công ty cũng chưa chắc có người dám mua, tôi rõ ràng là đang giúp các người, đáng lẽ phải cảm ơn tôi mới phải.”
Vừa rồi, luật sư do Tạ Ấp Trì mời đã đọc qua điện thoại nội dung hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, đồng thời tuyên bố: Chu thị chính thức đổi chủ.
“Tính đến hiện tại, Tạ Ấp Trì sở hữu 49% cổ phần của Chu thị, vượt qua 41% cổ phần của Chu Xán Vũ, trở thành cổ đông lớn nhất.”
Lẽ ra tin này sẽ được công bố trong cuộc họp cổ đông, nhưng vì Chu Xán Vũ mãi chưa quay về Hỗ Giang, Tạ Ấp Trì đành chọn cách này để thông báo.
Tần Duệ tức đến nghẹn họng, quay đầu nhìn về phía Chu Xán Vũ, người vẫn không đổi sắc mặt, dõi mắt ra ngoài thành phố.
Khi Tần Duệ báo lại việc này, anh cũng chỉ nhàn nhạt đáp: “Biết rồi.” Rồi không nói thêm gì nữa.
Từ đó, Chu Xán Vũ luôn ở lại Hồng Kông, chỉ có ở đây, anh mới có thể gần cô hơn một chút.
Anh không còn bận tâm đến công việc, chìm đắm trong vực sâu tuyệt vọng, tự giam mình trong biệt thự như thể tự kết án tù chung thân. Ngoài ba bữa cơm ra, anh hầu như chỉ ru rú trong phòng, rất ít giao tiếp với ai.
Ngày qua ngày trôi đi, cuộc sống lặp đi lặp lại, anh luôn theo dõi sát sao tình hình sức khỏe của Nghê Tư Duẫn
Về sau, mọi người đều biết chuyện giữa hai người họ. Minh Diệp và Chu Uyển Trúc từng muốn đến thăm anh, nhưng đều bị chặn ngoài cổng.
Nghe tin Chu thị đổi chủ, Chu Uyển Trúc không cam lòng, định chuyển hết 10% cổ phần còn lại của mình sang cho Chu Xán Vũ nhưng anh cũng không nhận, hoàn toàn buông xuôi, chẳng còn muốn vùng vẫy.
Anh không quan tâm công ty thuộc về ai, cũng không quan tâm nó sống hay chết. Anh chỉ cần Nghê Tư Duẫn thôi.
Chỉ cần cô ấy.
Không đạt được, bọn họ cũng đành bất lực rút lui.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bộ phim mới của Hồ Sướng vốn dự kiến khai máy vào đầu xuân. Nhưng khi Nghê Tư Duẫn xảy ra chuyện, theo lẽ thường, đạo diễn sẽ phải thay nữ chính. Thế nhưng Hồ Sướng từng cam kết: vai nữ chính chỉ có thể là Nghê Tư Duẫn
Chỉ cần cô không diễn, thì bộ phim này sẽ bị “đắp chiếu” vĩnh viễn.
Chừng nào Nghê Tư Duẫn chưa trở lại, bộ phim này mãi mãi không được bấm máy.
Cả mạng xã hội đều quan tâm đến tình hình của cô. Để tránh gây hoang mang dư luận phòng làm việc đã ra thông báo, nói rằng cô gặp sự cố bị bắt cóc ở nước ngoài, hiện đã bình an trở về chỉ là đang dưỡng bệnh, quyết định tạm thời rút khỏi giới giải trí. Việc có quay lại hay không sẽ do cô tự quyết định.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 74: Con yêu Tư Doãn, mong người quãng đời còn lại trường an
10.0/10 từ 12 lượt.
