Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 64: Chỉ có hai người dâng hương
Mọi chuyện thay đổi quá nhanh, nhanh đến mức khiến người ta có cảm giác như đang mơ.
Khi đặt chân xuống sân bay ở Hồng Kông, đầu óc Nghê Tư Duẫn vẫn mơ hồ ngơ ngác. Mãi đến khi nghe thấy tiếng phát thanh bằng tiếng Hồng Kông quen thuộc cô mới hoàn toàn tỉnh táo, xác nhận rằng mình thật sự đã quay về.
Họ…thật sự đã chia tay rồi.
Những ngày qua, quá nhiều chuyện xảy ra khiến cô không ngừng thay đổi cách nhìn về người đàn ông đó.
Cô trở về Vịnh Thiển Thủy trong trạng thái thất thần, vừa bước vào cửa đã thấy dì Phúc đang lau chùi bình hoa, vừa nhìn thấy cô bất ngờ vui mừng như bắt được báu vật. Bà cứ tưởng lần này cô đi là lại mấy tháng không về, không ngờ lại gặp lại nhanh như thế.
“Tiểu Duẫn à, sao về mà không báo một tiếng thế?” Dì Phúc buông bình hoa xuống, vội vàng tiến đến đón cô.
Nghê Tư Duẫn gượng gạo nở nụ cười, nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Cháu quyết định đột ngột thôi, Daddy đang đi làm à dì?”
“Phải đấy, mấy hôm nay chủ tịch Tạ tăng ca suốt, cả người gầy rộc đi.”
Cô theo dì Phúc vào phòng khách, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách trong nhà. Hai mươi năm rồi nơi này vẫn không hề thay đổi, từ lần đầu tiên cô bước chân vào ngôi nhà này nó đã như vậy.
Chỉ có một vài món đồ trang trí mới được thêm vào, ví như tấm ảnh gia đình đặt trên bàn trà chụp từ mười mấy năm trước, ngày hôm đó là lần đầu tiên cô gọi Tạ Huyền là “Daddy”. Hôm ấy ông vui như trẻ con, gặp ai cũng giới thiệu: “Đây là con gái tôi.”
Còn trong tủ kính sát tường là những chiếc cúp ông lén lấy từ phòng cô trưng bày, từng cái đều là niềm tự hào của ông về cô.
Tình yêu mà Tạ Huyền dành cho cô là chân thật, không chút giả tạo.
Một người như vậy thật sự sẽ lên kế hoạch giết hại cha mẹ ruột của cô sao?
Nghê Tư Duẫn cầm tấm ảnh gia đình lên, ngẩn người nhìn hồi lâu.
Cô tự nhận mình không phải kiểu người dễ bị tình cảm chi phối, nhưng ký ức bao năm tràn về, ngay cả lúc cô nghi ngờ ông nhất cũng chưa từng hoài nghi tình yêu của người cha mà ông dành cho cô.
Dì Phúc mang trà và điểm tâm đến, hỏi cô trưa muốn ăn gì. Cô lắc đầu, nói không cần chuẩn bị cơm vì cô định đến công ty gặp Tạ Huyền.
Dì Phúc mỉm cười đồng ý rồi xoay người tiếp tục công việc.
Nghê Tư Duẫn không nán lại lâu, chỉ ngồi một lúc rồi ra khỏi nhà canh thời gian tan làm để đến công ty.
Nhân viên trong tập đoàn đều biết cô, vừa thấy cô đến lễ tân đã hỏi có phải đến tìm chủ tịch không. Sau khi cô gật đầu đối phương liền đưa cô lên bằng thang máy riêng.
Cô đến công ty không nhiều vì ở nhà vốn không ai ép cô phải đi làm. Nhưng mỗi lần xuất hiện, ai cũng chào hỏi cô một cách chủ động và kính trọng.
Thang máy chuyên dụng đưa cô đến thẳng văn phòng chủ tịch, Tạ Huyền vẫn chưa ra ngoài.
Cô tiến đến gõ cửa, một giọng nam trầm ổn từ bên trong vang lên: “Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, người đàn ông trung niên với vẻ ngoài hiền từ lúc này đang vùi đầu vào đống văn kiện, không thèm ngẩng đầu nhìn mà chỉ lạnh giọng: “Cứ để tài liệu lên bàn.”
Ông tưởng cô là nhân viên mang tài liệu đến.
Mái tóc đen trên đầu ông đã lốm đốm bạc, từ bao giờ ông đã già đi như vậy?
Nghê Tư Duẫn kìm nén chua xót nơi sống mũi, nhẹ nhàng lên tiếng: “Chủ tịch Tạ còn chưa tan làm sao?”
Tạ Huyền vẫn chăm chú vào công việc: “Giải quyết xong đống này rồi…”
Cho đến khi não ông xử lý được âm thanh quen thuộc kia, ông ngẩng đầu trong kinh ngạc, biểu cảm lạnh lùng phút chốc biến thành ngỡ ngàng, ánh mắt đen láy lóe lên tia sáng rạng rỡ.
Ông lập tức đứng dậy, bước nhanh đến ôm chầm lấy cô con gái đã lâu không gặp.
“Sao con lại về thế này?” Giọng ông lộ rõ niềm vui, kéo cô ngồi xuống ghế sofa tiếp khách, liên tục hỏi: “Về từ bao giờ đấy? Sao lại đến công ty? Đã ăn gì chưa? Có đói không? Daddy đưa con đi ăn món ngon nhé?”
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Nghê Tư Duẫn không biết nên trả lời câu nào trước. Cô chỉ lặng lẽ đỏ mắt giữa chuỗi quan tâm dồn dập của ông.
Cô quay mặt đi, giả vờ rót nước: “Nghe nói dạo này người bận đến độ không về nhà, con đến đây kiểm tra bất ngờ.”
Cô đưa tách trà nóng cho ông, ánh mắt khẽ lướt qua những đốm nám và nếp nhăn mới xuất hiện trên mặt ông, cơn giận trong lòng cô còn lớn hơn cả nỗi xót xa.
Tạ Huyền vui vẻ nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ: “À, dạo này công ty gặp chút trục trặc nên tăng ca là chuyện thường, con đừng lo, Daddy còn khỏe mà.”
Nghê Tư Duẫn nghẹn ngào, cổ họng như bị tảng đá chẹn ngang.
“À đúng rồi, dạo này con có liên lạc với anh con không? Hai hôm nay Daddy gọi điện nhắn tin cho nó mà không thấy hồi âm, không biết bên đó có chuyện gì không.”
Nghe nhắc đến Tạ Ấp Trì, Nghê Tư Duẫn còn tưởng anh đã cắt đứt liên lạc vì chuyện công ty, xem ra Tạ Huyền vẫn chưa hay biết gì. Cô đành lảng tránh: “Vài hôm trước con có ăn với anh một bữa, anh ấy vẫn ổn, chắc dạo này bận quá nên cũng đang tăng ca như Daddy thôi, ba đừng lo.”
Tạ Huyền thở phào nhẹ nhõm, cười khổ: “Lũ trẻ tụi con lớn cả rồi ai nấy cũng phải rời xa vòng tay cha mẹ, nghĩ đến việc mấy đứa sắp lập gia đình rồi tự bước trên con đường riêng Daddy thấy thật sự không nỡ.”
Sao lại không đau lòng cho được? Cô con gái ông nuôi dưỡng suốt hai mươi năm giờ sắp rời khỏi nhà này, rời khỏi sự che chở của ông tương lai phía trước sẽ đầy rẫy gian nan, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tim ông nhói đau.
Nghe ông nói vậy, lòng Nghê Tư Duẫn cũng chùng xuống.
Đặc biệt khi trong lòng cô vẫn mang theo nghi hoặc về người đàn ông trước mặt, tình cảm trở nên vô cùng phức tạp vì không biết nên xem ông là cha, hay là kẻ thù.
Cô nhìn thẳng vào mắt ông, thử thăm dò, hỏi ra một câu mà hai mươi năm qua cô chưa từng dám hỏi:
“Daddy, người có biết vì sao ba mẹ ruột của con lại gặp tai nạn năm đó không?”
Vẻ mặt Tạ Huyền chợt khựng lại, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.
Nghê Tư Duẫn bắt lấy ánh mắt dao động đó, bắt đầu lý giải, nghi ngờ trong lòng dần nuốt chửng những cảm xúc mềm yếu.
Tạ Huyền né tránh, trả lời qua loa: “Sao lại đột nhiên hỏi chuyện đó?”
Cô không nói gì, không khí trong phòng cũng vì vậy mà trở nên căng cứng.
Tạ Huyền đành gượng gạo tìm lời: “Cảnh sát lúc đó chẳng phải kết luận là tai nạn ngoài ý muốn rồi sao? Daddy cũng rất đau lòng. Bố mẹ ruột của con năm xưa là bạn tốt của Daddy, không ngờ lại xảy ra chuyện đó. Vợ Daddy cũng mất trong vụ tai nạn đó và mọi thứ đều mất hết chỉ trong chớp mắt.”
“Nhưng sau đó có con, Daddy cũng không biết ông trời là tàn nhẫn hay đang bù đắp.”
Nghê Tư Duẫn nhìn chăm chú vào mắt ông, trong lòng bối rối chẳng biết có nên tin hay không. Liệu lời ông nói là thật lòng hay chỉ là che đậy cho một bí mật đen tối phía sau.
Về sau nhận nuôi Nghê Tư Duẫn rồi dành cho cô tình yêu thương vô bờ bến, khiến những ánh mắt từng dõi theo ông năm ấy đều cảm động đến rơi lệ.
Người đàn ông dài thở một hơi, “Đừng nhắc đến những chuyện đó nữa, con người phải nhìn về phía trước không thể mãi đau buồn vì những chuyện của hai mươi năm trước.”
“Dạ, đúng vậy.”
Nghê Tư Duẫn cười nhạt, “Con muốn ăn vịt quay tiệm nhà Triệu An, Daddy có thể đi cùng con không?”
Tạ Huyền không chút do dự: “Đương nhiên rồi.”
Từ nhỏ đến lớn bất kể Nghê Tư Duẫn muốn làm gì thì dù ông bận rộn đến đâu, chỉ cần cô mở lời ông đều sẽ đáp ứng ngay.
Nghê Tư Duẫn bắt đầu tự hỏi, tình yêu của Tạ Huyền dành cho cô suốt bao năm qua là vì cô là con gái ông, hay chỉ là vì ông cảm thấy áy náy vì đã hủy hoại gia đình của cô?
Nhưng nếu ông thực sự là kẻ lòng dạ rắn rết, sao lại có thể đối xử với cô dịu dàng chu đáo đến thế?
Cô không hiểu nổi, cũng không muốn nghi ngờ tình cảm chân thành của ông.
Thế nhưng sự thật vẫn bày ra trước mắt, cô không thể tìm ra lý do nào khác.
Hai cha con cùng lái xe đến tiệm ăn lâu đời ấy, ông chủ Triệu An thấy họ đến liền hồ hởi tiếp đón, dẫn họ vào phòng riêng tốt nhất và đích thân phục vụ.
“Sao hôm nay chỉ có hai người vậy, cậu công tử không đi cùng à?” Triệu An vừa để họ gọi món vừa hỏi.
Tạ Huyền mỉm cười liếc nhìn con gái đối diện, đáp: “Gần đây Ấp Trì bận công việc ở nội địa, Tư Duẫn cũng là khó khăn lắm mới rảnh rỗi ghé về nên tôi dẫn con bé đến ăn chút gì ngon.”
“Tư Duẫn lớn thật rồi,” Triệu An nhìn cô đầy trìu mến, “Lần đầu tiên tôi gặp cô bé còn là một đứa nhỏ khóc nhè đòi kẹo m*t, chớp mắt đã trở thành ngôi sao nổi tiếng xinh đẹp thế này rồi.”
Tiệm này mở ở Hồng Kông đã nhiều năm, buổi tụ họp gia đình đầu tiên của Nghê Tư Duẫn sau khi về nhà họ Tạ cũng diễn ra ở đây.
Triệu An có thể nói là đã nhìn cô lớn lên, lâu không gặp, ông cũng cảm khái không thôi.
Tạ Huyền gọi món xong đưa lại thực đơn cho ông, “Phải rồi, con cái lớn nhanh thật, chúng ta cũng từ những chàng trai trẻ tuổi hóa thành ông già tóc muối tiêu rồi.”
Triệu An bật cười ha hả, lời nói như đùa cợt nhưng lại là sự thật không thể chối bỏ.
Khi đồ ăn được bưng lên, Tạ Huyền vẫn như mọi lần không ngừng gắp thức ăn vào bát cô.
Bữa ăn này yên ắng hơn mọi khi, có lẽ là vì tâm trạng của mỗi người đều đã thay đổi.
Tạ Huyền cũng nhận ra sự khác thường của cô, nhưng không hỏi gì thêm.
Đến cuối bữa, ông mới trầm giọng nói với cô những lời sâu xa:
“Tư Duẫn, gia đình mình trước kia có thể đã làm vài chuyện khiến con tổn thương, khiến cuộc đời con không trọn vẹn như mong muốn. Những chuyện đó cũng không phải là chủ ý của chúng ta, nhưng daddy vẫn muốn xin lỗi con. Có một điều con nhất định phải tin là daddy thật lòng yêu thương con, cho dù không có quan hệ máu mủ thì con vĩnh viễn là đứa con gái mà daddy thương yêu nhất.”
Những lời này khiến Nghê Tư Duẫn cảm thấy mơ hồ, không rõ lời xin lỗi ấy của ông rốt cuộc là vì điều gì.
Cô nghĩ có thể đó là lời xin lỗi vì tai nạn năm xưa mà ông tạo ra.
Sau bữa trưa, Tạ Huyền quay về công ty tiếp tục làm việc, Nghê Tư Duẫn không có việc gì làm bèn lái xe đến núi Thính Đài.
Lần gần nhất cô đến đó là nửa năm trước, khi vừa đoạt giải Nữ phụ xuất sắc nhất cô tới chùa Nam An để trả lễ.
Lúc này lại bước lên bậc đá dẫn đến đỉnh núi, cô cảm thấy từng bước đều trở nên nặng nề lạ thường.
Hồi đó là lần đầu cô gặp Chu Xán Vũ, lúc ấy cô không biết đó là anh, càng không ngờ rằng về sau sẽ xảy ra với anh nhiều chuyện như vậy.
Không thể phân định rõ nỗi là nói cho đoạn đường đá này, hay là quãng thời gian cô và Chu Xán Vũ ở bên nhau.
Khi bước vào cổng chùa, khói hương vẫn dày đặc như cũ. Đúng dịp đầu năm mới trong chùa có nhiều người đến cầu phúc, Nghê Tư Duẫn mua vài nén hương và nến rồi theo thói quen cũ dâng lễ cầu nguyện.
Cô cắm nén hương lớn vào lư hương giữa sân, rồi lại đi vào chính điện.
Dường như đã được định sẵn, cô lại gặp vị tiểu sư phụ hôm trước từng giúp cô xin quẻ.
Tấm tăng y màu xám của tiểu sư phụ đã dày thêm một lớp, vẫn chắp tay cúi đầu chào cô: “Nghê tiểu thư, lại gặp rồi.”
“Chào sư phụ.” Nghê Tư Duẫn mỉm cười đáp.
“Cũng mấy tháng không gặp, không biết Nghê tiểu thư đã tìm được người hữu duyên ấy chưa?”
Câu hỏi của tiểu sư phụ khiến Nghê Tư Duẫn sững người. Thì ra ông vẫn còn nhớ lần trước cô xin quẻ tình duyên, đang hỏi cô liệu lời chỉ dẫn của thần linh có linh nghiệm hay không.
Cô cụp mắt, cười chua chát: “Sư phụ nhớ lâu thật đấy.”
Tiểu sư phụ nói: “Hôm đó trong chùa chỉ có hai vị khách dâng hương, Nghê tiểu thư là người xuất chúng đương nhiên bần tăng nhớ rất rõ.”
“Nói ra thì trùng hợp, hôm ấy vị khách kia cũng xin quẻ trùng hợp thế nào bốc đúng một quẻ giống hệt Nghê tiểu thư, nên bần tăng mới càng khắc ghi sâu sắc.”
Nghe xong lời ấy, Nghê Tư Duẫn đứng sững lại. Trong đầu nhanh chóng hiện ra hình ảnh hôm đó chỉ có hai người xin quẻ, một là cô, vậy người kia chẳng phải là… Chu Xán Vũ sao?
Cô vẫn còn mơ hồ nhớ đến bóng lưng của anh khi rời đi, dáng người cao ráo, lạnh lùng mà thẳng tắp.
Thật ra cho dù không phải trùng hợp như thế, bất kỳ ai nhìn thấy anh cũng đều sẽ ấn tượng sâu sắc.
Tiểu sư phụ nói rằng, Chu Xán Vũ và cô xin được cùng một quẻ.
Lời này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, đến tận khi cô lái xe xuống núi nó vẫn không chịu tan đi.
Chẳng lẽ thật sự có sự sắp đặt của trời cao sao? Thế nhưng có thể xảy ra nhiều trùng hợp đến thế…
Vừa mải nghĩ, xe đã chạy về đến Vịnh Thâm Thủy.
Người hầu trong biệt thự vẫn nhớ cô, ai nấy đều kính cẩn chào hỏi, không ai ngăn cản.
Cô đi thẳng đến phòng của Chu Xán Vũ rồi đứng ngẩn người thật lâu trước cửa, như bị điều gì đó dẫn dắt, cô đi đến bên giường mở ngăn đầu tiên của tủ đầu giường ra—
Lá thẻ quẻ thượng ký ấy, vẫn yên lặng nằm ở đó.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 64: Chỉ có hai người dâng hương
10.0/10 từ 12 lượt.
